TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

CÔ BÉ NGHÈO
Cô bé giống như một con mèo nhỏ trên đường phố, cô ngồi yên lặng như một bông hoa anh đào trên cành.
Tiếp cận người qua lại với đôi mắt buồn bã và cầu xin, với ánh mắt buồn bã của cô bé nhìn vào mọi người… Khiến những người qua lại nơi đây ai nấy đều chạnh lòng, có những người cho tiền và còn cầu nguyện cho cô bé…
Cô bé rất xinh đẹp, giống như một quả táo chín. Cô bé rất nhút nhát và rụt rè. Đặc biệt cô bé rất lo lắng rằng một trong những người bạn bè cùng lớp của mình đi trên đường phố sẽ nhìn thấy cô bé ăn xin.
Tại sao cô bé không giống như bạn bè, được học bài ở nhà sau khi tan trường, và trong thời gian rảnh rỗi của mình để chơi với búp bê và đồ chơi?
Tại sao cô bé không có quyền đó? Nội thất rối răm của số phận tồi tệ nhất mà cô bé đang phải gánh chịu…
Cha của cô bé sau một cơn đột qụy đã bị liệt cả đôi chân. Mẹ của cô bé đi làm nuôi cả gia đình, nhưng không may bà đã bị bệnh và nằm ở bệnh viện.
Đời là bể khổ… Cô bé giống như một con cá nhỏ, cố gắng bơi lội và ngụp lặn trong biển để kiếm mồi, nuôi bản thân và giúp đỡ cho cha mẹ.
Trên tay cô bé cầm ổ bánh mì của người đi đường tặng, và trên đôi mắt của cô bé đọng đầy nước mắt, cô bé vẫn tiếp tục khóc…
Đôi khi những cơn gió lạnh mùa đông lùa vào người của cô bé, khiến cô bé rùng mình và bàn tay nhỏ bé đã buốt lạnh. Cô bé ngồi co người lại để giữ ấm. Người qua lại thương hại cô bé và ném vào hộp một số tiền, thậm chí là những tờ giấy bạc có giá trị lớn nhất.
Đột nhiên một cơn gió mạnh thổi đến, những tờ giấy bạc bay ra khỏi hộp, cô bé nhặt lại và nắm chặt những tờ giấy bạc trong tay. Cơn gió thổi, bụi rơi vào mắt, cô bé nhắm mắt lại.
Bỗng dưng một âm thanh của hệ thống phanh, một chiếc xe mercedes dừng lại. Cô bé mở mắt ra, trước mắt cô bé là một người phụ nữ sang trọng bước ra khỏi xe, với nụ cười trên môi, bà đến gần và hàn huyên cùng cô bé…

 

Cũng từ đó, mẹ của cô bé đã được bà giúp đỡ tiền để chữa lành bệnh, và cô bé đã được vô tư đến trường như những bạn bè của bé.
Đó là công đức của người phụ nữ Việt Kiều đã ân cần giúp đỡ cho gia đình cô bé thoát khỏi cảnh nghèo đói. Người phụ nữ này cũng luôn quan tâm và giúp đỡ đến nhiều mảnh đời cơ cực tại quê nhà, mỗi khi bà trở về thăm quê hương Việt Nam.
 ai.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI

Một cậu bé hỏi mặt trời:
– Bạn đã bao giờ nhìn thấy bóng tối chưa?
Mặt trời trả lời:
– Chưa, tôi chưa bao giờ nhìn thấy bóng tối.
Cậu bé nói:
– Nếu bạn muốn, tôi sẽ chỉ cho bạn bóng tối? Tôi biết ở một tầng hầm, nơi luôn luôn là rất tối.
Mặt trời đáp:
– Đó là điều thú vị.
Sau đó, cậu bé và mặt trời đã đi vào tầng hầm. Cậu bé mở cửa.
Mặt trời chiếu sáng vào và hỏi:
– Đâu là bóng tối?

*Hãy để cho ánh sáng luôn soi rọi trong mọi góc của linh hồn và trong tất cả những khoảnh khắc của cuộc sống của chúng ta.

