TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÁI GIÁ CỦA LỰA CHỌN

Đời cho ta quyền lựa chọn, nhưng đời không bao giờ quên nhắc ta về cái giá của quyết định ấy. Mỗi bước đi, mỗi lựa chọn, dù lớn hay nhỏ, đều để lại dấu vết trên tâm hồn, trên cuộc đời.
Có những lựa chọn mang đến ánh sáng rực rỡ, nhưng kèm theo là bóng tối không tên – sự mất mát, hối hận, đôi khi là cô đơn.
Chúng ta mơ ước, chúng ta khao khát, và chúng ta bước vào những con đường tưởng như trải thảm hoa. Nhưng sớm hay muộn, đời sẽ hỏi: “Bạn đã trả đủ chưa?” Cái giá không phải lúc nào cũng bằng tiền bạc, cũng không phải lúc nào cũng bằng công sức; đôi khi là tự do, là thanh danh, là phần hồn còn sót lại của chính mình.

Quyền lựa chọn là món quà, nhưng cũng là thử thách. Càng bước xa, ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng dày đặc. Và chúng ta học được rằng, sống không phải là chạy theo ánh sáng, mà là biết cân bằng giữa ước mơ và sự tỉnh táo, giữa khao khát và cái giá mà đời đưa ra.
Đôi khi, chỉ cần dừng lại, hít thở, và nhìn rõ: Ánh sáng nào thật sự đáng để trả giá, và bóng tối nào không thể tránh khỏi.

Đời cho ta quyền lựa chọn, nhưng không bao giờ cho miễn phí. Mỗi bước đi đều in dấu bóng tối mà ta phải gánh. Ánh sáng rực rỡ có thể mê hoặc, nhưng luôn kèm theo giá trị của tự do, thanh danh và phần hồn còn sót lại. Người ta mơ, người ta khao khát, và đôi khi chỉ nhận ra giá phải trả khi đã quá muộn. Sống không phải là chạy theo ánh sáng, mà là biết cân bằng giữa ước mơ và cái giá mà đời đòi hỏi. Cái giá ấy lạnh lùng, nhưng minh bạch – ai cũng có thể thấy nếu dám nhìn thẳng.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BỐN MƯƠI NĂM TÌNH VẪN ĐẸP

Có những điều thời gian không thể chạm tới. Một ánh mắt, một cái nắm tay, một khoảnh khắc giữa hai người — đủ để ký hiệu cả một đời.

Họ gặp nhau lần đầu giữa phố nhỏ Nha Trang, nơi nắng nghiêng và gió lướt qua mái hiên. Tuổi trẻ trôi qua, dệt bằng những buổi chiều dạo biển, những câu chuyện thì thầm, và những giấc mơ vụn vặt. Tình yêu đến nhẹ nhàng, như gió lướt qua sóng, không báo trước, nhưng vĩnh cửu.

Sang Đan Mạch, họ cùng nhau dựng nên một tổ ấm. Mùa đông dài, tuyết phủ trắng lặng, nhưng đôi bàn tay vẫn ấm, ánh mắt vẫn hiểu nhau.

Con cái lớn lên trong yêu thương thầm lặng, mang theo những giá trị giản đơn mà sâu sắc.

Bốn mươi năm qua đi, họ vẫn đi cùng nhau, vẫn nắm tay qua mọi mùa mưa, mùa nắng. Tình yêu không cần lời hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện, chỉ cần đồng hành, chỉ cần biết rằng mọi giông bão rồi cũng sẽ qua đi, chỉ còn lại nhau.

Và khi ánh chiều xuyên qua cửa sổ, họ ngồi bên nhau, lặng yên. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như tan biến. Tình yêu không rực rỡ, không phô trương, nhưng sâu thẳm và bất tử.

Bốn mươi năm, mà tình vẫn đẹp — đẹp như hơi thở, dịu dàng và giản đơn, đủ để làm trọn một đời.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH LÀ MỘNG LUÔN NGỦ QUÊN

Tình là mộng, luôn ngủ quên, mộng muộn màng…
Cảm xúc là một thứ rất lạ, bạn đến, người ấy đi.
Bạn đã đi rồi, nhưng anh ấy lại ngốc nghếch chờ đợi bạn mãi…
Trong cuộc đời này, có thể sẽ có một người không luôn đồng hành với bạn, nhưng bạn thực sự muốn sống cùng với người ấy, đến nỗi bạn thường phải trả giá đắt trong tâm hồn.
Thế mới có cảm giác “Nếu đời chỉ như tiên cảnh, gió thu buồn quạt.”
Nghĩ lại, trong thế giới con người này, trong thế giới rộng lớn này. Luôn có người là nút thắt trái tim bạn mà bạn không thể tháo gỡ.


