TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI ĐÃ ĐI QUA TUỔI THANH XUÂN.

Có những người bước vào đời nhau như một làn gió– không hứa ở lại, cũng chẳng báo trước ngày rời đi. Nhưng sau cùng, họ ở lại mãi trong ký ức, như một vệt nắng cuối ngày không thể tắt…

Anh là một phần của quãng đời cô nơi Trường Cao Đẳng – nơi những hàng cây còn xanh ngắt, sân trường còn vang tiếng cười và trái tim cô vẫn chưa biết sợ tổn thương.

Khi ấy, họ không cần phải nói quá nhiều để hiểu nhau. Một ánh mắt, một câu đùa vu vơ, hay chỉ là một lần cùng trú mưa dưới mái hiên, cũng đủ khiến họ mãi nhớ về nhau.

Ngày ấy, họ thích nhau mà không cần phải là một lời tỏ tình, không cần nắm tay hay hứa hẹn. Chỉ cần ngồi cạnh nhau trong lớp học, cùng đọc một trang sách, cùng ôn bài, cùng cười vì một câu nói vu vơ – là thấy đủ đầy.

Có lẽ trên đời này không có gì quý hơn một tình cảm trong sáng mà sâu nặng đến vậy.
Họ không phải là người yêu, không phải tình nhân, nhưng cũng chẳng phải chỉ là tình bạn.

Họ ở đâu đó giữa ranh giới mong manh – đủ thân để hiểu từng ánh mắt, từng cử chỉ, nhưng cũng đủ e dè để không phá vỡ sự thuần khiết của mối quan hệ ấy.

Rồi ngày ra trường đến – lặng lẽ mà không ai kịp chuẩn bị cho một lời chia tay đúng nghĩa.
Mỗi người bước về một hướng, mang theo tiếng cười năm ấy cất vào góc sâu nhất trong tim. Không ai nói gì, chỉ giữ trong lòng một điều chưa kịp gọi thành tên.

Bây giờ, họ chỉ còn biết nhau qua ảnh đại diện, qua vài dòng trạng thái ngắn ngủi trên Facebook.

Có những lần cô lặng lẽ nhìn thấy anh trên Facebook. lòng cô chùng lại.
Không phải vì buồn, mà vì biết rằng: Đã từng có một người ở bên cô những năm tháng đẹp nhất, nhưng mãi mãi chỉ là một phần ký ức.
Họ không thuộc về nhau – nhưng vẫn thuộc về một thời ngây thơ, dịu dàng và trong sáng đến không nỡ quên.
Và nếu có thể quay lại, cô vẫn muốn được gặp anh – ở cái tuổi ấy, trong cái lớp học ấy, với nụ cười không gợn một chút buồn…

Bạn biết đấy! Ký ức không bao giờ hỏi chúng ta: Đã quên chưa? Nó chỉ chợt trở lại vào một chiều gió se lạnh, một bản nhạc cũ, hay một khuôn mặt thoáng hiện trên màn hình nhỏ.

Ngày ấy, cô không nghĩ rằng mình đang sống những năm tháng đẹp nhất đời mình.

Tình cảm ấy đến rất nhẹ, như giọt sương đọng trên chiếc lá non – trong veo, mong manh. Nhưng cũng đủ để sưởi ấm cho hai trái tim trong những tháng năm miệt mài học tập.

Rồi ngày tốt nghiệp đến – bất ngờ như một tiếng chuông báo thức. Đánh thức cô ra khỏi giấc mơ đẹp.

Họ chụp ảnh cùng lớp, cười thật tươi, ai cũng nghĩ rằng ngày mai sẽ còn gặp lại.
Nhưng không. Sau buổi chia tay ấy, là những ngày mỗi người một nơi.
Lá thư duy nhất mà cô nhận được từ anh ấy, cũng là lúc cô rời xa Quê Hương.

Có những tình cảm không cần nói ra, không cần đáp lại – chỉ cần được giữ gìn…

Và nếu một ngày nào đó, có ai hỏi cô rằng:
“Trong thanh xuân của bạn, ai là người khiến bạn nhớ nhất?”

Có lẽ cô sẽ mỉm cười và nói:
“Là anh ấy – người đã đi qua đời tôi bằng tất cả dịu dàng của một tình cảm không tên.”

Kan være et bilde av 1 person, lugg og briller

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng




TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NẾU CUỘC SỐNG LÀ MỘT BỨC TRANH


Nếu cuộc sống là một bức tranh.
Tôi xin vẽ những gì đẹp nhất.
Nơi nụ cười không cần che dấu.
Và ánh mắt không còn lo âu.

