TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Ngày mưa đến, như một bản tình ca.
Khúc nhạc ru nhẹ nhàng giữa trời xa.
Bóng tối và ánh sáng, đan xen nhau.
Dệt nên câu chuyện tình yêu ngọt ngào…

Em như thể nốt trầm trong bản nhạc.
Anh là câu lặng lẽ giữa dòng mưa.
Chạm ánh nhìn, trời như thôi xa lạ.
Một thoáng thôi – mà ấm cả sớm trưa.

Phố quen cũ bỗng thành nơi hò hẹn.
Chiếc ô nghiêng che cả một miền thương.
Tay chạm tay – ngỡ như điều hiển hiện.
Mà tim thì… vẫn chẳng dám lên đường.

Nếu mai này trời còn mưa bất chợt.
Mong chúng mình vẫn nhớ phút đầu tiên.
Khi yêu thương không cần lời thuyết phục.
Chỉ lặng thầm… cũng đủ để giữ riêng.

TÁC GIẢ : TRẦN MINH HỒNG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!
Cảm ơn cuộc đời – dịu dàng như gió.
Vẫn âm thầm bên cạnh những ngày qua.
Có đôi khi ta quên lời đáp tạ.
Mà đời vẫn thương, vẫn lặng lẽ ôm ta.
Cảm ơn từng sáng sớm đầy nắng nhẹ.
Cánh chim bay – lời thức tỉnh yên lành.
Dẫu giông gió làm hồn ta khẽ khép.
Vẫn có bình yên dưới mái trời xanh.

Cảm ơn những nỗi buồn không tên tuổi.
Cho ta hay hạnh phúc thật mong manh.
Nhờ những đêm dài lòng nghe tiếng gọi.
Mới biết yêu – từ những điều rất xanh.
Cảm ơn cuộc đời – không lời trách móc.
Dẫu ta từng khờ dại, đã buông xuôi.
Đời vẫn rộng, như vòng tay không chật.
Mở ra hoài… cho ta bước lại vui.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM BƯỚC QUA MÙA GIÓ

Cô bước qua mùa gió, để lại sau lưng những con phố rêu xanh và nắng xưa còn vương trên mái ngói.

Anh đứng đó, giữa biển mây trắng của một buổi chiều thu, mắt nhìn theo bóng cô nhạt dần như một bài thơ chưa hoàn thành.

Không ai nợ ai điều gì. Chỉ là, đôi khi, lòng người vẫn lưu giữ những dư âm, như tiếng thở dài của lá rơi hay tiếng thầm thì của gió qua khung cửa sổ.

Anh không gọi, cô cũng không ngoảnh lại. Chỉ còn những khoảnh khắc chưa kịp nói – những câu chuyện lơ lửng giữa hai tâm hồn, mỏng manh như sương sớm.

Anh đi tìm mây, như đi tìm ký ức của một buổi chiều. Cô đi qua gió, như tìm chính mình giữa những lựa chọn chưa từng nói ra.
Có lẽ, yêu thương đôi khi chỉ là học cách buông tay, để cho người kia bước đi trong thanh thản, và để lại cho chính mình một khoảng trống đủ rộng để nhớ mà không đau.

Buổi chiều tắt dần, và khi bóng tối phủ xuống, anh vẫn ở lại cùng mây, còn cô – như một cơn gió – đã mang theo cả mùa thu của hai trái tim rời xa nhau.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIỮ LẠI MÙA THU

Anh giữ hộ em mùa thu cuối.
Giữ chút nguyên sơ của tháng ngày.
Ta đã đi qua nhau rất nhẹ.
Như lá vừa rơi đã gió bay.

Anh giữ giùm em mùa thu ấy.
Giữ chút heo may mỗi buổi chiều.
Giữ sắc lá vàng như kỷ niệm.
Giữ chút hoàng hôn rớt cuối trời.

Anh giữ hộ em hồn thu biếc.
Giữ bóng thời gian giữa lối quen.
Giữ chiếc lá rơi như dạo khúc
Về những yêu thương của thuở nào.

Anh giữ hộ em bao hối tiếc.
Giữ chút ngậm ngùi ở cuối mây.
Tình xưa – một vệt buồn không tắt.
Khi thu phai giữa tiếng mưa mờ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LỠ
Anh lỡ nhớ một chiều thu chạm ngõ.
Lá vàng bay như nỗi nhớ không lời.
Em khẽ đến tựa giấc mơ rất vội.
Rồi xa dần theo bóng nắng chơi vơi.

Anh lỡ thương một nụ cười rất nhẹ.
Tựa nắng mai vừa ghé cuối hiên nhà.
Tim bỗng chốc hóa con thuyền lặng lẽ.
Trôi về em qua vạn dặm phôi pha.

