TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


THƠ NGÂY VỠ
Thơ ngây vỡ, như pha lê rơi vỡ.
Tựa mảnh trăng tàn giữa bể sóng cuồng.
Tim run rẩy, nghe nhịp đập chông chênh.
Thơ tình đó, nhẹ nhàng mà sâu thẳm.

Là thương nhớ, là mong manh tiếc nuối.
Là chút gì không thể gọi thành tên.
Tay níu mãi bóng hình xa khuất ấy.
Thơ chạm vào, vụn vỡ cả trời xanh.

Nhưng bạn hỡi, đôi khi trong tan nát.
Lại lóe lên một ánh sáng hồi sinh.
Thơ tình dẫu làm lòng đau đến thế.
Cũng chính là khởi đầu của trưởng thành.

Thơ ngây vỡ, nhưng chẳng là kết thúc.
Mà là nơi để khơi dậy yêu thương.
Thơ tình đó, như mùa xuân khe khẽ.
Nảy lộc mầm, xanh biếc cả đời nhau.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SÀI GÒN HOÀI NIỆM!


Sài Gòn, buổi chiều ngày Valentine, một cơn gió nhẹ lướt qua làm những tán phượng vĩ bên đường xao động. Cô đứng trước quán cà phê nhỏ nằm sâu trong con hẻm quận 3, nơi từng là chốn hẹn hò quen thuộc của cô và anh ngày nào.
Cánh cửa gỗ vẫn còn đó, bảng hiệu cũng không thay đổi, nhưng người xưa thì chẳng còn hiện diện.

Năm năm trước, anh là người dẫn cô đến quán này lần đầu. Anh nói:
“Sài Gòn đổi thay từng ngày, nhưng có những góc nhỏ sẽ mãi giữ lại hồn xưa cũ, như nơi này vậy.”

Quán cà phê không sang trọng, chỉ là vài chiếc bàn gỗ đơn sơ và những bóng đèn vàng mờ ảo, nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến cô và anh thấy gần gũi lạ thường.

Họ thường ngồi bên ô cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường đầy xe cộ qua lại.

Anh hay kể cho cô nghe những câu chuyện không đầu không cuối, kể về Sài Gòn những năm 90, khi anh còn là một cậu bé rong chơi khắp phố.
Anh kể về mùi bánh mì mới ra lò mỗi sáng, về tiếng rao: “Bắp luộc đây!” Vang vọng khắp ngõ, và cả những ngày mưa tầm tã, khi anh cùng lũ bạn đội mưa chạy trên đường Trần Quang Diệu.

Bạn à! Sài Gòn không phải chỉ là một thành phố, mà còn là ký ức. Khi bạn yêu một góc phố, một quán quen, hay một con đường, đó là lúc bạn yêu chính những kỷ niệm gắn bó với nó?

Nhưng rồi, dòng đời cuốn đi tất cả. Anh ấy rời Sài Gòn để sang nước ngoài lập nghiệp. Cả hai hứa sẽ giữ liên lạc, nhưng thời gian và khoảng cách đã khiến mọi thứ nhạt nhòa.

Lá thư cuối cùng anh gửi cho cô là từ ba năm trước, kể về những ngày anh nhớ Sài Gòn, nhưng lại chẳng thể quay về.

Hôm nay ngày Valentine, cô trở lại quán cà phê ấy, ngồi xuống một góc quen thuộc và gọi một ly cà phê sữa đá.
Mùi vị vẫn không đổi, nhưng lòng cô thì đầy ắp hoài niệm.
Ngoài kia, Sài Gòn vẫn tấp nập như ngày nào, nhưng với cô, thành phố này dường như đã mất đi một phần linh hồn khi anh ấy rời xa.

Cô lặng lẽ nhìn dòng người qua lại, tự hỏi rằng liệu có ai trong số họ cũng đang hoài niệm về một Sài Gòn của riêng mình?
Một Sài Gòn với những mối tình dang dở, những lời hứa chưa kịp thực hiện, hay chỉ đơn giản là một bóng dáng không còn gặp lại?

