TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HÀ NỘI MÙA ĐÔNG

Ở Hà Nội, người ta không nói “tôi nhớ”.
Người ta chỉ im lặng lâu hơn bình thường một chút.

Mùa đông năm ấy đến sớm.
Gió luồn qua những con phố cổ như thể đang tìm lại một điều gì đã mất từ lâu lắm rồi.
Cô sống trong một căn phòng nhỏ trên phố Trần Phú, nơi cửa sổ nhìn xuống những mái ngói đã ngả màu thời gian.
Cô làm biên tập sách.
Công việc của cô là sửa những câu chữ của người khác, nhưng không sửa được những đoạn đời của chính mình.

Cô gặp anh trong một buổi ra mắt sách.
Anh là tác giả.
Không nổi tiếng. Không ồn ào.
Chỉ là kiểu người viết ra những câu khiến người ta phải dừng lại lâu hơn một nhịp thở.

Anh ký sách cho cô, và viết một dòng ngắn:
“Có những người không cần gặp lâu, chỉ cần gặp đúng lúc.”
Cô nhìn dòng chữ rất lâu.
Rồi nói:
“Nhưng nếu đúng lúc mà không đúng người thì sao?”
Anh đáp:
“Thì coi như đời mình có một lần đẹp sai.”

Từ đó, họ bắt đầu gặp nhau.
Không hẹn.
Chỉ là những lần “tình cờ” kéo dài đủ lâu để không còn là tình cờ nữa.

Họ đi qua những con phố Hà Nội vào mùa lạnh.
Hồ Gươm sương mỏng.
Cà phê nóng ấm môi.
Những buổi chiều không ai muốn kết thúc sớm.

Anh hay nói:
“Em có bao giờ thấy Hà Nội giống một cuốn sách cũ không?”
Cô hỏi:
“Vì sao?”
Anh đáp:
“Vì càng đọc càng thấy có những đoạn mình từng bỏ quên.”

Một lần, anh đọc cho cô nghe một đoạn anh viết:
“Anh đã gặp em như gặp một trang sách chưa kịp lật.
Không biết phía sau là gì,
nhưng đã sợ mất nó từ khi chưa kịp hiểu.”
Cô không nói gì.
Chỉ khẽ gập cuốn sổ lại.

Có những buổi tối, họ ngồi ở quán cà phê nhỏ trong ngõ.
Đèn vàng. Nhạc chậm.
Cô hỏi:
“Anh viết về tình yêu nhiều vậy, anh có từng giữ được ai không?”
Anh cười nhẹ:
“Viết về cái mình không giữ được thì dễ hơn.”

Mùa đông trôi qua rất chậm.
Nhưng có những điều vẫn trôi nhanh hơn.

Một ngày, anh không đến.
Không tin nhắn.
Không lời giải thích.
Chỉ là sự vắng mặt như thể anh chưa từng ở đó.

Cô vẫn đi qua những nơi cũ.
Quán cà phê.
Con phố nhỏ.
Ghế đá ven hồ.
Mỗi nơi đều còn nguyên, chỉ thiếu một người từng ngồi cạnh.

Một tháng sau, cô nhận được bản thảo cuối cùng của anh.
Không gửi trực tiếp.
Chỉ để lại ở nhà xuất bản.
Trong đó có một đoạn:
“Nếu em đọc được những dòng này,
nghĩa là anh đã đi qua đời em đủ lâu để trở thành ký ức.
Và đủ ngắn để không kịp trở thành vết thương.”

Phía cuối bản thảo là một dòng riêng:
“Có những cuộc gặp không cần kết thúc rõ ràng.
Chúng chỉ lặng lẽ rời đi,
như Hà Nội rời khỏi một buổi sáng có sương—
không ai thấy nó biến mất,
chỉ thấy lòng mình trống hơn một chút.”

Cô đóng bản thảo lại.
Không khóc.
Chỉ ngồi rất lâu bên cửa sổ.
Ngoài kia, Hà Nội vẫn ồn ào như cũ.
Nhưng trong cô, có một khoảng lặng vừa được mở ra—rất nhẹ, rất sâu, không còn tên gọi.

Sau này, cô vẫn biên tập sách.
Vẫn sửa câu chữ của người khác.
Nhưng không còn sửa những đoạn nói về tình yêu nữa.
Vì cô biết:
Có những tình yêu không cần được hoàn thiện.
Chúng chỉ cần đã từng tồn tại.
Và thế là đủ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment