Na Uy, miền đất Bắc Âu xa xôi, nơi cuộc sống không ồn ào, không vội vã, mà lặng lẽ trôi qua giữa thiên nhiên hùng vĩ và con người hạnh phúc.
Với dân số ít ỏi nhưng sự thịnh vượng luôn nằm trong những điều giản dị nhất. Na Uy là nơi mà ai đã đặt chân đến một lần đều cảm nhận được sự thanh thản trong tâm hồn.
Mùa đông, tuyết phủ trắng xóa những ngọn đồi, phản chiếu ánh sáng huyền ảo từ bầu trời cực quang.
Mùa hè, những cánh đồng cỏ xanh trải dài bất tận, hòa cùng ánh mặt trời khuya không muốn lặn.
Mọi thứ ở đây đều mang một nhịp điệu chậm rãi, như thể thiên nhiên đang dịu dàng ôm lấy con người, mang đến sự yên bình hiếm có.
Ở Na Uy, người ta không chạy theo những xô bồ của cuộc sống hiện đại.
Mọi người làm việc vừa đủ, nghỉ ngơi đầy đủ và luôn dành thời gian cho gia đình, cho bạn bè, cho cộng động và cho thiên nhiên.
Không khí trong lành, đường phố sạch sẽ, không gian sống rộng rãi và an toàn. Từ những ngôi nhà bên bờ hồ đến những thành phố hiện đại nhưng không xô bồ. Tất cả tạo nên một nơi đáng sống, nơi mà hạnh phúc không chỉ là một khái niệm, mà là một phần của cuộc sống hàng ngày.
Người Na Uy gốc Việt rất đoàn kết. Mọi người thường xuyên gặp gỡ nhau vào cuối tuần, hoặc trong những buổi party vui nhộn.
Tôi hài lòng với cuộc sống ở Na Uy, nơi tôi tìm thấy sự bình yên trong từng khoảnh khắc. Vì chính nơi đây đã là một giấc mơ có thật – một cuộc sống đủ đầy, nhẹ nhàng và đáng trân trọng.
Tháng Ba về, nắng trải dài trên những mái nhà, trải vàng trên hiên cửa sổ. Cái lạnh không còn buốt giá mà trở nên dịu dàng hơn.
Những lớp tuyết dày, bám chặt suốt mùa đông nay bắt đầu nhường chỗ cho những mầm xanh rụt rè trỗi dậy.
Sân vườn nhà mình, nơi từng là một màu trắng tinh khôi, giờ đây lộ ra lớp đất mềm, thoảng mùi ẩm ướt của cỏ cây vừa tỉnh giấc.
Những chiếc lá khô còn sót lại từ mùa trước như những câu chuyện cũ được gió khẽ lật qua rồi cuốn đi. Tôi chậm rãi bước chân, cảm nhận mặt đất không còn trơn trượt mà đã chắc chắn, ấm áp hơn.
Một niềm vui nhỏ bé len lỏi trong lòng – niềm vui của sự khởi đầu. Nhìn những bông hoa tuyết cuối cùng tan dần vào đất, tôi chợt thấy yêu hơn những khoảnh khắc chuyển mình của thiên nhiên.
Mùa đông đã đi qua, nhường chỗ cho ánh sáng và sức sống.
Có lẽ, cũng như tuyết tan, lòng người đôi khi cũng cần những tia nắng tháng Ba để sưởi ấm, để rũ bỏ những ưu tư, để nhẹ nhàng bước vào một hành trình mới với tâm thế yêu đời hơn.
Anh gặp cô lần đầu vào một chiều thu Hà Nội, khi ánh nắng rót mật trên những con đường lá vàng rơi. Giữa dòng người tấp nập, cô đứng đó, áo dài trắng, mái tóc dài bay nhẹ trong gió. Thoáng chốc, anh ngỡ như mình vừa lạc vào một giấc mơ…
Cô quay đầu, ánh mắt chạm vào anh– đôi mắt trong veo như phản chiếu cả bầu trời. Nhưng chỉ một khoảnh khắc, cô rời đi, hòa vào dòng người, bỏ lại anh đứng sững như kẻ ngẩn ngơ.
