CUỘC ĐỜI LÀ MỘT TRÒ CHƠI Người ta thường tìm kiếm một mục đích cao cả cho đời sống. Như thể nếu tìm thấy, tất cả sẽ có ý nghĩa, và mỗi bước đi sẽ trở nên chắc chắn.
Nhưng thực ra, cuộc đời giống như một trò chơi mà luật lệ chúng ta chưa đọc kỹ. Và ngay cả khi đọc, chúng vẫn thay đổi theo cách bí ẩn mà chỉ thời gian mới tiết lộ.
Người thắng không hẳn hạnh phúc, người thua không hẳn thất bại; có những người dường như đi đúng đường, nhưng lại lạc lõng trong chính niềm vui của họ, trong khi kẻ tưởng như thua cuộc lại tìm thấy sự tự do mà họ chưa từng biết đến. Người ta chạy đua, tranh giành, so đo và nhìn quanh, họ quên rằng điều quan trọng nhất không phải chiến thắng hay thất bại, mà là cảm nhận từng bước đi.
Mỗi khoảnh khắc ta nhận ra chính mình, mỗi quyết định ta dám đối diện, mỗi lỗi lầm ta chấp nhận. Tất cả đều là phần thưởng vô hình mà trò chơi này dành cho những ai dám sống trọn.
Có những phần thưởng không phải vật chất, mà là khả năng hiểu mình hơn, là lòng can đảm chịu trách nhiệm về lựa chọn, và là sự bình thản khi nhìn lại, không hối tiếc, không oán than.
Cuộc đời không bao giờ đi theo đúng lộ trình mà chúng ta vạch ra. Những ngày mưa, những lần thất bại, những cánh cửa đóng sầm – tất cả đều làm chúng ta hoài nghi. Ta tự hỏi: liệu có ai còn đứng ở bên cạnh, liệu sẽ có những ngày đẹp đẽ trở lại?
Và rồi, ta nhận ra: niềm tin không phải là thứ được trao tặng từ bên ngoài. Niềm tin là ngọn lửa ta tự nhóm trong lòng. Hy vọng là ánh sáng mỏng manh, nhưng đủ để dẫn bước, dù đêm tối bao phủ.
Có những người quanh ta, họ là minh chứng sống: Một nụ cười, một cái gật đầu, một lời động viên… Đủ để ta tin rằng còn điều tốt đẹp trong đời, dù hiện thực đôi khi nghiệt ngã.
Niềm tin không hứa sẽ xóa hết khó khăn, nhưng nó giúp ta đi tiếp mà không gục ngã. Hy vọng không bảo đảm mọi ước mơ sẽ thành hiện thực, nhưng nó cho phép trái tim ta mở ra với ngày mai.
Đôi khi, hy vọng và niềm tin chỉ tồn tại trong những điều nhỏ bé: Một cơn gió thoảng, một bông hoa nở giữa phố, một ánh nhìn chân thành…
Những điều ấy – giản dị nhưng vững chãi – đủ để nhắc ta rằng ta chưa bao giờ đơn độc. Vì thế, trong đời, hãy giữ lại niềm tin. Đừng để thất vọng xóa nhòa ánh sáng bé nhỏ trong lòng. Hãy tin rằng mỗi bước chân đi, mỗi nỗi đau trải qua, mỗi mùa đông lạnh lẽo – đều đang dạy ta cách trưởng thành, biết thương, biết hy vọng. Niềm tin là cội rễ, hy vọng là cành lá. Cả hai cùng tồn tại để ta biết rằng: Dù bão tố có đến, dù mưa gió có dữ, trái tim vẫn đủ sức vươn lên, mở rộng, và rạng rỡ.
NGHỆ THUẬT CHẤP NHẬN NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THUỘC VỀ MÌNH
Có những điều ta cố đến mấy cũng không giữ nổi. Có những người ta thương đến mấy cũng không thể đi cùng. Có những giấc mơ ta ôm từ trẻ cũng không thể thành hình khi ta trưởng thành.
Và ta tưởng rằng: đau khổ đến từ việc mất đi. Nhưng thật ra, đau khổ đến từ việc ta không chấp nhận rằng có những điều buộc phải mất.
Chấp nhận không phải là buông xuôi, không phải là đầu hàng số phận, cũng không phải là sống nhạt.
Chấp nhận là hiểu rằng mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó. Và đôi khi lý do ấy nằm ngoài tầm tay, ngoài toan tính, ngoài cả ước muốn chân thành nhất của ta.
