Thời gian lặng lẽ trôi qua. Chúng ta sẽ không dừng lại và nhìn lại bất cứ ai, khoảng thời gian chúng ta làm tốt những năm tháng tươi đẹp nhất cũng ngày càng xa dần, lâu dần trở thành một loại ký ức…
Nhìn lại, chợt nhớ những điều ai đã từng đi qua đã làm cho chúng ta thức tỉnh ý nghĩa của cuộc sống, sự nâng niu và hiểu biết trong bàn tay của sự nắm bắt vi mô.
Khi nhắc đến thời gian, nó luôn gắn liền với những gì tốt đẹp nhất, đẹp đẽ nhất. Ngoài cửa sổ, làn gió chậm rãi, phồn hoa nở rộ, ánh mặt trời chiếu rọi, trước mắt là cây cối tươi tốt, bất giác say lòng người.
Có những lúc thịnh vượng và lúc suy tàn trong cuộc sống, chúng đều là quà tặng của cuộc sống ban tặng cho chúng ta, chỉ sau khi trải qua quá trình trưởng thành, chúng ta mới trở nên hoàn thiện hơn.
Những con người và sự vật xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta mà chúng ta nhớ, dần dần bị mờ đi, và cuối cùng trở thành những mảnh ký ức. Sau khi trải qua mất mát, chúng ta sẽ trân trọng sự sở hữu hơn, theo thời gian, hoa nở rồi tàn…
Nếu cuộc sống là một bài hát, thì kinh nghiệm là từng câu chữ và đó chỉ là một vài câu ngắn gọn. Tôi thích những giọt sương lăn trong buổi sáng, và đêm đầy sao trên bầu trời. Tôi thích ngồi trước cửa sổ trong ánh nắng nhàn nhạt, dùng những từ ngữ để ghi lại những chuyển động của cuộc sống và những hạnh phúc trong bình dị. Khoảng thời gian yên tĩnh như vậy, không xô bồ, không sang trọng, giản dị và đầy nắng ấm.
Biển Miami, nước biển trong xanh không gì sánh được, sóng êm ả.
Thỉnh thoảng, làn gió chỉ thổi nhẹ, ấm áp dễ chịu dưới ánh nắng nhẹ nhàng của mùa thu.
Đây là một vùng biển đẹp! Bầu trời cũng trong xanh. Khi mặt trời lặn, bầu trời nhuộm màu hoàng hôn đỏ cam tuyệt đẹp.
Biển nhẹ nhàng vuốt ve bờ cát mềm mại. Gió biển buổi tối trong lành mát rượi khiến tâm trạng thật thoải mái.
Tôi đã đến nhiều thành phố ven biển, và tất cả chúng đều đáng yêu. Nhưng đây là nơi tôi thích nhất, vì tôi được sống trong một bức tranh đẹp đoàn tụ gia đình, hạnh phúc.
Lâu ngày gặp lại.
Ngồi trên bãi biển vui cười cùng các em và các cháu và cùng nhau lắng nghe âm thanh của biển, lĩnh hội sự bí ẩn của biển, cảm nhận sự bao la của biển cả. Đây là một loại hưởng thụ và hạnh phúc tuyệt vời.
Ngày tựu trường hàng năm là niềm hy vọng của các em học sinh và sinh viên. Cũng là công việc khó khăn trong suốt năm học của các em, bước tiếp bước đầu tiên trong đời, là dấu hiệu trưởng thành của thế hệ trẻ.
Ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc như vậy, dù kết quả ra sao, một cuộc sống mới sẽ chờ đợi những người trẻ ở phía trước.
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Trong tương lai, vẫn còn rất nhiều kỳ thi, bài kiểm tra của cuộc đời đang chờ những bạn trẻ này bứt phá và nỗ lực.
Là những người phụ huynh, chúng ta không thể làm chủ được số phận của con mình, chúng ta chỉ mong con mình tiếp tục trưởng thành trong học tập và thi cử, mạnh mẽ hơn và có thể tự đứng vững.
Chúng ta mong muốn thấy được thành tích nổi bật của các con. Nhưng chúng ta cũng phải đối mặt với thực tế rằng sẽ có ít giới tinh hoa như vậy và những tồn tại bình thường hơn.
