TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

 ĐÊM MƯA TÌNH YÊU


Vào một đêm thứ bảy lạnh lẽo. Một cô gái đau đớn và bước đi với đôi giày cao gót của mình trong cơn mưa.

Cơn mưa càng lớn hơn và cô gái đã rơi nhiều nước mắt trong đêm hôm đó. Đôi mắt của cô nói lên tất cả mọi thứ đã được nắm giữ ở phía sau …

Một chàng trai đã cảm thấy điều này trong khoảnh khắc, khi anh ta đã nhìn đủ khoảnh khắc ấy qua khung kính của cửa sổ.

Con đường vắng lặng và ẩm ướt, bầu trời xám đen và mưa không ngừng rơi, để luôn luôn nhớ rằng ai đó đã khóc trong đêm mưa …

Bên trong căn phòng nhỏ, chàng trai đứng bên cửa sổ mà đôi mắt vẫn hướng theo bước chân của cô gái và mang nặng một nỗi buồn …

Có lẽ buổi tối hôm ấy đã viết lên câu chuyện bí ẩn tình yêu của họ …  

Một tình yêu kết thúc trong một đêm mưa, anh ấy đã lo lắng, không chắc chắn về quyết định của mình là đúng.

Nhưng đôi mắt của cô lại một lần nữa cho anh câu trả lời cuối cùng. Cô gái vẫn còn giận anh ấy và quyết định chia tay.

Khi cô đứng dậy ra về, anh ấy muốn nói lời yêu thương cô, nhưng  anh ta đã không thực hiện được trong suốt thời gian họ nói chuyện với nhau. Và cô gái đã bước ra về trong cơn mưa.

Chiếc áo màu trắng của cô đã ướt và dính vào thân thể cô, khiến anh càng yêu cô say đắm. Tóc của cô như ngâm vào nước, đôi mắt cô vẫn bị mờ nhạt vì nước mắt. Những đường nét trang điểm trên gương mặt của cô đã được rửa sạch bởi những giọt nước mưa.

Trước khi anh có thể nghĩ rằng đây là cuộc gặp gỡ cuối cùng, một động lực của tình yêu đã khiến anh ta mở tung cánh cửa ra và anh đã bị lạc bước giữa cơn mưa … Anh chạy nhanh đến để đuổi kịp cô …

Bây giờ anh ấy có thể khóc mà không ngần ngại… Nước mắt của anh và những giọt nước mưa như đã trở thành một.

Anh dừng lại và đứng đối diện với cô, họ nhìn thấy mặt nhau qua ánh đèn đường. Anh nhìn vào mắt cô và nói lời xin lỗi. Cô gái với đôi mắt mơ màng và đẩy anh ấy sang một bên để tiếp tục bước đi trên con đường.

Nhưng anh ta đã nhanh tay nắm lấy tay cô gái lại, và anh rút trong túi áo ra một chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp mà anh đã chuẩn bị từ lâu. Ngay lúc đó anh quỳ xuống và nói lời cầu hôn với cô:

“Xin em đồng ý làm vợ anh nhé?”

Cô gái vẫn đứng im lặng. Nhưng anh ta ngước mặt nhìn lên bầu trời cao và nói:

“Xin bầu trời hãy cho cô ấy biết rằng tôi yêu cô ấy đến mức nào.”

Nói xong anh ta gục đầu vào tay của cô gái như thể hiện lời van xin. Cơn mưa bắt đầu tạnh, và mưa đã rửa sạch những giận hờn, những đau khổ của cô …

Cô tựa đầu vào vai anh và khóc nức nở… Ngay lúc này anh đã ý thức được rằng sẽ không dám làm cho cô phải khóc thêm một lần nữa. Anh ôm cô và thì thầm:

“Anh yêu em và sẽ mãi mãi yêu em. Hãy làm vợ anh em nhé?”

Cô gái gật đầu đồng ý, họ đã dành cho nhau nụ hôn nồng nàn và ấm áp. Xóa tan đi cái lạnh của đêm mưa, có bầu trời cao làm chứng tình yêu của họ.

Tác giả Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3!

