NẮNG ĐÔNG
Em là ánh nắng giữa trời đông.
Len qua giá buốt sưởi vào lòng.
Dẫu cho gió lạnh còn giăng lối.
Vẫn ấm một đời chẳng hư không.

NGỌN HẢI ĐĂNG SOI ĐƯỜNG NHỮNG TRÁI TIM HÒA QUYỆN!
Mỗi đêm, khi mặt trời lặn, ngọn hải đăng thắp sáng con đường của những trái tim đan vào nhau.
Trên bờ biển đầy đá và hiu quạnh, có ngọn hải đăng hùng vĩ.
Ngọn hải đăng này không phải là một tòa nhà bằng đá đơn giản mà là nơi bảo vệ những câu chuyện tình vượt thời gian và không gian.
Hàng đêm, khi mặt trời lặn xuống phía chân trời, ngọn đèn hải đăng được bật lên, tỏa ra ánh sáng ấm áp chào đón dẫn đường cho những thủy thủ lạc lối trên biển.
Ngoài ra, ánh sáng đó còn có sức mạnh soi sáng trái tim của những người đang lạc vào mê cung tình yêu.
Ở thị trấn gần đó, có một cô gái và một chàng trai, hai người trẻ có trái tim gắn bó sâu sắc.
Cô gái, với mái tóc dài và đôi mắt sáng. Là một thiếu nữ có tinh thần tự do và giàu lòng nhân ái.
Chàng trai, có đôi mắt sâu thẳm và nụ cười chân thành. Có lòng dũng cảm kiên định và trái tim rộng lượng.
Tình yêu của họ trong sáng, nhưng hoàn cảnh cuộc sống đã chia cách họ.
Cô ấy đã chuyển đến một thị trấn khác để chăm sóc bà ngoại bị bệnh.
Anh ấy, đã gia nhập hải quân.
Trái tim họ dù xa cách nhưng vẫn hy vọng đoàn tụ.
Một đêm trăng tròn, anh ấy trở về quê hương trên một chiếc tàu. Anh mệt mỏi và khao khát được gặp lại cô.
Khi nhìn thấy ngọn hải đăng từ xa, anh cảm thấy một cảm giác bình yên và hy vọng lạ lùng.
Ánh sáng của ngọn hải đăng dường như đang nói với anh, dẫn anh đến con đường đúng đắn.
Trong khi đó, cô từ thị trấn để chăm sóc bà ngoại.
Cô nhìn về phía ngọn hải đăng và cảm thấy có gì đó đang gọi mình.
Không biết tại sao, cô quyết định trở về, đi theo ánh sáng từ ngọn hải đăng ra bờ biển.
Khi chàng trai đến bãi biển, anh nhìn thấy cô đang đi về phía mình, được chiếu sáng bởi ánh sáng của ngọn hải đăng.
Hai người họ ôm nhau thật chặt, cảm nhận được trái tim mình đang đập cùng một nhịp.
Ánh sáng từ ngọn hải đăng dường như bao bọc họ, gắn chặt tình yêu của họ mãi mãi.
Kể từ ngày đó, ngọn hải đăng trở thành biểu tượng của tình yêu và niềm hy vọng cho tất cả những ai nhìn thấy nó.
Và mỗi khi ngọn đèn hải đăng bật lên, trái tim của cô và anh lại đập mạnh hơn, nhớ về khoảnh khắc đường đi của họ gặp nhau dưới ánh sáng của ngọn hải đăng.
Bạn biết đấy! Tình yêu đích thực luôn tìm ra con đường của mình, ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.
Đôi khi chúng ta cần sự hướng dẫn để tìm ra con đường đúng đắn và sự hướng dẫn đó có thể đến dưới dạng ánh sáng trong bóng tối. Giống như ngọn hải đăng trong câu chuyện.
Nhưng điều quan trọng nhất là hãy giữ vững niềm tin và tiếp tục bước đi, ngay cả khi mọi việc tưởng chừng như không thể.
Tình yêu đích thực luôn tìm ra cách để chiến thắng.
Cầu mong trái tim bạn bừng sáng với ánh sáng của ngọn hải đăng và cầu mong bạn tìm thấy tình yêu đích thực của riêng mình.