Xã hội ngày nay cần sự tồn tại của giới tinh hoa, nhưng nó cũng cần sự tồn tại của những người bình thường, chỉ cần họ sẵn sàng làm việc chăm chỉ, những người bình thường sẽ trở thành giới tinh hoa.
Dù thế nào đi nữa thì cuộc đời vẫn phải trôi qua, con thuyền cuộc đời vẫn phải tiến về phía trước. Mong con em của chúng ta hãy lạc quan, cởi mở đối mặt với mọi thứ, có tâm lý vững vàng và bản lĩnh vững vàng dù ở bất cứ thời điểm nào và ở đâu. Tất cả các em đều có thể hình thành thói quen xuất sắc, văn minh, khiêm tốn, tôn trọng mọi người và luôn cố gắng học tập.
Chúng ta đều mong con cháu mình trở thành nhân tài, nhưng cũng mong con mình có phẩm chất tốt, hòa thuận giữa lời nói và việc làm, trở thành người nhân hậu, thông minh.
Điều quan trọng nhất là các con cháu được sống hạnh phúc và khôn lớn, lành mạnh. Chúc cho kỳ nhập học của thế hệ trẻ trở nên thành công và hạnh phúc.
Hôm nay gió thổi mạnh đến nỗi nhiều chiếc lá trên cây chưa kịp rụng đã rơi từ từ và miễn cưỡng dưới làn gió thổi.
Lá rơi thật chậm, lá rung rinh trong không khí cũng rất đẹp, vẻ đẹp này có chút hoang vắng và có chút bơ vơ…
Lá và cây sẽ không bao giờ gặp lại nhau sau cuộc chia tay này. Dù có gặp nhau thì cây vẫn là cây, nhưng lá không còn là lá, và họ không còn nhận ra nhau nữa.
Tiếc thay, thân lá dù có lưu luyến đến đâu cũng đành phải lựa chọn rời xa nhau do sự luân chuyển, thay đổi của thiên nhiên.
Lá và cây đã ở bên nhau bao nhiêu ngày tháng. Nhưng vẫn không thể thay đổi môi trường xung quanh và thực tế thay đổi này.
Cây biết lá rơi nhiều. Cây im lặng không có lời, nhưng cũng giàu tình cảm, cây vất vả và có những ước mơ cống hiến cho con người.
Hãy để chúng ta trải nghiệm quá trình tồn tại của cây lá cùng với một trạng thái tâm trí xa xôi…
Chúng ta biết rằng mọi thứ trong tự nhiên đều đáng để chúng ta kinh ngạc, hiểu biết và trải nghiệm, bao gồm cả cây lá.
Trong một thành phố, sẽ cô đơn biết bao nếu không có cây lá! Cây lá mang lại cho chúng ta không khí trong lành, cây lá cũng có một phẩm chất tuyệt vời của lòng tận tụy, vị tha. Lòng tràn ngập trong nắng và cảm xúc thơ mộng.
Cây lá tạo ra vẻ đẹp khá nên thơ. Có thể cho chúng ta hóng mát, có thể cho chúng ta miêu tả, và cho chúng ta chụp ảnh.
Gió và mưa, nắng và tuyết. Cây vẫn ở đây với lòng tự tin, tự chủ như con người. Cũng rắn rỏi, mạnh mẽ và cương nghị như con người.
Đối với họ, ta đầy lòng biết ơn và chúc phúc, ta muốn cùng họ đứng trong gió và mưa, nắng và tuyết để vượt lên số phận.
Nhìn lại quá khứ, ta tràn đầy suy nghĩ cảm xúc. Nhớ lại kỷ niệm tuổi trẻ, đôi khi khiến bạn bật cười và đôi khi cũng khiến bạn bật khóc…
Hai từ “thanh xuân” thường làm chúng ta xao xuyến. Nó vượt qua trái tim, vén bức màn của bản chất con người, ban đầu như một bông hoa lộng lẫy, và tỏa ra một hương thơm quyến rũ. Tuổi thanh xuân tuyệt đẹp, đôi khi mơ hồ nhưng nồng nàn. Dấu hiệu của một giai đoạn nhất định trong cuộc đời, ghi lại trạng thái tinh thần mà chúng ta nên có, và khiến trái tim chúng ta dao động.
Vào một buổi tối nào đó của tuổi trung niên, nhìn lại cuốn album thanh xuân. Con đường đời ấy êm đềm và phù phiếm, thế gian không sợ hãi, chăm chỉ theo đuổi ước mơ của mình. Dấu vết nhói lên trong tim, đầy thăng trầm.
