TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CƠN MƯA NHẸ MÙA THU

Bên lề đường có một hàng cây thông mọc rợp bóng mát. Đã bao nhiêu năm những cây này đã đồng hành cùng mọi người. Bên dưới có nhiều ghế dài làm bằng gỗ. Mặc dù trông nó cũ kỹ, nhưng hầu hết mọi người luôn ngồi bên chiếc ghế dài và hít thở không khí trong lành dưới gốc cây.

Khi mặt trời bắt đầu ló dạng, màu sắc của nó sẽ chuyển sang màu vàng óng ở chân trời phía đông. Vì vậy, bất cứ ai đi ngang qua phố này. Chắc chắn sẽ nhìn thấy hình ảnh một đôi bạn đang ngồi dưới gốc cây thông.

Người phụ nữ dường như thỉnh thoảng ngồi ở đó, có những giọt nước mắt rơi trên đôi má của cô. Người đàn ông bên cạnh chỉ là một người bạn. Nơi anh cố gắng biến thành chiếc khăn tay để lau nước mắt cho cô ấy.

Anh ngồi để nghe cô kể câu chuyện buồn của mình cho anh nghe. Và anh sẵn sàng lau nước mắt cho cô…

Cô đã từng có người yêu, nhưng người yêu của cô đã có người phụ nữ khác cùng một lúc yêu cô. Đó chính là điều khiến cô thất vọng và đau buồn.

Sự thất vọng khiến tâm trí cô không còn hòa hợp được với quá khứ. Mặc dù người yêu cũ của cô đã từng yêu cầu họ hãy yêu nhau như trước.

Nhưng đối với cô, hình bóng người yêu cũ chỉ là một mảnh vỡ thủy tinh không thể chạm vào được nữa.

Từ đó, cô chọn người đàn ông này làm bạn để tâm sự.

Mỗi lần gặp anh, cô không bao giờ chán khi kể ra những câu chuyện đau đớn của lòng mình. Mặc dù những gì cô ấy nói là về tình yêu thất bại của cô.

“Tôi ghét loại đàn ông phản bội.” Cô nói và bật khóc.

Trong khi đó người đàn ông này lấy ra một mảnh khăn giấy cho cô ấy.

Anh nói:

“Tôi chắc chắn một ngày nào đó bạn sẽ quên anh ta.”

Những cây thông rung rinh lá rũ xuống như những chiếc que nhỏ. Có lẽ cây cổ thụ đang viết hàng loạt vết thương lên người cô.

Đôi khi nụ cười ngọt ngào của cô khắc họa rất đẹp khuôn mặt của cô ấy.

Anh có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút khi cô gái trước mắt anh không nhớ đến người yêu cũ.

Anh không ghét câu chuyện mà đôi khi khiến anh rất cảm động. Nhưng anh thực sự muốn người phụ nữ quên đi nỗi đau trong quá khứ.

Nụ cười đó của cô chỉ kéo dài được vài giờ. Nếu ánh mắt của cô bắt đầu trở nên trống rỗng và đâm vào không gian rộng lớn màu vàng kim. Khi đó là lúc nước mắt của cô ấy lại rơi…

Những giọt nước mắt bắt đầu làm hoen ố vẻ đẹp trên khuôn mặt cô.

“Bạn sẽ tiếp tục như thế này đến bao giờ?” Anh hỏi cô.

Cô trả lời:

“Cho đến khi tôi có thể yêu một người đàn ông khác.”

Anh nói:

“Có lẽ bằng cách yêu một lần nữa, bạn có thể chữa lành vết thương của mình.”

Một buổi tối, gió thổi mạnh. những hàng lá thông rơi rải rác trên lề đường. Chẳng bao lâu nữa trái đất sẽ khóc.

Anh và cô ngồi đối diện với nhau. Bây giờ thì anh có thể nói lời yêu cô, mà trước kia anh đã từng im lặng, không dám nói ra. Anh cố gắng hàn gắn vết thương để cô quên được người yêu cũ.

“Anh yêu em” câu nói vang vọng dưới mây. Giống như tia chớp và sấm sét đang hét lên trên bầu trời tối tăm và dày đặc.

Anh tiếp tục:

“Hãy quên anh ta đi, anh hy vọng em có thể yêu anh và chấp nhận anh.”

Ngay lập tức, cô ôm choàng lấy anh.

Ngực anh đang đập thình thịch. Tâm trí anh vẫn còn nhớ những lời mới mẻ từ một tuần trước. Nơi cô ấy nói:

“Cho đến khi tôi có thể yêu một người đàn ông khác.”

Có lẽ hôm nay, anh là người đàn ông đó. Người đàn ông trong vòng tay của cô ấy.

Một tuần trôi qua, cô ấy đã không nhắc đến câu chuyện người yêu cũ nữa. Anh rất an tâm.

