TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)


CHÁU NGOẠI ĐẦU TIÊN

Thật là hạnh phúc với con người mới toan này.
Chào mừng bạn đến với thế giới của chúng tôi.
Một ánh sáng được sinh ra.
Cho những khoảnh khắc mới.

Một chút về bạn, một mảnh nhỏ của chúng tôi.
Hai bàn chân nhỏ, hai bàn tay nhỏ xíu, nhưng đó là tất cả.
Đủ nhỏ để nằm gọn trong tay của chúng tôi.
Đủ lớn để lấp đầy thế giới của chúng tôi.

Nụ cười không răng rất ngọt.
Đôi mắt nhỏ sáng ngời và biết cười, thông minh, dễ thương.
Vòng tay nhỏ bé, nhưng bạn ôm chúng tôi thật chặt, thật hồn nhiên và ngọt ngào.
Bạn rất đáng yêu, đáng yêu…

Một ánh sáng được sinh ra.
Cho những khoảnh khắc mới.
Người đàn ông nhỏ bé của chúng tôi.
Bạn là ước mơ và hạnh phúc cho chúng tôi mỗi ngày.
IMG_0185.JPEG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

 CORONAVIRUS, MỘT MÙA DỊCH CHO SẦU MUỘN


Hàng loạt người đã chết trên thế giới do Coronavisus. Khiến cuộc sống của thế giới trở nên sầu muộn …
Con người của chúng ta bỗng dưng yếu đuối và mong manh như thế nào, trước một loại virus mạnh mẽ xuất hiện để giết hại loài người.
Con người phải đối mặt với mối đe dọa như vậy, liệu loài người của chúng ta có bị diệt chủng không?
Câu trả lời rõ ràng là: Không. Nhưng trước mắt chúng ta thấy; con người rất mong manh và yếu đuối. Con người của chúng ta giống như đám hoa nở trên cánh đồng; khi một cơn gió mạnh thổi qua, nó rơi rụng, gục ngã và rồi biến mất.

Loại coronavirus ác độc này, nó không chừa một sắc tộc nào, màu da, ngôn ngữ nào trên thế giới. Cuộc đời là một bài hát buồn làm cho người ta khóc!
Đây có thể là một trong những điều nhắc nhở chúng ta về trong lúc khủng hoảng, trong những lúc đau khổ, trong những lúc thương tiếc, tất cả chúng ta đều yếu đuối và thiếu phản ứng như nhau. 

Trong mùa đại dịch này, chúng ta hãy cầu nguyện cho những anh hùng thầm lặng, những thiên thần áo trắng. Cầu nguyện cho họ luôn khỏe mạnh để họ bảo vệ số phận của chúng ta.

Chúng ta cầu nguyện cho những bệnh nhân bị nhiễm, mau chóng khỏi bệnh. Cầu nguyện cho đại dịch nhanh chóng qua đi, cho chúng ta được sống trở lại với những ngày thanh thản.

 

NAM  MÔ A DI ĐÀ PHẬT

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ

Lạ thật! Tình yêu là điều kỳ diệu. Tình yêu không có ranh giới, năm tháng, thời gian và địa điểm. Người ta không chọn tình yêu, tình yêu chọn người.

Tình yêu làm cho kẻ ngốc trở nên khôn ngoan, và hiền nhân trở thành ngu ngốc … Nó thúc đẩy đam mê, phá hủy lý trí. Trong tình yêu đảo ngược mọi thứ. Tình yêu là hương vị đích thực của cuộc sống.
Nếu bạn có thiên đường tình yêu có kinh nghiệm – bạn đã thực sự sống!

Nhưng thế giới của anh ấy, không thuộc về quan điểm này. Anh muốn kết thúc và rời đi. Những bước chân không đủ để trở về phía trước vĩnh viễn, và cũng không muốn quay lại phía sau. Ở bên cánh cửa, dường như anh chạy vội vã từ bên trong chính mình, và thích thú để gió thổi bay đi mọi thứ …

Anh là một học sinh trung học nghèo, nhưng anh là một người hùng của cô. Anh ấy đã cứu cô thoát khỏi một vụ sàm sỡ của một gã thanh niên ở thời trung học.
Và họ yêu nhau từ đó. 

Sau đó, cuộc hẹn hò của họ tăng dần, mặc dù gia đình cô không chấp nhận anh ấy. Bố mẹ của cô đã hứa gã cô cho một người con rể giàu có, không phải là một người nghèo khổ như anh. Cô không có quyền hẹn hò với bất cứ ai, ngoài chàng rể giàu có kia. 

Một quyết định ở lại nước ngoài để quên đi mọi thứ. Sau khi anh ấy được học bổng du học tại Mỹ và ở lại nơi đây lập nghiệp đã hơn 20 năm.