Nếu cuộc sống là một bức tranh.
Tôi sẽ dùng màu của bình yên.
Tô lên những ngày từng xô lệch.
Chấm từng vết thương bằng dịu êm.

Nếu cuộc sống là một bức tranh, thì chắc chắn nó sẽ là một tác phẩm đầy màu sắc, với những gam màu tươi sáng và cả những nét vẽ u sầu.

Mỗi khoảnh khắc trong cuộc đời đều là một nét cọ, một điểm nhấn trong bức tranh hoàn hảo ấy. Và mỗi người chúng ta, chính là những nghệ sĩ vẽ nên tác phẩm của đời mình.

Có thể, trong bức tranh cuộc sống, những ngày nắng vàng ươm sẽ là những đường nét mềm mại, ánh sáng dịu dàng chiếu vào mọi ngóc ngách của tâm hồn.

Có những lúc, bức tranh ấy có thể chỉ là một mảng màu mờ nhạt.
Nhưng qua thời gian, chúng ta sẽ nhận ra rằng chính những khoảng lặng ấy lại là phần quan trọng nhất, giúp chúng ta nhìn thấy rõ ràng hơn những màu sắc sáng trong cuộc sống.

Nếu cuộc sống là một bức tranh, thì chúng ta chính là những người họa sĩ. Nắm trong tay cây cọ, có thể thay đổi từng nét vẽ, lựa chọn màu sắc cho mỗi ngày.
Đôi khi, chúng ta không thể kiểm soát mọi điều, nhưng chính thái độ và cách ta nhìn nhận sẽ quyết định bức tranh ấy trở nên như thế nào.

Có thể, chúng ta sẽ không thể vẽ ra một bức tranh hoàn hảo, nhưng chính sự không hoàn hảo ấy lại tạo nên sự độc đáo và giá trị của tác phẩm cuộc sống.

Quan trọng là chúng ta biết yêu thương từng nét vẽ, trân trọng từng khoảnh khắc, dù nó có nhỏ bé hay lớn lao.

Và nếu cuộc sống thực sự là một bức tranh, thì chắc chắn chúng ta sẽ chẳng bao giờ ngừng vẽ, ngừng sáng tạo.
Bởi mỗi ngày là một cơ hội để vẽ thêm một nét đẹp mới vào bức tranh ấy.

Hình Nhà Tâm Lý học: Victoria Tran Huynh.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Hipp hurra! Gratulerer med dagen 17.mai

Chúc Mừng Ngày Lễ Quốc Khánh Na Uy 17/05/2025

.

🇳🇴

🇳🇴🇳🇴🇳🇴.

🇳🇴🇳🇴🇳🇴.

OSCAR- NIỀM TỰ HÀO NHỎ

Na Uy rực rỡ cờ bay.
Đỏ, trắng, xanh, sắc sum vầy khắp nơi.
Oscar cháu nhỏ, năm tuổi thôi.
Tay cầm lá cờ, ngập trời hân hoan.

Lá cờ lớn quá, nặng ghê.
Cô giáo cúi xuống, dịu dàng giúp ngay.
Hàng dài nhộn nhịp mê say.
Trống vang, kèn thổi, bao tay vẫy chào.

Cờ bay trong gió xiên xiên.
Oscar được chọn dẫn hàng ̣đầu lắm vui .
Na Uy hôm nay tuyệt vời.
Như tranh em vẽ, như lời em mơ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BẢN TÌNH CA DANG DỞ
(Chuyện tình yêu của Quý Bình và Lê Phương.)

Ngày ấy họ yêu nhau như gió cuốn.
Nồng nàn như cơn mưa đến bất ngờ.
Lời hát cất lên từ tim bỏ ngỏ.
Hai kẻ mộng mơ vẽ truyện nên thơ.

Chàng – ánh đèn sân khấu, lòng khắc khoải.
Nàng– cánh hoa đời rực rỡ như mơ.
Có những lúc họ ngỡ tình mãi mãi.
Mà duyên chưa tròn lại hóa mong manh.

Bản tình ca viết dở nơi tim vỡ.
Câu hẹn xưa rơi rớt giữa thời gian.
Một ánh mắt nhìn thành miền bỡ ngỡ.
Một nụ cười thôi cũng đủ ngỡ ngàng.

Người ở lại giữ riêng niềm lặng lẽ.
Kẻ bước đi mang theo cả giấc mơ.
Tình nghệ sĩ – đâu ai ngờ dễ vỡ.
Dẫu yêu nhiều, mà chẳng thể bên nhau.

Rồi một sáng, tin chàng như gió thoảng.
Người nghệ sĩ đã ngủ giấc thiên thu.
Sân khấu tắt, tim nàng còn tiếng vọng.
Một tên người – một thời đã từng ru…

*****

Họ đã từng yêu nhau tám năm.