Từ hôm ấy, anh bắt đầu nhớ nhung. Mỗi buổi chiều, anh lại đi qua con đường ấy, mong tìm thấy bóng dáng cô một lần nữa. “Em là ai? Một cô sinh viên, một người khách du lịch hay chỉ là một ảo ảnh mà Hà Nội gửi đến để trêu đùa trái tim tôi?” Anh thầm nghĩ.
Một tháng sau, vào đúng buổi chiều cuối cùng của mùa thu, anh gặp lại cô. Cô ngồi trên ghế đá bên Hồ Gươm, cuốn sách nhỏ trên tay. Anh bước đến, tim đập nhanh như muốn vỡ tung. Anh nói: “Chào cô, chúng ta đã gặp nhau ở đây một lần.” Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ánh lên chút ngạc nhiên nhưng rồi nở một nụ cười nhẹ: “Vậy sao? Có lẽ tôi không nhớ.” Câu nói ấy làm tim anh khựng lại, nhưng nụ cười của cô vẫn dịu dàng như ánh nắng. Anh ngồi xuống, bắt đầu trò chuyện.
Cô nói: Em là sinh viên năm cuối ngành văn học. Em thích đọc sách, thích những buổi chiều yên tĩnh ở Hồ Gươm, và… em thích hoa cúc. Anh chợt nhận ra, cô không phải một ảo ảnh. Cô là người thật, với một tâm hồn đầy bình yên.
Những ngày sau đó, anh và cô thường gặp nhau ở góc phố ấy. Họ nói về những cuốn sách, về những giấc mơ còn dang dở, và cả về Hà Nội thành phố đã vô tình gắn kết họ với nhau.
Anh hỏi cô: “Em có tin vào duyên phận không?” Cô nhìn anh, đôi mắt thoáng chút đăm chiêu: “Có chứ. Em nghĩ mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều có lý do, chỉ là chúng ta chưa kịp hiểu hết thôi.” Anh mỉm cười, nhìn bóng dáng cô giữa chiều thu vàng nhạt. Có lẽ, lý do anh gặp cô chính là để trái tim biết thế nào là rung động.
Rồi mùa đông đến, cô nói với anh rằng: “Em sắp phải rời Hà Nội để đi du học.”
Ngày chia tay, anh mang đến tặng cô một bó hoa cúc vàng. Cô cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại buồn bã: “Cảm ơn anh, vì đã làm những ngày cuối cùng của em ở đây trở nên đặc biệt.”
Anh im lặng, không biết nói gì hơn. Cô rời đi, mang theo những nỗi nhớ khắc khoải.
Đã ba năm trôi qua kể từ ngày ấy. Anh vẫn thường đi qua con đường nơi họ gặp nhau lần đầu, vẫn ngồi bên Hồ Gươm, nơi cô từng đọc sách.
Anh thầm nghĩ: “Em là ai mà sao ta mãi đi tìm? Em là một kỷ niệm, là mảnh ghép mà cuộc đời vô tình ban tặng, rồi lại lấy đi. Nhưng dù em ở nơi đâu, tôi vẫn tin rằng, có những người dù chỉ xuất hiện thoáng qua cũng có thể để lại trong ta cả một đời thương nhớ.”
Mùa đông năm nay đến sớm hơn mọi năm. Cái lạnh len lỏi vào từng góc phố, bám trên những ô cửa kính mờ hơi sương. Anh ngồi một mình trong quán cà phê cũ, nơi mà trước đây anh và cô vẫn thường hẹn nhau vào những chiều cuối tuần.
