TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỘT BUỔI CHIỀU TÀN

Một buổi chiều tàn gió thổi vi vu, vô tận hoa cải dầu cùng nhau đung đưa trong gió, hương thơm tươi mát của hoa hòa cùng giai điệu của bản nhạc du dương.

Chàng trai trẻ đặt chiếc kèn harmonica xuống, nhẹ nhàng nói với cô gái bên cạnh:

“Cánh đồng hoa cải dầu này xinh đẹp, nhưng em còn xinh đẹp hơn rất nhiều.”

Cô gái nhẹ nhàng cầm bông hoa cải dầu trên tay, cô trìu mến nhìn chàng trai trước mặt và thầm nghĩ:

“Em muốn ở bên anh mãi mãi.” Cô không nói gì chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai chàng trai.

Một buổi chiều yên tĩnh, hương thơm bay bay, với tình yêu sâu đậm dành cho cô gái, chàng trai đang ném mình vào con đường hạnh phúc. Thế giới, mặt trời và mặt trăng biết rằng anh yêu cô say đắm, hết sức chân thành.

Đột nhiên, bị phá vỡ bởi tiếng hét của người đàn ông đang đi đến. Người đàn ông quyền lực giàu có nhất làng này là cha của cô gái. Ông ấy không muốn đứa con gái duy nhất của mình yêu một chàng sinh viên y khoa nghèo nàn như vậy.

Ông nói:

“Thật đáng xấu hổ với thanh niên nghèo nàn này, cậu muốn chọc tức tôi hả?”

Vừa nói ông ta vừa đấm vào mặt chàng thanh niên một cái như trời giáng. Chàng trai sửng sốt nhìn người đàn ông, nhưng không có phản ứng gì.

Người đàn ông giận dữ xô đẩy nam thanh niên trước mặt và nói:

“Đồ khốn, hãy tránh xa con gái tôi ra trong tương lai.”

Sau đó ông ta kéo tay cô con gái và đi bộ về nhà.

Chàng trai là một thanh niên con nhà nghèo, nhưng tài năng và khí chất của chàng trai đã làm rung động trái tim của cô gái.

Cô gái là tiểu thư nhà giàu, nhưng ngây thơ và có lối sống giản dị, nên đã thu hút chàng sinh viên y khoa năm cuối.

Những rào cản của gia đình cô gái đã bóp nghẹt tình yêu của họ, không chỉ để lại cho họ sự tiếc nuối mà còn đánh mất cả niềm hy vọng trong trái tim họ. Tình yêu thuần khiết và đẹp đẽ của họ chỉ còn là tiếng thở dài bởi quyền lực của cha cô gái.

Năm tháng trôi qua, chàng thanh niên đã trở thành một bác sĩ tài năng và là một nhà khoa học có trình độ cao. Bác sĩ sống trong một ngôi biệt thự tuyệt vời.

Định mệnh đưa đẩy vào một ngày, chàng sinh viên nghèo nàn năm xưa đã cứu sống cha của cô gái trong một ca phẫu thuật.

Khi bình phục, cha của cô gái cảm thấy xấu hổ và hối hận. Ông tìm đến biệt thự của bác sĩ để nói lời chấp nhận chuyện tình cảm của con gái mình và bác sĩ. Nhưng số phận đã sắp đặt, vị bác sĩ này đã hứa hôn với một nữ bác sĩ đồng nghiệp.

Cô gái tiểu thư nhà giàu đã tuyệt vọng, cô thu gom những mảnh vỡ trong lòng, giấu giếm mối tình đầu và để ngủ yên trong tim.

Cô rời bỏ gia đình, tất cả tài sản riêng của cô, cô tặng hết cho trẻ em mồ côi. Sau đó, cô vào tu viện và trở thành một nữ tu sĩ. Ngoài chức vụ trung thành và tận tụy với Chúa, cô còn dạy trẻ em và các nữ tu hội họa, thêu thùa, đan lát và may vá.