Mọi tổ ấm, mọi trái tim, mọi cảm xúc và mọi khoảnh khắc hạnh phúc đều không thể thiếu phụ nữ. Chỉ có phụ nữ mới có thể hoàn thiện thế giới này.

Nhân Ngày Quốc Tế Phụ Nữ, tôi xin Chúc các bà, các mẹ, các cô dì, các chị em phụ nữ, các cháu gái, con gái, được tất cả mọi điều tốt đẹp nhất. Chúc mọi người thật nhiều niềm vui, hạnh phúc và mãi mãi xinh đẹp.

FORFATTER TRAN MINH HONG

GOD INTERNASJONAL KVINNEDAG 8/3!

Hvert hjem, hvert hjerte, hver følelse og hvert lykkelig øyeblikk kan ikke være uten kvinner. Bare kvinner kan perfeksjonere denne verden.
På den internasjonale kvinnedagen ønsker jeg alle mødre, mødre, tanter, søstre, nieser, døtre, alt godt. Ønsker alle masse glede, lykke og for alltid vakkert.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÂU CHUYỆN ĐỜI THỰC

Đó là một buổi sáng cuối tuần, cô gái trẻ xinh xắn ra khỏi nhà để họp mặt những người bạn học cũ. Đường phủ đầy tuyết nên cô đang di chuyển với tốc độ khoảng 40 km/h.

Mắt cô bị thu hút vào một người đàn ông lớn tuổi đang chầm chậm di chuyển bằng nạng trên vỉa hè dọc theo con đường.

Ông ấy mặc một chiếc áo khoác sạch sẽ, một chiếc mũ mùa đông bằng lông thú lớn và chiếc quần dài ấm áp được nhét vào đôi ủng.

Ông không bước bằng chân trái, nhưng ngay cả khi có nạng, ông cũng vô cùng khó khăn để di chuyển trên con đường trơn trượt. Ngay lúc đó, chân phải của cô tự nhả chân ga và nhấn chân phanh. Cô đỗ xe gần trạm xe buýt. Cô dừng lại và hỏi ông cụ liệu cô có thể cho ông đi nhờ không?

Ông cụ trả lời: “Vâng, điều đó sẽ rất tuyệt.”

Cô đỡ ông lên xe và hỏi ông đi đâu?

Ông thở dài nặng nề và nói: “Tôi muốn đến thăm vợ tôi.”

Trong xe, ông cụ bắt đầu hơi rùng mình, hình như ông đã có thời gian lạnh cóng trên đường phố. Cô bật máy sưởi ghế cho ông và vặn nhỏ nhạc.

Một lúc sau, ông cởi khuy áo khoác, rút ​​từ trong ngực ra 5 bông hoa cẩm chướng đỏ và nói:

“Ôi cháu gái, cảm ơn cháu rất nhiều, 10 phút nữa ông sẽ ở bên vợ với sự giúp đỡ của cháu. Hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng tôi – 55 năm kể từ ngày cưới, và hôm nay tôi tròn 85 tuổi.”

“Ồ, cháu chúc mừng ông nhé!” Cô gái mỉm cười và nói.

Cô gái không hỏi ông cụ tại sao vợ chồng ông không sống với nhau và tại sao ông phải chống nạng vượt qua quãng đường như vậy để gặp bà?

Cô không biết vì sao, có lẽ vợ ông cụ do tuổi tác, hoặc bà ấy hiện đang bị bệnh, vì vậy ông đã tự mình đến với bà cụ?

Khi cô gái lái xe qua một ngã tư chính. Ông nói với cô rằng sau đèn giao thông tiếp theo, cháu cần rẽ phải và dừng lại sau 200 mét.

Cô gái làm theo lời ông cụ nói, khi cô dừng xe lại, cô không thể tin vào mắt mình và trong giây lát, cô chết lặng đi vì bất ngờ… Trước mắt cô là một nghĩa trang.

Ông cụ nói:

“Cháu gái, đừng lái xe đến gần lối vào, nếu không mấy ngày nay tuyết rơi nhiều như vậy, cháu sẽ không chạy xe ra được đâu.”

Ông cài khuy áo khoác, ôm chặt bó hoa và với sự giúp đỡ của cô gái bước ra khỏi xe.

