TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TIẾNG KHÓC TỪ TRÁI TIM
Một buổi chiều thứ sáu, bác sĩ Khan lái xe về nhà để chở vợ con đi ăn uống, và xem ca nhạc của các ca sĩ từ Hoa Kỳ qua, có hai MC nỗi tiếng Nguyễn Ngọc Ngạn và Nguyễn Cao Kỳ Duyên mà gia đình của anh rất yêu mến. Đó là niềm vui của vợ chồng anh sau những ngày làm việc mệt mõi.
Đang lái xe trên đường anh cảm thấy chống mặt, đầu óc quay cuồng, anh dừng xe lại ngay lập tức. Trong một vài phút, anh đã rơi vào cơn đột qụy nghiêm trọng.
Vài tháng sau, bác sĩ Khan đã qua khỏi tình trạng nguy hiểm, nhưng anh ấy cảm thấy sợ hãi của cơn đột qụy đó, và kết qủa của cơn đột qụy là anh đã hoàn toàn tê liệt cả hai tay và hai chân.
Bác sĩ Khan không thể nói được, anh chỉ có thể di chuyển cái đầu của mình. Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, nhưng giờ đây phương tiện duy nhất để bác sĩ Khan giao tiếp với bên ngoài là con mắt phải của mình.
Anh đã từng là một vị bác sĩ phẩu thuật thành công của nhiều ca mổ, là cha của hai đứa con trai ngoan ngoãn, là chồng của một phụ nữ hiền lành, xinh đẹp và thành đạt. Là một người bạn tốt của hàng chục người đàn ông và phụ nữ tốt khác. Anh đã nhận thức được tất cả mọi thứ, là một bác sĩ giỏi, anh đã làm việc thành công một cách hoàn hảo.
Nhưng chỉ một ngày thôi, bất hạnh lại đến, để rồi anh lại thấy kinh hoàng khi nhìn thấy gương mặt biến dạng của mình trên chiếc gương soi.
Một gương mặt biến dạng bởi tê liệt, miệng xoắn, mắt trái bị lệt, anh trở nên xấu xí như một con quái vật. Anh nghĩ như thế.
Cảm xúc đau đớn nhất của anh, khi một con ruồi đậu vào vầng trán của anh, anh đã dùng đầu lắc qua lắc lại, nhưng con ruồi qủy quái ấy vẫn lì lợm đậu yên ở giữa vầng trán của anh. Phản xạ tự nhiên anh giơ hai cánh tay của mình lên để xua đuổi con ruồi quái ác này đã làm phiền anh. Nhưng hai bàn tay tê liệt của anh không thể nào nhất lên nỗi để xua đuổi một con ruồi nhỏ bé…Đắng cay của tình huống này, những giọt nước mắt của một vị bác sĩ lương tâm đã chảy ra từ khóe mắt của anh…Anh đã khóc với giọt nước mắt cho chính mình, và những giọt nướt mắt cho những hàng ngàn bệnh nhân đột qụy giống như anh. Đó là cảm xúc đau đớn nhất của đời anh.
Một vị bác sĩ ngoài 40 tuối, anh đã từng cứu sống biết bao nhiêu người, những ngày ấy anh đã sống vui vẻ nhiều với cuộc sống của mình, anh cảm thấy hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Nhưng giờ đây cuộc sống của anh quay trở lại như một đứa trẻ, anh lại phải mang tả hằng ngày ở lứa tuổi 45, và có người chăm sóc cho anh như chăm sóc cho một đứa trẻ sơ sinh…
Tâm trí của anh đi lang thang như một con bướm, bay qua, bay lại, trong không gian và thời gian, cho những giấc mơ đẹp khi anh đang ngắm nhìn vào gương mặt xinh đẹp đáng yêu của người vợ đang say sưa ngủ. Anh nhận thức rất rỏ, giá mà vợ của mình có một người đàn ông mới, đó là ước mơ của anh. Nhưng không, người vợ vẫn vui vẻ cam chịu cuộc sống đau thương với anh, khiến anh bậc khóc, tiếng khóc từ trái tim.

