TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

VƯỢT QUA NỖI ĐAU

   Bình minh vừa ló dạng, mặt trời đang chiếu sáng, những chú chim đang hót líu lo trên những cành cây phía sau vườn, nhưng tâm trạng của người đàn ông 37 tuổi vẫn ảm đạm. Vì cách đây 2 tháng anh ta đã có một buổi chiều rất đau khổ, khi người vợ đã muốn từ bỏ anh bằng lá đơn ly hôn. Đó là một cú sốc lớn nhất trong đời của anh, sau những giọt nước mắt và nỗi đau, sự kiện này đã làm trái tim anh tan nát.
Một cảm giác trống vắng, một sự lo lắng đã bị bỏ rơi, anh đã hiểu rõ thế nào là nỗi cô đơn.
Anh nhớ về vợ và đứa con gái 5 tuổi của mình rất nhiều, làm thế nào để được vợ yêu trở lại? Để được sống gần bên con gái, để tìm thấy một ý nghĩa cho sự tồn tại của mình. Chấp nhận sự mất mát của tình yêu là một điều rất khó khăn, khi mà anh đã nhận ra rằng người vợ đã không còn yêu mình trọn vẹn như trước nữa, nhưng trong sâu thẳm bên trong, anh ta vẫn hy vọng rằng mọi thứ sẽ thay đổi. Và đó là lý do mà người đàn ông 37 tuổi này đã tìm đến nhà tâm lý trẻ gốc Việt Victoria Trần Huỳnh để được giúp đỡ tư vấn.
Victoria là một cô gái gốc Việt 25 tuổi, sinh tại Na Uy và tốt nghiệp khoa tâm lý học tại trường Đại Học Bergen, cô đã từng đi du học ở Mỹ Và Úc.
Là một cô gái Việt được sinh tại Na Uy nhưng Victoria có một tâm hồn Việt rất đặc biệt. Cô rất thương trẻ em mồ côi tại Việt Nam, cô thường kết hợp với những người dì ruột của mình tại Hoa Kỳ về Việt Nam làm những công tác từ thiện cho những trẻ em nghèo và bệnh tật. Đặc biệt là những trẻ em ở lứa tuổi “ten” có chứng trầm cảm do ảnh hưởng về tâm lý. Victoria  luôn tìm hiểu và học hỏi về văn hóa việt để hòa nhập với cộng đồng Việt Nam tại Vương Quốc Na Uy.
   Cuộc nói chuyện đầu tiên của nhà tâm lý Victoria và thân chủ của cô.
Giọng nói trầm buồn của người đàn ông:
-Tôi đã ly thân với vợ của tôi được 2 tháng. Chúng tôi đã phân chia tài sản theo thỏa thuận. Sự ly thân của chúng tôi bắt đầu từ những lời trách móc của vợ tôi. Lúc ấy tôi không kềm chế được nên đã xảy ra cuộc cải vả nhau, và vợ tôi đã quyết định ly hôn. Những gì của 8 năm chúng tôi kết hôn giờ đã sụp đổ nhanh như thế, gia đình tôi đã bị phá hủy. Tôi phải sống xa con gái 5 tuổi của tôi, và từ đó tôi đã học cách sống một mình. Cô có biết tôi đau đầu như thế nào khi ngủ mà không có vợ bên cạnh. Những người thân của tôi đã bảo với tôi rằng hãy tìm một phụ nữ khác, nhưng tôi vẫn còn yêu vợ của tôi và tôi không thể sống xa con gái của tôi.
Im lặng một lúc anh ta nói tiếp:
-Victoria! Cô hãy nói cho tôi biết, tôi phải làm gì để để vượt qua nỗi đau của sự tan vỡ này? Và làm cách nào để tôi có thể được ở bên cạnh vợ con của tôi?
Nhà tâm lý trẻ Victoria trầm ngâm đôi chút và nói:
-Anh có thể cho tôi biết lý do tại sao vợ anh muốn từ bỏ anh?
Người thân chủ trả lời:
-Tôi yêu cô ấy và suy nghĩ về cô ấy, tình yêu tôi dành cho vợ là thực tế tình yêu vô hạn của mình, nhưng cô ấy lại nghĩ rằng tôi không quan tâm đến cô ấy. Cô ấy không thông cảm cho công việc làm của tôi, vợ tôi nói rằng tôi tham công việc mà bỏ bê vợ con, nhưng mọi việc không như cô ấy nghĩ. Tôi không bao giờ quên lãng vợ con, nhưng công việc của tôi rất bận.Tôi đã cố gắng dành thời gian cho vợ con nếu có thể, nhưng cô ấy không thông cảm cho tôi và trách hờn tôi, và đó là lý do mà cô ấy muốn từ bỏ tôi.
Victoria nhìn thân chủ của mình bằng cặp mắt cảm thông và nói:
-Anh vừa trải qua một cuộc chia tay đau đớn, và mục tiêu của anh là làm thế nào để có được tình yêu của vợ trở lại. Tôi biết, sau khi anh chia tay với vợ, anh có xu hướng với những cảm xúc tiêu cực, nhưng tôi tin rằng anh có thể làm tốt hơn để tìm thấy hạnh phúc trở lại…Anh cảm thấy rằng anh đã mất đi tình yêu trong cuộc sống của anh, và anh muốn hoàn toàn lấy lại cảm xúc của mình. Tuy nhiên anh không biết chính xác làm thế nào, và đó là lý do anh gặp tôi ngày hôm nay, có phải vậy không?
Người thân chủ gật đầu:
-Vâng! Đúng như vậy.
Nhà tâm lý Victoria nói tiếp:
-Tôi cho anh biết, chúng ta vẫn có thể đảo ngược xu hướng này trở lại.
Trong ánh mắt của người đàn ông này ánh lên một tia hy vọng, nhưng ngay sau đó lại vụt tắt, anh ta hỏi Victoria:
-Nhưng làm thế nào để có thể như vậy? Làm thế nào để lấy lại được những gì mình đã mất?
Thật điềm tỉnh, nhà tâm lý trẻ gốc Việt này nói một cách rỏ ràng với thân chủ của mình rằng:
-Muốn có được hạnh phúc thật sự trở lại, trước tiên anh phải chấp nhận anh không phải là người hoàn hảo. Sự hàn gắn trở lại có vẻ như mơ hồ, sẽ không dể dàng gì người vợ cũ của anh muốn nói chuyện hoặc trao đổi gì với anh. Tuy nhiên anh phải tìm cách chinh phục vợ cũ của anh, hãy cho một cuộc hẹn gặp nhau để bắt đầu một câu chuyện với chị ấy.
Hãy nhớ cuộc nói chuyện ngắn càng tốt, chắc chắn anh sẽ không đạt những gì anh mong muốn một cách dể dàng ngay cuộc nói chuyện đầu tiên, nhưng anh hãy kiên nhẫn và hãy tìm hiểu những gì người vợ muốn từ bỏ anh, để anh có thể cải thiện những điểm yếu của anh. Hãy cố gắng làm cho chị ấy đồng hóa, thông cảm, mặc dù nó không mang lại hiệu qủa một cách rõ ràng. Anh đừng nghĩ rằng tài chinh phục của anh bị thất bại, điều quan trọng nhất là anh phải có cảm giác cho tất cả những tình huống thay đổi… Đó là kỷ thuật lý tưởng để anh sử dụng tùy thuộc vào tình huống, nếu anh thật sự có tài chinh phục cột mốc tình yêu của người vợ củ thì anh sẽ có hạnh phúc trở lại.
Người thân chủ lo lắng:
-Nhưng nếu cô ấy không muốn gặp mặt tôi thì làm cách nào?
Victoria cười và nói:
-Bằng mọi cách anh hãy dùng những câu nói của anh là qùa tặng cho chị ấy, anh có thể nói chuyện liên quan đến con gái của anh. Hãy cho chị ấy biết về cảm giác của anh như thế nào khi không có vợ và con gái bên cạnh anh. Anh hãy đưa ra lời hứa sẽ thay đổi những khuyết điểm của anh, và ngay sau đó anh phải có dấu hiệu thay đổi. Hãy thừa nhận những gì chị ấy nói về khuyết của anh là đúng thì mong ra có thể cứu vãn được cuộc hôn nhân của anh. Để vợ muốn từ bỏ ly hôn, anh cần phải xem lại ngay những gì có thể thay đổi trong hành vi của anh và anh phải thể hiện quyết tâm của anh, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể. May ra vợ anh sẽ suy nghĩ lại. Nếu vợ của anh khó chịu về thói quen của anh, hãy chứng tỏ cho chị ấy thấy rằng anh yêu vợ hơn và xin lỗi nếu cần.
Victoria thay đổi tư thế ngồi rồi nói tiếp:
-Và cứ như thế, một cuộc hẹn gặp mặt lần khác lại tái diễn, anh có thể mời vợ và con anh đi ăn uống hoặc những cuộc dạo chơi. Để lấy lại sự cân bằng của tâm hồn bằng cách anh có thể mời chị ấy đi dạo ở một khu vườn hoa trong công viên chẳng hạn. Lúc ấy anh thử đưa tâm trí của anh vào một khu vườn hoa và bắt đầu cảm nhận mọi thứ tốt đẹp ở đó. Vẻ đẹp muôn màu sắc của các loài hoa và mùi hương thơm ngát, ngọt ngào tỏa ra ở khu vườn hoa sẽ giúp cho anh và chị ấy có một cảm giác dể chịu, thoải mái. Và tất nhiên những cảm giác đẹp sẽ trở lại trong tâm hồn anh và chị, lúc đó anh sẽ bắt đầu câu chuyện, và tôi hy vọng anh sẽ đạt một kết qủa tích cực.
  Đã một tuần trôi qua kể từ ngày có cuộc nói chuyện với nhà tâm lý Victoria, nhưng người đàn ông 37 tuổi này vẫn chưa hoàn toàn thoải mái, anh cứ nghĩ đi nghĩ lại những gì nhà tâm lý nói, những vấn đề mà nhà tâm lý khuyên anh để đi đến hành động cụ thể thì không dể chút nào. Anh cảm thấy lo lắng và tự nhủ: “Có lẽ mình chưa tự tin tưởng vào bản thân của chính mình.”
Nhưng để đi đến hạnh phúc thật sự thì không phải cứ ngồi ở đây mà chờ mãi, thế nên anh đã quyết định gọi điện thoại đến người vợ cũ. Nhưng bắt đầu như thế nào đây? Anh suy nghĩ và bất chợt anh nhớ lại lời nói của nhà tâm lý Victoria rằng: “Hãy dùng lời nói của anh như một món qùa.” Ngay sau đó anh đã áp dụng những lời nói ngọt ngào và dịu dàng. Thật bất ngờ anh đã được sự đồng ý của vợ cũ cho buổi gặp mặt lần đầu tiên.
Sau lần gặp mặt vợ cũ lần đần tiên, khi anh trở về mà lòng chán nản, tuyệt vọng…
Vài tuần sau anh đã đến gặp nhà tâm lý Victoria và kể cho cô nghe về cuộc gặp gỡ của mình và vợ cũ. Anh nói:
-Trong cuộc nói chuyện lần đầu này chúng tôi có những tranh chấp về các chủ đề khác nhau. Cô ấy nói rằng: “Chúng ta hãy coi nhau như bạn bè.” Vì cô ấy có những tranh chấp ác ý và nghi ngờ về tương lai của tôi. Tôi ra về mà lòng chán nản, tôi cảm thấy tuyệt vọng.
Nhà tâm lý tiếp tục động viên anh:
-Như tôi đã nói chắc chắn anh sẽ không đạt được những gì anh mong muốn một cách dể dàng ngay cuộc nói chuyện ở lần đầu gặp gỡ này. Nhưng anh hãy cố gắng lấy lại cảm giác tốt đẹp cho chính mình, hãy thành thật nhìn lại lỗi lầm của anh, như vậy anh sẽ cảm thấy lòng thanh thản hơn. Để từ đó anh có thể rút ra những kinh nghiệm thực tế qúy báu, tránh lập lại những sai lầm. Và anh hãy thật bình tĩnh và ôn hòa khi đối diện với vợ của anh.  Anh có thể dành cho mình một nụ cười, vì giá trị của nụ cười là sự thành công, hạnh phúc, vui vẻ. Và hầu hết những thành công bắt nguồn từ bên trong của mỗi người mới đúng là thành công thật sự và quan trọng nhất, và sẽ mang lại niềm vui thật sự cho anh. Anh hãy cố gắng lấy lại cảm giác tốt đẹp cho mọi tình huống xảy ra để thực hiện tài chinh phục trái tim của vợ anh.
