TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

PARIS TRONG TRÁI TIM CỦA CHÚNG TA

Sự đau đớn và cảm xúc mà tất cả chúng ta cảm thấy sau cuộc tấn công ngày 13/11/2015 tại Paris. Cuộc tấn công kinh hoàng đó đã cướp đi sinh mạng của những người dân vô tội, nhiều người trong số họ là những nhân tố quan trọng trong cuộc sống. Đó là tội ác kinh tởm của những tên khủng bố tàn bạo. Bi kịch này đã nhắc nhở chúng ta rằng quân khủng bố có thể tấn công ở mọi ngõ ngách, từng giây, từng phút, và trong mọi hoàn cảnh.
Điều này đã ảnh hưởng trong trái tim của chúng ta, và sẽ không bao giờ phai nhạt. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta nhìn về Paris một cách khác đi.
Paris được mệnh danh là kinh đô ánh sáng, một thành phố xinh đẹp. Khi nhắc đến Paris, người ta liên tưởng ngay đến công trình thế kỷ như: Tháp Eiffel, nhà thờ Đức Bà, viện bảo tàng Louvre, đồi Montmartre nơi có vương cung thánh đường Sacré-coeur rất lộng lẫy và cổ kính.
Paris là thành phố thơ mộng và lãng mạn mà các nhà văn, nhà thơ, các nhạc sĩ đã nhờ nó để có cảm hứng và hoàn thành biết bao tuyệt phẩm.
Paris bây giờ có gì lạ không? Paris bây giờ chẳng có gì lạ. Sông Seine vẫn êm đềm chảy dưới chân cầu, những chiếc tàu du lịch vẫn ngược xuôi trên sông. Du khách vẫn cười hát vui vẻ, những cặp tình nhân tay trong tay và trao cho nhau những nụ hôn nồng nàn, say đắm bên bờ sông Seine…
Tất cả mọi thứ vẫn còn đó, hàng rào khóa tình yêu không biến mất. Cầu Pont
des Arts với những ổ khóa tình yêu vẫn là nơi thu hút du khách của thành phố bậc nhất của thế giới.
Paris ngay cả khi đang đau đớn nhất, vẫn là kinh đô của tình yêu không giới hạn. Cả thế giới này đều biết chắc chắn rằng sau cơn ác mộng, họ vẫn hàng ngày yêu thương và mơ về Paris…
Tôi cũng thế, tôi yêu Paris như tất cả những người được sinh ra ở đó. Tôi yêu Paris với sự đa dạng của nó, cả con người và phong cách kiến trúc. Tất cả mọi thứ đã in sâu vào trái tim tôi.
seine-river.jpeg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH YÊU KHÔNG ĐÍCH THỰC

Một hôm cô tình cờ gặp một chàng trai cao to, đẹp trai. Và ngay sau đó lập tức cô đã rơi vào tình yêu…
Đó là tình yêu của cô, mặc dù anh chưa nói yêu cô. Nhưng anh vẫn cảm nhận rằng họ có chung quan điểm. Họ vẫn thường gặp nhau, đi bên cạnh nhau như cặp tình nhân. Nhưng trong sâu thẳm bên trong anh vẫn chưa cảm nhận rõ ràng tình yêu với cô. Còn cô thì ngược lại, cô đã đặt hết tình yêu dành cho anh.
Cô ngồi bên cạnh anh, và cô tin tưởng anh tuyệt đối. Bởi vì cô đã yêu anh và cô nghĩ rằng chắc chắn anh cũng yêu cô rất nhiều.
Anh ngồi bên cạnh cô, nhưng tâm trí anh bên cạnh người con gái khác…
Trong những ngày qua, anh chỉ nghĩ về cô trong khoảnh khắc. Anh chưa bao gìơ cảm nhận cô là người anh yêu thật sự.
Họ ngồi bên cạnh nhau, nhưng ôm chặt vào lòng những suy nghĩ riêng của họ…Cả hai bên cạnh nhau, nhưng sao xa xôi qúa…
Và họ vẫn như  vậy trong khoảng một thời gian dài, họ vẫn bên nhau nhưng chưa phải là của nhau. Họ nhìn theo các hướng khác nhau mà không chú ý đến bóng tối xung quanh họ. Theo thời gian, nó đã trở thành đen tối, để rồi nước mắt lại rơi. Bây gìơ cô đã khóc và ngũ thiếp đi. Anh ta lặng lẽ đứng lên và bỏ đi trong màn sương đêm đen tối. Anh đã thoát khỏi cô, anh đã chạy trốn cô, và cô đã mất anh mãi mãi khi bình minh trở lại.

