TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

QUÊN ĐI TUỔI TÁC, VUI SỐNG

Thời gian trôi đi, ai rồi cũng sẽ già, bốn mùa thay đổi, ngày đêm, không ai thoát khỏi dấu vết do thời gian để lại…

Cuộc đời là một hành trình của sông núi, mỗi chặng đường đều có vẻ đẹp riêng, được khắc ghi theo năm tháng, nó làm chúng ta bớt trẻ con phù phiếm, bớt khờ khạo và bốc đồng. Nhưng nó khiến ta biến đổi và làm cho cuộc đời chúng ta ngày một hoàn thiện hơn.

Tuổi tác chỉ là một con số, mỗi ngày đều là một khởi đầu mới, điều khiến bạn sống trẻ hơn không phải là ngoại hình mà là tâm hồn. Tuổi tác là tuổi tác, nhưng không phải là một trái tim khao khát tuổi trẻ…

Khi bạn đối mặt với cuộc sống bằng một nụ cười, thì cuộc sống cũng sẽ mỉm cười với bạn.

Sống giản dị là một loại trí tuệ. Bạn sẽ ít ham muốn, ít ưu phiền và nhiều hạnh phúc. Khi lòng đơn giản, mọi thứ trước mắt cũng trở nên đơn giản, ít vướng bận thì ít lo toan, con người sẽ dễ sống hơn.

Trong cuộc sống, sẽ luôn có những rắc rối kiểu này hay kiểu khác. Chúng ta nên loại bỏ những điều không vui, xóa bỏ những rắc rối để bản thân vui vẻ hơn.

Hãy quên đi tuổi tác và sống hạnh phúc, bất kể cuộc sống mang lại cho bạn điều gì, bạn không thể đánh mất hạnh phúc, và nhiệt huyết ban đầu đối với cuộc sống.

Mặt trời mọc đầy sức sống, mặt trời lặn cũng nên thơ. Hãy quên đi tuổi tác, vui vẻ sống, làm những gì bạn muốn làm, yêu những người bạn nên yêu. Giữ thái độ tốt, vui vẻ, thanh lịch và điềm tĩnh, sống theo năm tháng và chính mình.

Chúc bạn luôn hạnh phúc.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

KỶ NIỆM 

Thoáng qua, năm tháng như khúc ca, du dương, nhẹ nhàng và sâu lắng.

Trở về đầu, tôi nhẹ nhàng nhặt lại những chương ký ức vụn vỡ, để con chữ lang thang trên đầu ngòi bút, từng chút một phác thảo vẻ đẹp của quá khứ…

Tôi vẫn nhớ mùa thu năm ấy, khi chúng tôi là những sinh viên gặp nhau lần đầu tiên.

Chúng tôi còn trẻ và vô tư, chúng tôi đầy tò mò về nhau…

Thời gian trôi qua, những khuôn mặt xa lạ dần trở nên thân quen, những trái tim ấm áp ôm chặt lấy nhau. Vô tình, chúng tôi đã cùng nhau trải qua bao tháng năm của thời sinh viên nội trú.

Chúng tôi bước vào “cuộc chiến” biết bao nhiêu lần thi, thực tập, rồi kỳ thi tốt nghiệp quan trọng nhất trong đời.

Một nhóm người trẻ của chúng tôi đã từng có tinh thần cao và tự mãn, đã được mài giũa theo năm tháng và chỉ còn lại một số ký ức…

Trong nháy mắt, mấy chục năm đã trôi qua, các sinh viên đã đi trên con đường của riêng mình, và bây giờ, về cơ bản, chúng tôi đã kết thúc tuổi trẻ.

Trên đời này, lâu ngày cái gì cũng có thể tàn phai, kể cả tình yêu, chỉ có “kỷ niệm” là không thể phai mờ. Mặc dù ký ức như thế nào, nhưng người ta cũng sẵn sàng tận hưởng nó…

Cảm ơn Facebook đã cho tôi tìm được vài người bạn thân cùng lớp của thời sinh viên mấy mươi năm trước. Cảm ơn người bạn đã giữ được tấm hình kỷ niệm xưa đầy qúy giá.