Người thân chủ cảm thấy tinh thần thoải mái hơn khi nghe Victoria nói. Anh cảm thấy lóe lên một tia hy vọng. Ngồi nói chuyện với nhà tâm lý trẻ này, anh ta đã phát hiện ra mình đã có nhiều thiếu sót. Anh nhận ra rằng: “Tại sao mình luôn nghĩ vợ là người có ác ý với mình, đó là những gì mình chưa hiểu hết về vợ.” Anh đã đặt ra nhiều câu hỏi để nhà tâm lý trả lời và giải thích cho anh. Uống xong ly cà phê thì buổi nói chuyện của anh và nhà tâm lý cũng đã kết thúc. Nhà tâm lý tiễn anh ra ngoài và gởi đến anh lời chúc may mắn, với nụ cười tươi và ánh mắt động viên của nhà tâm lý khiến anh cảm thấy tự tin hơn. Hôm nay là một ngày dể chịu đối với anh.
   Hai tuần nữa lại trôi qua. Anh đã cố gắng thuyết phục vợ cũ bằng một cuộc gặt gỡ lần thứ hai vào ngày thứ bảy.
Họ đã đến một khu vườn hoa trong công viên, con gái 5 tuổi của họ ngồi chơi trên sân cỏ với những đồ vật của bé. Anh và vợ cũ của mình ngồi trên chiếc ghế dài bên cạnh đứa con gái, xung quanh họ là những đám hoa sắc màu rực rỡ, và mùi thơm ngọt dịu khi có cơn gió nhẹ thoáng qua. Gió đã mang hương thơm tới bên họ như lời nhắn nhủ êm dịu, ùa vào gốc tối tâm hồn của họ để cung cấp chút hơi thở ấm áp của cuộc tình, cho họ những giây phút lãng quên của sự giận hờn, và họ trò chuyện cùng với nhau. Nhìn thấy anh buồn nên chị ấy hỏi, và anh đã kể hết cho chị ấy nghe những cảm giác của mình khi chị ký lá đơn ly hôn. Anh nói ra hết những nỗi đau khổ của anh như thế nào cho vợ hiểu, và anh đã đưa ra lời hứa sẽ thay đổi. Thật sự ngay sau đó anh đã thấy có dấu hiệu tích cực. Vợ cũ của anh đã lo lắng cuộc sống khó khăn hiện tại của anh. Người vợ nhìn anh bằng cái nhìn thương hại chứ không phải oán hờn như lần trước nữa. Chớp ngay cơ hội, anh đưa ra lời đề nghị với vợ là bỏ ý định ly hôn, vợ anh nói rằng chị ta chưa hoàn toàn tin tưởng vào sự thay đổi của anh, chị ấy cần có thêm thời gian suy nghĩ…
Anh ta chào tạm biệt vợ và con gái ra về mà lòng cảm thấy xao xuyến, nhớ nhung. Một cảm giác yêu thương đang ngập tràn trong trái tim anh,  biết bao kỷ niệm xưa chợt ùa về trong tâm trí của anh trong lúc này.
 Người thân chủ có giờ hẹn gặp nhà tâm lý Victoria một lần nữa, sau cuộc nói chuyện dài 2 giờ đồng hồ. Cuối cùng nhà tâm lý khuyên anh rằng: “Nếu anh không thể nói ra hết được những cảm xúc tình yêu của anh khi đối diện với vợ, thì cách tốt nhất là hãy viết thành thật những cảm nghĩ của anh và gởi thư đến cho vợ của anh.”
Lại một lần nữa anh ta lo lắng và suy nghĩ. Anh đã im lặng trong 2 tuần lễ. Sau đó người đàn ông 37 tuổi này đã phá vở sự im lặng sau khi gởi một bức thư cho vợ, trong đó anh ta đã phân tích tình hình của anh và vợ. Anh đã xin lỗi về hành vi của mình lúc cải vả với vợ, anh hứa sẽ thay đổi điều này và sẽ làm điều tốt hơn.
Những gì anh viết đã chạm vào trái tim của người vợ, nhưng chị ấy không muốn trở lại với anh mặc dù chị ta đã có tình cảm tốt hơn dành cho anh, và cũng chính điều đó đã khiến chị suy nghĩ rằng chị ta cũng muốn xây dựng những khuyết điểm của mình để trở nên tốt đẹp hơn
   Một tuần nữa lại trôi qua. Anh ta lại gởi cho vợ lá thư thứ hai bằng những lời cảm động nhất của mình rằng trong giấc ngủ của anh mà không có vợ bên cạnh. Anh ta đã dùng những lời văn ngọt ngào nhất của mình để diễn tả nỗi nhớ nhung về vợ nhiều như thế nào cho chị ấy hiểu. Anh đã nói lên sự thương yêu và lo lắng của người cha dành cho con gái của mình, anh ta nói rằng anh rất buồn sau những lần nhớ nhung như vậy. Bằng cách viết những lời cảm động và gợi lại những hình ảnh khi họ còn ở bên nhau. Những lời lẽ ngọt ngào, cảm động của anh đã làm lay động trái tim người vợ. Nhưng chị ấy vẫn cương quyết rằng sẽ không thay đổi ý định. Vì vậy anh ta đã muốn từ bỏ đi ước mơ may mắn này.
  Sau đó anh ta bắt đầu im lặng vô thời hạn. Anh quyết định bỏ cuộc và anh cố gắng thuyết phục bản thân mình rằng hãy cố quên đi. Anh nghĩ điều này sẽ không có thể đảo ngược như nhà tâm lý đã nói… Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH CỜ GẶP NHAU

