TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÁM CHUYỆN ĐỜI (Câu chuyện thứ hai.)

Quán cũ. – Bốn người cũ.

Chỉ có thời gian là lặng lẽ già thêm.
Chiều nay bầu trời có nắng. Ánh nắng yếu mềm như thể chỉ ghé ngang cho thành phố đỡ cô đơn.
Bà thư viện vừa ngồi xuống đã than:
— Không hiểu sao càng lớn tuổi tôi càng thích yên tĩnh.
Ông taxi cười:
— Vì mình bắt đầu mệt với những thứ ồn ào vô nghĩa.
Rồi ông chậm rãi nói thêm:
— Hồi trẻ người ta thích nơi đông vui để quên cô đơn. Về già người ta thích yên tĩnh để nghe lòng mình.

Cô giáo chống cằm:
— Tôi thấy nhiều người lạ lắm. Ngoài mặt cười nói tử tế mà trong lòng ganh ghét đủ thứ.

Ông Kính gật đầu:
— Vì đời dạy người ta cách diễn còn nhanh hơn cách sống thật.
Ông nhấp ngụm trà:
— Có người cả đời chỉ sợ nghèo tiền. Nhưng nghèo nhân cách mới đáng sợ.
Cả bàn im lặng.
Ở tuổi ấy, người ta không còn thích tranh cãi.
Vì nhiều điều đúng-sai…
sống lâu rồi tự nhiên nhìn ra.

******************
Ngoài cửa kính, một đôi trẻ đang nắm tay đi dưới nắng.
Bà thư viện nhìn theo rồi cười:
— Tuổi trẻ đẹp thiệt.

Cô giáo lắc đầu:
— Không. Tuổi trẻ chỉ đẹp khi đi qua rồi.
Ai cũng bật cười.
Đúng thật.
Lúc còn trẻ, ai cũng nghĩ mình khổ nhất.
Thi rớt là tận thế.
Thất tình là hết đời.
Không có tiền là bất hạnh.
Đến lúc già mới hiểu:
Hóa ra ngày đó mình đã hạnh phúc lắm rồi.
Ít nhất còn trẻ để mà đau.

Ông taxi kể:
— Hôm trước tôi gặp ông bạn cũ. Giàu dữ lắm. Nhà to xe đẹp. Mà ngồi ăn với nhau ổng nói một câu nghe buồn ghê.
— Câu gì?
— “Tôi có đủ thứ, chỉ thiếu cảm giác bình yên.”

Ông Kính cười nhạt:
— Vì nhiều người dành nửa đời để kiếm tiền. Nửa đời còn lại dùng tiền chữa những vết thương do chính cuộc chạy kiếm tiền gây ra.

Không ai nói gì.
Có vài sự thật nghe không đau ngay.
Nhưng ngấm rất lâu.

Một lúc sau, cô giáo hỏi:
— Theo mấy người, vì sao con người dễ thất vọng về nhau?
Bà thư viện đáp nhanh:
— Vì giả dối.
Ông Kính lắc đầu:
— Không hẳn. Vì kỳ vọng quá nhiều.
Rồi ông nói tiếp:
— Người ta đau không phải vì người khác xấu như thế nào. Mà vì họ từng tưởng người đó sẽ khác.
Đời có nhiều nỗi buồn bắt đầu từ chữ “tưởng”.

**************
Nắng ngoài phố nhạt dần.
Quán bật đèn vàng.
Ông taxi nhìn dòng người qua lại rồi chợt hỏi:
— Mấy người có để ý không… càng lớn tuổi mình càng ít muốn mua sắm.

Bà thư viện cười:
— Đúng à nghen. Giờ tôi chỉ thích mua cây với hoa và mua trà.

Ông Kính chậm rãi:
— Vì tới tuổi nào đó, người ta hiểu thứ làm mình vui không còn là sở hữu thêm. Mà là bớt đi.
Bớt lo.
Bớt giận.
Bớt hơn thua.
Bớt những người làm lòng mình mệt.
Có khi hạnh phúc không phải là có nhiều.
Mà là nhẹ nhiều.

Cô giáo nhìn ba người bạn già rồi hỏi nhỏ:
— Sau này nếu chết, mấy người sợ gì nhất?
Bà thư viện đáp:
— Sợ đau.
Ông taxi:
— Sợ nằm bệnh làm phiền con cháu.
Ông Kính im lâu nhất.
Rồi ông cười hiền:
— Tôi chỉ sợ sống tới cuối đời mà chưa kịp sống thật với chính mình.

Câu nói ấy làm cả bàn lặng đi.
Ngoài kia, trời đã tối hẳn.
Thành phố lên đèn.
Con người vẫn đi ngang qua đời nhau vội vã.
Ai cũng tưởng mình còn nhiều thời gian.
**************

Lúc tính tiền ra về, bà thư viện chợt nói:
— Già rồi mà ngồi tám chuyện vậy vui ha.

Ông taxi cười lớn:
— Chứ già mà im ru chắc buồn chết.

Ông Kính khoác áo, chậm rãi nói câu cuối:
— Con người sống được tới cuối đời không phải nhờ ăn ngon hay giàu có… mà nhờ còn có người để ngồi nói vài câu chuyện không cần đề phòng là tốt rồi.

Bốn người bước ra phố.
Gió lạnh đầu đêm thổi qua.
Nhưng trong lòng họ…
ấm hơn lúc đến quán rất nhiều.

Leave a comment