TỰ ĐẠI
Có lẽ ai cũng biết cách để sống với một người mà bản ngã là tất cả. Cảm giác độc hại của việc phải đối phó với một người tự đại qúa mức, đôi khi làm cho người ta rất khó chịu. Một người không thực hiện một tự phê bình, khi ta nói chuyện với họ, giống như ta nói chuyện với một bức tường. Đây là người không xuất hiện trong khu vực nhất định như một tính năng thành công. Chúng ta đã biết rằng: “Tự đại là có thể xóa đi những lợi ích khác của ánh sáng.”
Khoe khoang, huyền ảo, là người vẽ ra lá cờ tự đại, mà họ quên đi những gì người khác cảm thấy. Ví dụ: Một người học phổ thông cấp 2 tại Việt Nam. Khi định cư ở nước ngoài, được dạy kèm tiếng Việt trong vòng một năm cho các trẻ em mới bắt đầu học tiếng Việt. Người ấy tuyên bố với mọi người rằng: “Tôi Là Giáo Sư Dạy Tiếng Việt Cho Học Sinh Phổ Thông Trung Học.” Trong khi đó tại Việt Nam có rất nhiều nhà giáo dạy trong các trường Đại Học. Nhưng họ chỉ là Giáo Viên Giảng Dạy ở Trường Đại Học. Không ai dám tự hào tuyên bố mình là “Giáo Sư” nếu chưa có bằng cấp chứng nhận.
Người tự đại thường mong đợi để được công nhận mình là cao cấp và vui mừng trong tưởng tượng của thành công, sức mạnh, rực rỡ. Họ cảm thấy rằng họ là người duy nhất và rằng sẽ không có người thứ hai. Người ôm tự đại, luôn mong đợi mọi người chú ý liên tục và ngưỡng mộ đến mình. Họ cũng thường ganh tỵ với sự thành công của người khác. Bản chất của người tự đại là không có đức tính khiêm tốn.
*Người tự đại, thường là người không có cái gì khác để hiển thị.
Khi tôi còn là sinh viên ở Việt Nam, có lần tôi đi bộ với một nhà tuyên huấn. Ông hỏi tôi:
-Ngoài tiếng hót của các loài chim, cháu có nghe thấy bất cứ điều gì khác không?
Tôi vểnh tai lên một vài giây, sau đó tôi nói:
-Dạ thưa, cháu có nghe tiếng ồn ào của một cơn gíó.
-Đó là một cơn gío rỗng. Ông khẳng định.
Tôi hỏi ông.
-Dạ thưa, Làm thế nào để biết nó là một cơn gió rỗng?
Ông nói:
-Rất dễ dàng để biết khi có một cơn gió rỗng, vì tiếng ồn của nó lớn hơn âm thanh của một chiếc xe đang chạy và nó không mang theo được những gì cho nó.
Cho đến khi tôi trưởng thành hơn và thậm chí ngay cả ngày hôm nay, khi tôi nhìn thấy một người nói quá nhiều, làm gián đoạn cuộc trò chuyện của người khác, tự đại và khoe khoang để chứng minh được mình là người có một không hai.
Tôi dường như nghe thấy tiếng nói của ông, một nhà tuyên huấn chân chính và đạo đức. Ông đã từng dạy tôi rằng:
“Nếu cháu là một con thỏ, hãy là một con thỏ khiêm tốn.
Và nếu cháu là một con rùa, phải là một con rùa kiên nhẫn.”

THƠ MINH HỒNG
BUỒN VÔ CỚ
Ta đứng ngắm thu vàng héo hắt
Lá bên ngoài rơi rụng buồn tênh
Gío thu nhẹ nghe lòng man mác
Nỗi buồn vô cớ lẻn vào tim…
(MH,22/08/2016.)

TÁC GIẢ MINH HỒNG
VIỆT NAM DI SẢN TUYỆT VỜI
Bạn biết đấy! Cuối cùng đất nước này là của bạn.
Đừng lãng phí thời gian trong sự yếu đuối và tội lỗi.
Tổ tiên của chúng ta đã để lại cho chúng ta một di sản tuyệt vời.
Một đất nước Việt Nam Hùng Vĩ.
Hãy bảo vệ di sản tuyệt vời này cho đời con, đời cháu.
Hãy cống hiến hết sức mình vì dân, vì nước.
Phước lành sẽ mang đến cho gia đình bạn.
Phải chịu trách nhiệm những gì thuộc sỡ hữu của mình.
Đừng để những nhân vật phản diện có được bàn tay của bạn.
Khi ấy họ sẽ là bộ máy chủ chốt.
Họ dễ dàng hướng dẫn ta.
Họ được ăn uống no, hưởng được tất cả.
Con cháu mình lúc ấy rồi sẽ ra sao?
Đất nước mình tuyệt vời qúa phải không?
Hãy đoàn kết, hãy sống cho nhau.
Qúa khứ sai lầm cùng nhau sữa đổi.
Đừng chết vì tranh dành quyền lợi riêng.
Mà hãy chết vì đất nước thiêng liêng.
Một đất nước Anh Hùng Dân Tộc Việt Nam.

