ĐÊM LẶNG TRONG TIM Tuyến xe cuối cùng trong đêm chạy chầm chậm, mang theo một vài người trở về muộn. Giữa làn sương nhạt, có một người đàn ông trung niên ngồi ở trạm chờ quen thuộc. Mỗi đêm, đúng giờ ấy, ông đều đến – không phải để đón ai, mà chỉ để ngồi đó, im lặng.
Người ta gọi ông là người “vẽ tranh bằng trí nhớ.” Bởi ông không còn vẽ nữa, nhưng ai đến hỏi, ông vẫn có thể kể tỉ mỉ về một gương mặt, một ánh mắt, một mái tóc thoảng qua từ mấy chục năm trước – như thể mọi thứ chưa từng phai.
Năm ấy, có một cô gái cùng học mỹ thuật, chung một tổ vẽ ngoài trời. Cô ít nói, nhưng luôn chọn đứng sau anh để dễ quan sát cách anh vẽ. Có lần, cô để lại trong vở anh một tờ giấy gấp làm tư. Trong đó là một bài thơ cô viết tặng anh:
Tim em nói không bằng lời nói. Mà bằng run rẩy dưới tay anh. Thương từ ánh mắt sâu như suối. Yêu từ cái khẽ chạm mong manh.
Tim em nói bằng ngàn nhịp đập. Giữa mùa yêu chưa kịp thành tên. Lặng thinh mà cứ như réo gọi. Ngỡ anh nghe được giữa con tim.
đọc xong, anh gập lại, không nói gì – không từ chối, cũng không đáp lại.
Rồi chiến tranh nổ ra, lớp học tan rã. Họ mỗi người một hướng. Anh tình nguyện vào tuyến lửa, mang theo cuốn sổ phác thảo và tờ giấy thơ ấy.
Còn cô đã mất trong một đợt sơ tán. Người báo tin là bạn cùng lớp, kèm theo câu nói: — Cô ấy hay ngồi một mình trên sân thượng, nhìn về phía Tây. Nơi có người từng đi mà không kịp chào…
Anh giữ bài thơ ấy suốt đời. Không một ai biết, ngoài anh và ánh đèn đường lay lắt mỗi khuya.
Anh chưa từng kể với ai rằng mình yêu cô ấy. Chỉ thỉnh thoảng, khi có người hỏi về thời tuổi trẻ, anh mỉm cười: — Có một người… đã từng lặng im rất lâu. Nhưng lòng tôi thì không.
VICTORIA TRAN HUYNH – NGƯỜI GIEO NIỀM TIN GIỮA LÒNG OSLO
Oslo – thủ đô Na Uy, nơi mùa đông kéo dài và bầu trời thường phủ sương mù.
Victoria Tran Huynh – chuyên gia tâm lý học, gốc Việt – đã và đang thắp sáng cuộc đời của nhiều người bằng sự lắng nghe, lòng kiên nhẫn và sự thấu hiểu hiếm có.
Ở tuổi ngoài 30, cô là một trong những chuyên gia hiếm hoi trong lĩnh vực tâm lý cộng đồng và tổng quát (samfunns- og allmennpsykologi) tại Na Uy có nguồn gốc thiểu số. Và đồng thời là tiếng nói mạnh mẽ đấu tranh cho sự đa dạng văn hóa trong ngành nghề. Victoria tốt nghiệp đại học chuyên ngành tâm lý học, trẻ nhất trường. Lúc ấy cô vừa tròn 24 tuổi.
Và sau khi tốt nghiệp đại học, cô học thêm 5 năm nữa để được cấp phép hành nghề chuyên sâu tại Na Uy với tư cách là một “Psykologspesialist” “chuyên gia tâm lý học.” Một danh hiệu đòi hỏi nhiều năm đào tạo và thực hành chuyên nghiệp.
Cô đã gây tiếng vang trong một bài viết trên tạp chí tâm lý học chuyên ngành. Victoria đã chia sẻ thẳng thắn về trải nghiệm là người thiểu số trong nghề. Bài viết không chỉ phản ánh sự chân thực trong hành trình nghề nghiệp mà còn mở ra một cuộc đối thoại cần thiết về phân biệt chủng tộc trong ngành tâm lý học. Bên cạnh đó, Victoria còn cùng đồng nghiệp thực hiện chuyên luận về phương pháp tiếp cận tâm lý học cộng đồng trong môi trường giáo dục và xã hội. Được công bố trên Psykologi i kommunen Oslo.
Bài nghiên cứu nhấn mạnh vai trò của tâm lý học, không chỉ trong phòng trị liệu mà còn trong việc xây dựng các mối quan hệ lành mạnh trong cộng đồng.
Tuy hoạt động trong ngành vốn thầm lặng, Victoria Tran Huynh được nhiều đồng nghiệp và bệnh nhân, đánh giá cao bởi sự lắng nghe sâu sắc. Sự tinh tế trong tiếp cận trị liệu, và lòng nhân ái.
Những ai từng được cô hỗ trợ đều ghi nhớ cảm giác “được nhìn thấy, được công nhận và được chữa lành.” Không phải bằng phép màu, mà bằng sự hiện diện đầy trân trọng.
Chân dung một chuyên gia – và một người gìn giữ lòng nhân hậu. Victoria không chỉ đại diện cho thành công của người Việt tại nước ngoài. Mà còn là biểu tượng cho những giá trị nhân bản trong ngành tâm lý học hiện đại: Sự bao dung, tính đa văn hóa và lòng can đảm để nói ra điều đúng.
Trong bối cảnh thế giới ngày càng chú trọng đến sức khỏe tinh thần, sự hiện diện và đóng góp của những chuyên gia như Victoria là điều đáng quý.
