TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DƯỚI ÁNH TRĂNG LẶNG

“Có những tình yêu không chỉ được nói bằng lời, mà còn được viết bằng những câu thơ, in dấu trong từng nhịp thở của con tim…”

Minh trở lại Sài Gòn sau 5 năm du học ở Pháp. Trên chuyến bay về, trong tay anh là quyển sổ tay cũ màu nâu, đầy những bài thơ chưa từng gửi. Anh quay về không chỉ để làm việc, mà còn để tìm lại người con gái đã từng yêu, rồi lặng lẽ rời xa nhau vì những ngốc nghếch của tuổi trẻ.

Chiều mưa, quán cà phê cuối phố vắng người.

Những giọt nước nhỏ lăn dài trên mặt kính, phản chiếu đôi mắt sâu thẳm của Lan. Người con gái từng mang đến cho Mình những tháng ngày dịu dàng và cũng là nỗi đau kéo dài nhiều năm.

Họ ngồi đối diện. Một chiếc bàn nhỏ ngăn giữa hai người, nhưng khoảng cách thật sự không nằm ở đó.

Minh ngước nhìn, giọng anh khẽ run như chính tiết trời ngoài kia:

— Em vẫn yêu anh chứ?

Lan không trả lời ngay. Cô siết chặt tay quanh chiếc ly còn bốc khói, mắt hướng ra ngoài ô cửa mờ sương:

— Yêu… hay chỉ là thói quen khó rời?

Câu nói ấy như mũi kim nhỏ, không sắc nhọn, nhưng đủ khiến quá khứ nhói lên.

Minh không cúi đầu, cũng không cười, anh nói:

— Anh quay về… là để viết lại câu chuyện của chúng ta.

Một khoảng lặng trôi qua. Rồi Lan chậm rãi, như thì thầm vào một miền ký ức xa:

“Em là gió thoảng qua miền ký ức.
Là cơn mưa nhẹ trong chiều vắng lặng.
Tình ta như vết thương chưa lành.
Như bài thơ cũ, chờ người viết lại.”

Chiều hôm sau, họ gặp lại nơi công viên xưa, con đường lát đá rải rác lá vàng. Hai người bước chậm, như thể sợ chạm vào quá khứ.

Lan nói, giọng khẽ nhưng rõ:

— Giữa chúng ta… là những điều chưa nói.

Minh ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô.

— Đôi khi im lặng lại là cách yêu thương.

— Nhưng em cần một câu trả lời, dù có đau.

Minh mím môi. Những từ ngữ chật chội trong lồng ngực bỗng vỡ òa thành thơ:

“Anh đã từng sợ, sợ mất em thật.
Sợ không đủ mạnh để bảo vệ tình ta.
Nhưng trong mỗi giấc mơ còn vương vấn.
Là hình bóng em, mãi không thể quên.”

Lan không nói gì thêm. Chỉ quay mặt đi, giấu giọt nước trong mắt bằng cái nghiêng đầu rất khẽ.

Màn đêm buông xuống. Căn phòng của Lan chỉ có ánh đèn bàn vàng nhạt và tiếng mưa ngoài hiên.

Cô ngồi trước trang giấy trắng, cây bút không ngừng run nơi tay.

Minh đứng bên cửa sổ, nhìn trời khuya loang ánh đèn đường.

— Anh có biết… những giấc mơ còn lại là gì không? Lan hỏi.

Anh không quay lại, chỉ đáp:

— Là những điều ta không dám nói.

— Không… Là những nỗi nhớ không bao giờ phai.

Cô viết, và anh đọc. Giọng họ hòa làm một, như tiếng vọng của hai linh hồn từng lạc nhau:

“Giấc mơ là dòng sông không ngừng trôi.
Mang theo những niềm đau và hy vọng.
Dẫu giông bão có bao lần ập đến.
Tình yêu vẫn sáng như ánh trăng rằm.”