“Cảm ơn cháu gái, cảm ơn cháu thật nhiều! Tôi đã đến thăm vợ tôi mỗi cuối tuần trong 4 năm nay và lần đầu tiên trong suốt thời gian đó tôi được đi nhờ xe của cháu. Cháu có một trái tim rất nhân hậu và đôi mắt rất đẹp. Hãy khỏe mạnh.” Vừa nói xong, ông cụ quay lại và bước đi…

“Ông ơi!” Cô gái gọi ông cụ.

Tại sao lại là năm bông hoa cẩm chướng vậy ông?

“Vì tôi thường tặng cho bà ấy như thế khi bà ấy còn sống, mặc dù thực tế là bà ấy ở gần hơn nhiều so với khoảng cách mà tôi đến đây.”

Ông cụ cười và dùng ngón tay chỉ vào tim của mình.

“Thật không thể tin được, ông đến đây mỗi tuần, mặc dù thực tế là chân của ông bị đau?” Cô gái nói.

“Cháu thấy đấy, tôi yêu bà ấy rất nhiều, và việc đến đây không phải là gánh nặng đối với tôi. Nhưng chẳng bao lâu nữa tất cả sẽ kết thúc. Các bác sĩ chẩn đoán, tôi còn vài tháng nữa, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ vô cùng hạnh phúc được gặp vợ mình.”

Ông cụ nói tiếp:

“Cảm ơn cháu gái, bạn nhất nhân hậu. Bạn đặt tôi trong xe của bạn, cho tôi sự ấm áp và thoải mái. Nó không phải là một phép lạ sao? Tất nhiên, một phép lạ! Vâng, ngay cả những gì – với đôi mắt đẹp, nụ cười rộng mở và trái tim nhân hậu. Cảm ơn cháu gái. Hãy khỏe mạnh.”

Cô gái nghẹn ngào, đứng nhìn ông cụ bước đi trên đôi nạng và với bó hoa gồm năm bông hoa cẩm chướng, ông đã đến thăm vợ của mình hàng tuần trong bốn năm nay.

Những bông hoa cẩm chướng của ông ấy rực rỡ đến nỗi cô dường như chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì đỏ hơn chúng trong đời.

Cô nhớ cách ông ấy đặt tên chính xác khoảng cách 200 mét mà cô dừng lại, rẽ vào đường chính. Tất nhiên, ông ấy biết rằng ở đây chính xác là 200 mét. Bởi vì đôi chân của ông, ngay cả khi chống nạng, sẽ tốt hơn đồng hồ đo quãng đường trong xe của cô và có thể xác định chính xác quãng đường đã đi.

Cô đứng đó và gió thổi tung mái tóc của cô, nhưng cô không quan tâm. Cô không quan tâm mái tóc của mình trông như thế nào. Điều mà cô đã làm vào buổi sáng hơn một giờ đồng hồ. Những cảm xúc khiến cổ họng cô nghẹn lại và cô cảm thấy những giọt nước mắt nhỏ lăn dài trên đôi má.

Cô thầm nghĩ:

Trong mắt của ông cụ không có một giọt đau buồn, hay phàn nàn về số phận của mình. Đôi mắt ông tràn ngập niềm vui và nói rằng sắp tới sẽ gặp gỡ với người mình yêu. Ông cụ thực sự yêu vợ của mình, và đây là kiểu tình yêu đích thực. Mặc dù bệnh tật, ông ấy là một người đàn ông hạnh phúc.

Khi trở lại xe, cô phát hiện trong điện thoại của mình có hai cuộc gọi nhỡ, nhưng cô không gọi lại cho bất kỳ ai. Bây giờ cô muốn im lặng, không muốn nói chuyện với bất cứ ai.

Cô bật nhạc to hơn một chút, nhấn ga mạnh hơn một chút và lái xe đến cuộc họp mặt những người bạn như đã định. Cô vẫn cảm giác một chút buồn len lõi vào tâm hồn của mình.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GHÉP LẠI MẢNH VỠ

Trong sự im lặng của màn đêm, một tiếng vỡ làm gián đoạn bước đi của dòng nước dọc theo bờ sông. Tiếng thở dài buồn bã của một kẻ cô độc với trái tim chứa đầy tro cốt của tình yêu.