Cô không chỉ giúp chữa lành, mà còn góp phần xây dựng một hệ sinh thái nghề nghiệp công bằng và đầy hy vọng cho thế hệ tiếp theo – nơi mọi giọng nói, mọi sắc tộc đều có cơ hội cất lên.
Bài viết – dựa trên dữ liệu công khai và tài liệu chuyên ngành.
Người xưa dạy: “Tướng tùy tâm sinh, tướng tùy tâm diệt.” Nói cách khác, gương mặt không chỉ do cha mẹ ban cho, mà còn được nhào nặn mỗi ngày bởi chính cách ta nghĩ, ta sống, và ta yêu thương.
Vẻ ngoài không chỉ là làn da, đôi mắt hay nụ cười, mà là dấu ấn của tháng năm – nơi tâm hồn lặng lẽ khắc vào da thịt mình những điều không thể che giấu.
Một người sống lương thiện, dù không đẹp theo chuẩn mực, vẫn luôn khiến người khác cảm thấy dễ gần. Ánh mắt họ sáng, bình yên; nụ cười họ ấm, không toan tính.
Còn một người sống nhỏ nhen, hay giận dữ, thì sớm muộn gì cũng hiện ra nét cau có, gắt gỏng, bất an. Tâm là gốc, tướng là hoa. Tâm an thì tướng sáng, tâm loạn thì tướng mờ.
Ta không thể giấu đi nội tâm thật của mình mãi mãi. Một người giả tạo có thể đóng vai tử tế trong một ngày, một tháng, nhưng không thể cả đời.
Ánh mắt sẽ phản bội họ. Giọng nói sẽ phản bội họ. Và đặc biệt là… những khoảnh khắc không phòng bị. Chúng ta có thể đi làm đẹp khuôn mặt, chỉnh sửa mái tóc, nhưng vẻ đẹp thực sự chỉ tỏa sáng khi tâm ta đẹp, lòng ta tĩnh, trí ta sáng.
Một trái tim biết yêu thương, tha thứ, nhẫn nại… sẽ dần dần nắn lại cả diện mạo. Đó là lý do vì sao có những người càng già càng đẹp, dù không can thiệp gì — vì ánh sáng từ nội tâm họ dịu dàng, vững vàng và đáng tin.
“Tâm sinh tướng” không phải là mê tín. Nó là một sự thật mà cuộc sống dạy cho những ai đủ kiên nhẫn quan sát người khác bằng cả lý trí và lòng từ.
Nó nhắc ta rằng, mỗi ngày, hãy sống sao cho gương mặt ngày mai của mình sẽ là một gương mặt đáng tin, đáng mến – không vì phấn son, hay nụ cười giả tạo, mà vì trái tim.
TÂM SINH TƯỚNG Tướng người đâu chỉ do trời. Mà tâm gieo dáng, mà đời khắc in. Hiền lương chẳng nói ba sinh. Mà trong ánh mắt đã nhìn thấy nhau.
Một người nhân hậu từ lâu. Dẫu không sắc nước, vẫn sâu dịu dàng. Một người giả tạo đa mang. Sớm hay muộn cũng tan hàng niềm tin.
Gió đời đâu dễ bình yên. Nên tâm càng tịnh, mặt hiền càng sâu. Nụ cười không giả sắc màu. Là do thương mến ủ lâu trong hồn.
Tu tâm chẳng phải cầu ngon. Chỉ mong gương mặt chẳng còn lo toan. Mỗi ngày sống giữa thế gian. Là thêm một nét dịu dàng vào tim.
Tướng không cần đến dao kim. Chỉ cần tâm sáng, là tìm thấy hoa. Gương soi chẳng ở đâu xa. Chính là ánh mắt người ta nhìn mình.
VÌ SAO NGƯỜI TA RỜI BỎ QUÊ HƯƠNG – RỒI LẠI TRỞ VỀ BẰNG NHỮNG CHUYẾN BAY DÀI ĐẰNG ĐẲNG?
Có một điều tưởng chừng nghịch lý, nhưng lại là sự thật của hàng triệu người Việt sống nơi đất khách.
Họ từng ra đi bằng nước mắt – và giờ trở về, cũng bằng nước mắt.
Không ai trốn khỏi quê hương vì họ ghét quê hương. Bởi vì Quê Hương là một phần của máu thịt.
Người ta ra đi vì cuộc sống không còn lối thoát, vì bầu không khí không còn chỗ thở cho giấc mơ.
Có người trốn nghèo, có người trốn định kiến, trốn một tuổi trẻ từng bị bóp nghẹt của số phận.
Rồi một ngày, họ đặt chân lên vùng đất mới – nơi có tuyết trắng thay vì nắng gắt, có ngôn ngữ xa lạ thay cho tiếng ru của mẹ.
Và có cả sự trống rỗng khi không còn nghe tiếng “con ơi” mỗi buổi chiều.
Ở đó, họ là người nhập cư. Không phải là tên gọi mẹ đẻ, mà là một giọng nói bị pha trộn, và một cái tên không ai phát âm đúng.
Nhưng rồi, theo thời gian – họ sống được. Họ thích nghi. Họ học cách cười giữa những người không cười như họ. Họ xây nhà, có con, có công việc, có tương lai và giàu có.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, có một vết thương không lành: “SỰ ĐỨT LÌA GỐC RỄ.” Mà Nhà Tâm Lý Học Victoria Tran Huynh (Oslo), gọi đó là: “NỖI ĐAU BẢN SẮC.”
Khi một người không còn hoàn toàn thuộc về nơi mình sống, nhưng cũng không thể quay về hoàn toàn nơi mình sinh ra.
