TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

  HOAN HÔ BỐ

– Bố đã đến đón con. Cậu bé reo vui và chạy ra cổng trường, nơi người bố đang đợi con sau giờ học.

Bố dang rộng vòng tay:

– Nào, đến đây với bố. Con trai yêu của bố, con là niềm hy vọng của bố.
– Vâng, con cảm ơn bố, hôm nay con nhận được điểm 10.
– Thật tuyệt vời, con trai ngoan. Hãy luôn cố gắng học giỏi như thế, con có hứa với bố không?

– Vâng ạ. Nhưng bố cũng hứa mua cho con xe đạp mới bố nhé.
– Được rồi, bố hứa.

– Hãy kể cho bố nghe, hôm nay con học thế nào? 

– Thưa bố, hôm nay chúng con đã viết bài tập làm văn bố ạ.
– Chủ đề là gì?

– Thưa bố, chủ đề là: “Bạn muốn trở thành ai khi lớn lên”?

– Con đã viết về điều gì?”

– Con đã viết rằng khi nào lớn lên, con sẽ trở thành một bác sĩ như bố của con. Sau đó con đã viết rằng con sẽ có nhiều bệnh nhân và con sẽ chữa trị cho họ như bố. Con không lấy tiền của người nghèo, con sẽ chữa lành cho họ miễn phí. Con sẽ cung cấp thuốc miễn phí cho những người có nhu cầu. Bởi vì bố của con đã làm điều đó. 

Người bố cảm giác như khó thở, anh ấy không muốn nghe những gì con trai nói. Nhưng con trai vẫn vô tư và tự hào về bố của mình:

– Con sẽ giống như bố khi con lớn lên.

Vị bác sĩ cảm thấy đau đầu, trái tim anh se thắt lại. Anh cố gắng hít thở thật sâu, để cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Nhưng đôi mắt của anh lúng túng trong hình dạng đứa con trai vui tươi và lập đi lập lại:
“Con sẽ giống như bố khi con lớn lên.”

Và anh đang tự hỏi: “Tôi đã làm gì vậy?” Anh nhớ lại ngày hôm qua, có một bệnh nhân đang cần cấp cứu, nhưng anh đã từ chối vì bệnh nhân không có tiền đóng viện phí trước.
Bệnh nhân của anh đang đau khổ. Thật xấu hổ khi nhớ tất cả cuộc trò chuyện này của ngày hôm qua. Những hạt mồ hôi chảy ra từ trán anh. Anh cảm thấy lương tâm mình đang cắn rứt.

Sau khi đón con trai về nhà, vị bác sĩ đi vào phòng của mình và gọi điện thoại đến bệnh viện nơi anh đang làm việc. Anh nói chuyện với y tá trưởng:
– Hãy gọi cho bệnh nhân ngày hôm qua bị từ chối cấp cứu, gọi cho bà ấy đến trở lại bệnh viện ngay bây giờ. Chuẩn bị phòng mổ và tôi sẽ đến.

Khi anh đến bệnh viện, tất cả đã sẵn sàng; bệnh nhân đã có mặt, phòng mổ cũng đã chuẩn bị xong.
Cuộc phẫu thuật thành công tốt đẹp. Khi bệnh nhân tỉnh dậy, vị bác sĩ đi vào phòng kiểm tra sức khỏe cho bà ấy. Người bệnh nhân lớn tuổi này nói lời biết ơn sâu sắc đến bác sĩ. 

Anh bước ra khỏi phòng với nụ cười tươi trên môi. Anh hạnh phúc khi nhớ lại khoảnh khắc đứa con trai đáng yêu ôm bố và nói:
“ Con tự hào về bố, con sẽ giống như bố khi con lớn lên.”

download.jpg

 

One thought on “TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

Leave a comment