12376782_578842795611647_8999841657335651551_n.jpg

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TRỌN TÌNH
Một ông cụ ngoài 70 tuổi, dáng cao gầy, nhưng trông ông cụ vẫn còn khỏe mạnh. Ông cụ thức dậy lúc rạng sáng, ông đang đi xe đạp trên một con đường trong dáng bộ rất vội vã. Bất chợt có một gã đi xe gắn máy va chạm vào người của ông, làm cho ông ngã lăn ra đường. Những người đi đường gọi xe cứu thương và đưa ông cụ vào bệnh viện. Ông cụ đã bị thương nhẹ ở cánh tay.
Bác sĩ đã khám và băng bó vết thương cho ông cụ. Sau đó người y tá đẩy ông cụ vào phòng nằm nghĩ ngơi và chờ đợi chụp x -quang để xem rõ vết thương của ông cụ như thế nào? Nhưng ông cụ đã nhanh chóng từ chối. Cô y tá thấy lạ nên hỏi ông cụ lý do tại sao?
Ông cụ trả lời:
-Vì vợ tôi đang đợi tôi ở nhà dưỡng lão. Bà ấy đợi tôi đến để ăn sáng với tôi, và sẽ cùng tôi đi dạo vào buổi tối. Đó là lý do tại sao tôi không muốn chụp x-quang, vì tôi sợ bị trể giờ.
Cô y tá nói:
-Thưa ông, ông có thể gọi điện thoại cho bà cụ rằng ông sẽ đến trể cũng được mà.
Ông cụ buồn bã đáp:
-Vợ tôi đã bị mất trí nhớ, bà ấy còn không nhận ra tôi là ai.
Cô y tá cúi xuống nhìn ông cụ và dịu dàng nói:
-Nếu bà cụ không biết ông là ai thì ông không phải bận tâm nhiều đâu ạ! Ông hãy để cho chúng tôi chụp x-quang và theo dõi vết thương của ông.
Vẫn gương mặt buồn bã và lo lắng ông cụ đáp:
-Dù bà ấy không nhận ra tôi là ai, nhưng tôi biết bà ta chính là người vợ hiền của tôi mấy mươi năm qua…
Nói xong ông cụ vội vã bước ra khỏi bệnh viện. Để lại sự ngỡ ngàng và bao nhiêu cảm xúc trong lòng mọi người.

 12208529_536711603158100_6083656026724132886_n-1.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

MÙA PHƯỢNG VỸ NĂM ẤY
Một thứ cảm giác bồi hồi khó gọi tên…
Một thứ cảm giác mà bao nhiêu năm qua vẫn còn lưu luyến…
Những hàng cây phượng nở đỏ rực xung quanh trường của mùa hè năm ấy tôi vẫn còn nhớ…Tôi ngồi trên cỏ và ngước nhìn lên các nhành cây. Một cơn gió mạnh rung chuyển thân cây làm rơi rụng nhiều cánh hoa phượng đỏ nằm trên cỏ. Có tiếng ve sầu réo rắc báo hiệu ngày chia tay đã đến. Trong khoảnh khắc tôi nghe tiếng xào xạc của gió, đôi mắt tôi mờ nhạt, tôi nhắm mắt lại để vài hàng nước mắt lăn dài trên đôi má. Tôi biết rồi đây tôi sẽ xa tất cả bạn bè, thầy cô và một người mà đã dành cho tôi nhiều cảm xúc nhất. Tôi luôn đợi chờ tiếng bước chân quen thuộc của anh, nhưng tôi không bao giờ gật đầu với tình yêu của anh . Tôi không muốn làm cho anh đau khổ, vì tôi biết mình sẽ ra đi…Sau những giây phút lắng động, tôi nhìn lên bầu trời xanh, một chiếc máy bay đang lao thẳng về phía trước, để lại hai sọc trắng giống như bông hoa gòn đã được giải thể đang nằm trong nước.
Ngày ra trường chia tay năm ấy là ngày mà tôi mất đi tất cả bạn bè…Mỗi người một nơi…Không biết mọi người sẽ ra sao? Chúng tôi chia tay nhau ở cái thời điểm mà chưa có điện thoại, chưa có internett. Khiến tôi cảm thấy nỗi nhớ nhung day dứt khó tả.. Tôi yêu những kỷ niệm của thời sinh viên…Kỷ niệm của một thời ở ký túc xá….Tất cả tình cảm ấm áp của thầy cô, bạn bè, vẫn còn sâu đậm trong trái tim tôi, và tôi đang nghẹn ngào với dòng cảm xúc này khi đang chia sẽ.

imgres-1.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

TÌNH THẦY TRÒ
Mối quan hệ giữa giáo viên và học sinh là rất tinh tế, ngọt ngào và đặc biệt.
Người thầy giáo là người giúp đỡ một nụ hoa thành một bông hoa. Trong qúa trình này, người thầy giáo phải trận trọng và để cho các nụ hoa hình thành bông hoa theo tốc độ riêng của mình. Các giáo viên như người làm vườn, người cung cấp đất thích hợp cho cây, để phát triển nở ra hoa thơm và trái ngọt. Ngoài công việc cung cấp kiến thức cho học sinh, người thầy giáo còn phải biết cách chăm sóc tâm hồn cho học sinh, để trẻ được phát triển mạnh mẽ về tư duy và đạo đức.
Đừng bao giờ dùng bạo lực đối với học sinh. Có bao giờ bạn nghĩ rằng học sinh sẽ cảm nhận điều mà bạn không được phép hành xử như họ mong muốn? Tất nhiên, kỷ luật trong nhà trường là vấn đề cần thiết. Nhưng người giáo viên không thể la hét, hay đánh đập học sinh của mình khi chúng làm sai điều gì đó. Đừng hành động đến mức để bạn phải mất đi tính chất độc đáo của người giáo viên. Người giáo viên là một kỷ sư tâm hồn, là một tấm gương soi sáng tâm hồn cho trẻ con được phát triển trở thành những người có tài, có đức, giúp ích cho xã hội sau này. Cách cư xử nhẹ nhàng và tích cực của người thầy giáo là rất quan trọng. Sự tinh tế ấy sẽ giúp học sinh phát triển một cách tốt đẹp. Người thầy giáo có sự khoan dung sẽ dẫn đến sự hài hòa cho chính bản thân mình. Mọi thứ và mọi người xung quanh bạn có xu hướng đồng bộ hóa một cách nhanh chóng. Điều này làm cho mối quan hệ của tình thầy trò được tôn trọng. Và bạn là người dành chiến thắng trong sự tôn trọng và tình yêu thương của học sinh.
images-29.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

