TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TUỔI TRẺ ĐÃ ĐI QUA ĐỜI TA!

Nhìn lại quá khứ, ta tràn đầy suy nghĩ cảm xúc. Nhớ lại kỷ niệm tuổi trẻ, đôi khi khiến bạn bật cười và đôi khi cũng khiến bạn bật khóc…

Hai từ “thanh xuân” thường làm chúng ta xao xuyến. Nó vượt qua trái tim, vén bức màn của bản chất con người, ban đầu như một bông hoa lộng lẫy, và tỏa ra một hương thơm quyến rũ.
Tuổi thanh xuân tuyệt đẹp, đôi khi mơ hồ nhưng nồng nàn. Dấu hiệu của một giai đoạn nhất định trong cuộc đời, ghi lại trạng thái tinh thần mà chúng ta nên có, và khiến trái tim chúng ta dao động.

Vào một buổi tối nào đó của tuổi trung niên, nhìn lại cuốn album thanh xuân. Con đường đời ấy êm đềm và phù phiếm, thế gian không sợ hãi, chăm chỉ theo đuổi ước mơ của mình. Dấu vết nhói lên trong tim, đầy thăng trầm.

Mây trắng trôi ngang chân trời năm tháng đã làm ngơ tuổi thơ. Và tuổi trẻ mở đường cho sự trưởng thành, rồi dùng tuổi trẻ làm nền tảng cho sự nghiệp. Tại thời điểm này, trong chuyến đi của thời gian… Năm tháng đã thấm đẫm tuổi trẻ và chúng ta không còn tìm lại được cảm giác ban đầu. TUỔI TRẺ ĐÃ ĐI QUA ĐỜI TA!!!

Tuổi trẻ giống như một bài thơ không bao giờ viết được, chỉ cần bạn muốn viết thì sẽ có muôn vàn điều kỳ diệu. Mỗi người đều có cuốn album thanh xuân của riêng mình.

Ta cứ ngỡ tuổi trẻ vẫn luôn ở đó, nhưng rồi tuổi trẻ cũng lặng lẽ đi qua.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhìn màn đêm mờ ảo. Bạn ra ngoài ban công vắng lặng, một làn gió nhẹ thoảng qua, khẽ rắc trên da thịt, làm chao đảo bao suy nghĩ trong lòng.

Có lẽ bạn sẽ lặng lẽ nhớ lại những năm tháng phù du, bao nhiêu chuyện đã đi qua của tuổi trẻ, vô tình hiện ra trước mắt. Trái tim mong manh ấy, và tình yêu của một thời tuổi trẻ đã trở thành ảo ảnh trong phút chốc!

Nếu chúng ta phải nhớ tất cả mọi thứ trong cuộc sống này, nó sẽ là điều tuyệt vời, quyến rũ và cũng có một chút buồn và nỗi đau…

Vẻ đẹp huy hoàng của mùa xuân, tuổi thơ của mùa hạ và sự ảm đạm của mùa thu đã trôi qua tuổi trẻ trong tưởng tượng băng giá.

Tuổi trẻ là một tập thơ dễ đọc, dài, hùng hồn nhưng hấp dẫn. Tuổi trẻ là một cơn lốc thổi qua, nhanh, xoay tròn, nhưng mờ ảo và thoáng qua. “TUỔI TRẺ ĐÃ ĐI QUA ĐỜI TA!”

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

PHỤ NỮ ĐƠN GIẢN VÀ XINH ĐẸP

Phụ nữ càng đơn giản thì cuộc sống càng tốt. Có thể thấy thứ ảnh hưởng đến nhan sắc của người phụ nữ thường không chỉ là quần áo, mà là khí chất bên trong của chính họ.

Cô ấy biết sức hấp dẫn không thể chối cãi, càng đơn giản, càng sâu sắc. Những người phụ nữ giản dị thực sự là những người phụ nữ thông minh nhất, họ điềm tĩnh và thanh lịch, tỉnh táo và minh bạch.