Có lẽ bạn sẽ thắc mắc tôi ở vị trí nào trong tấm hình? Cô gái ngồi bên trái là tôi của mấy mươi năm về trước.

Nghĩ cho cùng, ai rồi cũng sẽ cô đơn, một mình đắm chìm trong ký ức.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HÃY ÔM LẤY CUỘC ĐỜI

Một cơn gió có thể làm ngọn cỏ nhảy múa, một giọt mưa có thể nuôi dưỡng một đóa hoa, một chiếc cầu vồng có thể truyền cảm hứng cho bao trái tim lạc lối… Và một cái ôm có thể khiến trái tim hồi sinh…

Trong bảy năm chung sống, họ đã trải qua sự ấm áp, ngọt ngào và hạnh phúc. Nhưng họ cũng trải qua một số rạn nứt, mỗi lần như vậy họ đều gặp may mắn và con thuyền hôn nhân chưa bị vỡ và chìm…

Lần này thì khác, một người thứ ba đã xuất hiện. Đó là một phụ nữ là bạn đồng nghiệp của chồng cô. Người phụ nữ này xinh đẹp, tràn đầy năng lượng. Đặc biệt là cái miệng biết nói những lời ngọt ngào, làm chồng cô say đắm.

Cô hiểu rằng một khi người ta đã ngoại tình và đi chệch hướng tình cảm, thì rất có thể cuộc hôn nhân sẽ là “bản án tử hình.”

Cô suy nghĩ:

“Chẳng lẽ chính hôn nhân của mình lại không thể thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này sao?”

Cô không muốn chia tay chồng như thế này và kết thúc cuộc hôn nhân vốn dĩ hạnh phúc này. Tuy nhiên, cô biết rõ hơn ai hết rằng mình không thể làm gì khác ngoài việc đợi chồng nói chuyện với mình.

Cô ấy đã hạ quyết tâm, chỉ cần chồng đề nghị ly hôn, cô sẽ đồng ý, không níu kéo làm gì nữa.

Thời điểm đã thực sự đến. Hôm đó, khoảng chín giờ tối, điện thoại reo và người chồng cầm lấy. Không cần nói người vợ cũng biết đó là cuộc gọi tình nhân của chồng. Cô đã biết chuyện của chồng và cô gái đó từ lâu, người chồng cũng biết rằng vợ của mình đã biết chuyện quan hệ của anh ta và người phụ nữ đó.

Nhưng kết quả là, người chồng và cô gái đó chỉ có thể bị buộc phải tham gia vào các “hoạt động ngầm.”

Lâu ngày rồi cô tình nhân cũng phát điên lên vì phải đợi qúa lâu, nhưng anh ta vẫn chưa chịu ly hôn với vợ.

Người chồng nói chuyện điện thoại. Vợ bước đến gần và nghe rõ giọng nói trong điện thoại, giọng nói đó quen thuộc, là giọng nói ngọt ngào của cô gái đó. Thậm chí người vợ còn mơ hồ nghe thấy cô gái giục anh ta nói rõ tình yêu đích thực của hai người cho vợ biết.

Như địa ngục, cả hai đều có tình yêu đích thực sao? Thực ra người vợ đã nghe những lời như vậy vài lần, cô biết chồng mình không chắc chắn và do dự về việc ly hôn.

Dù sao vợ cũng là một người phụ nữ khá tốt, sống với chồng tròn bảy năm. Trong bảy năm này, chồng cô khó phát hiện ra khuyết điểm nào của cô, không tìm ra nguyên nhân để ly hôn cả.

Vợ nhìn chồng và cố tình hỏi: “Điện thoại của ai vậy?”

Không nhìn lên, người chồng nói: “Là cô ấy, em biết rồi đấy.”