 Những giọt nắng vàng yếu ớt của mùa thu Oslo, với không khí mát lạnh. Một cô gái ngồi trên vỉa hè và đang rơi dòng nước mắt trên đôi má của cô ta. Cô đã đi từ một đoạn đường dài trong lòng phố của thủ đô Oslo, trong bối cảnh nhiều người qua lại đi bộ trên đường phố. Cô suy nghĩ: “Họ không giống như mình. Kia là những gương mặt vô tư của những người đầy hạnh phúc, những gương mặt vui tươi, những đôi mắt sáng và tính năng vui vẻ. Những giọng nói vui, những nụ cười xinh tươi của những người bạn, người thân cùng nhau đi trên đường phố. Cũng có những gương mặt nhăn nhó của những người khác, nhưng không ai trong số họ giống như mình.” Ý nghĩ này đã vượt qua từ bên này sang bên kia trong bộ não của cô gái, làm cho cái đầu của cô như sắp nổ tung ra.
Không có ai trong số họ giống như mình; trái tim cô đau nhói trong lòng ngực, cô đã bị tổn thương, chua xót, bất ngờ cô đã bị một nỗi đau bao la…
Cô đã đi bộ trên vỉa hè trong lòng phố Oslo, cô đã gặp nhiều người đàn ông, phụ nữ, bằng cách nhìn của cô, cô có cảm nhận không ai giống như mình. Ngồi trên vỉa hè với không khí mát lạnh, cô ngồi khoanh tay lại và đang suy nghĩ… Bất chợt một giọng nói bên cạnh cô:
-Bạn có thể chia sẽ một nụ cười, hay một vài từ ngữ được không? Một chàng trai đang đứng nhìn chăm chăm vào mắt của cô và nói.
Cô gái thở dài chán nản:
-Chia sẽ ư! Tôi không có gì để nói, để chia sẽ, và thật sự tôi cũng không có đủ một  nụ cười để tặng anh.
Nhìn mông lung trên bầu trời xa xa cô gái nói tiếp:
-Chia sẽ những gì? Tôi giữ lấy tất cả mọi thứ ngay cả những gì tôi không muốn, những gì tôi sẽ thoát khỏi. Nhưng sao tôi vẫn giữ mọi thứ bên trong của chính mình và mọi thứ được duy trì chặt chẻ ở đó.
Chàng trai nói:
-Người ta có thể giả vờ nở trên môi một nụ cười, hoặc tạo ra một cái ôm thân thiện vui vẻ nhưng bên trong là một tiếng thở dài.
Cô gái nhìn chàng trai một lát rồi cúi xuống, cô nói:
-Phải, một tiếng thở dài rách nát bên trong, đó là cụm từ chính xác dành cho tôi.
Chàng trai cảm thấy tim mình ray rức, bất chợt anh ta cảm thông cho một người xa lạ mới nhìn thấy lần đầu tiên. Chàng trai nói:
-Cô có thể để ý đến bản thân mình một chút, có thể tiếp cận với người khác, cô hãy nhận ra và chiêm ngưỡng những gì đang có từ bên trong của chính mình, cô có thể làm được như vậy mà.
Cô gái thốt lên 3 tiếng: “Tôi cô đơn”. Cô cúi mặt buồn bã và nói tiếp:
-Tôi muốn chết, nhưng tại sao tôi lại không chết, tôi đã đau khổ như thế nào, nhưng tôi không thể nói ra được những đau khổ của tôi cho người khác hiểu. Vì tôi không có một ai để tâm sự, và đó là nỗi cô đơn của tôi.
Những lời nói của cô gái như chạm vào trái tim của chàng trai, anh ta cảm thấy tim mình rung động, xót thương, muốn chia sẽ nỗi đau của cô gái và cũng bắt đầu thích cô từ đó.
Chàng trai cúi xuống nhìn vào đôi mắt của cô gái và nói:
-Tôi mời cô đi uống cà phê cho thư giản được không?
Suy nghĩ giây lát, cô gái đứng lên và theo chàng trai vào quán café gần đó. Tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng, khung cảnh lãng mạn, trữ tình, ấm áp, len lỏi vào tâm hồn khiến cô ta cảm thấy dể chịu.
Chàng trai đặt nhẹ tách cà phê trên bàn và mời cô gái dùng. Cô gái nở nụ cười tươi trên gương mặt với ánh mắt nhìn chàng trai bằng một cái nhìn thân thiện, ấm áp. Và họ đã yêu nhau từ đó.
images-5






TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

LẮNG NGHE LARRY NÓI GÌ.

“Đây là người bạn đời của tôi. Luôn luôn quyến rủ và dịu dàng, tôi yêu
vợ bằng cả trái tim tôi. Cảm ơn vợ đã làm cho cuộc sống của tôi trở nên hạnh phúc hơn. Vợ và các con là niềm vui trong cuộc sống của tôi.
Tình yêu thương của vợ và con đã mang lại cho tôi nhiều niềm vui hơn bất cứ điều gì. Cảm ơn vợ con đã đến trong cuộc đời của tôi. Tôi thương yêu vợ con rất nhiều…Hôm nay là một ngày đẹp trời, và cũng là ngày sinh nhật của tôi.”
1782309_1636781176548772_50423022718089546_o 11667382_987063661333990_5712740936891869891_n

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

SỰ CẦU HÔN LÃNG MẠN
Sự cầu hôn lãng mạn đã làm tan chảy bao trái tim.
Hình ảnh của một chàng trai (Thanh Binh) qùy xuống để xin cầu hôn cô gái (Julie Trương) nơi một bờ biển Long Beach tại California, rất lãng mạn đã làm tan chảy biết bao trái tim.
Đây  là một vẻ đẹp tuyệt vời và có lẽ là một vẻ đẹp tuyệt đối mà chúng ta nên chiêm ngưỡng.
Tình yêu của họ bắt nguồn từ tình bạn, dần dần trở nên sâu đậm và đi đến tình yêu đích thực. Trong tâm trí của họ luôn liên tưởng đến hai chữ “hạnh phúc” tuyệt vời, họ luôn tin rằng cả hai là dành cho nhau.
Sự đam mê ấy luôn mách bảo họ: “Chúng ta sẽ cưới nhau thôi.” Và như thế chàng trai (Thanh Binh) qùy xuống và nói với cô gái (Julie) rằng:
“Chúng ta phải cưới nhau thôi, anh không mạo hiểm để phải mất em.”
Sự xuất hiện của cặp tình nhân này trên bãi biển Long Beach tại California đã chứng minh tình yêu đam mê là một thực tế vẻ đẹp của cuộc sống.
11174953_10204164458938513_3178058550055395443_n

