TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH YÊU LÀ GÌ?
Có những cặp vợ chồng họ cãi vã với nhau hàng trăm lần, nhưng tại sao họ vẫn ở mãi bên nhau? Có lẽ đơn giản là họ chia sẽ nhau một giấc mơ chung; ngủ chung một giường, ăn chung một mâm. Vì vậy niềm đam mê của họ vẫn còn bền chặt.
Tại sao họ vẫn bền chặt bên nhau? Bởi vì họ sợ bắt đầu lại từ đầu, họ sợ cái mới, cái ngọt ngào thăng hoa nhưng chưa chắc thật. Bởi vì họ không can đảm sống xa nhau, họ không có thói quen của sự cô đơn. Bởi vì họ có chung một gia tài vô giá, đó là những đứa con. Họ có cái chung của sự quen thuộc; một mái nhà, một chiếc giường và nhiều kỷ niệm đẹp…Đã gắn liền họ với nhau như cây và lá. Đã khiến họ chấp nhận chịu đựng những khuyết điểm của nhau trong kiên nhẫn, để bảo tồn sự hiệp nhất cũng như hòa thuận với nhau. Tất cả chỉ vì tình yêu.

images-13.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH MẪU TỬ
Sau khi trận động đất chấm dứt. Lực lượng cứu hộ đến những ngôi nhà sụp đổ để tìm kiếm những người bị vùi dập. Khi họ vào bên trong ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ đã nhìn thấy xác chết của cô qua những khe nứt. Cô chết với một tư thế đang qùy gối, dường như cô đang cầu nguyện. Thân hình cô đang nghiêng về phía trước, giữa hai tay với tư thế như đang bảo vệ một cái gì đó…Khó khăn lắm những người cứu hộ mới kéo người phụ nữ ra được. Họ hy vọng người phụ nữ vẫn còn sống sót, nhưng thân thể của cô đã lạnh cứng, cô đã chết. Đột nhiên họ nghe tiếng khóc trẻ con phía bên dưới. Cả đội cứu hộ cùng cố gắng hốt bỏ những mãnh vụn để kéo em bé lên. Cậu bé khoảng dưới một tuổi, đã được mẹ quấn một tấm chăn ấm từ hai cánh tay đến chân. Cậu bé nằm dưới cơ thể đã chết của người mẹ. Đội cứu hộ đã khẳng định rỏ ràng rằng người phụ nữ này đã ôm con trai vào lòng để bảo vệ cho con. Cô đã lấy thân mình che chở cho con trai. Khi ngôi nhà bắt đầu sụp đổ, cô đã hành động như vậy để cứu con trai của mình. Cậu bé vẫn ngủ một cách bình an. Những người cứu hộ đem cậu bé đến bệnh viện để bác sĩ khám. Khi một vị bác sĩ mở tấm chăn ra, anh ta thấy có kèm một mãnh giấy với dòng chữ sau: “Nếu con còn sống sót thì hãy luôn biết ơn những người đã cưú sống con.”
imgres.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

