Thơ tình.
Tác giả: Trần Minh Hồng
TÌNH XƯA
Ta gặp nhau trong một chiều xưa cũ.
Ánh mắt em như gió thoảng qua hồn.
Lối nhỏ quen, hoa rụng đầy trên cỏ.
Giấc mơ đầu vương mãi đến hoàng hôn.
Ngày ấy đó, tim còn non vụng dại.
Yêu chưa hay, chỉ biết nhớ âm thầm.
Một chiếc lá rơi, cũng thành thương mãi.
Nụ cười em – anh giấu giữa trăm năm.
Rồi năm tháng xoá mờ trang kỷ niệm.
Em đi rồi, mưa cũng hóa cô đơn.
Anh giữ lại – một mảnh thơ dịu êm.
Dưới đáy tim, một “ngày xưa” vẫn còn.
………………………………………………………………………………………………………………………..
GIỮ TRONG TIM
Giữ trong tim những ngày từng rực rỡ.
Những nụ cười như nắng phủ ngang vai.
Có ánh mắt từng làm tim rộn vỡ.
Có bàn tay từng níu cả ban mai.
Những chiều cũ – gió hong thơm ký ức.
Mắt nhìn nhau, chưa kịp nói thành lời.
Chỉ là phút… mà hoá ra vĩnh viễn.
Một lần thương, là cả một đời thôi.
Giữ trong tim – những dịu dàng đã cũ.
Dẫu thời gian không trở lại bao giờ.
Nhưng lòng biết, ta từng yêu thật đủ.
Từng sống tròn trong một giấc mơ thơ.
Nếu mai này giữa đời không còn trẻ.
Vẫn xin cười – khi nhớ một người xưa.
Bởi đã có… những ngày không thể kể.
Rực rỡ như hoa, rơi giữa chiều mưa.
……………………………………………………………………………………………………………………….
DÒNG ĐỜI ƠI
Dòng đời ơi, sao cứ trôi lặng lẽ.
Cuốn tình ta như lá nhỏ giữa dòng.
Một lần yêu, một lần đau rất nhẹ.
Mà suốt đời còn vọng mãi trong lòng.
Dòng đời ơi, có hay anh mỏi bước.
Mắt tìm em trong mưa gió ngập ngừng.
Giữa phố lạ, lòng như ai gọi giục.
Tiếng tim buồn theo nhịp nhớ không ngưng.
Dòng đời ơi, ta không mong dừng lại.
Chỉ mong đời đừng lạc mất người xưa.
Chỉ mong một lần, dù là thoáng mãi.
Được thấy nhau – như ánh sáng sau mưa.
Dòng đời ơi, nếu mai này lặng gió.
Cho ta về bên một giấc mơ quen.
Dẫu muộn màng, tình này không còn nhỏ.
Vẫn mong ai… dẫu chỉ thoáng qua tên.
……………………………………………………………………………………………………………………….
HƯƠNG CỎ DẠI
Em như hương cỏ dại.
Thoảng qua một buổi chiều.
Không hương nồng quyến rũ.
Chỉ dịu dàng… rất yêu.
Anh quen em ngày hạ.
Gió thổi lạc mùi hương.
Tưởng qua rồi sẽ hết.
Mà lưu suốt đoạn đường.
Có người yêu rực rỡ.
Như hoa nở đầu đông.
Em – cỏ dại bên lối.
Chạm nhẹ… tim bão giông.
Em không là người cuối,
Nhưng là người ở đầu.
Khi tim anh còn trắng.
Chưa nhuốm khói buồn đau.
………………………………………………………………………………………………………………………..
BIỂN VÀ SÓNG
Biển sóng ơi, đừng xô nhau mà ngã.
Gió cuồng quay, cũng chỉ muốn vuốt ve.
Sóng bạc đầu, đâu phải vì xa lạ.
Mà bởi yêu, nên chẳng thể lặng im.
Đừng xô nhau, để lòng thêm tan vỡ.
Biển dịu êm, sóng vỗ sẽ dịu dàng.
Bãi cát trắng vẫn dang tay chờ đợi.
Gửi nỗi niềm trong từng hạt thời gian.
Biển sóng ơi, cứ nhẹ nhàng mà sống.
Xô làm chi để đau nhói lòng nhau.
Biển cùng sóng nguyện cùng nhau mãi mãi.
Đừng để yêu thành vụn vỡ, thương đau.
Biển và sóng, hai mảnh đời hòa quyện.
Dẫu ồn ào hay lặng lẽ bình yên.
Chỉ cần nhớ, ta sinh ra để thế.
Đừng xô nhau, hãy ở lại gần kề.
……………………………………………………………………………………………………………………….
BUÂNG KHUÂNG!
Nhớ lại thuở nào, thấy bâng khuâng.
Thơ xanh một thuở, mộng trong ngần.
Giấy trắng nghiêng dòng vương nét mực.
Lời trao bối rối giữa trời xuân.
Có cơn gió nhẹ ngang sân vắng.
Có nụ cười ai sáng như trăng.
Có bước chân quen, chiều lặng lẽ.
Tim khẽ rung theo nhịp nhớ thầm.
Thơ chở nỗi lòng, thành nhung nhớ.
Màu thời gian phai, tình vẫn thơ.
Thuở ấy xa rồi, như mây khói.
Chỉ còn vần điệu lạc trong mơ.
Nhớ lại thuở nào, lòng sao xót.
Mùa cũ qua nhanh, đời chênh vót.
Thơ giờ là bóng, là tàn mơ.
Mà mỗi lần đọc, lại thẫn thờ.
………………………………………………………………………………………………………………………..
HỎI AI?
Hỏi ai gom gió thổi qua miền nhớ.
Để lòng ta xao động những ngày xanh.
Hỏi ai vẽ ánh trăng lên mắt nhỏ.
Mà đêm về thao thức mộng mong manh.
Hỏi ai gửi nắng hong làn tóc rối.
Cho bờ vai thoảng chút hương tình thơm.
Hỏi ai hát giữa mùa thu bối rối.
Lời dịu dàng ru lá úa thôi buồn.
Hỏi ai đó… có khi nào ngoảnh lại.
Nhặt dư âm ta để lạc bên đời.
Hỏi ai giữa muôn trùng xa ngái.
Có còn thương một bóng dáng ngày xưa.