Ngoài Ban Công. Trăng tròn vành vạnh, như một lời hứa từ bầu trời. Họ đứng cạnh nhau, không cần nói lời, chỉ ánh mắt nói thay.

Minh chạm nhẹ tay Lan.

— Chúng ta có thể bắt đầu lại, nếu em muốn.

Lan ngước nhìn anh, ánh sáng của trăng in trong đáy mắt:

— Bắt đầu là biết tha thứ… và tin yêu.

Minh mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy tim mình dịu lại.

Lan đọc câu thơ cuối – nhẹ như hơi thở:

“Tình yêu là một bài thơ chưa viết hết.
Một hành trình dài đầy những dấu chân.
Dẫu qua bao mùa lá rụng, mưa nắng.
Ta vẫn bước đi, cùng nhau đến cuối đời.”

Và dưới ánh trăng lặng, họ tìm thấy nhau – không phải trong những điều hoàn hảo, mà trong sự tha thứ và lòng chân thành.

Không có lời kết rõ ràng, vì tình yêu ấy vẫn còn đang viết tiếp, từng ngày cho đến trang cuối: Đó không chỉ là kỷ niệm, mà là bản nhạc cho một đời yêu nhau.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TUỔI TRẺ TÀI NĂNG – PAULINE BÙI (Người Mỹ gốc Việt.)

Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất, rực rỡ nhất, nơi những ước mơ được chắp cánh và nghị lực được thử thách qua từng bước đi.

Trong bức tranh đa sắc của tuổi trẻ tài năng, hình ảnh của Pauline Bùi – cô gái Mỹ gốc Việt với cây vợt tennis trong tay – hiện lên như một ngôi sao sáng không thể nào lẫn vào đâu được.

Pauline không chỉ là một vận động viên quần vợt xuất sắc, mà còn là biểu tượng cho sự kiên trì, đam mê và ý chí không ngừng vươn lên. Từ những ngày đầu luyện tập trên sân cỏ, cô bé đã dành hết trái tim và sức lực để chinh phục từng cú đánh, từng pha giao bóng, từng trận đấu cam go. Mỗi lần bước lên sân, Pauline mang theo mình không chỉ kỹ năng mà còn cả niềm tin vào chính bản thân, sẵn sàng đón nhận mọi thử thách.

Là một cô gái trẻ gốc Việt, trong thế giới quần vợt cạnh tranh gay gắt của nước Mỹ.

Pauline đã vượt qua biết bao khó khăn để khẳng định vị trí của mình. Thành tích:

Xếp hạng tài năng “4‑Star”, nằm trong danh sách tuyển dụng quần vợt học đường Mỹ trong lộ trình vào đại học năm 2027. Tức là Pauline sẽ tốt nghiệp trung học (high school) vào năm 2027 .

Và có thể bắt đầu chơi quần vợt cho trường đại học từ mùa thu năm đó.

Theo xếp hạng của nguồn: tennisrecruiting.net.

4-Star là loại Giỏi — đây là nhóm của Pauline.

Nhận định về Pauline (4-Star)

Được xếp vào Top 10% toàn quốc trong hơn 2.000 vận động viên nữ cùng lứa tuổi.

Sự xếp hạng không chỉ là con số, mà là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ và khát vọng cháy bỏng trong tâm hồn.

Pauline có tiềm năng nhận học bổng thể thao từ nhiều trường đại học uy tín, nhất là khối NCAA Division I hoặc Division II.

Cô bé không chỉ là niềm tự hào của gia đình, của cộng đồng người Việt. Mà còn là tấm gương sáng cho những ai dám theo đuổi ước mơ dù ở bất kỳ đâu.

Ở Pauline, bạn thấy sự kết tinh giữa tinh thần dân tộc và văn hóa Mỹ – Một sự hòa quyện giữa kỷ luật nghiêm khắc và sáng tạo bứt phá.

Pauline không chỉ thi đấu để thắng mà còn để trưởng thành, để học hỏi và để lan tỏa năng lượng tích cực đến những người xung quanh.

