CƠN MƯA NHẸ MÙA THU
Bên lề đường có một hàng cây thông mọc rợp bóng mát. Đã bao nhiêu năm những cây này đã đồng hành cùng mọi người. Bên dưới có nhiều ghế dài làm bằng gỗ. Mặc dù trông nó cũ kỹ, nhưng hầu hết mọi người luôn ngồi bên chiếc ghế dài và hít thở không khí trong lành dưới gốc cây.
Khi mặt trời bắt đầu ló dạng, màu sắc của nó sẽ chuyển sang màu vàng óng ở chân trời phía đông. Vì vậy, bất cứ ai đi ngang qua phố này. Chắc chắn sẽ nhìn thấy hình ảnh một đôi bạn đang ngồi dưới gốc cây thông.
Người phụ nữ dường như thỉnh thoảng ngồi ở đó, có những giọt nước mắt rơi trên đôi má của cô. Người đàn ông bên cạnh chỉ là một người bạn. Nơi anh cố gắng biến thành chiếc khăn tay để lau nước mắt cho cô ấy.
Anh ngồi để nghe cô kể câu chuyện buồn của mình cho anh nghe. Và anh sẵn sàng lau nước mắt cho cô…
Cô đã từng có người yêu, nhưng người yêu của cô đã có người phụ nữ khác cùng một lúc yêu cô. Đó chính là điều khiến cô thất vọng và đau buồn.
Sự thất vọng khiến tâm trí cô không còn hòa hợp được với quá khứ. Mặc dù người yêu cũ của cô đã từng yêu cầu họ hãy yêu nhau như trước.
Nhưng đối với cô, hình bóng người yêu cũ chỉ là một mảnh vỡ thủy tinh không thể chạm vào được nữa.
Từ đó, cô chọn người đàn ông này làm bạn để tâm sự.
Mỗi lần gặp anh, cô không bao giờ chán khi kể ra những câu chuyện đau đớn của lòng mình. Mặc dù những gì cô ấy nói là về tình yêu thất bại của cô.
“Tôi ghét loại đàn ông phản bội.” Cô nói và bật khóc.
Trong khi đó người đàn ông này lấy ra một mảnh khăn giấy cho cô ấy.
Anh nói:
“Tôi chắc chắn một ngày nào đó bạn sẽ quên anh ta.”
Những cây thông rung rinh lá rũ xuống như những chiếc que nhỏ. Có lẽ cây cổ thụ đang viết hàng loạt vết thương lên người cô.
Đôi khi nụ cười ngọt ngào của cô khắc họa rất đẹp khuôn mặt của cô ấy.
Anh có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút khi cô gái trước mắt anh không nhớ đến người yêu cũ.
Anh không ghét câu chuyện mà đôi khi khiến anh rất cảm động. Nhưng anh thực sự muốn người phụ nữ quên đi nỗi đau trong quá khứ.
Nụ cười đó của cô chỉ kéo dài được vài giờ. Nếu ánh mắt của cô bắt đầu trở nên trống rỗng và đâm vào không gian rộng lớn màu vàng kim. Khi đó là lúc nước mắt của cô ấy lại rơi…
Những giọt nước mắt bắt đầu làm hoen ố vẻ đẹp trên khuôn mặt cô.
“Bạn sẽ tiếp tục như thế này đến bao giờ?” Anh hỏi cô.
Cô trả lời:
“Cho đến khi tôi có thể yêu một người đàn ông khác.”
Anh nói:
“Có lẽ bằng cách yêu một lần nữa, bạn có thể chữa lành vết thương của mình.”
Một buổi tối, gió thổi mạnh. những hàng lá thông rơi rải rác trên lề đường. Chẳng bao lâu nữa trái đất sẽ khóc.
Anh và cô ngồi đối diện với nhau. Bây giờ thì anh có thể nói lời yêu cô, mà trước kia anh đã từng im lặng, không dám nói ra. Anh cố gắng hàn gắn vết thương để cô quên được người yêu cũ.
“Anh yêu em” câu nói vang vọng dưới mây. Giống như tia chớp và sấm sét đang hét lên trên bầu trời tối tăm và dày đặc.
Anh tiếp tục:
“Hãy quên anh ta đi, anh hy vọng em có thể yêu anh và chấp nhận anh.”
Ngay lập tức, cô ôm choàng lấy anh.
Ngực anh đang đập thình thịch. Tâm trí anh vẫn còn nhớ những lời mới mẻ từ một tuần trước. Nơi cô ấy nói:
“Cho đến khi tôi có thể yêu một người đàn ông khác.”
Có lẽ hôm nay, anh là người đàn ông đó. Người đàn ông trong vòng tay của cô ấy.