Mặt trời dần tắt sau những tòa nhà cao tầng, để lại một chút ánh sáng hắt lên bầu trời.
Cô khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê cuối cùng rồi đứng dậy.
Có lẽ, đã đến lúc cô phải gói ghém những hoài niệm vào một góc nhỏ trong tim. Và để Sài Gòn tiếp tục là nơi cất giữ những ký ức đẹp nhất của đời mình.
 

Tác giả Trần Minh Hồng


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH YÊU MÃI ĐẸP NHƯ MÀU NẮNG MAI

Ngày Valentine, những con đường như ngập tràn sắc đỏ của hoa hồng, sắc tím của những món quà tình yêu, và ánh mắt lấp lánh của những người đang yêu.

Có lẽ trong cuộc đời này, tình yêu là món quà quý giá nhất mà con người được trao tặng.

Tình yêu đẹp như màu nắng mai. Nắng không quá chói chang nhưng đủ để sưởi ấm, đủ để làm bừng sáng một ngày mới, và cũng đủ để xoa dịu những cơn giá rét của tâm hồn.

Tình yêu, tựa như nắng mai, luôn dịu dàng mà mạnh mẽ, luôn mang đến niềm tin rằng sau đêm dài, bình minh sẽ lại lên.

Trong vòng tay của người mà bạn yêu thương, những gánh nặng đời thường dường như nhẹ hơn.

Chỉ cần một ánh mắt trao nhau, một nụ cười khẽ nở, mọi phiền muộn tan biến.

Có lẽ, điều đẹp nhất của tình yêu chính là sự giản dị: Một buổi sáng cùng nhau uống trà, một chiều lặng lẽ ngắm mưa rơi, hay chỉ đơn giản là cùng nhau chia sẻ những điều vụn vặt trong cuộc sống.

Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng là một bản tình ca êm đềm. Đôi khi nó là thử thách, là những khoảng cách, là những nỗi đau không nói thành lời.

Thế nhưng, chính những thử thách ấy làm tình yêu trở nên sâu sắc hơn, như viên ngọc được mài giũa để thêm lấp lánh.

Ngày Valentine, không chỉ là ngày để tôn vinh tình yêu đôi lứa mà còn là dịp để nhắc nhở rằng tình yêu hiện diện trong mọi khía cạnh cuộc sống. Đó là tình yêu dành cho gia đình, bạn bè, và chính bản thân mình.

Hãy yêu thương trọn vẹn, dù chỉ là những điều nhỏ bé, bởi tình yêu có thể biến những điều giản dị thành phép màu.

Dẫu cuộc đời có bao nhiêu đổi thay, hãy luôn để tình yêu trong bạn mãi đẹp như màu nắng mai. Nhẹ nhàng, ấm áp và lan tỏa.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TIGON NỞ RỒI TÀN TRONG GIÓ

Ngày ấy, giữa những ngày thu nhạt nắng, anh gặp cô dưới giàn tigon trước cổng trường cũ.
Những cánh hoa tigon rung rinh trong gió, như chứng nhân cho một mối tình chớm nở. Cô dịu dàng, đôi mắt trong veo như mặt hồ sớm mai, còn anh trầm lặng, mang trong tim những nỗi niềm khó tỏ.
Tigon nở vào những ngày hai người bên nhau, lặng lẽ dạo bước qua những con đường ngập lá vàng rơi. Anh thích kể cho cô nghe về những giấc mơ, về tương lai, về những miền đất xa xôi.

Cô chỉ cười, bảo rằng cô chẳng cần gì nhiều, chỉ mong có anh ở bên cạnh.

Nhưng rồi đông đến, mang theo những cơn gió lạnh cắt da. Tigon bắt đầu rụng cánh, những cánh hoa mong manh cuốn theo gió, như những kỷ niệm đẹp nhưng ngắn ngủi.

Anh phải đi xa, mang theo giấc mơ của riêng mình. Cô không giữ lại, chỉ lặng lẽ nhìn theo, như tigon vẫn nở, dù biết rồi cũng sẽ tàn phai.

Ngày chia tay, anh đặt vào tay cô một bông tigon còn vương chút hơi ấm.
Anh nói:
“Em đừng buồn, anh sẽ quay về.”