Tám năm – bằng cả tuổi thanh xuân của một người con gái, và gần như trọn vẹn sự kiên định của một người đàn ông.

Khi ấy cô là một diễn viên trẻ, dịu dàng và nội lực. Anh– là bạn diễn, bạn đồng hành trên từng sân khấu.

Họ không chỉ là cặp đôi đẹp trên phim mà còn là giấc mơ tình yêu ngoài đời.

Người ta chờ đợi họ cưới nhau, như chờ một cái kết viên mãn cho một bộ phim dài tập có thật.

Nhưng mẹ anh không đồng ý. Lý do chẳng ai rõ.

Họ chia tay nhau. Không ồn ào, không chỉ trích, không một lời đổ lỗi.

Một thời gian sau, cô đi lấy chồng. Một người đàn ông khác đến, mang cho cô một mái nhà và một đứa con trai.

Còn Qúy Bình – không kết hôn. Suốt nhiều năm, anh vẫn lặng lẽ bên đời nghệ thuật, bên những vai diễn có bóng dáng của một điều gì đã cũ, đã từng rất đẹp…

Họ vẫn là bạn. Dù có người nói, người yêu cũ không thể là bạn. Nhưng họ thì khác. Họ giữ cho nhau bằng sự tôn trọng và cả những điều không thể nói thành lời.

Thời gian sau, nam diễn viên đi lấy vợ. Cô dâu là một đại gia.

Một năm sau, họ có con, một bé trai rất kháu khỉnh. Ai cũng mừng, ai cũng nghĩ, cuối cùng anh đã tìm thấy bến bờ hạnh phúc.

Nhưng niềm vui quá ngắn.

Ung thư đến như một kẻ trộm trong đêm. Không báo trước, không nương tay.

Trong vòng vài năm, anh gầy rộc, tóc rụng, mắt hõm sâu nhưng vẫn cười.

Trong những ngày cuối, anh nói với một người bạn thân:

“Tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ… không kịp làm điều mình day dứt suốt bao năm.”

Ngày anh mất, cả làng giải trí đau xót.

Và càng bàng hoàng hơn khi biết được: Trong di chúc, nam diễn viên để lại một phần tài sản– bao gồm một căn hộ và tài khoản tiết kiệm – cho bé trai, con của người yêu cũ (nữ diễn viên Lê Phương.)

Dư luận dậy sóng. Có người thương. Có người nghi ngờ. Có người đặt câu hỏi:

“Phải chăng đó là con ruột của anh?”

Nữ diễn viên vẫn im lặng.

Cô chưa bao giờ xác nhận. Cũng chưa bao giờ phủ nhận.

*****

*Tình yêu không màu của sân khấu.

Sân khấu là nơi họ gặp nhau lần đầu.

Không hoa, không nến, không ánh nhìn định mệnh.

Nhưng từ hôm đó, Quý Bình để ý đến ánh mắt Lê Phương khi cô thoại. Một ánh mắt có cả tuổi trẻ, nỗi buồn và điều gì đó giống như… niềm tin.

Họ yêu nhau như những người trẻ thường yêu. Gấp gáp. Dại khờ. Và rất thật.

Tám năm, họ cùng đi qua biết bao vai diễn, từ sân khấu nhỏ, đến phim truyền hình giờ vàng.

Ống kính đã bắt trọn từng cái nắm tay ngượng ngùng, từng ánh mắt thở dài, từng phút đợi nhau sau cánh gà.

Công chúng gọi họ là “đôi tình nhân vàng của điện ảnh Việt”.

Nhưng ngoài ánh đèn, họ là hai con người đang học cách yêu giữa vô vàn áp lực vô hình.

Bản tình ca của họ – không khúc cao trào, không đoạn kết hôn nhân – nhưng lặng lẽ vang lên mãi trong lòng những ai từng tin vào tình yêu đẹp, tử tế, và không vụ lợi.

*Dở dang – nhưng chưa bao giờ mất.

Tình yêu đó không thuộc về hiện tại. Không bước tới tương lai. Nhưng sẽ sống mãi trong hồi ức — như một khúc ca không bao giờ lỗi nhịp, dù chỉ ngân lên trong tim của hai người.

Bản tình ca dở dang, đôi khi, lại là bản nhạc đẹp nhất.

*****

Có người đi qua đời nhau rất khẽ.
Tựa như mây chạm nhẹ đỉnh chiều thu.
Yêu tám năm – một thời yêu rất đẹp.
Mà cuối cùng, lại chẳng thể bên nhau.