Họ sẽ không bị gián đoạn bởi âm thanh bên ngoài trong cuộc sống và sẽ không bị lấn át bởi năng lượng tiêu cực, bóng tối và sự không công bằng.

Dù cuộc sống của họ có thay đổi như thế nào, họ vẫn gắn bó với trái tim và tập trung vào cuộc sống của mình.

Bản chất họ đơn giản, không kiêu hãnh ở chốn phồn hoa, cũng không mất tự tin khi ở nơi vắng vẻ.

Họ không có nhiều mưu mô, nhưng họ sống hiền lành. Không ngụy trang quá nhiều nhưng họ sống đúng với sự thật.

Người phụ nữ giản dị, tập trung vào bản thân, sống hạnh phúc cùng gia đình. Họ được ví như: Trăng sao sáng chói, dịu dàng như nước, trân trọng trong tâm, tình thân sâu nặng. Phụ nữ giản dị ấm áp và lãng mạn như dòng sông xanh.

Người phụ nữ xinh đẹp là người mẹ tốt, có trí tuệ, dạy dỗ con cái nên người. Là một hình mẫu đầy chân thành và nhân hậu trong trái tim cô ấy.




TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI TÌNH YÊU CHỈ CÒN LÀ DĨ VÃNG

Đêm yên tĩnh, có gió nhẹ. Dưới ánh trăng, những bông hoa hồng nở rực rỡ. Hương thơm tỏa ra từng đợt thật sảng khoái. Đang lúc trăng hoa nở rộ, hai người yêu cũ đang bước đi chậm rãi tiến về phía trước. Trên đường đi, họ im lặng, mỗi người tìm kiếm ký ức mà họ đã từng yêu trong tâm trí của mình…

Hai người ở cùng xóm. Cô ấy nhỏ hơn anh 2 tuổi, cô thông minh, vui vẻ và xinh đẹp. Cô là sinh viên năm thứ nhất. Còn anh là một công nhân bình thường.

Mỗi ngày vào buổi tối, anh thường chơi đàn piano. Cô ấy thường đến bên cạnh anh và lắng nghe anh chơi đàn một cách lặng lẽ. Cô ấy nói rằng cô không thích nghe kể chuyện, nhưng cô rất thích nghe anh đàn.

Thời gian trôi qua, hai người yêu nhau lúc nào không hay biết. Mỗi khi hoàng hôn đến, cây đàn piano của anh sẽ đệm theo tiếng hát của cô ấy. Họ đắm chìm trong một mối tình đầu hạnh phúc vô song…

Cho đến một ngày, mẹ của cô gái phát hiện ra mối quan hệ của họ. Cô gái bị những trận đòn ác liệt mà phụ huynh dành cho cô ấy.

Bố của cô gái tìm đến nhà chàng trai và nói với chàng trai rằng:
“Bạn chỉ là một công nhân tầm thường, con gái của tôi đang học đại học. Xin đừng hủy hoại tương lai của con gái tôi.”

Thế rồi, mối tình đầu khờ khạo ấy đã kết thúc. Kể từ đó, chàng trai nhốt mình trong nhà và tự rèn luyện đàn một cách điên cuồng. Thỉnh thoảng cô ấy cũng tìm đến anh, nhưng đều bị anh từ chối không ra mở cửa. Vì khi đó anh cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương.

Một thời gian, kỹ năng chơi piano của anh đã tăng lên rất nhiều, và anh đã trở thành một nghệ sĩ piano nổi tiếng ở thành phố này.

Sau đó, bằng những nỗ lực không ngừng trong làng giải trí, cuối cùng anh cũng có một sự nghiệp cho riêng mình.

Không biết có phải do ông trời ưu ái, hay số phận chỉ là một khúc ca buồn?

Trong một buổi hòa nhạc tại một thành phố khác, hôm đó trời nắng đẹp. Với tâm trạng vui vẻ, anh tình cờ gặp lại người yêu cũ.