Chồng nói xong liền đặt điện thoại xuống, tiến về phía vợ. Anh nhìn vào mắt vợ, cắn môi và nói: “Anh có chuyện muốn nói với em”.

Cô biết chồng mình sẽ nói gì, và đó không gì khác hơn là một cuộc đối đầu với cô và một lời đề nghị chia tay với cô.

Cô rưng rưng nước mắt nhìn chồng, tiến lên hai bước, nhìn chồng trìu mến và nói: “Em ôm anh một lát, được không?”

Người chồng sững người một lúc, chần chừ một lúc rồi dang rộng vòng tay, ôm nhẹ lấy cô.

Cô từ từ đưa tay ra, gục đầu nhẹ vào ngực chồng rồi vòng tay qua eo anh để ôm vào lòng.

Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Cô biết rằng đây là cái ôm cuối cùng giữa cô và chồng trong cuộc đời này.

Cô thực sự muốn ôm như thế này mãi mãi. Cô không hận chồng, cô ghét bản thân mình vì đã tin tưởng và đánh giá cao về người chồng, mà không biết chăm sóc bản thân, không đủ hấp dẫn để giữ chồng.

Không biết ngoài cửa sổ bắt đầu mưa từ lúc nào, mưa càng lúc càng nặng hạt, những giọt nước mưa đập vào cửa sổ, phát ra tiếng xào xạc.

Cô ngước nhìn ra cửa sổ, chồng cô cũng nhìn ra cửa sổ, tiếng mưa vi diệu đưa họ trở về với giây phút đầu tiên của mối tình đầu.

Họ từng học cùng trường đại học. Họ thường xuyên liên lạc với nhau. Đa số là nhắn tin qua điện thoại di động, không có gì đặc biệt, chỉ là chào hỏi, hoặc chúc phúc, vậy thôi.

Sau đó, một cơn mưa đã đưa họ đến với nhau.

Hôm đó, ngoài trời đang mưa, anh ấy đang xem tài liệu trong thư viện, chuẩn bị làm luận văn. Vì tiếng mưa ngoài cửa sổ, điện thoại trong túi của anh rung lên vài lần trước khi anh cảm nhận được.

Anh lấy ra xem thì thấy tin nhắn “cầu cứu” của cô từ ngoại ô thành phố. Cô ấy nói trong tin nhắn là trời sắp tối, trời mưa to, không có xe buýt nên nhờ anh đến đón, hẹn anh ở trạm xe buýt ở ngoại thành.

Anh vội vã ra khỏi thư viện, sau đó lái xe về phía ngoại ô thành phố. Từ xa, anh đã nhìn thấy cô đứng dưới trạm xe buýt, hai tay khoanh trước ngực và khom người vì lạnh. Nhìn cô, anh thực sự xúc động. Khi đến nơi, anh đưa tay ra ôm cô vào lòng, và họ hôn nhau lần đầu tiên trong cơn mưa đó.

Sau khi trở về từ đêm mưa đó, họ hẹn hò với nhau nhiều hơn. Họ đi xem phim, ăn uống, đọc sách… Họ không bao giờ tách rời. Hai người họ kết hôn vào năm thứ hai sau khi tốt nghiệp.

Chuyện đó đã là quá khứ rồi, bây giờ nhớ lại thật xúc động. Nước mắt lưng tròng. Cô rút tay ra sau lưng chồng, đẩy nhẹ anh rồi thì thào: “Anh nói đi.”

Người chồng tỉnh dậy sau cơn mưa, lời thề ban đầu còn văng vẳng bên tai. Anh nhìn lên trần nhà, rồi nhìn xuống người vợ trước mặt, đôi mắt anh như con cừu bị lạc, bất ngờ tìm thấy lối đi.

“Anh nói đi.” Anh muốn nói gì?” Cô giục chồng.

Người chồng trìu mến nhìn vợ, trên mặt hiện lên vẻ áy náy, anh đưa tay kéo cô lại, ôm chặt lấy cô và nói:

“Anh xin lỗi, anh sẽ không nói gì đâu, chúng ta hãy ôm nhau như vậy đến bình minh.”