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

 THAY ĐỔI CÁCH NHÌN

    Tại quán café quen thuộc bên cạnh công ty của Hương đang làm việc. Hương ngồi một mình nơi một cái bàn bên cạnh khung cửa sổ có chậu hoa phong lữ đang nở hoa, những cánh hoa đỏ sặc sỡ trông rất đẹp, và lan tỏa một mùi hương thơm tinh tế từ những cánh hoa và chiếc lá. Tiếng nhạc trong quán café nhẹ nhàng gieo vào lòng người nỗi nhớ chênh vênh, mang hình luyến tiếc từ một cuộc tình mong manh. Hương vừa thưởng thức những chiếc bánh ngọt với ly cà phê sữa vào giờ nghĩ trưa. Hương thoáng mơ màng, cảm thấy da diết điều gì đó mông lung…Bỗng dưng Hương nghe một giọng nói:
-Xin lỗi, tôi có thể ngồi ở đây được không?
Ngước mặt lên nhìn người đàn ông, Hương cười và nói:
-Anh cứ tự nhiên.
Vĩnh đặt tách cà phê và dĩa thức ăn trên bàn rồi kéo nhẹ chiếc ghế ngồi đối diện với Hương. Hương vội đứng lên cầm dĩa thức ăn và tách cà phê đang uống dở chừng để đi dọn dẹp. Ngay lúc ấy Vĩnh lên tiếng:
-Hãy ngồi lại đây và dùng xong bữa ăn trưa của cô đi. Thật ra tôi ngồi đây để lấy cớ được nói chuyện với cô thôi, nhưng rõ ràng cô không muốn chia sẽ ngay cả cái bàn với tôi. Vĩnh nói với một giọng khá nghiêm khắc:
-Tôi sẽ tìm bàn khác vậy.
Vĩnh đã cố gắng được nói chuyện với Hương từ ngày anh vào làm việc
ở công ty này, nhưng vì Hương và Vĩnh làm việc ở những bộ phận khác nhau nên khó có cơ hội để được nói chuyện với Hương trong mấy tháng qua. Hôm nay Vĩnh nhìn thấy Hương đang ngồi một mình trong quán café này, và đây là cơ hội tốt nhất cho Vĩnh. Nhưng với Hương thì có một chút ngượng ngùng vì Hương không thích Vĩnh đeo đuổi mình bằng cách nói chuyện trực tiếp bất ngờ như thế này.
Hương cố che dấu nụ cười ngượng ngạo và nói:
-Tôi thật sự phải đi, tôi chợt nhớ ra những việc mà tôi phải làm gấp bây giờ. Tôi hy vọng không làm xúc phạm đến anh.
Thay vì trở lên phòng làm việc nhưng Hương lại đi vào nhà vệ sinh. Hương không ngăn nỗi dòng nước mắt. Hương đã cố gắng chiến đấu với lý trí của mình, cố gắng quên đi qúa khứ, nhưng làm thế nào để quên được đây? Giờ thì hầu như Hương không thể nào nói chuyện được với người đàn ông nào. Hương từng là một cô gái mạnh mẽ, vậy mà sau khi bị người tình đầu bỏ rơi, Hương ghét hết tất cả đàn ông.
Bạn bè thường nói rằng:
“Hương là người lạnh lùng và vô cảm.”
Hương lấy giấy lau nước mắt, nhìn vào chiếc gương sữa lại mái tóc, và lấy lại lý trí:
“Mình không thể nào nghĩ đến qúa khứ mãi, hãy để cho nó trôi đi. Mình phải có khả năng nói chuyện với nam giới, không nên đầu độc vào tâm trí mình rằng ghét đàn ông. Trong thực tế đàn ông cũng đáng yêu lắm cơ! Chứng tỏ có một gã đàn ông cũng đã tự tìm đến ngồi chung bàn để được nói chuyện với mình cơ mà. Nhưng tại sao mình lại luôn xua đuổi anh ta bằng một biểu hiện lạnh lùng nhưng lịch sự như vậy.”
Hương không muốn sống trong qúa khứ nữa, cô muốn từ bỏ nó để nhường chổ cho những ước mơ mới của mình…Hương tự ngắm mình trong gương một lần nữa và trở lại phòng làm việc.
  Nhớ lại 3 năm trước khi mới ra trường về làm việc chung với Quân. Một chàng trai tinh tế, ga lăng. Quân không qúa đẹp trai nhưng rất nam tính, với vẻ bên ngoài phong độ, mạnh mẽ, rất thích hợp với cặp mắt nhìn của Hương. Quân tạo cảm giác an toàn, che chở, bên cạnh đó vẻ bên ngoài phong độ của Quân là niềm tự hào cho Hương khi cô được đi bên cạnh anh ta.
Hương đã say mê cái vẻ hào phóng ấy của Quân. Và Quân rất thông minh, sự thông minh của Quân cũng đã thu hút Hương. Họ đã yêu nhau được 2 năm, thế rồi công ty đã điều động Quân đến một chi nhánh ở tỉnh khác và Quân được làm sếp ở đó, khi mà tình yêu của họ đang nảy nở một cách tốt đẹp.
Trước lúc ra đi  họ đã gặp nhau. Hương không muốn Quân nhìn thấy sự yếu đuối của mình, cô quay lưng để cho nước mắt lăn dài trên má.
Sự mạnh mẽ của Hương chỉ là cái vỏ bọc để che đậy sự yếu đuối bên trong tâm hồn cô, đôi mắt Quân như đang phủ lên một màu hồng làm Hương như muốn tan rã vào anh. Cả hai nhìn nhau hồi lâu. Hương đắm chìm trong hồi hộp khi Quân đưa tay vén tóc cô ra phía sau, anh cúi xuống hôn lên vầng trán cô, lướt dần xuống đôi mắt đẫm lệ rồi dừng lại trên đôi môi hồng xinh đẹp của Hương. Hương nhắm đôi mi lại đón nhận nụ hôn từ anh, anh như lạc vào cõi mộng, anh ôm siết cô vào người. Vòng ngực sâu của Quân ấm lên bên cạnh tà áo lụa của Hương với bao cảm giác nóng dần trong người. Quân thì thầm bên Hương:
-Anh yêu em.
Thế mà chỉ thời gian ngắn, chính Quân lại nói lời chia tay với Hương qua điện thoại .
Quân nói rằng anh ta chưa thật sự yêu Hương. Anh ta không muốn cưới cô vì sau này cả hai sẽ cùng đau khổ.
Lòng Hương như chết lặng. Hương không đủ sức để hỏi Quân nữa, sau vài ngày Hương gọi lại cho Quân thì anh ta đã tắt máy điện thoại, Hương đau đớn tột cùng. Cô chỉ muốn chết đi cho rồi, may nhờ có vài người bạn an ủi, khuyên lơn Hương nên cô vơi đi nỗi đau phần nào. Hầu như đêm nào cô cũng khóc, nhưng nước mắt không rửa sạch đi nỗi đau. Quân đã làm cho trái tim Hương tan nát từ đó.
Với Quân, Hương là một cô gái xinh đẹp dịu hiền nhưng chưa phải là người yêu tuyệt vời nhất. Sự bồng bột khát khao chinh phục luôn đồng hành với Quân, nên anh ta chưa chịu đóng cửa các cơ hội của mình và luôn nghĩ rằng:
“Mình sẽ tìm thấy một người con gái tốt hơn.” Quân thích sự mới mẽ; các cô gái chỉ lạc lỏng trong thế giới của anh ta mà thôi. Rồi bắt đầu từ dạo đó Hương rất ghét Quân, hận Quân, và Hương ghét hết tất cả những người đàn ông khác… Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH YÊU ẢO