Thời gian trôi qua, cô ấy đã thay đổi từ một cô gái hồn nhiên, vui vẻ đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Những năm tháng dường như không yêu đãi cho cô ấy. Một người phụ nữ với ánh mắt u buồn. Có lẽ cô ấy đã trải qua một khoảng thời gian khó khăn.

Sau buổi concert, trên đường đưa cô về khách sạn, tình cờ là một đêm đẹp trời. Anh nhẹ giọng hỏi cô ấy: “Em đến đây lúc nào, có phải đến để gặp anh không?”

Cô nghiêm nghị đáp:
“Không, em đến đây chỉ là đi du lịch. Khi đó anh thật nhẫn tâm, em gõ cửa nhưng anh thậm chí không bước ra mở cửa.”

Anh lắc đầu với một nụ cười gượng gạo và nói:
“Thật khó để nói bất cứ điều gì! ”

Cô ấy nói:
“Thôi, quên nó đi! Em được biết anh đã mở một công ty thu âm và làm ăn rất tốt?”

Anh cười và nói:
“ Không tốt như em nói đâu. Còn em bây giờ thế nào?”

Cô nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng và nói:
“Tốt nghiệp đại học xong, em vào làm việc trong một cơ quan. Mẹ em ép gã em cho một tổng giám đốc, được một năm thì anh ấy bị bắt vì tham nhũng. Thôi, đừng nhắc nữa, mọi chuyện đã qua rồi.”

Anh thoáng buồn khi nghe cô nói. Sau đó anh giả vờ lâng lâng hỏi:
“Mối tình đầu trong sáng của chúng ta! Anh chưa từng ôm em bao giờ, anh có thể ôm em một lần được không, chỉ một lần thôi?

Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cô cũng ôm chặt anh. Anh ngửi thấy mùi thơm trên tóc cô, như ngửi thấy mùi thơm của hoa hồng nở.

Lúc này cô nhẹ nhàng cất lên bản tình ca bên tai của anh:
“Ngày không anh phố vắng không vang tiếng đàn.
Ngày không anh sắc thắm hoa phai nhạt màu nhớ nhung.
Anh nơi chốn nào? Em miên man nỗi nhớ khôn nguôi…”

Cô và anh vẫn còn say… Vầng trăng sáng ở phía chân trời thắp sáng cho hai trái tim đa tình. Những vì sao lấm tấm đang nhấp nháy tò mò, như đang chứng kiến vẻ đẹp của họ.

Cô thì thầm trong vòng tay anh, và anh cũng thì thầm vào tai cô ấy:
“Dù tình yêu của chúng ta đã trở thành dĩ vãng, nhưng tình bạn sâu đậm của chúng ta sẽ tiếp tục mãi mãi.”

Bạn biết đấy! Khi tình yêu đã trở thành dĩ vãng, nhưng đó không phải là tất cả của nỗi đau. Họ vẫn còn lại một tình bạn sâu đậm nhất, đó là một tài sản qúy giá trong cuộc đời của họ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI GIÓ ĐÊM LẶNG MUỐN VỀ


Khi màn đêm buông xuống, một vầng trăng tròn từ từ xuất hiện ở phía chân trời.

Ánh trăng lọt qua những cành cây, rải rác một vầng hào quang thủy tinh màu trong veo. Ánh bạc dịu dàng điểm thêm màu sắc rực rỡ cho màn đêm tĩnh mịch, khiến người ta có chút say lòng…

Yên lặng ngồi trước cửa sổ, tận hưởng sự dịu dàng của ánh trăng, một trái tim cũng say trong ánh trăng sáng. Khi gió đêm lặng muốn về, khiến lòng người có chút bâng khuâng, không khí tĩnh mịch cũng lan tỏa trong bầu trời hiu quạnh này.

Trong ánh trăng đêm yên tĩnh, sự thanh tao, êm dịu và tĩnh lặng khiến người ta nghiện hương vị bình yên.

Trăng sáng trong veo mang đến cho chúng ta một trạng thái tâm hồn tách rời, lang thang trong ánh trăng sáng này, người ta tạm quên đi những xáo trộn của thế sự. Để người ta buông bỏ những ước mơ, khát khao dai dẳng, nặng trĩu trong thế giới vô hình.