Những ngày gần đây. Trên một cây cầu cũ thường xuất hiện một người đàn ông. Người đàn ông đứng lặng yên trên cây cầu, không biết anh ấy đang chờ đợi ai? Anh ta đứng ở đây trước khi trời tối, cho đến khi hoàng hôn buông xuống trên cây cầu cũ này.

Chạng vạng luôn cảm thấy ngắn ngủi. Nhưng mặt trăng dường như chậm lại.
Cho đến khi nào hoàng hôn luôn sinh ra những sự kiện kịch tính? Cho đến khi nào cây cầu cũ này trở thành một sân khấu luôn chứa đầy kỷ niệm. 

Ôi! Cây cầu lạnh lẽo, trên dòng sông yên tĩnh. Một cặp thiên nga  trưởng thành đang di chuyển …

Một người phụ nữ đi qua cây cầu, cô bắt gặp anh ta đứng ở đây vài lần. Cô suy nghĩ:

“Tại sao anh ta đến nơi đây?”

Người đàn ông đứng ở trên cây cầu cũ này, trước khi trời tối. Anh ấy luôn đến đúng giờ. Mặc dù anh biết rằng không ai chờ đợi anh. Chỉ có hình bóng của những bức tượng, ánh sáng cổ điển, tất cả đều tạo ra bóng tối, là sự im lặng đẹp nhất đối với anh ta.

Cô bước đến, cô tò mò hỏi:
“Tại sao anh luôn đến đây?”

Anh trả lời: “Tôi thích đến đây để nhớ về ký ức, tôi mặc kệ cho hoàng hôn di chuyển.”

Cô im lặng một lúc.  Mùi của lá cây, mùi gỗ và không khí mát lạnh của gió từ dòng sông. Khiến cô có cảm giác dễ chịu.

“Anh có kỷ niệm gì ở đây?” Cô tiếp tục trò chuyện.

“Tất nhiên là một người phụ nữ, đức hạnh và xinh xắn.” Anh nói.

Cô nhắm mắt lại trong vài giây, cô thoáng buồn.

Anh ấy hỏi cô:  “Cô có ký ức ở đây không?”

“Câu hỏi của anh không nhất thiết phải trả lời.” Cô nói.

Anh mỉm cười chua chát:
“Tôi biết, mọi người đến đây đều phải có ký ức. Ký ức thực sự là vũ khí phi thường để giết thời gian nằm ngoài vòng tròn của quá khứ. Và cô có muốn chia sẻ kỷ niệm với tôi không?”

“Một lần nữa câu hỏi của anh có vẻ sáo rỗng.”

Trong một khoảnh khắc, người đàn ông im lặng. Nhưng người phụ nữ đột nhiên cười vui vẻ:
“Không cần phải quá cứng nhắc. Chúng ta chỉ cần một mảnh hoàng hôn để hiểu nhau về một ký ức.”

“Đừng quá kịch tính.”

Và họ cười lớn, với một giọng điệu khác. Ngay lập tức họ trông rất quen. Giống như một cặp tình nhân vừa mới tái hợp sau tất cả thời gian dài đã bị chia cách.

Và họ tiếp tục trao đổi với nhau, chia sẻ ý kiến, cho đến khi hoàng hôn đến.
“Chúng ta biết, để biết nhau, chúng ta không cần biết tên. Hay nhìn chằm chằm vào nhau.  Một lần nữa nhu cầu duy nhất của chúng ta là ngôn ngữ.” Anh ấy nói.

Trong một khoảnh khắc, bầu không khí dường như yên tĩnh.

“Có vẻ như cô vẫn thực sự chưa hiểu ?” người đàn ông nói. 

“Không. Làm sao tôi có thể hiểu được. Tôi không thể nhìn thấy hoàng hôn, hay sự ra đi của người tôi yêu trong quá khứ.” Cô nói.


Người đàn ông áp hai tay vào phía lang can của cây cầu. Anh cúi đầu về phía dòng sông, với tất cả những ký ức chảy ra từ đôi mắt anh. Anh gỡ chiếc kính mắt ra và quay về phía cô.

Người phụ nữ sững sờ khi nhận ra anh ấy chính là người yêu cũ của mình. Cô không biết rằng anh ấy đã trở về nước và âm thầm tìm kiếm cô. Anh đã nhìn thấy cô mấy lần đi ngang qua cây cầu kỷ niệm này.

Chừng nào hoàng hôn còn tiếp tục di chuyển, cây cầu cũ này sẽ luôn là mối liên kết giữa ký ức và ký ức. Và hôm nay, hoàng hôn đã thực sự rơi vào hai cặp mắt đó.

