TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TRÍ TUỆ HAY SẮC ĐẸP

Một độc giả hỏi tôi:”Bạn nghĩ điều gì quan trọng nhất, trí tuệ hay sắc đẹp?”

Tôi thực sự thích câu hỏi thú vị này! Nếu bạn hỏi câu này khi tôi 18 tuổi, lựa chọn của tôi sẽ là trí tuệ. Vì lúc đó tôi có nhiều ước mơ và hoài bão, định hướng con đường học vấn để có một tương lai tốt đẹp…

Nhưng, sau những tháng năm thăng trầm của cuộc sống, tôi nghĩ rằng sắc đẹp là quan trọng!Ở độ tuổi đẹp nhất, hãy phấn đấu để trở nên xinh đẹp! Vẻ ngoài rất quan trọng. Trong xã hội ngày nay, cách đối xử với người lạ, thường những người có ngoại hình đẹp sẽ chiếm ưu thế hơn những người có ngoại hình khó coi.

Bạn biết đấy! Thời gian trôi qua, đời người đẹp nhất là tuổi trẻ. Các bạn trẻ ăn mặc trẻ trung và xinh đẹp.Nhưng khi chúng ta còn trẻ, chúng ta không mong đợi rằng sau khi bước vào tuổi trung niên, chúng ta sẽ trở nên mập mạp hơn.
Tôi nhớ khi còn là sinh viên, một anh chàng đẹp trai trong lớp nói với tôi:

“Em xinh quá, nhìn mặt em là thích rồi.”
Tôi gọi anh ta là “biến thái” và tôi không nói chuyện với anh ta nữa.
Hồi đó tôi thấy đôi chân của mình thực sự không tệ, nhưng tiếc rằng tôi đã bỏ lỡ thời điểm đẹp nhất để mặc một chiếc váy ngắn đẹp.


Phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ Việt Nam, thường không quan sát và đánh giá kỹ ngoại hình của mình. Vì họ ngại ngùng, không hiểu thế mạnh của bản thân, cho đến khi quá muộn, điều này thật đáng tiếc?
Nhưng đẹp như thế nào là đẹp? Đâu là vẻ đẹp vượt thời gian và có thể chịu đựng được thử thách? Để nhìn lại trí tuệ và di sản của mình.

Trong những năm tháng yên tĩnh và tốt đẹp, hãy tìm kiếm vẻ đẹp tổng thể của bạn! Trong cuộc trò chuyện giữa tôi với chuyên gia tâm lý Victoria Tran Huynh. Cô ấy cho rằng ngoại hình là yếu tố ít quan trọng nhất trong việc lựa chọn. Khả năng tổng thể về “sự quyến rũ”, “biểu lộ cảm xúc” và “tương tác giữa các cá nhân” đã đánh bại vẻ đẹp ngoại hình.

Thật đúng vậy! Có những người có khuôn mặt xinh đẹp, ăn mặc đẹp, nhưng tôi cảm thấy họ đỏng đảnh giống nhau.
Nhưng cũng có những người ăn mặc đẹp, khí chất nổi bật và tổng thể hài hòa, tôi cảm thấy rằng họ thực sự rất đẹp. Vẻ đẹp này là của cá nhân và không thể sao chép. Nó đến từ sự tu dưỡng cá nhân và hoàn toàn là một loại trí tuệ và kỹ năng.

Chúng ta thường rơi vào cái bẫy của sự hiểu lầm về vẻ đẹp, chỉ tập trung vào vẻ đẹp của “khuôn mặt”.

“Vẻ đẹp toàn diện” chính là chìa khóa để người khác nhìn nhận chúng ta có thực sự xinh đẹp hay không. Và có lẽ bạn cũng rất đẹp trong mắt của tôi và người khác? Hãy tự tin về điều này. Bởi vì vẻ đẹp tâm hồn của bạn là báu vật qúy giá nhất.

(Hình, chuyên gia tâm lý Victoria Tran Huynh.

FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

INTELLIGENS ELLER VAKKER

En leser spurte meg:
“Hva synes du er viktigst, visdom eller skjønnhet?”
Jeg liker veldig godt dette interessante spørsmålet! Hvis du stilte dette spørsmålet da jeg var 18, ville valget mitt vært intellektuelt. For på den tiden hadde jeg mange drømmer og ambisjoner,
orienter utdanningen din mot en god fremtid…
Men, etter alle disse årene med opp- og nedturer i livet, tror jeg skjønnhet er viktig!
I den vakreste alderen, streb etter å være vakker!
Utseende er veldig viktig. I dagens samfunn, måten å behandle fremmede på, vil ofte de med et godt utseende seire over de med skjemmende utseende.