Bàn đối diện vẫn là chỗ ngồi quen thuộc của cô. Ngày trước, cô thích uống cacao nóng, còn anh luôn gọi một ly cà phê đen.
Cô hay chê anh “uống gì mà đắng thế”, rồi lại cười, ánh mắt lấp lánh như có cả một trời thương nhớ trong đó.
Nhưng giờ đây, anh chỉ còn lại một mình.
Ngày đó, họ yêu nhau gần bốn năm – đủ dài để nghĩ đến một mái nhà chung, nhưng cũng đủ mong manh để một câu nói vô tình có thể làm vỡ nát tất cả…
Anh là một người tham công tiếc việc. Những ngày đầu yêu nhau, cô thường giận dỗi mỗi khi anh bỏ lỡ những buổi hẹn, chỉ vì cuộc họp kéo dài hay một dự án quan trọng.
Nhưng rồi cô dần quen với việc một mình lặng lẽ ăn tối, một mình chờ tin nhắn muộn màng của anh. Cô quen với những lần hụt hẫng khi anh hứa rồi lại quên, quen với cảm giác yêu một người mà lúc nào cũng thấy cô đơn.
Hôm ấy, trời cũng lạnh như thế này. Cô đã đợi anh suốt ba tiếng đồng hồ trong quán cà phê quen thuộc. Khi anh đến nơi, cô chỉ im lặng nhìn anh, trong mắt chẳng còn giận hờn, chỉ có sự bình thản đến lạ lùng.
— Anh có biết hôm nay là ngày gì không? – Cô hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.
Anh thoáng sững lại. Anh bối rối lục tìm trong trí nhớ, nhưng chẳng thể nghĩ ra một câu trả lời đúng. Cô khẽ cười, nụ cười vừa buồn, vừa cam chịu.
— Hôm nay là ngày chúng ta chia tay.
Anh ngỡ ngàng nhìn cô.
— Em… đừng đùa nữa mà.
— Em không đùa. Em mệt rồi. – Cô nói, giọng nhẹ tênh nhưng từng chữ như dao cứa vào tim anh.
Hôm ấy, cô đã rời đi, để lại anh ngồi một mình giữa quán cà phê quen thuộc, nơi đã từng là thế giới của riêng họ.
Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh yêu cô đủ nhiều, cô sẽ mãi ở bên anh. Nhưng anh không biết rằng, tình yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự quan tâm, là những hành động nhỏ bé hàng ngày. Đến khi anh nhận ra điều đó thì đã quá muộn.
Đã ba năm kể từ ngày họ chia xa. Cô giờ đây có một cuộc sống mới, một người đàn ông mới biết trân trọng cô hơn anh từng làm.
Còn anh, vẫn thường ghé lại quán cà phê cũ, gọi một ly cà phê đen và nhìn về phía đối diện – nơi từng có một người con gái luôn đợi anh.
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi trắng xóa. Anh thì thầm trong lòng: “Giá như mình đừng mất nhau…”
Cô gặp anh vào một buổi chiều thu, khi lá vàng rơi đầy trên con đường nhỏ ven hồ. Anh lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt trầm tư nhìn xa xăm, như đang chờ đợi một điều gì đó không rõ ràng. Cô thoáng lướt qua, một cơn gió nhẹ cuốn vạt áo bay, để lại trong mắt anh một hình ảnh dịu dàng như một khúc nhạc lặng thầm.
Họ quen nhau một cách tình cờ, nhưng yêu nhau như một lẽ tất yếu của vũ trụ. Những ngày bên nhau là những ngày dịu êm, những cuộc chuyện trò không hồi kết, những buổi chiều nắm tay dạo bước giữa lòng thành phố tấp nập mà chỉ cần có nhau là đủ. Anh yêu nét mơ màng trong ánh mắt cô, yêu cách cô lặng lẽ khi nghe anh nói về những ước mơ xa vời. Cô yêu sự ấm áp trong từng cử chỉ của anh, yêu những lần anh lặng lẽ che ô cho cô giữa cơn mưa bất chợt.