Mây trắng trôi ngang chân trời năm tháng đã làm ngơ tuổi thơ. Và tuổi trẻ mở đường cho sự trưởng thành, rồi dùng tuổi trẻ làm nền tảng cho sự nghiệp. Tại thời điểm này, trong chuyến đi của thời gian… Năm tháng đã thấm đẫm tuổi trẻ và chúng ta không còn tìm lại được cảm giác ban đầu. TUỔI TRẺ ĐÃ ĐI QUA ĐỜI TA!!!
Tuổi trẻ giống như một bài thơ không bao giờ viết được, chỉ cần bạn muốn viết thì sẽ có muôn vàn điều kỳ diệu. Mỗi người đều có cuốn album thanh xuân của riêng mình.
Ta cứ ngỡ tuổi trẻ vẫn luôn ở đó, nhưng rồi tuổi trẻ cũng lặng lẽ đi qua.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhìn màn đêm mờ ảo. Bạn ra ngoài ban công vắng lặng, một làn gió nhẹ thoảng qua, khẽ rắc trên da thịt, làm chao đảo bao suy nghĩ trong lòng.
Có lẽ bạn sẽ lặng lẽ nhớ lại những năm tháng phù du, bao nhiêu chuyện đã đi qua của tuổi trẻ, vô tình hiện ra trước mắt. Trái tim mong manh ấy, và tình yêu của một thời tuổi trẻ đã trở thành ảo ảnh trong phút chốc!
Nếu chúng ta phải nhớ tất cả mọi thứ trong cuộc sống này, nó sẽ là điều tuyệt vời, quyến rũ và cũng có một chút buồn và nỗi đau…
Vẻ đẹp huy hoàng của mùa xuân, tuổi thơ của mùa hạ và sự ảm đạm của mùa thu đã trôi qua tuổi trẻ trong tưởng tượng băng giá.
Tuổi trẻ là một tập thơ dễ đọc, dài, hùng hồn nhưng hấp dẫn. Tuổi trẻ là một cơn lốc thổi qua, nhanh, xoay tròn, nhưng mờ ảo và thoáng qua. “TUỔI TRẺ ĐÃ ĐI QUA ĐỜI TA!”
Phụ nữ càng đơn giản thì cuộc sống càng tốt. Có thể thấy thứ ảnh hưởng đến nhan sắc của người phụ nữ thường không chỉ là quần áo, mà là khí chất bên trong của chính họ.
Cô ấy biết sức hấp dẫn không thể chối cãi, càng đơn giản, càng sâu sắc. Những người phụ nữ giản dị thực sự là những người phụ nữ thông minh nhất, họ điềm tĩnh và thanh lịch, tỉnh táo và minh bạch.
Họ sẽ không bị gián đoạn bởi âm thanh bên ngoài trong cuộc sống và sẽ không bị lấn át bởi năng lượng tiêu cực, bóng tối và sự không công bằng.
Dù cuộc sống của họ có thay đổi như thế nào, họ vẫn gắn bó với trái tim và tập trung vào cuộc sống của mình.
Bản chất họ đơn giản, không kiêu hãnh ở chốn phồn hoa, cũng không mất tự tin khi ở nơi vắng vẻ.
Họ không có nhiều mưu mô, nhưng họ sống hiền lành. Không ngụy trang quá nhiều nhưng họ sống đúng với sự thật.
Người phụ nữ giản dị, tập trung vào bản thân, sống hạnh phúc cùng gia đình. Họ được ví như: Trăng sao sáng chói, dịu dàng như nước, trân trọng trong tâm, tình thân sâu nặng. Phụ nữ giản dị ấm áp và lãng mạn như dòng sông xanh.
Người phụ nữ xinh đẹp là người mẹ tốt, có trí tuệ, dạy dỗ con cái nên người. Là một hình mẫu đầy chân thành và nhân hậu trong trái tim cô ấy.
Đêm yên tĩnh, có gió nhẹ. Dưới ánh trăng, những bông hoa hồng nở rực rỡ. Hương thơm tỏa ra từng đợt thật sảng khoái. Đang lúc trăng hoa nở rộ, hai người yêu cũ đang bước đi chậm rãi tiến về phía trước. Trên đường đi, họ im lặng, mỗi người tìm kiếm ký ức mà họ đã từng yêu trong tâm trí của mình…
Hai người ở cùng xóm. Cô ấy nhỏ hơn anh 2 tuổi, cô thông minh, vui vẻ và xinh đẹp. Cô là sinh viên năm thứ nhất. Còn anh là một công nhân bình thường.