ÁNH SÁNG TÂM HỒN

Một cô gái 18 tuổi còn trẻ và vụng dại, vô tư thật đấy trong vòng tay bao bọc của bố mẹ. Bố mẹ rất thương yêu và kỳ vọng vào đứa con gái cưng của mình.
Trước ngày ôn thi đại học, Trúc có ước mơ sau này mình sẽ trở thành bác sĩ chữa bệnh cứu người.
Trúc cố gắng ôn thi, học cũng nhiều nhưng sao đầu óc vẫn hoang mang lo lắng.
Đêm cuối trước kỳ thi Trúc mất ngủ, tinh thần mỏi mệt…
Kết qủa sau kỳ thi là:
Trúc thi rớt đại học.
Đau buồn qúa Trúc không muốn về nhà, vì sợ bố mẹ bị sốc và sẽ la mắng mình:
-Đi đâu đây? Nhảy xuống cầu tự tử ư? Hay đi bụi, lang thang khắp nơi để kiếm sống? Đầu óc Trúc quay cuồng, mõi mệt…
Đôi chân dẫn bước Trúc vào một công viên để tìm được giây phút bình yên, tĩnh lặng cho tâm hồn. Trước mắt Trúc là chiếc ghế đá trống ở phía dưới hàng cây, Trúc ngồi ở đó.
Trúc thích sự êm dịu như thế này, một giây phút Trúc tạm quên đi những khổ đau…
Bỗng dưng có một cô bé đang tung tăng chạy nhảy phía trước mặt Trúc, cô bé nhảy chân sáo tiến gần đứng bên cạnh Trúc và nói:
-Chào chị, chị xem em có cái gì đây?
Trong tay cô bé là một cây bút mực dơ bẩn, do sự lẫn lộn với đất cát. Trúc cười gượng và chán nản, cô bé im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Trúc. Đôi tay nhỏ bé nâng niu cây bút mực và nói:
-Chắc đây là cây bút đẹp? Em xin tặng chị nè!
Trước mắt Trúc là cây bút đã hết mực, phía trong cây bút có dấu mực màu xanh đã cạn gần hết, mà ai đó đã vô tình xã rác trong công viên này. Nhưng Trúc cũng phải nhận để cô bé vui, Trúc đưa tay mỉm cười và nói:
-Được rồi chị sẽ nhận.
Thay vì đưa cây bút mực cho Trúc, Nhưng cô bé lại để cây bút mực chơi vơi giữa khoảng không gian một cách vô thức. Trúc nhìn thẳng vào đôi mắt của cô bé, Trúc phát hiện ra cô bé đã bị mù. Trúc nghẹn ngào:
-Chị cảm ơn em.
Cô bé mỉm cười vui sướng và tiếp tục chạy nhảy nô đùa, Trúc nhìn theo cô bé. Có lẻ cô bé không biết rằng chính nó đã làm cho tâm hồn Trúc xao động.
Trúc đang tự hỏi mình:
-Tại sao nó biết được một cô gái đang ngồi tuyệt vọng một mình trên chiếc ghế đá ở dưới hàng cây? Tại sao nó có thể biết được tâm trạng đau khổ của mình trong lúc này? Có phải trong trái tim đã cho nó ánh sáng thật sự ư!
Trúc ngồi buồn tênh, tự dưng hai hàng nước mắt chảy ra lăn dài trên hai vầng má và trên đôi môi khô héo của Trúc. Bất chợt Trúc nhận ra rằng:
-Chỉ là một cuộc thi thôi mà, không vượt qua được nghĩa là mình chưa đủ sức, mình cần phải tiếp thêm cho mình những điều kiện cần và đủ. Chỉ là một cơ hội thử thách… Tại sao mình lại tuyệt vọng đến như vậy? Mọi sự đau khổ là do mình tự tạo ra, mình đã tự làm khổ mình, chính mình mới là kẻ mù lòa…
Sự xuất hiện của cô bé như một ánh sáng ấm áp xua tan đi nỗi buồn tuyệt vọng và bóng tối u ám đang che phủ quanh Trúc.
Trúc bừng tĩnh dậy, đứng lên mạnh mẽ đi về nhà:
– Nhất định mình sẽ cố gắng học tập nhiều hơn nữa, nhất định mình phải thi đậu vào đại học y khoa ở kỳ thi tới…
Hằng ngày sau giờ học ôn thi ở lớp, Trúc vào thư viện ngồi đọc sách thêm, Trúc đọc sách rất nhiều . Lúc này Trúc cảm thấy tự tin hơn, vui vẻ nhiều hơn vì có sự khuyến khích từ bố mẹ, bố mẹ luôn là nguồn an ủi và động viên cho Trúc.
Kỳ thi đại học nữa lại đến.
Kết qủa là Trúc đã thi đậu vào Đại học Y Khoa. Tin vui cho cả gia đình, mẹ nấu nhiều món ngon đãi tiệc hai bên nội, ngoại. Mẹ mua nhiều quần áo đẹp tặng Trúc, Trúc xúc động và thương bố mẹ vô cùng… Trúc cố gắng chăm chỉ học hành để bố mẹ vui, và tạo dựng cho những ước mơ của mình.
Qua sáu năm học. Trúc ra trường và làm việc tại bệnh viện, Trúc có ước mơ tìm lại được cô bé ngày nào. Những ngày rảnh rỗi Trúc thường rủ bạn bè đến công viên để tìm cô bé, nhưng cô bé vẫn bặt  vô âm tín. Cho đến một ngày chúa nhật đẹp trời, Trúc một mình lang thang nơi công viên này.  Bất chợt Trúc nhìn thấy cô bé  ngồi trên chiếc ghế đá dưới hàng cây, bên cạnh có một người phụ nữ. Trúc vội vã chạy đến ôm chầm cô bé, khi hỏi ra Trúc mới biết người phụ nữ ấy là mẹ của cô bé. Biết được hoàn cảnh khó khăn của gia đình cô bé. Trúc sẵn sàng thực hiện được ước mơ là đã giúp đỡ cho cô bé. Cô bé đã được ghép giác mạc, giờ thì cô bé đã nhìn thấy được ba má, những người thân yêu và cô bé đã được nhìn thấy tất cả vạn vật trên cỏi đời này.11168151_467288480100413_4409805795455325942_n-1.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