Bình và Phương– hai tâm hồn chân thật.
Gặp gỡ nhau như định mệnh gọi mời.
Tình đi qua như mùa mưa nhè nhẹ.
Không vỡ òa… mà cứ thế xa xôi.

Yêu không thuộc về nhau, họ hiểu rõ.
Nhưng trong tim, họ vẫn mãi còn nhau.
Một chốn lặng, một góc trời đã cũ.
Tri kỷ rồi – nên chẳng thể mong manh.

Ngày Bình đi, gió trời như lặng lại.
Có tiếng buồn rơi khẽ giữa tim Phương.
Một khúc bản tình ca chưa kịp hát.
Giờ cất lên… cho người ngủ bình yên.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn cuộc đời – dịu dàng như gió.
Vẫn âm thầm bên cạnh những ngày qua.
Có đôi khi ta quên lời đáp tạ.
Mà đời vẫn thương, vẫn lặng lẽ ôm ta.

Cảm ơn từng sáng sớm đầy nắng nhẹ.
Cánh chim bay – lời thức tỉnh yên lành.
Dẫu giông gió làm hồn ta khẽ khép.
Vẫn có bình yên dưới mái trời xanh.

Cảm ơn những nỗi buồn không tên tuổi.
Cho ta hay hạnh phúc thật mong manh.
Nhờ những đêm dài lòng nghe tiếng gọi.
Mới biết yêu – từ những điều rất xanh.

Cảm ơn cuộc đời – không lời trách móc.
Dẫu ta từng khờ dại, đã buông xuôi.
Đời vẫn rộng, như vòng tay không chật.
Mở ra hoài… cho ta bước lại vui.
……………………………………………………..

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn đời, không hoa hồng trải lối.
Nhưng có cỏ xanh và bầu trời cao.
Ta cứ sống, cứ vui như thế đó.
Dẫu đơn sơ… vẫn thấy đủ ngọt ngào.

Cảm ơn đời, cho ta ly cà phê.
Sáng tỉnh táo giữa bộn bề lo toan.
Cảm ơn đời, mỗi ngày ta được sống.
Được thở sâu, được chạm đến yêu thương.

Cảm ơn đời, những điều không hoàn hảo.
Cho ta đau, để hiểu nghĩa ngọt ngào.
Cho ta khóc, để mai này biết quý.
Một nụ cười bình dị giữa lao xao.

Cảm ơn đời, khi ta còn được nhớ.
Được quên đi, rồi học lại bao lần.
Được đi tiếp, dẫu lòng còn trăn trở.
Và biết rằng: còn sống – là hồng ân.
……………………………………………………..

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn cuộc đời – những sớm bình yên.
Nơi ta thức dậy, lòng không muộn phiền.
Nơi ánh nắng len qua từng kẽ lá.
Ta mỉm cười, dẫu chẳng có gì thêm.

Cảm ơn cuộc đời – những điều chưa trọn.
Những ước mơ đôi lúc hóa lặng thinh.
Nhưng vì chính những lần dang dở đó.
Dạy ta biết quý phút giây yên bình.

Cảm ơn cuộc đời – những người từng đến.
Dẫu thoáng qua hay ở lại thật lâu.
Có người để nhớ, có người để quên.
Có người để yêu… suốt đời không dấu.

Cảm ơn cuộc đời – những lần vấp ngã.
Cho đôi chân thêm mạnh mẽ đứng lên.
Cho trái tim, qua từng mỗi vết xước.
Biết yêu người, và học cách vững bền.

………………………………………………………

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn đời, mỗi sớm mai thức dậy.
Ta còn nghe tiếng gió hát bên tai.
Còn thấy nắng hôn nhẹ từng tán lá.
Tim còn rung động trước bản tình ca.

Cảm ơn đời, dẫu không luôn ngọt mật.
Có đắng cay, ta mới biết thương nhiều.
Những giọt lệ hóa thành mầm hạnh phúc.
Sau giông bão, trời lại sáng trong veo.

Cảm ơn người – những lần ta vấp ngã.
Bàn tay ai lặng lẽ đỡ ta lên.
Nhờ những bước chân không rời trên lối.
Ta mới hay: tình người đẹp hơn thêm.

Cảm ơn người biết che chở yêu thương.
Biết quặn đau rồi lại học mỉm cười.
Biết giữ lấy phút bình yên thầm lặng.
Dẫu trời mưa hay nắng nhẹ trên cao.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HỎI MƯA RƠI!

Chiều hôm ấy mưa rơi dai dẳng, ngoài trời se lạnh.
Cô đứng nép dưới mái hiên một tiệm sách cũ, tay ôm chặt cuốn sổ da màu nâu nhạt.
Cô không đem theo dù, cũng chẳng vội vàng – như thể cô đang chờ một điều gì đó từ cơn mưa.