Du vet! Ettersom tiden går, er den vakreste personens liv ungdom. Unge mennesker kler seg ungt og vakkert.
Men når vi er unge, forventer vi ikke at vi etter å ha kommet inn i middelalderen vil bli fetere.

Jeg husker da jeg var student, sa en kjekk fyr i klassen min til meg:
“Du er så pen, jeg er forelsket i ansiktet ditt.”
Jeg kaller ham en “pervers” og snakker ikke med ham lenger.
Den gang trodde jeg at bena ikke var så ille, men dessverre gikk jeg glipp av det beste øyeblikket å bruke et fint miniskjørt.
Kvinner, spesielt vietnamesiske kvinner, observerer og evaluerer ofte ikke utseendet deres nøye. Fordi de er sjenerte, forstår ikke sine egne styrker, før det er for sent, er dette synd?

Men hvor vakkert er det? Hvor er skjønnhet som er tidløs og tåler testen? Å se tilbake på hans visdom og arv.
I de stille og gode årene, søk din totale skjønnhet!

I min samtale med psykolog Victoria Tran Huynh. Hun anser utseende som den minst viktige faktoren i valget. Den generelle evnen til “forførelse”, “uttrykk av følelser” og “individuell interaksjon” slår fysisk skjønnhet.
Det er sant! Det er folk som har pene ansikter og er godt kledd, men jeg føler de er like klønete. Men det er også folk som kler seg godt, har enestående temperament og er harmoniske generelt sett, jeg føler at de er virkelig vakre.
Denne skjønnheten er personlig og kan ikke kopieres. Det kommer fra personlig kultivering og er rent en slags visdom og ferdighet.
Vi faller ofte i fellen med å misforstå skjønnhet, og fokuserer kun på skjønnheten i “ansiktet”.
“Omfattende skjønnhet” er nøkkelen for andre for å se om vi virkelig er vakre eller ikke. Og kanskje er du også veldig vakker i mine og andres øyne?
Vær trygg på dette. Fordi skjønnheten i sjelen din er den mest dyrebare skatten.


Bilde , Victoria Tran Huynh psykologspesilist

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHỜ MỘT CỐC NƯỚC SÔI NGUỘI BỚT

Không ai có thể miễn nhiễm với tiếng sét tình yêu, trong bầu trời thanh bình. Ngay cả những người bảo vệ mình khỏi nó, vì sợ đau khổ. Nhưng cả cuộc đời người đều có thể bị đảo lộn …

Lúc đầu, cả hai đều lạc quan về cuộc hôn nhân của họ.
Anh cao ráo, đẹp trai.  Cô xinh xắn, dịu hiền.
Anh ấy có một tính khí nóng nảy, cô ôn hòa.
Có quá nhiều chỗ bất hòa, nhưng họ vẫn đến với nhau.

Chẳng bao lâu sau khi kết hôn, những khuyết điểm của anh ấy đã bộc lộ; anh ấy luôn cáu giận, đỏ mặt với cái cổ thô bạo sau một sự cố nhỏ. Khi tức giận, anh ta thường đập bàn, chỉ trỏ, la hét.
Mỗi lần, anh mắng cô, cô không cãi cọ hay phản bác, chỉ im lặng quay người. Cô vào bếp rót một cốc nước đun sôi. Chiếc cốc trong tay cô, hơi nóng cuộn tròn, cô lặng lẽ quan sát, nước mắt lưng tròng. Khi nhiệt trong cốc nước giảm dần, mười phút trôi qua và nước nguội.

Sau khi anh hét khô cổ họng, cô đưa nước cho anh và nói:
– Uống ít nước và dập lửa. 

Anh cầm cốc nước lên uống cạn, phần lớn lửa giận cũng được trút hết.

Khi anh bình tĩnh lại, cô tranh luận với anh từng câu một:
– Tại sao lại để xảy ra tức giận lớn như vậy? Làm tổn thương người khác và bản thân, không nên như vậy …

Anh ấy đã lắng nghe một cách thuyết phục và hứa sẽ cố gắng không lập lại lần nữa.

Trong vòng vài ngày, tình trạng này lặp lại. Anh vẫn không thể kiềm chế được tính khí xấu của mình. Cô vẫn không nói, nước mắt lưng tròng. Cô rót một cốc nước đun sôi, đợi mười phút trôi qua. Cô đưa cốc nước cho anh và nói:
– Dùng nước dập tắt lửa của anh.
Sau đó, anh ta lại hứa một cách nghiêm túc rằng sẽ không lập lại nữa.

