MÙA HOA TRẮNG BÊN KHUNG CỬA
Những con phố nhỏ bỗng thơm ngát bởi những chùm hoa nguyệt quế trắng nở kín hàng rào.
Mỗi buổi sáng, cô đều mở cửa tiệm sách từ rất sớm.
Việc đầu tiên cô làm không phải quét nhà.
Mà là đặt một bình hoa nhỏ lên bậu cửa sổ.
“Tiệm sách cũng cần được mỉm cười.”
Đó là câu nói mà cô vẫn thường tự nhủ.
Một buổi sáng mưa lất phất.
Có một chàng trai bước vào.
Áo khoác còn đọng những giọt nước mưa.
Anh nhìn quanh rất lâu.
Rồi hỏi:
— Ở đây có bán những cuốn sách khiến người ta bớt cô đơn không?
Cô gái ngẩng đầu lên.
Mỉm cười và nói:
— Có.
Anh nhìn cô đầy hy vọng:
— Cuốn nào vậy?
— Chưa chắc là sách.
— Vậy là gì?
— Có khi chỉ là một buổi chiều ngồi đọc sách mà không phải ở một mình.
Anh bật cười.
Nụ cười hiền như cơn mưa ngoài cửa kính.
Kể từ hôm ấy.
Chiều nào anh cũng đến.
Có hôm đọc được vài trang.
Có hôm chỉ ngồi nhìn mưa.
Cô không bao giờ hỏi.
Anh cũng chẳng giải thích.
Có những người vừa gặp đã không cần biết quá nhiều về nhau.
Chỉ cần biết…sự có mặt của người kia làm cho ngày hôm ấy dịu dàng hơn.
Một lần.
Anh cầm một cuốn tiểu thuyết lên:
— Sao truyện tình nào cũng có chia ly?
Cô nhẹ nhàng đáp:
— Vì chia ly làm người ta nhớ.
— Còn yêu?
— Yêu làm người ta sống.
Anh khẽ gật đầu.
— Nếu vậy, em thích điều nào hơn?
Cô suy nghĩ một lúc:
— Em thích những ngày bình thường.
Anh ngạc nhiên:
— Bình thường?
— Vâng!
Một người pha trà.
Một người đọc sách.
Thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn nhau rồi cười.
Nếu ngày nào cũng được như vậy… thì đâu cần những chuyện thật lớn để gọi là hạnh phúc.
Anh lặng người.
Đó là lần đầu tiên anh thấy có người định nghĩa hạnh phúc giản dị đến thế.
Hôm sau.
Anh mang đến một chậu hoa nhỏ.
— Tặng em.
Cô ngắm những nụ hoa còn khép kín.
— Sao lại là hoa chưa nở?
Anh cười.
— Vì anh muốn chúng nở ở đây.
— Sao không mua hoa đã nở sẵn?
— Hoa nở ở nơi mình yêu quý sẽ đẹp hơn.
Cô cúi đầu.
Khóe môi khẽ cong lên.
Có những lời tỏ tình không cần nhắc đến tình yêu.
Những ngày sau.
Mỗi sáng.
Cô đều tưới hoa.
Anh đều ghé qua.
Một hôm.
Cô hỏi:
— Nếu một ngày em đóng cửa tiệm thì sao?
Anh đáp ngay:
— Anh sẽ đợi.
— Nếu em chuyển đi nơi khác?
Anh mỉm cười:
— Thì anh tìm tiệm sách mới.
Cô hơi buồn.
— Vậy là anh không tìm em sao?
Anh nhìn cô rất lâu.
Rồi nói chậm rãi:
— Tiệm sách có thể có rất nhiều.
Nhưng người luôn đặt một bình hoa bên cửa sổ mỗi sáng… thì anh chỉ biết có một.
Cô khẽ quay mặt đi.
Ngoài kia.
Hoa nguyệt quế trắng đang rơi.
Trong lòng cô cũng có điều gì đó vừa nở.
Một buổi xế chiều.
Hai người cùng ngồi trước hiên tiệm.
Gió đưa hương hoa thoảng qua.
Cô hỏi:
— Anh nghĩ tình yêu bắt đầu từ lúc nào?
Anh nhìn hàng cây.
— Có lẽ…từ ngày anh bước vào đây để tìm một cuốn sách.
Nhưng lại mang về một người khiến anh muốn kể cho nghe mọi điều xảy ra trong ngày.
Cô cười.
— Còn em…
— Em thì sao?
— Em không biết mình yêu anh từ khi nào.
Chỉ biết…mỗi sáng mở cửa tiệm…điều đầu tiên em mong nhìn thấy…không phải ánh nắng.
Mà là bóng dáng một người đứng ngoài cửa, mỉm cười và hỏi:
“Hôm nay có cuốn sách nào mới không?”
Anh khẽ nắm lấy tay cô.
Không chặt.
Vừa đủ để cô cảm nhận được hơi ấm.
Ngoài khung cửa.
Hoa trắng vẫn rơi rất chậm.
Có lẽ tình yêu cũng giống mùa hoa ấy.
Không ồn ào.
Không vội vã.
Chỉ cần mỗi ngày âm thầm nở một chút.
Đến một lúc nào đó…
Người ta bỗng nhận ra cả trái tim mình đã trắng ngần hương thương nhớ.
