Có những điều thời gian không thể chạm tới. Một ánh mắt, một cái nắm tay, một khoảnh khắc giữa hai người — đủ để ký hiệu cả một đời.
Họ gặp nhau lần đầu giữa phố nhỏ Nha Trang, nơi nắng nghiêng và gió lướt qua mái hiên. Tuổi trẻ trôi qua, dệt bằng những buổi chiều dạo biển, những câu chuyện thì thầm, và những giấc mơ vụn vặt. Tình yêu đến nhẹ nhàng, như gió lướt qua sóng, không báo trước, nhưng vĩnh cửu.
Sang Đan Mạch, họ cùng nhau dựng nên một tổ ấm. Mùa đông dài, tuyết phủ trắng lặng, nhưng đôi bàn tay vẫn ấm, ánh mắt vẫn hiểu nhau.
Con cái lớn lên trong yêu thương thầm lặng, mang theo những giá trị giản đơn mà sâu sắc.
Bốn mươi năm qua đi, họ vẫn đi cùng nhau, vẫn nắm tay qua mọi mùa mưa, mùa nắng. Tình yêu không cần lời hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện, chỉ cần đồng hành, chỉ cần biết rằng mọi giông bão rồi cũng sẽ qua đi, chỉ còn lại nhau.
Và khi ánh chiều xuyên qua cửa sổ, họ ngồi bên nhau, lặng yên. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như tan biến. Tình yêu không rực rỡ, không phô trương, nhưng sâu thẳm và bất tử.
Bốn mươi năm, mà tình vẫn đẹp — đẹp như hơi thở, dịu dàng và giản đơn, đủ để làm trọn một đời.
TẠI SAO CÓ LOẠI NGƯỜI KHÔNG HỌC CÁCH SỐNG ĐẠO ĐỨC Trong cuộc đời, Chúng ta thường gặp những con người dường như không biết đến giá trị của đạo đức. Họ làm tổn thương người khác, họ ích kỷ, họ vô tâm, họ vội vã sống cho riêng mình mà không bận tâm đến ai. Và ta tự hỏi: “Tại sao có những người không học cách sống đạo đức?”
Có lẽ, trước hết, đạo đức không phải là điều tự nhiên ai cũng được dạy từ khi mới sinh ra. Nó không giống như hơi thở, không phải là bản năng sinh tồn. Đạo đức là một hành trình, một quá trình học hỏi, trau dồi và tự rèn luyện suốt đời. Có những người sinh ra trong môi trường thiếu vắng tình thương, thiếu vắng những tấm gương sống tử tế. Họ lớn lên với những vết thương lòng, với những nỗi đau không được chữa lành. Và thế là, họ học theo cách sống của thế giới xung quanh mình — có thể là những tấm gương sai lệch, hay những giá trị méo mó.
Khi họ chưa từng biết thế nào là yêu thương chân thành, thế nào là tha thứ, thì làm sao họ có thể học được cách sống đạo đức?
Cũng có những người, dù biết đạo đức là tốt, nhưng lại chọn con đường ngắn hơn, con đường tăm tối hơn để đi.
Họ đánh đổi lương tâm lấy lợi ích trước mắt. Họ chối bỏ chính mình để được thành công, được quyền lực, được nhiều thứ mà xã hội đo đếm.
Đôi khi, đó là một lựa chọn sinh tồn trong một thế giới khắc nghiệt mà họ tự nhận không có chỗ cho lòng tốt. Ngoài ra, còn có những người sống trong sự vô cảm, dửng dưng trước mọi điều tốt đẹp hay tồi tệ xung quanh, nên đạo đức cũng trở thành thứ xa lạ. Khi trái tim đóng băng, thì đạo đức cũng chỉ là những chữ nghĩa vô hồn trên trang giấy.
“Đạo đức không phải là thứ ta sinh ra đã có. Đạo đức là những hạt mầm được gieo trồng từ tình thương, sự thấu hiểu và sự kiên nhẫn. Ai không được chăm sóc hạt mầm ấy, sẽ không thể trổ hoa.”
Và có lẽ, điều khiến ta buồn nhất, không phải là có những người không sống đạo đức, mà là có những người đã từng biết đến đạo đức, nhưng lại chọn lãng quên nó.
Họ quên mất rằng đạo đức là nền tảng để giữ cho tâm hồn khỏi rơi vào bóng tối. Họ quên mất rằng đạo đức là ngọn đèn soi đường khi bước qua những ngã rẽ tăm tối của cuộc đời. Cuộc sống là bài học không hồi kết về đạo đức — không chỉ dành cho người khác, mà dành cho chính ta.
Và mỗi người, khi biết cách sống đạo đức, sẽ là một vì sao nhỏ chiếu sáng giữa đêm đen của nhân loại.