images-6.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TUỔI TRẺ BỒNG BỘT

Khi một người trẻ tuổi, chỉ nghĩ đến niềm vui mà không quan tâm đến hậu qủa của những gì mình đã làm. Để rồi sau đó là đắng cay và hối tiếc…
Huy là một chàng trai khá điển trai, là con của một gia đình khá gỉả. Sau khi tốt nghiệp đại học, bố mẹ đã cung cấp cho Huy một số tiền, để Huy đi nghĩ mát cùng bạn bè tại một thành phố biển xinh đẹp. Khi Huy và bạn bè đang chơi ở nơi bãi biển này, thì Huy đã tình cờ gặp một cô gái xinh đẹp tên là Tuyết. Họ nói chuyện vui vẻ với nhau.
Một ngày sau đó, họ gặp lại nhau tại một quán karaoke disco sôi động. Ngay lập tức Tuyết đã bắt gặp ánh mắt của Huy. Cô đã được Huy mời ra nhảy, lúc ấy Tuyết đã từ chối. Nhưng Huy mời nhiều lần nên Tuyết đành phải chấp nhận lời mời của anh ta. Cô đã nhảy cùng với Huy và hai người đã uống cùng với nhau vài ly rượu. Và kết thúc là họ ở trên giường đêm hôm đó… Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

ƯỚC MƠ CỦA ANH

Một khoảnh khắc, một cảm xúc, một dòng nước mắt lăn dài trên đôi má. Anh đã khóc, khóc thêm một lần nữa, khóc bên trong của chính mình.
Anh mơ sẽ trở thành một nhà thơ, anh đã hoạt động lặng lẽ…Nhiều lúc anh đã quên ăn, quên khát và quên ngũ.
Người đàn ông này sống nơi căn hộ của mình, ở cạnh rìa của một vách đá và vực thẳm mênh mông. Anh không bao giờ sợ hải khi nhìn xuống vực thẳm ấy, dù không có đáy và hư vô được lan truyền dưới chân của mình trong khi anh nhảy qua khe hở đó.
Lúc này là mùa thu, thời tiếc ẩm ướt, những tảng đá trơn và dể trợt.
Anh đang ngồi trên một tảng đá cao và nhìn lên bầu trời. Đêm hôm ấy là ngày rằm tháng tám. Vầng trăng tròn và chiếu sáng, và hàng ngàn ngôi sao long lanh sáng chói trên bầu trời, đẹp tuyệt vời. Bất chợt anh nhớ đến tuổi thơ của mình, lứa tuổi đẹp nhất của một đời người, nay chỉ còn là ký ức…
Đã từ lâu anh ấp ủ cho mình một ước mơ anh sẽ trở thành nhà thơ. Anh thường ngồi lặng lẽ nơi đây để lấy cảm hứng và làm thơ. Anh cố gắng hoàn thành một tập thơ hay cho lần xuất bản này.
Anh thích ngồi một nơi cao vút trên một tảng đá không cân bằng như thế này để làm thơ. Anh ngồi lặng lẽ và tâm hồn anh lang tỏa theo gío, mang theo những cảm hứng…Bất chợt anh đứng lên mà quên rằng tảng đá không bằng phẳng, anh vấp ngã và rơi xuống vực thẳm. Anh đã chết , anh qua đời và mang theo ước mơ của chính mình, “nhà thơ.”
Anh không phải chết trên mặt đất bằng phẳng, mà chết ở một nơi sâu thẳm. Những lời thì thầm của vũ trụ như đang nhảy múa ở linh hồn anh:
“Tôi là nhà thơ, tôi là nhà thơ.”
12670536_587941638035096_887108717495744734_n-1.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