Nhưng cuộc đời đâu chỉ toàn màu hồng. Ngày cô nhận tin phải sang một đất nước xa lạ để theo đuổi con đường sự nghiệp. Anh chỉ im lặng rất lâu, cô biết, anh đau lòng. Cô cũng đau lòng. Nhưng có những lựa chọn trong đời không thể nào trọn vẹn.
Đêm cuối cùng bên nhau, họ không hứa hẹn gì nhiều. Chỉ có bàn tay nắm thật chặt, như muốn khắc ghi hơi ấm này vào tim mãi mãi. Trước khi rời đi, cô khẽ nói: “Nếu mai lỡ bước xa nhau, anh có còn chờ em không?” Anh nhìn cô rất lâu, rồi nhẹ nhàng cười, nụ cười buồn như ánh trăng khuya: “Nếu mai em lỡ bước, anh vẫn đứng đây, nơi chúng ta từng bắt đầu…”
Thời gian trôi qua, thành phố thay đổi, nhưng góc bờ hồ năm ấy vẫn còn đó. Vẫn có một người ngồi lặng lẽ nơi ấy mỗi buổi chiều, ánh mắt nhìn xa xăm… như đang chờ đợi một điều gì đó không rõ ràng. Hoặc có lẽ, anh vẫn đang chờ cô ấy. Dưới bầu trời rộng lớn, giữa dòng đời hối hả, như một lời hứa chẳng bao giờ phai.
Chiều muộn, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua từng tán lá, đổ xuống mặt hồ những vệt vàng nhạt. Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ bên hồ, mắt dõi theo những gợn sóng. Cô khẽ siết chặt chiếc khăn len trong tay, một thói quen mỗi khi trời trở gió.
“Chờ ai à?” Một giọng trầm ấm vang lên sau lưng. Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt quen thuộc. Anh đứng đó, vẫn nụ cười dịu dàng như ngày nào. Thời gian có thể khiến con người thay đổi, nhưng có những thứ vẫn vẹn nguyên như lần đầu gặp gỡ.
“Chẳng chờ ai cả. Chỉ là thích nhìn hồ lúc hoàng hôn.” Cô mỉm cười, quay mặt đi để che giấu cảm xúc.
Anh ngồi xuống cạnh cô, lặng lẽ ngắm nhìn mặt nước phản chiếu những tia nắng cuối cùng: “Anh cứ nghĩ em đã quên nơi này.” Anh nói.
“Làm sao quên được?” Giọng cô nhẹ như gió thoảng. “Chẳng phải nơi này đã từng là ký ức của chúng ta sao?”
Anh cười buồn. Anh nhớ rất rõ, nơi đây là chốn hẹn hò của họ thuở sinh viên. Mỗi chiều tan học, anh và cô thường cùng nhau dạo bước quanh hồ. Kể cho nhau nghe những ước mơ về tương lai. Nhưng rồi, cuộc đời chia hai lối rẽ. Anh đi du học, cô ở lại với những bộn bề cuộc sống. Không ai nói lời chia tay, chỉ là một ngày bỗng lặng im… “Anh về lâu chưa?” Cô phá vỡ sự im lặng. “Mới vài ngày. Anh nghe nói em vẫn ở đây, nên muốn tìm gặp em.”
Cô gật đầu: “Cuộc sống bên ấy chắc tốt lắm nhỉ?”
Anh thở nhẹ, không vội trả lời. “Tốt, nhưng chẳng đủ đầy. Anh có công việc ổn định, có một cuộc sống như nhiều người mơ ước. Nhưng đôi khi, giữa những ngày đông giá lạnh, anh lại nhớ ánh nắng nơi này. Nhớ những chiều ngồi bên em, nghe gió thổi qua tán cây.”