Luôn có người là vầng trăng cao mà bạn không thể nhìn đủ, luôn có một người là ước mơ tình yêu bất tận của bạn, luôn có một người là bạn.
Có những giọt nước mắt mê đắm không dứt, luôn có người là những vần thơ mờ mịt mà bạn không thể đọc hết, và luôn có người là những vần thơ ân tình mà bạn viết không xong.
Và sau hàng ngàn, hàng trăm vòng quay, bạn sẽ trở thành cơn gió trong nút thắt trái tim này, bạn sẽ ngập tràn trong nước mắt mê đắm, bạn sẽ là người trong giấc mơ si tình…

Bạn nhìn qua làn nước mùa thu trong bài thơ mờ mịt, bạn đang lưu luyến một hình dáng xưa.
Có lẽ chính những dấu vết chân thực theo năm tháng để lại, vẻ đẹp bình dị ngày đó khó tìm lại trên đời, đã khiến người ta như thế này, không thể không động lòng?Tuy nhiên, có hàng vạn bông hoa trong mắt, và chỉ có hai hoặc ba trong số chúng đang nở rộ. Trên đời này, có bao nhiêu người có thể gặp được người mình muốn gặp trong số hàng ngàn người?
Không có sớm hơn một bước, cũng không có chậm một bước, cứ như vậy tình cờ.

Có nhiều người đàn ông và phụ nữ, nhiều số phận đã bị thời gian phung phí một cách tàn nhẫn.
Quá nhiều người vô duyên đứng lặng lẽ trong ánh đèn mờ ảo, bất chợt nhìn lại, nhưng không ai đợi ai.
Năm tháng nhìn lại, có những thứ không cần nhặt nhưng đã nằm sâu trong lòng, có người không cần nhớ nhưng lại lưu luyến…
Thỉnh thoảng nhớ lại thì cũng chỉ còn là ký ức.
Chân đi trên đất, dưới chân là mặt đất, ở đâu cũng có con đường. Chúng ta phải đi, có thể gồ ghề, có thể bằng phẳng.
Gồ ghề, như kinh nghiệm. Bằng phẳng, như hạnh phúc.
Ngắm nhìn lên bầu trời mây trôi, dường như có câu chuyện của chúng ta ẩn hiện trong từng đám mây? Câu chuyện của chúng ta, có phải nó cũng đang ở trên mây? Ngủ yên và bị phong ấn.
Tình là mộng, luôn ngủ quên, mộng muộn màng.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY XƯA ANH NÓI!

Anh là gió, cơn gió nhẹ nhàng.
Anh là mây, mây trôi chậm rãi.
Anh là nước, dòng nước lặng lẽ.
Anh là núi, là núi vô biên…

Nếu em bằng lòng, anh sẵn sàng làm cơn gió nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn em!
Nếu em bằng lòng, anh sẽ là đám mây trôi chậm rãi, sẽ là chỗ dựa cho em!
Nếu em muốn, anh sẽ là dòng nước lặng lẽ bên cạnh, âm thầm bảo vệ em!
Nếu em muốn, anh sẽ yêu em vô bờ bến giống như sông liền núi!
Thế rồi giấc mơ đẹp đã bị phá hủy, ngày ra trường chia tay nhau…


Ở giữa sân ga, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi. Có một hàng cây ngân hạnh. Thật kỳ lạ, nó luôn nở hoa cùng một ngày, vào mỗi năm vẫn đúng ngày đó và khi nó rụng gần hết hoa. Một loại sợi dây được treo trên một trong những cành cây, hay đúng hơn, một biểu tượng của sợi dây, một thứ gì đó không đáng kể và đôi khi được chú ý khi gió thổi.
Cô đã hẹn gặp anh ở chính nơi đây. Nơi mà trước kia mỗi khi sinh viên chia tay nhau về quê trong dịp nghĩ hè hoặc vào dịp tết. Nơi đây họ đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng những cánh hoa ngân hạnh đang tiếp tục bay theo gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.
Kể từ khi bắt đầu mùa hè, chúng sẽ khô héo và rụng đi, cho thấy một sự rụng sớm và vô nghĩa. Vì vậy hầu hết thời gian cây mang đến một hình ảnh buồn.
Bóng râm hiếm khi dừng lại dưới những cành cây trơ trụi không còn lá, thường là những sinh vật mất phương hướng và buồn bã …

Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Cả hai đã thú nhận tình yêu của mình với đối phương. Đó là tình yêu đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.
Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, có lẽ vì sự khiêm tốn, nhưng họ đã ôm nhau trong một khoảng thời gian dường như quá ngắn đối với họ. Như những người thân yêu nhất ôm ấp. Với một sự dịu dàng không thể diễn tả.