Người vợ nức nở lấy hai tay đập vào ngực chồng, nhỏ nhẹ nói: “Không, một ngày ngắn lắm.”

“Vậy thì suốt đời.” Người chồng nói.

Vợ hỏi: “Còn cô ấy thì sao?”

Chồng cúi đầu van xin vợ tha thứ và hứa với vợ sẽ chấm dứt quan hệ với cô gái đó.

Ngoài trời cơn mưa đã dứt… Nhưng họ vẫn còn ôm lấy nhau, như ôm lấy cả cuộc đời này.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

LÁ RỤNG, CÂY KHÔNG QUAN TÂM


Điều gì xảy ra nếu không có lo lắng về một sự ra đi?

Cho dù chiếc lá úa tàn và cây không cần quan tâm, cây luôn tin rằng những chiếc lá mới sẽ lại mọc lên.

Những chiếc lá rơi và những cái cây không được chăm sóc. Chúng là những cặp lỗi.

Chiếc lá rụng ủ rũ trên phố vắng, gió cố cuốn bay sợi tơ mà không kịp hỏi đường.

Chiếc lá dừng lại trên mặt đất sẽ rủ cây cùng già đi, nhưng một cơn gió lốc đã quét lá và làm lá gãy nát.

Chiếc lá có thể đi đến vị trí cuối cùng của nó.

Trong chốc lát lá rơi, cây ngạo nghễ vô tình, lá hôn đất cùng nhau già đi. Từ dưới tán lá quan sát khi một cái cây sống không có lá, từng nhánh của nó sẽ gãy và chờ rơi xuống đất.

Bởi vì nó rất dễ bị gió đánh khi cành khô trụi lá, và cái cây quên mất điều này. Theo thời gian, cành gãy và rụng cho đến khi không còn chỗ cho lá mới mọc.

Giống như trái rụng xa gốc, cành cũng vậy, gió chẳng thể cuốn đi để quên bao lỗi lầm. Trong khi cây ngày càng khô héo chờ mối ăn tận gốc.

Những chiếc lá và những cái cây không quan tâm nhau và họ họ yêu nhau trong một cách đau đớn.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TRONG HÔN NHÂN KHÔNG CẦN QUÁ ĐỨC HẠNH!

Thường thì người đàn ông mong muốn tìm người phụ nữ đức hạnh để kết hôn. Vì thế, nhiều phụ nữ còn lấy đây làm tiêu chuẩn để đòi hỏi bản thân, biết hy sinh để phấn đấu trở thành người vợ tốt trong mắt đàn ông.
Nhưng thực tế chúng ta thấy rằng, có những người phụ nữ sống quá tốt thường không nhận được sự yêu thương của chồng, mà thay vào đó là sự phản bội. Hoặc không coi trọng vợ, thậm chí có người còn không có sự tôn trọng cơ bản nhất.
Đôi khi, phụ nữ nên biết điều này, không cần phải qúa hy sinh, không cần phải quá đức hạnh…

Một gã đàn ông có một người vợ ngoan chuẩn mực. Biết tiết kiệm và làm việc chăm chỉ. Đảm đang của cô vẫn không thay đổi. Nhưng chồng của cô đã làm gì cô?

Anh ta đã tìm thấy một người phụ nữ bên ngoài, cô ấy là một người phụ nữ biết cách ăn mặc, so với người vợ.

Chắc chắn, người phụ nữ kia không phải là một người vợ tốt, nhưng anh ta đã yêu cô ấy. Không những anh ta chọn người phụ nữ đó, mà cha mẹ của anh ta cũng thích người phụ nữ đó.