LÁ PHONG RƠI
Giống như bao gia đình khác, họ từng yêu nhau say đắm, nhưng năm tháng trôi qua, người chồng bắt đầu trở nên thờ ơ với vợ. Đó có lẽ là điều mà người ta thường gọi là “hôn nhân mệt mỏi,” niềm đam mê ngày càng ít đi và trái tim bắt đầu trôi dạt.,, .
Người chồng bắt đầu lướt Internet, trò chuyện với những phụ nữ khác và tìm kiếm những cảm xúc mới mẻ trong thế giới ảo.
Một ngày nọ, anh nhìn thấy một bài viết ngắn có tên “Lá phong rơi” trên một trang web viết về nỗi thất vọng của một người phụ nữ trong hôn nhân và cuộc sống.
Những lời nói đẹp đẽ và có chút buồn bã tan chảy trong bài viết đó, khiến anh vô cùng cảm động.
Anh không hiểu tại sao chồng của người phụ nữ này, lại có thể không trân trọng tình cảm của cô ấy như vậy?
Bất chợt, anh cảm thấy mình có lỗi với vợ.
Vợ của anh làm việc trong ban điều hành câu lạc bộ văn học ở trường đại học. Nhưng sau cuộc hôn nhân, khiến cô ấy quên mất nhiều sở thích của riêng mình.
Hôm đó, anh bước vào bếp, từ phía sau, anh vòng tay ôm eo vợ và nói:
“Ăn tối xong chúng ta đi dạo nhé.”
Người vợ nhún vai và nói:
“Mặt trời đã mọc từ hướng tây rồi à? Anh không còn trực tuyến nữa sao?”
Anh quay lại phía vợ, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô và nói:
“Kể từ bây giờ anh sẽ đi dạo cùng em mỗi ngày.”

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH 2024
Giáng Sinh đồng nghĩa với yêu thương.
Đằng sau sự hối hả và nhộn nhịp của mùa lễ Giáng Sinh, là vẻ đẹp thực sự của việc kết nối với những người thân yêu.
Mong rằng Giáng Sinh năm nay sẽ mang đến sự tươi mới và nhiều may mắn cho cuộc sống của bạn và gia đình bạn.
Chúc các bạn một mùa Giáng Sinh tràn ngập tình yêu thương và tiếng cười. Tràn đầy niềm vui, sức khỏe và hạnh phúc.

VẺ ĐẸP TÌNH YÊU!
Năm đó, cô ấy là cô gái xinh đẹp nhất trường.
Không, cô ấy không chỉ xinh đẹp nhất, cô ấy đơn giản là cô gái trong mơ của mọi chàng trai.
Cô ấy thuần khiết, cô không hề kiêu ngạo, cô ấy luôn dịu dàng và mỉm cười khi nói chuyện với bạn bè.
Lúc đó, cô ấy phụ trách văn học và nghệ thuật của trường đại học. Khi mọi người ở bên nhau, cô luôn có thể làm sôi động bầu không khí.
Rất nhiều chàng trai đã viết thư tình cho cô. Nhưng người cô chọn thực ra lại là một chàng trai đến từ vùng nông thôn.
Anh ta cao to và đẹp trai. Họ gặp nhau trong dịp sinh viên đại học tình nguyện vào một kỳ nghỉ hè.
Sau khi trở về, anh ấy đã chiếm được trái tim cô. Cả hai đều không lạc quan về tình yêu của mình, vì họ cho rằng nó chỉ tồn tại trong thời gian ngắn.
Cô ấy nghĩ đó chỉ là tiểu thuyết.
Cô là một gái lớn lên trong thành phố. Cha mẹ cô là người có địa vị và giàu có.
Cô cảm thấy mới lạ sau khi nhìn thấy anh ấy. Bạn bè nghi ngờ rằng chàng trai đang lợi dụng cô, khi tốt nghiệp và ở sẽ lại thành phố.
Điều bất ngờ là sau khi tốt nghiệp, cô thực sự đã rời đi và theo chàng trai trở lại vùng nông thôn, quê của chàng trai.
Nơi đó, không có bầu không khí nhộn nhịp.
Nơi đó, chỉ là vùng quê buồn tẻ…
Điều mà khiến tất cả bạn bè phải ngạc nhiên!
Họ về dạy học tại trường trung học và trở thành giáo viên trường trung học cơ sở ở nông thôn.