BIẾT ƠN CUỘC SỐNG
Biết ơn cuộc sống là biết ơn con người. Khi một cái chết đang kề cận với chúng ta, và rồi có người khác sẵn sàng cứu giúp. Đối với tình nghĩa này vô cùng qúy giá. Với cảm giác biết ơn và thấu hiểu của chúng ta đã được ưu đãi với khả năng nhìn thấy và cảm nhận với người khác. Tôi không phải là bạn, nhưng tôi hiểu bạn. Bạn không phải là tôi, nhưng bạn hiểu những gì tôi cảm thấy…Tất cả những điều đó, chúng ta có thể gọi là lương tâm. Lương tâm là một la bàn bên trong tâm hồn của chúng ta. Hướng dẫn chúng ta hiểu như thế nào về cuộc sống, ý nghĩa làm người và khả năng hành động tốt của một con người. Trong thời điểm khó khăn nhất, điều quan trọng là chúng ta trau dồi và thực hiện khả năng của chúng ta cho sự đồng cảm, với một cảm giác thật xác thực của chính nó.goshet1-1.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

TÔI VÀ BẠN
Bạn nhìn tôi với cặp mắt kinh dị, trớ trêu thay tôi lại cười.
Sự căng thẳng giữa tôi và bạn ngày càng căng thẳng.
Cặp mắt của bạn sắc bén như một lưỡi dao.
Cặp mắt của tôi mềm mại như một chú nai.
Bạn khỏe mạnh, tôi yếu đuối.
Bạn muốn đánh gục tôi bất cứ lúc nào.
Nhưng bạn không thể, vì tôi có nghị lực mạnh mẽ.
Và nghị lực đó đã làm bạn khiếp sợ.

Hong Thi Minh Tran sitt bilde.

TÁC GIẢ MINH HỒNG

MẸ YÊU!
Buổi sáng hoa vàng ngập lối đi
Con hớn hở về quê thăm mẹ
Cau trắng mẹ phơi ở trước thềm
Ngỡ ngàng mẹ thấy dáng quen quen
Dừng chân mẹ vội lần ra ngõ
Cạnh bức tường rêu dụi mắt nhìn
Sau phút hàn huyên mẹ ôm con
Nhớ thương mẹ chẳng nói nên lời
Trên đôi gò má nhăn nheo ấy
Giọt lệ vui mừng khẽ khẽ rơi…
images-36.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

