TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM ĐI QUA
Em đi qua những ngày thơ ngây đó.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Nắng trên vai hong khô màu mắt nhớ.
Mà tim còn giữ chút gì thiết tha.

Em đi qua một mùa xanh vội vã.
Lời yêu đầu anh chưa kịp nói ra.
Cơn gió nhẹ cũng làm tim xao xác.
Nhặt cánh hoa rơi, lòng bỗng se sầu.

Em đi qua những chiều mưa rất nhẹ.
Nhớ một thời phố nhỏ đã có anh.
Chỉ để lại dư âm miền thương cũ.
Giấc mơ nào còn đọng phía trời xanh.

Em đi qua một thời yêu rất thật.
Rồi giật mình… thương ký ức hôm qua.
Có ai biết trên đường đời phía trước.
Có ai còn nhắc những tháng năm xa.
…………………………………………………………..

EM ĐI QUA

Em đi qua những chiều mưa rất nhẹ.
Bước chân mềm trên phố nhỏ không anh.
Lá chạm đất buồn run theo gió khẽ.
Mưa giăng đầy như lạc giữa mong manh.

Em đi qua những hàng cây ướt lạnh.
Nghe lòng mình thổn thức một màu xưa.
Phố vẫn thế, chỉ lòng em trống vắng.
Tiếng mưa rơi hay tiếng gọi ngày mưa.

Em đi qua mùa thu buồn rất nhẹ.
Áo chưa phai màu kỷ niệm năm nào.
Có một thoáng mưa vô tình đọng lại.
Ướt mi ai trong một giấc chiêm bao.

Em đi qua những ngày thương rất khẽ.
Giữ trong tim từng giọt nhớ không lời.
Dẫu chẳng nói, mưa buồn đâu có biết.
Rằng có người còn tiếc một thời xa…
……………………………………………………
EM ĐI QUA

Em đi qua những ngày thương rất khẽ.
Giữ trong tim từng giọt nhớ không lời.
Nắng cũng nhẹ như lòng em khe khẽ.
Ủ một màu thương nhớ phía xa xôi.

Em đi qua những hoàng hôn rất chậm.
Gió lặng thầm ru bóng nắng bên hiên.
Từng chiếc lá cũng ngập ngừng rơi xuống.
Sợ lòng mình vỡ giữa những ưu phiền.

Em đi qua tháng năm dài lặng lẽ.
Những con đường vẫn níu bước chân quen.
Có lẽ anh cũng vẫn còn nhớ mãi.
Mảnh tình đầu chưa kịp gọi thành tên.

Em đi qua tháng năm dài lặng lẽ.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Gió có gọi cũng chỉ là rất khẽ.
Bởi lòng em đâu nỡ thả xót xa.

Kan være et bilde av 1 person, lugg og briller

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BẢN NGÃ CON NGƯỜI

Trời mưa. Thành phố như rút nhỏ lại trong tiếng mưa rả rích suốt buổi chiều.

Ở góc quán cà phê vắng, ông lão ngồi đối diện một người đàn ông trẻ tuổi. Họ không quen nhau. Chỉ là hai con người lạc vào cùng một khoảnh khắc lặng lẽ.

Người đàn ông trẻ có đôi mắt sâu, đượm ưu tư. Anh nhấp ngụm cà phê, rồi đột nhiên hỏi:

– Ông ơi, có bao giờ ông thấy mình đang sống mà như chẳng phải mình không?

Ông lão nhìn anh, mỉm cười. Nụ cười như đã trải qua nhiều mùa gió sương.

– Cháu đang nói đến bản ngã, phải không?

– Bản ngã? – Người trẻ cau mày – Cháu chỉ thấy… đôi lúc mình làm điều mình không muốn, nói lời mình không tin, và sống như người khác mong đợi.

Ông lão gật đầu, ánh mắt nhìn ra làn mưa ngoài hiên.