                                               CẢM GIÁC TỘI LỖI

Trong chuyến đi công tác của Khanh, anh phải ở lại khách sạn. Khi ấy Khanh mệt mỏi, anh nằm xuống giường và nhắm mắt lại. Khanh nghe tiếng gõ cửa. Anh suy nghĩ: “Ai vậy?” Chắc chắn là những người nhân viên của khách sạn. Với tiếng thở dài nặng nề, Khanh đứng dậy và lê bước ra mở cửa. Khanh mở mắt ra xem ai là người đã làm phiền anh. Nhưng anh không nói gì được khi mà có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Khanh đã choáng váng vài giây, ngay sau đó Khanh nhướng mày và lấy lại bình tĩnh. Anh nhìn cô gái, cô gái mỉm cười và bước vào. Cô gái mặc chiếc váy sexy trên đầu gối, và một chiếc áo xinh xắn hở bụng và cô mang giày cao gót.
Khanh nuốt nước bọt, cảm giác mà Khanh bắt đầu hành động. Khanh đóng cửa lại, cô gái choàng tay qua người anh. Đôi môi của cả hai gặp nhau trong một nụ hôn say đắm. Khanh cảm thấy say mê, đôi tay của anh bắt đầu đi lang thang trên cơ thể của cô gái. Khanh ngữi mùi thơm ngọt ngào trên cơ thể của cô ta.
Khanh thầm nghĩ: “Cô gái đáng yêu thật.”
Đây là một cô nhân viên phục vụ cho Khanh khi anh có buổi ăn chiều. Lúc ấy Khanh nhìn cô gái này và anh đã có ước mơ được che chở cho cô ta bằng những nụ hôn ngọt ngào nhất. Và bây giờ Khanh đã có cơ hội để làm điều đó…
-Em làm việc ở đây lâu chưa? Khanh hỏi cô gái.
Cô gái mỉm cười và đáp:
-Dạ, em mới vào làm việc ở đây khoảng một năm thôi. Rất vui được gặp anh, anh muốn dùng rượu không?
Nói xong cô gái quay sang rót một ly rượu và trao cho Khanh. Cô ta ngồi xuống giường và ôm choàng qua người của Khanh. Khanh đã không thể cưỡng lại sự quyến rủ khi bàn tay của cô gái chuyển động xuống thấp hơn và thấp hơn ở cơ thể của Khanh. Khanh hoàn toàn không cưỡng lại được, anh đã vuốt ve lên ngực của cô gái. Và họ đã có một cuộc gặp gỡ bùng nổ với muôn màu sắc nhảy múa trước mắt họ…
Trước khi ngủ thiếp khanh nghe tiếng thì thầm của cô gái:
-Em xin lỗi.
-Xin lỗi về chuyện gì? Khanh hỏi lại mà đầu óc của anh đang quay cuồng.
-Em rất tiếc, em xin lỗi. Cô gái vẫn thì thầm bên tai Khanh. Nhưng Khanh không đủ sức mạnh và tỉnh táo để đoán ra những gì cô gái nói. Cô ta vẫn ôm Khanh thật chặt và ngủ say. Sau đó Khanh cũng ngủ thiếp đi.
Buổi sáng Khanh thức dậy cảm thấy sảng khoái và hạnh phúc. Nhưng đâu đó ở dưới tận cùng của trái tim ẩn náu một lương tâm tội lỗi…
Với người con gái qua đêm với Khanh thậm chí anh chưa h̀ê biết tên cô. Khanh bước vào phòng tắm, ngay cả một dấu vết của cô cũng không thấy để lại. Cô đã mặc quần áo và bỏ đi.
Bất chợt Khanh nhớ lại câu nói “xin lỗi” của cô, và Khanh đã phát hiện ra chiếc ví của mình. Khanh mở ra và đã thấy mất một số tiền mặt, và một thẻ ngân hàng. Mà có lẽ cô ta đã biết số bật mã, vì tối hôm qua cô ta đã hỏi rất nhiều mà Khanh cũng không nhớ rõ.
Một cuộc phiêu lưu trên giường với người đàn bà khác ngoài vợ. Khanh đã nhận ra rằng dường như không nhiều thú vị. Hơn nữa Khanh cảm thấy dơ bẩn, anh có cảm giác như mình vừa bước ra đầm lầy hôi thối. Khanh muốn gọi cảnh sát, nhưng điều trước tiên khanh cảm thấy mình ngu ngốc và xấu hổ để phải khai báo trong trường hợp này. Và điều thứ hai là chắc chắn sẽ có cuộc thẩm vấn mà vợ của anh sẽ nhận ra rằng việc gì đó đã xảy ra với anh.
Khanh vội vàng gọi điện thoại cho ngân hàng để ngăn chặn sự rút tiền trong thẻ của mình. Khanh cũng được biết rằng số tiền của mình đã bị mất trước thời điểm thẻ rút tiền của anh được ngăn chặn.
Bất chợt Khanh nhớ lại một câu nói khôn ngoan như lời cảnh báo như sau: “Uống nước từ bể chứa của riêng bạn.” Có thể nói gì đây? Đó là tôi, tôi cảm thấy tội lỗi mà tôi đã phản bội vợ. Sự việc xảy ra như một giấc mơ và tôi hứa với mình một điều là sẽ không có thêm một lần nữa xảy ra. Khanh nói khẽ một mình.

