TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

  HOAN HÔ BỐ

– Bố đã đến đón con. Cậu bé reo vui và chạy ra cổng trường, nơi người bố đang đợi con sau giờ học.

Bố dang rộng vòng tay:

– Nào, đến đây với bố. Con trai yêu của bố, con là niềm hy vọng của bố.
– Vâng, con cảm ơn bố, hôm nay con nhận được điểm 10.
– Thật tuyệt vời, con trai ngoan. Hãy luôn cố gắng học giỏi như thế, con có hứa với bố không?

– Vâng ạ. Nhưng bố cũng hứa mua cho con xe đạp mới bố nhé.
– Được rồi, bố hứa.

– Hãy kể cho bố nghe, hôm nay con học thế nào? 

– Thưa bố, hôm nay chúng con đã viết bài tập làm văn bố ạ.
– Chủ đề là gì?

– Thưa bố, chủ đề là: “Bạn muốn trở thành ai khi lớn lên”?

– Con đã viết về điều gì?”

– Con đã viết rằng khi nào lớn lên, con sẽ trở thành một bác sĩ như bố của con. Sau đó con đã viết rằng con sẽ có nhiều bệnh nhân và con sẽ chữa trị cho họ như bố. Con không lấy tiền của người nghèo, con sẽ chữa lành cho họ miễn phí. Con sẽ cung cấp thuốc miễn phí cho những người có nhu cầu. Bởi vì bố của con đã làm điều đó. 

Người bố cảm giác như khó thở, anh ấy không muốn nghe những gì con trai nói. Nhưng con trai vẫn vô tư và tự hào về bố của mình:

– Con sẽ giống như bố khi con lớn lên.

Vị bác sĩ cảm thấy đau đầu, trái tim anh se thắt lại. Anh cố gắng hít thở thật sâu, để cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Nhưng đôi mắt của anh lúng túng trong hình dạng đứa con trai vui tươi và lập đi lập lại:
“Con sẽ giống như bố khi con lớn lên.”

Và anh đang tự hỏi: “Tôi đã làm gì vậy?” Anh nhớ lại ngày hôm qua, có một bệnh nhân đang cần cấp cứu, nhưng anh đã từ chối vì bệnh nhân không có tiền đóng viện phí trước.
Bệnh nhân của anh đang đau khổ. Thật xấu hổ khi nhớ tất cả cuộc trò chuyện này của ngày hôm qua. Những hạt mồ hôi chảy ra từ trán anh. Anh cảm thấy lương tâm mình đang cắn rứt.

Sau khi đón con trai về nhà, vị bác sĩ đi vào phòng của mình và gọi điện thoại đến bệnh viện nơi anh đang làm việc. Anh nói chuyện với y tá trưởng:
– Hãy gọi cho bệnh nhân ngày hôm qua bị từ chối cấp cứu, gọi cho bà ấy đến trở lại bệnh viện ngay bây giờ. Chuẩn bị phòng mổ và tôi sẽ đến.

Khi anh đến bệnh viện, tất cả đã sẵn sàng; bệnh nhân đã có mặt, phòng mổ cũng đã chuẩn bị xong.
Cuộc phẫu thuật thành công tốt đẹp. Khi bệnh nhân tỉnh dậy, vị bác sĩ đi vào phòng kiểm tra sức khỏe cho bà ấy. Người bệnh nhân lớn tuổi này nói lời biết ơn sâu sắc đến bác sĩ. 

Anh bước ra khỏi phòng với nụ cười tươi trên môi. Anh hạnh phúc khi nhớ lại khoảnh khắc đứa con trai đáng yêu ôm bố và nói:
“ Con tự hào về bố, con sẽ giống như bố khi con lớn lên.”

download.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CẢM ƠN CÁC VỊ ÂN NHÂN –  CÁC THỦY THỦ ĐOÀN CỦA TÀU DANITA

Cách đây 30 năm, khi cuộc hành trình vượt biên đi tìm tự do của chúng tôi bắt đầu. Trên một chiếc thuyền  mang theo 58 người, bao gồm trẻ em và người lớn. Chúng tôi đã dám liều mình vì hai chữ “Tự Do.”