Không ai mong đợi kết thúc này. Dựa trên lý lịch của cô, cô ấy nên ra nước ngoài và tìm một người chồng cũng là du học sinh. Điều này phù hợp với suy nghĩ thông thường của mọi người.
Khi mọi người đang cố gắng ở lại thành phố thì cô ấy lại rời đi. Nhiều người cảm thấy tiếc cho cô ấy.
Nhưng tất nhiên, hầu hết đều ngưỡng mộ cô ấy.
Suy cho cùng, để làm được điều gì đó cần phải có rất nhiều dũng khí.
Nhiều chàng trai sau khi say, đã nói rằng cô là một cô gái ngoan hiếm có. Cô ấy càng làm điều này thì họ càng khó buông tay.
Mười năm sau, cô trở lại trường tại một buổi triệu tập họp mặt các bạn cùng lớp ở thành phố. Tất cả các bạn cùng lớp đều đã đến, thậm chí cả những người ở Mỹ cũng đã trở về. Mọi người đều muốn xem công chúa của mình đã trở thành như thế nào?
Khi mọi người đến trước cô, họ nói cười vui vẻ, họ nói về những hàng hiệu, nhưng chiếc xe ô tô mà họ thích.
Nhưng sau khi cô ấy đến, không ai nói gì thêm về việc này.
Khi cô bước vào, mọi người đều choáng váng.
So với mười năm trước, cô già hơn, đen hơn và gầy hơn. Nhưng ánh sáng trong mắt cô vẫn rất cảm động, đó chắc chắn không phải phong cách mà các bạn nữ sử dụng mỹ phẩm cao cấp có thể có.
Cô mặc một chiếc quần jean cũ, giày thể thao, áo sơ mi trắng và để tóc ngắn.
Cô vẫn ngây thơ như mười năm trước. Điểm khác biệt là cô ấy không có làn da đẹp như các bạn nữ cùng lớp. Cô ấy không có những nhãn hiệu mỹ phẩm và thời trang nổi tiếng. Những gì cô ấy có là một trái tim chân thành và trong sáng!
Bây giờ, cô là hiệu trưởng của trường cấp hai đó, còn chồng cô là hiệu phó.
Một là chủ trì cuộc họp báo cáo việc làm nâng cao, hai là tìm kiếm sự tài trợ từ những người bạn cùng lớp giàu có. Cô ấy mỉm cười nói rằng, cô ấy hy vọng mọi người sẽ tiếp cận và giúp đỡ những đứa trẻ ở vùng nông thôn đó.
Đêm đó cô ấy say và tất cả bạn bè đều say. Cô ấy xinh đẹp lạ thường.
Có người hỏi cô: “Làm sao cô có thể chịu đựng nỗi cô đơn suốt mười năm ở một nơi xa xôi như vậy?”
Cô ấy nói: “Vì yêu, vì thích.”
“Tôi yêu người đàn ông của mình nên tôi sẵn sàng cống hiến hết mình cho anh ấy; tôi thích học trò của mình nên tôi có thể chịu đựng được sự cô đơn của môi trường.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, cô ấy là ngôi sao của đêm.
Những người bạn cùng lớp lái những chiếc xe sang trọng. Đeo những chiếc đồng hồ sang trọng và sử dụng những loại mỹ phẩm sang trọng. Nhưng có thể sẽ không hạnh phúc như cô ấy. Cô cũng có một cô con gái bảy tuổi.
Khi họ tạm biệt nhau trên sân ga, các chàng trai nhìn cô ấy với vẻ ngưỡng mộ.
Họ nói: “Chúng tôi ghen tị với chồng của bạn quá.”
Các cô gái ôm cô thật chặt và bỏ rất nhiều đồ ăn, mỹ phẩm tốt vào túi của cô. Họ nói: “Đừng quá khắt khe với bản thân.”
Phải, tuy cô ấy đã già đi, đen sạm, gầy gò hơn, mất đi vẻ quyến rũ và giọng nói như thiên thần ngày xưa. Nhưng ai có thể phủ nhận rằng cô ấy không phải là viên ngọc đẹp nhất?
Ngay cả những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô cũng là một vẻ đẹp. Bởi đó là những dấu vết đẹp theo năm tháng để lại cho cô!

THỦ ĐÔ OSLO MANG LẠI CẢM GIÁC ĐẶC BIỆT!
