ANH BUÔNG TAY CÔ VÌ ANH NGHÈO
Anh
Anh Nghèo.
Không phải cái nghèo của đói khát, mà là cái nghèo khiến người ta không dám mơ xa.
Anh đếm từng đồng lẻ, quen nhìn bảng giá trước khi nhìn vào ước mơ.
Và anh yêu cô — yêu đến mức biết rõ mình không đủ khả năng giữ cô lại.
Cô
Cô không cần anh giàu.
Cô chỉ cần một người chịu ở bên, cùng cô đi qua những ngày mỏi mệt.
Nhưng mỗi lần nói về tương lai, cô thấy ánh mắt anh chùng xuống.
Cô không hiểu, vì sao yêu mà anh lại lùi xa đến vậy.
Anh
Anh sợ.
Sợ những đêm cô nằm quay lưng khóc vì tiền bạc.
Sợ những câu “giá như” sẽ dần thay thế hai chữ “thương nhau”.
Anh chọn rời đi, vì nghĩ rằng như thế là cách duy nhất để cô không phải chịu thiệt.
Cô
Ngày anh nói chia tay, cô không níu.
Không phải vì hết yêu, mà vì cô thấy anh đã quyết.
Cô chỉ thắc mắc một điều:
Nếu anh yêu cô nhiều đến vậy, sao anh không cho cô quyền được cùng anh chịu khổ?
Anh
Anh nghĩ yêu là gánh thay phần nặng cho người mình thương.
Anh không biết rằng, có những người chỉ cần được ở lại — dù nghèo — vẫn hạnh phúc.
Anh buông tay, tưởng mình cao thượng, nhưng thật ra… anh cũng ích kỷ.
Cô
Sau này, cô lấy chồng.
Không phải vì quên anh, mà vì cô cần một nơi để dừng lại.
Đôi lúc, giữa căn bếp đủ đầy, cô vẫn nhớ một chàng trai từng yêu mình bằng cả sự bất lực.
Anh
Anh vẫn một mình.
Không phải vì không thể yêu ai khác, mà vì anh sợ làm tổn thương thêm một người nữa.
Anh hiểu ra:
Có những mối tình không chết vì phản bội,
mà chết vì hai người thương nhau theo hai cách khác nhau.
Cô
Nếu có thể quay lại, cô chỉ muốn nói:
“Anh à, nghèo không đáng sợ.
Chỉ có việc không cho nhau cơ hội cùng đi qua mới đáng sợ.”
Anh
Nhưng mọi lời nói bây giờ đều muộn.
Anh và cô — mỗi người một đời.
Chỉ còn chung một kỷ niệm:
Đã từng rất yêu, nhưng không đủ dũng cảm để cùng nhau nghèo.
**************
Nhiều năm sau, anh và cô gặp lại nhau trong một buổi chiều rất nhạt.
Không mưa.
Không nắng.
Chỉ có gió thổi nhẹ, đủ làm người ta thấy lòng mình cũ đi.
Cô đứng trước anh, gương mặt bình thản, ánh mắt đã quen với yên ổn.
Anh nhìn cô, nhận ra mình không còn quyền gọi tên những gì từng thân thuộc.
Họ hỏi nhau những câu rất an toàn:
Công việc ổn không?
Cuộc sống thế nào?
Có hạnh phúc không?
Cô gật đầu.
Anh mỉm cười.
Cả hai đều không nói thật.
Trước khi rời đi, cô chợt hỏi — rất khẽ:
“Nếu ngày đó… anh không nghèo, anh có ở lại không?”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi anh nói:
“Có lẽ… anh vẫn sẽ buông tay.”
Cô nhìn anh, không buồn, không giận.
Chỉ khẽ cười.
Nụ cười của một người đã hiểu ra rằng:
Không phải cái nghèo đã chia họ ra,
mà là nỗi sợ trong lòng một người yêu quá nhiều,
và sự cam chịu của một người yêu quá lặng.
Họ quay lưng.
Không ai níu ai.
Chỉ có một điều chưa bao giờ được nói ra:
Nếu ngày ấy, cả hai cùng dũng cảm hơn một chút,
thì có lẽ bây giờ, nỗi day dứt đã không đủ chỗ để ở lại lâu đến vậy.
Gió vẫn thổi.
Chiều vẫn trôi.
Và câu hỏi “giá như.”
không cần câu trả lời.
Vẫn theo họ suốt phần đời còn lại.