Tiếng la hét giận dữ của anh ta thường khiến những người hàng xóm phải choáng váng. Mọi người đều nghĩ rằng đó là sự bất công cho cô ấy.

Một lần, người hàng xóm hỏi cô ấy:
– Làm sao cô có thể chịu đựng một mối bất bình lớn như vậy?

Cô suy nghĩ một lúc rồi nói:
– Vì muốn gia đình êm ấm nên tôi có thể bao dung những khuyết điểm mà người khác không thể bao dung.
Người hàng xóm thở dài khi nghe cô nói.

Khi những lời này lọt vào tai anh, anh sửng sốt. Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc cô chịu đựng khi anh tức giận.
Cô sẽ chịu đựng đến mức nào? Cô sẽ dùng bao nhiêu tình yêu để chống lại thương tổn khi một cốc nước sôi nguội ngắt? Anh suy nghĩ … và suy nghĩ rất nhiều …

Anh đã giận anh, vì đã làm tổn thương người phụ nữ của chính mình bao nhiêu lần anh ta không nhớ nổi. Anh tự tát vào đầu mình với vẻ hối hận.
Đang muốn nổi nóng lần nữa, không đợi cô mang nước cho anh. Anh tự bước vào bếp rót một cốc nước đun sôi. Với chiếc cốc trong tay, hơi nóng cuộn tròn lại, anh nhìn và chờ đợi. Mười phút trôi qua, uống cạn cốc nước, cơn tức giận cũng nguôi ngoai.
Cô ngạc nhiên khi quan sát anh từ bên cạnh.

Mọi người đều thấy anh ngày càng thay đổi; gương mặt tươi cười, lúc nào ở nhà cũng vui vẻ.
Trong công việc mối quan hệ với đồng nghiệp cũng hòa thuận hơn. Anh cũng trở nên nhân hậu hơn.

Bạn biết đấy! Cốc nước sôi trong hành trình tình yêu với sự bao dung của họ, đã kéo dài mười phút yêu thương ấy thành cả một đời người.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY XƯA ANH NÓI!

Anh là gió, cơn gió nhẹ nhàng.
Anh là mây, mây trôi chậm rãi.
Anh là nước, dòng nước lặng lẽ.
Anh là núi, là núi vô biên…

Nếu em bằng lòng, anh sẵn sàng làm cơn gió nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn em!
Nếu em bằng lòng, anh sẽ là đám mây trôi chậm rãi, sẽ là chỗ dựa cho em!
Nếu em muốn, anh sẽ là dòng nước lặng lẽ bên cạnh, âm thầm bảo vệ em!
Nếu em muốn, anh sẽ yêu em vô bờ bến giống như sông liền núi!

 Thế rồi giấc mơ đẹp đã bị phá hủy.

*Ngày ra trường chia tay nhau.

Ở giữa sân ga, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi. có một hàng cây ngân hạnh. Thật kỳ lạ, nó luôn nở hoa cùng một ngày, vào mỗi năm vẫn đúng ngày đó và khi nó rụng gần hết hoa. Một loại sợi dây được treo trên một trong những cành cây, hay đúng hơn, một biểu tượng của sợi dây, một thứ gì đó không đáng kể và đôi khi được chú ý khi gió thổi.

Cô đã hẹn gặp anh ở chính nơi đây. Nơi mà trước kia mỗi khi sinh viên chia tay nhau về quê trong dịp nghĩ hè hoặc vào dịp tết. Nơi đây họ đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng những cánh hoa ngân hạnh đang tiếp tục bay theo gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.

Kể từ khi bắt đầu mùa hè, chúng sẽ khô héo và rụng đi, cho thấy một sự rụng sớm và vô nghĩa. Vì vậy hầu hết thời gian cây mang đến một hình ảnh buồn.
Bóng râm hiếm khi dừng lại dưới những cành cây trơ trụi không còn lá, thường là những sinh vật mất phương hướng và buồn bã …

Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Cả hai đã thú nhận tình yêu của mình với đối phương. Đó là tình yêu đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.


Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, có lẽ vì sự khiêm tốn, nhưng họ đã ôm nhau trong một khoảng thời gian dường như quá ngắn đối với họ. Như những người thân yêu nhất ôm ấp. Với một sự dịu dàng không thể diễn tả.