Đứng giữa bầu trời bình yên Oslo. Tôi thử nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió thì thầm, tận hưởng sự vuốt ve dịu dàng của thiên nhiên. Chợt tràn ngập hương thơm quen thuộc.
Khi mở mắt ra, thứ chào đón tôi không phải là lá vàng héo hắt, cũng không phải là cỏ úa ủ rũ. Đó không phải là một nơi hoang vắng và cô đơn với cơn gió cuối mùa thu ảm đạm, mà là một vùng có cảnh quan tuyệt đẹp.
Đối diện với một bầu trời yên tĩnh như vậy, chút giác ngộ đó vô tình đi vào lòng bạn, trạng thái đó khiến bạn thờ ơ và suy nghĩ sâu sắc, ai mà không có được cảm giác thư thái, bình yên, hạnh phúc và ấm áp từ tận đáy lòng.
Trái tim của bạn? Suy cho cùng, ai cũng đều có một khoảng thời gian trong trẻo và hoàn mỹ như thiên nhiên.

…
Con gái mình là bác sĩ tâm lý, thỉnh thoảng lên báo chí và YouTube do cơ quan Y Tế Thủ Đô Oslo thực hiện.
Lâu lâu xem lại thấy thương con. Con đã cố gắng học tập để có chổ đứng vững chắc trong xã hội Na Uy.
Cảm ơn con gái và con trai cũng vậy.


Konsultasjon som arbeidsform for psykologer i bydel
Thea K. Skard og Victoria T. HuynhPsykologer i bydel Søndre Nordst
HẠNH PHÚC DƯỚI CHIẾC Ô DÙ
Nếu anh ấy yêu bạn, anh ấy sẽ luôn cầm ô đi tìm bạn khắp nơi trong những ngày mưa…
Tối hôm đó, cô và anh ấy cãi nhau về chuyện gì đó không rõ. rồi cô tức giận đóng sầm cửa bước ra ngoài…
Bản chất của cô ấy là như vậy, khi một chút cảm xúc nào đó xuất hiện, cô không muốn ở bên anh ta một giây phút nào cả.
Cô bước ra khỏi nhà. Bầu trời đang tối dần, đèn neon nhấp nháy hai bên đường.
Người đi bộ đang hối hả trên đường. Một cụ già đang dẫn chú chó cưng của mình đi dạo.
Những người qua đường đi ngang qua cô ấy.
Tiếng cười của đôi tình nhân trẻ, cuộc trò chuyện của ông già và chú chó cưng của mình.
Hiện tại, hạnh phúc của họ không liên quan gì đến cô.
Lúc này, cô chỉ cảm thấy những lời của anh ta vừa nói khiến cô buồn, lời anh ấy nói đã khiến cô tổn thương và cô đã khóc.
Khi đang đi, cô đang nghĩ về cuộc cãi vã vừa rồi với anh ấy. Cô không biết mình đã đi được bao xa.
Đột nhiên, gió thổi mạnh hơn, nó cũng hòa lẫn với một ít bụi. Đừng mở mắt ra. Ôi! Có vẻ như trời sắp mưa lớn!
Khi cô đang có tâm trạng tồi tệ, ngay cả thời tiết cũng sẽ chống lại cô.
Cô muốn bước vào màn đêm để xoa dịu trái tim tổn thương của mình. Ngay lúc này, màn đêm dịu dàng chợt trở nên xúc động…
Đang nghĩ ngợi thì một tia sét lóe lên trên bầu trời đêm, rồi trời bắt đầu mưa.
Cùng một lúc, mưa trong lòng cô cũng bắt đầu rơi.
Mưa to quá! Bất chợt, cô nhớ anh ấy một chút, thậm chí cô còn quên mất lý do tại sao mình lại cãi nhau với anh ấy!
Ngay bây giờ, gió thổi mạnh và mưa quá lớn!
Cô cảm thấy bất an, có lẽ đó là xu hướng mà cô dễ nhớ đến anh ấy. Có tiếng sấm sét và mưa đập vào mặt cô.
Cô thực sự lo sợ. Cô dừng lại trước cửa một cơ sở kinh doanh để trốn mưa. Cô tưởng tượng rằng anh ấy đang cầm ô và tìm kiếm cô dưới cơn mưa…
“Anh ấy sẽ đến chứ?” “Anh ấy sẽ đến!” Cô thầm nghĩ.