Phía đối diện, trong một quán cà phê nhỏ, có một chàng trai đang ngồi quay mặt ra đường. Ly cà phê đen đặc nguội ngắt. Anh nhìn mưa, như từng hạt rơi xuống đang kể lại điều gì rất cũ.

Đứng dưới mái hiên tiệm sách, cô tự hỏi khẽ– không phải với ai cụ thể, mà như hỏi chính cơn mưa:
“Mưa ơi, nếu người ta bỏ lỡ nhau, có cơ hội nào để gặp lại không?”

Cơn mưa không trả lời. Nó vẫn rơi đều, êm như tiếng thở dài của một thành phố cũ kỹ đã quen cô đơn.
Nhưng bất ngờ, chàng trai bên kia đường đứng dậy. Anh che đầu bằng cuốn sách mỏng, băng qua đường – thẳng về phía mái hiên nơi cô đang đứng.
Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, anh vội hỏi:
“Em vẫn viết chứ?”
Cô gật đầu. Trong tay cô, cuốn sổ da nâu đã ướt một góc – như từng dòng thơ bên trong cũng muốn chạm vào mưa.

Họ im lặng một lúc, rồi bật cười. Tất cả khoảng cách của năm năm không gặp nhau, hình như vừa bị tan ra trong nước mưa.
Và rồi, khi tiếng mưa nhẹ đi, họ cùng bước – không cần dù, không cần lý do. Chỉ cần cùng nhau.



HỎI MƯA RƠI (Kết thúc)

Thành phố không lớn, nhưng cũng đủ để hai người từng quen nhau lạc mất năm năm.
Ngày cô quyết định rời đi, không ai nói chia tay. Chỉ một dòng tin nhắn cũ:
“Em sẽ đi xa một thời gian.”
Và anh cũng không hỏi đi đâu.

Giờ đây, khi họ bước cạnh nhau trên con đường ẩm ướt mùi rêu và nhựa cây, không ai nhắc về khoảng trống ấy. Chỉ có mùi mưa cũ và tiếng tim đập rất khẽ.
Cô mở sổ, lật trang cuối cùng, nơi viết vội một bài thơ dở dang.
“Nếu mai này ta gặp lại nhau.
Có cười không, hay quay mặt đi như người dưng?
Có nhớ không, chiều mưa rơi rất chậm.
Và mắt ai không dám hỏi: ‘Còn thương?’ ”

Anh đọc lặng thinh. Một lúc sau, anh hỏi:
“Cho anh viết nốt được không?”
Cô đưa bút. Tay anh run – không phải vì lạnh, mà vì mọi thứ dồn nén quá lâu. Anh viết, nét chữ vẫn như xưa – chân thành:
“Gặp lại rồi, chẳng thể quay lưng.
Mưa đã ướt, đừng giấu gì nữa cả.
Nếu trái tim vẫn còn nơi anh một góc nhỏ.
Thì xin đừng bước tiếp – hãy đi cùng anh.”

Cô khép sổ lại. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, Cô tựa đầu vào vai anh – không cần giấu giếm.
Không ai nói yêu. Không ai nói sẽ thế nào ngày mai. Nhưng trong tiếng mưa thưa dần, trái tim họ ấm áp trở lại. Như thể mọi vết thương đã tìm được chốn yên bình để lặng lẽ khép lại.
Ánh mắt nhìn trao nhau không cần lời, mà vẫn đủ để xua tan những ngày dài lạnh lẽo.
Mưa ngừng lúc nào họ chẳng hay, chỉ biết tay trong tay, thế giới bỗng dịu dàng hơn bao giờ hết.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Thơ tình.
Tác giả: Trần Minh Hồng


MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Ngày mưa đến, như một bản tình ca.
Khúc nhạc ru nhẹ nhàng giữa trời xa.
Bóng tối và ánh sáng, đan xen nhau.
Dệt nên câu chuyện tình yêu ngọt ngào…

Em như thể nốt trầm trong bản nhạc.
Anh là câu lặng lẽ giữa dòng mưa.
Chạm ánh nhìn, trời như thôi xa lạ.
Một thoáng thôi – mà ấm cả sớm trưa.

Phố quen cũ bỗng thành nơi hò hẹn.
Chiếc ô nghiêng che cả một miền thương.
Tay chạm tay – ngỡ như điều hiển hiện.
Mà tim thì… vẫn chẳng dám lên đường.

Nếu mai này trời còn mưa bất chợt.
Mong chúng mình vẫn nhớ phút đầu tiên.
Khi yêu thương không cần lời thuyết phục.
Chỉ lặng thầm… cũng đủ để giữ riêng.

