MÙA THU HOÀI NIỆM
Mùa thu là mùa của nỗi nhớ. Trước gió thu và mùa thu, ai cũng sẽ nghĩ về kỷ niệm đẹp trong lòng.
Mùa thu đa cảm và có sức lôi cuốn. Dù có bận rộn, nhưng khiến chúng ta có lúc phải dừng lại, nhớ nhung và mơ mộng…
Ở giữa sân trường, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi… Có những hàng cây hoa phượng vỹ, nó luôn nở hoa mỗi ngày vào mùa hè.
Màu hoa đỏ rực rỡ, dịu dàng, tha thiết. Nhưng khi mùa thu đến, phượng thay lá, chỉ cần một cơn gió thổi qua, lá phượng rơi lả tả như một trận mưa vàng. Mang theo cả những ngập ngừng luyến tiếc khôn nguôi, của một thời sinh viên, đầy lưu luyến, vấn vương…
Anh và cô cùng học chung lớp trong một mái trường nội trú. Không biết từ bao giờ, họ đã thân thiết nhau hơn cả tình bạn. Và con đường hoa phượng vỹ đã chôn dấu vết chân, đầy kỷ niệm của họ.
Nơi đây, họ thường đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng ngay khi hoa phượng tàn và những cánh hoa phượng vỹ đung đưa trong gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.
Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Nhưng cả hai không dám thú nhận tình yêu của mình với đối phương.
Đó là thứ tình cảm nhẹ nhàng đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.
Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, nhưng họ luôn ngồi gần bên nhau trong giờ học, trong giờ ăn và cả những lần học bài, ôn bài cùng nhau.
Ngày ra trường, họ trao nhau quyển lưu bút. Viết cho nhau những dòng chữ thân thương. Trang lưu bút lấp lánh màu tinh khiết.
Mùa thu lặng im, mùa thu không nói nên lời, chỉ còn một chiếc lá phong. Hoài niệm, hoài niệm…
Bạn biết đấy! Tình yêu xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta dưới nhiều hình thức khác nhau.
Nảy mầm, lớn lên, tươi tốt và tàn lụi trong cuộc đời chúng ta.