Dưới bầu trời đầy sao mà những đám mây không cho phép nhìn thấy, một vầng trăng sáng và mượt, ở giữa một khoảng trống mở ra, chỉ ra nơi một người đàn ông đã mất đi niềm hy vọng.
Anh khao khát sự chăm sóc, sự dịu dàng, tình yêu chân thành thực sự của một người phụ nữ. 

Khi anh còn là một chàng trai trẻ, anh đã chạm vào trái tim của một người phụ nữ trẻ đẹp. Anh cảm thấy hạnh phúc, niềm đam mê tuổi trẻ, ngọt ngào, những cử chỉ ân cần, những nụ hôn chân thành và say đắm, những thành tựu tình yêu của anh.
Những khoảnh khắc tuyệt vời mà họ đã dành cho nhau, có thể nói “tình yêu đầu tiên” tỏa sáng tốt hơn mặt trời, nó tràn đầy năng lượng. Anh tin tưởng vào tình yêu của đời mình, anh ước mơ được kết hôn với cô ấy. Nhưng, cuối cùng là một tiếng thở dài, đau khổ …

Nghiền nát.
Khi hạnh phúc không còn, tinh thần anh tan vỡ, những đêm buồn mất ngủ. Anh nhai cuộc đời mình…
Bây giờ, anh nhận ra mình không còn có thể chiến đấu, vì anh không còn là trung tâm của chàng trai trẻ ham muốn, anh không còn muốn yêu cô ấy nữa, vì anh không còn giá trị trong đam mê. Anh không còn muốn lập gia đình nữa, anh không cần người bạn đời. Anh khao khát được tự do. Thất bại đã nghiền nát tâm hồn vốn đã dày vò của anh, và chỉ tin rằng có thể một ngày nào đó anh có thể thức dậy vào một buổi sáng với ánh mặt trời.

Ra đi.
Anh ra đi. Cô ấy bị tổn thương bởi sự chia ly và bị dằn vặt vì hối hận. Cô biết mình đã làm tổn thương chàng trai trẻ, khi cô từ chối lời cầu hôn của anh ấy.
Cô yêu một chàng trai trẻ từ một gia đình giàu có. Họ bắt đầu gặp nhau và giữa họ có một tình cảm sâu đậm. Thật không may, gia đình của chàng trai trẻ đã phản đối mối quan hệ này. Họ đe dọa sẽ gửi con trai của họ đến Mỹ và sống ở đó. Đó là lý do tại sao cô từ chối lời cầu hôn của anh ấy.

Cô đã nhận thấy rằng; tình yêu của anh chân thành và thuần khiết, nhiều lời nói tử tế, những cái ôm mà cô tin tưởng, không gì khác hơn là một hình ảnh đẹp, ngọt ngào, sâu đậm trong tâm hồn của một người phụ nữ!

Nước mắt cay đắng rơi ra từ tiếng khóc đau đớn của cô, những lời tự trách móc mình đã tích lũy, và điều này một lần nữa làm trái tim cô đang trổi dậy trong hạnh phúc, để chờ đợi một ngày được hội ngộ cùng anh ấy. Và thời gian kéo tấm màn ra khỏi thực tại tồi tệ, cô thấy mình già hơn trước. Trong tuyệt vọng, cô vẫn cố gắng cứu vãn mối quan hệ của họ. Có lẽ thế giới tuyệt vời đó vẫn chưa sụp đổ.


Một buổi chiều. Bỗng dưng tiếng chuông cửa reng lên, cô ra mở cửa … Trái tim cô đập mạnh, khi anh ấy đang hiện diện trước mắt cô, trên tay anh cầm một đóa hoa hồng đỏ. Cô bắt đầu nhận được những tín hiệu tuyệt vời của cơn lốc tình yêu…Định mệnh đã chỉ ra một ngày đẹp trời cho họ hội ngộ nhau. Đằng sau một khoảng lặng nhiều lần tình yêu bị che giấu. Họ đã im lặng, im lặng và chờ đợi, im lặng mà không xúc phạm gì nhau. Và cuối cùng họ kết hôn cùng nhau. Họ sẵn sàng làm tất cả mọi thứ, mọi thứ cho tình yêu, cho cuộc sống mới hoàn hảo hơn. Và giá trị tình yêu tăng lên khi họ vượt qua chướng ngại vật để giành chiến thắng.