Victoria Tran Huynh gọi đó là: “TÌNH TRẠNG LƯU ĐÀY NỘI TÂM.” khi con người mang theo chính mình mà vẫn lạc lõng…
Thế nên, mỗi chuyến trở về không đơn thuần là kỳ nghỉ. Đó là hành trình quay lại để chạm vào chính mình.
Là để ăn lại một món canh chua nấu nơi quê nhà quen thuộc. Ăn lại món rau lang luộc chấm với mắm kho quẹt, thân thương.
Là để nghe lại tiếng rao sáng và nhận ra: À, tiếng Việt vẫn chảy trong máu mình.
Là để thắp hương lên bàn thờ mẹ, người đã mất khi mình chưa kịp nói câu cuối cùng. Những người đã ra đi, không ai giống như lúc họ còn ở lại. Nhưng Quê Hương – bằng một cách nào đó – vẫn là nơi mà trái tim họ chạy về mỗi khi đêm xuống. Dù chỉ trong ý nghĩ…
Bởi vì con người không thể sống trọn vẹn nếu quên mất mình từ đâu đến. Và có lẽ, họ không thực sự trở về để sống. Họ trở về để được nhận lại chính mình.
Trở về, không phải để tìm lại tất cả. Mà chỉ để nhặt lại một mảnh gốc rễ, từng bị rơi trong lúc vội vã ra đi. Và khi nhặt lại được, người ta mới có thể đứng thật vững — dù ở bất cứ nơi đâu.
Một ngày mùa đông lạnh hơn mọi năm, thành phố Oslo trắng xóa trong tuyết và yên ắng như đang nín thở. Giữa quảng trường Karl Johans gate, nơi từng là chốn dạo chơi của khách du lịch, lúc ấy chỉ còn lác đác vài bóng người lầm lũi bước. Một người già vô gia cư, ngồi co ro bên chiếc ghế đá cũ kỹ. Gương mặt ông hằn sâu vết thời gian, mái tóc trắng rối bù dưới chiếc mũ len cũ sờn. Trước mặt ông là chiếc ly nhựa nhỏ với vài đồng xu lăn lóc, và ánh mắt nhìn đời mỏi mệt, gần như đã thôi chờ đợi điều gì tốt đẹp.
Đối diện ông là một cậu bé gốc Việt tên Oscar –5 tuổi, đang đứng nép bên mẹ trong tiệm bánh chờ mẹ mua bánh. Oscar nhìn ra ngoài cửa kính thấy ông Lão. Một thoáng rất nhanh – không phải thương hại, mà là một sự kết nối mơ hồ: ánh mắt cậu bé và ông lão gặp nhau – một cái nhìn lạnh giá mà nồng ấm.
Lát sau, khi mẹ của cậu bé mải thanh toán, Oscar chạy ra bên ông lão. Cậu bé không có tiền. Nhưng cậu bé tháo chiếc khăn len đang quàng trên cổ – món quà sinh nhật mẹ vừa đan tặng – và đặt nhẹ lên vai ông lão .
“Giữ ấm nha ông!” “Hold varmen, da, snille du! – Oscar nói bằng tiếng Na Uy, giọng non nớt nhưng thật lòng. Ông Lão ngỡ ngàng. Ông lặng đi vài giây rồi bỗng rơi nước mắt. Không phải vì chiếc khăn – mà vì đã lâu lắm rồi, có người chạm vào ông bằng lòng nhân hậu.
Tối hôm đó, trên mạng xã hội lan truyền một bức ảnh chụp lén: Một cậu bé châu Á quàng khăn cho một ông lão vô gia cư giữa Oslo lạnh giá. Dòng mô tả viết: “Khi lòng trắc ẩn vượt qua ranh giới, thế giới ấm hơn lên – không phải vì lửa, mà vì một trái tim nhỏ biết yêu thương.”
Ngăn cách lớn nhất không phải là màu da, tôn giáo hay hoàn cảnh sống. Mà là khi chúng ta ngại trao đi một cái nhìn, một sự chạm nhẹ, hay một chút sẻ chia mà lẽ ra mình có thể làm. Cậu bé Oscar không cứu cả thế giới, nhưng cháu đã làm cho một người già tin vào con người. Và thế là đủ.
“Khi lòng trắc ẩn vượt qua ranh giới, thế giới ấm hơn lên – không phải vì lửa, mà vì một trái tim nhỏ biết yêu thương.” — Trích bài báo trên trang đầu tờ Oslo sáng hôm đó.
Có những người đi qua cuộc đời bạn như một cơn gió thoảng. Họ đến nhẹ tênh, để lại một vệt nắng ấm rồi đi mất. Không hẹn ngày trở lại…
Thế nhưng, lạ thay, bạn lại chẳng thể quên được họ – như thể trong trái tim bạn, họ đã để lại một chốn riêng, êm dịu mà không bao giờ quên được…
Ở một thị trấn nhỏ vùng núi Bắc Âu Na Uy.
Nơi mùa đông kéo dài và lặng lẽ như một giấc mơ trắng.
Có một người đàn ông sống một mình. Ông từng là một người thợ mộc khéo tay, sống giản dị trong căn nhà gỗ do chính tay mình dựng nên bên rìa rừng thông.
Ông không có vợ con. Người ta nói, thời trẻ, ông từng yêu say đắm một cô gái ở vùng này.
Họ yêu nhau bằng tất cả sự tin tưởng và chân thành.
Nhưng cô gái ấy mang trong tim một giấc mơ lớn hơn: Cô trở về thành phố để tiếp tục học lên cao.
Họ chia tay trong nước mắt và chưa từng gặp lại.
Từ đó, ông sống một mình, nhưng lạ lùng thay – ông chưa từng trở nên cay đắng.