– Bản ngã là cái bóng trung thực nhất của mỗi người, nhưng trớ trêu thay, người ta thường giấu nó đi. Người ta đội chiếc mặt nạ để được yêu, được chấp nhận, rồi quên mất mình trông như thế nào khi không đeo mặt nạ…

Người trẻ lặng im. Một giọt cà phê rơi xuống mặt bàn, loang ra như một vết thương nhỏ.

Ông lão tiếp lời:

– Khi còn trẻ, ông thường nghĩ bản ngã là cái gì đó cần kiểm soát. Nhưng đến một lúc, cháu sẽ thấy: Không phải bản ngã làm ta khổ, mà là ta không dám sống thật với nó. Ta sợ bị đánh giá, sợ không giống ai, sợ cả chính mình.

Người trẻ hỏi khẽ:

– Ông ơi! Vậy… sống thật là gì?

Ông lão mỉm cười và nói:

– Là chấp nhận mình có thể yếu đuối, ích kỷ, mâu thuẫn – và vẫn xứng đáng được thương yêu.

Là dám khóc khi đau, dám rời đi khi không còn thuộc về, dám lặng thinh giữa những ồn ào để nghe tiếng nói bên trong chính mình.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi. Nhưng hình như đã dịu hơn.

Người trẻ nhìn ông lão, rồi tự nhiên mỉm cười:

– Cảm ơn ông. Cháu nghĩ… cháu sẽ bắt đầu sống khác đi.

Ông lão đứng dậy, đội lại chiếc mũ nỉ cũ kỹ. Trước khi bước ra mưa, ông nói:

– Chỉ cần nhớ: Bản ngã không phải là kẻ thù. Nó là đứa trẻ bên trong mình – chỉ mong được lắng nghe.

Rồi ông đi. Cái bóng già nua khuất dần trong chiều mưa ướt lạnh.

Người trẻ ngồi lại, chạm tay vào ngực trái. Có một nhịp đập âm thầm, rất khẽ – như một tiếng gọi từ nơi sâu thẳm.

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỘT MÙA HOA NỞ MUỘN

Anh gặp cô vào mùa xuân muộn năm anh ba mươi tuổi. Khi ấy, anh vừa từ Sài Gòn trở về quê sau một đổ vỡ.
Căn nhà cũ phủ rêu, mẹ già mất sớm, cha đi biển không về đã lâu.

Anh sống lặng lẽ, ngày làm vườn, đêm đọc sách, chỉ nói chuyện với con mèo tên Mực và cây hoa dại mọc ven giếng.

Cô là một cô giáo hợp đồng mới đến làng. Cô hay đi bộ qua vườn nhà anh mỗi sáng, luôn đội chiếc nón lá có quai tím.

Lần đầu họ trò chuyện là vì Mực chạy theo cô đòi ăn. Lần thứ hai là vì cơn mưa bất chợt, cô trú dưới mái hiên nhà anh.
Lần thứ ba, cô mang cho anh một chậu hoa sen đá nhỏ, cô nói:
— Em nghe người ta bảo, sen đá sống rất dai, nhưng nếu nở hoa thì không sống được lâu nữa.

— Vậy trồng làm gì? — Anh hỏi.

Cô cười và đáp:
— Vì đôi khi, người ta sống không phải để tồn tại, mà để nở hoa — dù chỉ một lần.

Từ đó, họ gần nhau. Không ai tỏ tình, không ai hứa hẹn. Nhưng sáng nào cô cũng đi qua vườn nhà anh, và tối nào anh cũng đặt thêm một chiếc ly bên ấm trà.

Một năm sau, cô được gọi về lại thành phố dạy học. Hợp đồng chỉ là tạm.
Cô đến chào anh, nói bằng giọng nhẹ hơn cả gió:
— Em đi nhé. Không biết khi nào lại gặp.
Anh chỉ gật đầu, đưa cho cô một túi vải. Bên trong là chậu sen đá đã bắt đầu nở hoa.
— Nó đang sắp tàn đấy — cô ngập ngừng.
—Anh biết. Nhưng nó đã từng nở hoa là đủ rồi.