Tuổi trẻ tài năng của Pauline là lời nhắc nhở rằng, chỉ cần có đam mê và lòng kiên định, mọi giới hạn đều có thể bị phá vỡ.

Với cây vợt trên tay và trái tim đầy nhiệt huyết. Pauline Bùi đang viết tiếp câu chuyện của riêng mình – một câu chuyện về sức mạnh của tuổi trẻ. về sự kiên cường và về giấc mơ lớn lao của những người trẻ đầy hoài bão. Và trong từng bước chân chạy trên sân tennis ấy, người ta nhìn thấy một ngôi sao sáng không bao giờ tắt.

*****

Tuổi Trẻ Như Ngọn Gió

Tuổi trẻ như ngọn gió
Thổi qua đồng cỏ xanh
Mang theo bao khát vọng
Chẳng ngại những mong manh.

Tuổi trẻ là sấm sét
Nổ vang giữa vòm trời
Cháy lên trong từng bước
Chạm đến tận chân trời.

Có những ngày vấp ngã
Nước mắt rơi âm thầm
Vẫn ngẩng đầu phía trước
Giữ tim mình âm thầm.

Ai đã từng mơ lớn
Sẽ hiểu được đôi khi
Mỗi giây ta kiên định
Là một lần bay cao.

Pauline Bùi – như sao sớm
Thắp sáng cả bình minh
Tuổi trẻ không ngần ngại
Sống cháy bỏng đam mê.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CUỐI THÁNG SÁU, NIỀM VUI GÕ CỬA
Cuối tháng sáu đến, những ngày dài dần rút ngắn, ánh nắng dịu dàng hơn, gió cũng nhẹ nhàng khẽ lay động từng tán lá xanh.

Mùa hạ vẫn còn đó, nhưng như có chút dịu dàng hơn, để lòng người thêm phần thanh thản, để những bận rộn và vội vàng tạm lắng xuống.

Cuối tháng sáu là lúc chúng ta lắng nghe tiếng cười trẻ thơ vang vọng bên hiên nhà.
Tiếng râm ran của những câu chuyện ấm áp giữa những người thân yêu.

Là lúc chúng ta thấy được những điều giản đơn nhất cũng có thể trở thành niềm vui lớn lao:
Một tách trà nghi ngút khói, một ánh mắt trìu mến, một bàn tay nắm thật chặt trong giây phút bình yên.

Mong rằng cuối tháng sáu này, mọi nhà đều có thể tìm thấy cho mình những phút giây hạnh phúc giản dị, để niềm vui như ánh sáng ngọt ngào lan tỏa trong từng ngóc ngách của cuộc sống, để yêu thương luôn được nuôi dưỡng và chở che.
Hãy để lòng mình nhẹ nhàng, để trái tim rộng mở. Và để mỗi ngày qua đi là niềm vui , là một chương mới đầy ắp tiếng cười và sự bình yên.

Chúc bạn nhiều niềm vui, luôn an lành, hạnh phúc
và bền bỉ qua tháng năm.😊

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Tác Giả: Trần Minh Hồng, người viết kịch bản miễn phí cho bạn nào muốn làm kịch bản sân khấu.

……………………………………………………

KỊCH BẢN SÂN KHẤU: MẸ KHÔNG CHỌN EM

DÀN NHÂN VẬT:

DƯƠNG: người đàn ông trí thức, từng nhu nhược trước tình cảm và gia đình.

AN: cô giáo tỉnh lẻ, sâu sắc, can đảm nhưng cô đơn.

MẸ DƯƠNG: người mẹ góa bụa, quyền lực và đầy áp lực.

DUY AN: con trai của An và Dương, từ nhỏ thiếu vắng cha.

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: dẫn dắt mạch kịch, đôi khi lồng vào nội tâm nhân vật.

MÀN I: RA MẮT (Bối cảnh: phòng khách nhà Dương. Mẹ Dương ngồi trang nghiêm. Dương và An xuất hiện.)