NGOẠI TÌNH
Đối với một số người, trong hôn nhân của họ không có gì sai, nhưng họ vẫn có thể phản bội vợ hoặc chồng của mình để đi làm tình với người khác. Nhất là đàn ông.
Chúng ta thường có xu hướng xem ngoại tình như một dấu hiệu cho thấy thời gian đã kết thúc một mối quan hệ. Tuy nhiên người đàn ông ngoại tình, không phải vì họ không còn yêu vợ của mình nữa. Mà có thể bị cám dỗ của người phụ nữ khác, đã khiến họ  phải lừa dối người vợ của mình. Ngoại tình được coi là sự phản bội tồi tệ nhất, khi người đàn ông lừa dối vợ của mình để đi san sẽ riêng tư với một phụ nữ khác. Điều mà đáng lẽ ra chỉ được dành riêng cho một người duy nhất đó là người vợ. Trong hôn nhân, được coi là một lời hứa rằng vợ chồng không được phản bội nhau. Nhưng ở một khía cạnh kín, người đàn ông thậm chí lại khá hạnh phúc trong lúc họ phản bội vợ. Mà họ quên rằng sự không chung thủy là điều đáng sỉ nhục. Họ đã để cho con cái mất lòng tin vĩnh viễn, để lại cho người vợ sự đau khổ khi bị người bạn đời lừa dối.
Nếu người đàn ông ngoại tình muốn ăn năn thì phải mở lòng trung thực, và chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Phải đấu tranh cho mối quan hệ gia đình được hàn gắn trở lại.
Đối với phụ nữ, sự tha thứ là rất khó, rất lớn, mà họ không muốn sử dụng. Trong hôn nhân đã bị ô nhiễm thì khó mà tha thứ. Nhất là sự tha thứ trong mối hận thù.
Người đàn ông nào đã xem nhẹ hạnh phúc gia đình, thì phải chịu trách nhiệm hành động mà anh ta đã làm. Anh ta sẽ mất đi tất cả… Một hạnh phúc lớn nhất là: “Hạnh phúc gia đình.” Điều mà người đàn ông đã mất đi nhiều năm để xây dựng. Nếu người phụ nữ mới của anh ta rời bỏ anh ta sau đó, hẳn nhiên ai cũng biết rằng đó là sự trả gía.
images-20.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TRÁI TIM MÙ QUÁNG

Vào một buổi chiều thu rất thu, một chàng trai tên Khắc Việt nói với cô gái Kim Thanh với tất cả tình yêu thương nồng nàn nhất. Anh nắm tay cô, nhìn vào đôi mắt của cô và nói:
-Em là tất cả những gì trong cuộc sống của anh.
Cô trả lời bằng nụ cười, và nhắm mắt lại để cho nụ hôn của anh trôi dạt trong cô…
Cuộc sống của họ bắt đầu có màu sắc, đã có nghĩa dành cho nhau, và họ chia sẽ bao nỗi buồn vui cho nhau. Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TÌNH BẠN

Trong cuộc sống, tình bạn là những giá trị đáng qúy nhất, mà chúng ta phải nên trân trọng để giữ gìn sự bền vững.
Tình bạn, tình đồng nghiệp, là một trong những thứ tình cảm mà chúng ta cảm thấy thoải mái nhất. Vì những mối quan hệ đó là một thứ tình cảm rất tốt đẹp, chúng ta có thể tận hưởng cùng nhau những lúc vui, và cũng có thể san sẽ cho nhau những nỗi buồn và giúp đỡ cho nhau khi cần thiết.

Nhưng trong thực tế không phải tình bạn nào cũng tốt đẹp cả, có đôi khi chúng ta lại hiểu lầm nhau, lợi dụng nhau, hoặc cái tôi của mình qúa lớn để đánh mất đi tình bạn.
Vậy thì chúng ta phải làm thế nào để tình bạn được bền chặt?
Theo tôi, chúng ta phải nhìn lại chính mình và phân tích hành vi của mình đối với người bạn. Chúng ta cần thiết để nắm giữ tình bạn vững bền, hãy kiên nhẫn một chút với người bạn của mình nếu họ có lầm lỗi, hãy phân tích những điều đã xảy ra, và người bạn kia nên nói lời “xin lỗi” nếu nhận thấy mình có lỗi.