Mỗi ngày vào buổi tối, anh thường chơi đàn piano. Cô ấy thường đến bên cạnh anh và lắng nghe anh chơi đàn một cách lặng lẽ. Cô ấy nói rằng cô không thích nghe kể chuyện, nhưng cô rất thích nghe anh đàn.
Thời gian trôi qua, hai người yêu nhau lúc nào không hay biết. Mỗi khi hoàng hôn đến, cây đàn piano của anh sẽ đệm theo tiếng hát của cô ấy. Họ đắm chìm trong một mối tình đầu hạnh phúc vô song…
Cho đến một ngày, mẹ của cô gái phát hiện ra mối quan hệ của họ. Cô gái bị những trận đòn ác liệt mà phụ huynh dành cho cô ấy.
Bố của cô gái tìm đến nhà chàng trai và nói với chàng trai rằng: “Bạn chỉ là một công nhân tầm thường, con gái của tôi đang học đại học. Xin đừng hủy hoại tương lai của con gái tôi.”
Thế rồi, mối tình đầu khờ khạo ấy đã kết thúc. Kể từ đó, chàng trai nhốt mình trong nhà và tự rèn luyện đàn một cách điên cuồng. Thỉnh thoảng cô ấy cũng tìm đến anh, nhưng đều bị anh từ chối không ra mở cửa. Vì khi đó anh cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương.
Một thời gian, kỹ năng chơi piano của anh đã tăng lên rất nhiều, và anh đã trở thành một nghệ sĩ piano nổi tiếng ở thành phố này.
Sau đó, bằng những nỗ lực không ngừng trong làng giải trí, cuối cùng anh cũng có một sự nghiệp cho riêng mình.
Không biết có phải do ông trời ưu ái, hay số phận chỉ là một khúc ca buồn?
Trong một buổi hòa nhạc tại một thành phố khác, hôm đó trời nắng đẹp. Với tâm trạng vui vẻ, anh tình cờ gặp lại người yêu cũ.
Thời gian trôi qua, cô ấy đã thay đổi từ một cô gái hồn nhiên, vui vẻ đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Những năm tháng dường như không yêu đãi cho cô ấy. Một người phụ nữ với ánh mắt u buồn. Có lẽ cô ấy đã trải qua một khoảng thời gian khó khăn.
Sau buổi concert, trên đường đưa cô về khách sạn, tình cờ là một đêm đẹp trời. Anh nhẹ giọng hỏi cô ấy: “Em đến đây lúc nào, có phải đến để gặp anh không?”
Cô nghiêm nghị đáp: “Không, em đến đây chỉ là đi du lịch. Khi đó anh thật nhẫn tâm, em gõ cửa nhưng anh thậm chí không bước ra mở cửa.”
Anh lắc đầu với một nụ cười gượng gạo và nói: “Thật khó để nói bất cứ điều gì! ”
Cô ấy nói: “Thôi, quên nó đi! Em được biết anh đã mở một công ty thu âm và làm ăn rất tốt?”
Anh cười và nói: “ Không tốt như em nói đâu. Còn em bây giờ thế nào?”
Cô nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng và nói: “Tốt nghiệp đại học xong, em vào làm việc trong một cơ quan. Mẹ em ép gã em cho một tổng giám đốc, được một năm thì anh ấy bị bắt vì tham nhũng. Thôi, đừng nhắc nữa, mọi chuyện đã qua rồi.”
Anh thoáng buồn khi nghe cô nói. Sau đó anh giả vờ lâng lâng hỏi: “Mối tình đầu trong sáng của chúng ta! Anh chưa từng ôm em bao giờ, anh có thể ôm em một lần được không, chỉ một lần thôi?
Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cô cũng ôm chặt anh. Anh ngửi thấy mùi thơm trên tóc cô, như ngửi thấy mùi thơm của hoa hồng nở.