Có những người rời đi không phải vì họ xấu, mà vì hành trình của họ đã đến điểm rẽ khác. Có những cơ hội tuột khỏi tay không phải vì ta kém, mà vì nó không dành cho ta.
Giống như chiếc chìa khóa đẹp đến mấy cũng không mở được cánh cửa sai. Cuộc đời sẽ nhẹ hơn biết bao, nếu ta học được một câu đơn giản: “Có những thứ không thuộc về mình.” Khi chấp nhận, ta ngừng tự trách, ngừng oán hận, ngừng chạy theo những điều đã quay lưng với ta.
Khi chấp nhận. Ta không còn lãng phí cảm xúc cho những điều vô nghĩa, không còn sống trong “giá như”, không còn dằn vặt trái tim vì những điều đã cũ.
Chấp nhận là cách ta giải phóng chính mình. Là khi ta mở tay ra — không phải để buông bỏ người khác, mà để giữ lấy bản thân.
Và rồi có một ngày, khi nhìn lại, ta sẽ hiểu rằng mọi thứ rời đi đều để dọn đường cho điều đúng đắn hơn bước vào. Không có mất mát nào là vô nghĩa, không có kết thúc nào đến mà không mang theo một bài học âm thầm.
Đôi khi, chấp nhận chính là yêu cuộc đời một cách trưởng thành nhất. Vì chỉ khi lòng ta thôi vùng vẫy với những điều cũ, ta mới thấy được: Bầu trời phía trước rộng đến nhường nào.
Có những món nợ không ghi trên giấy, không đong bằng tiền, không đo bằng vàng. Đó là nợ nghĩa – thứ chỉ có thể trả bằng tấm lòng.
Nhưng lạ thay, đời nhiều khi khắc nghiệt ở chỗ: Khi người ta còn nghèo khó, họ cúi đầu cảm ơn. Nhưng khi người ta giàu sang, họ lại dễ quên mất ai đã đẩy chiếc thuyền đời họ ra khỏi bờ.
Sự vô ơn không làm người khác nghèo đi, nhưng nó khiến chính người vô ơn trở nên nhỏ lại.
Bởi vì nhân nghĩa giống như khí trời: không thấy, nhưng thiếu là ngột ngạt. Người không giữ nghĩa sống rất giàu vật chất, nhưng nghèo đạo lý.
Người giữ nghĩa sống rất bình thường, nhưng tâm hồn sáng như trăng soi nước. Quên ơn giống như đứng trên ngọn đồi cao mà chê bai viên đá dưới chân — quên rằng chính viên đá ấy đã giúp mình không trượt ngã.
Quên nghĩa giống như được che mưa rồi lại chê chiếc áo cũ — quên rằng nếu không có nó, mình đã ướt lạnh từ lâu.
Nhân nghĩa không phải để khoe. Cũng không phải để đòi. Nó chỉ để đặt lên tim, cho nó làm công việc âm thầm của nó: “làm người.” Và người nào quay lưng với ân nghĩa, rồi một ngày cũng sẽ nếm chính vị đắng ấy trong cuộc đời mình.
Không cần trời phạt. Chỉ cần lương tâm họ tự cắn rứt — thế là đủ.
Năm mới năm nay đến với tôi không phải trong tiếng pháo hoa hay những con phố rực rỡ ánh đèn. Nó đến giữa một buổi chiều dịu nắng ở Alicante, Tây Ban Nha. Nơi bờ biển kéo dài như một dải lụa xanh, và gió mang theo hương muối mặn thì thầm qua từng nhành cọ đang nghiêng mình trước đại dương.
Tôi gửi lời chúc năm mới muộn — không phải vì đã quên, mà vì nơi đây, thời gian dường như biết cách bước chậm lại.
Giữa tiếng sóng vỗ đều đặn vào bờ cát, tôi để tâm hồn mình thả trôi theo đường chân trời xa. Nơi biển và trời nhẹ nhàng chạm nhau như một cuộc hẹn đã chờ đợi từ rất lâu.
Ở Alicante, tôi học được rằng: Có những khởi đầu không đến đúng giờ, nhưng lại đến đúng cảm xúc. Có những lời chúc đến trễ, nhưng mang theo hơi ấm của những ngày ta kịp lắng nghe chính trái tim mình — lắng nghe những nỗi buồn đã đi qua. Những ước mơ vẫn còn ở lại, và niềm tin nhỏ bé đang khẽ nở như mầm xanh trong gió.