Cô vẫn siết chặt chiếc khăn len trong tay. Cô hiểu ý anh, nhưng có những điều đã qua liệu có thể trở lại? “Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?” Anh đột nhiên hỏi. Cô bật cười khẽ: “Nhớ chứ. Một buổi chiều mưa, anh cầm chiếc ô chạy đến che cho em. Anh nói, ‘Đừng để bị ướt, em sẽ bị cảm lạnh.'” Cô dừng lại, rồi tiếp tục, “Khi ấy, em đã nghĩ, có lẽ suốt đời này, em sẽ không sợ mưa nữa.” Anh nhìn cô thật lâu. “Vậy bây giờ, em còn sợ mưa không?” Cô không trả lời ngay. Cô nhìn ra mặt hồ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt: “Em không sợ mưa, chỉ sợ không còn ai che ô cho mình.” Anh chậm rãi đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô: “Nếu anh nói, anh vẫn muốn che ô cho em?” Cô khẽ run: Lời hứa năm nào tưởng đã lùi vào dĩ vãng, giờ lại vang lên chân thật đến lạ.
Gió chiều thổi qua, mang theo hương cỏ cây quen thuộc. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra, có những ánh nắng dù muộn màng nhưng vẫn đủ sưởi ấm cả một quãng đời…
Có những ngày, khi cuộc sống dường như quá ồn ào, quá vội vã,chúng ta cảm thấy mệt mỏi giữa dòng chảy của thời gian. Đôi khi chúng ta cần một khoảng lặng, một không gian tĩnh lặng để tìm lại chính mình, để thả lỏng tâm hồn, để nghe thấy tiếng lòng mình trong làn gió thoảng qua.
Và vào những ngày như vậy, chúng ta có thể tìm đến một con đường nhỏ ven hồ, nơi mà sự bình yên vẫn còn hiện hữu, nơi mà mỗi bước đi dường như mang lại sự nhẹ nhõm cho tâm hồn.
Con đường ven hồ gần nhà tôi không có gì đặc biệt. Nó không trải dài bất tận, không có những điểm đến hoành tráng, nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến lòng tôi bỗng nhiên cảm thấy bình yên.
Bên hồ nước trong vắt, những chiếc lá rơi lặng lẽ trên mặt nước, tạo nên những vòng sóng nhỏ, cứ lan tỏa mãi. Âm thanh duy nhất là tiếng gió vờn qua những tán cây, và tiếng bước chân của chúng ta trên con đường nhỏ.
Đi dạo ven hồ, bạn có thể cảm nhận từng nhịp thở của thiên nhiên. Những cánh chim bay lượn trên bầu trời xanh thẳm, những lúc mặt hồ gợn sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ cỏ, tất cả như đang kể cho chúng ta nghe một câu chuyện về sự yên bình của thế giới này.
Trong khoảnh khắc ấy, bạn có thể tạm quên đi những lo toan, những muộn phiền. Tâm hồn bạn như được rửa sạch bởi làn gió trong lành, bởi không gian bao la, tĩnh lặng xung quanh.
Bước đi chậm rãi, bạn cảm nhận được sự kết nối với thiên nhiên. Đôi khi, không cần phải nói gì, chỉ cần một mình giữa không gian này, bạn cũng đã cảm thấy đủ đầy.
Cảm giác của sự hòa mình vào đất trời, một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản, mà chúng ta ít khi có được trong nhịp sống hối hả hàng ngày.
Và mỗi lần đi dạo ven hồ, chúng ta lại tìm thấy một chút bình yên giữa thế giới xô bồ. Đôi khi, chỉ cần một khoảng lặng như thế, chúng ta lại tìm về được với chính mình, để thấy cuộc sống dù có bận rộn, có xô đẩy đến đâu, thì vẫn có những khoảnh khắc tuyệt vời để ta dừng lại, để cảm nhận sự yên bình trong lòng.