Có lẽ bằng cách yêu một lần nữa, vết thương của cô ấy sẽ được chữa lành.

Tâm hồn anh trở thành một liều thuốc hữu hiệu. Nơi cô ấy dường như tỉnh dậy sau vết thương đã xé nát trái tim mình.

Chỉ trong một thời gian ngắn, cái tên người yêu cũ đã được cô nhắc đi nhắc lại, và anh ấy phải ngồi lắng nghe câu chuyện tình yêu cũ của cô…

Tâm hồn anh chỉ tồn tại trong chốc lát để trở thành liều thuốc cho em. Thời gian trôi qua, sự trong sáng của trái tim em quay trở lại và làm hoen ố sự mềm mại trên đôi má mịn màng của em. Đó chính là câu nói ngân nga trong tâm hồn anh.

Cái tên người yêu cũ chỉ im lặng trên môi cô trong vài tuần. Sau đó, cô lại rơi nước mắt lần nữa. Rồi ôm anh vào lòng.

Anh không biết khi nào cô sẽ ngừng nói về người yêu cũ.

Mặc dù anh thực sự hy vọng rằng mình có thể trở thành cầu vồng sau cơn mưa. Nhưng có lẽ linh hồn của nó như thuốc đã hết hạn sử dụng.

Anh buồn bã nhìn lên bầu trời buổi tối. Không phải bằng một đôi mắt, nhưng nhìn nó bằng một phần trái tim mình.

Trong tâm hồn trống rỗng không chút hy vọng. Và anh bắt đầu tự hỏi: “Cho đến bao giờ cô ấy mới thôi nhớ đến người yêu cũ?”

Gần đây, khuôn mặt của anh dường như thay đổi sau mỗi lần gặp nhau. Thế nên đột nhiên cô hỏi:

“Anh, anh bị sao vậy?”

Anh không biết giải thích thế nào đây? Trong khi đó, cô vẫn không ngừng kể về người yêu cũ trong nước mắt.

Và lần này anh chỉ im lặng. Nhìn chằm chằm với một nụ cười trong khi lắc đầu.

Những ngày kế tiếp, cô ngồi một mình dưới gốc cây thông. Đã một tuần rồi, anh ấy không đến cùng cô. Và anh cũng không liên lạc với cô nữa.

Bây giờ, dù cô có muốn kể lại câu chuyện tình buồn người yêu cũ của mình, cũng chẳng có ai nghe. Bởi chỉ có người yêu cô thật lòng mới là người chung thủy lắng nghe nhất. Dù đôi khi anh ấy cũng cảm thấy mệt mỏi, buồn bã và thất vọng. Lý do anh ấy không muốn gặp cô nữa, là vì anh không thể thay thế người trong qúa khứ trong lòng của cô.

Hàng cây thông bây giờ cũng không còn nữa. Bởi vì chính quyền địa phương muốn mở rộng đường, đã chặt những cây thông.

Bây giờ cô đã bị bỏ lại đứng bên kia đường, nhìn chằm chằm với đôi mắt đầy tâm huyết. Cây thông nơi cô đã dừng lại để kể những câu chuyện về nỗi buồn của mình trước mặt anh ấy. Bây giờ ở đó chỉ còn những người công nhân làm đường.

Người đàn ông yêu cô thật lòng và những cây thông đã biến mất. Nếu cây thông đổ vì được mở rộng. Thế là người đàn ông đó bỏ đi vì bị làm phiền bởi quá khứ của cô. Điều đó luôn hiện hữu trên môi cô. Nhưng cả hai đều có cùng một ý nghĩa. Rằng cây thông và người đàn ông đều lạc lối trước mặt cô.

Cô ngơ ngác, một cảm giác mất mác và buồn tênh. Ngay lúc đó, cô thấy trái tim mình nhói đau.

Bất chợt cô nhận ra rằng: “Nguyên tắc cơ bản để hạnh phúc khi ở bên người khác là trước tiên hãy hạnh phúc với chính mình.”

Cô xứng đáng có được một người thực sự yêu mình. Cô chấp nhận tình yêu mà cô nghĩ rằng xứng đáng.

Với suy nghĩ này, bằng mọi cách cô đã tìm được anh ấy. Người đàn ông đã yêu cô thực sự. Cô hứa với anh ấy rằng sẽ không nhắc lại chuyện tình yêu cũ nữa, sẽ không bao giờ để lạc mất anh một lần nữa.

Và họ nắm tay nhau đi dạo trên con đường mới, trong cơn mưa nhẹ, dưới bầu trời mùa thu.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TÌNH THU MUỘN

Cuộc đời giống như một chuyến tàu, người ta lên rồi xuống.