Cô không đáp, chỉ khẽ nắm chặt cánh hoa trong lòng bàn tay, và đôi mắt buồn nhìn về phía xa xăm.

Rồi tháng năm qua trôi qua. Tin tức về chàng trai ngày một thưa dần, những cánh thư không còn đến nữa.

Cô vẫn đứng dưới giàn tigon mỗi buổi chiều, lặng lẽ ngắm hoa rơi, như ngắm lại một mối tình đầu đã vỡ giữa chiều đông năm ấy.
Bởi tình yêu, như hoa tigon, nở rực rỡ trong nắng, nhưng rồi cũng mong manh rơi theo gió, tan vào vô tận.

Cô không trách anh, không giận anh, vì cô biết, có những mối tình đẹp nhất không phải là tình yêu đi đến cuối con đường. Mà là những ngày đã từng yêu hết lòng, như những cánh hoa mong manh mà kiêu hãnh nở rộ dưới ánh nắng vàng.

Vào một ngày, Chàng trai trở lại nơi cũ, nhưng cô gái đã không còn ở đó. Chỉ có giàn tigon vẫn nở, vẫn rơi theo gió. Như nhắc anh ấy về một mối tình đã từng rực rỡ, rồi lặng lẽ tan vào quá khứ.
 

Tác giả Trần Minh Hồng


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

XÓM VẮNG

Xóm nhỏ nằm cuối con đường đất đỏ, nơi có những mái nhà lụp xụp nép mình dưới rặng tre già.
Buổi chiều, ánh hoàng hôn trải dài trên cánh đồng lúa chín, nhuộm vàng cả một khoảng trời bình yên.

Ở xóm vắng ấy, có một cô gái hiền lành và xinh đẹp. Cô là bông hoa rực rỡ nhất nơi đây—một vẻ đẹp dịu dàng, thuần khiết như ánh trăng non.

Cô sống cùng bà ngoại trong căn nhà nhỏ ven sông, ngày ngày ra chợ bán rau, đêm về tựa cửa sổ ngắm ánh đèn từ thị trấn xa xa.

Cách nhà cô không xa là nhà của một chàng đẹp trai. Anh vốn là người thành phố, nhưng vì chán cảnh sống xô bồ, anh xin về quê làm giáo viên tiểu học.
Lần đầu tiên gặp cô bên bờ sông, anh đã lặng người trước đôi mắt trong veo của cô.
Còn cô, cô chẳng nói ra nhưng trong lòng đã có một cảm giác kỳ lạ, khi nhìn thấy nụ cười hiền của anh.

Những buổi chiều, anh thường ghé qua chợ mua bó rau của cô, không phải vì cần mà chỉ để được nhìn cô lâu hơn.
Cô vẫn hay cười, đôi khi e thẹn, đôi khi lại hỏi những câu ngô nghê để kéo dài cuộc trò chuyện.

Có lần, trời mưa lớn, anh đạp xe ngang qua, thấy cô đứng nép mình dưới mái hiên, đôi vai nhỏ run lên vì lạnh.
Không suy nghĩ, anh cởi chiếc áo khoác của mình, choàng lên người cô. Hơi ấm bất ngờ khiến cô bối rối, mặt đỏ bừng, còn anh chỉ cười nhẹ và nói:
“Ở đây mưa thất thường lắm, em nhớ mang áo theo nhé.”

Từ hôm ấy, xóm vắng nhỏ bé dường như có thêm những điều thầm thì trong gió.
Những ánh mắt vụng trộm, những lần chạm tay ngắn ngủi, nhưng khiến trái tim của họ rung lên nhè nhẹ.

Một buổi tối mùa thu trăng tròn. Cô cầm trên tay chiếc bánh nướng nhỏ, lòng ngập ngừng bước ra ngõ. Anh đang đứng đợi, ánh mắt dịu dàng hơn cả ánh trăng trên cao.

“Tặng anh này, bánh em mới vừa nướng xong.” Cô nói.