Một bà cụ đang ngồi đằng xa dường như không để ý đến. Một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vô lý và vô dụng đã thành hạt, đã chảy dài trên má họ, chỉ đọng lại nơi cây ngân hạnh. Họ đã chia tay nhau. Họ đã rời đi với cùng một tốc độ, gần như bình thường, giống như những người yêu nhau chia tay nhau ở tất cả các sảnh khởi hành của các sân ga trên khắp thế giới.
Một cái liếc mắt cuối cùng, một cái nhìn luyến tiếc. Rồi quay lưng bước đi, không còn được nhìn lại nhau lần nữa…

Và bây giờ … Cô ấy đã cùng chồng và các con của cô ấy ở một nơi rất xa … Cô ấy đã chạy trốn khỏi đại dương – một lục địa.

Một sợi dây treo trên cành cây, một biểu tượng của thời xa xưa đó, mà gió thổi khi trời lạnh, một mảnh vụn nhỏ vẫn còn tỏa ra hương thơm của hoa ngân hạnh.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHUYỆN TÌNH ĐẸP CỦA LÁ VÀ HOA

Ngày tháng trôi qua và mùa xuân dần chuyển sang mùa hè. Có một chiếc Lá đã che chở cho một bông Hoa yêu quý của mình. Lá cho Hoa bóng mát, Hoa làm cho lá say mê bởi hương thơm của nó trong những đêm ngọt ngào và đầy sao.

Họ nói chuyện cả ngày lẫn đêm và trong mỗi cuộc trò chuyện, họ không ngừng lên kế hoạch khi nào họ có thể ở bên nhau. Cả hai đều đã nghe về mùa thu và cách những chiếc lá rơi từ trên cây và họ đang chờ đợi khoảnh khắc đó với sự hồi hộp vô cùng, bởi vì họ nghĩ rằng đó sẽ là sự cuối cùng của cuộc đời họ.

Và thế là một mùa hè nhường chỗ cho mùa thu đến. Trong ngần ấy thời gian, tình yêu giữa chiếc Lá và Hoa chỉ ngày càng lớn mạnh và bền chặt. Những kế hoạch và ước mơ của họ đẹp đến mức gần như có thật.

Với mỗi ngày trôi qua, đêm trở nên lạnh hơn và ngày ngắn lại. Chiếc Lá yêu quý đã bắt đầu chuyển từ màu xanh sang màu vàng cam và sau đó là màu nâu.

Cả hai đều hiểu rằng thời khắc mà họ mong mỏi sắp đến và đó cũng là lúc bông Hoa xinh đẹp bắt đầu yếu ớt đi.

Khi mùa thu đến, Lá được bao phủ bởi những sắc thái cam, vàng và nâu tuyệt đẹp. Những nỗ lực của chiếc Lá cuối cùng đã được đền đáp và nó đã rơi xuống … Nhưng khi chạm đến mặt đất, bông Hoa yêu quý của nó đã không còn tươi tốt nữa. Hoa mềm nhũn và họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tuy nhiên, Hoa và Lá vẫn tận hưởng khoảnh khắc đoàn tụ của họ, mặc dù họ biết rằng nó sẽ kéo dài một thời gian ngắn, vì gió sẽ sớm đến khuấy động mọi thứ trên đường đi của họ.

Như vậy, Lá và Hoa đã học được rằng không phải mọi thứ đều có thể kiểm soát được. Dòng đời trôi qua khiến dự định của họ thay đổi, nhưng tình yêu bền chặt nên họ quyết định tiếp tục cố gắng ở bên nhau. Bởi vì mặc dù mọi thứ không diễn ra như họ mong đợi, họ vẫn cố gắng không chia cách và ở bên nhau.

Gió có thể nhìn thấy tất cả tình yêu của họ và với tình cảm lớn lao. Gió thổi hiu hiu và đung đưa họ đến một cái lỗ nhỏ trên mặt đất.
Khi mùa đông đến, bông Hoa và chiếc Lá đã được bảo vệ trong nơi trú ẩn của họ. Nhưng họ cũng đã chịu đựng cả mưa và nắng …

Và vì vậy những người yêu nhau hiểu rằng đôi khi cuộc sống mang đến cho họ những khoảnh khắc vui vẻ và màu sắc, những khoảnh khắc lạnh lùng và bất an …
Ngày tháng trôi qua, chiếc Lá và bông Hoa đã học được rằng kiên nhẫn là một đức tính tốt và họ phải biết cách trân trọng từng khoảnh khắc, bởi vì chúng ta không bao giờ có thể biết được mọi thứ sẽ thay đổi như thế nào và khi nào. Họ quyết định rằng họ sẽ tận hưởng những khoảng thời gian vui vẻ và thúc đẩy bản thân khi cần thiết. Và họ đã hạnh phúc trong suốt cuộc đời của họ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH YÊU HOÀN HẢO

Anh và cô ấy dường như sinh ra là để dành cho nhau. Họ đã cùng nhau tìm hiểu trong một thời gian dài.
Anh là một chàng trai mạnh mẽ và tuấn tú. Cô là một cô gái xinh đẹp và trong sáng như đóa hoa đầu cành xuân.

