TÌNH YÊU ẢO
Ngồi trên chiếc ghế dài trong công viên, Thu kiên nhẫn đợi chờ cuộc gặp mặt của chàng trai tên Đạt mà Thu đã quen biết được trên mạng.
Ba tháng qua Thu trao đổi sự riêng tư và kể hết những ước mơ của mình cho một người xa lạ.
Một khoảnh khắc của sự buồn bã đã khiến Thu tìm đến một trang web và gặp Đạt. Nói chuyện với một người mà mình không quen biết là một điều tối kỵ với Thu, nhưng sự tò mò đã lôi cuốn Thu vào cuộc phiêu lưu này.
Qua những lần nói chuyện, Thu cảm nhận Đạt là người sâu sắc, anh ta đã mang đến cho Thu sự cởi mở tâm hồn, có lẽ anh là người duy nhất mà Thu muốn trao đổi tâm sự, và Thu đã bước ra khỏi cuộc sống bé nhỏ của mình.
Với giọng điệu thân mật và trầm ấm của Đạt qua điện thoại đã khiến Thu khát khao mong muốn được gặp mặt và gần gũi anh ta.
Một đêm Thu hỏi Đạt:
“Chúng ta có thể gặp mặt nhau được không?”
Đạt nói:
“ Nếu em được nhìn thấy anh trong thế giới thật, có lẽ em sẽ thất vọng về anh, em có hối hận không?”
Một chút bối rối sau đó lấy lại bình tĩnh Thu trả lời cương quyết: “Em vẫn muốn gặp anh.”
Ngày hôm nay ngồi trên băng ghế này dưới sự chờ đợi anh ta, Thu mang trong mình một tâm trạng muốn chạy trốn. Nhưng cảm giác nhớ nhung về lời nói, những câu văn ngọt ngào, sâu sắc mà anh ta đã viết cho Thu là sức mạnh giữ Thu ngồi lại nơi chiếc ghế này để chờ đợi anh…
-Xin lỗi, anh đã để cho em phải chờ đợi lâu.
Một giọng nói ấm áp quen thuộc mà Thu đã yêu thương rất nhiều khiến Thu quay lại, Đạt đang đứng phía sau lưng cô.
Họ nhìn nhau…Nhìn nhau mà không thể thốt nên lời, họ im lặng nhìn nhau để khám phá trên gương mặt của nhau.
Trong đôi mắt của Thu, Đạt là một anh chàng cao to, thân hình cân đối, có đôi lông mày đậm, nước da ngăm, khỏe khoắn, gương mặt đẹp trai, dể cảm tình.
Trong đôi mắt của Đạt, Thu là một cô gái xinh đẹp và hiền lành, gương mặt đầy đặn, đôi mắt đen tròn, mũi cao, làng da trắng mịn màn, đôi môi xinh xắn, thân hình nở nang và cân đối.
Nhìn nhau một lúc, Đạt nắm tay Thu và nói:
-Hãy theo anh.
Thu lẵng lặng bước theo người đàn ông xa lạ này…
Họ băng qua một con đường rồi dừng lại trước cửa của một tòa nhà sang trọng. Đạt mở cửa và nắm tay Thu bước vào nhà, vẫn không có một từ ngữ nào đến để phá vở sự im lặng của họ. Đạt đóng cửa lại bước đến gần Thu và hôn xối xả vào người cô. Đôi mắt Thu long lanh ánh lên nhìn Đạt như đã khao khát từ lâu. Bàn tay Đạt chạm vào người cô, cảm giác của cơ thể chạm vào nhau. Thu hầu như chìm ngập trong men say tình ái với Đạt.
Cô mơ ước mình là người đàn bà duy nhất trong đời của Đạt, cô đã dành trọn vẹn tình yêu cho anh, dù chưa biết rỏ về anh.
Sau ngày hôm đó họ vẫn lên mạng nói chuyện với nhau, vẫn liên lạc điện thoại cho nhau.
Cho đến khi Thu hỏi Đạt:
“Em muốn gặp anh trở lại.”
Đạt không cho cuộc hẹn mà nói rằng:
“Anh sẽ trả lời em sau.”
Kết thúc cuộc nói chuyện với Thu, bỗng dưng Đạt cảm thấy xót xa…
Một chút nghẹn ngào, rồi từ khóe mắt Đạt lăn dài những giọt lệ…
Thu đã dâng hiến tất cả cho anh. Anh yêu cô thật lòng nhưng tình yêu đó đến qúa muộn màng. Đạt không thể bỏ vợ con để yêu Thu.
Thu đã mang đến cho anh cảm giác yêu thương tuyệt vời, nhưng đối với Đạt vợ con anh là trên hết. Đạt gởi tin nhắn cho Thu:
“Em! Anh xin lỗi, xin lỗi em về tất cả. Hãy sống tốt và quên anh đi, hãy đến với hạnh phúc đang chờ đợi em ở phía trước. Giờ thì anh chẳng thực hiện được lời hứa với em được nữa. Đừng khóc và hãy hiểu rằng anh vẫn luôn yêu em, nhưng chúng ta gặp nhau qúa muộn màng vì anh đã có vợ và hai con. Xin em hãy hiểu cho anh và hãy thương cho con của anh, chúng luôn cần anh.”
Chiếc iPhone của Thu có tín hiệu tin nhắn. Thu vừa đi vừa đọc tin nhắn của Đạt mà muốn ngã gục bên vệ đường, cô cảm thấy khó thở, tim đau thắt quặn, cổ họng nghẹn lại và nước mắt cứ trào ra vội vã.
Thu đã dâng hiến cho anh tất cả, vì cô tin rằng sẽ không có ai trong đời mà cô yêu được như anh. Thu mong muốn được làm vợ Đạt, mong muốn anh cho cô một thân phận, nhưng ngay cả vị trí đó anh cũng không cho cô được trọn vẹn. Thu đã khóc, khóc thật nhiều, đầu óc cô quay cuồng như một kẻ điên…
Sau lần nhắn tin cho Thu hôm ấy. Đạt không lên mạng nói chuyện với Thu nữa, một cú điện thoại cũng không.
Thu nhớ Đạt, nhớ nhiều lắm…Cô như đang rơi xuống vực thẳm, vực thẳm sâu vô cùng. Thu chưa chết nhưng cô đang ở trong trạng thái của người trong cái chết.
Một câu nói nỗi tiếng của Yogi Berra rằng:
“Đôi khi bạn có thể thấy rất nhiều chỉ bằng một cái nhìn.”
Nhưng có lẽ với Thu thì ngược lại, cô ấy đã nhìn thật nhiều mà thật sự chẳng thấy được bao nhiêu.