BÀI THƠ CẢM ĐỘNG NHỚ MẸ CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
NHỚ MẸ
Mùa Vu Lan con ngồi đây nhớ mẹ
Xứ người không viếng được mộ mẹ yêu
Nén nhang trầm con kính dâng lên mẹ
Cho nỗi lòng vơi nhẹ nỗi niềm đau
Mẹ là mặt trời là ngôi sao sáng
Là ánh đuốc soi đường chúng con đi
Mẹ không chết mẹ không bao giờ chết
mẹ sống trong tim con mãi muôn đời …
(Minh Hồng viết trong nước mắt, trong ngày rằm tháng bảy âm lịch năm 2016.)

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG
CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU
Làm thế nào hai người yêu nhau, gần gũi và tôn trọng nhau đến hết suốt cuộc đời? Tại sao người ta yêu nhau được lâu dài đến như thế? Điều mà nhiều người khó thực hiện được. Nếu được, đó là một điều thật tuyệt vời.
Hai người xa lạ lại gặp nhau và để thu hút với nhau. Nhịp tim của họ đập nhanh hơn và nhanh hơn, sinh động hơn. Mỗi người họ mơ về người kia, và họ cùng nhau quyết định sống chung với nhau. Họ cảm thấy hấp dẫn trong điều bí ẩn này. Mà người ta gọi đó là tình yêu.
Trong tình yêu, cuộc đời của hai người như hai chi nhánh của một thân cây và cùng nhau phát triển. Nhưng con đường của cuộc sống dài và nhiều chông gai. Không phải mỗi ngày chúng ta đều nghe tiếng chim hót, để cùng nhau vui sướng đến hết cuộc đời. Cũng có nhiều ngày màu xám, đen tối, đơn điệu và bình thường. Trong những ngày này, nếu một trong hai người, không còn thể hiện sắc màu rực rỡ nữa. Người còn lại sẽ nghĩ gì? Có lẽ họ sẽ nghĩ rằng: “Thật không may, tôi đã chọn sai.”
Nhưng điều này là không đúng sự thật. Chúng ta không thực hiện một sai lầm. Chúng ta chỉ là con người, giống như tất cả những người khác. Mỗi cuộc sống phụ thuộc vào nhịp điệu của ngày và đêm, giống như các nguyên tắc của thủy triều cao và thấp. Mỗi năm sẽ có mùa xuân, mùa hạ, mùa thu và mùa đông. Đâu phải lúc nào chúng ta cũng có sự kiên nhẫn với chính mình.
Tuy nhiên đừng bao giờ rời khỏi ngôi nhà của tình yêu và lòng chung thủy. Nó có thể phá vỡ hạnh phúc như một cơn bão, nó sẽ kéo ra tất cả các gốc rễ và làm gãy chi nhánh của cây, cuộc sống của hai người sẽ bị tách rời nhau. Sau cơn bảo nghiêm trọng đó, chúng ta sẽ thấy kích thước của sự thiệt hại đã gây ra. Nếu chúng ta nghĩ rằng: “Cơn bảo rồi sẽ qua đi, không được mang đi những gì bởi hoảng loạn.” Đừng ném bất cứ thứ gì, hãy nắm giữ gốc rễ chặt chẽ. Chờ đợi và kiên nhẫn, kiên nhẫn vô hạn. Các cơn bão sẽ qua đi, tình yêu đích thực sẽ vẫn còn mãi ở đó.