FORFATTER TRAN MINH HONG

INTELLIGENS ELLER VAKKER

En leser spurte meg:
“Hva synes du er viktigst, visdom eller skjønnhet?”
Jeg liker veldig godt dette interessante spørsmålet! Hvis du stilte meg dette spørsmålet da jeg var 18, ville valget mitt vært intellektuelt. For på den tiden hadde jeg mange drømmer og ambisjoner, som orienterte utdanningen min mot en god fremtid…

Men, etter alle disse årene med oppturer og nedturer i livet, tror jeg skjønnhet er viktig!
I den vakreste alderen, streber etter å være vakker!

Utseende er veldig viktig. I dagens samfunn, i omgangen med fremmede, vinner ofte vakre mennesker over stygge mennesker.
Du vet! Ettersom tiden går, er den vakreste personens liv ungdom. Vakkert kledd ungdom.


Men når vi er unge, forventer vi ikke at etter å ha kommet inn i middelalderen, vil vi bli fetere.
Jeg husker da jeg var student, sa en kjekk fyr i klassen min til meg:
“Du er så pen, jeg elsker å se på ansiktet ditt.”

Den gang trodde jeg at beina ikke var så ille, men dessverre gikk jeg glipp av det beste øyeblikket å ha på meg en pen minikjole.


Kvinner, spesielt vietnamesiske kvinner, observerer og vurderer ofte ikke utseendet deres nøye. Siden de er sjenerte, forstår ikke styrken deres før det er for sent, er ikke dette synd?

Men hvor vakkert er det? Hvor er skjønnheten som er tidløs og tåler tidens tann? Se tilbake på visdommen og arven fra våre forfedre.
I de fredelige og gode årene, søk din allsidige skjønnhet!


I min samtale med psykolog Victoria Tran Huynh. Psykolog Dr Victoria anser utseendet som den minst viktige faktoren i undersøkelsen. Den kollektive evnen til “forførelse”, “uttrykk av følelser” og “personlig interaksjon” beseirer fysisk skjønnhet.

Du vet! Det er folk med pene ansikter og velkledde, men jeg føler at de fortsatt ikke er pene. Men det er også folk som kler seg godt, har enestående temperament, er generelt harmoniske, jeg føler de er virkelig vakre.


Denne skjønnheten er personlig og kan ikke kopieres. Det kommer fra hver enkelt, rent en slags visdom og dyktighet.
Vi faller ofte i fellen med å misforstå skjønnhet, og fokuserer bare på skjønnheten i “ansiktet”.
“Omfattende skjønnhet” er nøkkelen for andre for å se om vi virkelig er vakre eller ikke. Og kanskje er du også veldig vakker i mine og andres øyne?

Vær sikker på dette. Fordi skjønnheten i sjelen din er den mest dyrebare skatten.


(Bilde av psykolog Victoria Tran Huynh)

FORFATTER TRAN MINH HONG

Godhjertede mennesker

Vennlighet er en lotusblomst før Buddha. Slik at det grenseløse dødelige riket ikke er forurenset med støv…

Vennlighet er sjelens tilbakevending til sin opprinnelige natur. Selv om det bare er en oppriktig hilsen, vil selv et vennlig blikk få oss til å få en lang og varm landing i et liv med hundrevis av svinger.

Med vennlighet vil du dvele og bli fylt med duft, utvide deg selv og andre. Den kan trenge gjennom mørket og nå sjeler.


Det er vennlighet som gir mennesker klare og rolige øyne som fjerner all dysterhet og sorg. Så sol, så regnet i fred, høst gledens blomster og frukter.
Med et vennlig hjerte vil du ha en tidløs stemme og utseende, og din ungdommelighet vil vare evig.

En ærlig person er en person som omhyggelig gjør gode gjerninger og behandler alt med et vennlig hjerte. Ikke klandre andre, ikke hån, ikke misunn eller misunn deg noen, og behandle de rundt deg med vennlighet.