Tran Minh Hồng sitt bilde.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TRUMP NGHĨ GÌ?
Tại một tiểu bang của nước Mỹ, một ông già đánh cắp một ổ bánh mì. Ông đã bị bắt, đến khi xuất hiện tại tòa án, ông biện minh rằng:
“Tôi gần như chết đói, nên tôi phải hành động như thế. Trước kia tôi chưa bao giờ lấy cắp một thứ gì của bất cứ ai.”
Thẩm phán nói với ông:
“Bạn là một tên trộm, và kết án bị cáo phải trả 10 đô la. Nhưng tôi biết bị cáo không có tiền, và tôi sẽ trả cho bị cáo.”
Tất cả những người xem đều im lặng. Tại thời điểm đó, thẩm phán lấy ra 10 USD từ túi của mình.
Sau đó ông dừng lại, nhìn vào mọi người và nói:
“Tất cả các bạn đang phải chịu số phận để trả 10 đô-la. Bởi vì bạn đang sống trong một tiểu bang nơi người nghèo đang bị buộc phải ăn cắp một ổ bánh mì.”
Tại nơi toà án, mỗi người tự động bỏ ra 10 đô la. Và số tiền thu nhập được 1.000 USD. Sau đó thẩm phán cấp cho cụ già.

*Sự thật, làm thế nào để đảm bảo hiện đại cho những người nghèo và người bị bệnh? Nếu ông Donald Trump sẽ cắt giảm tiền trợ cấp của những người nghèo trên đất Mỹ?
Đó là điều mà ông Donald Trump phải nên suy nghĩ kỷ… Hãy thay đổi của sự đổi mới bằng một cách tiến bộ.

Tran Minh Hồng sitt bilde.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TÌNH YÊU, PHONG PHÚ VÀ THÀNH CÔNG

Một phụ nữ đang tưới hoa trong khu vườn của bà. Có ba người đàn ông khuyết tật đứng ở phía trước khu vườn và hỏi bà xin thức ăn.
Người phụ nữ trả lời:
-Tôi nghĩ rằng các bạn đã bị đói, tôi vui lòng mời các bạn vào nhà và dùng cơm chiều với chúng tôi. Xin vui lòng đợi tôi hỏi ý kiến chồng của tôi.
Nói xong, người phụ nữ bước vô nhà và kể lại cho chồng của bà nghe.
-Trong trường hợp này, chúng ta chỉ có thể mời được một người mà thôi. Người chồng trả lời với vợ.
Sau đó, người phụ nữ cùng chồng và con gái bước ra ngoài.
Người phụ nữ nói:
-Xin lỗi, chúng tôi không thể mời được tất cả ba bạn vào nhà.
-Tại sao? Một trong những người đàn ông hỏi. Ông chỉ vào mình và nói tiếp:
-Tên của tôi là “Phong Phú.” Sau đó, ông chỉ vào hai người bạn của mình và giới thiệu:
-Đây là “Thành Công” và đây là “Tình Yêu.”
Người chồng nói với vợ:
-Chúng ta hãy mời sự Phong Phú để đi vào nhà.
Người vợ không đồng ỷ, bà nói:
-Tại sao chúng ta không mời Thành công?
Con gái của họ nghe cuộc trò chuyện và xin phép được có ý kiến:
-Điều này sẽ tốt hơn, nếu chúng ta để cho tình yêu đi vào nhà? Bằng cách này, gia đình của chúng ta sẽ tràn đầy tình yêu và hạnh phúc…
Người chồng nói với vợ:
-Hãy lắng nghe lời khuyên của con gái của chúng ta. Hãy đến và mời tình yêu, anh ấy là khách của chúng ta ngày hôm nay.
Người vợ đi đến và hỏi:
-Ai trong ba bạn là Tình Yêu? Xin vui lòng và trở thành khách của chúng tôi.
Tình yêu ngồi trên chiếc xe lăn và đi về phía ngôi nhà. Ngoài ra, hai người đàn ông kia cũng đứng lên và bước đi sau lưng Tình Yêu.
Người vợ ngạc nhiên, hỏi phong phú và thành công:
-Tôi chỉ mời Tình Yêu, tại sao hai bạn lại đi theo?
Họ trả lời:
-Bất cứ nơi nào có tình yêu, là nơi đó có sự phong phú và thành công.

images-3.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

KHOẢNG CÁCH NÀO CHO NHAU?