“Trăng trong lòng, trời không mây.” Hãy nhẹ nhàng tự hỏi, cuộc sống của chúng ta như giọt nước giữa đại dương có thể mang lại cho lịch sử linh hồn nào?

Khi gió đêm lặng muốn về, một dòng sông trăng sáng, lòng như nước tĩnh lặng.

Dưới ánh trăng sáng, kèm theo những suy nghĩ mông lung, một cảm giác ấm áp chảy ra từ cuối ngòi bút, một sự thật ấm áp và một tiếng lòng mềm mại.



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐÔI GIÀY CAO GÓT

Vợ của anh là một người phụ nữ rất tự tin, một người phụ nữ khó nghĩ rằng cô có thể cần sự giúp đỡ. Một người phụ nữ luôn vững vàng trước cuộc đời, không tỏ ra yếu đuối.

Không phải anh không thích sự an toàn của cô ấy, cô ấy cũng khiến cuộc sống của anh an toàn hơn.

Cô ấy luôn cho anh niềm tin, nhưng điều đó đã khiến anh cảm thấy mình thiếu sót. Vì cô ấy không cần sự giúp đỡ của anh. Rằng anh không bảo vệ cho cô ấy.

Mặc dù cô ấy không cao, nhưng cô không bao giờ đi giày cao gót. Cô nói rằng đôi giày cao gót không cho phép cô di chuyển theo ý muốn, cô không thoải mái.

Tuy nhiên, một ngày nọ, cô nhận được một đôi giày cao gót là quà sinh nhật, từ một người mà cô rất yêu qúy. Và đôi giày thực sự rất đẹp.

Cô ấy đã quyết định thử chúng. Cô không thoải mái khi đi đôi giày cao gót đó, nhưng cô đã cố gắng. Cô ấy đã vấp ngã, cô không thể bước đi với tốc độ mà cô thích. Và sau đó cô đưa ra quyết định rằng cô chỉ mang đôi giày cao gót này khi đi với chồng.

Nó có vẻ ngớ ngẩn, nhưng lần đầu tiên khi cô đi chơi cùng với chồng, điều gì đó đã thay đổi. Cô nói:

-Anh đưa tay cho em được không? Em không cảm thấy an toàn khi đi đôi giày cao gót này. Nếu anh nắm tay em thì sẽ tốt hơn.

Không nghi ngờ gì nữa, đó là cô yêu cầu chồng nắm tay cô ấy!

Cô cần sự giúp đỡ để điều hướng trên đường phố.

Yêu cầu đơn giản đó khiến người chồng tràn ngập niềm vui.

Người chồng bắt đầu muốn vợ mình đi đôi giày cao gót thường xuyên hơn, để được nắm tay vợ. Anh thích hình ảnh cả hai nắm tay nhau đi trên đường phố, mà anh là chỗ dựa của cô ấy.

Một ngày nọ, khi họ tay trong tay bước đến chiếc ô tô. Người chồng đã thú nhận với cô rằng cảm giác của anh ấy và tại sao anh lại thích thú khi cô đi đôi giày cao gót.

Cô rất ngạc nhiên vì chưa bao giờ cô tưởng tượng rằng nó lại mang đến cảm giác an toàn như vậy. Cô cũng nói với chồng rằng nhiều lần cô đã mong chồng nắm tay cô ấy mà không đợi cô hỏi.

Người chồng bắt đầu nghĩ về việc họ đã lãng phí bao nhiêu thời gian để nắm tay nhau. Không thổ lộ những điểm yếu và nhu cầu của mình, và do đó, họ đã không vun đắp tình cảm cho nhau được bao nhiêu.

Có thể nói đôi giày cao gót ấy đã làm cho cuộc sống của họ tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Vì nhờ có chúng, có đôi giày cao gót đó, những bước chân chông chênh ấy, những nhu cầu yêu thương nói lên hiện tại và sau đó là sự quan tâm chăm sóc của người này đối với người kia.