Nhiều năm trôi qua. Vườn nhà anh vẫn xanh.
Mực đã chết. Giếng cạn nước. Nhưng mỗi sáng anh vẫn đặt hai ly trà. Không vì hy vọng cô quay lại, mà vì anh từng có một mùa hoa nở muộn. Và ký ức đó, như chính tình yêu – không cần dài, chỉ cần thật.

Một lần, có người hỏi:
— Anh có buồn không? Khi mọi thứ đều thay đổi, người cũng đi rồi.
Anh nhìn lên giàn hoa giấy nở rực trên mái hiên:
— Có buồn. Nhưng tôi không tiếc. Bởi vô thường dạy tôi một điều:
Tình yêu không phải để giữ, mà để biết ơn.

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MẢNH SỨ CUỐI CÙNG

Bà Năm sống một mình trong căn nhà nhỏ ven sông, nơi từng là tổ ấm của một gia đình đông đủ.

Trên kệ gỗ cũ kỹ, bà vẫn giữ nguyên bộ ấm trà bằng sứ men ngọc – món hồi môn bà mang theo từ hồi mười tám tuổi. Mỗi chiếc tách đều có họa tiết hoa sen hồng phớt, viền chỉ vàng mảnh như sợi tóc.

Ngày chồng bà mất, bà pha trà một mình.
Ngày con trai đi biệt xứ, bà vẫn pha hai chén.
Ngày nhận tin cháu nội lập gia đình bên trời Tây, bà đặt thêm một chén nhỏ.
Bà bảo:
— Uống một mình buồn lắm. Phải để dành chỗ cho người xưa trở lại.

Một chiều mưa, một cơn gió mạnh làm rung chuyển căn nhà. Bộ ấm chén rơi khỏi kệ. Tất cả vỡ tan. Chỉ còn lại một chiếc tách nhỏ nhất, lành lặn.

Bà ngồi rất lâu bên mảnh gốm vỡ. Không khóc, chỉ thở dài:
— Thì ra… mọi thứ đến lúc cũng phải tan.
Hôm sau, bà lấy chiếc tách còn lại, pha trà, mời chính mình:
— Một chén cho hôm qua, một đời đã qua.
— Một chén cho hôm nay, dù trống vắng cũng là thật.
— Một chén cho ngày mai, có thể không còn ai, nhưng lòng vẫn đầy.

Một năm sau, căn nhà được bán. Người chủ mới là đôi vợ chồng trẻ. Họ dọn dẹp và thấy một chiếc tách men ngọc nằm riêng trong hộp gỗ, bên dưới có dòng chữ nguệch ngoạc viết tay:
“Đừng tiếc những điều đã vỡ. Hãy giữ lấy điều còn lại – lòng biết ơn.”
Từ đó, họ dùng chiếc tách ấy làm bình trồng một cành sen nhỏ.
Và mỗi sáng, khi tưới nước, người vợ trẻ lại tự nhủ:
— Không gì là mãi mãi. Nhưng mọi thứ đến và đi đều để lại một dấu yêu.

Tác giả Trần Minh Hồng


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHIM HỌA MI, BIỂU TƯỢNG CỦA TỰ DO VÀ RÀNG BUỘC
Có một con chim họa mi sống trong chiếc lồng bằng đồng sáng bóng, treo ngay hiên nhà của một ông lão mù.

Mỗi sáng, chim cất giọng hót trong trẻo làm ấm cả khoảng sân vắng. Mỗi buổi chiều, nó lặng yên nhìn bầu trời qua những nan lồng lấp lánh ánh hoàng hôn.

Ông lão thường ngồi bên dưới, nghe tiếng chim rồi khe khẽ gật đầu:

— Hót đi, chim ơi. Dù ta không thấy gì, nhưng tiếng hót của mi là ánh sáng trong bóng tối của ta.

Chim họa mi cũng yêu quý ông lão. Nó cảm thấy đời mình không vô nghĩa.

Nó có một “vai trò” — một lý do để hót, để sống. Và chiếc lồng? Chiếc lồng dường như là phần tất yếu trong cuộc sống của nó.

Nhưng một ngày kia, một cơn gió mạnh thổi tới. Cửa lồng bị hé mở.