Vào một ngày, anh cầm một bó hoa hồng lớn và nói một cách trìu mến với cô:
“Anh yêu em, lấy anh nhé?” Sau đó, vì sợ mình có thể bị từ chối, anh thận trọng nói thêm:
“Em không cần phải vội trả lời, cứ từ từ suy nghĩ, anh sẽ đợi và sẽ đợi.”

Hạnh phúc lướt qua đôi mắt của cô gái. Cô cười tinh nghịch và đáp:

“Em yêu anh, em không cần một giây chần chừ!”

Sau đó, họ bước lên thảm đỏ hôn nhân. Khi đó anh 28 tuổi và cô ấy 26 tuổi.

Những ngày sau hôn nhân, Họ sống bên nhau thật hạnh phúc.
Anh coi cô như một báu vật, anh quan tâm chăm sóc cho cô.
Còn cô, với sự dịu dàng cô lo cho anh những bữa cơm ngon canh ngọt cho người mình yêu thương.

Tuy nhiên, tai họa ập đến, cô đã được chẩn đoán mắc bệnh xơ nang.
Đây là một căn bệnh di truyền có thể ảnh hưởng đến nhiều cơ quan của cơ thể, trong đó phổi và hệ tiêu hóa bị ảnh hưởng nhiều nhất.

Thống kê cho thấy rất ít bệnh nhân như vậy có thể sống quá 40 tuổi.

Cô đã được đưa vào bệnh viện để điều trị, và tình trạng của cô tiếp tục xấu đi.

Anh lo lắng, nhưng anh bất lực. Cho đến khi anh biết được ghép tạng là cách duy nhất để cô được chữa khỏi.
Anh lập tức bày tỏ nguyện vọng của mình với bác sĩ để hiến thùy phổi cho vợ của mình. 

May mắn thay, ca mổ khá thành công, cả hai đều bình phục và xuất viện để tiếp tục cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc.

Nhưng thật không may, sau khoảng thời gian 13 năm, sức khỏe của cô lại giảm sút, bị ảnh hưởng bởi bệnh xơ nang, có xuất hiện các triệu chứng của bệnh suy thận.


Lần này, bác sĩ tuyên bố rõ ràng rằng cách duy nhất để cứu chữa cho cô ấy là cấy ghép nội tạng.
Vì vậy, một lần nữa anh quyết định không chút do dự: Hãy hiến một quả thận của mình cho vợ.

Vào một ngày mùa đông lạnh giá. Họ lại cùng nhau bị đẩy vào phòng phẫu thuật.
May mắn thay, ca cấy ghép diễn ra khá thành công và mọi thứ diễn ra tốt đẹp.

Tình yêu của họ đã tạo nên điều kỳ diệu. Dưới ánh nến lung linh trong một buổi tối lãng mạn. Cô hỏi anh:
“Sao anh ngốc thế, dám hy sinh mạng sống của anh đến hai lần vì em, lỡ trong ca mổ không may mắn thì sao?”

Anh nắm lấy tay cô và nói đầy trìu mến:”Trước khi phẫu thuật, anh đã nghĩ đến điều đó. Nếu kết quả tồi tệ nhất là chúng ta sẽ rời bỏ thế giới này cùng nhau. Anh không thể nhìn em ra đi một mình, như khi anh cầu hôn em hồi đó. Em đã nói vì yêu anh nên em đồng ý “không cần chần chừ một giây”. Giờ đây, anh sẵn sàng cho đi tất cả, vì suy nghĩ của em hoàn toàn giống anh … “



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

THIÊN THẦN ÁO TRẮNG – ANH HÙNG CỦA THẾ GIỚI

Khi nói về anh hùng, chúng ta nghĩ ngay đến những nhân vật hư cấu hoặc những cái tên nổi tiếng trong sử thi thế giới, với những chiến công vĩ đại và siêu năng lực cho phép họ bay, né đạn hoặc du hành xuyên thời gian. Tất nhiên, họ có sự ngưỡng mộ phổ biến.