Cô bậc khóc, anh bước đến vài bước nhưng khựng lại:
“Em có hạnh phúc không?”
Cô gật đầu và nói trong nước mắt: “Nhưng em vẫn luôn nhớ anh.”

Người đàn ông có vẻ bối rối. Anh ngước nhìn lên bầu trời và cố nén cảm xúc.
Cô nín khóc và hỏi anh: “Anh lập gia đình rồi phải không?”

 “Anh có gia đình rồi.” Anh cười nhẹ và trả lời.

Họ chia sẻ sự ấm áp dưới buổi tối thân thiện. Có một con chim vỗ cánh, rồi bay đi. Ánh đèn trên cây cầu cũ này cũng tạo ra ánh sáng, tăng thêm sự ấm áp cho hai người yêu nhau gặp lại.

Có phải hoàng hôn sắp kết thúc? Có lẽ em phải đi về. Người phụ nữ nói.

Người đàn ông trả lời: “Tất nhiên.” Nhưng anh ta vẫn bối rối: “Tại sao hoàng hôn kết thúc nhanh như vậy?”

Họ đứng nhìn nhau thêm giây lát. Người phụ nữ bước đi, bỏ mặc người yêu cũ đứng lặng yên nơi cây cẩu cũ đầy kỷ niệm. Trước khi hoàng hôn bắt đầu kết thúc.

 

download.jpg


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)



TỰ DO TRÍ TỤÊ 

Mẹ là một đảng viên cộng sản Trung Quốc và con trai là một sinh viên đại học tại Hoa Kỳ.

Có lẽ đây sẽ là một khoảnh khắc giảng dạy con trai suy nghĩ với chính mình, khi con trai lướt qua các phương tiện truyền thông xã hội Trung Quốc. Con trai không hề ảo tưởng rằng sự bất mãn phổ biến của thế giới đối với chế độ Trung Quốc là sự thức tỉnh của nhiều người dân Trung Quốc.
Đây là mục tiêu để người dân Trung Quốc có thể đạt được một số tiến bộ, và giúp mẹ nhận ra rằng chính phủ mà mẹ tôn thờ đã quá nhiều sự trách móc …

Đại dịch coronavirus cho thấy rõ ràng sự gian dối, tàn bạo và tàn nhẫn của chính quyền vô thần Trung Quốc như thế nào. Họ đã nói dối về căn bệnh này, che đậy nó, đàn áp và giam cầm những người nói ra sự thật. Cụ thể là họ đã đàn áp bác sĩ Lý Văn Lượng, người đầu tiên đã cảnh báo về virus Vũ Hán và bác sĩ đã chết vì nhiễm virus này.
Đây là một chế độ độc ác, kẻ thù vô hình của thế giới là virus corona xuất phát từ một chế độ dối trá Trung Quốc.

Khi con trai  liệt kê các bằng chứng về sự lừa dối và quản lý sai lầm của chính quyền Trung Quốc khi dịch corona bắt đầu bùng phát. Nhưng người mẹ đã bác bỏ tất cả những gì con trai chứng minh và bà đã giải thích tất cả để thuyết phục con trai. Người mẹ đã tức giận chồng bà đã gởi con trai du học sang Hoa Kỳ.
Bà nói rằng con trai bà đã bị truyền thông phương Tây đánh lừa, sự bất tuân chính trị của con trai không hơn gì một cuộc nổi loạn của một đứa trẻ chống lại mẹ.

 

Con trai cảm thấy hoài nghi về người mẹ của mình. Cho đến vào giữa tháng hai, người mẹ đã bị nhiểm virus corana và bà đã qua đời chỉ vài tuần sau đó. Khi người chồng đến nhận tro cốt của vợ thì ông ấy đã biết được có hàng chục ngàn bình đựng tro cốt người chết do virus Vũ Hán gây ra. Lúc bấy giờ ông đã kể cho con trai biết, bằng một giọng nói nhẹ nhàng rằng: Bạn là một đứa con trai ngoan với ý thức mạnh mẽ về công lý, mẹ của bạn là một Đảng viên, bà ấy không thể tách rời thông điệp tường thuật của Đảng về sự quyết tâm, tiến bộ và chiến thắng sắp xảy ra. Nhưng tường thuật chính thức không phải là toàn bộ sự thật. Và đây là lý do cha đã hiểu tại sao con trai mong muốn ở lại Hoa Kỳ sau khi tốt nghiệp đại học.