Chim họa mi nhìn ra bầu trời xanh thẳm, và điều gì đó trong lòng nó rung lên.

Không phải là tiếng hót, mà là ký ức — mơ hồ. Nhưng rõ ràng — về những cánh rừng xa, những dòng suối mát và tự do trong từng nhịp đập cánh.

Nó do dự. Bầu trời kia rộng lớn, hấp dẫn quá. Và chiếc lồng, tuy nhỏ, nhưng an toàn.

Ông lão vẫn ngồi dưới hiên, tay run run cầm chén trà. Ông không biết cửa lồng chim đang mở, cũng không biết con chim đang đứng trước một ngưỡng cửa: GIỮA TỰ DO VÀ BỔN PHẬN, GIỮA BẢN NĂNG VÀ YÊU THƯƠNG.

Chim họa mi chợt cất tiếng hót, âm vang dội cả khoảng trời chiều. Rồi nó bay ra.

Bay khỏi lồng, khỏi mái hiên, khỏi đôi tai già nua của ông lão.

Nó bay, cao và xa, xa thật xa… Tưởng chừng như không bao giờ trở lại.

Mỗi nhịp cánh là một lời thì thầm của gió:

“Bạn đã được tự do.”

Nhưng một lúc sau, giữa đại ngàn hoang vu, giữa trời cao không người nghe, chim bỗng ngừng hót.

Vì:

Không ai vỗ tay.

Không ai gật đầu.

Không có ông lão.

Chim đậu lên một cành cây khô, nơi xa lạ.

Mắt nhìn xa xăm, có lẽ nó buồn.

Nó đang sống giữa tự do. Nhưng trái tim nó trống rỗng như chiếc lồng cũ nơi nó lớn lên.

Hôm sau, ông lão mù vẫn ngồi dưới mái hiên. Tai ông nghe gió, không còn tiếng chim. Ông thoáng buồn.

Nhưng lạ thay, giữa trời xanh mênh mông, chim Họa Mi lại muốn quay về. Không vì chiếc lồng, mà vì một mảnh ký ức, một tình cảm đã neo vào tim nó…

Vào một buổi sáng đẹp trời, ông lão lại nghe tiếng hót xưa vọng về — không từ chiếc lồng, mà từ cành cây trước sân.

Chim họa mi đã quay lại. Nó không vào lồng nữa, mà đậu trên cành cây trong sân vườn của ông lão.

Sáng nào nó cũng bay đến để hót cho ông lão nghe.

Nó đã được tự do, nhưng không quên bổn phận đáp lại cho người từng yêu thương nó.

Ông lão gật đầu và mỉm cười thích thú.

Tiếng hót của chim Họa Mi không còn là âm thanh của nỗi khát khao được tự do. Mà là bản hòa ca của lòng tri ân, của tình nghĩa và ký ức sâu sắc.

Tự do thật sự không nằm ở đôi cánh, mà ở trong tâm hồn. Chim Họa mi đã chọn quay về, không phải vì bị ép buộc, mà vì nó muốn.

Tình cảm chân thành không bị giới hạn bởi rào chắn, mà sống mãi trong ký ức và lòng biết ơn.

Lòng trung thành và sự gắn bó vượt lên trên mọi hình thức chiếm hữu.

Tình yêu, lòng tri ân hay những ký ức đẹp – khi thật sự sâu đậm – không cần dây trói.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÓ KHI NÀO

Có khi nào anh đứng giữa hoàng hôn.
Nghe lòng chợt gọi tên người năm cũ.
Một ánh mắt – mảnh hồn xưa lặng lẽ.
Chạm tim anh như gió thoảng qua chiều…

Có khi nào anh nhớ phút ban đầu.
Khi ta nói mà chưa thành câu nói.
Chỉ ánh nhìn thôi, là tim đã vội.
Gửi thương thầm theo nắng cuối ban mai.

