Trời nghiêng nắng rơi đầy trên lối vắng. Bóng em xa, anh lặng lẽ bên đời. Cơn gió nhẹ như lời ai vừa thoảng. Chạm vào tim rồi khẽ lỡ buông lơi.
Trời nghiêng nắng, lòng anh nghiêng nỗi nhớ. Từng dấu yêu đâu dễ hóa nhạt nhòa. Lời chưa nói bỗng dài hơn năm tháng. Em có còn thương những phút thiết tha.
Trời nghiêng nắng, hạ vàng theo tiếng bước. Anh một mình ôm chiếc bóng chơi vơi. Nếu một mai vô tình ta gặp lại. Em có còn nhìn anh như hôm nào.
Cô ngồi lặng dưới giàn tigon, tay khẽ chạm vào những cánh hoa hồng nhạt mong manh. Gió đầu thu nhẹ nhàng lướt qua, làm những cánh hoa rung rinh như những nỗi niềm xưa cũ chưa kịp phai mờ.
Ngày ấy, cũng dưới giàn tigon này, cô gặp anh. Anh đến với nụ cười ấm áp, với những câu chuyện không đầu không cuối, nhưng mỗi lời nói của anh như thể có phép màu, khiến thế giới của cô rực rỡ hơn.
Cô yêu anh bằng một tình yêu trong trẻo, dịu dàng như chính những cánh hoa tigon. Mối tình đầu bao giờ cũng đẹp, cũng say đắm, nhưng lại mong manh đến lạ. Anh có những ước mơ lớn hơn một con phố nhỏ, lớn hơn những buổi chiều bình yên nơi quán cà phê quen thuộc. Anh luôn nói về những chân trời xa, về một nơi nào đó ngoài kia, nơi anh có thể chạm vào giấc mơ của mình.
Cô biết một ngày nào đó anh sẽ đi, nhưng cô vẫn yêu, vẫn chờ, vẫn hy vọng. Mùa thu năm ấy, anh rời xa thành phố nhỏ, mang theo giấc mơ tuổi trẻ và lời hứa “Anh sẽ quay về.”
Những tháng ngày sau đó, cô vẫn đứng dưới giàn tigon, chờ những lá thư, những cuộc gọi. Nhưng rồi thời gian kéo dài khoảng cách, và cô dần trở thành một ký ức xa vời. Tin tức về anh thưa thớt dần, cho đến một ngày, chỉ còn là khoảng lặng.
Năm tháng trôi đi, mùa thu lại về, hoa tigon vẫn nở rồi tàn, như tình yêu năm nào rực rỡ rồi phai. Cô không còn chờ anh nữa, nhưng mỗi khi đi ngang qua giàn tigon, cô vẫn nhớ về những ngày xưa, về một mối tình dịu dàng nhưng mong manh như cánh hoa nhỏ. Người ta bảo, hoa tigon đẹp nhưng dễ tàn, cũng như tình yêu đầu đời – dù có sâu đậm đến đâu, vẫn dễ tan theo gió.
Chiều buông xuống nhẹ nhàng trên bãi biển vắng. Những cơn gió mang theo vị mặn của muối, thổi qua hàng phi lao vi vu như một bản nhạc xưa cũ. Dưới chân trời rực rỡ ánh hoàng hôn, một người con gái đứng lặng lẽ, mắt hướng về phía biển xa.
Cô trở lại nơi này sau bao năm xa cách. Thành phố với những con đường rực rỡ ánh đèn, những giấc mơ cháy bỏng đã cuốn cô đi, rời xa bờ cát, rời xa cả một mối tình năm cũ…
“Em vẫn vậy, vẫn thích đứng đây ngắm biển.” Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Cô khẽ giật mình. Cô quay lại, và trước mặt cô, là anh ấy – người mà cô đã từng yêu, từng rời xa, từng nghĩ rằng mãi mãi sẽ không được gặp lại.
Gió biển lại thổi qua, mơn man những lọn tóc dài của cô, làm sống lại bao ký ức. Năm ấy, họ yêu nhau trong những ngày bình dị nhất. Những buổi chiều đi dạo bên bờ biển, những lần chạy trốn cơn mưa rào bất chợt. Những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối kéo dài suốt đêm. Anh chưa bao giờ hứa hẹn gì với cô, chỉ luôn nói một câu: “Khi nào mỏi mệt, em hãy quay về. Biển vẫn ở đây, anh cũng vậy.”