Vennlighet kan gjøre motgang til et springbrett, og det kan også gjøre fremmedgjøring til fortrolighet. Hvis vi sår vennlighet i våre hjerter, så vil vi også oppnå velstand og velstand i livet, selv om tiden pløyer pannen vår full av arr. Som evig vår og klare stjerner.

Mine søsken, svoger og svigerinne i USA, de har alltid et velvillig hjerte for å hjelpe de fattige. Med et så rent og rent hjerte vil de helt sikkert ha en lys og heldig fremtid i livet.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


MỘT BUỔI CHIỀU TÀN

Một buổi chiều tàn gió thổi vi vu, vô tận hoa cải dầu cùng nhau đung đưa trong gió, hương thơm tươi mát của hoa hòa cùng giai điệu của bản nhạc du dương.

Chàng trai trẻ đặt chiếc kèn harmonica xuống, nhẹ nhàng nói với cô gái bên cạnh:

“Cánh đồng hoa cải dầu này xinh đẹp, nhưng em còn xinh đẹp hơn rất nhiều.”

Cô gái nhẹ nhàng cầm bông hoa cải dầu trên tay, cô trìu mến nhìn chàng trai trước mặt và thầm nghĩ:
“Em muốn ở bên anh mãi mãi.” Cô không nói gì chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai chàng trai.

Một buổi chiều yên tĩnh, hương thơm bay bay, với tình yêu sâu đậm dành cho cô gái, chàng trai đang ném mình vào con đường hạnh phúc. Thế giới, mặt trời và mặt trăng biết rằng anh yêu cô say đắm, hết sức chân thành.

Đột nhiên, bị phá vỡ bởi tiếng hét của người đàn ông đang đi đến. Người đàn ông quyền lực giàu có nhất làng này là cha của cô gái. Ông ấy không muốn đứa con gái duy nhất của mình yêu một chàng sinh viên y khoa nghèo nàn như vậy.
Ông nói:
“Thật đáng xấu hổ với thanh niên nghèo nàn này, cậu muốn chọc tức tôi hả?”

Vừa nói ông ta vừa đấm vào mặt chàng thanh niên một cái như trời giáng. Chàng trai sửng sốt nhìn người đàn ông, nhưng không có phản ứng gì.

Người đàn ông giận dữ xô đẩy nam thanh niên trước mặt và nói:
“Đồ khốn, hãy tránh xa con gái tôi ra trong tương lai.”

Sau đó ông ta kéo tay cô con gái và đi bộ về nhà.

Chàng trai là một thanh niên con nhà nghèo, nhưng tài năng và khí chất của chàng trai đã làm rung động trái tim của cô gái.

Cô gái là tiểu thư nhà giàu, nhưng ngây thơ và có lối sống giản dị, nên đã thu hút chàng sinh viên y khoa năm cuối.

Những rào cản của gia đình cô gái đã bóp nghẹt tình yêu của họ, không chỉ để lại cho họ sự tiếc nuối mà còn đánh mất cả niềm hy vọng trong trái tim họ. Tình yêu thuần khiết và đẹp đẽ của họ chỉ còn là tiếng thở dài bởi quyền lực của cha cô gái.

Năm tháng trôi qua, chàng thanh niên đã trở thành một bác sĩ tài năng và là một nhà khoa học có trình độ cao. Bác sĩ sống trong một ngôi biệt thự tuyệt vời.

Định mệnh đưa đẩy vào một ngày, chàng sinh viên nghèo nàn năm xưa đã cứu sống cha của cô gái trong một ca phẫu thuật.

Khi bình phục, cha của cô gái cảm thấy xấu hổ và hối hận. Ông tìm đến biệt thự của bác sĩ để nói lời chấp nhận chuyện tình cảm của con gái mình và bác sĩ. Nhưng số phận đã sắp đặt, vị bác sĩ này đã hứa hôn với một nữ bác sĩ đồng nghiệp.

Cô gái tiểu thư nhà giàu đã tuyệt vọng, cô thu gom những mảnh vỡ trong lòng, giấu giếm mối tình đầu và để ngủ yên trong tim.