Hầu hết chúng tôi đã bước vào cuộc sống tự do, và tốt đẹp của ngày hôm nay. Nó không còn là giấc mơ mà là sự thật.
Và ngày hôm nay, ngày 26, tháng 08, năm 2017. Chúng tôi vô cùng hân hạnh, khi được hiện diện cùng các vị ân nhân, cũng như các anh chị em thuyền nhân đã về đây họp mặt trong ngày ý nghĩa này.

Nghĩ đến ngày gặp lại các ân nhân, tôi rất vui mừng và xúc động, nước mắt cứ tuôn trào làm mặn cả bờ môi. Khiến tôi nhớ lại vị mặn của nước biển năm nào …

Tôi còn nhớ, những ngày lênh đênh trên biển cả.
Biển thì mênh mông … mà chiếc thuyền của chúng tôi lại nhỏ bé quá.

Một ngày … hai ngày…  trôi qua.
Đến ngày thứ ba thì chúng tôi nhìn thấy có một chiếc tàu Liên Xô. Kinh hoàng quá … người cậu ruột của tôi là Thuyền Trưởng, đã hoảng hốt rồ ga bỏ chạy nhanh nhất có thể. Khoảng vài giờ đồng hồ sau đó, chúng tôi lại gặp một chiếc tàu của Nhật Bản, nhưng họ bỏ đi luôn, không hề quay mũi tàu lại.
Tuyệt vọng và tuyệt vọng. Sự sống của chúng tôi lúc bấy giờ chỉ là mong manh … Những ánh mắt lo âu không ngừng nhìn nhau, và cầu mong sao có được tàu vớt. Và chúng tôi đã ý thức được rằng; hãy kéo dài mạng sống bằng cách tiết kiệm thức ăn, nước uống.

58 người của chúng tôi, mà phần đông là trẻ em. Tất cả chúng tôi đều phải ăn ít lại, uống ít lại. Rửa mặt, súc miệng bằng nước biển. Có một lần khát nước quá tôi múc nước biển lên và uống thử một ngụm. Tôi nhăn mặt, mặn, mặn lắm không chịu nỗi … Nước mắt của tôi rơi, hòa lẫn vào ly nước biển. Tôi đã uống nước biển, và uống cả nước mắt của mình, lúc này cảm giác vị mặn giảm đi…

Các trẻ em và phụ nữ đã bắt đầu thấm mệt, nằm la liệt rải rác trên thuyền. Riêng những người đàn ông là phải cố gắng đứng vững đôi chân của mình, để còn phải lo lắng cho trẻ em và phụ nữ.

Giữa biển khơi chỉ có trời và nước.
Tiếng khóc trẻ thơ như xé nát cả ruột gan.
Hai hàng nước mắt tôi tuôn rơi vội vã.
Nhắm mắt, tôi chấp tay cầu nguyện Phật trời và cả chúa trên cao.
Đêm xuống, đôi mắt lệ tôi vùi trong giấc ngủ.
Ngày hôm sau khi bình minh đến, thiên thần cũng đã xuất hiện.

Từ xa xa … một chiếc tàu hiện ra, như một dấu chấm nhỏ trong một không gian mờ ảo mênh mông.
Và dần dần tiến lại gần chúng tôi, chiếc tàu hiện ra đồ sộ, vững mạnh. Đó là chiếc tàu DANITA.

Những người đàn ông trên thuyền nhỏ của chúng tôi, đã vội vàng lấy áo màu trắng buộc vào cây để làm cờ, giơ cao cờ trắng lên. Người còn laị thì bế các em bé đứng lên để cho các vị ân nhân nhìn thấy, và biết được rằng chúng tôi là những người tị nạn.

Sau đó một vị trên tàu DANITA đã hỏi chúng tôi rằng, chúng tôi có muốn các vị ấy cung cấp dầu và lương thực để tiếp tục chạy vào đảo hay không?

Lúc bấy giờ một người đại diện của chúng tôi trả lời rằng:

“Thưa không, chúng tôi chỉ muốn được lên tàu của các vị. Vì có một số trẻ em đã kiệt sức.”