……………………………………………………………………………………………………………………….

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Em ngồi đó, bên khung cửa năm xưa.
Nhớ ánh mắt – từng là cả chiều mưa.
Tiếng mưa nhẹ vang lên như lời hát.
Rót vào tim trong thầm lặng, không thừa.

Chúng ta từng như mưa và nắng,
Ngược hướng nhưng vẫn mãi kiếm tìm.
Một lần chạm tay, cả đời nhớ mãi.
Dẫu xa nhau, lòng chẳng nỡ lãng quên.

Mưa vẫn rơi, và bài ca còn đó.
Thời gian trôi chẳng xóa một khung hình.
Tình yêu cũ – như hoa vừa chớm nở.
Đẹp dịu dàng… trong một thoáng bình minh.

……………………………………………………………………………………………………………………

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Em khoác nhẹ chiếc khăn len màu khói.
Bước bên anh qua phố nhỏ quen tên.
Tiếng mưa rơi như những lời thổ lộ.
Từng giọt buồn, từng giọt nhớ êm đềm.

Nơi sân trường, ta bên nhau lặng lẽ.
hàng phượng đỏ thì thầm theo cơn gió.
Anh kể chuyện ngày xưa như là mộng.
Em cười khẽ, lòng dịu lại bình an.

Mưa cứ rơi, như chẳng hề vội vã.
Gom thời gian trong khoảnh khắc gần nhau.
Và đôi mắt — vẫn long lanh như thế.
Như ánh trăng lạc giữa phố mưa mơ.

…………………………………………………………………………………………………………………….

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Chúng ta đã từng qua bao giông gió.
Bằng niềm tin và ánh mắt không rời.
Dẫu có lúc tim nhau buồn như gió.
Vẫn chọn yêu, chọn ở lại suốt đời.

Mưa chẳng hỏi: mai này ta có đổi?
Chỉ lặng thầm chứng giám phút bên nhau.
Giữa muôn điều mong manh trong cuộc sống.
Tim chân thành – bền bỉ tựa trăng sao.

Ngày mưa đến, như lời ca bất tận.
Dẫu tháng năm có xóa những ngây thơ…
Anh và em, vẫn là người tri kỷ.
Viết tiếp tình ca giữa tiếng mưa rơi.

……………………………………………………………………………………………………………………..

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Ta đi bên nhau, qua mùa mưa mới.
Từng chiếc ô che kín cả bầu trời.
Giọt mưa vô tình rơi trên tóc rối.
Cũng thẹn thùng khi thấy ánh mắt cười.

Không cần hứa những điều xa xôi lắm.
Chỉ cần gần nhau khi phố mưa nghiêng.
Tình yêu đến đơn sơ như làn nắng.
Len giữa tim người, lặng lẽ và riêng.

Ngày mưa đến – hóa thơ trong khoảnh khắc.
Và tim em hóa bản nhạc không lời.
Nếu mai này lạc nhau trong dòng chảy.
Xin giữ nhau như mưa giữ mây trời.

………………………………………………………………………………………………………………………

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Nhưng có lẽ, yêu thôi chưa là đủ.
Khi thời gian chẳng thể níu tay người.
Mưa còn rơi, mà lòng ai đã cũ.
Nhớ một người… chẳng thể nói thành lời.

Chúng ta từng là vần thơ đẹp nhất.
Giữa đời thường – lặng lẽ hóa lung linh.
Một ánh mắt, một lần ôm rất thật.
Mà sau này, nhắc lại thấy chông chênh.

Ngày mưa đến, em ngồi bên cửa sổ.
Lòng không buồn, chỉ tiếc chút xa xôi.
Chuyện đôi mình, như mưa qua phố nhỏ.
Dẫu chẳng còn, vẫn ấm buổi chiều mơ.

………………………………………………………………………………………………………………………..

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Ngày mưa đến, như một bản tình ca.
Khúc nhạc ru nhẹ nhàng giữa trời xa.
Bóng tối và ánh sáng, đan xen nhau.
Dệt nên câu chuyện tình yêu ngọt ngào…

Anh gặp em trong chiều mưa lất phất.
Tà áo bay nghiêng dưới gốc phượng hồng.
Tiếng cười em như làn mưa vừa bật.
Tưới vào tim anh những nốt mùa đông.

Từ hôm ấy, anh yêu mùa mưa lắm.
Yêu con đường đẫm ướt buổi em qua.
Yêu những điều tưởng chừng như thật chậm.
Nhưng dịu dàng, như tiếng gió ngân xa.


Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SỰ DẪM ĐẠP CỦA CUỘC ĐỜI

Một buổi sáng, khi cô đang đi bộ trên con phố tấp nập, mắt chợt bắt gặp một tờ tiền 100 USD nằm trên mặt đường. Nhưng thật lạ, tờ tiền đó không còn sạch sẽ, thẳng thớm như lúc đầu. Nó bị dẫm đạp bẩn thỉu và nhàu nát.
Mọi người vẫn đi qua, không ai quan tâm đến nó, như thể nó không hề tồn tại.

Cô chợt dừng lại, nhìn tờ tiền ấy một lúc. Cảm giác đầu tiên là bối rối. Làm sao lại có thể nhặt lên một thứ bẩn thỉu như thế, một thứ bị giẫm đạp, bị bỏ rơi, chẳng ai buồn để ý?
Trong đầu cô, những câu hỏi cứ vang lên:
“Tờ tiền này còn giá trị không? Liệu ai còn muốn sử dụng nó nữa không? Liệu nó có bị mất giá vì đã bị dơ bẩn như vậy?”

Nhưng rồi, cô nhớ lại một điều đơn giản nhưng vô cùng quan trọng. Dù tờ tiền ấy có bẩn đến đâu, dù nó có bị giẫm đạp, nhàu nát, thì giá trị của nó vẫn không hề thay đổi. Nó vẫn là 100 USD.

Giá trị của nó không phụ thuộc vào ngoại hình, không phụ thuộc vào những lần bị quăng quật hay bị lãng quên. Tờ tiền ấy vẫn giữ nguyên giá trị, chỉ là có người nhìn nhận và trân trọng nó hay không mà thôi?

Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định nhặt tờ tiền lên. Dù nó bẩn, dù nó không còn đẹp như lúc ban đầu, cô biết nó vẫn có giá trị nguyên vẹn.

Cô giũ nhẹ tờ tiền, không cần phải làm sạch hoàn hảo, bởi cô hiểu rằng đôi khi, trong cuộc sống, những thứ tưởng như bị bỏ quên, tưởng như không còn giá trị lại chính là những thứ có thể mang lại cho chúng ta những bài học quan trọng.

Tờ tiền ấy, sau khi được nhặt lên, vẫn có thể mua được những thứ mà 100 USD có thể mua, từ một bữa ăn ngon đến những món đồ thiết yếu.

Và cũng như vậy, trong cuộc sống này, dù đôi khi chúng ta gặp phải khó khăn, vấp ngã, hay những lần “bị dẫm đạp.”Giá trị thật sự của mỗi con người hay mỗi cơ hội không bao giờ mất đi, miễn là chúng ta không buông xuôi.

Đôi khi, những gì bị giẫm đạp không phải là sự kết thúc, mà chỉ là một thử thách để chúng ta học cách đứng lên. Để nhận ra rằng giá trị của chúng ta không bị quyết định bởi những ai đó, mà bởi chính sự kiên cường và lòng tin vào bản thân.

Như tờ tiền 100 USD, đôi khi trong cuộc sống, dù chúng ta trải qua những khó khăn, thử thách, hay cảm giác bị lãng quên, chúng ta vẫn luôn có giá trị riêng.
Sự kiên cường, niềm tin vào bản thân, và lòng tự trọng sẽ giúp chúng ta giữ vững giá trị ấy, dù có phải trải qua bao nhiêu lần “giẫm đạp” từ cuộc đời.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CUỘC THI NGƯỜI TỐT

Một ngày đẹp trời, cả khu phố háo hức với thông báo mới: Cuộc Thi “Người Tốt Cấp Phường” chính thức bắt đầu.

Mỗi người dân được phép tự ứng cử hoặc đề cử nhau, không cần thành tích thực tế, chỉ cần “hình ảnh đẹp và câu chuyện cảm động”.
Ông Bảnh—người vẫn hay quét dọn hẻm không công mỗi sáng, từ chối đề cử:
“Tôi làm vì hẻm sạch, không phải để ai biết.”
Ông bị cả khu phố chê: “Giả đò khiêm tốn!”

Bà Thu—người thường hay cho trẻ con kẹo mỗi khi chúng khóc—được đề cử.
Nhưng rồi bị loại vì có một người cung cấp clip: Bà từng quát chú chó nhà hàng xóm.
“Thiếu lòng nhân ái rộng khắp.” Biên bản ghi rõ.

Rồi đến lượt anh Chính—chủ cửa hàng tiện lợi, chuyên livestream phát quà từ thiện.
Ông được bình chọn cao nhất, với câu nói nổi tiếng: “Cho đi là nhận lại… like.”

Trong buổi trao giải, ông Chính ngẩng cao đầu, nhận huân chương “Tấm lòng vàng cư dân mạng.”