Người này cảm thấy chông chênh, người kia vẫn sẽ ở đó để nâng đỡ và củng cố cho nhau. Nắm chặt tay nhau, cảm thấy an toàn và hạnh phúc bền lâu.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TẠI SAO BẠN CHƯA MUỐN CƯỚI VỢ ?

Hai người bạn đang ngồi uống cà phê. Một người bạn đã cưới vợ và một người chưa cưới vợ.

Người bạn có vợ nói:

-Tôi muốn giới thiệu cho bạn một cô gái thật xinh đẹp!

-Cảm ơn bạn rất nhiều, nhưng tôi không muốn kết hôn. Người thanh niên lịch sự trả lời.

Người bạn có vợ ngạc nhiên và nói:

-Tại sao bạn chưa muốn cưới vợ? Tôi chưa bao giờ nghe nói về người đàn ông không muốn kết hôn. Làm sao mà không lấy được vợ?

Chàng thanh niên đáp:

-Tôi cưới vợ để làm gì? Chỉ làm phiền tôi.

Người bạn có vợ thở dài:

-Hỡi ôi! Bạn quá ngây thơ để biết lấy một người vợ tốt như thế nào! Bạn ơi, nếu không có vợ thì bạn không biết ý nghĩa của cuộc sống. Bạn hãy tin ở tôi, có vợ, cuộc sống sẽ hạnh phúc vô bờ.

Hãy tưởng tượng khi bạn thức dậy vào buổi sáng và được vợ pha cho bạn một tách cà phê bốc khói. Cô ấy sẽ làm một bữa sáng ngon lành ở nhà, đó là điều mà vợ tôi làm. Buổi chiều đi làm về đến nhà, ăn cùng bàn, mọi thứ thật đầm ấm và đẹp đẽ!

Hãy nghĩ xem, những bữa ăn mỗi ngày của cuộc đời đều có vợ bên cạnh. Cô ấy ngồi bên cạnh và mỉm cười với bạn. Cũng giống như vợ của tôi, hạnh phúc biết bao.

Sau bữa tối, bạn ngồi thoải mái bên nhau và trò chuyện. Bạn và cô ấy bắt đầu nói chuyện, bạn lắng nghe cuộc trò chuyện quyến rũ của cô ấy. Giống như vợ tôi vậy.
Sau đó cô ấy tiếp tục nói và nói, hết lần này đến lần khác. Cũng giống như vợ của tôi…

-Rồi sao nữa? Người thanh niên hỏi.

Người bạn có vợ ngập ngừng trả lời:

-Cô ấy cứ tiếp tục nói và nói … cô ấy làm tôi phát điên lên!

Hai người bạn phá lên cười sảng khoái.

Bạn biết đấy! Đó là lý do tại sao chàng trai chưa muốn cưới vợ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐẠI GIA VÀ NGƯỜI NGHÈO

Một đại gia trẻ, đã cãi nhau với vợ. Anh ta đóng sập cửa, chán nản và bước xuống đường. Anh ấy thậm chí không muốn lên xe mà đi bộ ra bãi biển. Ngắm biển cũng không làm anh thư thái.

Trong khi trước đây anh rất thư thái khi ngắm biển. Những con sóng sẽ cuốn đi sự buồn chán của anh ấy. Nhưng bây giờ không gì có thể an ủi anh, có lẽ vì anh biết rằng vợ anh đang khóc ở nhà.

Bước thêm vài chục bước, trước mắt anh là những tảng đá trần trụi đang vui đùa cùng sóng biển. Trên một tảng đá lớn, có một người đàn ông ngoài 50 tuổi, đang ngồi thẩn thờ giữa mênh mông biển trời. Quần áo của ông ta tuy cũ nhưng sạch sẽ. Khuôn mặt của ông ấy trông sạch sẽ và khỏe mạnh.

Đại gia trẻ bước đến và ngồi nghỉ chân trên tảng đá. Người đàn ông quay lại và hỏi:

-Bạn có thể tặng tôi một ít tiền để đủ mua một hộp sô cô la được không?