Trong lòng cô đang tự đoán xem liệu anh ấy có đến tìm mình không?… Khi cô đang ngọt ngào diễn vở kịch nội tâm của mình thì đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc lướt qua trước mắt cô.
“Là anh ấy?” “Thật sao? “Là anh ấy à?” Anh ấy dần dần hiện rõ trước mặt cô trong mưa “Thật sự là anh ấy!”
“Cuối cùng thì anh cũng tìm được em rồi. Sao em bướng thế? Không sợ bị lạc đường sao?” Anh ấy nói lớn tiếng và bước đến gần cô.
“Người ta còn tưởng anh không tới nữa.” Cô nói.
“Làm sao mà anh không đến với em! Em bị lạc đường thì phải làm sao?” Anh ấm áp nói, trên mặt anh tràn đầy nước mưa.
Cô ứa vài giọt nước mắt, cô đang xúc động.
Thật kỳ lạ. Sau khi nhìn thấy anh, nỗi bất hạnh trong cô đã tan biến trong phút chốc.
“Đi thôi! Về nhà đi!” Anh ấy đang cầm ô, cô lập tức bước vào dưới ô, sát cánh với anh ấy, nhẹ nhàng ôm lấy nhau… Đi dưới ô, cô có cảm giác như đã bước vào thế giới ấm áp của anh ấy!
Hai người đi bên nhau, gần nhau, nhiệt độ trong vòng tay anh đủ ấm áp, trong phút chốc cô cảm nhận được sự ấm áp này. Mọi cãi vã, giận hờn đều tan biến.
“Từ giờ trở đi, em không được tùy tiện chạy ra ngoài, hiểu chưa?” Anh ta nói.
“Sau này anh không được phép nói những lời làm tổn thương trái tim em!” Cô bĩu môi và nói.
“Được rồi!” Anh mỉm cười nói và ôm cô chặt hơn.
Tiếng mưa và tiếng cười giờ đã hòa vào niềm hạnh phúc dưới chiếc ô! Bóng lưng của họ đang dần biến mất trong đêm mưa mùa thu này.

MÙA THU HOÀI NIỆM
Mùa thu là mùa của nỗi nhớ. Trước gió thu và mùa thu, ai cũng sẽ nghĩ về kỷ niệm đẹp trong lòng.
Mùa thu đa cảm và có sức lôi cuốn. Dù có bận rộn, nhưng khiến chúng ta có lúc phải dừng lại, nhớ nhung và mơ mộng…
Ở giữa sân trường, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi… Có những hàng cây hoa phượng vỹ, nó luôn nở hoa mỗi ngày vào mùa hè.
Màu hoa đỏ rực rỡ, dịu dàng, tha thiết. Nhưng khi mùa thu đến, phượng thay lá, chỉ cần một cơn gió thổi qua, lá phượng rơi lả tả như một trận mưa vàng. Mang theo cả những ngập ngừng luyến tiếc khôn nguôi, của một thời sinh viên, đầy lưu luyến, vấn vương…
Anh và cô cùng học chung lớp trong một mái trường nội trú. Không biết từ bao giờ, họ đã thân thiết nhau hơn cả tình bạn. Và con đường hoa phượng vỹ đã chôn dấu vết chân, đầy kỷ niệm của họ.
Nơi đây, họ thường đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng ngay khi hoa phượng tàn và những cánh hoa phượng vỹ đung đưa trong gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.
Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Nhưng cả hai không dám thú nhận tình yêu của mình với đối phương.
Đó là thứ tình cảm nhẹ nhàng đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.
Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, nhưng họ luôn ngồi gần bên nhau trong giờ học, trong giờ ăn và cả những lần học bài, ôn bài cùng nhau.
Ngày ra trường, họ trao nhau quyển lưu bút. Viết cho nhau những dòng chữ thân thương. Trang lưu bút lấp lánh màu tinh khiết.
Mùa thu lặng im, mùa thu không nói nên lời, chỉ còn một chiếc lá phong. Hoài niệm, hoài niệm…
Bạn biết đấy! Tình yêu xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta dưới nhiều hình thức khác nhau.
Nảy mầm, lớn lên, tươi tốt và tàn lụi trong cuộc đời chúng ta.