Em vẫn thế, vẫn nhẹ nhàng như nước.
Chẳng ồn ào mà cũng chẳng vô tâm.
Chỉ âm thầm thương nhớ một thời xưa.
Tình không tên, nở mãi giữa âm thầm.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

XIN ĐỪNG THỜ Ơ VỚI TUỔI TEEN
(LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CẬU BÉ TUỔI TEEN)

Em yêu bố mẹ em, nhưng cũng sợ họ. Bởi vì cả bố lẫn mẹ thường đánh em khi có chuyện gì đó làm hai người bực mình. Em không hiểu đó là những việc gì nhưng biết rằng bố mẹ em khá vất vả trong việc kiếm tiền chi tiêu cho cả nhà.
Em tự nghĩ mình là một học sinh tốt, yêu thầy cô và các bạn trong lớp học của mình. Nhưng có lẽ do nhút nhát, tự ti mà không có bạn bè. Đó là lý do tại sao em thường ngồi trong phòng lặng lẽ trong những ngày được nghỉ lễ.


Không có đứa nào trong lớp muốn chơi với em, mặc dù em đã cố gắng để thân thiện. Nhưng các bạn ấy đều từ chối, cười nhạo. Chúng bảo rằng em ăn mặc rách rưới trông ghê lắm, nhưng quần áo của em ở trong nhà chỉ có thế thì biết lấy đâu ra để có thể ăn mặc đẹp như các bạn ấy.?!


Một hôm sau giờ học trên đường em đi về nhà, thỉnh thoảng lại rùng mình vì gió mùa thu se lạnh. Bỗng em vấp phải mẩu đá ngã dúi về phía trước, va vào một bạn gái khiến chiếc cặp của bạn ấy rơi xuống đất. Chưa kịp nhặt cặp lên và xin lỗi thì một bạn từ phía sau đã đẩy em ngã sấp mặt xuống đất, xúm vào mắng em té tát:
– Thằng bẩn thỉu này, cút đi nơi khác, mày lẩn vào giữa chúng tao làm gì?
– Không ai thích mày đâu, thằng ngốc ạ!”
Đấy là mấy thằng con trai trong lớp, sau đó chúng còn xúm vào đạp, đá tung cả cặp sách của em ra cỏ… Em chỉ biết khóc mà thôi.


Khi lê bước vào nhà, mẹ em chẳng thèm nhìn bộ dang thê thảm của em đã túm ngay tay áo em và nói:
– Thằng chết tiệt này, tại sao bây giờ mới về đến nhà? Tối nay tao cho mày nhịn đói.

Rồi đến lượt bố đi tới tát vào mặt em khá mạnh. Em rất đau và dường như không di chuyển được nữa, nước mắt cứ âm thầm và lặng lẽ rơi. Cuối cùng cũng đi được vào căn phòng cô đơn của mình. Em tự hỏi:
“ Tại sao bố mẹ không quan tâm đến mình? Tại sao họ lại làm tổn thương mình mãi? “
Tối hôm đó, em nằm trên giường với cái bụng đói meo, chỉ ước mình không còn đau nữa. Em thực sự rất thương bố mẹ nên không muốn làm phiền gì hai người ấy nữa.


Ngày hôm sau đến trường, cô giáo yêu cầu viết về giấc mơ lớn nhất của mình. Bọn bạn ngồi quanh em viết nhoay nhoáy. Đứa mơ ước có một chiếc ô tô, đứa thì mơ ước có được những búp bê xinh xắn, cũng có bạn mơ ước sau này sẽ trở thành một bác sĩ hoặc sẽ trở thành một chuyên gia tâm lý…
Em thì không, không phải không thích những thứ này. Nhưng em đang cần tình yêu thương của bố mẹ, thế nên em viết rằng mình mơ về một mái ấm gia đình… Một người mẹ, một người cha, yêu thương đứa con trai cưng của mình. Sống vui vẻ và hạnh phúc bên nhau. Ôi! Như vậy thì thật là tuyệt vời!

