CHIỀU PARIS
Những làn gió nhẹ nhàng.
Thì thầm và êm ả.
Dưới ánh sáng hoàng hôn.
Ru ngủ cả bầu trời.
Vuốt ve trong cám dỗ.
Một cám dỗ tuyệt vời.


CHIỀU PARIS
Những làn gió nhẹ nhàng.
Thì thầm và êm ả.
Dưới ánh sáng hoàng hôn.
Ru ngủ cả bầu trời.
Vuốt ve trong cám dỗ.
Một cám dỗ tuyệt vời.


NGƯỜI HÀNG XÓM TỐT
Có những người hàng xóm tốt là một điều may mắn. Đó là sự thật, không phải ai cũng thích những người xung quanh họ. Do đó, người ta nói rằng loại hình chung sống này là một trong những điều khó khăn nhất.
Chỉ có thái độ tốt của bạn tràn ngập sự tôn trọng và thân mật mới cho phép bạn khoan dung với người sống bên cạnh bạn. Nếu không, ngày và đêm của bạn sẽ bị bao vây bởi sự khó chịu và thậm chí là đối xử tệ.
Đừng quên rằng để có được mối quan hệ tốt với những người xung quanh, bạn phải tôn trọng các quy tắc chung sống cơ bản, chẳng hạn như tôn trọng sự yên bình của họ hàng ngày, duy trì sự quan tâm đúng mức lĩnh vực chung và riêng, trong số các khía cạnh khác mà cộng đồng xứng đáng.
Nhưng hãy cẩn thận, đừng vượt quá giới hạn của bạn như một người hàng xóm, bạn phải hiểu rằng người kia có không gian là tài sản của họ, và miễn là họ không can thiệp vào bạn, bạn phải tôn trọng.
Công thức tốt nhất để học cách sống trong cộng đồng là duy trì sự thân mật và đối xử tốt. Một câu hỏi như:
“Chào buổi sáng” hoặc “Bạn có khỏe không?” Bởi vì họ là những người bạn sẽ gặp hàng ngày và trong một thời gian dài.
Để có một hội nghị tốt, ý tưởng là phải biết văn hóa, tín ngưỡng và phong tục của họ để tôn trọng lẫn nhau. Sự chung sống tốt đạt được khi bạn thực hiện các quyền và nghĩa vụ của mình với hàng xóm, điều này sẽ đạt được với văn hóa của bạn.
Đối với tôi, một người hàng xóm tốt là người mà tôi có thể tin cậy trong những lúc khẩn cấp. Chúng tôi thỉnh thoảng ăn tối cùng nhau với những người hàng xóm Na UY. Nếu họ cần chúng tôi giúp, chúng tôi sẽ vì họ. Nếu chúng tôi cần họ giúp đỡ, họ sẽ có mặt. Một người hàng xóm tốt bụng là người luôn chào đón bạn trong niềm vui.
Người hàng xóm tốt làm cho bạn đánh giá cao vị trí của bạn, khu phố của bạn. Người hàng xóm tốt không chỉ là người quen mà có thể trở thành một người bạn tốt theo thời gian…
Tất cả chúng ta đều muốn thỏa mãn để sống trong thế giới này, đặc biệt là để sống một cuộc sống thỏa mãn, hữu ích và thú vị.

TRÁI TIM PHỤ NỮ
Trái tim của người phụ nữ là nơi mạnh nhất trên thế giới.
Ai nói trái tim phụ nữ yếu đuối, là sai. Những điều rộn ràng với sức mạnh của phụ nữ, mang lại ánh sáng cho cuộc sống trong thế giới này.
Mở rộng trong nhiều cánh cửa của nó phù hợp với lương tâm, cảm xúc, sự cân bằng và trực giác, cấu hình cung điện mạnh nhất trong tự nhiên.
Đó là một không gian rộng lớn, nơi mọi người đều có thể phù hợp, nơi mọi người được chăm sóc và không có chuẩn mực bên ngoài, bởi vì cô ấy trung thành với các nguyên tắc và giá trị của mình.
Đôi khi, trái tim của người phụ nữ thở với những vết sẹo. Nhưng kỳ lạ thay, điều đó không làm giảm hoặc làm suy yếu sự phấn đấu của họ trong cuộc sống.