TÁC GỈA MINH HỒNG
NỤ CƯỜI LÀ NIỀM HY VỌNG
Trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, đôi khi chúng ta cần phải nghe một ý tưởng để giúp chúng ta nghe và thấy những hành vi tốt mà bảo vệ cuộc sống tốt đẹp của chúng ta.
Khi chúng ta đọc một câu chuyện hay, xem một hài kịch vui, hoặc một cảm giác đẹp trong tình yêu thương… Một nụ cười đầy hy vọng sẽ xuất hiện trên gương mặt của chúng ta. Vì nụ cười là niềm hy vọng, mỗi ngày chúng ta nên tạo ra niềm vui để được cười, niềm vui sẽ giúp chúng ta hy vọng hơn trong cuộc sống của mình.
Hôm nay tôi viết những dòng chữ này trên facebook để chia sẽ với các bạn rằng: “Tôi yêu thương gia đình của tôi, những người thân của tôi, tất cả các bạn bè và những người tôi quen biết.” Tất cả những tình yêu thương ấy đã mang lại cho tôi nhiều nụ cười… Những tình cảm ấy thật sự đẹp, và cũng là niềm vui của tôi.
Hãy bảo vệ niềm vui của chính mình, đừng bao gìơ đánh mất đi.
Tôi cũng xin chào đón những niềm vui và nụ cười của tất cả mọi người.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG
KỶ NIỆM NGÀY SINH NHẬT
Ngày sinh nhật của Sonya, bà ngoại của bé chuẩn bị cho bé một buổi sinh nhật thật tuyệt vời. Một chiếc bánh màu vàng xinh đẹp, bánh trái cây thanh long.
Bà ngoại đã chuẩn bị một cái bàn và trang trí những chiếc bong bóng bay màu tím trông rất đẹp. Sonya ngồi trên chiếc ghế sofa màu trắng bên cạnh cái bàn với chiếc bánh sinh nhật.
Chiều hôm ấy các bạn của Sonya đến, trên tay của các bạn có những món qùa và trên gương mặt của các bạn thật rạng rỡ. Đó là một thế giới thần tiên của Sonya và các bạn ngày hôm ấy… Continue reading
Nhà văn Minh Hồng làm việc trong ban bầu cử hội đồng tỉnh năm 2015 tại Oslo Na Uy