Hôm nay bên ngoài cánh đồng, hoa cải dầu héo rũ cuống để ra hạt. Những cánh hoa tàn bay bay theo gió.

Trên cánh đồng hoa cải dầu của buổi chiều tàn, có một vị bác sĩ tài năng đang cuộn mình trong ký ức tình yêu.

 


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY XƯA ANH NÓI!

Anh là gió, cơn gió nhẹ nhàng.

Anh là mây, mây trôi chậm rãi.

Anh là nước, dòng nước lặng lẽ.

Anh là núi, là núi vô biên…

Nếu em bằng lòng, anh sẵn sàng làm cơn gió nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn em!

Nếu em bằng lòng, anh sẽ là đám mây trôi chậm rãi, sẽ là chỗ dựa cho em!

Nếu em muốn, anh sẽ là dòng nước lặng lẽ bên cạnh, âm thầm bảo vệ em!

Nếu em muốn, anh sẽ yêu em vô bờ bến giống như sông liền núi!

Thế rồi giấc mơ đẹp đã bị phá hủy, ngày ra trường chia tay nhau…

Ở giữa sân ga, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi. Có một hàng cây ngân hạnh. Thật kỳ lạ, nó luôn nở hoa cùng một ngày, vào mỗi năm vẫn đúng ngày đó và khi nó rụng gần hết hoa. Một loại sợi dây được treo trên một trong những cành cây, hay đúng hơn, một biểu tượng của sợi dây, một thứ gì đó không đáng kể và đôi khi được chú ý khi gió thổi.

Cô đã hẹn gặp anh ở chính nơi đây. Nơi mà trước kia mỗi khi sinh viên chia tay nhau về quê trong dịp nghĩ hè hoặc vào dịp tết. Nơi đây họ đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng những cánh hoa ngân hạnh đang tiếp tục bay theo gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.

Kể từ khi bắt đầu mùa hè, chúng sẽ khô héo và rụng đi, cho thấy một sự rụng sớm và vô nghĩa. Vì vậy hầu hết thời gian cây mang đến một hình ảnh buồn.

Bóng râm hiếm khi dừng lại dưới những cành cây trơ trụi không còn lá, thường là những sinh vật mất phương hướng và buồn bã …

Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Cả hai đã thú nhận tình yêu của mình với đối phương. Đó là tình yêu đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.

Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, có lẽ vì sự khiêm tốn, nhưng họ đã ôm nhau trong một khoảng thời gian dường như quá ngắn đối với họ. Như những người thân yêu nhất ôm ấp. Với một sự dịu dàng không thể diễn tả.

Một bà cụ đang ngồi đằng xa dường như không để ý đến. Một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vô lý và vô dụng đã thành hạt, đã chảy dài trên má họ, chỉ đọng lại nơi cây ngân hạnh. Họ đã chia tay nhau. Họ đã rời đi với cùng một tốc độ, gần như bình thường, giống như những người yêu nhau chia tay nhau ở tất cả các sảnh khởi hành của các sân ga trên khắp thế giới.

Một cái liếc mắt cuối cùng, một cái nhìn luyến tiếc. Rồi quay lưng bước đi, không còn được nhìn lại nhau lần nữa…

Và bây giờ … Cô ấy đã cùng chồng và các con của cô ấy ở một nơi rất xa … Cô ấy đã chạy trốn khỏi đại dương – một lục địa.

Một sợi dây treo trên cành cây, một biểu tượng của thời xa xưa đó, mà gió thổi khi trời lạnh, một mảnh vụn nhỏ vẫn còn tỏa ra hương thơm của hoa ngân hạnh.

  


 

 

 



 


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MẢNH VỠ THƠ NGÂY

Tiếng rì rào của con sóng biển.
Biển nhẹ nhàng sóng vỗ yêu thương.
Sóng là em và anh là biển.
Anh thì thầm: “biển gọi tên em.”