Đại gia trẻ liếc mắt nhìn người đàn ông và nói một giọng điệu châm biếm:

-Chú có muốn đủ tiền để ăn một bữa thịnh soạn tại nhà hàng không?

-Không, tôi chỉ cần đủ tiền cho một hộp sô cô la! Người đàn ông nói.

Đại gia trẻ ngạc nhiên:

-Tại sao chú muốn ăn sô cô la mà không muốn có bữa ăn chiều?

Người đàn ông nói:

-Không. Vào những ngày tôi không kiếm được tiền, chúng tôi thường ăn cơm với trứng hoặc chúng tôi đói bụng và đi ngủ.

Đại gia trẻ suy nghĩ: “không thể biết liệu người đàn này ông đang nói nghiêm túc hay đang giễu cợt mình.”

Đại gia trẻ hỏi:

-Hôm nay chú ăn no chưa, chú có muốn tráng miệng không?

Người đàn ông buồn bã nói:

-Người nghèo muốn tráng miệng có được không? thưa qúy ông. Hôm nay tôi buồn vì không kiếm đủ tiền để mua một hộp sô cô la để tặng vợ, hôm nay là ngày sinh nhật của cô ấy. Theo tôi được biết, một chiếc bánh sinh nhật và một bữa tiệc sinh nhật nó chỉ dành cho những người giàu có. Trong ba mươi năm chung sống, tôi chưa mua cho cô ấy một chiếc bánh sinh nhật dù chỉ một lần. Nhưng tôi luôn tặng sô cô la cho mỗi dịp sinh nhật. Cô ấy thích sô cô la.

Những gì người đàn ông nói đã chạm đến trái tim của đại gia trẻ.

Đại gia trẻ nhìn người đàn ông tội nghiệp và hỏi:

-Chú có yêu vợ đến mức cầu xin không?

Trầm ngâm chốc lát, người đàn ông trả lời:

-Tôi yêu cô ấy rất nhiều, chúng tôi rất ít cãi vã nhau, tình yêu của chúng tôi đã kéo dài 30 năm, nhưng chúng tôi vẫn rất hạnh phúc.

Đại gia trẻ:

-Vậy thì chú hãy nói cho cháu biết, bí quyết hạnh phúc trong hôn nhân là gì? Từ những gì chú đã nói, chú dường như đã tìm ra công thức cho hạnh phúc.

-Tôi thậm chí còn chưa học hết trung học. Tôi không biết một công thức như vậy. Người đàn ông nghèo trả lời.

Đại gia trẻ nói:

-Thưa chú, cháu đã kết hôn được 5 năm. Cháu đã kết hôn với một người phụ nữ mà cháu rất yêu, nhưng cháu không hạnh phúc. Chúng cháu chiến đấu mọi lúc, cháu vừa cãi nhau với cô ấy và cháu đi dạo bộ đến đây.

Người đàn ông nghèo nói:

-Đàn bà chỉ hạnh phúc khi biết được người chồng trân trọng họ. Tôi không thể mua cho vợ tôi những thứ có giá trị, nhưng tôi khiến cô ấy cảm thấy cô ấy quý giá như thế nào đối với tôi, và cô ấy cũng rất hạnh phúc.

-Làm thế nào để khiến một người phụ nữ cảm thấy mình được trân trọng? Đai gia trẻ hỏi.

Người đàn ông nghèo nói:

-Bên trong mỗi người phụ nữ, dù bao nhiêu tuổi họ vẫn muốn được yêu thương và chăm sóc. Họ thích nghe rằng họ xinh đẹp, họ thích những điều bất ngờ. Họ muốn được nuông chiều một chút và muốn nghe lời khen ngợi. Chỉ cần bạn biết cách làm cho cô ấy hạnh phúc và vui vẻ, đừng bao giờ lừa dối cô ấy. Nếu không, cô ấy sẽ không tin tưởng bạn nữa và sẽ luôn nghi ngờ bạn cho dù bạn có làm gì đi chăng nữa. Phụ nữ vừa nhanh chóng vui vẻ vừa dễ bị xúc phạm. Họ rất tinh tế. Họ không thích bàn tay thô ráp. Họ thích những cái chạm nhẹ nhàng.