Với tấm lòng nhân hậu bao la, các vị đã đồng ý cứu vớt chúng tôi, đã cho chúng tôi một con đường sống …
Chúng tôi được lần lượt chuyển lên tàu DANITA. Mọi người rất vui mừng, vì biết rằng mình đã được thoát chết.

Khi lên trên tàu DANITA, nhìn lại chiếc thuyền nhỏ bé của chúng tôi. Chúng tôi thương quá, nó giống như vòng tay của một người mẹ ôm ấp các con vào lòng, che chở và bao bọc cho các con giữa cơn giông bão …

Rồi theo luật hàng hải, các Thủy Thủ đánh chìm chiếc thuyền nhỏ bé của chúng tôi xuống lòng đại dương bằng một ngọn đuốc.

Nhìn chiếc thuyền từ từ đắm sâu, mà cổ họng tôi cứ nghẹn lại, hai hàng mi ướt đẫm.
Vì nó đã mang theo những kỷ niệm vui buồn của chúng tôi đã tạo dựng ra nó.

Trên tàu DANITA, chúng tôi dường như đang bước từng bậc thang, lên thiên đàng …
Các Thủy Thủ đoàn đã ân cần chăm sóc cho chúng tôi được đầy đủ. Những lon nước ngọt có ga tuyệt vời, những bữa cơm ngon, thơm phức lạ lẫm đầy thú vị, và được nằm trên những chiếc giường nệm êm ấm …

Như một giấc mơ màu nhiệm, ai ai cũng nở trên môi nụ cười như mùa xuân đang đến …
Còn các trẻ em thì nói nói cười cười rất náo nhiệt, hạnh phúc nhất khi trên tay có những lon nước ngọt  và những viên kẹo sô cô la ngọt ngào. Chúng thích quấn quýt bên cạnh các Thủy Thủ đoàn thân thiện, để khám phá ra những ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.

Sau đó các Thủy thủ đã đưa chúng tôi vào Singapore, nơi có trại tị nạn của Liên Hiệp Quốc.
Khi chia tay với các Thuỷ Thủ đoàn, chúng tôi ai nấy đều ngậm ngùi, xúc động, và mong có ngày được hội ngộ.

Tại Singapore những thuyền nhân của chúng tôi, có người được đi định cư thẳng đến nước thứ ba, cũng có người phải chuyển qua đảo Philippines
trong một thời gian ngắn, và được đi định cư sau đó.

Sau 30 năm nhìn lại, tất cả chúng tôi đều có một cuộc sống tốt đẹp. Con cái của chúng tôi đã thành đạt. Và tất cả chúng tôi ngày hôm nay, đã thực sự là những người công dân làm tốt với bổn phận của mình. Để không phụ tấm lòng bao la, công ơn cứu giúp của các vị ân nhân của tàu DANITA, cũng như sự giúp đỡ của đất nước mà chúng tôi đang sống.

Đó là Quê Hương thứ hai hiện tại của chúng tôi. Chúng tôi yêu đất nước NaUy, một đất nước Tự Do, thanh bình và giàu đẹp.
Chúng tôi cũng yêu và biết ơn các vị ân nhân, Thủy Thủ đoàn của tàu DANITA thật nhiều.
Một lần nữa xin Cảm ơn các vị ân nhân thật nhiều và thật nhiều.

 

21125329_483768055333502_8456688077402806434_o.jpg

21765386_875489545946969_1778919613511008337_o.jpg

 

FORFATTER TRAN MINH HONG

Takk, Mannskap i DANITA-skipet.

30 år siden, da vår kryssetur for å finne frihet begynte. På en båt med 58 personer, inkludert barn og voksne. Vi våget å risikere oss selv for ordene “frihet”.

De fleste av oss har kommet inn i et fritt, godt liv i dag. Det er ikke lenger en drøm, men et faktum.

Og i dag 26. august 2017. Vi er svært beæret over å være til stede med våre velgjennere, så vel som våre båtfolk som kom hit på denne meningsfulle dagen.

Tenker på å møte velbehagene igjen, jeg var veldig glad og rørt, tårer flommet for å salivere leppene. Påminner meg om saltvannet av sjøvann …

Jeg husker, dagene flyter på sjøen.