Có người ở lại với chúng ta trong một thời gian ngắn.

người xuống ở nhiều trạm khác nhau trên đường đi.

Không để lại dấu vết; họ đã đi qua, họ đã biến mất vào quên lãng…

Nhưng họ đã để lại dấu ấn không thể phai mờ trong tâm hồn chúng ta…

Cũng giống như thu đến rồi thu đi…

Sau khi tham gia buổi hoà nhạc xong, anh mang chiếc đàn guitar đi dạo một mình trên bãi cỏ đung đưa của công viên thành phố, được chải chuốt bởi làn gió thu mát lạnh. Tiếng róc rách của đài phun nước bên cạnh, nước thỉnh thoảng tạt vào mặt, anh cảm thấy lạnh buốt.

Công viên này không yên tĩnh. Xung quanh anh có rất nhiều người đi ngang qua.
Có những người nắm tay người yêu, nắm tay người bạn đời, nói cười vui vẻ.

Phía trên bầu trời trăng sáng, có một vòng tròn sáng bạc, ánh trăng tỏa ánh sáng mờ ảo, xung quanh có những ngôi sao lấp lánh. Không có một đám mây nào có thể cản đường được.

Đột nhiên gió thổi mạnh khiến anh phải giữ chiếc mũ fedora để nó không bay theo những chiếc lá khô trên cây bay lên không trung.

Phía trước đó, có một chiếc ghế đá dài trong công viên, có một người phụ nữ, một cô gái với mái tóc dài bồng bềnh.

Có thể thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, lấp lánh dưới ánh đèn đường chói lóa. Cô ấy đang khóc, khóc thầm.

Anh bước đến và hỏi:

“Xin lỗi cô. Tôi có thể ngồi đây được không?”

Cô gái ngước lên, cô ta dụi mắt bằng một động tác nhanh chóng khi gật đầu.

Anh mỉm cười yếu ớt, rồi ngồi xuống ghế.

Trong chốc lát, anh lần lượt khảy đàn guitar của mình từ trên xuống dưới bằng hợp âm La thứ. Thu hút sự chú ý của cô gái bên cạnh anh.

Anh chơi nhạc cổ điển châu âu. Làm cho cây đàn guitar của anh trông giống như một cây đàn piano. Nhịp điệu du dương và đều đặn, tạo ấn tượng mạnh mẽ, phá vỡ sự im lặng xung quanh.

Cô gái choáng váng.

Anh liếc nhanh cô ấy từ khóe mắt. Cô thẹn thùng, mặt cô đỏ bừng. Cô nhanh chóng đưa mắt nhìn sang hướng khác, cử chỉ của cô khiến anh khẽ mỉm cười. Trong khi ngón tay anh vẫn khảy đàn một cách chuyên nghiệp.

Không khí về đêm tĩnh lặng, gió thu làm lá cây cổ thụ bên cạnh rung rinh, như đang chuyển động theo nhịp, cùng với ngọn cỏ cũng nhảy múa.

Vừa dứt bản đàn, anh ngẩng mặt lên. Cô vẫn theo dõi anh một cách chăm chú.

Anh đưa cho cô ấy một chiếc khăn tay trắng sạch chưa sử dụng. Cô ấy nhìn anh bối rối.

Anh nói:

“Hãy lau khô nước mắt.”

Cô gái nhìn xuống, mặt lại tối sầm.

“Vâng, cảm ơn anh.” Cô vừa nói vừa nhận chiếc khăn tay rồi lau mặt.

Bằng cách này, họ đã quen biết nhau. Một cô gái có thân hình mảnh mai và không quá cao, làn da trắng ngần và gương mặt xinh xắn.

Lý do cô ấy khóc là vì bố mẹ ép gã cô cho một người mà cô không hề yêu. Sự kiện này đã khiến cô phải bỏ chạy khỏi ngôi biệt thự và đến công viên trước nhà.

“Xin lỗi, tôi đã khơi lại nỗi buồn của bạn.” Anh nói với cô.

“Không sao đâu. Tôi thực sự rất vui vì bạn đã đến cùng tôi.” Cô nói và nhìn lên bầu trời, đôi mắt cô đầy nước mắt.

Kể từ giây phút đó, họ đã yêu nhau…

Vào một buổi chiều mùa thu, lá vàng trải dài trên con phố. Họ hẹn gặp nhau và đi trên dạo trong ngõ. Cô chậm rãi dừng lại, nhìn về phía xa xăm, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác cô đơn.

Anh hỏi cô: “Có chuyện gì vậy? Em đang nghĩ gì vậy?”

Cô ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn anh.

“Mình sắp mất nhau rồi anh ơi!”

Anh vỗ nhẹ vào vai cô và nói:

“Đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên em.”