Một bà cụ đang ngồi đằng xa dường như không để ý đến. Một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vô lý và vô dụng đã thành hạt, đã chảy dài trên má họ, chỉ đọng lại nơi cây ngân hạnh. Họ đã chia tay nhau. Họ đã rời đi với cùng một tốc độ, gần như bình thường, giống như những người yêu nhau chia tay nhau ở tất cả các sảnh khởi hành của các sân ga trên khắp thế giới.
Một cái liếc mắt cuối cùng, một cái nhìn luyến tiếc. Rồi quay lưng bước đi, không còn được nhìn lại nhau lần nữa…
Và bây giờ … Cô ấy đã cùng chồng và các con của cô ấy ở một nơi rất xa … Cô ấy đã chạy trốn khỏi đại dương – một lục địa.
Một sợi dây treo trên cành cây, một biểu tượng của thời xa xưa đó, mà gió thổi khi trời lạnh, một mảnh vụn nhỏ vẫn còn tỏa ra hương thơm của hoa ngân hạnh.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

OSCAR VÀ GIẤC MƠ WORLD CUP – DÀNH CHO NA-UY

Có những ngày trôi qua nhẹ như mưa bụi, và cũng có những ngày đột nhiên trở thành dấu mốc, như một tia sáng lóe lên trên trang ký ức.

Hôm nay, đối với Oscar, là một ngày như thế.

Trong phòng khách ấm áp, mọi người đang họp mặt đông đủ để xem trận bóng đá. Tiếng cười vang vọng, xen lẫn những lời bình luận rôm rả, khiến căn phòng như tràn đầy sức sống.

Oscar đứng sát màn hình tivi, chỉ cách vài bước chân mà trái tim cậu bé như chạy trước tận sân vận động. Ánh sáng xanh đỏ từ khán đài xa xôi phản chiếu lên gương mặt Oscar, khiến đôi mắt long lanh như hai viên đá quý vừa được đánh thức.

Khi Haaland tung cú sút quyết định, thời gian như ngừng lại. Một giây. Hai giây. Và rồi — tiếng reo của niềm vui vỡ òa.

Bóng nằm gọn trong lưới.

Na Uy dẫn trước.

Và kỳ tích đang hiện ra rất gần như hơi thở.

Oscar hét lên, không hẳn bằng âm thanh, mà bằng tất cả sự háo hức dồn nén. Tiếng reo của cậu bé vang trong căn phòng, vang ra ngoài cửa, rồi tan vào không gian, Oslo tối Chủ nhật như được sưởi thêm chút ấm áp.

Cậu bé nhảy cẫng lên, đôi bàn tay nhỏ quơ vào không khí như muốn chạm đến chính Haaland đang chạy ăn mừng trên sân cỏ xa lắc.

Tấm poster Haaland dán trên tường — thứ cậu bé vẫn ngước nhìn mỗi tối trước khi ngủ — bỗng trở nên sống động lạ kỳ. Giống như thần tượng ấy đang nhìn lại, mỉm cười, bảo với cậu:

“Thấy không, Oscar, giấc mơ đôi khi chỉ cần cố gắng là chạm được.”

Trong khoảnh khắc đó, Oscar cảm nhận được thứ gì đó lớn hơn chiến thắng.

Một niềm tự hào rất trong trẻo, rất thật.

Một cảm giác rằng đất nước Na Uy này. Nơi Oscar sinh ra và lớn lên, đang bước qua một ngưỡng cửa mới — về phía ánh sáng, về phía nước Mỹ của mùa hè World Cup 2026.

Oscar vui mừng như thể cậu bé vừa chạm tay vào điều kỳ diệu:

“Na uy được vào World Cup rồi! Chú Haaland sắp được đá ở Mỹ thật đó!”

Mọi người nhìn Oscar mỉm cười, không chỉ vì chiến thắng, mà vì nhìn thấy niềm vui đẹp đẽ đang lớn lên trong Oscar — thứ niềm vui không che giấu, không tính toán, một niềm vui nguyên vẹn của tuổi thơ.

Bên ngoài cửa sổ, không khí đang se lạnh. Nhưng trong lòng Oscar, mùa hè như đã tới rồi.

Mùa hè của những sân bóng rực nắng, của giấc mơ bay xa, của trái tim bé bỏng đang đập theo nhịp điệu của cả một dân tộc đang tiến bước.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐÂU PHẢI BỞI MÙA THU

Đâu phải bởi mùa thu làm anh nhớ.
Lá vàng rơi chỉ khẽ chạm vào tim.
Cơn gió thoảng khiến lòng anh xao xuyến.
Những nỗi buồn trôi theo ánh mắt em.

Đâu phải chiều buông mới làm anh gọi.
Tên em vang trong nhịp thở chơi vơi.
Có lẽ bởi những ngày ta không nói.
Lại đầy hơn những tiếng đã buông lời.