Biết được điều này, người vợ đã ly hôn và cô đã trở thành một người phụ nữ độc lập hấp dẫn, biết cách ăn mặc và có sự nghiệp tốt.
Người chồng đã hoàn toàn bị cô chinh phục và anh ta rất hối hận.
Có thể thấy, điều mà một người đàn ông yêu từ tận đáy lòng chưa hẳn là một người phụ nữ chăm chỉ làm việc, mà là một người phụ nữ biết yêu thương bản thân mình.
Bởi vậy, trong hôn nhân, phụ nữ không qúa hy sinh. Làm như vậy bạn không coi trọng bản thân mình, đôi khi bạn dành dụm tiền cho anh ta thì anh ta lại tiêu tiền cho người phụ nữ khác.
Nếu bạn muốn thu hút sự chú ý của một người đàn ông, tất cả những gì bạn phải làm là yêu bản thân mình trước. Hãy cố gắng làm cho cuộc sống của bạn tinh tế và thú vị.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐÁM CƯỚI NGỌC TRAI

Tình yêu là một nốt nhạc đẹp, chỉ có thể đánh trúng khi tìm đúng người.

Tình yêu là nguồn cảm hứng tinh thần được thu thập trong hàng ngàn ngôn ngữ.

Tình yêu là một kiểu đầu tư bất chấp lợi nhuận, gặp nhau mới hiểu được tình yêu diệu kỳ thế nào?

Chúc mừng tình yêu của hai bạn;

Anh Mỹ + Kristin Vũ, mãi mãi đơm hoa kết trái!

Chớp mắt, 30 năm vô tình trôi qua, Kristin và Mỹ cùng nhau du hành qua thời gian và không gian. Từ lúc mới cưới đến đám cưới ngọc trai ba mươi năm, họ đã trải qua quá nhiều điều…

Nhưng cuộc sống của họ vẫn hoàn hảo vì nhau. Họ vẫn nắm tay nhau đi con đường hạnh phúc đầy hoa lá xinh tươi.

Họ đã chăm sóc tốt số phận này bằng trái tim của họ, những gì họ mang lại cho nhau là niềm hạnh phúc và niềm vui vô hạn.

Mỗi ngày họ đều cảm thấy được bao bọc bởi tình yêu và sự xúc động. Cuộc sống của họ trở nên thật tuyệt vời, lãng mạn và hạnh phúc. Trong ngày kỷ niệm 30 năm ngày cưới, có quá nhiều lời tri ân. Kristin Vũ là người vĩnh viễn yêu thương trong lòng của chú rễ Anh Mỹ.

Mặt trời đang chiếu sáng, chim hót, hoa tươi cười, và những sự kiện vui vẻ đang đến. Cặp đôi hoàn hảo này, muôn đời chung tình.

Chúng ta chúc mừng tình yêu tuyệt vời của họ và mong rằng họ sẽ có đám cưới ngọc trai những lần kế tiếp. Chúc họ luôn yêu thương bao bọc nhau suốt quãng đường dài. Chúc mừng kỷ niệm 30 năm ngày cưới của hai bạn!

Bạn biết đấy! Trên đời này, tình yêu là sâu đậm nhất, và tình yêu cần chúng ta cảm nhận bằng trái tim và trải nghiệm nó một cách chậm rãi trong cả cuộc đời.

Hãy cùng nắm tay nhau già đi để dệt nên những cuộc đời hạnh phúc và tươi đẹp hơn trong những ngày sắp tới, giống như một bài hát hay tuyệt vời.

Chúc mọi người luôn yêu thương nhau và mãi mãi hạnh phúc!

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CUỘC SỐNG ĐỜI THỰC

Trong cuộc sống thực, trái tim của chúng ta thường bị bối rối bởi thế giới phức tạp bên ngoài. Nhịp sống ngày càng nhanh hơn, tâm trạng của chúng ta trở nên hỗn loạn và phức tạp. Đôi khi chúng ta cảm thấy kiệt quệ về thể chất và tinh thần.

Nhưng ở đời, lòng người không ai không dính bụi trần. không ai đường đời luôn bằng phẳng không chông gai, không ai có hạnh phúc mà không đau khổ cả đời, và không ai chỉ có hạnh phúc mà không có nỗi buồn.