Người ta thấy ông luôn mỉm cười, kiên nhẫn sửa đồ miễn phí cho hàng xóm. Dạy các trẻ nhỏ làm thuyền gỗ, và tặng chúng những con búp bê ông tiện từ gốc thông khô.
Một đứa bé từng hỏi ông:
— Ông không buồn sao, khi sống một mình vậy?
Ông đáp, nhẹ như sương rơi:
— Ta không một mình. Trái tim ta từng được yêu – và yêu vẫn còn đây.
Năm ấy, thị trấn xảy ra một vụ cháy bất ngờ. Lửa bùng lên giữa đêm khuya, tại một ngôi nhà của một người phụ nữ có hai đứa con nhỏ.
Hai đứa trẻ bị kẹt lại trong phòng ngủ. Người ta chưa kịp làm gì, thì ông, không một phút ngần ngại, lao vào biển lửa.
Ông cứu được cả hai đứa nhỏ, nhưng sau đó ông đã bị bỏng nặng và không qua khỏi.
Cả thị trấn đã khóc trong đám tang của ông.
Không ai ngờ, trong căn nhà gỗ đơn sơ của ông. Người ta tìm thấy một hộp gỗ nhỏ cũ kỹ, bên trong là những lá thư không gửi – viết cho người yêu cũ, suốt mấy chục năm.
Lá thư cuối cùng ghi:
Nếu một ngày em về đây hỏi: Vì sao anh chưa bước lần hai? Xin em gõ vào tim yên lặng. Sẽ thấy yêu chưa hết mê say. Miễn mỗi sớm còn thương và nhớ. Là tình anh còn đó hôm nay.
Căn nhà gỗ của ông, giờ trở thành một thư viện nhỏ cho trẻ em.
Và người ta đặt tên nó là:
“TRÁI TIM Ở LẠI .” người tại Tampa Florida được an toàn trong cơn bão.
Khi đi dạo trên cầu sông Seine, bạn có thể cảm nhận được sự yên bình và tĩnh lặng.
Trên bầu trời bình yên, những áng mây nhẹ nhàng trôi, tỏa ra ánh sáng dịu dàng của buổi chiều tà.
Bầu trời ấy như một tấm gương phản chiếu sự an lành trong tâm hồn. Nơi mọi lo âu đều tan biến theo từng làn gió.
Dưới bầu trời, dòng sông Seine trong xanh lững lờ trôi, phản chiếu ánh nắng và những tia sáng lung linh từ mặt trời. Như đang kể lại những câu chuyện tình yêu qua nhiều thế hệ…
Những con thuyền chở khách lướt nhẹ, mang theo những kỷ niệm êm đềm trong làn gió nhẹ nhàng mát mẻ và tinh khiết.
Đi dạo trên cầu sông Seine là một trải nghiệm lãng mạn và đầy thú vị. Nơi mà bạn có thể chạm vào hơi thở của Paris một cách trọn vẹn nhất.
Cảm giác được thả hồn trên cầu Seine vào một buổi chiều nhẹ nhàng. Chỉ cần đứng lặng yên ngắm nhìn thành phố, dòng sông và bầu trời trong xanh, cũng đủ để ta tìm thấy sự bình yên.
Giúp ta thoát khỏi nhịp sống hối hả và trở về với những cảm xúc tinh tế nhất.
Có những lúc ta đã quên nhìn vào đôi mắt của mẹ, nơi sâu thẳm chứa biết bao nhiêu nỗi niềm mà ta chưa kịp nhận ra.
Đó là những năm tháng mà mẹ đã trải qua, những thử thách mà mẹ đã đối mặt với sự kiên nhẫn và lòng bao dung…
Đôi khi ta mãi mê với cuộc sống của riêng mình mà quên mất rằng bên cạnh ta luôn có mẹ. Người đã âm thầm gánh vác và chăm sóc cho ta từ khi còn thơ bé.
Trong cái nhìn nhân hậu của mẹ, có những sự hy sinh không tên. Những nỗi lo lắng không bao giờ nói ra.
Ta Đã Quên Nhìn Vào Mắt Của Mẹ.
Đôi mắt ấy chứa đầy sự cảm thông và tình yêu vô bờ bến.
Nhưng ta lại thường quên nhìn thật sâu vào đôi mắt đó, để hiểu rằng mẹ cũng có những ước mơ, những nỗi đau và cả những niềm vui giản dị.
Có những lúc ta thờ ơ vì sự hiện diện của mẹ qúa quen, mà ta quên rằng thời gian không dừng lại.
Bất chợt, một ngày mẹ ra đi mãi mãi. Ta cảm thấy chênh vênh, nỗi đau tột cùng …
Hạnh phúc là khi còn mẹ. Hãy lắng nghe lời mẹ nói và nhìn thật kỹ vào đôi mắt của mẹ. Nơi cả một đời người đã chất chứa biết bao nhiêu điều giản dị mà vĩ đại.
Chỉ khi nào biết trân trọng từng khoảnh khắc bên mẹ, ta mới hiểu rằng tình yêu thương của mẹ là điều qúy giá nhất mà ta có được trong đời.
Những bước chân đi trên đường gồm có nhiều hạng người làm ta băn khoăn. Bạn tự hỏi liệu cuộc sống có phải là cuộc hành trình mà không phải lúc nào cũng gặp được những tâm hồn đồng điệu.
Trên con đường ấy, có người mang đến sự ấm áp, nhưng cũng có những người khiến bạn chênh vênh, lạc lõng. Họ như những bóng dáng xa lạ, bạn nhìn thấy nhưng chẳng thể chạm đến.
Có những người bạn chỉ gặp một lần trong đời, để rồi họ rời đi. Để lại những dấu vết mờ nhạt, không còn đọng lại trong ký ức.