Nhưng trong đại dịch Corona này, các bác sĩ đã trở thành anh hùng của thế giới. Ngày nay, họ là chiến tuyến trong cuộc chiến:
“Cuộc chiến sức khỏe” với kẻ thù “vô hình và khó nắm bắt”. Họ làm việc không mệt mỏi trong những điều kiện bất lợi nhất, mạo hiểm tính mạng của mình và của những người thân yêu, ngay cả khi không có những nguồn lực tối thiểu như mặt nạ, bộ quần áo đặc biệt…
Họ là trụ cột của một xã hội, là biểu tượng đầu tiên cho sự hy sinh trong mùa đại dịch Corona.

Một trong những nguyên mẫu được tái hiện nhiều nhất là anh hùng, với những đặc điểm xác định họ là người đối mặt với thử thách, chiến đấu chống lại cái ác và ưu tiên lợi ích chung hơn sự an toàn của bản thân .
Người đầu tiên trong danh sách các anh hùng này là những vị bác sĩ, nhân viên của hệ thống y tế, tâm chấn của cuộc khủng hoảng. Người, đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình, đã trung thành hoàn thành sứ mệnh của mình, bỏ lại gia đình,  để chăm sóc và chữa bệnh cho những người xa lạ…

Những thiên thần áo trắng đã âm thầm cống hiến nhiều hơn mong đợi. Bao gồm cả mạng sống của họ, trong việc hoàn thành nhiệm vụ của họ.
Họ không bất tử. Họ là những con người, với lòng dũng cảm và quyết tâm, sống đúng ơn gọi của mình và thể hiện một tinh thần phục vụ vô biên.

Theo cách này, chúng ta có thể nhận thức rằng những thiên thần áo trắng chính là anh hùng của thế giới. Họ là chiến tuyến trong cuộc chiến với Coronavirus, kẻ thù vô hình và khó nắm bắt. Cứu người là một siêu năng lực mà chỉ có bác sĩ, y tá, nhà khoa học và nhà sinh vật học mới biết đến, họ luôn cống hiến và nổ lực từng ngày để cứu tất cả những người bị nhiễm bệnh. Họ đã mất dấu thời gian, chưa kể họ cũng nằm trong danh sách những người bị lây nhiễm. Tuy nhiên, họ không bỏ cuộc vì tất cả những gì họ muốn là tiêu diệt virus bất chấp hậu quả.

Tôi xin cầu nguyện cho những thiên thần áo trắng; bác sĩ, y tá, nhà khoa học và nhà sinh vật học được nhiều sức khỏe và sáng suốt để cứu giúp người nhiễm bệnh.

Xin cầu nguyện cho người dân ở Sài Gòn, Nha Trang, và mọi miền trên đất nước Việt Nam, cũng như cộng đồng người Việt trên toàn thế giới được an lành, vượt qua đại dịch Corona.

Xin cầu nguyện cho dịch Corona mau biến khỏi để cho nhân loại trên thế giới được sống bình an và hạnh phúc.


SÁCH MỚI XUẤT BẢN


HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ CỦA TÁC GIẢ:
TRẦN MINH HỒNG.

Những câu chuyện sẽ khiến trái tim của bạn loạn nhịp.
Cuốn sách kể về những câu chuyện tình yêu xảy ra xung quanh chúng ta, có những vẻ đẹp không thể quên, có những trải nghiệm của nỗi đau. Những tiếc nuối, duyên phận lỡ làng, và sự trở lại, ấm áp, yêu thương sau những hối hả, tất bật.

Luôn có những khoảnh khắc bạn nhìn thấy chính mình trong những câu chuyện của tập truyện ngắn HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ.

Và sẽ có những khoảnh khắc bạn nghĩ về một ai đó, một tình yêu đẹp nào đó…

HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ cũng truyền tải những thông điệp và quan điểm ý nghĩa cho cuộc sống thực tế của chúng ta.
Sẽ mang lại sự ấm áp mỗi khi bạn đọc, luôn xoa dịu tâm hồn bạn, bởi vì cuốn sách này có thể là một phần về câu chuyện của bạn.



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LẮNG NGHE TIẾNG NÓI CỦA TÌNH YÊU!

“Yêu, một lời thôi, ta chỉ nói một lần.” Với giai điệu đẹp đẽ này, tại sao chúng ta không lắng lòng và lắng nghe thật kỹ những yêu thương còn vương vấn quanh ta…


Thế giới phải được khám phá bằng mắt và bằng trái tim, và tất cả tình yêu lớn trên thế giới phải được nghe bằng tai.