Cơn gió lướt qua cành cây, lá xào xạc nhẹ nhàng. Những con sóng biển đang đập vào những tảng đá trên bãi biển.
Mặt trăng tỏa sáng rực rỡ, chiếu sáng nơi bóng tối, những vì sao lấp lánh trong đêm đó.
Bà đang ngồi ngoài hiên, với tấm chăn trên ghế. Nhìn ra biển trong đêm, thấy chân trời. Bà thích sự hoàn hảo của đêm vắng, sự yên tĩnh, tự do, thiên nhiên hoang sơ.
Một tiếng rít khe khẽ làm gián đoạn sự im lặng. Liếc sang bên, bà đưa tay về phía ông. Ông ngồi xuống cạnh bà, nở nụ cười, nắm chặt tay bà. Cùng nhau ngoài hiên, tai lắng nghe thiên nhiên. Đôi mắt giữ khoảng cách, cuộc sống lướt qua họ. Qúa khứ chợt trở về, vào một ngày mưa năm ấy:
Trong cơn mưa rào, nhiều gió. Một chàng thanh niên trẻ đang cầm chiếc ô dù và băng qua đường dành cho người đi bộ. Gió kéo chiếc ô của anh, nhưng anh không buông, anh và chiếc ô bay nhẹ cùng nhau. Anh ta có thể bám vào trụ đèn giao thông, may mắn là màu đỏ.
Bây giờ trời mưa rất nhiều và khi anh đứng thẳng, anh nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang chờ băng qua đường. Một cái nhìn là đủ để thừa nhận rằng cô gái ấy muốn được che chở từ chiếc ô dù của anh. Và anh đã làm một động tác che ô dù cho cô, trước khi câu hỏi của anh được cô ấy gật đầu.
Thân hình của cô đã ướt đẫm, anh chiêm ngưỡng vẻ đẹp ẩm ướt của cô ấy. Cô tuyệt đẹp, anh cảm nhận như vậy. Họ không nói, chỉ mỉm cười và đi băng qua đường.
Cô nghĩ rằng chủ nhân của chiếc ô, vẫn bị ướt. Họ tự bảo vệ mình dưới mái hiên của một quán cà phê, trong tiếng mưa rơi ào ạt đổ xuống.
Anh hỏi cô:
-Bạn nghĩ sao nếu chúng ta đi vào và uống một thứ gì đó nóng?
Cô thích giọng nói của anh, và biết không thể từ chối nên cô gật đầu.
Họ vào trong quán, ngồi xuống và để tự khô mình, không ai muốn gặp nhau với sự ẩm ướt như vậy.
Khi họ bắt đầu nói chuyện, có sự trùng hợp về sở thích giống nhau.
Có lẽ, cả hai đều biết rằng chiếc ô dù là ma thuật …
Khi họ rời đi, họ không cần chiếc ô dù nữa. Trời đã tạnh cơn mưa, nhưng anh vẫn biết ơn dưới cơn mưa ấy, cánh tay anh và cô đã chạm vào nhau vài lần, như thể tình cờ.
Những cuộc gặp gỡ tăng dần theo thời gian. Dù trời nắng hay mưa, dù có chiếc ô dù hay không có ô dù. Họ vẫn yêu nhau.
Sau khi tốt nghiệp đại học, họ kết hôn. Những đứa con chào đời để trang trí cho cuộc sống của họ đến suốt cuộc đời.
Bất chợt ông mỉm cười và nói với bà:
Nghĩ về cơn mưa năm ấy … Cơn mưa mùa hạ đã mang anh và em đến với nhau, và cũng trong cơn mưa ấy em đã trao cho anh nụ hôn đầu tiên, tình yêu đầu tiên, tình yêu đích thực.
Họ vẫn nắm tay nhau.
Cả một đời thống nhất.
Và bây giờ với mái tóc hoa râm.
Tuổi già, cùng nhau tận hưởng.
Đêm cuối cùng bên nhau:
“Anh yêu em!”
Ông nói nhỏ nhẹ với bà.
Tặng bà một nụ hôn.
Giữ chặt tay bà cụ.
Bà cười và trao cho ông nụ hôn cuối cùng.
Rồi đến lúc.
Một cuộc sống tuyệt vời:
Tình yêu, hạnh phúc, mãn nguyện.
Bà nhắm mắt, cuộc đời kết thúc.
Cơ thể bà ra đi cùng ông.
Hai linh hồn hợp nhất mãi mãi.
HAI NGƯỜI BẠN
Hai người bạn đang ngồi uống cà phê.
*Người bạn thứ nhất nói với giọng phàn nàn:
-Mẹ tôi thường xuyên gọi tôi đến gặp bà. Tôi không có thời gian ngồi lâu ở đây với bạn, tôi phải đi. Đôi khi tôi cảm thấy rằng mẹ đã làm phiền tôi.
Bạn biết người cao tuổi, nói những điều tương tự lặp đi lặp lại. Tôi thật nhức đầu.
*Người bạn thứ hai nói:
-Tôi thì khác bạn. Tôi nói chuyện rất nhiều với mẹ của tôi. Mỗi khi tôi buồn, tôi muốn tâm sự với mẹ để bớt cô đơn. Khi tôi gặp vấn đề, tôi cần sức mạnh, tôi đến bên mẹ và tôi cảm thấy tốt hơn.
– Wow … Bạn tốt hơn tôi. Người bạn thứ nhất nói.
*Người bạn thứ hai nói với giọng buồn bã:
-Bạn đừng tin vào điều đó. Tôi đến thăm mẹ tôi trong nghĩa trang. Mẹ đã mất từ lâu, lúc mẹ còn sống ở bên cạnh tôi, tôi cũng suy nghĩ giống như bạn. Bạn không biết tôi cần sống bên mẹ bao nhiêu và tôi nhớ mẹ bao nhiêu. Với kinh nghiệm của tôi có thể giúp ích cho bạn. Bạn hãy đánh giá cao sự hiện diện của người mẹ, làm nổi bật những đức tính và cố gắng gạt bỏ những sai lầm của bạn. Đừng đợi đến khi qúa muộn.
Người bạn thứ nhất:
-Thành thật chia buồn cùng bạn và xin cảm ơn bạn.
Được rồi, tôi sẽ đi ngay bây giờ. Hôm nay tôi sẽ không có bất kỳ cuộc gọi nào, vì hôm nay tôi sẽ dành hết thời gian cho mẹ.