  Ngồi trên chiếc ghế dài trong công viên, Thu kiên nhẫn đợi chờ cuộc gặp mặt của chàng trai tên Đạt mà Thu đã quen biết được trên mạng.
Ba tháng qua Thu trao đổi sự riêng tư và kể hết những ước mơ của mình cho một người xa lạ.
Một khoảnh khắc của sự buồn bã đã khiến Thu tìm đến một trang web và gặp Đạt. Nói chuyện với một người mà mình không quen biết là một điều tối kỵ với Thu, nhưng sự tò mò đã lôi cuốn Thu vào cuộc phiêu lưu này.
Qua những lần nói chuyện, Thu cảm nhận Đạt là người sâu sắc, anh ta  đã mang đến cho Thu sự cởi mở tâm hồn, có lẽ anh là người duy nhất mà Thu muốn trao đổi tâm sự, và Thu đã bước ra khỏi cuộc sống bé nhỏ của mình.
Với giọng điệu thân mật và trầm ấm của Đạt qua điện thoại đã khiến Thu khát khao mong muốn được gặp mặt và gần gũi anh ta.
Một đêm Thu hỏi Đạt:
“Chúng ta có thể gặp mặt nhau được không?”
Đạt nói:
“ Nếu em được nhìn thấy anh trong thế giới thật, có lẽ em sẽ thất vọng về anh, em có hối hận không?”
Một chút bối rối sau đó lấy lại bình tĩnh Thu trả lời cương quyết: “Em vẫn muốn gặp anh.”
Ngày hôm nay ngồi trên băng ghế này dưới sự chờ đợi anh ta, Thu  mang trong mình một tâm trạng muốn chạy trốn. Nhưng cảm giác nhớ nhung về lời nói, những câu văn ngọt ngào, sâu sắc mà anh ta đã viết cho Thu là sức mạnh giữ Thu ngồi lại nơi chiếc ghế này để chờ đợi anh…
-Xin lỗi, anh đã để cho em phải chờ đợi lâu.
Một giọng nói ấm áp quen thuộc mà Thu đã yêu thương rất nhiều khiến Thu quay lại, Đạt đang đứng phía sau lưng cô.
Họ nhìn nhau…Nhìn nhau mà không thể thốt nên lời, họ im lặng nhìn nhau để khám phá trên gương mặt của nhau.
Trong đôi mắt của Thu, Đạt là một anh chàng cao to, thân hình cân đối, có đôi lông mày đậm, nước da ngăm, khỏe khoắn, gương mặt đẹp trai, dể cảm tình.
Trong đôi mắt của Đạt, Thu là một cô gái xinh đẹp và hiền lành, gương mặt đầy đặn, đôi mắt đen tròn, mũi cao, làng da trắng mịn màn, đôi môi xinh xắn, thân hình nở nang và cân đối.
Nhìn nhau một lúc, Đạt nắm tay Thu và nói:
-Hãy theo anh.
Thu lẵng lặng bước theo người đàn ông xa lạ này…
Họ băng qua một con đường rồi dừng lại trước cửa của một tòa nhà sang trọng. Đạt mở cửa và nắm tay Thu bước vào nhà, vẫn không có một từ ngữ nào đến để phá vở sự im lặng của họ. Đạt đóng cửa lại bước đến gần Thu và hôn xối xả vào người cô. Đôi mắt Thu long lanh ánh lên nhìn Đạt như đã khao khát từ lâu. Bàn tay Đạt chạm vào người cô, cảm giác của cơ thể chạm vào nhau. Thu hầu như chìm ngập trong men say tình ái với Đạt.
Cô mơ ước mình là người đàn bà duy nhất trong đời của Đạt, cô đã dành trọn vẹn tình yêu cho anh, dù chưa biết rỏ về anh.
Sau ngày hôm đó họ vẫn lên mạng nói chuyện với nhau, vẫn liên lạc điện thoại cho nhau.
Cho đến khi Thu hỏi Đạt:
“Em muốn gặp anh trở lại.”
Đạt không cho cuộc hẹn mà nói rằng:
“Anh sẽ trả lời em sau.”
Kết thúc cuộc nói chuyện với Thu, bỗng dưng Đạt cảm thấy xót xa…
Một chút nghẹn ngào, rồi từ khóe mắt Đạt lăn dài những giọt lệ…
Thu đã dâng hiến tất cả cho anh. Anh yêu cô thật lòng nhưng tình yêu đó đến qúa muộn màng. Đạt không thể bỏ vợ con để yêu Thu.
Thu đã mang đến cho anh cảm giác yêu thương tuyệt vời, nhưng đối với Đạt vợ con anh là trên hết. Đạt gởi tin  nhắn cho Thu:
“Em! Anh xin lỗi, xin lỗi em về tất cả. Hãy sống tốt và quên anh đi, hãy đến với hạnh phúc đang chờ đợi em ở phía trước. Giờ thì anh chẳng thực hiện được lời hứa với em được nữa. Đừng khóc và hãy hiểu rằng anh vẫn luôn yêu em, nhưng chúng ta gặp nhau qúa muộn màng vì anh đã có vợ và hai con. Xin em hãy hiểu cho anh và hãy thương cho con của anh, chúng luôn cần anh.”
Chiếc iPhone của Thu có tín hiệu tin nhắn. Thu vừa đi vừa đọc tin nhắn của Đạt mà muốn ngã gục bên vệ đường, cô cảm thấy khó thở, tim đau thắt quặn, cổ họng nghẹn lại và nước mắt cứ trào ra vội vã.
Thu đã dâng hiến cho anh tất cả, vì cô tin rằng sẽ không có ai trong đời mà cô yêu được như anh. Thu mong muốn được làm vợ Đạt, mong muốn anh cho cô một thân phận, nhưng ngay cả vị trí đó anh cũng không cho cô được trọn vẹn. Thu đã khóc, khóc thật nhiều, đầu óc cô quay cuồng như một kẻ điên…
Sau lần nhắn tin cho Thu hôm ấy. Đạt không lên mạng nói chuyện với Thu nữa, một cú điện thoại cũng không.
Thu nhớ Đạt, nhớ nhiều lắm…Cô như đang rơi xuống vực thẳm, vực thẳm sâu vô cùng. Thu chưa chết nhưng cô đang ở trong trạng thái của người trong cái chết.
Một câu nói nỗi tiếng của Yogi Berra rằng:
“Đôi khi bạn có thể thấy rất nhiều chỉ bằng một cái nhìn.”
Nhưng có lẽ với Thu thì ngược lại, cô ấy đã nhìn thật nhiều mà thật sự chẳng thấy được bao nhiêu.
hinh-anh-tinh-yeu-12-351x185