Em mạnh dạn đứng trước lớp và nói: “Ước mơ lớn nhất của em là gia đình ạ.”
Nghe thấy tiếng mấy đứa cười diễu, nhưng em vẫn bình tỉnh và giải thích rằng:
“Xin đừng cười, đây là giấc mơ lớn nhất của em thưa cô giáo! một vài bạn có thể đánh em, có thể ghét em, nhưng xin đừng cười em. Em luôn yêu thương bố mẹ, bởi chính họ đã cho em có mặt trên cuộc đời này và trong tương lai dù em sẽ là gì trong xã hội, em vẫn luôn luôn biết ơn bố mẹ đã sinh ra em.”
Đầu tiên cô giáo có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng sau cô bỗng đưa tay lên lau nước mắt, cả lớp cũng im lặng theo… và rồi bỗng có cánh tay ai đó ôm choàng hai bên hông em. Có một bạn nữ còn gục mặt vào vai em và khóc. Mấy thằng bạn đã từng đấm đá em cũng thì thào những lời xin lỗi. Em ngồi xuống, yên như một bức tượng, nhưng trái tim thì chao đảo xót xa …


Cuối giờ học, cô giáo và một số bạn trong lớp quyết định theo em về nhà. Cô giáo khoe với bố mẹ em rằng bài văn của em hôm nay được điểm cao nhất lớp.
Khi bố mẹ đọc xong bài ước mơ của em, mẹ ôm lấy em òa khóc, còn bố thì bước đến xoa đầu em và khẽ nói:
“ Bố xin lỗi, con trai yêu của bố.”
Mong rằng những bạn nào dù ít được yêu mến vì những lý do gì đó, cũng sẽ có được một ngày như em hôm nay.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DANH DỰ VÀ TÌNH YÊU

Sau khi kết thúc xét xử vụ ly hôn chàng luật sư ôm cặp lơ đãng đi ra đường. Hai chân không đưa anh về nhà mà cứ từng bước một tiến về phía con sông duy nhất của thành phố lớn. Anh không sinh ra và lớn lên ở đây, nhưng dòng sông này có những chỗ rất giống với con sông quê hương. Nơi đã từng in bóng cũng như cuốn đi biết bao kỷ niệm một thời trai trẻ của anh.

Bắt gặp cái nhìn của dòng sông, nước chảy nhẹ nhàng và trong trẻo đến mức có thể nhìn thấy đàn cá nhỏ bơi gần mặt nước. Gợi lại cho anh những ngày hạnh phúc với nụ hôn đầu tiên, tình yêu đầu tiên mà anh không bao giờ quên được.

Anh lững thững bước qua cầu, với những âm thanh của dòng nước chảy khẽ khàng, như cất lên tiếng nói của con tim. Khác với tiếng chim hót, tiếng của dòng sông cũng ngọt ngào như bất kỳ sinh vật trần gian nào khác.
Có điều gì gợi nhớ tới con chim rời tổ, để tìm kiếm bụi mận gai và không nghỉ ngơi cho đến khi nó khẽ rên xiết trong nỗi đau của nó, ngân nga cả vỏ cây và cơn ác mộng …

Khúc ca thú vị được trả giá bằng cuộc sống. Hình như cả thế giới đang im lặng để anh lắng nghe nỗi đau đớn lớn nhất của mình trong một vết thương ký ức không bao giờ chữa lành…

Anh vẫn nhớ cô ấy nói rằng cô yêu anh, nhưng cô không biết tình yêu là gì?
Cô chỉ nói những lời bồng bột của trái tim. Cô không biết rằng anh đã trượt ngã ra sao mới biết những va chạm trên đường đời xót xa đến thế nào.

Mỗi người đều mang trong mình một chuyện gì đó không thể chối bỏ, ngay cả khi điều đó khiến họ phải đau đớn đến tột cùng …

Hôm đó, anh băng qua vỉa hè trước mặt, xuống con đường đất. Đi đến chiếc cổng, nơi anh và cô hò hẹn rất nhiều lần.

Anh ôm cô ấy, che chở cô bằng những nụ hôn, lời hứa và lời thề. Đột nhiên, tại cổng, người mẹ của cô gái xuất hiện và nói với anh rằng:
“ Chào cậu sinh viên nghèo, tôi không muốn ngừơi ta nhìn thấy cậu gần gũi con gái tôi. Để bảo vệ danh dự của con gái tôi, mời cậu rời khỏi đây ngay.”