Kỷ Niệm nhà văn Trần Minh Hồng Làm Việc Trong Ban Bầu Cử Quốc Hội Năm 2017 Tại Oslo, Norway.
(Bầu cử Thủ Tướng Chính Phủ Na Uy.)

KỶ NIỆM TRẦN MINH HỒNG LÀM VIỆC TRONG BAN BẦU CỬ HỘI ĐỒNG TỈNH NĂM 2015 TẠI OSLO NORWAY
THA THỨ LÀ ĐỨC HẠNH
Tha thứ là đức tính của người dũng cảm! Chúng ta không được quên rằng không có ai là hoàn hảo. Chúng ta phải nhớ rằng tha thứ có nghĩa là thanh lọc chính mình! Chúng ta đừng cho phép những điểm yếu nhỏ vượt lên trên giá trị con người! Hãy tha thứ và tha thứ.
Với đôi mắt nào chúng ta không muốn tha thứ cho người khác khiến chúng ta có chút sai lầm phải không? Chúng ta không muốn bởi vì chúng ta có một sự kiêu ngạo đặc biệt.
Trong cuộc sống, người ta thường bắt đầu quở trách và phán xét người khác. Đó là một dấu hiệu chắc chắn của sự non nớt tinh thần.
Hãy tạm gác mọi triết lý, mọi chiến lược mà chúng ta đấu tranh cho quyền lợi của mình … Hãy nên nhớ một điều còn lại: đó là trái tim của chúng ta được đặt tốt cho mọi người – quen và lạ.
Vẫn biết rằng kẻ đầy dối trá và ích kỷ đã làm tổn thương mình. Nhưng tại sao chúng ta cứ khát khao bảo vệ mình bằng mọi giá, để được công nhận?
Đừng biến chúng ta thành những sinh vật nhỏ bé. Hãy xem mọi thứ là đơn giản – thế là đủ.
Nên mở rộng tâm hồn của chúng ta trước bầu trời của thế giới. Cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi. Thật đấy! Chúng ta thấy sự thay đổi khi chúng ta cảm thấy trong lòng mình rằng chúng ta cần có sự thanh thản của mỗi người; chúng ta cảm thấy tràn đầy lòng tốt và ý nghĩa đến nỗi không có sự kích thích và bất công nào của con người có thể ảnh hưởng đến chúng ta. Sau đó, chúng ta có được một sự nhạy cảm tinh thần tốt; chúng ta đạt đến một trạng thái như vậy mà chúng ta mong muốn những điều tốt đẹp cho tất cả mọi người.
Chúng ta cần bằng cấp cho điều gì? Khi con người sống không biết yêu thương nhau? Hãy giữ sự tha thứ trong trái tim của chúng ta! Xóa đi tất cả mọi phiền não.
Đây là điểm đặc biệt để mang lại cho chúng ta sự tự do tinh thần, khiến chúng ta cảm thấy thoải mái trong mối tương giao với người khác trong cuộc sống?