DƯƠNG: Mẹ, đây là An – người con yêu.

MẸ DƯƠNG (lạnh nhạt): Cô dạy ở đâu?

AN: Dạ, con dạy văn cấp hai ở Bình Thuận.

MẸ DƯƠNG: Quê xa. Lương thấp. Gia cảnh chẳng ra gì. Cô có gì khiến tôi tin cô lo được cho con tôi?

DƯƠNG: Mẹ! Tình yêu không cần điều kiện.

MẸ DƯƠNG: Chính vì mẹ đã yêu không điều kiện mà mẹ không để con lặp lại sai lầm ấy.

(Cảnh tắt. Ánh sáng chuyển sang An đang khóc sau khi nhận cuộc gọi từ mẹ Dương.)

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Tình yêu không phải lúc nào cũng thua cuộc trước định kiến. Nhưng người ta vẫn thường chọn điều dễ hơn – từ bỏ.

MÀN II: MƯỜI NĂM SAU (Bối cảnh: trường học tỉnh lẻ. An đang giảng dạy. Dương xuất hiện.)

DƯƠNG: Em sống thế này sao? Một mình… và đứa bé?

AN: Đây là con em. Tên nó là Duy An.

DƯƠNG (ngỡ ngàng): Là… con anh?

AN (gật đầu): Nhưng nó không cần cha, nếu người cha đó chỉ biết đứng bên lề.

(Cảnh chuyển. Duy An tuổi thiếu niên, chất vấn mẹ về cha.)

DUY AN: Con là ai? Sao con không có cha như bạn bè?

AN (trầm giọng): Con là ánh sáng duy nhất mẹ giữ lại. Vì mẹ không chọn hận thù.

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Một đứa trẻ lớn lên giữa câu hỏi không lời đáp, đôi khi trở thành người đàn ông lặng lẽ nhất.

MÀN III: GẶP LẠI (Bối cảnh: phòng tham vấn ở Đà Lạt. Dương – nay già yếu – ngồi trước mặt Duy An trưởng thành.)

DƯƠNG: Ba… xin lỗi. Ba đã bỏ rơi con.

DUY AN: Con từng oán. Nhưng rồi con hiểu – tha thứ không phải vì ba xứng đáng. Mà vì con không muốn giống ba.

(Dương khóc. Duy An quay đi. Màn tối.)

NGƯỜI KỂ CHUYỆN (giọng vọng): Tha thứ là hình thức cao nhất của sự tự do. Để không ai bị trói buộc – kể cả chính mình.

MÀN KẾT: LẶNG LẼ (Bối cảnh: nhà thờ. Duy An đặt cuốn nhật ký của cha lên bàn thờ mẹ. Giọng kể lồng lên.)

DUY AN (đọc): “Nếu có kiếp sau, ba sẽ chọn An. Và giữ con ở lại.”

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Có những sai lầm không thể sửa. Nhưng có những trái tim vẫn đủ bao dung để chữa lành. Và tình yêu, khi không còn oán hận, sẽ thôi làm đau.

(Màn hạ. Ánh sáng dịu dần. Âm thanh vang vọng thơ của Duy An từ xa.)

“Con tha thứ – không phải vì cha xứng đáng.
Mà vì con không muốn giống cha – sống cả đời trong nuối tiếc…”

(Kết thúc.)

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐÊM LẶNG TRONG TIM
Tuyến xe cuối cùng trong đêm chạy chầm chậm, mang theo một vài người trở về muộn.
Giữa làn sương nhạt, có một người đàn ông trung niên ngồi ở trạm chờ quen thuộc. Mỗi đêm, đúng giờ ấy, ông đều đến – không phải để đón ai, mà chỉ để ngồi đó, im lặng.

Người ta gọi ông là người “vẽ tranh bằng trí nhớ.” Bởi ông không còn vẽ nữa, nhưng ai đến hỏi, ông vẫn có thể kể tỉ mỉ về một gương mặt, một ánh mắt, một mái tóc thoảng qua từ mấy chục năm trước – như thể mọi thứ chưa từng phai.