Một học sinh hỏi thầy giáo:
-Thưa thầy, tại sao khi mọi người cãi nhau, họ lại khóc?
-Bởi vì họ mất bình tĩnh. Thầy giáo trả lời.
Học sinh hỏi tiếp:
-Thưa thầy tại sao khi người ta cãi nhau, họ lại hét lên?
Thầy giáo giải thích:
-Khi mọi người không hài lòng với nhau và cãi nhau. Dù họ đang đứng rất gần nhau, nhưng họ phải hét to lên và tạo thêm tức giận. Đó là vì khoảng cách trái tim giữa họ đang rất xa.
-Thưa thầy, điều gì xảy ra khi người ta rơi vào tình yêu?
Thầy giáo tiếp tục giải thích:
-Người ta nói chuyện nhẹ nhàng với nhau, bởi vì trái tim của họ đang rất gần, khoảng cách giữa họ là rất nhỏ.
-Thưa thầy, nếu người ta yêu nhau nhiều hơn, điều gì sẽ xảy ra?
Thầy giáo mỉm cười và nói:
-Người ta thì thầm với nhau, thậm chí họ chỉ nhìn nhau và hiểu tất cả mọi thứ… mà không cần nói gì.
*Vì vậy khi tranh cãi, đừng để trái tim của bạn xa ra. Không nói những lời làm tăng thêm khoảng cách giữa bạn. Những khoảng cách rất gần và tuyệt vời đôi khi không tìm thấy trở lại.

Tran Minh Hồng sitt bilde.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

HÀNH ĐỘNG TỐT
Tháng mười một, ngày đầu tiên tuyết rơi ở Oslo. Một người thanh niên đã trông thấy một phụ nữ lớn tuổi đang đứng bên cạnh chiếc xe của bà ở bên đường. Anh nhìn thấy bà ấy cần giúp đỡ, vì vậy, anh dừng chiếc xe Mercedes của mình lại và bước ra. Anh đi đến với nụ cười trên khuôn mặt và hỏi:
-Thưa bà, tôi đến đây để giúp bà. Tại sao bà không chờ đợi trong xe cho ấm áp, mà lại ra ngoài đứng?
Người phụ nữ trả lời:
-Vì tôi đã lo lắng, không ai dừng lại để giúp cho tôi, nhiều người đã qua lại, nhưng họ không dừng. Chiếc điện thoại của tôi đã hết pin, nên tôi không thể gọi điện cho ai được. Vâng, một bánh xe sau đã bị xẹp lốp và đó là rất khó đối với một bà già như tôi.
Người đàn ông trẻ này vội vàng bắt tay vào việc giúp đỡ cho bà cụ. Chẳng bao lâu anh ta đã có thể thay đổi bánh xe, nhưng anh đã bị bẩn và hai bàn tay bị lạnh rất nhiều.
Bà cụ cảm ơn anh rối rít, nhưng bà cụ cảm thấy rằng cảm ơn anh ấy cũng chưa thể đủ. Bà hỏi:
-Tôi đã nợ cậu bao nhiêu? Tôi không thể tưởng tượng rằng tôi sẽ bị lạnh bao lâu nếu cậu không dừng lại đây để giúp tôi. Tôi sẽ trả cho cậu bất cứ số tiền như cậu muốn.
Người đàn ông trẻ chỉ mỉm cười:
-Thưa bà, đây không phải là một công việc cho tôi, điều này tôi đã giúp người có nhu cầu, và tôi đã sống cả cuộc đời mình theo cách đó, xin bà chớ bận tâm.
Sau đó, anh đợi cho đến khi bà cụ bắt đầu lái xe đi, và anh lái xe về nhà. Đó là một ngày trời lạnh, thành phố buồn tênh. Nhưng anh cảm thấy ấm áp và vui vẻ, khi đã giúp đỡ cho một cụ già trong một ngày mùa đông lạnh giá.