Đại gia trẻ:

-Cháu sẽ thử lời khuyên này. Nhưng không biết liệu cháu có thành công được không?

Người đàn ông nghèo:

-Tiền bạc mang lại hạnh phúc tạm thời, phụ nữ thích nhận quà. Bạn có nhiều tiền, hãy mua cho ấy một món quà. Đừng quên nói lời yêu thương ngọt ngào. Nếu không, món quà đó trở nên vô nghĩa. Tôi chưa bao giờ được đeo đôi bông tai vàng vào tai vợ, nhưng tôi luôn thủ thỉ những lời yêu thương. Tôi chưa bao giờ đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón tay vợ, nhưng tôi luôn yêu bàn tay mềm mại của vợ bằng những nụ hôn.

Người đàn ông nghèo đứng lên và nói tiếp:

-Xin lỗi, tôi phải đi ngay, cô ấy đang đợi tôi ở nhà.

Hai người đàn ông bắt tay nhau. Đại gia trẻ móc ví lấy ra xấp tiền mỏng trao cho người đàn ông và nói:

-Rất vui được gặp chú, Hãy mua bánh sinh nhật sô cô la cho vợ của chú, chúc cô chú một buổi tối sinh nhật thật vui.

Người đàn ông nghèo cảm ơn đại gia trẻ và bước đi, với niềm hạnh phúc lần đầu tiên trong đời được mua chiếc bánh sinh nhật và mang về nhà cho vợ.

Đại gia trẻ bước vào tiệm vàng, mua một vòng cổ mặt dây chuyền kim cương tuyệt đẹp.
Sau đó, anh qua quán trái cây, mua một số loại trái cây yêu thích của vợ mình.

Về đến nhà, vợ anh đang ngồi uống nước với đôi mắt sưng húp. Người vợ ngồi im không nói gì cả.

Đại gia trẻ, rửa sạch trái cây, sắp vào một chiếc dĩa lớn và đặt trước mặt vợ. Anh nói:

-Đây là những loại trái cây ngon mà em thích. Những trái cây ngon ngọt này sẽ đi vào dạ dày của người phụ nữ xinh đẹp nhất mà anh rất yêu.

Cô vợ, vẻ mặt thoáng chốc dịu lại. Cô nói:

-Nhìn này, anh đã mua trái cây mà tôi thích. Nhưng bây giờ nó vô giá trị. Bởi vì tôi rất khó chịu với anh, anh không thể lấy trái tim của tôi bằng cách mua trái cây.

Đại gia trẻ ngồi xuống bên cạnh vợ. Anh nói:

-Anh biết là anh đã sai khi nổi nóng với em. Hãy chấp nhận lời xin lỗi của anh nhé. Hạnh phúc nhất của anh là được nhìn thấy em cười.

Sau đó, anh quỳ xuống và lấy ra sợi dây chuyền từ trong túi:

-Tặng vợ xinh đẹp của anh. Anh xin lỗi vì đã làm tổn thương em.

Cô vợ lẩm bẩm:

-Điên cuồng, anh đứng lên đi.

Đại gia trẻ đứng lên và mở hộp qùa nhỏ đưa cho vợ xem. Cô vợ lúc đầu có vẻ không quan tâm, nhưng một điều tuyệt vời gì đó vừa thoáng qua đôi mắt của cô. Cô quay lại:

-Wow, đẹp qúa, Cảm ơn anh.

Cô bắt đầu cười thích thú. Anh ôm choàng và hôn cô. Anh nói:

-Để anh đeo chiếc vòng kim cương vào cổ em.

Chiếc vòng cổ kim cương trên cổ, làm tăng thêm sự quyến rũ, nhẹ nhàng và vẻ đẹp tinh tế của cô. Và hôm nay trong tình yêu, cô thực sự có cảm giác được nuông chiều.

