TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

MÙI HƯƠNG CỦA LAVENDE/HOA OẢI HƯƠNG

Ngày cô gặp anh, cánh đồng lavender đang nở rộ.
Đó là một buổi chiều cuối hạ, khi nắng đã dịu xuống sau những dãy núi tím ngắt. Gió thổi qua cánh đồng, mang theo một mùi hương vừa ngọt ngào vừa man mác buồn.
Cô đứng giữa những luống hoa, trên tay cầm một chiếc máy ảnh cũ.
Anh đi ngang qua, dừng lại nhìn cô rồi hỏi:
“Em đang chụp hoa hay chụp nỗi buồn vậy?”
Cô bật cười.
“Có gì khác nhau sao?”
Anh nhìn cánh đồng trước mặt.
“Có chứ. Hoa thì sẽ tàn. Còn nỗi buồn… đôi khi ở lại lâu hơn.”
Đó là câu nói đầu tiên anh dành cho cô.
Và chẳng hiểu từ lúc nào, nó trở thành câu nói cô nhớ nhất trong đời.

Họ gặp nhau mỗi chiều.
Anh thường mang theo hai tách cà phê. Một cho anh, một cho cô, dù cô chưa bao giờ nói mình thích cà phê.“Anh đoán thôi.”

“Đoán đúng không?”
“Không. Anh chỉ muốn có lý do để mang hai tách.”
Cô cười.
Tình yêu của họ bắt đầu như thế — không có lời tỏ tình, không có hoa hồng, cũng chẳng có những lời hứa lớn lao.
Chỉ là những buổi chiều có gió.
Hai người ngồi bên nhau giữa cánh đồng lavender, kể cho nhau nghe những chuyện chẳng đầu chẳng cuối.
Anh kể về những thành phố anh từng đi qua.
Cô kể về những giấc mơ chưa bao giờ dám nói với ai.
Có hôm họ chẳng nói gì cả.
Chỉ ngồi cạnh nhau.
Nhưng sự im lặng ấy chưa bao giờ khiến cô thấy cô đơn.

Một ngày nọ, anh đưa cô một bó lavender nhỏ.
“Tặng em.”
“Vì sao?”
“Người ta nói lavender tượng trưng cho sự thủy chung.”
Cô nhìn anh.
“Anh tin sao?”
Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Anh muốn tin.”
Cô nhận bó hoa.
“Vậy em sẽ giữ.”
“Giữ đến bao lâu?”
“Đến khi hoa khô.”
Anh bật cười.
“Thế thì lâu lắm.”
Cô không biết rằng lúc ấy anh đã quay mặt đi để giấu đôi mắt đỏ.
Bởi anh biết mình sắp phải rời khỏi nơi này.

Ba ngày sau, anh biến mất.
Không một lời từ biệt.
Không một tin nhắn.
Không một cuộc gọi.
Cô đi tìm anh ở mọi nơi họ từng đến.
Quán cà phê.
Con đường nhỏ bên sườn núi.
Chiếc ghế gỗ giữa cánh đồng.
Nhưng anh không còn ở đó.
Chỉ còn lavender vẫn nở tím cả một vùng trời.
Cô giận anh.
Rồi nhớ anh.
Rồi lại giận.
Cô tự nhủ mình sẽ quên.
Nhưng có những người càng cố quên, trái tim lại càng nhớ.
Bó lavender anh tặng cô được cô đặt trong một chiếc hộp gỗ.
Ngày tháng trôi qua.
Hoa khô dần.
Nhưng mùi hương vẫn còn.

Năm năm sau, cô trở lại cánh đồng ấy.
Mọi thứ gần như không thay đổi.
Vẫn là những triền núi xa xa.
Vẫn là con đường nhỏ quanh co.
Vẫn là màu tím trải dài đến tận chân trời.

Chỉ có cô đã khác.
Cô không còn là cô gái trẻ của ngày nào.
Cô đã học cách sống một mình.
Học cách mỉm cười khi nhớ về một người.
Và học cách chấp nhận rằng có những tình yêu không nhất thiết phải có một cái kết.

Cô bước đến chiếc ghế gỗ năm xưa.
Trên ghế có một bó lavender mới.
Bên dưới là một mảnh giấy.
Tay cô run lên khi mở nó.
Chỉ có một dòng:
“Anh đã trở về. Nếu em vẫn còn nhớ.”

Cô đứng lặng.
Gió thổi qua cánh đồng.
Mùi lavender ùa đến.
Giống hệt ngày đầu tiên.
Rồi phía sau cô vang lên một giọng nói mà cô đã tưởng mình sẽ không bao giờ được nghe lại.
“Em vẫn chụp hoa hay chụp nỗi buồn?”
Cô không quay lại ngay.
Nước mắt đã rơi trước cả khi cô kịp mỉm cười.

Một lúc lâu sau, cô mới khẽ nói:
“Bây giờ em chụp những thứ đã trở về.”
Anh đứng phía sau cô.
Không ai nói thêm gì.
Năm năm xa cách dường như tan biến trong khoảnh khắc ấy.
Anh bước đến bên cô.
Và lần đầu tiên sau năm năm, bàn tay anh lại nắm lấy tay cô.
Ấm áp.
Quen thuộc.
Như thể thời gian chưa từng đi qua.

Chiều hôm đó, họ cùng đi giữa cánh đồng lavender.
Anh kể cho cô nghe về những năm tháng xa xứ.
Cô không trách anh nữa.
Có những câu hỏi, sau một thời gian dài, không còn cần câu trả lời.
Bởi điều quan trọng nhất không phải là vì sao anh đã rời đi.
Mà là cuối cùng anh đã trở về.
Trước khi rời khỏi cánh đồng, cô hái một nhành lavender nhỏ.
Anh nhìn cô.
“Lần này em định giữ đến bao lâu?”
Cô mỉm cười.
“Không giữ nữa.”
“Vậy em làm gì?”
Cô đưa nhành hoa cho anh.
“Để anh giữ.”
Anh ngẩn người.
Cô nhìn anh, dịu dàng nói:
“Lavender có thể khô. Hoa có thể tàn. Nhưng mùi hương của nó vẫn ở lại rất lâu.”
Cô tựa đầu vào vai anh.
“Có lẽ tình yêu cũng vậy.”

Ngoài kia, hoàng hôn đang nhuộm cả cánh đồng thành một màu tím dịu dàng.
Và lần đầu tiên, sau rất nhiều năm, cô hiểu rằng có những người đi qua cuộc đời ta không phải để trở thành một ký ức.
Họ đi một vòng rất xa…
Chỉ để một ngày nào đó,
trở về đúng nơi trái tim họ đã bỏ quên.
Giữa cánh đồng lavender năm ấy,
hai người lặng lẽ nắm tay nhau.
Không cần lời hứa.
Bởi sau năm năm chờ đợi,
sự trở về đã là lời hứa đẹp nhất.

Leave a comment