Sau bao năm xa cách, cô trở về, không phải vì mệt mỏi hay gục ngã. Mà vì cô nhận ra, có những điều không thể tìm thấy ở những nơi xa lạ…
Anh vẫn đứng đó, ánh mắt anh không trách móc, không giận hờn. Chỉ có sự mong đợi như ngày nào. “Em quay về vì biển, hay vì anh?” Anh hỏi.
Cô khẽ cười, để mặc gió biển cuốn lấy những lọn tóc rối: “Vì cả hai.” Cô đáp.
Anh không nói gì, chỉ vươn tay nắm lấy tay cô. Hơi ấm quen thuộc lan tỏa, xóa tan mọi khoảng cách của năm tháng. Gió biển, như một nhịp điệu không bao giờ thay đổi. Gió biển vẫn thế, và tình yêu của họ vẫn luôn ấm áp. Năm tháng có thể khiến mọi thứ phai nhạt, nhưng tình yêu ấy vẫn bền chặt như lúc ban đầu. Cô ấy không cần phải hỏi và anh ấy không cần phải lo lắng. Vì giữa biển khơi rộng lớn này, chỉ có một điều duy nhất không thay đổi, là sự hiện diện của họ và tình yêu mà họ dành cho nhau.
Oslo đẹp, mùa đông giống như cổ tích. Tuyết trắng ngần trải khắp những hàng cây. Những mái nhà đội lốp tuyết trắng dày. Khói nhẹ tỏa, trời bồng bềnh hơi ấm.
Oscar nhỏ, cháu hòa mình trong giá lạnh. Trời Oslo màu tuyết trắng phủ ngàn cây. Đôi ván trượt như đôi cánh thơ ngây. Ski trong chân bước, cháu còn bỡ ngỡ.
Phía trước cháu, những con đường băng giá. Là khởi đầu bao khám phá tương lai. Từng bước nhỏ, cháu đi thật miệt mài. Oslo đẹp, trông cháu càng thêm rực rỡ.
Oslo đó, một trời mùa đông dịu thắm. Đèn vàng soi trên phố nhỏ quanh co. Hương bánh ngọt từ góc quán ấm no. Mùi bánh quế, chút vị kem ngọt lịm.
Cổ tích nào bằng cảnh này chân thực. Khi mùa đông phủ tuyết Oslo diệu kỳ. Tuyết lạnh giá, nhưng lòng người ấm thi. Oslo đẹp, như bức tranh vẽ thiên lý.
Có một chiều, cô đứng giữa dòng người qua lại, lặng lẽ đưa tay vuốt nhẹ gió. Những tia nắng ngày cũ không còn nhảy nhót trên má cô như thuở ấy. Chúng như thể đang né tránh, hay chính cô đã thu mình khỏi ánh sáng, để trái tim thôi khắc khoải những điều đã cũ.
Chiều đó, phố quen không còn rộn ràng. Bóng cây già đổ nghiêng, phủ lên con đường dài một chút hoài niệm. Hàng ghế đá vắng bóng đôi lứa, như chờ đợi, như trông mong. Chỉ có tiếng chim sẻ chuyền cành, nhắc nhở một đoạn ký ức xa xăm.
Cô từng nói, nắng rất đẹp khi chiếu qua những hàng cây xanh rì, và tim cô cũng từng reo vui vì những điều đơn giản như thế.
Nhưng rồi, chiều nay, nắng đã thôi vương trên má. Có phải vì lòng cô đã nguội dần những cảm xúc cũ? Hay vì bầu trời kia bỗng dưng giấu đi ánh sáng?
Cô dừng lại, nhìn mọi thứ xung quanh bằng một đôi mắt đã nhiều lần biết khóc. Có những chiều hoàng hôn vàng ươm, nhưng trong tim lại chỉ toàn một màu xám xịt. Cô tự hỏi, liệu nắng có còn quay lại vương vấn bên cô như ngày nào, hay nó đã thuộc về một miền ký ức chẳng thể nắm giữ?