Lại có những người vừa thoáng qua, nhưng sự hiện diện của họ mang theo những câu hỏi, khiến ta phải suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc đời, về giá trị của mối quan hệ giữa người với người.
Bước chân tiếp tục trên con đường, bạn dần hiểu rằng; không phải ai cũng ở lại lâu dài, không phải ai cũng mang đến những điều tốt đẹp.
Nhưng mỗi con người, dù lạ lẫm hay thân quen, đều đóng góp vào hành trình của chúng ta. Những bước chân đi qua, dù mang theo sự băn khoăn hay chắc chắn, đều là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Giúp ta nhìn nhận và thấu hiểu nhiều hơn về thế giới xung quanh.
Những ngày gần đây, cơn siêu bão đã hoành hành khiến các vùng miền bắc Việt Nam rơi vào tình trạng bão lũ dữ dội. Thiệt hại nhiều về người và vật chất.
Nhà cửa đổ sập, cây đổ, mất điện. Điều đáng lo ngại hơn là việc đi lại, sinh hoạt và làm việc, trật tự của vô số cư dân đã bị ảnh hưởng rất lớn.
Tuy nhiên, dù gió có dữ dội đến đâu, mưa có trút nước bao nhiêu thì cũng có những nhóm người đã chọn đứng lên.
Họ hành quân ngược gió, dùng tình yêu và sự cống hiến, để lại đằng sau những cảnh khiến người ta phải khóc!
Nhiều đội cung cấp điện và sửa chữa khẩn cấp cứu trợ cho người dân trong vùng bão.
Họ như những ngọn hải đăng trong bóng tối, mang lại ánh sáng và hy vọng cho những vùng bị thiên tai.
Nhiều đoàn thể xung phong, tích cực tham gia cứu giúp người dân trong vùng thiên tai.
Nhiều trung tâm mua sắm, khách sạn, nhà hàng, thương gia cá nhân, v.v. đã chung tay giúp đỡ để cung cấp miễn phí cho người dân.
Nhiều chiến sĩ nhân dân tham gia công tác cứu trợ bão, tìm kiếm cứu nạn, chuyển tiếp tế, dọn đường sau cơn bão. Họ mệt mỏi nhưng không hề chợp mắt.
Trên các đường phố, ngõ hẻm, bạn có thể thấy người dân giúp nhau dọn rác. Thậm chí có người còn tự phát giao “bữa ăn tình yêu” cho mọi người trong những ngày liên tiếp.
Trong trận chiến với siêu bão này, luôn có một điều gì đó mạnh mẽ khiến người ta phải rơi nước mắt… Đó là tình người.
Mỗi người làm việc chăm chỉ đều là anh hùng. Mặc dù họ đến từ các ngành khác nhau và có thân phận khác nhau. Nhưng họ đều có một mục tiêu chung là giúp mọi người vượt qua khó khăn.
Họ dùng hành động của mình để truyền tải tình yêu thương và sự ấm áp. Để giải thích thế nào là trách nhiệm và trách nhiệm, thế nào là lòng vị tha và sự cống hiến.
Chúng ta hãy bày tỏ sự kính trọng cao nhất đối với những người nổi dậy trong cơn bão và những người đã có những đóng góp quên mình cho mọi tầng lớp xã hội.
Chính sự cống hiến và nỗ lực của họ đã khiến chúng ta thêm tin tưởng rằng dù khó khăn đến đâu. Mọi người cũng có thể đoàn kết để vượt qua thảm họa và hướng tới một ngày mai tốt đẹp hơn.
Ánh sáng cuối cùng của ngọn nến đom đóm làm tăng thêm độ sáng của mặt trời và mặt trăng.
Trong giai đoạn đặc biệt như vậy, chúng ta cũng hy vọng rằng có nhiều người hơn nữa có thể tham gia và đóng góp vào việc khôi phục trật tự sản xuất, và sinh hoạt bình thường trở lại ở vùng bão miền bắc Việt Nam, theo cách tốt nhất có thể.
Cầu mong cho tình người sẽ tiếp thêm sức mạnh, giúp mọi người vượt qua cơn bão với niềm tin rằng sau giông tố trời sẽ nắng đẹp trở lại.
Cầu mong sao cho những khó khăn mất mát sẽ sớm qua đi. Để lại những ánh mắt ngời sáng niềm tin và hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn.
Bạn đã đi rồi, nhưng anh ấy lại ngốc nghếch chờ đợi bạn mãi…
Trong cuộc đời này, có thể sẽ có một người không luôn đồng hành với bạn, nhưng bạn thực sự muốn sống cùng với người ấy, đến nỗi bạn thường phải trả giá đắt trong tâm hồn.
Thế mới có cảm giác “Nếu đời chỉ như tiên cảnh, gió thu buồn quạt.”
Nghĩ lại, trong thế giới con người này, trong thế giới rộng lớn này. Luôn có người là nút thắt trái tim bạn mà bạn không thể tháo gỡ.
Luôn có người là vầng trăng cao mà bạn không thể nhìn đủ, luôn có một người là ước mơ tình yêu bất tận của bạn, luôn có một người là bạn.
Có những giọt nước mắt mê đắm không dứt, luôn có người là những vần thơ mờ mịt mà bạn không thể đọc hết, và luôn có người là những vần thơ ân tình mà bạn viết không xong.
Và sau hàng ngàn, hàng trăm vòng quay, bạn sẽ trở thành cơn gió trong nút thắt trái tim này, bạn sẽ ngập tràn trong nước mắt mê đắm, bạn sẽ là người trong giấc mơ si tình…
Bạn nhìn qua làn nước mùa thu trong bài thơ mờ mịt, bạn đang lưu luyến một hình dáng xưa.