Khi phóng viên hỏi về kế hoạch sắp tới, ông nói:
“Tôi sẽ mở một khóa dạy làm người tốt sao cho có tương tác. Xã hội này cần nhiều người tốt được nhận diện.”

Cuối câu chuyện, có một cậu bé đã từng được bà Thu cho miếng kẹo hôm trời mưa, đã lặng lẽ viết lên tường một dòng nhỏ:

“Có những tấm lòng không cần được chụp ảnh, không cần like, chỉ cần có thật. Con thấy người tốt không phải là người nói mình tốt, mà là người con nhớ hoằng hôm qua.”

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY TRỞ VỀ CỦA NGƯỜI CHỒNG PHẢN BỘI


Chiều hôm ấy, trời mưa lất phất. Mưa tháng tư như có chút gì se sắt, lạnh không phải vì gió, mà vì lòng người.
Cô đang nhóm bếp, nấu bữa cơm tối. Căn nhà nhỏ nằm nép mình dưới rặng cau già, lặng lẽ như chính cuộc đời của cô.

Bên ngoài, con trai cô đang cặm cụi quét sân.
Cậu bé năm nay mười lăm tuổi, cao hơn mẹ một cái đầu, nhưng ánh mắt vẫn trong veo như ngày còn bé.

Cuộc sống của hai mẹ con cứ thế trôi qua, yên lặng mà bền bỉ, từ ngày chồng của cô bỏ đi theo người đàn bà khác.
Khi ấy, con trai mới tám tuổi.

Ngày anh đi, cô không khóc, không van xin. Không gây gỗ như người ta vẫn thường làm khi bị phản bội.
Cô chỉ lặng lẽ xếp lại chiếc áo anh bỏ quên trên ghế, đem chăn ra phơi và dọn đi đôi dép anh hay mang. Rồi quay vào, nấu cơm như thường lệ, cho một bữa tối chỉ còn hai mẹ con.

Người hàng xóm nói cô hiền quá hóa khờ. Nhưng cô chẳng quan tâm. Cô sống cho con, và cho chính mình – một cuộc sống không dính líu đến oán hận, chỉ giữ lại điều tử tế nhất có thể.

Bảy năm trôi qua. Không thư. Không điện thoại. Không một lời xin lỗi.
Cho đến một hôm.
Cô mở cửa. Đứng trước cổng là một người đàn ông gầy gò, tóc hoa râm, khuôn mặt hốc hác.
Ánh mắt ấy – năm xưa từng làm cô yêu say đắm – giờ đây chỉ còn sự tiếc nuối và bất lực.

“Em…là anh đây. Anh…anh về rồi.”
Cô không nói gì. Chỉ nhìn anh như thể nhìn một người rất cũ, đã rơi khỏi cuộc đời mình từ lâu.
Anh tiếp tục nói:
“Anh sai rồi. Người đó…bỏ anh. Anh mất tất cả. Anh… chỉ còn nhớ đường về nhà.”

Cô khẽ thở dài. Không giận, không trách.
Chỉ là trong lòng, một cánh cửa đã đóng lại từ lâu.

Con trai bước ra, ngỡ ngàng nhìn người đàn ông lạ:
“Mẹ, ai vậy?”
Cô nhìn con, rồi quay sang chồng. Trong một giây chậm rãi, cô đáp:
“Là một người… từng quen.”

Anh chết lặng. Câu nói ấy như một nhát dao, sắc và lạnh.

Cơm tối. Cô dọn thêm một chén và một đôi đủa. Không vì tha thứ, mà vì lòng người vẫn còn chút nghĩa. Cô đặt chén cơm trước mặt anh, rồi nói nhẹ:
“Ăn đi. Nhà vẫn còn cơm. Nhưng… tim tôi thì không còn chỗ nữa.”

Anh cúi đầu, không nói gì.

Đêm đó, anh nằm trên chiếc giường cũ, căn phòng xưa như xa lạ.
Tiếng mưa tí tách rơi trên mái nhà, từng giọt nhỏ như rơi vào lòng anh – nơi trống rỗng và ân hận.

Còn cô, cô ngồi bên con trai, giảng bài toán. Đôi mắt cô sáng dịu dàng trong ánh đèn bàn.
Cô đã quen với cuộc sống không cần chờ đợi, không cần ai gánh cùng, và cũng không cần ai quay lại.
Không cần tiếng yêu đậm đà, chỉ cần lòng người không dối trá.

Có những vết thương không chảy máu, nhưng đau âm ỉ cả một đời.
Có những sai lầm, không phải xin lỗi là đủ.
Vì lòng tin – khi vỡ vụn – sẽ không bao giờ lành lại như xưa.

Tác giả Trần Minh Hồng