Năm ấy, có một cô gái cùng học mỹ thuật, chung một tổ vẽ ngoài trời.
Cô ít nói, nhưng luôn chọn đứng sau anh để dễ quan sát cách anh vẽ.
Có lần, cô để lại trong vở anh một tờ giấy gấp làm tư. Trong đó là một bài thơ cô viết tặng anh:

Tim em nói không bằng lời nói.
Mà bằng run rẩy dưới tay anh.
Thương từ ánh mắt sâu như suối.
Yêu từ cái khẽ chạm mong manh.

Tim em nói bằng ngàn nhịp đập.
Giữa mùa yêu chưa kịp thành tên.
Lặng thinh mà cứ như réo gọi.
Ngỡ anh nghe được giữa con tim.

đọc xong, anh gập lại, không nói gì – không từ chối, cũng không đáp lại.

Rồi chiến tranh nổ ra, lớp học tan rã. Họ mỗi người một hướng. Anh tình nguyện vào tuyến lửa, mang theo cuốn sổ phác thảo và tờ giấy thơ ấy.

Còn cô đã mất trong một đợt sơ tán. Người báo tin là bạn cùng lớp, kèm theo câu nói:
— Cô ấy hay ngồi một mình trên sân thượng, nhìn về phía Tây. Nơi có người từng đi mà không kịp chào…

Anh giữ bài thơ ấy suốt đời. Không một ai biết, ngoài anh và ánh đèn đường lay lắt mỗi khuya.

Anh chưa từng kể với ai rằng mình yêu cô ấy. Chỉ thỉnh thoảng, khi có người hỏi về thời tuổi trẻ, anh mỉm cười:
— Có một người… đã từng lặng im rất lâu. Nhưng lòng tôi thì không.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

VICTORIA TRAN HUYNH – NGƯỜI GIEO NIỀM TIN GIỮA LÒNG OSLO

Oslo – thủ đô Na Uy, nơi mùa đông kéo dài và bầu trời thường phủ sương mù.

Victoria Tran Huynh – chuyên gia tâm lý học, gốc Việt – đã và đang thắp sáng cuộc đời của nhiều người bằng sự lắng nghe, lòng kiên nhẫn và sự thấu hiểu hiếm có.

Ở tuổi ngoài 30, cô là một trong những chuyên gia hiếm hoi trong lĩnh vực tâm lý cộng đồng và tổng quát (samfunns- og allmennpsykologi) tại Na Uy có nguồn gốc thiểu số.
Và đồng thời là tiếng nói mạnh mẽ đấu tranh cho sự đa dạng văn hóa trong ngành nghề.
Victoria tốt nghiệp đại học chuyên ngành tâm lý học, trẻ nhất trường. Lúc ấy cô vừa tròn 24 tuổi.

Và sau khi tốt nghiệp đại học, cô học thêm 5 năm nữa để được cấp phép hành nghề chuyên sâu tại Na Uy với tư cách là một “Psykologspesialist” “chuyên gia tâm lý học.” Một danh hiệu đòi hỏi nhiều năm đào tạo và thực hành chuyên nghiệp.

Cô đã gây tiếng vang trong một bài viết trên tạp chí tâm lý học chuyên ngành. Victoria đã chia sẻ thẳng thắn về trải nghiệm là người thiểu số trong nghề. Bài viết không chỉ phản ánh sự chân thực trong hành trình nghề nghiệp mà còn mở ra một cuộc đối thoại cần thiết về phân biệt chủng tộc trong ngành tâm lý học.
Bên cạnh đó, Victoria còn cùng đồng nghiệp thực hiện chuyên luận về phương pháp tiếp cận tâm lý học cộng đồng trong môi trường giáo dục và xã hội. Được công bố trên Psykologi i kommunen Oslo.