****

Trinh nữ ngây thơ hồn tinh khiết.
Em dịu êm, cho anh huyền thoại.
Tim yêu, anh mãi mê khờ dại.
Đêm buồn héo hắt rủ lòng anh.

****

Biển đợi chờ, sóng vỡ yêu thương.
Trên mãnh vỡ của tình thơ mộng.
Biển thở than những lời hoài vọng.
Biển biết đau và biển biết khóc.

****

Sóng và biển chia hai lối rẽ.
Em xa rồi, biển vắng mênh mông.
Tim đau anh tự hào chịu đựng.
Mãnh vỡ thơ ngây tình trinh nữ.
 

 

 

 


  

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


ĐỜI ƠI XIN ĐỪNG NÓI LỜI CAY ĐẮNG!

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Cuộc đời có đủ loại hương vị, thăng trầm mà ai cũng phải có.

Cuộc sống giống như một phong trào tuyệt vời, nỗi đau là nốt nhạc không thể thiếu trong phong trào này. Chỉ có nhiều nốt nhạc mới có thể chơi nên một bản giao hưởng hay và hoành tráng.

Dù một nốt nhạc có sức hấp dẫn nghệ thuật độc đáo thì âm nhạc chơi cũng đơn điệu nhàm chán.

Nỗi đau trong cuộc sống có nhiều màu sắc; chỉ khi có nỗi đau người ta mới hiểu được giá trị của cuộc sống, chỉ khi có nỗi đau người ta mới hiểu được bản chất thực sự của cuộc sống.

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Chỉ cần bạn không từ chối sự khiêm tốn, cánh đồng hy vọng sẽ không từ chối ước mơ buông bỏ của bạn.

Chỉ cần bạn không chối bỏ sự hùng vĩ của tảng băng trôi, trong lòng bạn sẽ có một bông sen hạnh phúc và thánh thiện.

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Khi chúng ta cố gắng buông bỏ nỗi đau, chúng ta sẽ có được niềm hạnh phúc nhàn nhã và tao nhã.

Bạn ơi, nếu trên bầu trời có đám mây đen lơ lửng, nuốt chửng nụ cười của bạn, hãy đẩy đám mây đen đi, bạn sẽ thấy bầu trời trong xanh.

Nếu có đám mây buồn phiền trong lòng, hãy để nó qua đi, bạn sẽ có được tâm hồn bình yên và tĩnh lặng.

Chỉ cần bạn có một trái tim bình thường và hạnh phúc, làm sao bạn có thể nói rằng cuộc sống sẽ luôn cay đắng?

Vẻ đẹp và niềm vui của cuộc sống nằm ở sự kiên trì không bao giờ bỏ cuộc và không bao giờ nói lời cay đắng.

Bông hoa cuộc sống sẽ trở nên mãnh liệt và lộng lẫy hơn khi bạn mở rộng trái tim mình và đón nhận một tia nắng. Phước lành là tia nắng sẽ luôn sưởi ấm trái tim bạn.

Chúc bạn có tâm trạng tốt mỗi ngày.

  

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BUÔNG BỎ NỖI ĐAU

Cuộc sống giống như một màn sương mù hay một giấc mơ, nơi số phận nảy sinh và số phận biến mất.

Giữa được và mất, chúng ta cần phải buông bỏ. Hãy buông bỏ và cảm thấy thoải mái.

*Một người phụ nữ bị chị ruột của mình phỉ báng, chỉ vì mục đích để dành quyền lợi cá nhân. Người chị đã từ bỏ em ruột mình, vì hết giá trị lợi dụng.

Cô ấy cảm thấy thế giới trước mắt như sụp đổ. Cô đã khóc hết nước mắt.

Chiếc gương trả lại phiên bản tồi tệ nhất của nỗi buồn, qua đôi mắt đỏ hoe vì khóc không ra nước mắt.

Một ánh thương tiếc xuyên qua từng dấu tích của sự mệt mỏi, cố nhớ lại tiền thân đã gây ra nó.