FORFATTER TRAN MINH HONG

KJÆRLIGHETENS SLOTT ER ØDELAGT


“Skilsmisse”! Disse to ordene ble til slutt uttalt etter en ny krangel mellom de to. Det var ingen mulighet for å redde denne gangen, og de to nådde til slutt dette punktet.

De var en gang gull gutter og -jenter i øynene til alle rundt og også den vakre kjærligheten til en ung alder i øynene til klassekameratene deres.

Ti år har gått, med presset av å studere, med mange vanskeligheter, kjærlighetsveien har vært tøff, men de to har aldri gitt opp. De prøver å overvinne alle utfordringer for å gifte seg.

Gifte livet er veldig lykkelig, går sammen på små veier. Nyt av og til en middag med levende lys, eller inviter venner til å minnes de grønne årene sammen.

Imidlertid forstyrres de gode tidene gradvis av en rekke bagateller, slik at folk ikke har tid til å ta vare på de rene kjærlighetene.

Små hverdagslige ting har blitt utgangspunktet for konflikter. Å krangle ble en daglig rutine, helt til de måtte skilles.

Kjærligheten deres har motstått enhver prøvelse å overvinne. Men hvorfor kan de ikke slippe unna slitasjen til et middelmådig liv. På dette tidspunktet skiltes de to.

Kjærlighetens slott som ble bygget har kollapset…

Fakta har bevist at tid virkelig er en grusom ting. Det første glimtet av kjærlighet vil bli slukket, hjertets uberegnelige hjerteslag har blitt rolig, og den forventede gleden har blitt likegyldig. Det viser seg at all kjærlighet har blitt en del av et middelmådig liv. Livet er for vanlig, kjærligheten er for liten.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LÂU ĐÀI TÌNH ÁI SỤP ĐỔ


“Ly hôn”! Hai từ này cuối cùng cũng được thốt ra sau một trận cãi vã khác giữa hai người. Lần này không có khả năng lưu lại, cuối cùng hai người cũng đạt tới điểm này.

Họ đã từng là những chàng trai, cô gái vàng trong mắt mọi người xung quanh và cũng là tình yêu tuyệt đẹp của một thời tuổi trẻ trong mắt bạn bè cùng lớp.

Mười năm trôi qua, với áp lực học hành, đối mặt với nhiều khó khăn, đường tình duyên lận đận nhưng cả hai chưa bao giờ từ bỏ. Họ cố gắng vượt qua mọi thử thách để tiến đến hôn nhân.

Cuộc sống vợ chồng thật hạnh phúc, cùng nhau dạo bộ trên những con đường nhỏ. Lâu lâu thưởng thức bữa tối dưới ánh nến, hay rủ rê bạn bè nhớ lại những năm tháng xanh tươi bên nhau.

Tuy nhiên, những khoảng thời gian tươi đẹp dần dần bị xáo trộn bởi hàng loạt những chuyện vụn vặt, khiến người ta không còn thời gian để chăm sóc cho những yêu thương trong sáng ấy.

Những chuyện nhỏ nhặt hằng ngày đã trở thành điểm xuất phát của mâu thuẫn. Cãi vã đã trở thành chuyện thường ngày, cho đến lúc họ phải ly hôn.

Tình yêu của họ đã chịu được mọi thử thách để vượt qua. Nhưng tại sao họ không thể thoát khỏi sự bào mòn của một cuộc sống tầm thường. Đúng lúc này, cả hai chia tay nhau.

Lâu Đài Tình Ái được xây dựng đã sụp đổ…

Sự thật đã chứng minh rằng thời gian thực sự là một thứ tàn nhẫn. Tình yêu chớp nhoáng ban đầu sẽ vụt tắt, nhịp đập loạn nhịp của trái tim đã trở nên bình lặng và niềm vui đầy mong đợi đã trở thành hững hờ. Hóa ra tất cả tình yêu đã trở thành một phần của cuộc sống tầm thường. Cuộc sống quá tầm thường, tình yêu quá nhỏ nhoi.