TÁC GỈA MINH HỒNG

NỤ CƯỜI LÀ NIỀM HY VỌNG

Trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, đôi khi chúng ta cần phải nghe một ý tưởng để giúp chúng ta nghe và thấy những hành vi tốt mà bảo vệ cuộc sống tốt đẹp của chúng ta.
Khi chúng ta đọc một câu chuyện hay, xem một hài kịch vui, hoặc một cảm giác đẹp trong tình yêu thương… Một nụ cười đầy hy vọng sẽ xuất hiện trên gương mặt của chúng ta. Vì nụ cười là niềm hy vọng, mỗi ngày chúng ta nên tạo ra niềm vui để được cười, niềm vui sẽ giúp chúng ta hy vọng hơn trong cuộc sống của mình.
Hôm nay tôi viết những dòng chữ này trên facebook để chia sẽ với các bạn rằng: “Tôi yêu thương gia đình của tôi, những người thân của tôi, tất cả các bạn bè và những người tôi quen biết.” Tất cả những tình yêu thương ấy đã mang lại cho tôi nhiều nụ cười… Những tình cảm ấy thật sự đẹp, và cũng là niềm vui của tôi.
Hãy bảo vệ niềm vui của chính mình, đừng bao gìơ đánh mất đi.
Tôi cũng xin chào đón những niềm vui và nụ cười của tất cả mọi người.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

KỶ NIỆM NGÀY SINH NHẬT

Ngày sinh nhật của Sonya, bà ngoại của bé chuẩn bị cho bé một buổi sinh nhật thật tuyệt vời. Một chiếc bánh màu vàng xinh đẹp, bánh trái cây thanh long.
Bà ngoại đã chuẩn bị một cái bàn và trang trí những chiếc bong bóng bay màu tím trông rất đẹp. Sonya ngồi trên chiếc ghế sofa màu trắng bên cạnh cái bàn với chiếc bánh sinh nhật.
Chiều hôm ấy các bạn của Sonya đến, trên tay của các bạn có những món qùa và trên gương mặt của các bạn thật rạng rỡ. Đó là một thế giới thần tiên của Sonya và các bạn ngày hôm ấy… Continue reading

TÌNH LÁNG GIỀNG

Chiều cuối tuần mùa thu nơi một xứ sở thanh bình Na Uy. Với những tia nắng vàng nhẹ chiếu vào khu vườn, cùng với tiết trời mát lạnh ở giữa một khu vườn lãng mạn. Giữa không gian thơ mộng này, chúng tôi và những người láng giềng tiềm kiếm cho mình miền vui thú vị. Cùng nhau thưởng thức một bữa ăn nhẹ, và chuyện trò cùng nhau để phá vở sự cô đơn và tăng thêm phần thân thiện.
Mối quan hệ tốt với người láng giềng là quan trọng đối với nghi thức, và tốt cho tinh thần. Mối quan hệ láng giềng tốt cần phải duy trì hằng ngày để tạo ra cuộc sống vui vẻ trong khu vực và để cảm thông nhau hơn.

images.jpg