KẺ ĐỐN MẠT
Như tất cả chúng ta ai cũng biết qua câu chuyện đau lòng của cô gái sinh viên vật lý trị liệu bị cưỡng hiếp tại Ấn Độ. Chúng ta không sao tránh khỏi nỗi xót xa khi đọc lại những lời trăn trối của cô gái, sự ra đi của cô là nỗi tiếc thương vô vàng của biết bao nhiêu triệu người trên toàn thế giới. Những câu chuyện tương tự như thế này cũng thường xảy ra ở mọi lúc mọi nơi trên toàn cầu…
Vậy thì tại sao lại có kẻ muốn xâm hại tình dục? Và các hành vi xâm hại tình dục như thế nào? Tôi nghĩ: Khi con người không có sự rèn luyện đạo đức về lối sống, nhân cách của họ bị thoái hóa đi thì bản năng con người sẽ trổi dậy, và khi nhu cầu tình dục của họ nổi dậy, lúc ấy họ bắt đầu đi tìm đối tượng, nếu đối tượng dể tiếp cận thì họ sẽ tiến đến để làm quen hay dụ dổ như: Rủ đi chơi, tặng qùa…
Nếu đối tượng tiếp nhận điều ấy rồi thì kẻ xâm hại lại lên kế hoặch thực hiện hành vi xâm hại tình dục với đối tượng.
Khi tiến hành xâm hại xong nếu không được phát hiện thì nhu cầu ấy lại nổi dậy, và cứ như thế kẻ xâm hại lại cưỡng bức tình dục biết bao nhiên phụ nữ và trẻ em vô tội. Những kẻ có hành động dã man như thế là những kẻ đốn mạc, đê hèn…
Trong thực tế có nhiều vấn đề mà người xâm hại không dám tiếc lộ với ai, hoặc gia đình người bị xâm hại không dám nói ra vì lý do sợ tai tiếng, ảnh hưởng đến con mình.
Cũng có những trường hợp nạn nhân và gia đình của nạn nhân sợ vì bị đe dọa, đó cũng là cơ hội cho những kẻ đốn mạt có cơ hội xâm hại tình dục tiếp tục.
Ngoài ra những kẻ xâm hại tình dục cũng là người lạ mặt và thường xuất hiện những nơi vắng vẻ. Vì thế các bậc phụ huynh nên hướng dẫn cho con em của mình có ý thức hơn về lòng cảnh giác đối với những kẻ đốn mạt này.
Tại một ngôi làng nọ, từ con đường quốc lộ chính rẻ vào con đường làng thật nên thơ, thích nhất là mùa thu gío mát rượi, những ánh nắng vàng yếu ớt đọng lại trên những hàng tre, khóm trúc, trên mỗi vườn cây, đám mía trông rất quê hương, rất nên thơ…Trên những cánh đồng mùi thơm lúa chín thanh nhẹ ngan ngát dịu dàng của cảnh đồng quê. Mỗi lần có ai đi ngang qua đây cũng muốn hít một hơi thật sâu để cảm nhận được mùi hương thơm đặc trưng này.
Con đường thơ mộng ấy cũng đã in dấu các bước chân hiền hòa, ngây thơ của những đứa trẻ đáng yêu hằng ngày đi ngang qua đây từ trường học đi về nhà. Những tiếng cười giòn, trong trẻo của chúng làm cho con đường của một làng quê càng hiền hòa và thơ mộng hơn.
Mảnh đất quê hiền hòa thơ mộng ấy bỗng dưng trở thành một màn đen u ám…Ở đây con đường quen thuộc ngày nào đã vắng dần tiếng cười trẻ thơ, thay vào đó là những tiếng “cọc cạch” của những chiếc xe đạp, và những âm thanh “rền rền” ồn ào của các xe gắn máy mà các phụ huynh đưa đón con em của họ đi học. Những bước chân nô đùa của các trẻ em cũng không còn lai vãng ở đây nữa khi mà một câu chuyện đau lòng đã xảy ra tại nơi đây.