Hãy trung thực vì đó là nền tảng cho tình bạn, chúng ta không nên tạo ra sự oán hận hoặc chỉ trích sau lưng người bạn của mình, mà điều tốt nhất là phải đối mặt nhau để giải quyết vấn đề.
Trong tình bạn chúng ta cũng cần quan tâm đến nhau, để tình bạn không dần dần biến mất.
Mặt tích cực trong vấn đề tình bạn cũng rất quan trọng, khi ta có một người bạn đang gặp một nghịch cảnh làm cho họ phải đau khổ, dẫn đến tiêu cực. Nhưng khi có một người bạn tốt đến để giúp đỡ, đem đến sự lạc quan cho họ thì họ sẽ trở nên lạc quan hơn.
Tha thứ cũng là một đức tính về đạo đức của mỗi con người, đôi khi ta cũng nên tha thứ cho người bạn của mình, nếu sự nhằm lẫn ấy chỉ vô tình.

Và ta cũng cần biết lắng nghe, hầu như mọi người thường không muốn lắng nghe người khác, đó cũng là lý do tại sao tình bạn rạn nức. Phải biết chấp nhận sự khác biệt của người khác, vì một người bạn của mình không cùng chung ý nghĩ của mình.
“Tình bạn” là một thuật ngữ khá mơ hồ mà tôi thích nhất.
images-17.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