Tran Minh Hồng sitt bilde.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

HAI NGƯỜI BẠN
Trí và Hưng là hai người bạn thân, đi du thuyền trên biển. Tại thời điểm đó trong cuộc hành trình, họ bắt đầu một cuộc tranh cãi giữa họ.
Trí đã tát vào mặt của Hưng, Hưng đã bị tổn thương rất nhiều, nhưng chỉ có từ ngữ đơn thuần viết trên cát:
“Người bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi ngày hôm nay.”
Họ vẫn tiếp tục cuộc hành trình của họ, cho đến khi cơn gió lốc làm chao đảo chiếc thuyền bị chìm xuống biển khơi.
Người đã bị tát, bắt đầu chết đuối, nhưng người bạn của ông đến và cứu ông ta. Sau khi hồi phục từ chấn thương, ông đã viết lên một hòn đá:
“Người bạn tốt nhất của tôi được lưu lại trong cuộc sống của tôi”
Người bạn tên Trí hỏi Hưng:
“Tại sao, sau khi tôi tát lên má của bạn, bạn đã viết trên cát và bây giờ sau khi tôi cứu bạn và bạn lại viết trên đá?
Hưng trả lời:
“Khi ai đó làm cho chúng ta đau khổ, chúng ta nên viết nó trên cát,
nơi có những cơn gió của sự tha thứ có thể xóa nó đi.
Nhưng khi ai đó làm những điều tốt cho chúng ta, chúng ta phải khắc nó trên đá và gió không thể nào có thể xóa nó được.”

 14947559_694932890669303_708681933276078740_n.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

KHI NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐANG YÊU

Khi một người đàn ông đang yêu, thế giới trở nên tươi đẹp với anh ta. Nó trở thành tất cả các sáng tạo trong một cái nhìn tốt đẹp.
Khi một người đàn ông đang yêu trở nên nhạy cảm. Anh ta mong đợi người yêu phải đi cùng trên hành trình của cuộc đời mình, anh ta luôn tưởng tượng và mong gần gũi với người mình yêu ở bất cứ nơi đâu.
Khi một người đàn ông đang yêu, anh ta không thể biết nếu người phụ nữ đó có khuyết điểm, tất cả những gì anh ta nhìn thấy là một phụ nữ xinh xắn, tuyệt vời và tốt đẹp…
Khi một người đàn ông đang yêu, anh ta cố gắng làm việc và tạo ra thành tích, sẵn sàng tìm ra sự sáng tạo của mình. Trái tim cởi mở với mọi người hơn, anh ta trở nên hạnh phúc khi ngồi uống một tách cà phê với người mình yêu. Hoặc thậm chí trong một vài bước nhảy với cô ấy, và những khoảnh khắc đẹp nhất được nhận thức bởi con mắt của người yêu của mình.
Chúng ta thấy, không có gì ngạc nhiên khi những người đàn ông đang yêu, dẫn đầu các trận chiến và cuộc chiến tranh. Sẵn sàng bước vào cuộc quyết đấu nguy hiểm nhất với những đối thủ, đó là thói quen kỳ lạ nhất trong số những người đàn ông trên thế giới để có được người phụ nữ mà họ yêu.

 الرجل_عندما_يحب.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

ĐỪNG KẾT LUẬN VỘI VÀNG

Một cô bé dễ thương giữ cả hai tay hai quả táo ngon ngọt.
Người mẹ đến gần nở một nụ cười tươi và hỏi cô bé một cách nhẹ nhàng:
– Con gái yêu, con có thể vui lòng chia sẻ với mẹ một quả táo được không?
Cô bé nhìn mẹ nhiều lần, và cuối cùng đã cắn một miếng ở qủa táo đầu tiên, và thậm chí cô bé cắn thêm một miếng ở qủa táo khác.
Lúc ấy nụ cười trên môi người mẹ đã vụt biến mất, mẹ của cô bé cố gắng che dấu những thất vọng:
“Mình đâu dạy con mình những điều đó.” Người mẹ suy nghĩ.
Nhưng ngay sau đó… cô bé quay sang mẹ, đưa cho mẹ một quả táo và nói:
– Mẹ, quả táo này ngọt hơn mẹ ơi!
Người mẹ xúc động ôm con:
– Cảm ơn con gái ngoan của mẹ.
*Dù chúng ta có bao nhiêu kinh nghiệm trong cuộc sống, và cách giáo dục chúng ta nghĩ rằng mình đang có, nhưng chúng ta nên học cách từ chối những lời chỉ trích người khác…
Hãy cho người khác được quyền để giải thích bản thân. Những gì chúng ta thấy không nhất thiết phải là thực tế, đừng bao giờ suy ra và kết luận vội vàng.

Tran Minh Hồng sitt bilde.