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ

Một cậu bé sống với người mẹ rất nghèo. Nghèo đến mức họ không có đủ thực phẩm để ăn. Người mẹ lúc nào cũng nhường thức ăn cho con trai. Một hôm trong nhà chỉ còn một ít gạo, mẹ nấu cơm xong dọn cho con trai ăn. Cậu bé thắc mắc hỏi mẹ:
-Mẹ ơ! Tại sao mẹ không ăn cơm?
Người mẹ trả lời:
-Mẹ không đói. Đây là lời nói dối của mẹ.
Người mẹ đi làm thuê, mỗi ngày mua hai con cá về cho con trai ăn. mẹ chỉ ăn phần xương của con cá. Cậu con trai nhìn thấy điều này, thấy thương mẹ, liền gắp phần thịt của con cá bỏ vào chén của mẹ.
Mẹ nhường lại cho con trai và nói:
-Con trai của mẹ, mẹ đã bảo rằng mẹ không thích ăn cá. Đây là lời nói dối của mẹ.
Thời gian trôi qua, khi đứa con trai lớn lên đi học và tốt nghiệp đại học. Người con trai có việc làm tốt, nhưng ở xa quê. Con trai về quê đón mẹ đến sống chung với mình để được chăm sóc tốt cho mẹ. Cậu ta mong muốn mẹ có cuộc sống thoải mái.
Mẹ không muốn làm phiền con trai, mẹ nói:
-Con trai, mẹ không quen với cuộc sống thoải mái. Đây là lời nói dối của mẹ.
Thời gian sau người mẹ gìa yếu và bị bệnh ung thư. Con trai thường xuyên về thăm mẹ và tìm người giúp việc để chăm sóc cho mẹ.
Một hôm con trai về nhà thăm mẹ, người mẹ nằm trên giường bệnh, cố gắng mỉm cười với con trai. Con trai thấy tim mình đau nhói khi nhìn thấy mẹ ốm yếu và mệt mỏi. Cậu ta bắt đầu khóc.
Mẹ cố gắng mỉm cười và nói:
-Con trai, đừng khóc, mẹ không cảm thấy đau. Đây là lời nói dối cuối cùng của mẹ.
Sau khi nói xong điều này, đôi mắt của người mẹ nhắm lại và không bao giở mở ra. Người con trai tiếp tục khóc và cầu nguyện cho mẹ của mình.
Chúng ta luôn luôn biết ơn cha mẹ. Cha mẹ là những người luôn hy sinh để cho chúng ta có được tất cả mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống. Chúng ta không bao giờ quên đi ân sũng này trước khi mất mác cha mẹ của mình.

13254390_612924875536772_5485834592749418344_n.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ANH ẤY KHÔNG LÃNG MẠN

Chồng cô không quá lãng mạn. Anh ấy không nói yêu cô mỗi ngày, anh ấy cũng không mua những bó hoa tặng cô. Tại sao anh ta không làm điều đó? Bởi vì anh ta là một người thực dụng. Anh ấy không thích những cử chỉ quá lãng mạn. Thay vì làm những điều lãng mạn với cô ấy, anh ta lại đi sửa chữa một thiết bị hỏng, hoặc dọn dẹp những dụng cụ trong garage …

Tại sao anh chàng của cô ấy không mang cho cô một bó hoa tuyệt đẹp trong ngày 8 tháng 3? Cô đã quen với điều đó trong gần 5 năm kết hôn và cô đã hiểu một điều rằng, giữa cô và anh ấy có một  “ngôn ngữ tình yêu” khác nhau. Cô đã nhận thấy những biểu hiện tình yêu của anh ấy dành cho cô với những điều như: anh ấy giúp cô rửa bát, dọn dẹp nhà cửa, giặt, ủi quần áo. Mặc dù công việc văn phòng của anh rất bận rộn. Cô đã nhận thấy những gì anh muốn làm cho cô.

Mỗi người chúng ta – dù là phụ nữ hay đàn ông – đều có những biểu hiện tình yêu khác nhau.
Một số người trong chúng ta yêu thích và muốn được chinh phục hàng ngày bởi đối tác của mình, những người khác thích quà tặng, những người khác không thích nói chuyện và thích hành động. Một số người thích lãng mạn, và có những người khác lại thích thực dụng… 

Vì vậy, khi bạn có một người chồng thực dụng như anh ấy, hãy nói lời tạm biệt với ý tưởng về những bó hoa và những lời nói lãng mạn từ tình yêu.
Những người như vậy thể hiện tình yêu của họ thông qua việc làm. Anh chàng của bạn đang cố gắng phụ giúp bạn công việc ở nhà hoặc anh ấy đang chăm sóc những đứa con. Đó là biểu hiện của tình yêu dành cho bạn.


Đừng ép họ cư xử theo ý của bạn, như vậy họ không phải là chính họ. Hãy để họ thể hiện tình yêu với bạn bằng ngôn ngữ tình yêu của họ. “Đôi khi những hành động vĩ đại nhất của tình yêu đến trong khung cảnh bình dị.”

images.jpg