Năm mới — dẫu muộn trong lời chúc — vẫn dịu dàng gõ cửa tâm hồn, nhắc ta rằng:
Ta đã đi qua những ngày cũ với đủ thương và niềm tin.
Từ bờ biển Alicante lãng mạn và dịu hiền, tôi chúc bạn — và cả chính tôi — một năm mới thật an lành:
Một năm của những bình minh trong trẻo, nhiều niềm vui, sức khỏe, hạnh phúc và may mắn.
Những giấc mơ không còn sợ muộn màng,
và của một trái tim đủ mạnh mẽ để bước tiếp, đủ dịu dàng để yêu thương.
Nếu lời chúc này đến sau nhịp thời gian của thế giới:
Thì xin cho nó được ở lại lâu hơn —
như làn gió biển ấm áp buổi chiều,
khẽ chạm vào tâm hồn và gieo vào đó một nụ mầm bình yên.
Chúc mừng năm mới — từ Alicante, với tất cả sự chân thành và yêu thương.
Giáng sinh năm nay rực rỡ hơn mọi mùa đông trước. Những con phố ánh đèn lấp lánh trải dài trên các mái nhà, rực rỡ từng những con đường.
Trong ngôi nhà rộng lớn, bà An ngồi bên chiếc bàn gỗ, lặng lẽ vuốt những tấm thiệp Giáng sinh cũ đã ngả màu thời gian.
Với bà, Giáng sinh bây giờ chỉ giống như một ngày lạnh hơn giữa mùa đông — không tiếng cười, không bước chân quay về. Bà sống ở đây chỉ một mình.
Bà khẽ thở dài. Bên ngoài, gió thổi qua hàng cây khô, mang theo chút buốt giá của năm tháng lặng lẽ trôi qua. Bà nghĩ thầm:
Có những mùa đông thật dài. Không vì lạnh, mà vì một chỗ ngồi trống…
Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên.
Bà mở cửa. Trước hiên nhà, Oscar — cậu bé hàng xóm — đứng đó với gương mặt tươi sáng và nụ cười thân thiện. Hơi thở cậu bé còn vương làn khói trắng mỏng.
Trong tay cậu bé là một gói qùa được gói gém thật đẹp.
Oscar nói nhỏ, nhưng giọng đầy chân thành:
— Bà ơi… mẹ cháu nói Giáng Sinh không nên để ai ở một mình… nên cháu đến với bà ạ.
Bàn tay già nua của bà khẽ run khi nhận món quà nhỏ. Nhưng nụ cười đã kịp nở trên khóe môi.
— Vào nhà đi, Oscar.
Bên trong, khẽ vang lên bản thánh ca cũ. Cả hai ngồi đối diện bên bàn trà và có vài hộp bánh.
Căn phòng dần ấm lên — không phải vì lò sưởi, mà vì sự hiện diện của một tâm hồn nhỏ bé.
Oscar kể chuyện ở trường, về cây thông lớn giữa sân, về tuyết rơi như trong truyện cổ tích. Ánh mắt cậu long lanh, trong trẻo.
Bà An mỉm cười, giọng trầm lắng theo dòng ký ức:
— Ngày xưa… Giáng sinh nhà bà chẳng có gì ngoài bánh mì và nến… nhưng ai cũng cười.
Khoảnh khắc lặng yên nhẹ nhàng trôi qua. Oscar chậm rãi đặt bàn tay nhỏ lên tay bà.
— Bà không cô đơn đâu. Năm nào cháu cũng sang với bà.
Trái tim già nua chợt rung lên, dịu dàng như ánh đèn hiên nhà đêm mùa đông.
Ngoài kia, đèn Noel đang rực rỡ khắp nơi. Và bên trong ngôi nhà cũng có một ngọn lửa đã được thắp lên — ngọn lửa của tình thương, của sự sẻ chia giản dị giữa người già và trẻ thơ.
Không cần quà lớn hay điều diệu kỳ…
Chỉ cần một trái tim đến đúng lúc.
Giữa mùa đông — đã đủ thành ánh sáng.
Khi ra về, Oscar quay lại, mỉm cười:
— Cháu kính chúc bà Giáng Sinh vui vẻ.
Bà đáp, giọng ấm như ánh đèn trước hiên:
— Giáng sinh vui vẻ, Oscar — cháu là món quà Giáng sinh lớn nhất của bà.