Cô rời bỏ gia đình, tất cả tài sản riêng của cô, cô tặng hết cho trẻ em mồ côi. Sau đó, cô vào tu viện và trở thành một nữ tu sĩ. Ngoài chức vụ trung thành và tận tụy với Chúa, cô còn dạy trẻ em và các nữ tu hội họa, thêu thùa, đan lát và may vá.

Hôm nay bên ngoài cánh đồng, hoa cải dầu héo rũ cuống để ra hạt. Những cánh hoa tàn bay bay theo gió.

Trên cánh đồng hoa cải dầu của buổi chiều tàn, có một vị bác sĩ tài năng đang cuộn mình trong ký ức tình yêu.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHỮNG NGƯỜI CÓ LÒNG TỐT


Lòng tốt là một bông hoa sen trước Đức Phật. Để cho cõi phàm trần vô biên không nhiễm bụi trần…

Lòng tốt là sự trở lại của tâm hồn với bản chất ban đầu của nó. Dù chỉ là một lời chào hỏi chân thành, dù chỉ là một ánh mắt ân cần cũng khiến chúng ta có được một bến đỗ ấm êm lâu dài trong cuộc đời trăm ngã rẽ.

Với tâm từ bi, bạn sẽ nán lại và tràn đầy hương thơm, mở rộng bản thân và những người khác. Nó có thể xuyên qua bóng tối và chạm tới linh hồn.

Chính lòng nhân ái đem đến cho người ta đôi mắt trong sáng và thanh thản rũ bỏ mọi u ám, ưu phiền. Gieo nắng gieo mưa theo an nhiên gặt hái hoa vui trái vui.

Với một trái tim nhân hậu, bạn sẽ có một giọng nói và vẻ ngoài không tuổi, và sự tươi trẻ của bạn sẽ kéo dài mãi mãi.

Người lương thiện, là người tỉ mỉ làm việc thiện, lấy tấm lòng nhân hậu đối xử với mọi việc. Không đổ lỗi cho người khác, không nhạo báng, không đố kỵ hay oán giận ai và đối xử nhân hậu với những người xung quanh.

Lòng tốt có thể biến nghịch cảnh thành bàn đạp để tiến lên, và cũng có thể biến sự xa lánh thành thân thuộc. Nếu chúng ta gieo lòng tốt trong tim, thì dù thời gian có cày nát trán ta đầy vết sẹo, chúng ta cũng sẽ đạt được sự thịnh vượng và thịnh vượng của cuộc đời. Giống như mùa xuân vĩnh cửu và những vì sao sáng.

Những người em ruột, em rể và em dâu của tôi tại Hoa kỳ, họ luôn có tấm lòng nhân từ giúp đỡ cho người nghèo khó. Với tấm lòng trong sáng và thuần khiết như vậy, chắc chắn họ sẽ có một tương lai tươi sáng và may mắn trong cuộc sống của mình.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC MỪNG NĂM MỚI QUÝ MÃO 2023!

Năm mới là mùa xuân trong veo cho niềm vui tuôn trào.

Năm mới là dòng suối róc rách cho bao niềm vui đọng lại trong tim.

Ngày tết là dòng thác ào ạt cho con thuyền mang đến hạnh phúc gia đình tràn ngập.

Bước sang năm mới, nhìn lại năm tháng chúng ta thấy mùa xuân tươi đẹp. Tiết tấu rộn ràng nơi đây sẽ làm chúng ta quên đi muộn phiền, xua tan mệt mỏi. Có nguồn sống không bao giờ cạn, có khúc ca nồng nàn của niềm vui.

Bước sang năm mới, khuôn mặt tươi cười của mọi người như hoa xuân nở rộ, không khí hân hoan dâng trào. Giữa tiếng cười, chúng ta có một năm mới tốt đẹp hơn.

Thuật ngữ “Chúc Mừng Năm Mới” đã quen thuộc đối với chúng ta khi mỗi độ xuân về.

Năm mới, xin gửi đến mọi gia đình lời kính chúc sức khỏe, bình an, hạnh phúc, tràn ngập niềm vui. Vạn sự như ý, phát tài phát lộc, an khang và thịnh vượng.