Một ngày như thường lệ, cô bé My 11 tuổi đi học về sớm vì hôm ấy ở lớp có giờ kiểm tra, bé My làm xong bài trước nhất, sau khi đọc kỷ bài làm và nộp cho cô giáo xong bé My đi về nhà trước một mình.trên đường đi bé gặp một thanh niên quen trong làng, Phúc là một thanh niên 26 tuổi sống trong làng này, gia đình của Phúc cũng bình thường như bao nhiêu gia đình khác, không có gì đáng ngờ cả. Nhưng những ngày gần đây Phúc thường ra quán internet lên mạng xem những hình ảnh khiêu dâm, trên đường về hắn đang ứ đọng sự ham muốn trong người. Ngay lúc đó hắn thấy bé My đang đi một mình trên con đường làng này, hắn liền nảy sinh ý nghỉ dâm ô nên hắn dừng xe lại và hỏi bé:
-Cháu đi học về sớm vậy? My vô tư trả lời:
-Dạ hôm nay ở lớp cháu có bài kiểm tra, cháu nộp bài xong nên cháu về trước. Phúc mưu mẹo nói:
-Lên xe chú chở về nhà cho.
-Dạ. Bé My vô tư lên xe ngồi ở phía sau.
Phúc ấn tay ga vọt đi một lúc rồi quẹo vô ngỏ hẻm. Bé My thấy lạ hỏi:
-Sao chú đi đường này?
-À! Chú vào chặt mấy cây mía cho cháu mang về nhà ăn.
Bé My vui mừng vì ngỡ rằng chú Phúc tốt với bé.
Rẻ vào đám mía Phúc dựng xe và kéo tay bé My vào bên trong:
-Đi vào với chú.
Vừa nói hắn vừa kéo bé vào đám mía, hắn liền đẩy bé xuống đất rồi cởi đồ của bé ra. Bé hoảng hốt la lên:
-Chú làm gì vậy? Có ai cứu con, cứu con…
Nhưng ở đó không có ai qua lại để nghe được tiếng kêu cứu của bé.
Ngay lúc đó hắn bịt miệng bé lại và giở trò “đốn mạt”…Thỏa mãn xong cơn tình dục hắn loanh quanh mặc quần vào, khi quay lại thì hắn thấy gương mặt của bé My tái nhợt, hai chân bê bết máu. Hoảng sợ qúa hắn lôi bé My bỏ xuống một cái giếng cạn gần đó, rồi lấy lá mía phủ lên miệng giếng. Sự ham muốn tình dục của kẻ đốn mạt này mạnh đến mức hắn không kịp nghỉ về hậu qủa của hành vi đó cho đến khi nhu cầu của hắn được thỏa mãn.
Thực hiện hành vi dã man xong hắn lên xe phóng về nhà, xem như không có chuyện gì xảy ra.
Trời chiều tối mà không thấy bé My về nhà, ba má của My đi tìm con, hỏi các bạn của My thì các bạn cho biết My đã về lúc trưa. Ba má của bé My lúc bấy giờ mới hoảng hốt và báo cho mọi người trong xóm biết, mọi người chia nhau ra đi tìm nhưng không thấy bé đâu cả. Biết có chuyện chẳng lành, ba của bé đi báo với nhà chức trách, lúc này nhà chức trách bắt tay vào việc. Họ chia nhau ra đi tìm và đã thấy xác của bé My nằm ở dưới giếng cạn. Nhà chức trách đã bắt được kẻ đốn mạt ấy ngay trong đêm hôm đó.
Tuy kẻ đốn mạt đã đền tội trước pháp luật, nhưng sự mất mác của bé gái 11 tuổi là nỗi đau vô cùng lớn lao của ba má, ông bà, họ hàng, bạn bè của bé, và cũng là nỗi thương tiếc vô biên về cô bé My của tất cả những người dân cư ở nơi này.