ĐỪNG QUÊN LỐI VỀ

Một buổi tối khi Quang về nhà, vợ của Quang dọn cho anh bữa cơm tối, anh nắm tay vợ và nói:
-Anh muốn nói chuyện với em.
Oanh ngồi lặng lẽ, bất chợt Quang nhìn thấy nỗi đau trong mắt vợ. Quang không biết làm thế nào để mở lời, cố gắng lắm anh mới nói thành lời:
-Anh muốn ly hôn.
Oanh không tỏ vẻ khó chịu với lời nói của chồng mà nhỏ nhẹ hỏi:
-Tại sao?
Đêm đó họ không nói chuyện với nhau, Oanh ngồi khóc. Quang hiểu vợ muốn biết lý do của sự ly hôn, nhưng Quang không thể trả lời…Vì Quang đã đánh mất trái tim của mình cho một người phụ nữ khác, Quang không còn yêu vợ nữa, có chăng chỉ là sự thương hại…
Với cảm giác tội lỗi của mình nên Quang đã thỏa thuận để lại ngôi nhà, chiếc xe hơi mới mua và 50% số tiền trong ngân hàng cho vợ.
Oanh đọc những thỏa thuận của chồng mà trái tim cô vỡ thành trăm mãnh. Cô đã trải qua 20 năm cuộc đời mình với chồng, nhưng giờ đây đã trở thành người xa lạ. Quang thấy thương hại vợ với tất cả những gì đã hy sinh, và tình cảm đã dành cho mình, nhưng anh đã đánh mất tất cả… Vì Quang đã yêu một người phụ nữ khác.
Đột nhiên Oanh bắt đầu la hét và than khóc để trút cơn tức giận, vì thế ý định ly hôn càng rỏ ràng đối với Quang hơn.
Ngày hôm sau Quang trở về nhà, anh không ăn cơm tối và đi ngủ sớm, vì Quang đã qúa mệt mõi với những giây phút đắm đuối bên người yêu của anh ta. Một buổi sáng, Oanh trình bày cho Quang điều kiện ly hôn, cô không muốn bất cứ điều gì từ Quang nhưng cô muốn Quang có thể đợi thêm một tháng nữa.
Quang hỏi:
– Lý do tại sao?
Oanh trả lời rất đơn giản:
-Là vì con trai của chúng ta sắp chuẩn bị cho kỳ thi, nên chúng ta không nên phá vở cuộc hôn nhân trong lúc này, sẽ ảnh đến thi cử của con trai.
Quang đồng ý, vì đó là lý do chính đáng, nhưng Oanh lại có một yêu cầu khác rằng: -Chúng ta sẽ tiếp tục ở cùng phòng như trước, và hãy thân mật để con trai không nghi ngờ.
Quang gật đầu, nhưng anh cảm thấy xấu hổ vì nghĩ rằng họ đang đối mặt với cuộc ly hôn.
Ngày đầu tiên của một tháng thỏa thuận ly hôn.
Quang nắm tay vợ bước ra khỏi cửa, con trai của họ đang đi ở phía sau vổ tay và nói:
-Bố mẹ tay trong tay, con thật là vui.
Lời nói của con trai làm tổn thương Quang rất nhiều. Quang bước ra xe với cái nắm tay cùng vợ. Oanh nhắm mắt lại và nói khẽ bên tai Quang:
-Xin anh vui lòng đừng nói với con trai sự ly hôn của chúng ta. Quang gật đầu.
Khi con trai nổ máy xe đi học. Oanh bước ra khỏi xe của Quang đến đón xe buýt đi làm, còn Quang lái xe một mình đến nơi làm việc.
Ngày thứ hai.
Cả hai vợ chồng đều cảm thấy thoải mái hơn, Oanh dựa vào ngực Quang, và Quang cũng có thể cảm nhận được những gì sau làn áo lụa mỏng của cô…Quang nhận ra rằng anh đã không nhìn thấy nó một cách cẩn thận hơn. Quang cũng nhận ra rằng anh không còn trẻ nữa; đã có vài nếp nhăn và tóc bạc. Sự cố đã đến với hôn nhân của họ. Trong một khoảnh khắc Quang suy nghĩ và tự hỏi: “Mình đã làm ra những gì?”
Ngày thứ ba:
Quang bế vợ lên, anh cảm thấy rằng sự riêng tư đang trở lại…Đây là một phụ nữ đã cho anh 20 năm của cuộc đời mình, từ khi cô còn rất trẻ…
Trong những ngày sau đó…Những riêng tư tình cảm giữa vợ chồng tiếp tục phát triển…Quang không kể cho người tình của anh biết điều đó.
Một buổi sáng, khi Quang và Oanh còn đang ở trong phòng, Oanh đưa cho Quang bộ quần áo vừa mới được ủi xong. Ngay lúc ấy con trai bước vào phòng và nói:
-Bố là người đàn ông tuyệt vời, con muốn nhìn thấy bố nắm tay mẹ mỗi ngày khi bước ra khỏi cửa.
Đối với con trai muốn nhìn thấy cha mẹ ngày qua ngày nắm tay nhau khi bước ra khỏi cửa, đã trở thành thiết yếu của cuộc sống của mình.
Oanh ôm con, Quang quay mặt sang nơi khác. Anh cảm thấy sợ hãi cho sự suy nghĩ đổi ý của mình về việc ly hôn…
Ngày hôm ấy Quang tiếp tục nắm tay vợ khi ra khỏi cửa, bất chợt anh có cảm giác như ngày đầu mới cưới. Oanh vuốt nhẹ trên cánh tay của Quang một cách tự nhiên và nhẹ nhàng…Quang ôm vợ thật chặt như đêm tân hôn của họ, anh ôm vợ mà không muốn buông tay, và cảm thấy một nỗi buồn man mác.
Ngày cuối cùng của một tháng, Quang cũng ôm vợ mà không muốn buông ra. Con trai đã đi đến trường, Oanh ra đón xe buýt đi làm và Quang lái xe đến văn phòng.
Buổi chiều Quang nghĩ làm việc sớm để đi đến nhà người tình, người yêu của anh ra mở cửa. Anh nhìn cô và nói:
-Xin lỗi em, anh không thể bỏ vợ, anh không thể đánh mất cuộc sống của gia đình. Anh không thể đánh mất những gì qúy gía mà vợ anh đã dành cho anh 20 năm qua, anh đã đánh giá cao về người vợ của anh, anh thật sự xin lỗi em, anh không thể nào ly hôn được.
Người tình của Quang bắt đầu than khóc, cô tát vào mặt Quang, sau đó cô ta đẩy Quang ra khỏi cửa.
Quang đi xuống cầu thang, lái xe vào cửa hàng bán hoa, anh mua một bó hoa hồng đỏ để tặng vợ.
Cô bán hoa hỏi anh: “Ông muốn có một tấm thiệp để ghi không?”
Quang cười và nói:
-Vâng! Cô cho tôi một tấm.
Cô bán hoa đưa cho anh một tấm thiệp nhỏ có hình bông hồng đỏ rất xinh, và Quang ghi vào tấm thiệp “Anh sẽ nắm tay em mỗi buổi sáng cho đến khi cái chết đến.”
Về đến nhà Quang chạy lên lầu vào phòng và tặng bó hoa hồng đỏ cho vợ, Oanh vui mừng và xúc động, cô mỉm cười và rơi vài giọt lệ, cô ôm anh hôn và thì thầm bên tai chồng:
-Anh là người đàn ông tuyệt vời, là người chồng biết yêu thương vợ.
Vừa lúc ấy con trai vừa về đến nhà và bước lên lầu đứng trước mặt bố mẹ, con trai vui mừng mỉm cười và nói:
-Hôm nay con làm bài thi rất tốt.
Quang cảm thấy một niềm hạnh phúc thật sự. Quang đã đánh giá cao những gì anh đã có từ hạnh phúc của mình là con trai và vợ.
Quang đã cảm nhận rằng trong cuộc sống, những gì quan trọng không phải là nhà, xe, hoặc tiền trong ngân hàng, hay những cuộc bay bướm ở bên ngoài. Những thứ đó chỉ là vẻ để tạo ra một môi trường mà nhiều khi người ta nghĩ rằng sẽ đưa mình đến hạnh phúc. Nhưng trong thực tế không phải như vậy.
Hãy cố gắng giữ gìn cho cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của mình, hãy luôn luôn nhớ những ngày đầu tiên của ngày mới cưới thì chúng ta sẽ thấy tình yêu rất đẹp.