Người ta bảo, những điều đẹp nhất thường dễ qua đi, giống như nắng chiều – chỉ ấm áp trong chốc lát, rồi tắt lịm khi đêm xuống. Nhưng cô vẫn hy vọng, ở một chiều nào khác, nắng sẽ quay lại một lần nữa rọi sáng đôi má cô, một lần nữa khiến trái tim cô rung động. Có một chiều, nắng thôi vương trên má, nhưng lòng cô vẫn mãi hướng về những tia sáng dịu dàng, tựa như một lời nhắc nhở về những ngày đã qua, và những điều tốt đẹp vẫn đang chờ phía trước.
Sài Gòn, buổi chiều ngày Valentine, một cơn gió nhẹ lướt qua làm những tán phượng vĩ bên đường xao động. Cô đứng trước quán cà phê nhỏ nằm sâu trong con hẻm quận 3, nơi từng là chốn hẹn hò quen thuộc của cô và anh ngày nào. Cánh cửa gỗ vẫn còn đó, bảng hiệu cũng không thay đổi, nhưng người xưa thì chẳng còn hiện diện.
Năm năm trước, anh là người dẫn cô đến quán này lần đầu. Anh nói: “Sài Gòn đổi thay từng ngày, nhưng có những góc nhỏ sẽ mãi giữ lại hồn xưa cũ, như nơi này vậy.”
Quán cà phê không sang trọng, chỉ là vài chiếc bàn gỗ đơn sơ và những bóng đèn vàng mờ ảo, nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến cô và anh thấy gần gũi lạ thường.
Họ thường ngồi bên ô cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường đầy xe cộ qua lại.
Anh hay kể cho cô nghe những câu chuyện không đầu không cuối, kể về Sài Gòn những năm 90, khi anh còn là một cậu bé rong chơi khắp phố. Anh kể về mùi bánh mì mới ra lò mỗi sáng, về tiếng rao: “Bắp luộc đây!” Vang vọng khắp ngõ, và cả những ngày mưa tầm tã, khi anh cùng lũ bạn đội mưa chạy trên đường Trần Quang Diệu.
Bạn à! Sài Gòn không phải chỉ là một thành phố, mà còn là ký ức. Khi bạn yêu một góc phố, một quán quen, hay một con đường, đó là lúc bạn yêu chính những kỷ niệm gắn bó với nó?
Nhưng rồi, dòng đời cuốn đi tất cả. Anh ấy rời Sài Gòn để sang nước ngoài lập nghiệp. Cả hai hứa sẽ giữ liên lạc, nhưng thời gian và khoảng cách đã khiến mọi thứ nhạt nhòa.
Lá thư cuối cùng anh gửi cho cô là từ ba năm trước, kể về những ngày anh nhớ Sài Gòn, nhưng lại chẳng thể quay về.
Hôm nay ngày Valentine, cô trở lại quán cà phê ấy, ngồi xuống một góc quen thuộc và gọi một ly cà phê sữa đá. Mùi vị vẫn không đổi, nhưng lòng cô thì đầy ắp hoài niệm. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn tấp nập như ngày nào, nhưng với cô, thành phố này dường như đã mất đi một phần linh hồn khi anh ấy rời xa.
Cô lặng lẽ nhìn dòng người qua lại, tự hỏi rằng liệu có ai trong số họ cũng đang hoài niệm về một Sài Gòn của riêng mình? Một Sài Gòn với những mối tình dang dở, những lời hứa chưa kịp thực hiện, hay chỉ đơn giản là một bóng dáng không còn gặp lại?
Mặt trời dần tắt sau những tòa nhà cao tầng, để lại một chút ánh sáng hắt lên bầu trời. Cô khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê cuối cùng rồi đứng dậy. Có lẽ, đã đến lúc cô phải gói ghém những hoài niệm vào một góc nhỏ trong tim. Và để Sài Gòn tiếp tục là nơi cất giữ những ký ức đẹp nhất của đời mình.
Ngày Valentine, những con đường như ngập tràn sắc đỏ của hoa hồng, sắc tím của những món quà tình yêu, và ánh mắt lấp lánh của những người đang yêu.
Có lẽ trong cuộc đời này, tình yêu là món quà quý giá nhất mà con người được trao tặng.
Tình yêu đẹp như màu nắng mai. Nắng không quá chói chang nhưng đủ để sưởi ấm, đủ để làm bừng sáng một ngày mới, và cũng đủ để xoa dịu những cơn giá rét của tâm hồn.