Từ giây phút đó, anh đã phải rời xa cô ấy. Trong cái lạnh của mùa đông năm đó, anh nhìn thấy người yêu của mình trong vòng tay của một người đàn ông sang trọng và giàu có.
Ngay mùa đông năm ấy, anh rời xa ngôi làng này, rời xa người con gái anh yêu, nhưng cô ta đã nhanh chóng quên lãng anh theo yêu cầu của mẹ cô.

Bảy năm sau, tại thành phố giàu có này, nơi người dân sống tương đối an toàn và hạnh phúc.
Trớ trêu thay, trong phiên xử tại tòa án ngày hôm nay, anh phải ngồi với tư cách luật sư để giải quyết chuyện ly hôn cho một cặp vợ chồng tỷ phú. Và người vợ của vị tỷ phú chính là cô ấy – mối tình đầu khi anh chỉ là một chàng sinh viên nghèo.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI ĐÃ ĐI QUA TUỔI THANH XUÂN.

Có những người bước vào đời nhau như một làn gió– không hứa ở lại, cũng chẳng báo trước ngày rời đi. Nhưng sau cùng, họ ở lại mãi trong ký ức, như một vệt nắng cuối ngày không thể tắt…

Anh là một phần của quãng đời cô nơi Trường Cao Đẳng – nơi những hàng cây còn xanh ngắt, sân trường còn vang tiếng cười và trái tim cô vẫn chưa biết sợ tổn thương.

Khi ấy, họ không cần phải nói quá nhiều để hiểu nhau. Một ánh mắt, một câu đùa vu vơ, hay chỉ là một lần cùng trú mưa dưới mái hiên, cũng đủ khiến họ mãi nhớ về nhau.

Ngày ấy, họ thích nhau mà không cần phải là một lời tỏ tình, không cần nắm tay hay hứa hẹn. Chỉ cần ngồi cạnh nhau trong lớp học, cùng đọc một trang sách, cùng ôn bài, cùng cười vì một câu nói vu vơ – là thấy đủ đầy.

Có lẽ trên đời này không có gì quý hơn một tình cảm trong sáng mà sâu nặng đến vậy.
Họ không phải là người yêu, không phải tình nhân, nhưng cũng chẳng phải chỉ là tình bạn.

Họ ở đâu đó giữa ranh giới mong manh – đủ thân để hiểu từng ánh mắt, từng cử chỉ, nhưng cũng đủ e dè để không phá vỡ sự thuần khiết của mối quan hệ ấy.

Rồi ngày ra trường đến – lặng lẽ mà không ai kịp chuẩn bị cho một lời chia tay đúng nghĩa.
Mỗi người bước về một hướng, mang theo tiếng cười năm ấy cất vào góc sâu nhất trong tim. Không ai nói gì, chỉ giữ trong lòng một điều chưa kịp gọi thành tên.

Bây giờ, họ chỉ còn biết nhau qua ảnh đại diện, qua vài dòng trạng thái ngắn ngủi trên Facebook.

Có những lần cô lặng lẽ nhìn thấy anh trên Facebook. lòng cô chùng lại.
Không phải vì buồn, mà vì biết rằng: Đã từng có một người ở bên cô những năm tháng đẹp nhất, nhưng mãi mãi chỉ là một phần ký ức.
Họ không thuộc về nhau – nhưng vẫn thuộc về một thời ngây thơ, dịu dàng và trong sáng đến không nỡ quên.
Và nếu có thể quay lại, cô vẫn muốn được gặp anh – ở cái tuổi ấy, trong cái lớp học ấy, với nụ cười không gợn một chút buồn…

Bạn biết đấy! Ký ức không bao giờ hỏi chúng ta: Đã quên chưa? Nó chỉ chợt trở lại vào một chiều gió se lạnh, một bản nhạc cũ, hay một khuôn mặt thoáng hiện trên màn hình nhỏ.