imgres.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

CÁNH HOA MONG MANH

Linda nhìn cha nói:
-Con không sao mà cha.
Cha lo lắng:
-Nhưng con phải đi đến bác sĩ khám.
-Dạ không, con không thích đến bác sĩ. Linda nói với cha.
-Con sốt cao lắm rồi, cha phải chở con đến bác sĩ bây giờ.
-Con chỉ sốt một chút, rồi sẽ khỏi  thôi mà cha.
-Con không nên nói như thế, thôi chúng ta đi thôi kẻo muộn.
Ngay lập tức họ đã ngồi vào xe đến bệnh viện. Hai cha con ngồi ở phòng đợi, một cô y tá bước ra và gọi:
-Linda Nguyễn.
-Xin chào, tôi là Linda Nguyễn.
Cha cũng gật đầu chào cô y tá.
-Linda hãy theo tôi.
Linda đi theo cô y tá bước vào phòng của bác sĩ.
-Cô hãy ngồi ở đây, bác sĩ sẽ đến nhanh chóng. Nói xong cô y tá mỉm cười với Linda rồi quay lưng bước đi. Đúng như lời cô y tá nói, mấy phút sau có bác sĩ bước vào phòng. Họ bắt tay nhau, cả hai cùng ngồi xuống ghế. Vị bác sĩ nhìn vào máy tính đọc một lúc rồi quay sang hỏi Linda:
-Cô đã bị sốt thường xuyên có phải vậy không?
Linda gật đầu:
-Vâng! Đúng vậy.
-Cô có triệu chứng bất thường nào không?
-Dạ! Cháu thường bị ra máu và đau bụng.
-Được rồi, tôi sẽ kiểm tra xem thế nào.
Sau đó Linda nằm trên một chiếc giường trắng, vị bác sĩ khám cho Linda xong. Ông nói:
-Cô hãy sang phòng bên cạnh để thử máu.
Linda bước qua phòng bên cạnh, cô y tá lấy một ống nghiệm máu của Linda.
-Cảm ơn, bạn hãy vui lòng ra ngoài phòng đợi, bác sĩ sẽ gọi sau. Cô y tá nói với Linda.
Linda chào cô y tá rồi bước ra phòng đợi và ngồi bên cạnh cha.
Một lúc sau bác sĩ bước ra và gọi cha vào nói chuyện riêng. Khoảng 15 phút sau cha bước ra phòng đợi. Biểu hiện của người cha cho thấy những gì bác sĩ nói có lẽ không phải là tích cực. Vì vậy Linda có cảm giác lo lắng nhìn cha, cha từ từ bước lại gần Linda.
Không đợi lâu được nữa Linda lên tiếng hỏi:
-Cha! bác sĩ nói gì vậy? Đã có điều gì xảy ra với con phải không cha?
Những giọt nước mắt từ từ chảy xuống má của Linda, cô đau nhói, sự thất vọng hiện rỏ trên gương mặt của cô. Linda ôm chầm vào cha vừa khóc vừa hỏi:
-Con đã bị gì rồi phải không cha? Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