(Ảnh: Tác giả Minh Hồng.)
TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG
YÊU THƯƠNG HAY VẬT CHẤT?
Một người đàn ông mới mua về nhà một chiếc xe Mercedes đời mới. Đó là niềm tự hào của ông. Sau đó ông rời khỏi chiếc xe để làm công việc khác, vừa lúc ấy cậu bé 4 tuổi, con trai của ông rất vui mừng khi thấy có một chiếc xe mới. Cậu bé đùa nghịch, cầm một cái búa gõ vào chiếc xe đời mới của cha mình. Kết quả của chiếc xe Mercedes đời mới là bị móp và xước sơn. Người cha chạy đến gần con trai và đánh cậu bé. Ông giận dữ và gõ búa vào tay cậu bé để trừng phạt con. Kết qủa là những ngón tay của cậu bé đã bị dập nát. Khi ấy người cha bình tĩnh lại, ngay lập tức ông đưa con trai mình đến bệnh viện. Mặc dù các bác sĩ đã cố gắng hết sức để cứu những ngón tay cho cậu bé, tuy nhiên những ngón tay của cậu bé đã bị tàn phá.
Cuối cùng, các bác sĩ đã quyết định thực hiện phẫu thuật cắt bỏ tất cả các ngón tay của cậu bé. Bàn tay của cậu bé đã được bao bọc trong băng và rất đau đớn. Khi ấy cậu bé rất có ý thức về lỗi lầm của mình. Cậu bé nói:
-Ba ơ! Con xin lỗi về chiếc xe của ba, nhưng các ngón tay của con sẽ phát triển trở lại phải không ba?
Người cha rất đau lòng và thất vọng. Một lần nữa ông đã không kiểm tra được hành động của mình. Sau đó ông trở về nhà và tự tử.
Hãy suy nghĩ trước khi chúng ta mất kiên nhẫn với người mình yêu thương. Chiếc xe có thể sửa chữa được. Các xương tay của cậu bé đã bị nghiền nát, và sự tổn thương trái tim không thể nào sửa chữa được. Chúng ta thường không phân biệt giữa những hành động, chúng ta thường quên rằng sự tha thứ lớn hơn trả thù.
Mọi người có thể cho phép mình sai lầm. Tuy nhiên, những hành động của chúng ta trong một cơn thịnh nộ sẽ ám ảnh chúng ta mãi mãi. Tạm dừng, hãy tạm dừng và suy nghĩ trước khi hành động. Hãy tha thứ để được để yêu thương nhau. Hãy nhớ rằng cuộc sống không phải là một trò chơi, để chúng ta có thể bấm nút PLAY và STOP. Cuộc sống rất ngắn ngủi, hãy sống trong yêu thương, vì thời gian không thể quay trở lại. Đừng để chúng ta làm ra một sai lầm có thể làm lu mờ cuộc sống của chúng ta trong một ngày nào đó…
Cốt lõi của cuộc sống là “trái tim.” Trái tim trang trí bằng lòng từ bi và tình yêu thương…Tình yêu thương là hơi thở thực sự của chúng ta trong cuộc sống.
THƠ TÌNH CỦA TÁC GỈA TRẦN MINH HỒNG
THƠ TÌNH
TÁC GỈA: TRẦN MINH HỒNG
HỌA SĨ TỎ TÌNH
Chiều thu năm ấy ở Quê Hương
Họa Sĩ trao em bức thư tình
Em cười bẽn lẽn quay lưng đọc
Thơ tình Họa Sĩ tỏ như sau:
“Tôi không yêu em nhưng nhớ em
Không yêu mà nhớ bởi vì quen
Nhiều đêm thức trọn nên thương nhớ
Vì thương vì nhớ nên yêu em”
Ngẩn ngơ hồn em cả buổi chiều.
Ánh mắt trao ai một nụ cười.
Lưu xá chiều thu vắng bóng Hồng.
Bên chàng Họa Sĩ ngắm mưa rơi…
(Thơ Minh Hồng, và bài thơ tỏ tình của Họa Sĩ Đặng MĐ.)

THƠ TÌNH CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG
THƠ TÌNH
TÁC GIẢ: TRẦN MINH HỒNG
HỌA SĨ TƯƠNG TƯ
Người nói yêu em cả trăm lần.
Nhưng em không đáp một lời yêu.
Đâu phải tim em khô cứng lạnh.
Chỉ sợ Họa Sĩ qúa đa tình.
Để chàng Họa Sĩ tương tư khóc.
Đau nhói lòng em đã một thời.
Lỗi chẳng tại em chẳng tại người.
Tại vì số phận cách ngăn đôi.
Đừng trách em nữa cố nhân ơi.
Tuổi xuân phơi phới một niềm tươi.
Chắp cánh bay xa ngàn muôn dặm.
Bỏ lại Quê Hương với một người.
(Thơ Minh Hồng, 08/05/2016)