Havet er enormt … vår båt er for liten.
 En dag … to dager … bestått.

På den tredje dagen så vi et sovjetisk skip. Forferdelig også, min onkel var kaptein, ble panikk løp bort så fort som mulig.

Noen timer senere møtte vi et japansk skip, men de gikk uten å slå nesene sine.

Fortvilelse og fortvilelse. Våre liv på den tiden var bare skjøre … De engstelige øynene stoppet ikke med å se på hverandre og ba om at skipet ble reddet.

Og vi var klar over det; Forleng ditt liv ved å lagre mat og vann.

58 av oss, de fleste av dem barn. Vi må alle spise mindre, drikke mindre.

Vask ansiktet, skyll munnen med sjøvann. En gang var jeg så tørst, jeg tok sjøvannet og tok en slurk. Jeg frowned, salt, salt ubehagelig … På den tiden har jeg en baby i magen, jeg var gravid med mitt første barn.

Mine tårer falt, blandet i glasset av sjøvann. Jeg drakk sjøvann og drakk tårene mine, følte den salte smaken redusert.

Barn og kvinner begynte å bli sliten, liggende spredt over båten. Spesielt for menn er å forsøke å stå på føttene, for å bekymre seg for alle.

Det er bare himmel og vann midt i havet.

Baby gråter tåre hele leveren.

To tårer strømmet i mine øyne.

Lukk øynene mine, jeg bønner himmel og gud på høyt.

Natt nede, mine tårer i søvnen min.

Dagen etter gryningen kom også engler fram.

Langt unna … et skip opptrådte som en prikk i et enormt rom.

Og etter hvert kom vi til oss, skibet viste seg massiv, sterk. Det er DANITA skipet.

Langt unna … et skip opptrådte som en prikk i et enormt rom.

Og etter hvert kom vi til oss, skibet viste seg massiv, sterk. Det er DANITA skipet.

Mennene på vår lille båt rushed for å ta tak i den hvite tretten som var knyttet til treet for å få flagget, hevet det hvite flagget. Resten av barna sto opp for å la velgørerne se, og lærte at vi var flyktninger.

Deretter spurte en av DANITA-mannskapet oss om vi ønsket at de skulle gi olje og mat til å fortsette å løpe inn i øya.

På den tiden svarte en av våre representanter,

“Nei, vi vil bare komme på skipet ditt. Fordi noen barn er utmattet. “

Med stor godhet, ble de enige om å redde oss, ga oss en måte å leve på …

Vi ble overført ombord på DANITA. Folk er veldig glade og vet at de har rømt døden.

Når du går ombord på DANITA, se tilbake på vår lille båt. Vi handler for mye, det er som armene til en mor som holder barnet i fanget hennes, beskyttet og innpakket dem midt i stormen …

Så, etter sjøloven sank sjømennene vår lille båt i havet med en fakkel.

Ser båten sakte ødelagt, halsen min holdt kvelende, to våte vipper.

Fordi det tok med seg de triste minner vi laget av det.

På DANITA, vi synes å være klatring trapper til himmelen …

Mannskapet var nådig omsorg for oss å være full. Fantastiske bokser med søt karbonert vann, deilig, eksotisk, deilige måltider, og ligger på varme madrasser …

Som en drøm om mysterium kommer alles smil på ansiktet som våren …
Og barna snakket, lo og lo, lykkelig da det var søte bokser og søte sjokoladekaker. De liker å vikle sine mandariner ved siden av vennlige besetningsmaster, for å oppdage overraskelse for å overraske.

Deretter tok sjømennene oss til Singapore, hvor det finnes flyktningleirer i De forente nasjoner.
Da vi brøt opp med mannskapet, var vi alle anstrengende, begeistret og glede oss til en gjenforening.

 I Singapore måtte våre båtfolk, som fikk lov til å bosette seg til tredjeland, også flytte til de filippinske øyene i en kort stund, og bosatte seg der.

Etter 30 år ser vi tilbake, vi har alle et godt liv. Våre barn har lyktes. Og alle av oss i dag er veldig gode borgere som gjør sin plikt. For å spare det store hjerte, hjelpen til benefactors of DANITA, samt hjelp fra landet der vi lever.