Bài nghiên cứu nhấn mạnh vai trò của tâm lý học, không chỉ trong phòng trị liệu mà còn trong việc xây dựng các mối quan hệ lành mạnh trong cộng đồng.

Tuy hoạt động trong ngành vốn thầm lặng, Victoria Tran Huynh được nhiều đồng nghiệp và bệnh nhân, đánh giá cao bởi sự lắng nghe sâu sắc. Sự tinh tế trong tiếp cận trị liệu, và lòng nhân ái.

Những ai từng được cô hỗ trợ đều ghi nhớ cảm giác “được nhìn thấy, được công nhận và được chữa lành.” Không phải bằng phép màu, mà bằng sự hiện diện đầy trân trọng.

Chân dung một chuyên gia – và một người gìn giữ lòng nhân hậu.
Victoria không chỉ đại diện cho thành công của người Việt tại nước ngoài. Mà còn là biểu tượng cho những giá trị nhân bản trong ngành tâm lý học hiện đại: Sự bao dung, tính đa văn hóa và lòng can đảm để nói ra điều đúng.

Trong bối cảnh thế giới ngày càng chú trọng đến sức khỏe tinh thần, sự hiện diện và đóng góp của những chuyên gia như Victoria là điều đáng quý.

Cô không chỉ giúp chữa lành, mà còn góp phần xây dựng một hệ sinh thái nghề nghiệp công bằng và đầy hy vọng cho thế hệ tiếp theo – nơi mọi giọng nói, mọi sắc tộc đều có cơ hội cất lên.

Bài viết – dựa trên dữ liệu công khai và tài liệu chuyên ngành.

(Hình chuyên gia tâm lý: Victoria Tran Huynh)

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÂM SINH TƯỚNG — GƯƠNG MẶT CỦA TÂM HỒN

Người xưa dạy:
“Tướng tùy tâm sinh, tướng tùy tâm diệt.” Nói cách khác, gương mặt không chỉ do cha mẹ ban cho, mà còn được nhào nặn mỗi ngày bởi chính cách ta nghĩ, ta sống, và ta yêu thương.

Vẻ ngoài không chỉ là làn da, đôi mắt hay nụ cười, mà là dấu ấn của tháng năm – nơi tâm hồn lặng lẽ khắc vào da thịt mình những điều không thể che giấu.

Một người sống lương thiện, dù không đẹp theo chuẩn mực, vẫn luôn khiến người khác cảm thấy dễ gần. Ánh mắt họ sáng, bình yên; nụ cười họ ấm, không toan tính.

Còn một người sống nhỏ nhen, hay giận dữ, thì sớm muộn gì cũng hiện ra nét cau có, gắt gỏng, bất an.
Tâm là gốc, tướng là hoa. Tâm an thì tướng sáng, tâm loạn thì tướng mờ.

Ta không thể giấu đi nội tâm thật của mình mãi mãi. Một người giả tạo có thể đóng vai tử tế trong một ngày, một tháng, nhưng không thể cả đời.

Ánh mắt sẽ phản bội họ. Giọng nói sẽ phản bội họ. Và đặc biệt là… những khoảnh khắc không phòng bị.
Chúng ta có thể đi làm đẹp khuôn mặt, chỉnh sửa mái tóc, nhưng vẻ đẹp thực sự chỉ tỏa sáng khi tâm ta đẹp, lòng ta tĩnh, trí ta sáng.

Một trái tim biết yêu thương, tha thứ, nhẫn nại… sẽ dần dần nắn lại cả diện mạo.
Đó là lý do vì sao có những người càng già càng đẹp, dù không can thiệp gì — vì ánh sáng từ nội tâm họ dịu dàng, vững vàng và đáng tin.

“Tâm sinh tướng” không phải là mê tín. Nó là một sự thật mà cuộc sống dạy cho những ai đủ kiên nhẫn quan sát người khác bằng cả lý trí và lòng từ.