“Không, bố em đang bệnh tim. Mẹ năn nỉ em không nên cải lời bố. Bố sẽ chết mất. Em phải lấy chồng, người mà em không hề yêu.”

Cô gục đầu vào vai anh và khóc nức nở. Anh ôm cô và đứng yên để sưởi ấm trái tim, xoa dịu nỗi đau…

Màn đêm buông xuống, họ chia tay nhau.

Một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo chiếc lá vàng rơi rụng.

Tình yêu mùa thu, hơi muộn. Tình mùa thu mang chút hoài niệm.

Anh lang thang giữa những hàng cây. Anh muốn ôm ấp tình yêu cô mãi trong tim.

Anh dừng lại, đứng trên nền đất cứng, cỏ mọc um tùm đung đưa trong gió.

Những chiếc lá rơi, một chiếc rơi xuống vai anh. Anh nhặt nó lên, ngắm nhìn chiếc lá khô hồi lâu, rồi lại để nó bay đi theo cơn gió thổi.

“Bay. Bay vào không gian, với bầu trời đêm nay. Giống như cô ấy, cô ấy cũng đã đi rồi.”

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

GIỌT NƯỚC MẮT MỞ CỬA TÂM HỒN

Trong tất cả các chất lỏng, chỉ có nước mắt là chất lỏng có tính nhân văn nhất và khiến con người cảm động nhất.
Tất cả vị chua ngọt trên thế giới cuối cùng sẽ biến thành hương thơm, và hương thơm thuộc về tinh thần.
Mọi cảm xúc vui buồn, giận hờn của con người cuối cùng sẽ sôi trào thành nước mắt, nước mắt thuộc về tinh thần và là một sự thăng hoa của cảm xúc con người.
Nước bắt nguồn từ đỉnh cao của trái đất, và nước mắt của con người cũng bắt nguồn từ đỉnh cao của cuộc sống. Nước mắt xuất phát từ tận đáy lòng, chảy qua suối mắt. Từ đó trở thành dòng sông nhỏ trong thế giới tình cảm của con người, đi qua và nuôi dưỡng cuộc sống con người.

Nước mắt xuất phát từ trái tim con người và chỉ dùng để gột rửa tâm hồn con người.
Khóc vì nỗi đau thể xác là bản năng của cuộc sống, ngay cả cái cây cũng vì điều này mà rơi nước mắt.

Trên đời này, mẹ yêu chuộng hòa bình, sức khỏe, bình yên và sắc đẹp. Mẹ là hóa thân của Phật.
Trong trái tim người mẹ, những đứa con là của bà và cả thế giới là của bà. Một người mẹ bình thường quan tâm đến cả thế giới và có thần kinh nhạy cảm nhất. Niềm vui và nỗi đau từ cả thế giới sẽ mang đến nỗi đau cho trái tim người mẹ, vì vậy người mẹ rơi nhiều nước mắt nhất.

Mẹ của bạn sẽ rơi nước mắt khi bạn vui, mẹ của bạn sẽ rơi nước mắt khi bạn đau đớn. Bạn tiến bộ thì mẹ cũng rơi nước mắt, bạn đi sai đường thì mẹ cũng sẽ rơi nước mắt.
Mẹ là chiếc bát đầy nước, khi lắc nhẹ, mẹ rơi nước mắt. Nước mắt của mẹ không liên quan gì đến sức mạnh hay sự tổn thương, nước mắt của mẹ chỉ liên quan đến tình yêu.
Lòng mẹ là biển yêu thương! Nước mắt của mẹ không cần nếm cũng biết là nước mắt có vị mặn, có vị của biển.
Chỉ có nước mắt của mẹ mới là nước mắt thật, và chỉ có nước mắt của mẹ mới là cách giải thích tốt nhất về nước mắt.
Mỗi giọt nước mắt của mẹ là sự mở cửa tâm hồn, tỏa ngát hương yêu thương.

Lòng tốt là mặt trời của nhân loại. Chỉ người tử tế mới đáng rơi nước mắt, chỉ người tử tế mới có thể rơi những giọt nước mắt lành mạnh.
Nước trên trái đất phản chiếu tia nắng, và lòng nhân hậu của con người chỉ phản chiếu nỗi buồn đẹp đẽ.
Một cái hồ sẽ làm ngập bầu trời xanh, nhưng một giọt nước mắt sẽ làm ngập cả thế giới.
Bất kỳ giọt nước mắt nhân hậu nào cũng sẽ có sức mạnh lớn hơn cả đại dương vô tận. Khi một trái tim lớn hơn bầu trời và biển cả không thể cầm được một giọt nước mắt nào, nó sẽ vỡ òa và trở thành mặt trời nhân ái trong suốt.





TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HƯƠNG VỊ CUỘC ĐỜI

Chua, ngọt, đắng, cay, đó có phải là hương vị đích thực của cuộc đời chúng ta? Thật ra là không. Hương vị đích thực của cuộc sống giống như một bát cơm có nhiều hương vị. Khi bạn nếm thử bằng trái tim, bạn luôn có thể nếm được một số hương vị mà thăng trầm không thể che lấp được…

Khi bạn ăn nho chua, bạn biết rằng nó có vị “chua.” Nhưng khi bạn nếm một thứ gì đó khó chịu, vị “chua” đó có thể đơn giản che lấp được không?

KHÔNG. Cái “chua” ở đời không còn là vị chua thuần nho nữa. Mà nó còn chứa đựng cái cay nồng dụi vào mắt như một bàn tay hái một hạt tiêu, và nó như một miếng gừng già cắn một miếng không thể ngừng cay.

Khi bạn ăn dưa hấu, bạn biết rằng nó có vị “ngọt.” Nhưng khi bạn nếm một thứ gì đó vui vẻ, liệu từ “ngọt” đơn giản có thể bao hàm được vị đó không?

KHÔNG. Sự “ngọt ngào” trong cuộc đời còn nhiều những lúc hạnh phúc và vui vẻ hơn. Những lúc như chiếc đu quay đưa bạn bay lơ lửng trên không trung và bạn chỉ sẵn sàng bước xuống khi choáng váng giữa không trung.  

Khi bạn nếm cà phê đắng mới biết nó “đắng.” Nhưng khi nếm vị đắng trong đời, đó không phải là vị của ly cà phê đắng.

Loại hương vị đó chẳng những không phải là vị đắng cà phê nhàn nhạt hương vị, mà còn có rất nhiều đắng chát, là một loại không có thức ăn nào có thể biểu đạt. Bất luận ai nếm vào cũng chỉ biết thốt lên “không thể nào quên”, nhưng không thể nói được mùi vị.  

Vị cay là một vị thú vị, là vị kích thích của thức ăn có chứa thành phần cay. Tuy nhiên, vị cay trong cuộc sống thiên về niềm đam mê dâng trào hơn. Đam mê, theo đuổi ước mơ, làm cho chúng ta tràn đầy sức sống. Đôi khi hương vị của đam mê giống như một cốc mật hoa.Thế giới trước mặt trở nên đầy màu sắc và cuộc sống trở nên duyên dáng hơn.

Chua, ngọt, đắng, cay, là vị của cuộc sống, chúng hòa quyện, bổ sung cho nhau. Làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên nhiều màu sắc hơn, khiến chúng ta tràn đầy những hiểu biết và suy nghĩ về cuộc sống.

Có lẽ trong cuộc sống, chúng ta chắc chắn sẽ nếm thử một vài trong số đó. Nhưng chỉ bằng cách cảm nhận những hương vị này, và rút ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống từ chúng thì cuộc sống của chúng ta mới có thể trở nên phong phú hơn.

Bạn biết đấy! Hương vị thực sự của cuộc sống giống như cơm chúng ta ăn hàng ngày, và bát cơm này có đủ loại hương vị. Bạn phải nếm nó bằng trái tim của mình để cảm nhận được hương vị thực sự là gì?

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

THƠ TÌNH
TÁC GIẢ: TRẦN MINH HỒNG

MÃNH VỠ THƠ NGÂY

Tiếng rì rào của con sóng biển.
Biển nhẹ nhàng sóng vỗ yêu thương.
Sóng là em và anh là biển.
Anh thì thầm: “biển gọi tên em.”
                      ****
Trinh nữ ngây thơ hồn tinh khiết.
Em dịu êm, cho anh huyền thoại.
Tim yêu, anh mãi mê khờ dại.
Đêm buồn héo hắt rủ lòng anh.
                        ****
Biển đợi chờ, sóng vỡ yêu thương.
Trên mãnh vỡ của tình thơ mộng.
Biển thở than những lời hoài vọng.
Biển biết đau và biển biết khóc.
                     ****
Sóng và biển chia hai lối rẽ.
Em xa rồi, biển vắng mênh mông.
Tim đau anh tự hào chịu đựng.
Mãnh vỡ thơ ngây tình trinh nữ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHÚNG TA KHÔNG THUỘC VỀ AI

Chúng ta không thuộc về ai, và không ai thuộc về chúng ta. Chúng ta thậm chí không thuộc về nhau. Cô nói với anh.

Anh và cô yêu nhau, nhưng họ không thuộc về nhau. Tại sao vậy?
Cô giống như một con mèo nhỏ bé, một sinh vật tội nghiệp.
Anh nói với cô: -Anh yêu em rồi.
-Vậy thì sao chứ? Anh nói yêu em, nhưng không muốn cưới em? Cô nói với anh.