TÌNH LÁNG GIỀNG
Chiều cuối tuần mùa thu nơi một xứ sở thanh bình Na Uy. Với những tia nắng vàng nhẹ chiếu vào khu vườn, cùng với tiết trời mát lạnh ở giữa một khu vườn lãng mạn. Giữa không gian thơ mộng này, chúng tôi và những người láng giềng tiềm kiếm cho mình miền vui thú vị. Cùng nhau thưởng thức một bữa ăn nhẹ, và chuyện trò cùng nhau để phá vở sự cô đơn và tăng thêm phần thân thiện.
Mối quan hệ tốt với người láng giềng là quan trọng đối với nghi thức, và tốt cho tinh thần. Mối quan hệ láng giềng tốt cần phải duy trì hằng ngày để tạo ra cuộc sống vui vẻ trong khu vực và để cảm thông nhau hơn.

HÌNH NHÀ VĂN MINH HỒNG
TRÊN SÂN KHẤU ĐÊM CA NHẠC THÓI ĐỜI TẠI OSLO (24/02/2017)
HÌNH NHÀ VĂN MINH HỒNG
ĐÊM GIÁNG SINH 2016


Minh Hồng làm việc trong ban bầu cử Hội Đồng Tỉnh tại Na Uy, năm 2015.






Nhà văn Minh Hồng và ông xã.

Victoria Tran Huynh (Bác sĩ tâm lý) và những người bạn đồng nghiệp.


Vợ chồng bác sĩ Paul Bùi Thanh Liêm (Em gái út of nhà văn Minh Hồng)

Vợ chồng Thanh la và Mỹ Lệ về thăm Việt Nam

Mỹ lệ (Em gái of nhà văn Minh Hồng) Đang sống tại Hoa Kỳ

Chị hai và 3 người em gái của văn nhà Minh Hồng

Gia đình em trai của Minh Hồng đang sống tại Hoa Kỳ.

Con gái của nhà văn Minh Hồng. (Bác sĩ tâm lý Victoria Trần Huỳnh.)

Con trai của nhà văn Minh Hồng. (Nhà nghiên cứu sinh vật học.)
Chị Hai của Minh Hồng

Minh Hồng

Bích Loan (em gái của Minh Hồng.)

Larry ( em trai của Minh Hồng.)

Mỹ Lệ (em gái của Minh Hồng.)

Thanh Liêm (em gái của nhà văn Minh Hồng.)

Vợ chồng nhà văn Minh Hồng và cặp đôi hoàn hảo chuyên gia tâm lý Nguyễn Ngọc Huấn và bác sĩ Trần thị Minh Hoàng.

Minh Hồng và những người bạn.

KỶ NIỆM ĐÊM CA NHẠC LÀM TỪ THIỆN CHO TRẺ EM mồ côi Ở VIỆT NAM
(OSLO, 2016/09/24.)


TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CHÚ CHÓ
Tôi là một con vật nuôi giúp ích cho loài người. Tôi là một chú chó thật đáng yêu, xin đừng ăn thịt tôi, vì loài chó của chúng tôi không phải là thức ăn của con người. Continue reading
TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
BIỂN VÀ TÔI
Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố biển Nha Trang. Tuổi thơ của tôi lúc ấy nào biết gì nhiều. Chỉ biết vui đùa pha lẫn chút nghịch ngợm của cô bé học trò thuở ấy.
Chiều chiều tôi và chúng bạn thường chạy ù ra bãi biễn để nô đùa dưới bãi cát trắng mịn màng. Continue reading
TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG
NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÔ GIA CƯ
Thành phố Oslo vào ban đêm của mùa đông lạnh giá, mặt đất có những tảng tuyết đóng băng cứng như một tảng đá. Một cơn gió lạnh luồn vào thân thể của một người đàn ông vô gia cư, ông ta nằm co ro trong chiếc chăn quấn toàn thân của mình, đôi lông mày của ông nhíu lại, ông nằm trên một tấm nhựa được trãi ra trên một vỉa hè của một tòa nhà cao tầng ở một con đường phố ban đêm. Continue reading
Nhà văn Minh Hồng và con gái Victoria (bác sĩ tâm lý) về thăm quê nội tại Bồng sơn, Viêt Nam.