Nó nhắc ta rằng, mỗi ngày, hãy sống sao cho gương mặt ngày mai của mình sẽ là một gương mặt đáng tin, đáng mến – không vì phấn son, hay nụ cười giả tạo, mà vì trái tim.

TÂM SINH TƯỚNG
Tướng người đâu chỉ do trời.
Mà tâm gieo dáng, mà đời khắc in.
Hiền lương chẳng nói ba sinh.
Mà trong ánh mắt đã nhìn thấy nhau.

Một người nhân hậu từ lâu.
Dẫu không sắc nước, vẫn sâu dịu dàng.
Một người giả tạo đa mang.
Sớm hay muộn cũng tan hàng niềm tin.

Gió đời đâu dễ bình yên.
Nên tâm càng tịnh, mặt hiền càng sâu.
Nụ cười không giả sắc màu.
Là do thương mến ủ lâu trong hồn.

Tu tâm chẳng phải cầu ngon.
Chỉ mong gương mặt chẳng còn lo toan.
Mỗi ngày sống giữa thế gian.
Là thêm một nét dịu dàng vào tim.

Tướng không cần đến dao kim.
Chỉ cần tâm sáng, là tìm thấy hoa.
Gương soi chẳng ở đâu xa.
Chính là ánh mắt người ta nhìn mình.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

VÌ SAO NGƯỜI TA RỜI BỎ QUÊ HƯƠNG – RỒI LẠI TRỞ VỀ BẰNG NHỮNG CHUYẾN BAY DÀI ĐẰNG ĐẲNG?

Có một điều tưởng chừng nghịch lý, nhưng lại là sự thật của hàng triệu người Việt sống nơi đất khách.

Họ từng ra đi bằng nước mắt – và giờ trở về, cũng bằng nước mắt.

Không ai trốn khỏi quê hương vì họ ghét quê hương. Bởi vì Quê Hương là một phần của máu thịt.

Người ta ra đi vì cuộc sống không còn lối thoát, vì bầu không khí không còn chỗ thở cho giấc mơ.

Có người trốn nghèo, có người trốn định kiến, trốn một tuổi trẻ từng bị bóp nghẹt của số phận.

Rồi một ngày, họ đặt chân lên vùng đất mới – nơi có tuyết trắng thay vì nắng gắt, có ngôn ngữ xa lạ thay cho tiếng ru của mẹ.

Và có cả sự trống rỗng khi không còn nghe tiếng “con ơi” mỗi buổi chiều.

Ở đó, họ là người nhập cư. Không phải là tên gọi mẹ đẻ, mà là một giọng nói bị pha trộn, và một cái tên không ai phát âm đúng.

Nhưng rồi, theo thời gian – họ sống được. Họ thích nghi. Họ học cách cười giữa những người không cười như họ.
Họ xây nhà, có con, có công việc, có tương lai và giàu có.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, có một vết thương không lành:
“SỰ ĐỨT LÌA GỐC RỄ.” Mà Nhà Tâm Lý Học Victoria Tran Huynh (Oslo), gọi đó là:
“NỖI ĐAU BẢN SẮC.”

Khi một người không còn hoàn toàn thuộc về nơi mình sống, nhưng cũng không thể quay về hoàn toàn nơi mình sinh ra.

Victoria Tran Huynh gọi đó là: “TÌNH TRẠNG LƯU ĐÀY NỘI TÂM.” khi con người mang theo chính mình mà vẫn lạc lõng…

Thế nên, mỗi chuyến trở về không đơn thuần là kỳ nghỉ. Đó là hành trình quay lại để chạm vào chính mình.

Là để ăn lại một món canh chua nấu nơi quê nhà quen thuộc. Ăn lại món rau lang luộc chấm với mắm kho quẹt, thân thương.

Là để nghe lại tiếng rao sáng và nhận ra: À, tiếng Việt vẫn chảy trong máu mình.