MỘT BUỔI CHIỀU TÀN
Một buổi chiều tàn gió thổi vi vu, vô tận hoa cải dầu cùng nhau đung đưa trong gió, hương thơm tươi mát của hoa hòa cùng giai điệu của bản nhạc du dương.
Chàng trai trẻ đặt chiếc kèn harmonica xuống, nhẹ nhàng nói với cô gái bên cạnh:
“Cánh đồng hoa cải dầu này xinh đẹp, nhưng em còn xinh đẹp hơn rất nhiều.”
Cô gái nhẹ nhàng cầm bông hoa cải dầu trên tay, cô trìu mến nhìn chàng trai trước mặt và thầm nghĩ:
“Em muốn ở bên anh mãi mãi.” Cô không nói gì chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai chàng trai.
Một buổi chiều yên tĩnh, hương thơm bay bay, với tình yêu sâu đậm dành cho cô gái, chàng trai đang ném mình vào con đường hạnh phúc.
Thế giới, mặt trời và mặt trăng biết rằng anh yêu cô say đắm, hết sức chân thành.
Đột nhiên, bị phá vỡ bởi tiếng hét của người đàn ông đang đi đến. Người đàn ông quyền lực giàu có nhất làng này là cha của cô gái. Ông ấy không muốn đứa con gái duy nhất của mình yêu một chàng sinh viên y khoa nghèo nàn như vậy.
Ông nói:
“Thật đáng xấu hổ với thanh niên nghèo nàn này, cậu muốn chọc tức tôi hả?”
Vừa nói ông ta vừa đấm vào mặt chàng thanh niên một cái như trời giáng. Chàng trai sửng sốt nhìn người đàn ông, nhưng không có phản ứng gì.
Người đàn ông giận dữ xô đẩy nam thanh niên trước mặt và nói:
“Đồ khốn, hãy tránh xa con gái tôi ra trong tương lai.”
Sau đó ông ta kéo tay cô con gái và đi bộ về nhà.
Chàng trai là một thanh niên con nhà nghèo, nhưng tài năng và khí chất của chàng trai đã làm rung động trái tim của cô gái.
Cô gái là tiểu thư nhà giàu, nhưng ngây thơ và có lối sống giản dị, nên đã thu hút chàng sinh viên y khoa năm cuối.
Những rào cản của gia đình cô gái đã bóp nghẹt tình yêu của họ, không chỉ để lại cho họ sự tiếc nuối mà còn đánh mất cả niềm hy vọng trong trái tim họ.
Tình yêu thuần khiết và đẹp đẽ của họ chỉ còn là tiếng thở dài bởi quyền lực của cha cô gái.
Năm tháng trôi qua, chàng thanh niên đã trở thành một bác sĩ tài năng và là một nhà khoa học có trình độ cao. Bác sĩ sống trong một ngôi biệt thự tuyệt vời.
Định mệnh đưa đẩy vào một ngày, chàng sinh viên nghèo nàn năm xưa đã cứu sống cha của cô gái trong một ca phẫu thuật.
Khi bình phục, cha của cô gái cảm thấy xấu hổ và hối hận. Ông tìm đến biệt thự của bác sĩ để nói lời chấp nhận chuyện tình cảm của con gái mình và bác sĩ. Nhưng số phận đã sắp đặt, vị bác sĩ này đã hứa hôn với một nữ bác sĩ đồng nghiệp.
Cô gái tiểu thư nhà giàu đã tuyệt vọng, cô thu gom những mảnh vỡ trong lòng, giấu giếm mối tình đầu và để ngủ yên trong tim.
Cô rời bỏ gia đình, tất cả tài sản riêng của cô, cô tặng hết cho trẻ em mồ côi. Sau đó, cô vào tu viện và trở thành một nữ tu sĩ. Ngoài chức vụ trung thành và tận tụy với Chúa, cô còn dạy trẻ em và các nữ tu hội họa, thêu thùa, đan lát và may vá.
Hôm nay bên ngoài cánh đồng, hoa cải dầu héo rũ cuống để ra hạt. Những cánh hoa tàn bay bay theo gió.
Trên cánh đồng hoa cải dầu của buổi chiều tàn, có một vị bác sĩ tài năng đang cuộn mình trong ký ức tình yêu.
M.H