Anh nhận lấy, nụ cười ấm áp hơn bao giờ hết. Anh khẽ nắm tay cô, giọng trầm ấm:
“Xóm vắng này đẹp hơn rất nhiều… vì có em.”
Cô không nói gì, chỉ cúi đầu, nhưng tim cô đập rộn ràng.
Xóm vắng vẫn bình yên. Và nơi đó, có hai trái tim chẳng còn lẻ loi giữa những ngày tháng dài. Nơi tình yêu tìm thấy sự an yên trong sự giản dị.
 

Tác giả Trần Minh Hồng



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIÓ ƠI CÓ NHỚ THU VÀNG!

Gió ơi, có nhớ thu vàng?
Lá rơi khe khẽ, mênh mang lối về.
Chiều buông lặng lẽ chân đê.
Người xưa còn đó hay về đâu xa?

Gió về qua những hiên nhà.
Có mang theo chút hương hoa thuở nào?
Bước chân ai nhẹ nghiêng chào.
Hay là ký ức ngọt ngào thoảng qua?

Gió ơi, có nhớ những ngày.
Bên nhau thầm lặng, bên hàng thông rơi.
Thu nay vẫn rợp chân trời.
Chỉ người năm ấy xa vời… gió ơi…

Tác giả Trần Minh Hồng


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐI VỀ MIỀN CÓ NẮNG!

Anh đi về miền có nắng.
Nơi trời xanh thẳm, mây giăng lưng đồi.
Có con đường nhỏ em ngồi.
Thả hồn theo gió, mỉm cười nhớ ai.

Anh đi tìm chút nắng mai.
Len qua mái tóc, vương dài bờ vai.
Nắng hong kỷ niệm nhạt phai.
Hong màu thương nhớ, hong hoài chờ mong.

Miền xa ấy có còn không?
Chiều nghiêng bóng nắng mênh mông chân trời?
Có người ngồi đợi xa xôi.
Nắng nghiêng bóng nhớ một thời yêu thương.

 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DANH DỰ VÀ LÒNG TỰ TRỌNG QUAN TRỌNG HƠN LÀM HÀI LÒNG NGƯỜI KHÁC!

Có những lúc trong cuộc sống, chúng ta bị đặt vào tình huống phải lựa chọn: giữ vững lòng tự trọng hay làm hài lòng người khác.
Đôi khi, để được yêu quý, để tránh mâu thuẫn, con người ta sẵn sàng thỏa hiệp, đôi khi thậm chí hạ thấp giá trị của bản thân. Nhưng rồi, khi tất cả qua đi, điều còn lại trong ta là gì?

Danh dự và lòng tự trọng không phải là thứ có thể mua bằng lời khen hay sự công nhận từ người khác. Nó là thứ ta tự xây dựng qua năm tháng, bằng chính cách ta sống, cách ta đối diện với đúng sai, và cách ta giữ vững bản thân trước những sóng gió cuộc đời.

Có những người sợ bị ghét, sợ bị hiểu lầm, nên chấp nhận uốn mình theo suy nghĩ của người khác. Cố gắng làm hài lòng họ bằng mọi cách.
Nhưng sự thật là, dù ta có cố gắng đến đâu, cũng không thể khiến tất cả mọi người yêu quý mình.
Có người hiểu, có người không hiểu, có người trân trọng, có người xem nhẹ. Đó là bản chất của cuộc sống.

Vậy nên, hãy chọn điều gì đáng giữ. Một lời khen giả tạo có thể khiến ta vui trong chốc lát, nhưng lòng tự trọng bị đánh mất sẽ khiến ta dằn vặt cả đời.
Một mối quan hệ được duy trì bằng sự gượng ép không thể nào bền vững, nhưng sự tôn trọng dành cho chính mình sẽ giúp ta luôn ngẩng cao đầu.

Hãy sống ngay thẳng, lương thiện và giữ vững giá trị của bản thân. Ai yêu quý ta, họ sẽ yêu quý con người thật của ta. Ai không trân trọng, thì dù ta có cố gắng đến đâu, họ cũng sẽ tìm lý do để không hài lòng.

Thế nên, thay vì làm hài lòng người khác, bạn hãy làm hài lòng chính mình. Bằng một trái tim ngay thẳng và một tâm hồn không hối tiếc.
Bởi cuối cùng, thứ theo ta suốt cuộc đời không phải là ánh nhìn của người khác, mà là chính lương tâm và lòng tự trọng trong ta.