Đêm Noel khép lại trong yên bình. Và ngọn đèn nơi hiên nhà bà An không bao giờ tắt nữa — như một ngọn lửa nhỏ, thắp sáng mùa đông bằng lòng nhân ái.
Có bao giờ bạn say đời chưa? Anh ấy, thì say – nhưng không phải vì men rượu. Anh say bởi vì cô– bước qua đời anh thật khẽ, như ánh nắng ban chiều lấp lánh trên mái kính trắng của Opera Oslo.
Chiều hôm ấy, thành phố lên màu vàng dịu, và mặt nước vịnh Oslo phản chiếu ánh sáng như một tấm gương khổng lồ. Anh đứng trên bậc thang lớn của Opera, nơi mọi người đi lại hối hả, nhưng anh chỉ nhìn cô – cô bước qua, mái tóc nghiêng theo chiều gió nhẹ.
Một ánh nhìn thôi, nhưng đủ làm tim anh rung lên, đủ để những năm dài bỗng trở nên sống động trong trái tim anh. Cô cười, nụ cười nhẹ như những đợt sóng trên vịnh, và anh thấy mọi lo toan tan biến. Bàn tay cô chạm vào tay anh khi họ đi ngang, run run mà ấm áp, và cả hai im lặng.
Chỉ cần vậy thôi, tim anh đã say đời. Không lời nào, chỉ có khoảnh khắc trọn vẹn giữa ánh sáng, gió và tiếng nước vỗ vào bến thuyền gần đó.
Những ngày sau, anh và cô gặp trở lại tại Opera Oslo. Họ dạo bước trên những bậc thang, ngắm thành phố phản chiếu trong mặt nước, ánh đèn vàng dịu rọi qua kính.
Khi đêm buông, ánh vàng dịu rọi lên bậc thang, anh nắm tay cô. Anh ấy say đời – say vì cô, say để thấy cuộc đời đẹp nhất trong phút giây ngắn ngủi mà chân thật.
Một lời quen, một tiếng thở gần nhau, những khoảnh khắc bình dị nhưng đủ để trái tim anh ngập tràn hạnh phúc.
Cô không hứa gì, đời cũng không thể gì cả, mà tình cảm ấy cứ lớn dần, âm thầm trong anh.
Anh thì thầm: “Anh say đời, say vì em, say trong không gian lộng lẫy nhưng thân mật của nơi này. Nếu một mai anh tỉnh ra từ giấc mộng, anh vẫn mỉm cười. Dù có lạc, dù có đau. Từng phút giây say đời tại Opera Oslo vì em vẫn tràn đầy trong tim anh. Sống một lần thôi, anh chọn say – say đời, và say vì em.”
****************** Thơ Tình Tác Giả: Trần Minh Hồng
SAY ĐỜI Anh say đời không phải vì men rượu. Mà vì em – rất khẽ – bước qua nhau. Một ánh nhìn thôi, trời nghiêng gió thổi. Những năm dài vẫn mãi trong tim.
Anh say đời vì chiều nghiêng mái tóc. Vì bàn tay run nhẹ chạm bàn tay. Vì im lặng giữa hai người rất thật. Cũng đủ làm tim thức suốt đêm dài.
Anh say đời bởi những điều rất nhỏ. Một lời quen, một tiếng thở rất gần. Em không hứa, đời không thể gì cả. Mà yêu thương cứ lớn mãi trong anh.
Nếu một mai tỉnh ra từ giấc mộng. Anh vẫn cười, dù có lạc, có đau. Bởi từng phút đã say đời đến thế. Sống một lần, anh chọn say vì em.
******************* Mời các bạn lắng nghe bài hát: SAY ĐỜI – Thơ: Minh Hồng
SAY ĐỜI Có bao giờ bạn say đời chưa? Anh ấy, thì say – nhưng không phải vì men rượu. Anh say bởi vì cô– bước qua đời anh thật khẽ, như ánh nắng ban chiều lấp lánh trên mái kính trắng của Opera Oslo.
Chiều hôm ấy, thành phố lên màu vàng dịu, và mặt nước vịnh Oslo phản chiếu ánh sáng như một tấm gương khổng lồ. Anh đứng trên bậc thang lớn của Opera, nơi mọi người đi lại hối hả, nhưng anh chỉ nhìn cô – cô bước qua, mái tóc nghiêng theo chiều gió nhẹ.