*** Lắng nghe, tiếng sương rơi trên lá xanh. Vào lúc sáng sớm, bầu trời hừng sáng, vạn vật trên đời đều im lặng, những giọt sương trong vắt hiện lên thật dịu dàng dưới ánh nắng yếu ớt. Nhưng vẻ đẹp của nó chỉ là nhất thời, nó quay trên chiếc lá xanh, và ngay lập tức, nó không còn trong suốt như pha lê, nó như một tờ giấy trắng bị nhuộm màu. Nhưng nó không hối tiếc, bởi vì bụi trên lá xanh cần chúng rửa sạch để thể hiện sự rực rỡ của nó, và sử dụng một chút thời gian tồn tại trong sáng để cống hiến bản thân và làm hài lòng người khác. Đây là tình yêu vị tha.

*** Lắng nghe, tiếng lòng của những thầy cô giáo. Đỉnh cao của sự chuẩn mực. Người ta so sánh ngọn nến với thầy cô giáo, không phải là lời nói suông mà là để dựa dẫm.
Khi một ngọn nến sáng lên trong đêm đen, nó sáng lên không ngừng, cố gắng cháy hết mình cho đến giây phút cuối cùng. Các thầy cô giáo đã chịu đựng những nhọc nhằn, sưởi ấm trong nắng nóng, đứng trên bục giảng để gieo hạt bằng chữ, dùng bút màu, tưới đẫm mồ hôi, nuôi dưỡng bằng sự chăm chỉ, không mệt mỏi, không bao giờ nguôi ngoai.

***Lắng nghe những câu hát ngọt ngào của người mẹ hát ru con. Những giọt nước mắt yêu thương và vòng tay ấm áp của mẹ. Bao nhiêu vất vả cũng chỉ vì hạnh phúc gia đình, sóng gió cũng chỉ mong có được nụ cười của con thơ. 

Đã bao lần mẹ khóc trong góc khuất sau khi trách con, và bao lần người cha lặng lẽ thở dài sau những lời trách móc con.
Đó không phải là khiển trách, đó là trách nhiệm; không cằn nhằn, mà là quan tâm. Đây là tình yêu ấm áp, tình yêu thầm lặng dưỡng ẩm cho vạn vật.

Công lao của cha mẹ trong suốt quãng đời còn lại. Lắng nghe tiếng nói tình yêu của cha mẹ, giọng điệu của sự tận tâm hay sự tận tụy hay cống hiến, đã dạy ta biết ơn. Hiểu được những vất vả của chặng đường dài của cuộc đời, và hiểu rằng chỉ có tình yêu mới có thể gặt hái được mọi điều tốt đẹp trên đời.

Tác Giả: Trần Minh Hồng



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CƠN MƯA HẠ

Cô biết rằng cuộc sống tương lai của cô, số phận của cô, phụ thuộc vào cuộc gặp gỡ đó. Đó là lý do tại sao một cô giáo đã chuẩn bị kỹ lưỡng và cẩn thận cho cuộc gặp mặt một giáo sư ở một thành phố lớn hơn.
Trong nửa năm, hầu như ngày nào cô cũng đọc những bức thư đầy âu yếm của anh và trả lời từng bức thư, thường là những câu thơ. Những câu thơ cũng đã đưa hai tâm hồn lãng mạn đến với nhau. Đang lục tung các ngăn kéo, anh vô tình lấy ra một tập thơ, trong đó có một cô gái trẻ với mái tóc đen và đôi mắt đen đang mỉm cười.
Trong vô thức, anh mở cuốn sách và bắt đầu đọc những câu thơ. Chúng xuyên thấu những góc khuất nhất trong tâm hồn anh, xuyên thủng trái tim anh.
Anh cũng đọc bài thơ cuối cùng, và sau đó là tiểu sử của nhà thơ. Cô ấy không quá trẻ, nhưng cô ấy trẻ hơn anh.
“Cô ấy đã kết hôn chưa? “ Anh tự hỏi và tự trả lời:
“Có lẽ cô ấy chưa kết hôn.”

Anh viết cho cô một bức thư, nói rằng anh đang ở một mình, rằng thời gian của anh đang trôi qua thật chậm, rằng sở thích duy nhất của anh là đọc sách và lướt Internet.
Câu trả lời không đợi lâu. Nó cũng chứa một địa chỉ e-mail mà anh ta đã viết tin nhắn hàng ngày, đôi khi vài lần, và họ nhận được thư trả lời của nhau.

Những tin nhắn từ hai phía đã sớm đầy âu yếm và vài tháng sau họ muốn gặp nhau, tìm hiểu nhau.
Phải thừa nhận rằng những mong muốn đó đầy e ngại. Thậm chí cô còn viết rằng cô ấy sợ rằng tình yêu nhiệm màu này sẽ biến mất khi họ gặp nhau.
Anh ta cũng vậy, rất mong muốn và cũng rất lo ngại trong ngày gặp mặt nhau.