Det er vårt andre nåværende hjemland. Vi elsker land som forteller oss hvordan de to ordene “frihet”.
Vi elsker Norge, et land med frihet, fred og rikdom.

Vi elsker og verdsetter velgjennene, besetningen til DANITA skipet my
Nok en gang tusen takk og mange fordelere.

21125329_483768055333502_8456688077402806434_o.jpg

21765386_875489545946969_1778919613511008337_o.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TẶNG TIỀN TỪ THIỆN – NHÀ ĐẦU TƯ ÁO TRẮNG

Vợ Chồng bác sĩ Paul là người Mỹ gốc Việt, là em rể và em gái út của Minh Hồng.

Trong buổi ca nhạc từ thiện có hơn một ngàn người đến tham dự tại Chùa Tây Phương, Florida, Hoa Kỳ.
Bác sĩ Paul và vợ là Thanh Liêm đã phát tâm làm công đức là 15.000 USD để đặt một tượng Phật Bà Quan Âm cao 5,1m tại Đà Nẵng, Việt Nam và sẽ thỉnh sang Florida, Hoa Kỳ.
Trong bài phát biểu phát tâm làm công đức của Thanh Liêm trên sân khấu tại Chùa Tây Phương, Florida, đã khiến cho nhiều phật tử xúc động. Một số phật tử đã cảm thấy thuyết phục, và họ đã phát tâm làm công đức. Có người cúng dường 1.000 USD, có người cúng dường 8.000 USD, có người cúng Dường 11.000 USD và còn nhiều người khác nữa …
Sư Cô Trụ Trì Chùa Tây Phương rất xúc động với tấm lòng phát tâm công đức góp phần xây dựng, tu bổ chùa của các phật tử.
Riêng vợ chồng của Paul thường xuyên làm từ thiện nhiều nơi cho người nghèo tại Việt Nam. Trong khi đó họ rất chăm chỉ làm việc và không có thời gian để đi du lịch. kiếm được tiền là họ góp vào công việc từ thiện và làm công đức ở các chùa.
Một cuộc phỏng vấn dành cho Paul:
“ Động lực nào khiến bạn góp tiền vào công việc từ thiện mà không mệt mỏi như vậy?”
Bác sĩ Paul trả lời:
“ Mỗi ngày, chúng ta trao đi những điều tốt để nhận lại những điều tốt. Cảm giác bản thân có giá trị, và lương tâm được khích lệ, để chính mình cảm thấy tốt hơn.
Bạn có thể trở nên giàu có nếu bạn đã chọn vàng chứ không phải chọn tình bạn và tình yêu thương. Bạn có thể có được nổi tiếng, nếu bạn luôn tìm kiếm danh vọng và áp dụng chính mình cho cuộc chơi. Và ở đây khi bạn ngồi trên phần cuối cuộc đời của mình, đúc kết một cái nhìn phía sau bạn để xem những gì bạn đã làm với những ngày, tháng, năm đó với tất cả mọi thứ đã xảy ra. Tôi đã không thực sự giàu có, và tôi cũng không muốn làm bất cứ điều gì để trở thành người nổi tiếng. Nhưng tôi yêu con người, bầu trời và cây cối, yêu những cảnh vật, cuộc sống xung quanh mình, trong đó có những người cần được chia sẻ. Tôi đã dùng tiền bạc của mình san sẻ cho họ, để họ có được niềm vui, tôi sống và chia sẻ niềm vui cho họ. Ngay cả khi một số bạn bè cho rằng tôi lãng phí thời gian, tôi đã bỏ qua tận hưởng những điều đẹp trong cuộc sống của tôi. Nhưng đối với tôi gia đình là niềm vui và tất cả những điều đẹp nhất. Tôi nghĩ rằng ngoài sự tận tâm đối với bệnh nhân, niềm vui của tôi là ủng hộ cho vợ làm công đức cho chùa và từ thiện cho người nghèo. Và trong buổi hoàng hôn của cuộc đời, chúng tôi sẽ không hối tiếc tất cả số tiền chúng tôi đã cống hiến.”