Là để thắp hương lên bàn thờ mẹ, người đã mất khi mình chưa kịp nói câu cuối cùng.
Những người đã ra đi, không ai giống như lúc họ còn ở lại.
Nhưng Quê Hương – bằng một cách nào đó – vẫn là nơi mà trái tim họ chạy về mỗi khi đêm xuống. Dù chỉ trong ý nghĩ…

Bởi vì con người không thể sống trọn vẹn nếu quên mất mình từ đâu đến.
Và có lẽ, họ không thực sự trở về để sống.
Họ trở về để được nhận lại chính mình.

Trở về, không phải để tìm lại tất cả.
Mà chỉ để nhặt lại một mảnh gốc rễ, từng bị rơi trong lúc vội vã ra đi.
Và khi nhặt lại được, người ta mới có thể đứng thật vững — dù ở bất cứ nơi đâu.

(Hình Chuyên gia tâm lý: VICTORIA TRAN HUYNH)

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LÒNG TRẮC ẨN TỪ TRÁI TIM NHỎ

Một ngày mùa đông lạnh hơn mọi năm, thành phố Oslo trắng xóa trong tuyết và yên ắng như đang nín thở.
Giữa quảng trường Karl Johans gate, nơi từng là chốn dạo chơi của khách du lịch, lúc ấy chỉ còn lác đác vài bóng người lầm lũi bước.
Một người già vô gia cư, ngồi co ro bên chiếc ghế đá cũ kỹ.
Gương mặt ông hằn sâu vết thời gian, mái tóc trắng rối bù dưới chiếc mũ len cũ sờn. Trước mặt ông là chiếc ly nhựa nhỏ với vài đồng xu lăn lóc, và ánh mắt nhìn đời mỏi mệt, gần như đã thôi chờ đợi điều gì tốt đẹp.

Đối diện ông là một cậu bé gốc Việt tên Oscar –5 tuổi, đang đứng nép bên mẹ trong tiệm bánh chờ mẹ mua bánh.
Oscar nhìn ra ngoài cửa kính thấy ông Lão. Một thoáng rất nhanh – không phải thương hại, mà là một sự kết nối mơ hồ: ánh mắt cậu bé và ông lão gặp nhau – một cái nhìn lạnh giá mà nồng ấm.

Lát sau, khi mẹ của cậu bé mải thanh toán, Oscar chạy ra bên ông lão. Cậu bé không có tiền. Nhưng cậu bé tháo chiếc khăn len đang quàng trên cổ – món quà sinh nhật mẹ vừa đan tặng – và đặt nhẹ lên vai ông lão .

“Giữ ấm nha ông!”
“Hold varmen, da, snille du!
– Oscar nói bằng tiếng Na Uy, giọng non nớt nhưng thật lòng.
Ông Lão ngỡ ngàng. Ông lặng đi vài giây rồi bỗng rơi nước mắt.
Không phải vì chiếc khăn – mà vì đã lâu lắm rồi, có người chạm vào ông bằng lòng nhân hậu.

Tối hôm đó, trên mạng xã hội lan truyền một bức ảnh chụp lén: Một cậu bé châu Á quàng khăn cho một ông lão vô gia cư giữa Oslo lạnh giá.
Dòng mô tả viết: “Khi lòng trắc ẩn vượt qua ranh giới, thế giới ấm hơn lên – không phải vì lửa, mà vì một trái tim nhỏ biết yêu thương.”

Ngăn cách lớn nhất không phải là màu da, tôn giáo hay hoàn cảnh sống. Mà là khi chúng ta ngại trao đi một cái nhìn, một sự chạm nhẹ, hay một chút sẻ chia mà lẽ ra mình có thể làm.
Cậu bé Oscar không cứu cả thế giới, nhưng cháu đã làm cho một người già tin vào con người. Và thế là đủ.

“Khi lòng trắc ẩn vượt qua ranh giới, thế giới ấm hơn lên – không phải vì lửa, mà vì một trái tim nhỏ biết yêu thương.”
— Trích bài báo trên trang đầu tờ Oslo sáng hôm đó.

OSCAR NGUYỄN