Ngày ấy, cô không nghĩ rằng mình đang sống những năm tháng đẹp nhất đời mình.

Tình cảm ấy đến rất nhẹ, như giọt sương đọng trên chiếc lá non – trong veo, mong manh. Nhưng cũng đủ để sưởi ấm cho hai trái tim trong những tháng năm miệt mài học tập.

Rồi ngày tốt nghiệp đến – bất ngờ như một tiếng chuông báo thức. Đánh thức cô ra khỏi giấc mơ đẹp.

Họ chụp ảnh cùng lớp, cười thật tươi, ai cũng nghĩ rằng ngày mai sẽ còn gặp lại.
Nhưng không. Sau buổi chia tay ấy, là những ngày mỗi người một nơi.
Lá thư duy nhất mà cô nhận được từ anh ấy, cũng là lúc cô rời xa Quê Hương.

Có những tình cảm không cần nói ra, không cần đáp lại – chỉ cần được giữ gìn…

Và nếu một ngày nào đó, có ai hỏi cô rằng:
“Trong thanh xuân của bạn, ai là người khiến bạn nhớ nhất?”

Có lẽ cô sẽ mỉm cười và nói:
“Là anh ấy – người đã đi qua đời tôi bằng tất cả dịu dàng của một tình cảm không tên.”

Kan være et bilde av 1 person, lugg og briller

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng




TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NẾU CUỘC SỐNG LÀ MỘT BỨC TRANH


Nếu cuộc sống là một bức tranh.
Tôi xin vẽ những gì đẹp nhất.
Nơi nụ cười không cần che dấu.
Và ánh mắt không còn lo âu.

Nếu cuộc sống là một bức tranh.
Tôi sẽ dùng màu của bình yên.
Tô lên những ngày từng xô lệch.
Chấm từng vết thương bằng dịu êm.

Nếu cuộc sống là một bức tranh, thì chắc chắn nó sẽ là một tác phẩm đầy màu sắc, với những gam màu tươi sáng và cả những nét vẽ u sầu.

Mỗi khoảnh khắc trong cuộc đời đều là một nét cọ, một điểm nhấn trong bức tranh hoàn hảo ấy. Và mỗi người chúng ta, chính là những nghệ sĩ vẽ nên tác phẩm của đời mình.

Có thể, trong bức tranh cuộc sống, những ngày nắng vàng ươm sẽ là những đường nét mềm mại, ánh sáng dịu dàng chiếu vào mọi ngóc ngách của tâm hồn.

Có những lúc, bức tranh ấy có thể chỉ là một mảng màu mờ nhạt.
Nhưng qua thời gian, chúng ta sẽ nhận ra rằng chính những khoảng lặng ấy lại là phần quan trọng nhất, giúp chúng ta nhìn thấy rõ ràng hơn những màu sắc sáng trong cuộc sống.

Nếu cuộc sống là một bức tranh, thì chúng ta chính là những người họa sĩ. Nắm trong tay cây cọ, có thể thay đổi từng nét vẽ, lựa chọn màu sắc cho mỗi ngày.
Đôi khi, chúng ta không thể kiểm soát mọi điều, nhưng chính thái độ và cách ta nhìn nhận sẽ quyết định bức tranh ấy trở nên như thế nào.

Có thể, chúng ta sẽ không thể vẽ ra một bức tranh hoàn hảo, nhưng chính sự không hoàn hảo ấy lại tạo nên sự độc đáo và giá trị của tác phẩm cuộc sống.

Quan trọng là chúng ta biết yêu thương từng nét vẽ, trân trọng từng khoảnh khắc, dù nó có nhỏ bé hay lớn lao.

Và nếu cuộc sống thực sự là một bức tranh, thì chắc chắn chúng ta sẽ chẳng bao giờ ngừng vẽ, ngừng sáng tạo.
Bởi mỗi ngày là một cơ hội để vẽ thêm một nét đẹp mới vào bức tranh ấy.

Hình Nhà Tâm Lý học: Victoria Tran Huynh.