Ly cà phê nguội bị bỏ quên trên bàn cạnh viên thuốc aspirin. Chiếc tivi vẫn bật mà không có tiếng nói và rèm cửa đã được kéo xuống.

Nắng đau, không khí đau, cuộc đời đau…

Cuối cùng, cô cũng chấp nhận và cũng học cách buông bỏ. Buông bỏ nỗi buồn, buông bỏ những gì không xứng đáng.

Thế giới này để lại trong cô ấy đầy vết thương. Nhưng thứ mọc lên từ vết thương đó là đôi cánh.

Núi cao có đường đi riêng, vùng nước sâu có người lái đò riêng. Cô bình tĩnh, lắng nghe và bước đi vững vàng trên con đường phía trước.

Cuộc đời là đau khổ. Nỗi đau khổ này là gì? Được và mất, có lẽ đó chính là hai bi kịch lớn của cuộc đời.

Suy cho cùng giữa được và mất, chúng ta cần phải buông bỏ. Hãy buông bỏ để cảm thấy thoải mái hơn.

Dù được hay mất đều là bi kịch, cuộc sống vẫn cần bình tĩnh, rộng mở, tự do và bình thản.

*Một người đàn ông, có một cuộc đời huyền thoại, với thơ ca và hội họa tinh xảo, tài năng và danh vọng vô song. Nhưng ông ấy đã bỏ lại tất cả để đi theo đạo Phật. Một khi đã bước vào đạo Phật, khó có thể nói đúng sai.

Nhưng khi đã có được, thì bạn có dũng khí kiên quyết buông bỏ. Sự phóng khoáng và tự do này chắc chắn sẽ thức tỉnh những ai theo đuổi danh lợi.

Kiểu buông bỏ này không phải là trốn tránh thế giới một cách thụ động, mà là không bị mắc kẹt trong sự theo đuổi danh vọng và tiền tài trước mắt. Cũng như không bị mù quáng bởi vinh quang.

Ông ấy đã rũ sạch bụi trần. Và thế giới Phật giáo có thêm được một người từ bi.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

XIN CẦU NGUYỆN CHO CƠN BÃO MILTON SUY YẾU

Con xin cầu nguyện Đức Phật và Đức Chúa Trời:

Hãy để cơn bão Milton ngày mai vào Florida được lắng xuống.

Giữa cơn bão này, con tin vào quyền năng của Chúa, của Phật, điều khiển cả gió và sóng. Ngài cai trị cơn thịnh nộ của biển cả, của gió, hãy để cho chúng lắng xuống trong lặng im.

Con xin cầu nguyện Đức Chúa Trời, Đức Phật, làm dịu cơn bão và mang lại hòa bình giữa sự hỗn loạn. Con cầu xin Ngài làm dịu cơn gió và làm dịu biển cả, bảo vệ những người dân ở Florida được an toàn vượt qua cơn bão vào ngày mai.

Con xin Đức Phật, Đức Chúa Trời: Cầu xin Ngài bảo vệ cho các em và các cháu của con và mọi người tại Tampa Florida được an toàn trong cơn bão.





 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐI DẠO TRÊN CẦU SÔNG SEINE

Khi đi dạo trên cầu sông Seine, bạn có thể cảm nhận được sự yên bình và tĩnh lặng.

Trên bầu trời bình yên, những áng mây nhẹ nhàng trôi, tỏa ra ánh sáng dịu dàng của buổi chiều tà.

Bầu trời ấy như một tấm gương phản chiếu sự an lành trong tâm hồn. Nơi mọi lo âu đều tan biến theo từng làn gió.

Dưới bầu trời, dòng sông Seine trong xanh lững lờ trôi, phản chiếu ánh nắng và những tia sáng lung linh từ mặt trời. Như đang kể lại những câu chuyện tình yêu qua nhiều thế hệ…

Những con thuyền chở khách lướt nhẹ, mang theo những kỷ niệm êm đềm trong làn gió nhẹ nhàng mát mẻ và tinh khiết.