 

 

 

 

 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LỜI AN ỦI GỬI ĐẾN NHỮNG TRÁI TIM MỎI MỆT

Có những ngày, bạn thấy lòng mình nặng trĩu như bầu trời sắp đổ mưa.
Những bộn bề, những lo toan, những hiểu lầm, những tổn thương… Tất cả cuộn tròn lại, khiến ta cảm thấy lạc lõng giữa chính cuộc đời mình.
Có ai hiểu ta không? Có ai lắng nghe những điều ta đã từng nói? Có ai chạm vào nỗi đau ta đang giấu kín?


Nếu bạn đang cảm thấy mệt mỏi, xin hãy dừng lại một chút. Đừng vội trách móc bản thân vì những điều chưa hoàn hảo, cũng đừng ép mình phải mạnh mẽ mọi lúc. Đôi khi, yếu đuối một chút cũng không sao.
Bạn không cần phải lúc nào cũng gồng mình để làm hài lòng thế giới này. Bạn xứng đáng được nghỉ ngơi, được yêu thương và được thấu hiểu.

Cuộc đời là một hành trình dài. Sẽ có những ngày nắng đẹp, nhưng cũng có những ngày giông bão. Đừng vội tuyệt vọng khi hôm nay mây đen che khuất ánh sáng, vì ngày mai mặt trời vẫn sẽ mọc.

Những tổn thương hôm nay rồi sẽ trở thành quá khứ, những giọt nước mắt hôm nay rồi sẽ nhường chỗ cho những nụ cười.
Hãy tin rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt thế nào, vẫn luôn có ai đó yêu thương bạn, dù bạn có nhận ra hay không.
Có thể là một người bạn cũ chưa kịp nhắn tin. Một người thân luôn âm thầm dõi theo bạn, hay thậm chí chỉ là chính bạn – một phiên bản mạnh mẽ hơn của ngày mai.

Bạn không đơn độc. Hãy cứ tiếp tục bước đi, dù chậm rãi. Rồi sẽ có một ngày, bạn nhận ra rằng tất cả những đau thương này chỉ là một phần của hành trình, và bạn đã trưởng thành từ chính những nỗi đau ấy.
Thế giới này rộng lớn lắm, và chắc chắn, sẽ luôn có một nơi dành cho bạn.

 

 


 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NĂM MỚI ẤT TỴ– CON RẮN LỘT XÁC VÀ TÁI SINH

Mùa xuân đến, mang theo hơi ấm của đất trời và những niềm hy vọng mới.
Giữa những chuyển mình của vạn vật, năm con rắn như một lời nhắc nhở: Thay đổi là quy luật tất yếu của cuộc sống.

Rắn lột da không phải vì yếu đuối, mà để trưởng thành, để lộ ra lớp vảy mới cứng cáp và sáng bóng hơn.
Chúng ta cũng vậy, mỗi bước đi về phía trước là một lần lột bỏ những hoài niệm cũ, những do dự, những vết thương đã chai sạn theo thời gian.

Có những điều cần phải buông bỏ để lòng nhẹ nhõm. Có những ký ức cần được đặt lại phía sau, để ta có thể tiếp tục tiến về phía trước.

Không ai có thể mãi giẫm chân trong bóng tối của chính mình. Hãy giống như rắn – dứt khoát, mạnh mẽ, sẵn sàng thay đổi để trở thành phiên bản tốt đẹp hơn.

Năm mới là khởi đầu của những hành trình chưa từng có. Dù chặng đường phía trước có lắm thử thách, hãy tin rằng mỗi lần lột xác là một lần tái sinh.
Hãy vươn lên, hãy bước đi với trái tim đầy nhiệt huyết, với đôi mắt tràn ngập khát khao. Để khi ngoảnh lại, ta thấy mình đã trưởng thành, kiên cường và rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Năm mới, chúc cho tất cả chúng ta đều tìm thấy chính mình – trong ánh bình minh của những ngày đẹp nhất!
 

Åpne bilde