69411826_670978133380394_3207474193604018176_n.jpg

( Ảnh của vợ chồng bác sĩ Paul )

FORFATTER TRAN MINH HONG

MANGE MENNESKER HAR ALLTID DET TRAVELT

På slutten av høsten var den første snøen i den hvite sesongen i hvert hjørne av gatene i Oslo. I kulden under sesongens første snø. I går på vei hjem, så jeg en mann vingle og komme for å vikle rundt en elektrisk stolpe. Jeg tror han er full.

Jeg så på ham fra øyekroken, og lot som om jeg så et annet sted. Han er mer enn tretti år gammel. Jeg snek litt mer til ham. Han er ekstremt ren, ikke som en alkoholiker, full.

Noen mennesker gikk forbi, de så på ham misfornøyd, andre lo av ham. Men så skyndte de seg.
Jeg hadde følt at noe var galt med ham. Jeg gikk sakte mot ham:

– Har du det bra? Trenger du hjelp? Spurte jeg.

Jeg ble lamslått da han svarte svakt:

– Jeg er syk!

Jeg ringte hastig Ambulanse og jeg sto her til Ambulanse-bilen kom. Et tegn på at han var utslitt, ikke i stand til å gå. To paramedikere la ham på båre. Så snakket de og takket meg veldig.
En stor glede i meg. Jeg kjente ikke kulden, så snart jeg hadde holdt den syke i nesten en time midt i kulden utendørs.
Da Ambulanse-bilen fraktet mannen forlot her. Og jeg har opplevd den langsiktige lykken ved å hjelpe andre.

Hjelp uten forventning om tilbakebetaling. Og du vil bli belønnet med glede og tilfredshet på utallige andre måter.
De som konstant streber etter høydepunktet har satt seg gale mål. De skynder seg for arbeidet sitt uten å ta hensyn til menneskene som trenger hjelp rundt seg. Men vi trenger ikke gjøre det. Vi kan stoppe et øyeblikk slik at vi kan finne en annen person på vei og venter på vår hjelp.

IMG_1043.JPG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

DÒNG NGƯỜI VỘI VÃ

Đã vào cuối thu, đợt tuyết đầu mùa phủ trắng xóa trên mọi ngõ ngách của những con đường phố Oslo. Trong cái lạnh dưới cơn tuyết rơi đầu mùa. Hôm qua trên đường về nhà, tôi thấy một người đàn ông đi chao đảo và đến ôm quấn quanh cột điện. Tôi nghĩ rằng anh ta đang say xỉn.

Tôi nhìn anh ta ở khóe mắt, giả vờ nhìn vào một nơi khác. Anh ta khoảng hơn ba mươi tuổi. Tôi lẻn nhìn thêm một chút vào anh ta. Anh ấy cực kỳ sạch sẽ, không giống như một người nghiện rượu, say xỉn.
Một số người đi ngang qua, họ nhìn anh ta và tỏ vẻ không hài lòng, cũng có những người khác cười nhạo anh ta. Nhưng rồi họ cũng vội vã bỏ đi. 

Một linh tính, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn với anh ta. Tôi từ từ đi về phía anh ta:

– Bạn ổn chứ? Bạn có cần giúp không? Tôi hỏi.

Tôi sững sờ khi anh ta trả lời rất yếu ớt:

– Tôi bị bệnh!
Tôi nhanh chóng gọi cho Ambulanse và tôi đứng ở đây cho đến khi chiếc xe Ambulanse đến. Một dấu hiệu cho thấy anh ấy đã kiệt sức, không thể bước đi được. Hai nhân viên y tế cứu thương đặt anh ấy lên chiếc băng ca. Sau đó họ nói chuyện và cảm ơn tôi thật nhiều.
Một niềm vui lớn trong tôi. Tôi đã không cảm thấy giá rét, ngay khi tôi đã đứng giữ người bệnh gần một giờ đồng hồ ở giữa cái lạnh rét ngoài trời. 

Khi chiếc xe Ambulanse chở anh ta rời khỏi nơi đây. Một cảm giác tuyệt vời mà tôi được trải nghiệm khi giúp đỡ cho người khác.
Giúp đỡ không có kỳ vọng trả ơn. Và bạn sẽ được hoàn trả với niềm vui và sự thỏa mãn theo vô số cách khác.