MẸ
Năm con trai được 1 tuổi, cha mất sớm mẹ một mình với những gánh rau nuôi đứa con trai lớn lên . Khi con trai lên 5 tuổi bắt đầu đi học, mẹ bán hết gánh rau để mua cho con sách bút mới, ba lô đẹp, quần áo mới cho ngày khai giảng.
Đến khi con trai học lên cấp 2, cấp 3, mẹ vẫn tiếp tục với những gánh rau đi bán tới lui hằng ngày để nuôi con. Tuổi thơ của con giống như những cây rau xanh của mẹ, vô tư lớn lên, vô tư vui đùa với nắng, mưa, mà không hề biết mình khôn lớn, xanh tốt là nhờ bàn tay chăm sóc, lam lũ, một nắng hai sương của mẹ mới có.
Thế rồi lúc con trai thi đậu vào đại học, mẹ vui mừng khôn siết, mẹ mua biết bao nhiêu là thứ ngon về nấu cho hai mẹ con ăn mà hiếm lắm mẹ mới ăn ngon như vậy, thường thì mẹ chỉ để dành những món ngon cho con thôi. Những ngày tháng sinh viên dù con có đi làm thêm nhưng mẹ luôn dành dụm tiền cho con mỗi khi con về thăm mẹ.
Con đi học xa, mẹ ở nhà một mình vẫn gánh rau đi bán để dành tiền gởi thêm cho con. Những ngày mẹ đau yếu, một mình mẹ gắng vượt qua, mẹ không hề cho con hay biết.
Ngày con trai ra trường làm việc tại một công ty có tiếng ở Sài Gòn, ở xa con mẹ nhớ con nhiều nên mẹ bán nhà ở quê gom tiền cho con mua căn hộ chung cư tại Sài Gòn để hai mẹ con được sống gần bên nhau.
Rồi đến một ngày con trai cưới vợ, mẹ vui mừng cho hết số tiền còn lại cho vợ chồng con. Có thêm con dâu mẹ rất vui mừng, lúc này mẹ còn sức khỏe nấu cơm cho con trai và con dâu đi làm về ăn.
Vài năm sau. Mẹ già yếu, mẹ thường bị nhức đầu, chóng mặt, rồi bị thấp khớp nữa… Không còn sức khỏe để nấu cơm cho vợ chồng con ăn như trước. Con dâu nấu ăn không vừa miệng mẹ, mẹ ăn không được nhiều. Con trai thấy vậy nói với vợ:
-Em cố gắng nấu ăn ngon vừa khẩu vị của mẹ nhé.
Con dâu giận chồng không nói chuyện bỏ vào phòng, mẹ nói với con trai:
-Không sao đâu con, mẹ già rồi ăn gì cũng được, con đừng la rầy vợ con tội nghiệp nó.
Rồi công việc bận rộn, con dâu họp hành, tiệc tùng ít ăn cơm ở nhà, con trai cũng thế vừa mới được thăng chức, rất bận rộn, họp hành và gặp đối tác thường xuyên nên cũng ít ăn cơm ở nhà. Những lần như vậy mẹ ở nhà tự tay nấu mì gói ăn cho qua bữa.
Mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau hành hạ mẹ từng đêm, con trai thấy thương mẹ, chở mẹ đến bác sĩ khám. Nhưng rồi vài tuần sau mẹ lại đau trở lại, con trai nhờ vợ chở mẹ đi khám vì lý do có cuộc đấu thầu quan trọng, nên con dâu phải chở mẹ đi khám bệnh. Mẹ cũng đở đau được một thời gian ngắn.
Vài tháng sau mẹ lại vật vã trong cơn đau trở lại, con trai thấy tim mình như quặn thắt, mà mình thì không có thời gian lo cho mẹ. Con dâu cũng vậy, bao nhiêu năm phấn đấu để trở thành cái chức “trưởng phòng” không dể dàng chút nào, nếu cứ bỏ thời gian ra ở nhà lo cho mẹ thì sợ có ngày sẽ có người khác ngồi vào chiếc ghế đó của mình.
Hai vợ chồng bàn luận với nhau: “Hay là mình gửi mẹ vào viện dưỡng lão, ở đó sẽ có người thường xuyên chăm lo cho mẹ chu đáo hơn.”
Một buổi sáng cả nhà đang ngồi ăn sáng, con trai nói với mẹ rằng: -Mẹ ạ! Vợ chồng con dạo này bận rộn lắm không lo cho mẹ được, mà mẹ ở nhà có một mình nếu có chuyện gì xảy ra thì không có ai ở nhà giúp mẹ kịp. Vợ chồng con tính gửi mẹ vào viện dưỡng lão, ở đó sẽ có người thường xuyên lo cho mẹ tốt hơn, cuối tuần vợ chồng con sẽ vô thăm mẹ, mẹ nhé.
Đôi mắt mẹ đượm nét buồn hiu, mẹ đã quen sống gần con, nay xa con chắc lòng mẹ sẽ bất an. Ánh mắt buồn buồn của mẹ nhìn con như muốn nói: “Đừng, con ơi! Mẹ không muốn vào viện dưỡng lão đâu.” Nhưng nhìn ánh mắt của vợ chồng con sao mẹ không thể thốt nên lời được. Con trai vui vẻ tưởng mẹ đồng ý, bảo vợ đi sắp xếp quần áo cho mẹ, rồi hai vợ chồng chở mẹ gửi vào viện dưỡng lão.