Có lẽ chính những dấu vết chân thực theo năm tháng để lại, vẻ đẹp bình dị ngày đó khó tìm lại trên đời, đã khiến người ta như thế này, không thể không động lòng?
Tuy nhiên, có hàng vạn bông hoa trong mắt, và chỉ có hai hoặc ba trong số chúng đang nở rộ. Trên đời này, có bao nhiêu người có thể gặp được người mình muốn gặp trong số hàng ngàn người?
Không có sớm hơn một bước, cũng không có chậm một bước, cứ như vậy tình cờ.
Có nhiều người đàn ông và phụ nữ, nhiều số phận đã bị thời gian phung phí một cách tàn nhẫn.
Quá nhiều người vô duyên đứng lặng lẽ trong ánh đèn mờ ảo, bất chợt nhìn lại, nhưng không ai đợi ai.
Năm tháng nhìn lại, có những thứ không cần nhặt nhưng đã nằm sâu trong lòng, có người không cần nhớ nhưng lại lưu luyến…
Thỉnh thoảng nhớ lại thì cũng chỉ còn là ký ức.
Chân đi trên đất, dưới chân là mặt đất, ở đâu cũng có con đường. Chúng ta phải đi, có thể gồ ghề, có thể bằng phẳng.
Gồ ghề, như kinh nghiệm. Bằng phẳng, như hạnh phúc.
Ngắm nhìn lên bầu trời mây trôi, dường như có câu chuyện của chúng ta ẩn hiện trong từng đám mây? Câu chuyện của chúng ta, có phải nó cũng đang ở trên mây? Ngủ yên và bị phong ấn. Tình là mộng, luôn ngủ quên, mộng muộn màng.
Đây là một con đường, một con đường không thể đoán trước, một con đường không có điểm kết thúc, và một con đường định mệnh của cuộc đời.
Thời gian không thể đứng yên và chúng ta sẽ tiếp tục đi trên đường đời.
Tuy nhiên, chúng ta không cô đơn, không lẻ loi, bởi vì còn có những cảnh đẹp để chúng ta tận hưởng!
Trên đường, đừng quên ngắm cảnh ven đường. Ảnh hưởng của nó đối với chúng ta rất sâu sắc, cảm giác mà nó mang lại cho chúng ta thật tuyệt vời.
Cũng giống như chúng ta đang sống trên thế giới này, có quá nhiều cảnh vật để chúng ta nhớ, để chúng ta say…
Trên đường đời, có tình cảm gia đình, tình bạn, tình yêu, tình thầy trò, tình làng nghĩa xóm … Đủ thứ tình cảm ấy hòa quyện vào nhau tạo thành niềm an ủi duy nhất của chúng ta trên đường – cảnh.
Cảnh đẹp, và chúng ta phải nhìn cảnh vật đa dạng với một thái độ lạc quan.
Trên đường đời, chúng ta có thể không màng đến cuối đường, cuối đời.
Điều quan tâm hơn cả là khung cảnh bên đường. Đừng bỏ qua những cảnh đẹp trong cuộc sống chỉ vì bạn vội vàng. Ngay cả một bông huệ khiêm tốn cũng sẽ xoa dịu tâm hồn mệt mỏi của bạn bằng hương thơm.
Khung cảnh dù kín đáo đến đâu cũng sẽ là bến đỗ cho tâm hồn, ngay cả cây cổ thụ cũng là trụ cột tinh thần của bản thân.
Trên đường đời.
Dù con đường có dài bao nhiêu, chúng ta vẫn sẽ đi như mọi khi. Dù con đường có gập ghềnh thế nào, chúng ta cũng phải dành ra một khoảng thời gian để thưởng thức phong cảnh của cuộc hành trình.
Cho dù con đường có mệt mỏi thế nào, chúng ta vẫn giữ lấy một con đường, một trái tim lạc quan.
Ở giữa một mê cung của những con đường đầy hoa lá, có hai người cao tuổi đã sống bên nhau. Nhà của họ không phải là một lâu đài, nhưng tình yêu luôn nằm ở đó và nắm giữ họ mãi mãi bên nhau.
Vào cuối buổi chiều, bà lão ngồi xuống, nhìn chăm chú và lật từng trang ảnh của một album đặt trên bàn. Những bức ảnh của một thời đã qua …
Trong một sự thoải mái ấm cúng, trong không gian yên tĩnh.
Ông lão chuẩn bị những chiếc bánh nướng cho bữa ăn tối mô phỏng trên bếp lửa thấp. Có vẻ như họ không sợ chết, họ chờ đợi và không nói ra điều đó.
Tuy nhiên, dấu hiệu tầm nhìn tinh thần của họ đã bị sa sút. Và trong thế giới này đang lóe lên trong khoảnh khắc hiện tại, trước khi thời gian bị đóng băng mãi mãi.
Bà ngồi hát bên cây đàn piano, với những ngón tay không muốn cử động, một số biện pháp mà bà không đàn thêm được nữa. Vì vậy, bà dừng lại khoảnh khắc hạnh phúc này.
Họ ngồi xuống, mỗi người ngồi trên chiếc ghế của họ, dành thời gian của họ, cho nhau những ân sủng, nhấn mạnh những nỗ lực và giúp đỡ lẫn nhau.
Ông nghĩ đến thời điểm lúc bà còn trẻ đẹp … Bà nghĩ về thời điểm ông còn mạnh mẽ … Ông đặt một khúc củi vào lò sưởi, trong khi đó bà pha hai ly trà. Bà nắm tay ông và mỉm cười với ông, ông đáp lại bằng ánh mắt âu yếm.
Mặc dù tuổi tác của họ đã cao, nhưng hai người vẫn yêu nhau, họ yêu thương nhau một cách dịu dàng kể từ khi bắt đầu, và mãi mãi về sau.