Anh nhẹ nhàng đáp:
-Anh không phải là cái lồng và không muốn đưa em vào trong đó. Anh yêu em, nhưng anh hiểu rằng mình sinh ra không phải để sống bên cạnh một người phụ nữ. Bất kể người phụ nữ đó là ai, và anh cũng hiểu rằng chỉ khi độc thân, anh mới thực sự cảm thấy thoải mái.

Không người phụ nữ nào có thể mang theo một chiếc vali đến nhà anh ấy.
Nhưng cô vẫn luôn là người phụ nữ ngây thơ muốn chinh phục một người đàn ông như vậy. Cô nghĩ rằng nếu mình là người đặc biệt đó thì có thể ảnh hưởng đến anh và sẽ trở thành người phụ nữ cuối cùng của anh.
Còn anh vẫn luôn nói yêu cô.

Họ thích gọi loại tưởng tượng này là tình yêu đích thực, tình yêu đích thực… từ này thực sự có chút nặng nề. Mặc dù nói ra điều này có vẻ tàn nhẫn, và mặc dù đây không phải là điều mọi người muốn thấy. Nhưng trên đời này lại có những người như vậy, tồn tại rất khác biệt, giống như anh ấy và cô.

Trên thực tế, họ yêu tự do hơn tất cả mọi thứ trên đời. Thích chinh phục liên tục và sợ bị gò bó, trong thế giới nhỏ bé bên trong của mình, họ chưa bao giờ thuộc về ai.

Cô xinh đẹp và có gu thẩm mỹ nổi bật, chỉ cần diện một chiếc váy đầm đơn giản cũng đủ khiến đàn ông đảo lộn và tỏa sáng rực rỡ.
Người đẹp có hào quang riêng, có thể dùng sắc đẹp và sự quyến rũ của mình để chinh phục đàn ông không ngừng. Thực ra điểm xuất phát của cô ấy tương đối “đơn giản”, cô ấy chỉ muốn kiếm tiền.
Tuy nhiên, cuối cùng, cô lại bị choáng ngợp trước những lời thoại bốc lửa của anh. Cô như bừng tỉnh từ một giấc mơ và đảo ngược bản thân với tốc độ rất nhanh.
Cô đã thành công biến đổi từ một con mèo con hoang dã trở thành một cô gái ngoan. Và sống theo chủ nghĩa tình yêu thượng đẳng.

Ở thế giới thực, một người phụ nữ như cô ấy sẽ không bao giờ thuộc về ai cả. Cô ấy đủ mạnh mẽ và cô ấy chỉ trung thành với chính mình. Đừng gọi đó là tình yêu đích thực để trói buộc cô ấy, thì nó sẽ chỉ hủy diệt cô ấy mà thôi.

Trên thực tế, mỗi người đều là một cá thể độc lập và không thể đồng cảm với người khác. Ngay cả khi họ đang trải qua cùng một điều, những người khác nhau lại có những cảm xúc khác nhau. Ngay cả khi anh ấy và cô đã đến với nhau vì tình yêu sâu đậm thì họ cũng chỉ ở bên nhau, nắm tay nhau và cùng nhau trải qua thời gian, có thể hạnh phúc, nồng nàn, lãng mạn, nhưng không bao giờ có thể kiểm soát được nhau.

Bạn biết đấy!
Trên đời này dường như không thực sự có sự đồng cảm nhau.
Gạt qua tấm gương cực đoan của cô và anh ấy sang một bên.

Nhìn lại cuộc sống của chúng ta, chúng ta vẫn không thuộc về ai và không nên thuộc về ai cả.

Chúng ta không thể kiểm soát hay thay đổi bất cứ ai. Đừng đặt hy vọng vào người khác, đừng trở thành phụ kiện và đừng cố chiếm hữu ai đó.
Có nhiều cách để yêu, ngoài việc chiếm hữu còn có những cách khác. Cuộc sống có nhiều loại, và không phải cái kết nào cũng như mong muốn.

Nếu chúng ta không thể đồng cảm với người khác thì điều duy nhất chúng ta có thể quan tâm là chính bản thân mình.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐỜI ƠI XIN ĐỪNG NÓI LỜI CAY ĐẮNG!

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Cuộc đời có đủ loại hương vị, thăng trầm mà ai cũng phải có.

Cuộc sống giống như một phong trào tuyệt vời, nỗi đau là nốt nhạc không thể thiếu trong phong trào này. Chỉ có nhiều nốt nhạc mới có thể chơi nên một bản giao hưởng hay và hoành tráng.

Dù một nốt nhạc có sức hấp dẫn nghệ thuật độc đáo thì âm nhạc chơi cũng đơn điệu nhàm chán.