Một ngôi nhà rộng lớn sang trọng dành cho những cụ gìa tập trung lại ở nơi đây. Phần đông các cụ đều ngồi trên xe lăn, có cụ đang ngồi lẩm bẩm một mình, có cụ thì đang cúi đầu nhai chậm chạp miếng bánh mì, có cụ đang ngồi thẩn thờ nhìn mông lung đâu đó…Mẹ nhìn thấy cảnh tượng những người già cô đơn như thế, bỗng dưng mẹ thấy buồn và lo lo …
Ngày thứ nhất trong viện dưỡng lão. Mẹ thấy buồn buồn … Mẹ không muốn ăn, mẹ khó ngủ.
Ngày thứ hai. Ṃẹ nhớ con trai ,con dâu, mẹ cố ăn được một ít, ngủ được một ít.
Ngày thứ ba. Sao mẹ thấy nhớ nhà qúa, cô đơn qúa, mẹ khóc.
Sáng ngày chủ nhật con trai vào thăm mẹ, mẹ vui mừng khôn xiết, nhưng rồi cũng đến lúc con trai phải về nhà, mẹ lo sợ giây phút chia tay. Con trai xoa xoa cái lưng của mẹ và nói:
-Mẹ nằm xuống nghĩ ngơi nhé, con phải về để ngày mai đi làm sớm.
Nói xong con trai vẩy tay chào mẹ , rồi bước ra khỏi cửa. Mẹ nhìn con không chớp mắt, một cảm giác buồn xa xăm…Có phải chăng mẹ sợ hai chữ “xa cách.”
“Xa cách” Âm vang hai tiếng nghe buồn não ruột mà lòng người chẳng muốn bao giờ, mẹ sợ phải xa con, sợ xa con mãi mãi…Nhưng dù sao mẹ cũng đã từng vui và tự hào về con trai thành đạt, có chức có quyền, có nhiều thứ mà trong đời mẹ chưa hề nghĩ đến.
Tuần lễ thứ hai.
Không thấy con vào thăm, mẹ buồn ăn không được ngủ không ngon. Không biết con có chuyện gì không? Mẹ lo lắng…
Người của mẹ thấy lạnh lạnh, mẹ cũng thấy đau ở đầu gối, nữa đêm mẹ ngồi dậy lấy chai dầu nóng xoa xoa ở hai đầu gối, rồi mẹ đắp mền lại cố nhắm mắt cho giấc ngủ lại đến…
Tuần lễ thứ ba.
Mẹ đợi cho đến khi tấm lịch ở viện dưỡng lão có màu đỏ (ngày chủ nhật) mẹ mừng và nghĩ thầm: “Chắc hôm nay con trai sẽ vào thăm mẹ.”
Chờ mãi đến chiều tối, có con dâu vào thăm. Mẹ vui mừng hỏi con dâu:
-Sao chồng con không vô thăm mẹ?
Con dâu trả lời: -Dạ! Chồng con đi học ở Singapore 3 tháng mới về mẹ ạ.
Mẹ ngồi im lặng…Trời tối con dâu cũng phải về nhà nghĩ ngơi để ngày mai còn phải đi làm sớm nữa.
Con dâu nói: -Thưa mẹ con về, mẹ nằm xuống nghĩ cho khỏe mẹ nhé. Mẹ gật đầu, con dâu bước ra khỏi cửa.
Rồi một tháng…
Hai tháng..
Ba tháng…
Không có ai đến thăm mẹ, mẹ buồn, mẹ ngã bệnh, mẹ ốm hơn nhiều, mẹ cảm thấy cô đơn, thấy đau nhức cả người, mẹ yếu thật rồi, đôi mắt thần sắc của mẹ đờ đẫn u buồn…Mẹ ăn ít, có người chăm sóc cho mẹ, xoa dầu nóng cho mẹ, nhưng sao mẹ vẫn nhớ con…
Một buổi sáng.
Người ta phát hiện:
Mẹ ngủ thật ngon…Thật lâu…Lâu đến mức mẹ không thức dậy được nữa…Không ngồi dậy được nữa…
Mẹ đã qua đời…Mẹ đã, đã chết thật rồi…
Con trai đã trở về nước ngày hôm qua, tính cuối tuần này sẽ vào viện dưỡng lão thăm mẹ. Sáng hôm nay con trai nghe tin từ viện dưỡng lão báo rằng: “Mẹ đã qua đời.”
Con trai bỏ hết công việc chạy xe vào viện dưỡng lão thì…
Mẹ đã nằm im lặng…Mẹ không buồn…Mẹ không khóc…Mẹ không còn đau nhức khớp xương nữa…Mẹ không còn thói quen xoa dầu nóng ở hai chân nữa…Mẹ cũng không còn trông chờ con đến thăm mẹ nữa…Bới lẽ mẹ đã vĩnh viễn xa lìa cỏi đời này rồi…Đó là mẹ của con.
Con trai khóc oà, khóc sướt mướt như hồi còn nhỏ vậy…Con trai đưa hai tay đấm đấm vào đầu, rồi lao tới chiếc giường mẹ đang nằm, con trai kéo nhẹ tấm ra xuống nhìn lại gương mặt thân thương của mẹ. Con trai vừa khóc vừa gục đầu vào cánh tay bất động của mẹ:
-Mẹ ơi! Con không cần chức vụ, không cần địa vị, không cần giàu sang, con chỉ cần có mẹ thôi.
Nhưng tất cả đã qúa trể rồi…Bàn tay của mẹ không nhất lên được nữa để vuốt đầu con như lúc con còn nhỏ…
Đã muộn mất rồi …Con trai cảm thấy bơ vơ, đau khổ, tê tái, dày vò, ăn năn:
-Mẹ ơi! Con bất hiếu qúa, mẹ già rồi đâu còn sống bao lâu nữa, sao con không để mẹ sống gần con để con được chăm sóc cho mẹ. Mẹ ơi! Đó là lỗi của con, con còn nợ mẹ chữ “hiếu” xin mẹ tha lỗi cho con.

11111116_469219326573995_3945004288543647512_n.jpg