Cuộc đời luôn có quá nhiều bất lực và tiếc nuối, cuộc đời đầy thăng trầm. Vận rủi và vận may nương tựa lẫn nhau, tiếng cười và nước mắt đan xen. Trong cuộc đời, chúng ta phải trải qua một quá trình dài từ tuổi trẻ đến già.

Chúng ta gặp nhiều vấp ngã, thất bại và khổ đau. Vấp ngã không biết bao nhiêu lần, đứng dậy không biết bao nhiêu lần.

Trong vòng tuần hoàn bốn mùa của cuộc đời, có mùa xuân xanh tươi thì mùa thu cũng có lá rụng. Mùa hè có nắng nóng thì mùa đông có tuyết rơi. Mưa, tuyết, gió và sương vốn dĩ là khung cảnh không thể thiếu trong hành trình cay đắng của cuộc đời.

Chúng ta chỉ có thể thực sự hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống nếu chúng ta đã đi qua gió mưa. Nhìn thấy tất cả những cuộc gặp gỡ và chia ly trên đời, và cảm nhận được sự ấm áp và lạnh giá của trái tim con người.

Bạn biết đấy! Trên con đường chúng ta tiến về phía trước, những gì chúng ta trải nghiệm là một loại phong cảnh, và những gì chúng ta gặp là một bản thân khác. Thuận theo tự nhiên, không cần toan tính, thuận theo hoàn cảnh, không mong cầu xa xỉ, yên lặng theo lòng, không lo lắng.

Hãy để gió mưa cuốn đi, hãy để năm tháng thay đổi, đừng để gió mưa bào mòn trái tim bạn. Hãy để trái tim bạn đi từng bước của cuộc đời. Lúc tĩnh lặng nhìn gió thoáng qua, thưởng thức sự yên tĩnh của năm tháng; trong hối hả, nhộn nhịp, hãy sống bằng sự bình yên trong nội tâm.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

NĂM THÁNG LẶNG LẼ

Năm tháng lặng lẽ, đời người như một giấc mơ, bạn hờ hững buông trôi nỗi buồn của ngày hôm qua, chỉ muốn lắng nghe tiếng nhạc đêm trong mưa lặng lẽ, gõ một chút tâm trạng vào sâu thẳm tâm hồn, và lặng lẽ chữa lành vết thương. Trong biển luân hồi này, ai là người vô tình nắm lấy tay bạn?

Trong nhịp sống hối hả này, chúng ta đều mải miết chạy, không ngừng phấn đấu cho một ngày mai tốt đẹp hơn. Biết đâu khi chợt nhìn lại, mới thấy mình đã lãng phí bao nhiêu tuổi trẻ?

Có rất ít thứ thực sự thuộc về chúng ta để chúng ta có thể nắm giữ. Đôi khi chúng ta cố chấp tiến về phía trước mà bỏ qua dấu vết của năm tháng…
Đôi khi chúng ta buông xuôi những ám ảnh và để mọi thứ trôi theo dòng chảy. Không phải điều tốt đẹp nào cũng tốt đẹp?

Có lẽ thay đổi suy nghĩ sẽ dẫn đến những điều khác biệt kết quả. Lẳng lặng ngồi nghe gió mưa, nhàn tản uống trà. Sau khi gió mưa qua đi, nhìn mây trôi mây trôi, hoa nở hoa tàn.
Trân trọng vẻ đẹp trước mắt và vứt bỏ mọi muộn phiền, nếu bạn có thể làm chủ số phận của mình, tại sao lại để năm tháng lo liệu. Trái tim không nhiễm bụi trần, mọi thứ đều rõ ràng, cuộc sống yên tĩnh và năm tháng bình yên.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHÌA KHÓA TÂM HỒN

Một cậu bé học trò nghịch ngợm có gương mặt rất dễ thương.
Cậu bé là một đứa trẻ tự phụ và rất cá tính, cậu ấy bộc lộ cảm xúc và sự tức giận của mình rất trực tiếp. Đôi khi, những phản đối được đưa ra trực tiếp trong lớp học.
Mỗi lần sau khi bị cô giáo khiển trách, cậu bé gần như thô bạo. Cậu ấy luôn bĩu cái miệng nhỏ nhắn ra vẻ khó chịu, tỏ vẻ không hài lòng.