Nỗi đau trong cuộc sống có nhiều màu sắc; chỉ khi có nỗi đau người ta mới hiểu được giá trị của cuộc sống, chỉ khi có nỗi đau người ta mới hiểu được bản chất thực sự của cuộc sống.

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Chỉ cần bạn không từ chối sự khiêm tốn, cánh đồng hy vọng sẽ không từ chối ước mơ buông bỏ của bạn.

Chỉ cần bạn không chối bỏ sự hùng vĩ của tảng băng trôi, trong lòng bạn sẽ có một bông sen hạnh phúc và thánh thiện.

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Khi chúng ta cố gắng buông bỏ nỗi đau, chúng ta sẽ có được niềm hạnh phúc nhàn nhã và tao nhã.

Bạn ơi, nếu trên bầu trời có đám mây đen lơ lửng, nuốt chửng nụ cười của bạn, hãy đẩy đám mây đen đi, bạn sẽ thấy bầu trời trong xanh.

Nếu có đám mây buồn phiền trong lòng, hãy để nó qua đi, bạn sẽ có được tâm hồn bình yên và tĩnh lặng.

Chỉ cần bạn có một trái tim bình thường và hạnh phúc, làm sao bạn có thể nói rằng cuộc sống sẽ luôn cay đắng?

Vẻ đẹp và niềm vui của cuộc sống nằm ở sự kiên trì không bao giờ bỏ cuộc và không bao giờ nói lời cay đắng.

Bông hoa cuộc sống sẽ trở nên mãnh liệt và lộng lẫy hơn khi bạn mở rộng trái tim mình và đón nhận một tia nắng. Phước lành là tia nắng sẽ luôn sưởi ấm trái tim bạn.

Chúc bạn có tâm trạng tốt mỗi ngày.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

SỐ PHẬN CUỘC ĐỜI

Trên đường đi làm về muộn, tôi thấy một người đàn ông nhặt rác mất mấy có ngón tay, ông khom người, trên lưng đeo một chiếc túi phồng. Bộ quần áo ông ấy mặc trông rất cũ và không vừa vặn. Trên chân ông ta là một đôi giày thể thao, hình như là do ông ta nhặt được hoặc được một người tốt bụng nào đó tặng.

Cuộc sống của ông ấy trông giống như hầu hết mọi người. Sự khác biệt duy nhất nằm ở mức độ và điểm xuất phát của sự hài lòng. Có lẽ ông ấy cũng không cam lòng, nhưng đối mặt với hiện thực, một loại bất lực sẽ dẫn đến càng thêm bất lực. Không có khả năng, không xứng đáng có được ở ngày mai.

Vì vậy, sự hài lòng chính là niềm hạnh phúc mà cuộc đời ban tặng cho những ai biết cách sống.

Dưới ánh đèn đường, ánh sáng mờ ảo, ông ngồi xổm trên mặt đất. Ông cẩn thận nhặt trái cây mà chủ quán vứt đi.

Trong buổi tối xa lạ này, tôi là người kính trọng ông từ tận đáy lòng. Tôi suy nghĩ về những ngày ông ấy không đủ ăn…

Sở dĩ tôi kính trọng ông ấy không phải vì ông ấy bị mất mấy ngón tay, mà vì tôi nghĩ rằng dưới sự trêu chọc của số phận, ông ấy vẫn có thể giữ vững con người vốn có của mình, không hạ thấp tư thế và cầu xin người khác.

Một lần khác, tôi cũng tình cờ nhìn thấy một người đàn ông vô gia cư sống dưới gầm cầu, tóc bờm xờm, khuôn mặt lấm lem, quần áo rách rưới. Nhưng một hành động nhỏ của ông ấy đã khiến tôi chú ý. Ông đang cầm bút viết gì đó vào quyển sổ. Vì ở xa nên tôi chỉ nhìn thấy bàn tay ông cầm bút. Có lẽ ông đang tự do vẽ tranh trong cõi tâm linh của chính mình, không biết dưới ngòi bút đó sẽ viết lên những gì?

So với người đàn ông nhặt rác mất mấy ngón tay, người đàn ông vô gia cư dưới gầm cầu đều khiến tôi nhất thời nể phục. Tôi không muốn biết câu chuyện của họ, điều tôi muốn tìm hiểu là ai có thể rèn luyện được một trái tim mạnh mẽ, sự sạch sẽ của quần áo hay sự trong sáng của tâm hồn?

Có một người đàn ông khác ở tỉnh lẽ lên thành phố xin việc làm. Sau vài ngày ông ấy hết sạch tiền.

Sau khi nhịn đói hai ngày, ông chạy đến một gốc cây ven đường và ăn lá cây, trước con mắt ngạc nhiên của mọi người.

Một số người gọi ông ta là người trung thực và mô phạm.