Đâu phải bởi sương giăng mà lạnh giá.
Bàn tay quen vẫn ấm giữa đông tàn.
Chỉ là thiếu một câu thầm nhắc nhở:
“Em còn đây, anh đừng vội lãng quên.”

Đâu phải bởi thời gian mà xa cách.
Khoảng lặng kia vốn ẩn trong lòng người.
Nếu thương nhớ không do mưa, do nắng.
Có lẽ… chỉ là ta lỡ đánh rơi nhau.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

THU MƠ

Thu vẫn về đây, bên rừng phong đỏ .
Lá nhuộm trời như vẽ giấc mơ say.
Dòng sông nhỏ soi chiều vương ánh lửa.
Con thuyền đơn lặng lẽ giữa sương bay.

Rừng khẽ hát khúc hoài niệm năm ấy.
Khi em về trong gió nhẹ heo may.
Mùi hương cũ bay qua miền ký ức.
Giọt nắng nghiêng, nghiêng xuống phía vai gầy.

Em đứng lặng nghe thu rơi nhè nhẹ.
Giữa hồn xưa, ai gọi gió quay về.
Nếu có thể, xin thu đừng tàn nữa.
Để em còn mơ mãi một dòng sông.

***********************************
HØSTDRØM

Høsten kommer tilbake, ved den røde løvskogen.
Bladene farger himmelen som en beruset drøm.
Den lille elven speiler ettermiddagen med glødende lys.
Den ensomme båten ligger stille midt i svevende tåke.

Skogen synger stille minner fra året som var,
Da du kom tilbake i den milde høstvinden.
Den gamle duften svever gjennom minnets land.
Solstrålen lener seg forsiktig mot din tynne skulder.

Du står stille og hører høsten falle lett,
Midt i fortidens sjel, hvem kaller vinden tilbake?
Hvis det er mulig, la høsten ikke visne mer,
Slik at du kan drømme evig om en stille elv.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI TRONG GIÓ THU

Em bước chậm trên con đường đầy lá.
Sợ dẫm lên tiếng thở của mùa thu.
Nắng lả lơi buông bên hàng cây nhỏ.
Nhẹ như ai khẽ gọi giữa sương mù.


*************************************

KVINNEN SOM GÅR I HØSTVINDEN

Du går sakte på veien dekket av blader.
Redsel for å tråkke på høstens stille pust.
Solen slynger sitt lette lys over små trær.
Lett som om noen mykt kaller i tåken.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MÙA XƯA KHÔNG TRỞ LẠI

Tôi vẫn biết mùa xưa không trở lại.
Nhưng vô tình tay vẫn mở trang xưa.
Những dòng chữ, mực buồn như ánh khói.
Ngỡ nhòa thôi… mà hóa cả cơn mưa!
******************************************

DEN GAMLE TIDEN KOMMER IKKE TILBAKE

Jeg vet fortsatt at den gamle tiden ikke kommer tilbake.
Men ubevisst åpner hånden likevel de gamle sidene.
Ordene, blekket triste som røk i sollys.
Trodde det bare ville blekne… men det ble som en hel regnskur!

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT LẠI KÝ ỨC

Người đàn bà đi qua những con phố vắng.
Tay cầm giỏ xách, nhặt từng ký ức rơi vãi.
Có hạt nắng cũ, có mưa đầu mùa.
Có nụ cười đã quên trong hơi thở của ngày xưa.

Mỗi bước chân, một hồi ức mọc lên.
Như cây non chồi giữa sa mạc trái tim.
Người đàn bà nhặt cả những nỗi đau.
Đặt vào giỏ bằng bàn tay dịu dàng.

Có một lần, người đàn bà ấy nhặt được một lời yêu chưa kịp nói.
Ngửi mùi hương cũ mà tim vẫn đập lạc nhịp.
Người đàn bà cất nó vào túi áo, để khi đêm xuống,.
Có thể thắp lên bằng ánh sáng của riêng mình.

Có những ký ức rách nát, bết đầy bụi của cuộc đời.
Nhưng người đàn bà quét sạch, sắp xếp lại trên kệ tâm hồn.
Mỗi mảnh ghép là một câu chuyện chưa kể.
Một bản tình ca không còn ai hát.

Người đàn bà cười, lặng lẽ bước đi.
Nhặt cả những khoảnh khắc chưa kịp ôm vào lòng.
Và khi gió thổi, ký ức bay lên cao.
Hóa thành những vì sao.

Người đàn bà biết: Tình yêu không mất đi.
Chỉ là rơi rụng và chờ một bàn tay nhặt lại.
Và chính bàn tay ấy, đã nối những mảnh vụn.
Làm trái tim thế gian sáng trở lại.

Tác Giả: Trần Minh Hồng