Chiều xuống, ánh nắng vàng ươm trải dài trên mặt đất, nhuộm mọi thứ bằng một màu vàng nhạt và dịu dàng.
Trong không gian yên bình ấy, từng tia nắng nhẹ nhàng vương trên những tán cây, trên những vỉa hè vắng, tạo nên một khung cảnh như trong tranh vẽ. Dưới ánh sáng của buổi chiều, mọi thứ trở nên mềm mại và không gian như mở rộng vô tận.
Chỉ có một chút mây bay bâng quơ, như những tâm hồn lạc loài, cứ lang thang giữa không trung, không vướng bận, không đích đến.
Mây không vội vàng, cứ bay theo làn gió nhẹ. Những đám mây ấy không cần đến sự vội vã của thời gian, không cần phải có điểm dừng, chỉ cần bay đi và tự do.
Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời, thấy những đám mây trắng mịn như tấm bông đang trôi chậm rãi, lững lờ qua làn nắng chiều.
Mỗi đám mây đều mang theo một câu chuyện riêng, một nỗi niềm chưa bao giờ được nói ra.
Đôi khi, chỉ cần nhìn vào đó, tôi cảm thấy như mình có thể hiểu được chút gì đó về cuộc sống. Về những khoảng lặng, những khoảnh khắc nhỏ bé, mà chúng ta hay bỏ quên trong những guồng quay hối hả của cuộc đời.
Ánh nắng chiều, với những tia sáng cuối cùng trong ngày, mang lại một cảm giác bình yên lạ lùng.
Nhưng khi đứng dưới bầu trời chiều, ngắm nhìn những đám mây bay, tôi nhận ra rằng mình cần phải dừng lại đôi chút, để tận hưởng từng khoảnh khắc nhỏ.
Mây không cần phải vội vàng bay đi, chúng chỉ cần ở lại một lúc, để rồi đi tiếp khi đã đến lúc.
Đôi khi, chúng ta chỉ cần một chút mây bay, một chút nắng chiều, là đủ để làm dịu đi những lo toan. Để lại cho tâm hồn một sự bình yên nhẹ nhàng.
Lúc này, trong không gian mờ ảo của ánh nắng chiều, mọi thứ trở nên tĩnh lặng.
Những đám mây bay chậm rãi, lướt qua những khoảng trời xanh, để lại trong lòng tôi một cảm giác lạ kỳ – nhẹ nhàng và thư thái.
Với tôi, tôi luôn tìm kiếm hạnh phúc, sự bình yên, ý nghĩa, và mối quan hệ với những người xung quanh.
Tôi tìm kiếm hạnh phúc: Hạnh phúc là điều mà nhiều người mong muốn, nhưng nó không phải lúc nào cũng dễ dàng đạt được. Hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị: một buổi sáng yên bình, một bữa cơm gia đình, hay đơn giản là cảm giác an lành trong chính bản thân. Tuy nhiên, hạnh phúc cũng có thể là những mục tiêu lớn lao, như thành công trong sự nghiệp, hay đạt được ước mơ.
Tôi tìm kiếm sự bình yên: Trong một thế giới đầy bận rộn và xô bồ này, sự bình yên là điều mà nhiều người khao khát. Sự bình yên không nhất thiết phải là không có xung đột, mà là cảm giác hài hòa, chấp nhận và tĩnh lặng trong tâm hồn. Bình yên có thể đến từ việc đối diện với những khó khăn trong cuộc sống, hiểu rằng mỗi thử thách đều mang lại một bài học và một cơ hội để trưởng thành.
Tôi tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống: Đôi khi, chúng ta tìm kiếm một mục đích lớn lao hơn trong cuộc sống. Điều này có thể liên quan đến việc đóng góp cho cộng đồng, hoặc đơn giản là sống một cuộc sống có ý thức, nơi mà mỗi hành động đều mang lại giá trị.
Tôi tìm kiếm mối quan hệ và sự kết nối: Con người là sinh vật xã hội, vì vậy mối quan hệ với những người xung quanh đóng vai trò rất quan trọng trong việc tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống. Chúng ta tìm kiếm tình bạn, tình yêu, sự gắn kết với gia đình, và một cộng đồng để cảm thấy rằng mình là một phần của cái gì đó lớn lao hơn.
Tìm kiếm sự tự do và bản sắc: Cuối cùng, có một khía cạnh quan trọng trong việc tìm kiếm cuộc sống là sự tự do và khả năng là chính mình. Mỗi người đều có một con đường riêng để khám phá bản thân, để sống đúng với giá trị và niềm tin của chính mình. Tự do ở đây không chỉ là tự do về thể chất mà còn là tự do về tinh thần, sự tự do trong việc đưa ra quyết định, theo đuổi đam mê và sống không bị ràng buộc.
Cuộc sống là một hành trình không ngừng tìm kiếm và khám phá. Mỗi người có thể tìm thấy những thứ khác nhau trong hành trình ấy, nhưng chung quy lại, có lẽ chúng ta đều đang tìm kiếm một sự hòa hợp giữa những yếu tố này:
Hạnh phúc, sự bình yên, ý nghĩa và những mối quan hệ gắn kết.
Chúc bạn tìm được những điều tốt đẹp trong cuộc sống cho riêng mình.
Đừng để mình quên ánh mắt thuở nào. Khi đời còn xanh, mơ ước dâng trào. Đừng để bước chân chìm trong lặng lẽ. Hóa thành bóng mờ giữa chốn lao đao.