12190786_535944046568189_6867449681952060910_n.jpg

TÁC GỈA MINH HỒNG

LỰA CHỌN

Chúng ta nên lựa chọn tình nghĩa đậm sâu thay vì tình yêu mong manh dễ vỡ. Chúng ta có thể lựa chọn sự trống vắng trong tim hơn là mất đi gia đình – cái cột vốn cho ta cảm giác vững vàng. Chúng ta lựa chọn sự đau khổ của tình nhân thay vì sự oán trách của vợ/chồng hay phán xét xã hội vốn sẽ cho ta cảm giác tội lỗi nhiều hơn. Chúng ta hãy lựa chọn giữ gìn danh tiếng thay vì bất chấp thị phi để không ảnh hưởng đến công danh sự nghiệp. Chúng ta lựa chọn sự bình yên thường nhật thay vì làm những điều phá cách phiêu lưu, vì ta muốn điều dễ hơn là thứ khó. Chúng ta lựa chọn giữ gìn cái cũ, cái nhàm chán quen thuộc hơn là đến với cái mới, cái ngọt ngào thăng hoa vì tâm lý ngại thay đổi và sợ mất đi những thứ mình đã nắm chắc trong tay. Nhất là khi chúng ta còn đang hồ nghi rằng cái mới thổn thức kia liệu thực sự có phải là một tình yêu sâu sắc, là một nửa đích thực, là cái tốt đẹp hơn cũ để chấp nhận đánh đổi?
Suy nghĩ cho cùng, trong chuyện tình cảm, chúng ta trước hết đang vì chính chúng ta mà thôi, chứ chẳng phải hy sinh vì ai khác hay vì những chuẩn mực tốt đẹp nào đó như chúng ta tưởng đâu. Một cách tự nhiên thông qua hệ giá trị và niềm tin tích lũy từ bao trải nghiệm sống, chúng ta đã lựa chọn cái mình cho là phù hợp nhất, thậm chí là tốt nhất, vì nó đem lại cho chúng ta cảm giác an tâm và an toàn. Nào phải duyên phận không cho chúng ta cơ hội.
images.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG

CHƯƠNG 1.

Hải và Thùy sinh ra và lớn lên ở Bergen, một trong những thành phố nổi tiếng của đất nước vương quốc Na-Uy.
Hai người chơi thân với nhau hồi còn học chung ở thời trung học.
Bố mẹ của Hải cũng thân với bố mẹ của Thùy. Hải thích Thùy từ lâu lắm, nhưng Thùy thì chưa có cảm giác yêu thương Hải, Thùy chỉ xem Hải là người bạn thân.
Khi vào đại học, Hải và Thùy cũng cùng học ngành tâm lý học, tại trường đại học Bergen. Continue reading