Lúc này cô nhẹ nhàng cất lên bản tình ca bên tai của anh: “Ngày không anh phố vắng không vang tiếng đàn. Ngày không anh sắc thắm hoa phai nhạt màu nhớ nhung. Anh nơi chốn nào? Em miên man nỗi nhớ khôn nguôi…”
Cô và anh vẫn còn say… Vầng trăng sáng ở phía chân trời thắp sáng cho hai trái tim đa tình. Những vì sao lấm tấm đang nhấp nháy tò mò, như đang chứng kiến vẻ đẹp của họ.
Cô thì thầm trong vòng tay anh, và anh cũng thì thầm vào tai cô ấy: “Dù tình yêu của chúng ta đã trở thành dĩ vãng, nhưng tình bạn sâu đậm của chúng ta sẽ tiếp tục mãi mãi.”
Bạn biết đấy! Khi tình yêu đã trở thành dĩ vãng, nhưng đó không phải là tất cả của nỗi đau. Họ vẫn còn lại một tình bạn sâu đậm nhất, đó là một tài sản qúy giá trong cuộc đời của họ.
Khi màn đêm buông xuống, một vầng trăng tròn từ từ xuất hiện ở phía chân trời.
Ánh trăng lọt qua những cành cây, rải rác một vầng hào quang thủy tinh màu trong veo. Ánh bạc dịu dàng điểm thêm màu sắc rực rỡ cho màn đêm tĩnh mịch, khiến người ta có chút say lòng…
Yên lặng ngồi trước cửa sổ, tận hưởng sự dịu dàng của ánh trăng, một trái tim cũng say trong ánh trăng sáng. Khi gió đêm lặng muốn về, khiến lòng người có chút bâng khuâng, không khí tĩnh mịch cũng lan tỏa trong bầu trời hiu quạnh này.
Trong ánh trăng đêm yên tĩnh, sự thanh tao, êm dịu và tĩnh lặng khiến người ta nghiện hương vị bình yên.
Trăng sáng trong veo mang đến cho chúng ta một trạng thái tâm hồn tách rời, lang thang trong ánh trăng sáng này, người ta tạm quên đi những xáo trộn của thế sự. Để người ta buông bỏ những ước mơ, khát khao dai dẳng, nặng trĩu trong thế giới vô hình.
“Trăng trong lòng, trời không mây.” Hãy nhẹ nhàng tự hỏi, cuộc sống của chúng ta như giọt nước giữa đại dương có thể mang lại cho lịch sử linh hồn nào?
Khi gió đêm lặng muốn về, một dòng sông trăng sáng, lòng như nước tĩnh lặng.
Dưới ánh trăng sáng, kèm theo những suy nghĩ mông lung, một cảm giác ấm áp chảy ra từ cuối ngòi bút, một sự thật ấm áp và một tiếng lòng mềm mại.
Vợ của anh là một người phụ nữ rất tự tin, một người phụ nữ khó nghĩ rằng cô có thể cần sự giúp đỡ. Một người phụ nữ luôn vững vàng trước cuộc đời, không tỏ ra yếu đuối.
Không phải anh không thích sự an toàn của cô ấy, cô ấy cũng khiến cuộc sống của anh an toàn hơn.
Cô ấy luôn cho anh niềm tin, nhưng điều đó đã khiến anh cảm thấy mình thiếu sót. Vì cô ấy không cần sự giúp đỡ của anh. Rằng anh không bảo vệ cho cô ấy.
Mặc dù cô ấy không cao, nhưng cô không bao giờ đi giày cao gót. Cô nói rằng đôi giày cao gót không cho phép cô di chuyển theo ý muốn, cô không thoải mái.
Tuy nhiên, một ngày nọ, cô nhận được một đôi giày cao gót là quà sinh nhật, từ một người mà cô rất yêu qúy. Và đôi giày thực sự rất đẹp.
Cô ấy đã quyết định thử chúng. Cô không thoải mái khi đi đôi giày cao gót đó, nhưng cô đã cố gắng. Cô ấy đã vấp ngã, cô không thể bước đi với tốc độ mà cô thích. Và sau đó cô đưa ra quyết định rằng cô chỉ mang đôi giày cao gót này khi đi với chồng.
Nó có vẻ ngớ ngẩn, nhưng lần đầu tiên khi cô đi chơi cùng với chồng, điều gì đó đã thay đổi. Cô nói:
-Anh đưa tay cho em được không? Em không cảm thấy an toàn khi đi đôi giày cao gót này. Nếu anh nắm tay em thì sẽ tốt hơn.