Đừng để bàn tay quên chạm yêu thương. Quên từng hơi ấm giữa cõi vô thường. Gió đời thổi qua, lòng càng băng giá. Đừng để con tim lạc giữa sầu vương.
Nhìn vào gương kia, thấy ai trong đó? Là ta hôm qua hay bóng hư ảo? Đừng để ngày trôi, hồn ta mờ nhạt. Soi lại chính mình, tìm ánh dạt dào.
Hãy yêu thương ta, dẫu muộn màng thôi. Giữa dòng đời xuôi, giữ vững nụ cười. Đừng để chính mình lặng thầm tan biến, Trong gương một ngày… chẳng nhận ra ta.
Nghe buồn thì giữ trong ta. Như mưa đêm lặng, chẳng qua vội vàng. Chẳng ai thấu, chẳng ai màng. Chỉ mình lặng lẽ, ôm ngang nỗi lòng. Nghe buồn như gió sang sông. Đẩy con thuyền nhỏ, bềnh bồng đi xa. Mặc đời hối hả, xô qua. Buồn riêng vẫn giữ, như hoa cuối mùa. Nghe buồn thì cứ mơ hồ. Như mây che lấp trời mơ sáng ngời. Cũng chẳng cần gọi thành lời. Để nỗi niềm đó một đời ngủ yên. Nghe buồn, giữ lấy bình yên. Đừng trao cho gió, đừng quên mất mình. Rồi mai nắng sẽ lung linh. Lòng ta sẽ nhẹ, bình minh sẽ về.
“Nghe như một bài toán mà em luôn giải đúng đáp án vậy.”
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào anh:
“Còn anh? Có ai bên cạnh chưa?”
“Chưa.” Anh trả lời ngắn gọn. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không trốn tránh:
“Có lẽ anh vẫn chưa học được cách yêu một ai khác.”
Câu nói của anh làm cô khựng lại, đôi tay cô siết nhẹ lấy tách cà phê.
Một khoảng lặng kéo dài… như thể cả hai đều đang cố lục tìm trong ký ức những lời chưa từng nói…
“Anh…” Cô lên tiếng, giọng run run. “Em đã từng nghĩ, nếu ngày đó em dũng cảm hơn, liệu em có thể chọn anh không?”
Anh cười nhạt, ánh mắt lấp lánh như ánh nắng rơi qua khung cửa sổ:
“Em, tình yêu không chỉ là chuyện của trái tim. Đôi khi, nó còn là chuyện của lý trí, của trách nhiệm, của tương lai. Ngày đó em chọn người ấy, vì anh ta là bến bờ an toàn cho em, phải không?”
Cô không đáp, chỉ cúi đầu. Anh tiếp lời, giọng anh nhẹ như gió:
“Anh không trách em. Ai mà chẳng muốn một cuộc đời yên ổn. Nhưng em biết không, anh chưa bao giờ ngừng yêu em, dù chỉ một ngày.”
Đôi mắt cô đỏ hoe, cô nói:
“Anh đừng nói như vậy. Em không muốn anh phải đau khổ vì em nữa.”
“Anh không đau khổ.” Bỗng dưng anh nói với giọng kiên định.
“Vì anh đã yêu em bằng tất cả những gì anh có. Nếu cuộc sống của em đang hạnh phúc, thì anh cũng đã có được niềm an ủi cho chính mình.”
Cô đưa tay lau đi giọt nước mắt vừa tràn khỏi khóe mi:
“Em xin lỗi anh. Nhưng có lẽ, chúng ta đã gặp nhau sai thời điểm.”
Anh mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng đầy bao dung:
“Có lẽ. Nhưng cảm ơn em vì đã đến trong cuộc đời anh, dù chỉ là một đoạn ngắn.”
Cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ. Trước khi rời đi, cô quay lại nhìn anh, ánh mắt như muốn khắc sâu hình bóng anh vào trái tim một lần cuối.
Cô nói khẽ:
“Anh, anh hãy sống thật hạnh phúc. Em luôn mong như vậy.”
“Em cũng vậy. Hãy giữ gìn hạnh phúc của mình.” Anh nói.
Cô rời đi, bóng dáng nhỏ nhắn dần khuất xa giữa dòng người hối hả ngoài kia.
Anh vẫn ngồi lại đó, ánh mắt dõi theo hướng cô vừa bước đi.
Tách cà phê trước mặt anh đã nguội lạnh từ bao giờ. Nhưng trái tim anh vẫn ấm áp với những ký ức đẹp đẽ về cô. Người mà anh yêu sâu đậm, nhưng không thể cùng đi đến cuối con đường.
Đừng bán rẻ gia đình, chốn an yên. Nơi ta lớn giữa những miền thương mến. Nơi mẹ cha, với đôi tay gầy mỏi. Đắp nên từng ước mơ nhỏ cho ta.
Đừng bán rẻ gia đình, dù xa hoa. Dẫu thế giới kia bao la mê hoặc. Bởi có nơi nào, chân ta bước lạc. Mà vẫn chờ một ánh mắt bao dung.
Gia đình là gốc, là sợi dây chung. Kết yêu thương thành bão giông che chắn. Đừng vì chút lợi làm tim nhạt lạnh. Mà quên đi máu thịt mãi thiêng liêng.
Đừng bán rẻ gia đình… xin đừng quên. Nơi duy nhất thương ta không điều kiện. Giữ lấy nhé, giữa cuộc đời biến chuyển. Gia đình là phép lạ, mãi trường tồn.