Vào một buổi chiều mưa mùa thu, ông ngủ thiếp đi một cách bình yên trên ghế và khẽ mỉm cười. Giống như mỗi ngày, bà nằm trên chiếc ghế bên cạnh, bà nhìn ông và nắm lấy tay ông, bà trì hoãn một vài phút nữa.
Và họ mãi mãi bên nhau trong giấc ngủ bình yên, với nhịp điệu của tiếng mưa rơi mùa thu tháng 8.
Bất chợt, một cơn gió lướt qua nhành cây bên ngoài cửa sổ, gió buông lời ru êm dịu và cuốn theo hai chiếc lá vàng bay xa.
TRUYỆN NGẮN XUẤT BẢN CỦA TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ
………………………………………………………..
HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ!
Lạ thật! Tình yêu là điều kỳ diệu. Tình yêu không có ranh giới, năm tháng, thời gian và địa điểm. Người ta không chọn tình yêu, tình yêu chọn người.
Tình yêu làm cho kẻ ngốc trở nên khôn ngoan, và hiền nhân trở thành ngu ngốc … Nó thúc đẩy đam mê, phá hủy lý trí. Trong tình yêu đảo ngược mọi thứ. Tình yêu là hương vị đích thực của cuộc sống.
Nếu bạn có thiên đường tình yêu có kinh nghiệm – bạn đã thực sự sống!
Nhưng thế giới của anh ấy, không thuộc về quan điểm này. Anh muốn kết thúc và rời đi. Những bước chân không đủ để trở về phía trước vĩnh viễn, và cũng không muốn quay lại phía sau. Ở bên cánh cửa, dường như anh chạy vội vã từ bên trong chính mình, và thích thú để gió thổi bay đi mọi thứ …
Anh là một học sinh trung học nghèo, nhưng anh là một người hùng của cô. Anh ấy đã cứu cô thoát khỏi một vụ sàm sỡ của một gã thanh niên ở thời trung học. Và họ đã yêu nhau từ đó.
Sau đó, cuộc hẹn hò của họ tăng dần, mặc dù gia đình cô không chấp nhận anh ấy. Bố mẹ của cô đã hứa gã cô cho một người con rể giàu có, không phải là một người nghèo khổ như anh. Cô không có quyền hẹn hò với bất cứ ai, ngoài chàng rể giàu có kia.
Một quyết định ở lại nước ngoài để quên đi mọi thứ… Anh ấy được học bổng du học tại Mỹ. Sau khi tốt nghiệp đại học và ở lại nơi đây lập nghiệp đã hơn 20 năm.
Những ngày gần đây. Trên một cây cầu cũ thường xuất hiện một người đàn ông. Người đàn ông đứng lặng yên trên cây cầu, không biết anh ấy đang chờ đợi ai? Anh ta đứng ở đây trước khi trời tối, cho đến khi hoàng hôn buông xuống trên cây cầu cũ này.
Chạng vạng luôn cảm thấy ngắn ngủi. Nhưng mặt trăng dường như chậm lại.
Cho đến khi nào hoàng hôn luôn sinh ra những sự kiện kịch tính? Cho đến khi nào cây cầu cũ này trở thành một sân khấu luôn chứa đầy kỷ niệm.
Ôi! Cây cầu lạnh lẽo, trên dòng sông yên tĩnh. Một cặp thiên nga trưởng thành đang di chuyển …
Một người phụ nữ đi qua cây cầu, cô bắt gặp anh ta đứng ở đây vài lần. Cô suy nghĩ:
“Tại sao anh ta đến nơi đây?”
Người đàn ông đứng ở trên cây cầu cũ này, trước khi trời tối. Anh ấy luôn đến đúng giờ. Mặc dù anh biết rằng không ai chờ đợi anh. Chỉ có hình bóng của những bức tượng, ánh sáng cổ điển, tất cả đều tạo ra bóng tối, là sự im lặng đẹp nhất đối với anh ta.
Cô bước đến, cô tò mò hỏi:
“Tại sao anh luôn đến đây?”
Anh trả lời: “Tôi thích đến đây để nhớ về ký ức, tôi mặc kệ cho hoàng hôn di chuyển.”
Cô im lặng một lúc. Mùi của lá cây, mùi gỗ và không khí mát lạnh của gió từ dòng sông. Khiến cô có cảm giác dễ chịu.
“Anh có kỷ niệm gì ở đây?” Cô tiếp tục trò chuyện.
“Tất nhiên là một người phụ nữ, đức hạnh và xinh xắn.” Anh nói.
Cô nhắm mắt lại trong vài giây, cô thoáng buồn.
Anh ấy hỏi cô: “Cô có ký ức ở đây không?”
“Câu hỏi của anh không nhất thiết phải trả lời.” Cô nói.
Anh mỉm cười chua chát:
“Tôi biết, mọi người đến đây đều phải có ký ức. Ký ức thực sự là vũ khí phi thường để giết thời gian nằm ngoài vòng tròn của quá khứ. Và cô có muốn chia sẻ kỷ niệm với tôi không?”
“Một lần nữa câu hỏi của anh có vẻ sáo rỗng.”
Trong một khoảnh khắc, người đàn ông im lặng. Nhưng người phụ nữ đột nhiên cười vui vẻ:
“Không cần phải quá cứng nhắc. Chúng ta chỉ cần một mảnh hoàng hôn để hiểu nhau về một ký ức.”
“Đừng quá kịch tính.”
Và họ cười lớn, với một giọng điệu khác. Ngay lập tức họ trông rất quen. Giống như một cặp tình nhân vừa mới tái hợp sau tất cả thời gian dài đã bị chia cách.
Và họ tiếp tục trao đổi với nhau, chia sẻ ý kiến, cho đến khi hoàng hôn đến.