Đang trên đường lái xe đến trường gặp mặt giáo sư. Cô nhìn thấy một cụ bà đang đội mưa dọc đường, bà dang tay về phía từng chiếc xe, xin qúa giang, nhưng không thành công.

Cô vui vẻ giúp đỡ bà cụ, cô đã thường xuyên giúp đỡ nhiều người trước kia, những người xin qúa giang vào bệnh viện hoặc vào thành phố, cô đều vui vẻ. Nhưng lần này cô lại do dự; nếu bà cụ nhờ cô đưa đến nhà xa thì sao? Và chỉ còn mười phút nữa là đến giờ gặp anh ấy. Tuy nhiên, cô đã dừng xe lại, bà lão bước lên xe và bắt đầu cảm ơn. Cô không nghe vì tay lái đột ngột bị giật, trôi sang bên phải. Cô phanh gấp và kinh hoàng khi thấy lốp xe trước của mình bị xẹp vì thủng. Cô hoảng sợ.
Chạng vạng đã bắt đầu buông xuống thành phố, mưa rơi không ngớt, mà bà lão vẫn trò chuyện vui vẻ. Cô dừng xe vào lề đường và bước ra khỏi xe. Cô cố gắng thay bánh xe, nhưng không thành công.
Thời gian trôi qua, cô ấy đã hoàn toàn ướt đẫm, sự chán nản đã khuất phục cô ấy.

May thay, ngay lúc đó có một chiếc xe từ trong thành phố đi chậm lại và dừng lại bên cạnh cô.

“Tôi có thể giúp gì không, thưa cô?” Người đàn ông dừng xe lại và hỏi.
“Vâng! Cảm ơn anh.” Cô trả lời.

Anh ta bước xuống xe và thay bánh xe cho cô. Và khi cô ấy cầm ô che cho anh ta, anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen và mái tóc dài của cô, những lọn tóc đang ướt đẫm nước mưa. Cái nhìn đó, một cái gì đó thân thương và quen thuộc với người đàn ông đó, khiến cô bối rối, thậm chí cô quên nói lời cảm ơn.

Người đàn ông nhìn cô chằm chằm và nói với giọng trầm ấm:
“Nếu tôi không vội, chúng ta có thể nói chuyện nhiều hơn. Mong được gặp cô vào dịp khác.”

Một cảm giác ấm áp khi cô nhìn vào mắt anh ấy. Cô gần như muốn đề nghị anh ở lại với cô lâu hơn một chút, dưới trời mưa. Chỉ có ý nghĩ về cuộc hẹn với giáo sư hôm nay, mới ngăn cản cô ấy làm vậy.
Cô tin rằng giáo sư không còn chờ đợi cô nữa vì đã qúa trể giờ hẹn. Nhưng cô cũng không chắc chắn.
Cô lái xe đưa cụ bà về nhà, và sau đó, không thể chịu đựng được, cô dừng lại trước trường đại học của anh ấy. Sân trường đã sáng đèn, vắng tanh.
Trong tòa nhà của trường, ánh sáng chỉ có thể nhìn thấy ở lối vào, phía trước có một người đàn ông. Cô không muốn bỏ cuộc – nếu đó là anh ấy thì sao? Cô nhìn thấy người đàn ông này già hơn cô tưởng tượng.

Với một bước đi kiên quyết, cô đến gần người đàn ông:
“Xin lỗi, tôi có thể gặp giáo sư David “

Người đàn ông nhìn cô đầy thắc mắc:
“Có phải cô là Nhung, thật là một người phụ nữ xinh đẹp! David đã đợi bạn rất lâu, anh ấy lo lắng và nói với tôi rằng anh ấy sẽ gặp bạn. Anh ta đi lâu rồi, có lẽ là anh ta đã tìm đến nhà của bạn.”
Nhung cảm ơn người đàn ông, cô vội vã lên xe và rời đi.Một người đàn ông đứng trước căn hộ của cô. Anh ta bị ướt. Anh ta đột ngột quay lại khi nghe tiếng gót giày của cô.
Cô sững sốt, anh ấy chính là người đàn ông đã thay bánh xe cho cô! Cô nghẹn ngào không nói nên lời và cô dựa đầu vào vai anh. Anh dang rộng vòng tay, ôm chặt cô vào lòng, im lặng – và lắng nghe hơi thở của tình yêu.