BẦU TRỜI TÌNH YÊU
Cô lái xe trên một con đường vắng, những giọt mưa rơi tung tóe trên kính cửa xe.
Cần gạt nước mưa quạt liên tiếp những dòng nước nhỏ, một cơn gió rít lên làm rung chuyển những cành cây hai bên đường.
Khi cô rẽ vào một con hẻm nhỏ, cô không thể tin vào mắt mình. Ở đó, đứng dưới cơn mưa là một người đàn ông khoảng 32 tuổi, toàn thân ướt đẫm.
Cô dừng xe lại, quay kính xe xuống, cô mỉm cười và hỏi:
“Bạn có cần giúp đỡ không?”
“Tôi phải đến sân bay.” Người đàn ông trả lời.
“Vậy sao?” Cô nói.
Anh ta gật đầu và vuốt nước mưa trên mặt xuống. Một khuôn mặt khá hấp dẫn, một nụ cười nồng ấm, một giọng nói van lơn:
“Làm ơn, đừng rời đi bây giờ, tôi cần sự giúp đỡ! “
Một làn gió tươi mát vừa thổi qua tóc cô, một cảm giác lạ lẫm trong cô …
“Được rồi, anh bước vào xe đi.“ Cô nói.
Khi anh bước vào, cô nhìn chằm chằm vào anh với một chút ngờ vực, một chút rung động trước một người đàn ông xa lạ…
Họ giới thiệu và bắt tay nhau. Anh vẫn giữ chặt tay cô. Lòng biết ơn nói ra từ đôi mắt của anh ấy, nhưng có một thứ gì đó khác trong mắt anh, anh ấy có phải đang tán tỉnh cô không?
Chắc chắn, anh ấy trông giống như một vị thần trẻ, những hạt mưa phồng ra từ ngực anh ấy, như tán tỉnh từ một căn phòng. Cô có cảm giác rằng toàn bộ vương quốc thiên đường đã chuyển đến … Trái tim cô đang thổn thức trong lòng ngực.
Cô nhanh chóng nói:
“Đến sân bay thật sao? Bạn thật may mắn đó, tôi cũng đang trên đường đến sân bay.”
Một chút tuyệt vọng, anh ấy nhìn cô:
“Cô có thể giúp tôi đến khách sạn trước được không?”
Cô không dám nhìn anh ấy lâu hơn nữa, cô nói:
“Xin đừng hỏi tôi điều gì nữa, tôi chỉ có thể lái xe đến chỗ của anh.”
Đôi mắt anh mỉm cười với cô. Cô chớp mắt vài lần và thầm nghĩ:
“Ồ không, đừng bắt đầu thích anh ta, giúp anh ta rồi biến ngay.”
Anh ấy cắt ngang suy nghĩ của cô:
“Bạn vui lòng vào khách sạn và ngồi uống một thứ gì đó cùng tôi được không?”
Cô im lặng.
Môi anh hé cười:
“Thưa cô! Trông cô bối rối.”
Cô nhìn anh:
“Tôi có nên đi không? Anh đừng làm tôi yếu đuối. Xin lỗi! Tôi không phải là người để anh tán tỉnh. Thời gian của tôi rất ngắn, tôi phải đến sân bay ngay.”
Cô nói lời chia tay với anh mà không chấp nhận số điện thoại của anh.
Trên máy bay, qua khung kính cửa sổ, cô nhìn thấy một khung cảnh tuyệt vời. Ngay lúc đó, một người tiếp viên đi đến bên cạnh cô và nói:
“Cơ trưởng muốn nói chuyện với bạn.”
Cô ngơ ngác:
“Có phải tôi đã lên nhầm máy bay? Dù sao thì cũng đã quá muộn.”
Nhưng cô không thể tin được, khi nhìn thấy người cơ trưởng trong bộ đồng phục hoàn hảo của anh ta, đó là người đàn ông mà cô đã giúp cách đây vài giờ.
“Mời cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi được dành riêng cho cô.” Cơ trưởng nói, anh mỉm cười và nháy mắt với cô.
Cô nhìn anh mỉm cười, nụ cười rất đẹp. Khoảnh khắc đó đã quyết định họ là của nhau, và cùng nhau bay lên bầu trời tình yêu.