Đi dạo trên cầu sông Seine là một trải nghiệm lãng mạn và đầy thú vị. Nơi mà bạn có thể chạm vào hơi thở của Paris một cách trọn vẹn nhất.

Cảm giác được thả hồn trên cầu Seine vào một buổi chiều nhẹ nhàng. Chỉ cần đứng lặng yên ngắm nhìn thành phố, dòng sông và bầu trời trong xanh, cũng đủ để ta tìm thấy sự bình yên.

Giúp ta thoát khỏi nhịp sống hối hả và trở về với những cảm xúc tinh tế nhất.

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TA ĐÃ QUÊN NHÌN VÀO ĐÔI MẮT CỦA MẸ!

Có những lúc ta đã quên nhìn vào đôi mắt của mẹ, nơi sâu thẳm chứa biết bao nhiêu nỗi niềm mà ta chưa kịp nhận ra.

Đó là những năm tháng mà mẹ đã trải qua, những thử thách mà mẹ đã đối mặt với sự kiên nhẫn và lòng bao dung…

Đôi khi ta mãi mê với cuộc sống của riêng mình mà quên mất rằng bên cạnh ta luôn có mẹ. Người đã âm thầm gánh vác và chăm sóc cho ta từ khi còn thơ bé.

Trong cái nhìn nhân hậu của mẹ, có những sự hy sinh không tên. Những nỗi lo lắng không bao giờ nói ra.

Ta Đã Quên Nhìn Vào Mắt Của Mẹ.

Đôi mắt ấy chứa đầy sự cảm thông và tình yêu vô bờ bến.

Nhưng ta lại thường quên nhìn thật sâu vào đôi mắt đó, để hiểu rằng mẹ cũng có những ước mơ, những nỗi đau và cả những niềm vui giản dị.

Có những lúc ta thờ ơ vì sự hiện diện của mẹ qúa quen, mà ta quên rằng thời gian không dừng lại.

Bất chợt, một ngày mẹ ra đi mãi mãi. Ta cảm thấy chênh vênh, nỗi đau tột cùng …

Hạnh phúc là khi còn mẹ. Hãy lắng nghe lời mẹ nói và nhìn thật kỹ vào đôi mắt của mẹ. Nơi cả một đời người đã chất chứa biết bao nhiêu điều giản dị mà vĩ đại.

Chỉ khi nào biết trân trọng từng khoảnh khắc bên mẹ, ta mới hiểu rằng tình yêu thương của mẹ là điều qúy giá nhất mà ta có được trong đời.
 




 




TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN ĐƯỜNG

Những bước chân đi trên đường gồm có nhiều hạng người làm ta băn khoăn. Bạn tự hỏi liệu cuộc sống có phải là cuộc hành trình mà không phải lúc nào cũng gặp được những tâm hồn đồng điệu.

Trên con đường ấy, có người mang đến sự ấm áp, nhưng cũng có những người khiến bạn chênh vênh, lạc lõng.
Họ như những bóng dáng xa lạ, bạn nhìn thấy nhưng chẳng thể chạm đến.

Có những người bạn chỉ gặp một lần trong đời, để rồi họ rời đi. Để lại những dấu vết mờ nhạt, không còn đọng lại trong ký ức.

Lại có những người vừa thoáng qua, nhưng sự hiện diện của họ mang theo những câu hỏi, khiến ta phải suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc đời, về giá trị của mối quan hệ giữa người với người.

Bước chân tiếp tục trên con đường, bạn dần hiểu rằng; không phải ai cũng ở lại lâu dài, không phải ai cũng mang đến những điều tốt đẹp.

Nhưng mỗi con người, dù lạ lẫm hay thân quen, đều đóng góp vào hành trình của chúng ta.
Những bước chân đi qua, dù mang theo sự băn khoăn hay chắc chắn, đều là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Giúp ta nhìn nhận và thấu hiểu nhiều hơn về thế giới xung quanh.