Những người không ngừng phấn đấu cho đỉnh cao đã đặt sai mục tiêu của họ. Họ vội vã cho công việc của họ mà không chú ý đến người cần gíup đỡ xung quanh họ. Nhưng chúng ta không phải làm thế. Chúng ta có thể ngừng một chút vội vã để có thể nhìn thấy một người khác trên đường chờ đợi sự giúp đỡ của chúng ta. 

IMG_0610.JPG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TẬT NÓI XẤU
Huỳnh Thị Phước (PTH) Việt kiều Na Uy, mong muốn mình trở nên hoàn hảo để tự tin vào bản thân mình. Thay vì nhìn nhận và đối mặt với những khuyết điểm của bản thân để khắc phục nó. Nhưng không, cô thường có xu hướng nghĩ xấu về người khác, để thấy bản thân mình tốt đẹp hơn. Những người cao hơn cô ở một phương diện nào đó, thì cô lại đi nói xấu họ để dìm họ xuống, cô không muốn họ hơn mình. Vì thế cứ ai hơn cô là cô lại đi nói xấu. Nhưng với người kém hơn cô thì cô lại vui vẻ, thân thiết.

Nói xấu suy cho cùng là cái nhìn thiển cận. Người thích đi nói xấu người khác thường là người chạy theo gía trị vật chất qúa mức, và mặt đạo đức qúa thấp. Đã khiến cho họ phải nói dối và nói xấu người khác, để làm mất thể diện của người mà mình ganh ghét. Và kéo mọi người về phía mình.
Thị Phước đã đi nói xấu nhiều người, mà cô không nghĩ ra rằng điều đó đã làm tổn thương người khác.
Chủ trương trong từ bi của đạo phật khuyến khích chúng ta luôn luôn tìm kiếm và trau dồi những gì có điểm chung của mình và người khác. Một lời nói tốt đẹp có thể đem lại hòa bình cho nhân loại. Và ngược lại nói xấu người khác sẽ đem đến hậu qủa bất hòa.

Có ai muốn làm bạn với người thích đi nói xấu người khác không?
Dĩ nhiên là không. Vì biết đâu một ngày nào đó, cô ta sẽ đi nói xấu bạn cho người khác nghe thì sao? Vậy thì bạn có dám tin tưởng cô ta không?

Cuộc sống của Thị Phước luôn tập trung vào những điều tiêu cực. Chính tâm của cô cũng không được an vui. Cô có những ý nghĩ rằng người này xấu, người kia không tốt…Những suy nghĩ ấy thường không có lợi cho tinh thần của cô. Mặc khác khi cô ta đi nói xấu người khác tức là cô đã gây ra tác nhân để cho người khác nói xấu mình. Ngoài ra những người bạn của cô cũng không muốn đôi tai của mình nghe những điều nhàm chán. Thời gian ấy họ có thể làm và nghe những điều tích cực và lành mạnh hơn.

Thị Phước thích nhìn thấy lỗi lầm của người khác, mà cô đã bỏ lỡ cơ hội thương yêu. Điều đó có nghĩa là cô không có khả năng nuôi dưỡng bản thân cô một cách hợp lý với những sự hiểu biết chân tình, khi cô đã đem vào tâm mình những độc tố…

Tốt nhất là cô nên chấp nhận những gì mình đang có trong hiện tại, đừng nên ganh ghét ai, chỉ làm cho cuộc sống thêm buồn tẻ mà thôi. Hãy cố gắng để trở nên con người tốt hơn trong tương lai.

Những người đã từng bị cô nói xấu cũng đã tha thứ cho cô. Và họ vẫn vui vẻ, bình thản và hạnh phúc với cuộc sống hiện tại của họ. Những ai có lòng thương xót sẽ được thương xót trở lại. Vì khi tâm hồn của chúng ta chan hoà tình yêu thương, chúng ta sẽ có một lối sống nhân từ và đầy dẫy lòng thương xót và tha thứ cho nhau.