Một tuần trôi qua, cô ấy đã không nhắc đến câu chuyện người yêu cũ nữa. Anh rất an tâm.
Có lẽ bằng cách yêu một lần nữa, vết thương của cô ấy sẽ được chữa lành.
Tâm hồn anh trở thành một liều thuốc hữu hiệu. Nơi cô ấy dường như tỉnh dậy sau vết thương đã xé nát trái tim mình.
Chỉ trong một thời gian ngắn, cái tên người yêu cũ đã được cô nhắc đi nhắc lại, và anh ấy phải ngồi lắng nghe câu chuyện tình yêu cũ của cô…
Tâm hồn anh chỉ tồn tại trong chốc lát để trở thành liều thuốc cho em. Thời gian trôi qua, sự trong sáng của trái tim em quay trở lại và làm hoen ố sự mềm mại trên đôi má mịn màng của em. Đó chính là câu nói ngân nga trong tâm hồn anh.
Cái tên người yêu cũ chỉ im lặng trên môi cô trong vài tuần. Sau đó, cô lại rơi nước mắt lần nữa. Rồi ôm anh vào lòng.
Anh không biết khi nào cô sẽ ngừng nói về người yêu cũ.
Mặc dù anh thực sự hy vọng rằng mình có thể trở thành cầu vồng sau cơn mưa. Nhưng có lẽ linh hồn của nó như thuốc đã hết hạn sử dụng.
Anh buồn bã nhìn lên bầu trời buổi tối. Không phải bằng một đôi mắt, nhưng nhìn nó bằng một phần trái tim mình.
Trong tâm hồn trống rỗng không chút hy vọng. Và anh bắt đầu tự hỏi: “Cho đến bao giờ cô ấy mới thôi nhớ đến người yêu cũ?”
Gần đây, khuôn mặt của anh dường như thay đổi sau mỗi lần gặp nhau. Thế nên đột nhiên cô hỏi:
“Anh, anh bị sao vậy?”
Anh không biết giải thích thế nào đây? Trong khi đó, cô vẫn không ngừng kể về người yêu cũ trong nước mắt.
Và lần này anh chỉ im lặng. Nhìn chằm chằm với một nụ cười trong khi lắc đầu.
Những ngày kế tiếp, cô ngồi một mình dưới gốc cây thông. Đã một tuần rồi, anh ấy không đến cùng cô. Và anh cũng không liên lạc với cô nữa.
Bây giờ, dù cô có muốn kể lại câu chuyện tình buồn người yêu cũ của mình, cũng chẳng có ai nghe. Bởi chỉ có người yêu cô thật lòng mới là người chung thủy lắng nghe nhất. Dù đôi khi anh ấy cũng cảm thấy mệt mỏi, buồn bã và thất vọng. Lý do anh ấy không muốn gặp cô nữa, là vì anh không thể thay thế người trong qúa khứ trong lòng của cô.
Hàng cây thông bây giờ cũng không còn nữa. Bởi vì chính quyền địa phương muốn mở rộng đường, đã chặt những cây thông.
Bây giờ cô đã bị bỏ lại đứng bên kia đường, nhìn chằm chằm với đôi mắt đầy tâm huyết. Cây thông nơi cô đã dừng lại để kể những câu chuyện về nỗi buồn của mình trước mặt anh ấy. Bây giờ ở đó chỉ còn những người công nhân làm đường.
Người đàn ông yêu cô thật lòng và những cây thông đã biến mất. Nếu cây thông đổ vì được mở rộng. Thế là người đàn ông đó bỏ đi vì bị làm phiền bởi quá khứ của cô. Điều đó luôn hiện hữu trên môi cô. Nhưng cả hai đều có cùng một ý nghĩa. Rằng cây thông và người đàn ông đều lạc lối trước mặt cô.
Cô ngơ ngác, một cảm giác mất mác và buồn tênh. Ngay lúc đó, cô thấy trái tim mình nhói đau.
Bất chợt cô nhận ra rằng: “Nguyên tắc cơ bản để hạnh phúc khi ở bên người khác là trước tiên hãy hạnh phúc với chính mình.”
Cô xứng đáng có được một người thực sự yêu mình. Cô chấp nhận tình yêu mà cô nghĩ rằng xứng đáng.
Với suy nghĩ này, bằng mọi cách cô đã tìm được anh ấy. Người đàn ông đã yêu cô thực sự. Cô hứa với anh ấy rằng sẽ không nhắc lại chuyện tình yêu cũ nữa, sẽ không bao giờ để lạc mất anh một lần nữa.
Và họ nắm tay nhau đi dạo trên con đường mới, trong cơn mưa nhẹ, dưới bầu trời mùa thu.