images-37.jpg

 

TÁC GIẢ MINH HỒNG

CHÀO MỪNG NGÀY 8 THÁNG 3
***************************************
ĐIỀU BẠN NÊN LÀM NGÀY HÔM NAY.
*Nếu bạn là một người đàn ông.
Xin bạn lưu ý về ý nghĩa ngày 8 tháng 3. Phụ nữ không mong đợi một món qùa đắt tiền của ngày hôm nay. Họ chờ đợi bạn thực hiện điều mà người phụ nữ phải còn đấu tranh cho sự sống hằng ngày về quyền lợi của họ. Đó là sự bất công đối xử mà người phụ nữ phải chịu đựng…Họ hy vọng ở bạn sẽ tiến bộ cụ thể, để họ được đón nhận quyền lợi của mình.
*Nếu bạn là một người phụ nữ.
Đối với phụ nữ ngày 8 tháng 3 là thời điểm hoàn hảo để bạn chia sẽ với các cô gái xung quanh bạn, rằng chúng ta có quyền bình đẳng như nam giới. Hãy dành thời gian giải thích với con cháu gái nhỏ của mình, nên hy vọng tốt nhất từ cuộc sống và quyền lợi của họ trong tương lai, rằng sự lựa của họ được tự do là có thật.

images-35.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

BIỂN VÀ TÔI

Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố biển Nha Trang. Tuổi thơ của tôi lúc ấy nào biết gì nhiều. Chỉ biết vui đùa pha lẫn chút nghịch ngợm của cô bé học trò thuở ấy.
Chiều chiều tôi và chúng bạn thường chạy ù ra bãi biễn để nô đùa dưới bãi cát trắng mịn màng. Bọn con trai thì thả diều, còn bọn con gái chúng tôi thì xây lâu đài trên cát của riêng mình. Cũng có đôi khi những lâu đài trên cát của chúng tôi vừa mới xây xong thì bị sóng biển cuốn đi.
Trên bầu trời xanh thẳm, xa xa có đàn chim bay ngang qua. Thỉnh thoảng có những đám mây hồng huyền ảo, như những tấm vải lụa thướt tha, trông rất đẹp. Biển không ngừng những đợt sóng to nhỏ. Lúc thì nhẹ nhàng như lời thì thầm tâm sự của những cặp tình nhân đang yêu nhau. Cũng có lúc sóng ùa vào từng đợt như những đứa trẻ đang hào hứng nô đùa.
Và bãi biển ấy, đã trở nên quen thuộc vui đùa của chúng tôi.
Biễn đã trở thành người bạn tri kỷ của tôi từ lúc nào không biết được.
Dần dần lớn lên học ở cấp 3, bạn bè cũng có phần thay đổi. Có đứa đã đi xa, có đứa không còn thân nữa, cũng có đứa đã có thêm bạn học mới.
Nhưng biển vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Vẫn nguyên vẹn thủy chung với những ai muốn gọi biển là tri kỷ, và trong đó có tôi.
Qua rồi những ngày tháng tuổi thơ, khi lớn lên rồi mới thật sự thấm thía quảng thời gian tuyệt vời đó. Mỗi người chỉ trải qua duy nhất một lần trong đời thôi. Có lẽ trong cả cuộc đời thì tuổi thơ của mỗi người vẫn là những chuổi ngày bình yên nhất. Vì ngày đó ta ngây ngô nhất, ta hồn nhiên nhất, với tâm hồn non nớt của một đứa trẻ chưa phải vướng bận những suy nghĩ, những lo lắng, những mệt mỏi của cuộc sống.
Và cũng thật lạ, có đôi khi tôi mệt mỏi, muốn chạy trốn những áp lực, tôi lại tìm đến biển. Nơi bãi biển ngày nào giờ chỉ mình tôi ngồi đây để tâm sự cùng biển.
Có lẽ biển đã hiểu tôi, biển muốn chia sẽ cùng tôi, nên biển thổi vào mặt tôi một luồn gió mạnh, làm cho tôi tỉnh táo hơn, mạnh mẽ hơn.
Và cũng chính nơi bờ biển này, đã tiễn chúng tôi qua bên kia bờ đại dương xa xôi… Để rồi tôi được biết thế nào là hai chữ “Quê Hương.”
Vâng! tôi nhớ Quê Hương nhiều lắm. Nhớ những ngày gần nhất, ngày ấy tôi thả bộ dọc theo con đường Trần Phú, trong tiếng sóng, tiếng gió thổi về trên những tản dừa. Và những ánh đèn lấp lánh của những tàu thuyền đánh cá ở ngoài khơi, tôi cảm thấy lòng lâng lâng vui sướng.
Đêm phố biển náo nhiệt với người và xe hối hả trên đường, nhưng vẫn thấy sự yên bình, hiền hòa trong những bước chân thong thả của những cặp tình nhân đang khoát tay nhau đi tản bộ.
Và cũng gìơ đây, nơi phương trời xa thẳm, một mình tôi đứng đây nhìn về bên kia bờ đại dương, để nhớ về biển của quê hương tôi.
Bất chợt tôi nói nhỏ: “Tôi sẽ về thăm biển vào một ngày đẹp trời”

IMG_7086.JPG