Không nghi ngờ gì nữa, đó là cô yêu cầu chồng nắm tay cô ấy!
Cô cần sự giúp đỡ để điều hướng trên đường phố.
Yêu cầu đơn giản đó khiến người chồng tràn ngập niềm vui.
Người chồng bắt đầu muốn vợ mình đi đôi giày cao gót thường xuyên hơn, để được nắm tay vợ. Anh thích hình ảnh cả hai nắm tay nhau đi trên đường phố, mà anh là chỗ dựa của cô ấy.
Một ngày nọ, khi họ tay trong tay bước đến chiếc ô tô. Người chồng đã thú nhận với cô rằng cảm giác của anh ấy và tại sao anh lại thích thú khi cô đi đôi giày cao gót.
Cô rất ngạc nhiên vì chưa bao giờ cô tưởng tượng rằng nó lại mang đến cảm giác an toàn như vậy. Cô cũng nói với chồng rằng nhiều lần cô đã mong chồng nắm tay cô ấy mà không đợi cô hỏi.
Người chồng bắt đầu nghĩ về việc họ đã lãng phí bao nhiêu thời gian để nắm tay nhau. Không thổ lộ những điểm yếu và nhu cầu của mình, và do đó, họ đã không vun đắp tình cảm cho nhau được bao nhiêu.
Có thể nói đôi giày cao gót ấy đã làm cho cuộc sống của họ tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Vì nhờ có chúng, có đôi giày cao gót đó, những bước chân chông chênh ấy, những nhu cầu yêu thương nói lên hiện tại và sau đó là sự quan tâm chăm sóc của người này đối với người kia.
Người này cảm thấy chông chênh, người kia vẫn sẽ ở đó để nâng đỡ và củng cố cho nhau. Nắm chặt tay nhau, cảm thấy an toàn và hạnh phúc bền lâu.
Hai người bạn đang ngồi uống cà phê. Một người bạn đã cưới vợ và một người chưa cưới vợ.
Người bạn có vợ nói:
-Tôi muốn giới thiệu cho bạn một cô gái thật xinh đẹp!
-Cảm ơn bạn rất nhiều, nhưng tôi không muốn kết hôn. Người thanh niên lịch sự trả lời.
Người bạn có vợ ngạc nhiên và nói:
-Tại sao bạn chưa muốn cưới vợ? Tôi chưa bao giờ nghe nói về người đàn ông không muốn kết hôn. Làm sao mà không lấy được vợ?
Chàng thanh niên đáp:
-Tôi cưới vợ để làm gì? Chỉ làm phiền tôi.
Người bạn có vợ thở dài:
-Hỡi ôi! Bạn quá ngây thơ để biết lấy một người vợ tốt như thế nào! Bạn ơi, nếu không có vợ thì bạn không biết ý nghĩa của cuộc sống. Bạn hãy tin ở tôi, có vợ, cuộc sống sẽ hạnh phúc vô bờ.
Hãy tưởng tượng khi bạn thức dậy vào buổi sáng và được vợ pha cho bạn một tách cà phê bốc khói. Cô ấy sẽ làm một bữa sáng ngon lành ở nhà, đó là điều mà vợ tôi làm. Buổi chiều đi làm về đến nhà, ăn cùng bàn, mọi thứ thật đầm ấm và đẹp đẽ!
Hãy nghĩ xem, những bữa ăn mỗi ngày của cuộc đời đều có vợ bên cạnh. Cô ấy ngồi bên cạnh và mỉm cười với bạn. Cũng giống như vợ của tôi, hạnh phúc biết bao.
Sau bữa tối, bạn ngồi thoải mái bên nhau và trò chuyện. Bạn và cô ấy bắt đầu nói chuyện, bạn lắng nghe cuộc trò chuyện quyến rũ của cô ấy. Giống như vợ tôi vậy. Sau đó cô ấy tiếp tục nói và nói, hết lần này đến lần khác. Cũng giống như vợ của tôi…
-Rồi sao nữa? Người thanh niên hỏi.
Người bạn có vợ ngập ngừng trả lời:
-Cô ấy cứ tiếp tục nói và nói … cô ấy làm tôi phát điên lên!
Hai người bạn phá lên cười sảng khoái.
Bạn biết đấy! Đó là lý do tại sao chàng trai chưa muốn cưới vợ.