Một hôm, cô giáo chứng kiến cậu ấy đã xô một bạn cùng lớp xuống đất và đánh bạn. Cô giáo bước đến can thiệp và yêu cầu học sinh vào lớp học. Các bạn ngồi nghiêm túc vào ghế, nhưng cậu ấy không ngồi vào ghế mà ngồi trên bàn học.
Khi ấy chuông vào lớp đã vang lên, cả lớp xì xào bàn tán về tư thế nghịch ngợm của cậu ấy. Cô giáo bước đến và yêu cầu bạn ấy ngồi xuống ghế. Cậu bé không nghe lời cô giáo, thậm chí còn đẩy mạnh vào vai của cô giáo.
Cô giáo sững sờ trong giây lát, cô tức giận vô cùng. May thay, cô giáo vẫn giữ ở trạng thái ôn hoà.

Cô bắt đầu nở một nụ cười thân thiện với cậu bé và nhỏ nhẹ khuyên cậu bé ngồi xuống ghế. Cậu bé vâng lời cô giáo và bắt đầu với buổi học nghiêm túc.

Cô giáo đứng cạnh bàn học của cậu bé và cô bắt đầu nói chuyện:
“Nếu so sánh bạn với một con hổ trong rừng và các bạn cùng lớp là những con vật nhỏ.
Mỗi tiếng “gầm” của bạn đều khiến những con vật nhỏ run sợ.
Vậy để cho mọi người không khiếp sợ bạn. Bạn hãy đối xử với các bạn học giống như anh chị em của mình. Sao bạn có thể tàn nhẫn đánh bạn học của mình, bạn không hối hận sao? Ai sẽ muốn chơi với bạn trong tương lai?”

Nghe những lời nói của cô giáo, cậu bé rơi nước mắt. Nhận lỗi với cô giáo và hứa sẽ không bao giờ đối xử với các bạn cùng lớp như vậy nữa.
Cô giáo nói:
“Được, tôi tin em là một cậu bé ngoan, sẽ làm theo những gì em nói.”

Cô giáo nhìn cậu ấy bằng ánh mắt vô cùng tin tưởng, dừng một chút rồi cô giáo nói tiếp:
“Được, tôi đề nghị, chúng ta cùng nhau bắt tay vui vẻ nhé?”
Cậu bé cười trong nước mắt, và đồng thanh nói với bạn học: “Vâng ạ!”

Sau đó, cậu bé là người luôn đạt điểm cao và luôn chân thành với các bạn cùng lớp.

Có lẽ tình yêu thương có thể làm nên một con người. Bằng cách tôn trọng trẻ em, bất cứ ai tìm được chìa khóa mở cửa trái tim của học sinh đều có thể mở ra con đường thành công cho các em. Chúng ta phải luôn nhấn mạnh vào giáo dục tích cực và giáo viên phải chấp nhận những lỗi lầm nhất định của trẻ em với thái độ khoan dung.

Bạn biết đấy! Ai tôn trọng trẻ em mới tìm được chìa khóa mở cửa trái tim trẻ thơ.
Nếu một đứa trẻ sống với sự chỉ trích, nó học cách lên án.
Nếu một đứa trẻ sống với sự khuyến khích, nó học được sự tự tin. Nếu một đứa trẻ sống với sự tán thành, nó học cách yêu bản thân.
Giáo dục là một cánh cửa, hãy mở nó ra, nó tràn ngập nắng và hoa. Tràn ngập lòng bao dung và tin tưởng, nó có thể mang đến cho trẻ em sự tự tin, hạnh phúc và dũng khí.



Tác giả Minh Hồng