Lỡ nhớ thương, lỡ một mùa hò hẹn.
Lỡ bàn tay chưa kịp nắm thật gần.
Giữa phố cũ có ai còn lưu luyến.
Một chuyện tình chưa kịp nói… đã xa?

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

THƠ!

Thơ chạm vào một áng mây phiêu lãng.
Gió nghẹn ngào, trời vỡ vụn trong tim.
Nắng tan chảy trên đôi hàng mi mỏng.
Thành giọt buồn rơi xuống những cánh hoa.

Thơ chạm vào chiếc lá vàng run rẩy.
Nghe mùa thu nứt vỡ dưới chân ai.
Sóng khẽ hát lời muộn màng sót lại.
Gửi câu thơ trôi mãi phía xa hoài.

Thơ chạm vào lòng người như vết cứa.
Mỗi chữ rơi là một mảnh trời đau.
Những vụn vỡ không làm thơ lạc lối.
Mà hóa thành giấc mộng giữa đêm sâu.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÁI GIÁ CỦA LỰA CHỌN

Đời cho ta quyền lựa chọn, nhưng đời không bao giờ quên nhắc ta về cái giá của quyết định ấy. Mỗi bước đi, mỗi lựa chọn, dù lớn hay nhỏ, đều để lại dấu vết trên tâm hồn, trên cuộc đời.
Có những lựa chọn mang đến ánh sáng rực rỡ, nhưng kèm theo là bóng tối không tên – sự mất mát, hối hận, đôi khi là cô đơn.
Chúng ta mơ ước, chúng ta khao khát, và chúng ta bước vào những con đường tưởng như trải thảm hoa. Nhưng sớm hay muộn, đời sẽ hỏi: “Bạn đã trả đủ chưa?” Cái giá không phải lúc nào cũng bằng tiền bạc, cũng không phải lúc nào cũng bằng công sức; đôi khi là tự do, là thanh danh, là phần hồn còn sót lại của chính mình.

Quyền lựa chọn là món quà, nhưng cũng là thử thách. Càng bước xa, ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng dày đặc. Và chúng ta học được rằng, sống không phải là chạy theo ánh sáng, mà là biết cân bằng giữa ước mơ và sự tỉnh táo, giữa khao khát và cái giá mà đời đưa ra.
Đôi khi, chỉ cần dừng lại, hít thở, và nhìn rõ: Ánh sáng nào thật sự đáng để trả giá, và bóng tối nào không thể tránh khỏi.

Đời cho ta quyền lựa chọn, nhưng không bao giờ cho miễn phí. Mỗi bước đi đều in dấu bóng tối mà ta phải gánh. Ánh sáng rực rỡ có thể mê hoặc, nhưng luôn kèm theo giá trị của tự do, thanh danh và phần hồn còn sót lại. Người ta mơ, người ta khao khát, và đôi khi chỉ nhận ra giá phải trả khi đã quá muộn. Sống không phải là chạy theo ánh sáng, mà là biết cân bằng giữa ước mơ và cái giá mà đời đòi hỏi. Cái giá ấy lạnh lùng, nhưng minh bạch – ai cũng có thể thấy nếu dám nhìn thẳng.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BỐN MƯƠI NĂM TÌNH VẪN ĐẸP

Có những điều thời gian không thể chạm tới. Một ánh mắt, một cái nắm tay, một khoảnh khắc giữa hai người — đủ để ký hiệu cả một đời.

Họ gặp nhau lần đầu giữa phố nhỏ Nha Trang, nơi nắng nghiêng và gió lướt qua mái hiên. Tuổi trẻ trôi qua, dệt bằng những buổi chiều dạo biển, những câu chuyện thì thầm, và những giấc mơ vụn vặt. Tình yêu đến nhẹ nhàng, như gió lướt qua sóng, không báo trước, nhưng vĩnh cửu.

Sang Đan Mạch, họ cùng nhau dựng nên một tổ ấm. Mùa đông dài, tuyết phủ trắng lặng, nhưng đôi bàn tay vẫn ấm, ánh mắt vẫn hiểu nhau.

Con cái lớn lên trong yêu thương thầm lặng, mang theo những giá trị giản đơn mà sâu sắc.

Bốn mươi năm qua đi, họ vẫn đi cùng nhau, vẫn nắm tay qua mọi mùa mưa, mùa nắng. Tình yêu không cần lời hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện, chỉ cần đồng hành, chỉ cần biết rằng mọi giông bão rồi cũng sẽ qua đi, chỉ còn lại nhau.

Và khi ánh chiều xuyên qua cửa sổ, họ ngồi bên nhau, lặng yên. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như tan biến. Tình yêu không rực rỡ, không phô trương, nhưng sâu thẳm và bất tử.

Bốn mươi năm, mà tình vẫn đẹp — đẹp như hơi thở, dịu dàng và giản đơn, đủ để làm trọn một đời.