Ảnh: Nhà văn Minh Hồng.
TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG
GÍA TRỊ MỘT NỤ CƯỜI
Khoảng bảy năm trước, khi Trung còn là một sinh viên đại học, anh đi làm thêm tại Viện Bảo Tàng Lịch Sử Tự Nhiên. Một hôm trong khi đang làm việc, Trung nhìn thấy một đôi vợ chồng già đi với một cô gái ngồi trên một chiếc xe lăn. Họ đi xem triển lãm trong viện bảo tàng, nơi Trung đang làm việc.
Khi Trung nhìn kỹ cô gái, anh nhận ra rằng cô không có chân và cô mặc một chiếc váy màu trắng. Trung quay đầu lại cười với cô gái và trao cho cô một cái nháy mắt. Cô gái trao lại cho Trung một nụ cười đẹp nhất mà anh chưa bao gìơ từng thấy. Tất cả các khuyết tật của cô đột nhiên biến mất, Trung không còn nhìn thấy khuyết tật của cô trong mắt mình nữa. Hiện tại tất cả những gì Trung thấy là một cô gái xinh đẹp. Chỉ với một nụ cười đã làm tan chảy trái tim Trung và gần như ngay lập tức đã cho anh một cảm giác hoàn toàn mới về ý nghĩa của cuộc sống.
Cô gái nắm lấy tay Trung, một sinh viên đại học nghèo. Cô đã hài lòng và đưa Trung đến với thế giới của họ, một thế giới của những nụ cười, tình yêu và sự đồng cảm. Họ đã làm đám cưới và sống rất hạnh phúc bên nhau.
Đó là chuyện của bảy năm trước. Hôm nay Trung là một doanh nhân thành công. Và bất cứ lúc nào bị áp lực, Trung lại nghĩ đến người vợ đáng yêu của mình để tìm được niềm vui. Anh rất hài lòng và yêu quý cuộc sống hiện tại của mình.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG
TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG
Đôi khi những câu chuyện tình yêu cảm động nhất, là những nơi vẫn còn ngay cả sau khi chết.
Một cặp vợ chồng mới cưới, sống trong một mái nhà gỗ. Họ đã có một cuộc sống rất hạnh phúc và yên tĩnh. Cho đến một ngày tai nạn xảy ra với họ. Khi người vợ nấu ăn, trong lúc bất cẩn. Ngọn lửa từ nhà bếp bốc lên và cháy vào cơ thể của cô. Người chồng giật mình bởi tiếng la hét của vợ. Ngay lập tức anh cố gắng giúp đỡ vợ, anh dập tắt ngọn lửa trên người cô. Ngọn lửa cũng đạt đến vòng tay của anh và thậm chí ngọn lửa đã táp vào mặt anh. Sau đó nhân viên cứu hỏa đến, họ đã dập tắt ngọn lửa. Tuy nhiên căn nhà cũng đã bị cháy hủy hoàn toàn. Xe cứu thương đưa cặp vợ chồng trẻ này vào bệnh viện. Họ đang ở trong tình trạng nghiêm trọng. Một thời gian ngắn, người chồng được hồi phục, vì anh ít bị ảnh hưởng bởi ngọn lửa. Anh rời khỏi giường bệnh và đi đến gặp người vợ của mình. Cô vẫn còn nằm trên giường bệnh, gương mặt của cô đã bị biến dạng. Khi cô nhìn thấy chồng mình đang ngồi bên cạnh, cô nói khẽ:
-Bây giờ gương mặt của em đã trở thành xấu xí. Anh có quyền rời xa em và hãy đi tìm một tình yêu mới.
Người chồng trả lời:
-Ngọn lửa đã lấy mất đôi mắt của anh và anh không thể nhìn thấy gì nữa cả … Nhưng em yên tâm, tình yêu, và vẻ đẹp của em đã được lưu giữ mãi mãi trong trái tim anh.
Khi nghe xong, cô vợ khóc oà và xót xa cho chồng của mình đã trở thành người mù lòa.
Ngôi nhà bị cháy hủy của họ, đã được dân làng nơi đây xây cất lại. Sau khi xuất viện, họ trở về mái nhà thân yêu của mình và sống tiếp tục, anh vẫn luôn yêu thương vợ như ngày nào. Cho đến mười năm sau khi người vợ qua đời. Vào ngày đám tang của vợ, khi tất cả mọi người nói lời chia tay với cô. Người chồng không cần kính râm và không cần cầm gậy trong tay. Anh đến gần quan tài hôn vợ, vuốt ve khuôn mặt thân yêu của vợ mình. Anh nói trong một giai điệu nồng nàn:
-Em là người phụ nữ đẹp, là người vợ tuyệt vời. Tôi yêu em rất nhiều và mãi mãi yêu em.
Mọi người nhìn về phía anh, một người bạn đi tới và hỏi:
-Chuyện gì đã xảy ra? Có phải là một phép lạ đã cho anh nhìn thấy được?
Người bạn vẫn chăm chăm nhìn vào đôi mắt của anh.
Anh trả lời:
-Tôi chưa bao giờ bị mù, chỉ là giả vờ. Khi ấy tôi thấy tất cả các vết cháy trên khuôn mặt của vợ, tôi biết đó là điều khó khăn cho cô ấy để tiếp tục sống với tôi theo cách này. Đó là những gì trong mười năm chúng tôi vẫn sống rất hạnh phúc ở tình yêu của chúng tôi.