Một ánh nhìn thôi, nhưng đủ làm tim anh rung lên, đủ để những năm dài bỗng trở nên sống động trong trái tim anh. Cô cười, nụ cười nhẹ như những đợt sóng trên vịnh, và anh thấy mọi lo toan tan biến. Bàn tay cô chạm vào tay anh khi họ đi ngang, run run mà ấm áp, và cả hai im lặng.
Chỉ cần vậy thôi, tim anh đã say đời. Không lời nào, chỉ có khoảnh khắc trọn vẹn giữa ánh sáng, gió và tiếng nước vỗ vào bến thuyền gần đó.
Những ngày sau, anh và cô gặp trở lại tại Opera Oslo. Họ dạo bước trên những bậc thang, ngắm thành phố phản chiếu trong mặt nước, ánh đèn vàng dịu rọi qua kính.
Khi đêm buông, ánh vàng dịu rọi lên bậc thang, anh nắm tay cô. Anh ấy say đời – say vì cô, say để thấy cuộc đời đẹp nhất trong phút giây ngắn ngủi mà chân thật.
Một lời quen, một tiếng thở gần nhau, những khoảnh khắc bình dị nhưng đủ để trái tim anh ngập tràn hạnh phúc.
Cô không hứa gì, đời cũng không thể gì cả, mà tình cảm ấy cứ lớn dần, âm thầm trong anh.
Anh thì thầm: “Anh say đời, say vì em, say trong không gian lộng lẫy nhưng thân mật của nơi này. Nếu một mai anh tỉnh ra từ giấc mộng, anh vẫn mỉm cười. Dù có lạc, dù có đau. Từng phút giây say đời tại Opera Oslo vì em vẫn tràn đầy trong tim anh. Sống một lần thôi, anh chọn say – say đời, và say vì em.”
****************** Thơ Tình Tác Giả: Trần Minh Hồng
SAY ĐỜI Anh say đời không phải vì men rượu. Mà vì em – rất khẽ – bước qua nhau. Một ánh nhìn thôi, trời nghiêng gió thổi. Những năm dài vẫn mãi trong tim.
Anh say đời vì chiều nghiêng mái tóc. Vì bàn tay run nhẹ chạm bàn tay. Vì im lặng giữa hai người rất thật. Cũng đủ làm tim thức suốt đêm dài.
Anh say đời bởi những điều rất nhỏ. Một lời quen, một tiếng thở rất gần. Em không hứa, đời không thể gì cả. Mà yêu thương cứ lớn mãi trong anh.
Nếu một mai tỉnh ra từ giấc mộng. Anh vẫn cười, dù có lạc, có đau. Bởi từng phút đã say đời đến thế. Sống một lần, anh chọn say vì em.
******************* Mời các bạn lắng nghe bài hát: SAY ĐỜI – Thơ: Minh Hồng
Bạn đã từng được rất nhiều người gọi. Gọi bằng biệt danh. Gọi bằng chức danh. Gọi bằng cách xưng hô thuận miệng. Tên thật của bạn, dần dần chỉ còn trên giấy tờ. Người ấy thì khác. Người ấy gọi bạn bằng đúng cái tên bạn được đặt khi còn rất nhỏ — không thêm, không bớt, không làm cho hay hơn. Mỗi lần gọi, người ấy nhìn bạn. Không vội. Không lơ đãng. Có lần bạn hỏi: “Sao lúc nào anh/em cũng gọi đúng tên vậy?” Người ấy cười: “Vì anh/em yêu đúng người.” Bạn không để ý câu nói đó. Bởi lúc ấy, bạn còn trẻ, và nghĩ rằng tình yêu là cảm xúc lớn lao, là lời hứa dài lâu. Rồi cuộc đời đi qua. Người đến. Người đi.
Có người từng nói yêu bạn rất nhiều, nhưng họ gọi bạn bằng tên người khác trong lúc mệt mỏi.
Có người từng ở bên bạn nhiều năm, nhưng chưa bao giờ gọi trọn tên bạn một lần, không ngập ngừng.
Chỉ có người ấy. Người đã rời đi sớm nhất. Nhưng chưa bao giờ quên bạn. Chưa từng quên bạn.
Sau này, trong một đám đông rất đông, bạn nghe ai đó gọi tên mình. Bạn quay lại. Không phải người ấy. Trong khoảnh khắc ấy, đủ để bạn hiểu ra: Người yêu bạn thật lòng nhất, không phải người ở bên bạn lâu nhất, mà là người đã nhìn thấy bạn rõ nhất.
Và tình yêu như thế, dù không còn nữa, vẫn ở lại rất lâu.