75242195_1417429151753003_1712641114340589568_n.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HÒA BÌNH CỦA TRÁI TIM

Tình yêu là thứ trợ giúp hòa bình bên trong tâm hồn của chúng ta …
Nếu chúng ta muốn được hạnh phúc, trước tiên chúng ta phải được bình an với chính mình, chúng ta phải yêu thích và tìm kiếm nó.
Tình yêu là điều cần thiết cho cuộc sống. Nó được tìm thấy ở khắp mọi nơi trong tự nhiên. Nhưng đôi khi con người và chủ nghĩa duy vật đã ngăn cản người ta nhìn thấy nó.

Trong thế giới ngày nay, trò chơi đã bị đảo ngược. Mọi thứ đều liên quan đến tiền bạc, quyền lực, bỏ qua tình yêu. Tình yêu đích thực là để cho mà không mong đợi bất cứ điều gì trở lại, nhưng chúng ta vẫn nhận được rất nhiều ân sủng.
Tình yêu như một món quà là một sự khởi đầu vĩnh cửu. Mặc dù có những bất thường của cuộc sống.

16003048_733235853505673_9104804342618570754_n2.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

VỊ TƯỚNG TRUNG THÀNH

Dưới ánh nắng dịu dàng của một ngày mùa thu. Một vị tướng đi dạo trên mặt đất thần thánh, nơi những anh hùng nằm nghỉ ngơi. Với tiếng chim hót ngọt ngào như chào đón tấm lòng yêu nước thương dân của thiếu tướng Lê Mã Lương. Những âm thanh êm ả, bình yên trong buổi sáng mùa thu. Anh dừng lại để chiêm ngưỡng khung cảnh thanh bình, nơi yên nghỉ cuối cùng của những người lính giữ biển đảo đã dũng cảm hy sinh. 

Những ngôi mộ được xây hoàn hảo, mỗi ngôi mộ được khắc tên của người lính yêu nước. Để tưởng nhớ những người lính đã cống hiến quên mình giữ biển đảo, mỗi người lính đều xứng đáng được hoan nghênh. Được khắc tên với một cụm từ sâu sắc trên bầu trời Tổ Quốc Việt Nam.

Một dòng lệ ấm tuôn rơi trên đôi má của thiếu Tướng Lương. Anh đứng trước ngôi mộ liệt sĩ và thầm nghĩ:

“Trong cuộc đời của người lính, luôn âm thầm vượt qua nhiều gian khổ, hy sinh để giữ gìn Đất Nước. Những kỷ niệm quý giá mà con cháu của họ sẽ không bao giờ quên được. Họ đã hy sinh tất cả trên bàn thờ danh dự, vì tất cả những gì nhân dân yêu quý.”
Có lẽ dòng lệ của anh tuôn rơi về tận cuối đất trời và đã chạm đến trái tim của hàng triệu người dân Việt Nam. Trong giai đoạn này tìm thấy được những vị tướng trung thành với nhân dân là rất qúy. Ai dám đương đầu với quân giặc? Ai không vì quyền lợi cá nhân để nghe theo lòng dân và bảo vệ nhân dân?
Có lẽ hiện tại người dân đang tin tưởng vào thiếu tướng Lê Mã Lương? Đó là một người yêu nước, một người con trai thực sự của mẹ Việt Nam anh hùng. Bầu trời xanh mỉm cười với anh, mỉm cười với tất cả các anh, bởi vì tên của các anh là “Người Lính.”
“Người Lính“
thật là một cái tên cao quý! 

Vị tướng đi một đoạn và đứng ngẩn mặt nhìn lên bầu trời:
“Ta đang đứng trên mặt đất của đất nước mình, số phận đất nước trong tay ta. Chúng ta không sợ đánh, chỉ sợ lòng dân không theo. Kẻ thù Trung Quốc sẽ tấn công cướp lãnh hải của chúng ta. Đã đến lúc chúng ta không còn nhượng bộ. Để mất lãnh hải là mang trọng tội với nhân dân Việt Nam và với các anh hùng dân tộc đã đổ máu quên mình để giữ gìn Đất Nước từ ngàn xưa đến nay. Biển đảo còn là Tổ Quốc còn. Dân tộc Việt Nam chỉ có một Tổ Quốc Việt Nam, một Đất Nước Việt Nam.”

download.jpg