Những người khác khen ông ta là người thà chịu đói còn hơn làm điều xấu. Đây là một kiểu sống giản dị và cao quý. Ít nhất trong cuộc sống ông ấy cũng biết trân trọng bản thân mình hơn những kẻ lừa dối…

Cuộc sống đối xử công bằng với mọi người.

Người đàn ông nhặt rác, ông ấy trông chăm chỉ, vui vẻ sống và hạnh phúc khi được là chính mình.

Người đàn ông vô gia cư dưới gầm cầu dùng bút để tách thân xác khỏi tâm hồn, đó là một cách diễn giải cuộc sống.

Và người lương thiện thà chịu đói còn hơn làm điều xấu, đã tỏ lòng tôn kính cuộc sống bằng sự giản dị và chân thật của mình.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

Minh Hồng làm việc trong ban bàu cử Hội đồng tỉnh, thành phố và ủy ban quận, Oslo 2023.

Ở Oslo có 29 trạm bỏ phiếu địa phương trải rộng khắp Thủ Đô Oslo. Bạn có thể bỏ phiếu trước từ ngày 10/08/2023 đến ngày 08/09/2023.

Hai ngày cuối cùng là Chủ Nhật ngày 10/09/2023 và ngày 11/09/2023 tại các trường học ở địa phương. Bạn tham gia đi bầu cử là để quyết định ai sẽ cai trị Thành Phố và Quận nơi bạn đang sinh sống. Đó là quyền lợi của bạn.

Xin kính mời qúy đồng hương tham gia bỏ phiếu!

Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TÔ CHÁO ỐC VÒI VOI ẤM LÒNG


Trong không khí gió se lạnh sau khi ánh mặt trời lặn.

Từ sâu thẳm trái tim, tôi dần dần nhặt được sự dịu dàng của bát cháo…

Có lẽ đây là bát cháo ngon nhất kể từ khi tôi sống trên xứ người. Các em của tôi, đặc biệt là em dâu lăng xăng, bận rộn lo một bữa tối khi anh chị em đoàn tụ tại Seattle, Washington.

Hương vị của tô cháo hôm nay khiến tôi nhớ lại những năm tháng tuổi thơ…

Từng phút từng giây in đậm trong tâm trí tôi, như những trang sách được giữ gìn cẩn thận, vẫn còn mới nguyên như cũ.

Có những buổi chiều tan học về, tôi lại nũng nịu mẹ nấu cháo cho tôi, mẹ luôn mỉm cười đồng ý, mẹ biết tôi thích nhất là món cháo ốc nấu riêng cho tôi.

Một mình mẹ bận rộn trong bếp, thỉnh thoảng nhìn vào nồi cháo, dùng muỗng canh dài đảo qua đảo lại rồi vặn nhỏ lửa. Cháo dần dần trở nên sền sệt, mùi thơm của cháo bay tán loạn trong không khí, lần lượt thấm vào ánh mắt yêu thương của mẹ.

Lúc này, ánh mặt trời chiếu vào người mẹ, bóng dáng bận rộn của mẹ dường như nhanh nhẹn nhất, giống như đóa hoa năm tháng nở rộ xinh đẹp chậm rãi trong dòng sông dài thời gian…

Đã từ lâu mẹ tôi không còn nữa. Chị em của tôi sang nước ngoài sống. Mỗi đứa em ở mỗi tiểu bang của đất Mỹ, tôi và người chị thậm chí ở mỗi đất nước khác. Hôm nay được thưởng thức bát cháo thơm ngon ngọt ngào, từ bàn tay khéo léo của em dâu tôi nấu, tôi cảm thấy thật xúc động…

Trong cuộc đời thường của em dâu đã tích lũy được vẻ đẹp cuộc sống của các bà các mẹ ngày xưa. Và có được những hiểu biết kiến thức trong nấu ăn, mặc dù em dâu luôn vất vả làm việc bên ngoài xã hội.

Chính vì sự vất vả ấy mà mùi thơm giản dị của bát cháo đã chinh phục vị giác, xoa dịu thân tâm và làm ấm lòng chúng tôi.

Tô cháo ốc vòi voi đã làm ấm lòng mọi người với sự tĩnh lặng của tháng 8 yêu thương, ấm áp và đoàn tụ.

Đối với tôi, nó phải như vậy, chỉ vì cái lưng bận rộn của các em đã khiến tôi không thể nào quên.

Tôi cảm thấy được thôi thúc và nhận ra rằng trong cuộc đời dài đằng đẵng, một điều nhỏ bé cũng có thể khiến con người ta rung động và hạnh phúc. Ngôn ngữ sống động và kích thích tư duy. Và ngày hôm nay, tô cháo ốc vòi voi ngọt ngào vẫn luôn đọng lại trong tim của mỗi người.


Chúc bạn một tháng 8 sum vầy và nhiều niềm vui.