Tình yêu, tựa như nắng mai, luôn dịu dàng mà mạnh mẽ, luôn mang đến niềm tin rằng sau đêm dài, bình minh sẽ lại lên.
Trong vòng tay của người mà bạn yêu thương, những gánh nặng đời thường dường như nhẹ hơn.
Chỉ cần một ánh mắt trao nhau, một nụ cười khẽ nở, mọi phiền muộn tan biến.
Có lẽ, điều đẹp nhất của tình yêu chính là sự giản dị: Một buổi sáng cùng nhau uống trà, một chiều lặng lẽ ngắm mưa rơi, hay chỉ đơn giản là cùng nhau chia sẻ những điều vụn vặt trong cuộc sống.
Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng là một bản tình ca êm đềm. Đôi khi nó là thử thách, là những khoảng cách, là những nỗi đau không nói thành lời.
Thế nhưng, chính những thử thách ấy làm tình yêu trở nên sâu sắc hơn, như viên ngọc được mài giũa để thêm lấp lánh.
Ngày Valentine, không chỉ là ngày để tôn vinh tình yêu đôi lứa mà còn là dịp để nhắc nhở rằng tình yêu hiện diện trong mọi khía cạnh cuộc sống. Đó là tình yêu dành cho gia đình, bạn bè, và chính bản thân mình.
Hãy yêu thương trọn vẹn, dù chỉ là những điều nhỏ bé, bởi tình yêu có thể biến những điều giản dị thành phép màu.
Dẫu cuộc đời có bao nhiêu đổi thay, hãy luôn để tình yêu trong bạn mãi đẹp như màu nắng mai. Nhẹ nhàng, ấm áp và lan tỏa.
Ngày ấy, giữa những ngày thu nhạt nắng, anh gặp cô dưới giàn tigon trước cổng trường cũ. Những cánh hoa tigon rung rinh trong gió, như chứng nhân cho một mối tình chớm nở. Cô dịu dàng, đôi mắt trong veo như mặt hồ sớm mai, còn anh trầm lặng, mang trong tim những nỗi niềm khó tỏ. Tigon nở vào những ngày hai người bên nhau, lặng lẽ dạo bước qua những con đường ngập lá vàng rơi. Anh thích kể cho cô nghe về những giấc mơ, về tương lai, về những miền đất xa xôi.
Cô chỉ cười, bảo rằng cô chẳng cần gì nhiều, chỉ mong có anh ở bên cạnh.
Nhưng rồi đông đến, mang theo những cơn gió lạnh cắt da. Tigon bắt đầu rụng cánh, những cánh hoa mong manh cuốn theo gió, như những kỷ niệm đẹp nhưng ngắn ngủi.
Anh phải đi xa, mang theo giấc mơ của riêng mình. Cô không giữ lại, chỉ lặng lẽ nhìn theo, như tigon vẫn nở, dù biết rồi cũng sẽ tàn phai.
Ngày chia tay, anh đặt vào tay cô một bông tigon còn vương chút hơi ấm. Anh nói: “Em đừng buồn, anh sẽ quay về.”
Cô không đáp, chỉ khẽ nắm chặt cánh hoa trong lòng bàn tay, và đôi mắt buồn nhìn về phía xa xăm.
Rồi tháng năm qua trôi qua. Tin tức về chàng trai ngày một thưa dần, những cánh thư không còn đến nữa.
Cô vẫn đứng dưới giàn tigon mỗi buổi chiều, lặng lẽ ngắm hoa rơi, như ngắm lại một mối tình đầu đã vỡ giữa chiều đông năm ấy. Bởi tình yêu, như hoa tigon, nở rực rỡ trong nắng, nhưng rồi cũng mong manh rơi theo gió, tan vào vô tận.
Cô không trách anh, không giận anh, vì cô biết, có những mối tình đẹp nhất không phải là tình yêu đi đến cuối con đường. Mà là những ngày đã từng yêu hết lòng, như những cánh hoa mong manh mà kiêu hãnh nở rộ dưới ánh nắng vàng.
Vào một ngày, Chàng trai trở lại nơi cũ, nhưng cô gái đã không còn ở đó. Chỉ có giàn tigon vẫn nở, vẫn rơi theo gió. Như nhắc anh ấy về một mối tình đã từng rực rỡ, rồi lặng lẽ tan vào quá khứ.