“Chúng ta biết, để biết nhau, chúng ta không cần biết tên. Hay nhìn chằm chằm vào nhau. Một lần nữa nhu cầu duy nhất của chúng ta là ngôn ngữ.” Anh ấy nói.
Trong một khoảnh khắc, bầu không khí dường như yên tĩnh.
Người đàn ông hỏi: “Có vẻ như cô vẫn thực sự chưa hiểu?”
Cô trả lời: “Không. Làm sao tôi có thể hiểu được. Tôi không thể nhìn thấy hoàng hôn, hay sự ra đi của người tôi yêu trong quá khứ.”
Người đàn ông áp hai tay vào phía lang can của cây cầu. Anh cúi đầu về phía dòng sông, với tất cả những ký ức chảy ra từ đôi mắt anh. Anh gỡ chiếc kính mắt ra và quay về phía cô.
Người phụ nữ sững sờ khi nhận ra anh ấy chính là người yêu cũ của mình. Cô không biết rằng anh ấy đã trở về nước và âm thầm tìm kiếm cô. Anh đã nhìn thấy cô mấy lần đi ngang qua cây cầu kỷ niệm này.
Chừng nào hoàng hôn còn tiếp tục di chuyển, cây cầu cũ này sẽ luôn là mối liên kết giữa ký ức Và hôm nay, hoàng hôn đã thực sự rơi vào hai cặp mắt đó.
Cô bậc khóc, anh bước đến vài bước nhưng khựng lại:
“Em có hạnh phúc không?”
Cô gật đầu và nói trong nước mắt: “Nhưng em vẫn luôn nhớ anh.”
Người đàn ông có vẻ bối rối. Anh ngước nhìn lên bầu trời và cố nén cảm xúc.
Cô nín khóc và hỏi anh: “Anh lập gia đình rồi phải không?”
“Anh có gia đình rồi.” Anh cười nhẹ và trả lời.
Họ chia sẻ sự ấm áp dưới buổi tối thân thiện. Có một con chim vỗ cánh, rồi bay đi. Ánh đèn trên cây cầu cũ này cũng tạo ra ánh sáng, tăng thêm sự ấm áp cho hai người yêu nhau gặp lại.
Có phải hoàng hôn sắp kết thúc? Có lẽ em phải đi về. Người phụ nữ nói.
Người đàn ông trả lời: “Tất nhiên.” Nhưng anh ta vẫn bối rối: “Tại sao hoàng hôn kết thúc nhanh như vậy?”
Họ đứng nhìn nhau thêm giây lát. Người phụ nữ bước đi, bỏ mặc người yêu cũ đứng lặng yên nơi cây cẩu cũ đầy kỷ niệm. Trước khi hoàng hôn bắt đầu kết thúc.
Anh và cô đều lạc lối trong sự trống rỗng của buổi chiều mùa hè. Đại Dương thuần khiết, dường như xoa dịu những trái tim bị thâm tím của họ.
Họ ngồi trên một băng ghế hướng ra biển. Chỉ có những dấu hiệu của thời gian trên khuôn mặt của cô ấy, đã đưa anh ta trở lại thực tại của khoảnh khắc hiện tại và tình yêu của họ.
Như thường lệ, anh đợi cô ấy nói chuyện. Ngay cả khi những lời nói đó đôi khi tàn nhẫn, thì sự im lặng của cô thậm chí anh ta không thể chịu nổi.
Đối mặt với Đại Dương, ánh mắt nhìn của cô cố định trên sóng nơi có người lướt trượt, cô vẫn bất động.
Anh gọi tên cô ấy nhẹ nhàng. Cô quay đầu về phía anh. Anh không nhìn thấy đôi mắt của cô. Cặp kính che giấu cái chớp mắt của cô, anh đoán như vậy.
Anh đứng lên và nói:
“Đi, chúng ta sẽ đến quán cà Phê hoặc đi ăn kem?”
Cô gái chậm rãi đứng lên và đi theo anh. Trọng lượng cơ thể của cô trở nên nhẹ nhàng, giống như làn gió biển chạy dọc bờ biển. Anh nắm tay cô như mọi khi.
Bước chân của họ đã hướng dẫn họ đến sân thượng của quán cà phê. Anh muốn thưởng thức giây phút yên bình này, trong khi anh cố gắng không nghĩ đến những gì đang xảy ra với họ.
Một luồng ánh sáng nhẹ thổi bay chiếc khăn lụa hoang dã mà cô đeo quanh cổ cô vẫn thon thả. Váy của cô thỉnh thoảng bám vào đôi chân gầy và đôi giày màu xanh. Đôi môi cô tách rời nhẹ nhàng như thể để nói những từ không xuất hiện nữa.
Họ ngồi bên cạnh nhau trên sân thượng của quán cà phê; cuộc sống lan rộng trước mắt họ như để chế giễu anh và cô. Bên bờ biển là những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa trên cát trắng. Những người lớn lo canh giữ con cái của họ theo từng vị trí.
Anh không dám thực sự nhìn cô ấy. Anh sợ đọc được trong mắt cô ấy những gì làm tổn thương anh. Khoảng cách xa dần đang nằm trong đôi mắt của cô? Anh biết cô ấy sẽ vắng mặt ở nơi đây.
Khi người bồi bàn bước đến, cô muốn có một dĩa cơm thịt nướng. Anh cũng gọi món ăn giống như cô. Họ có những sở thích gần giống như nhau và đã mở rộng sự hiểu biết hoàn hảo của nhau.
Nhưng sau buổi chiều hôm ấy, cuộc sống của họ bắt đầu chia đôi. Họ có ngã rẽ riêng của họ.
Cô gái đã ra đi, xa Quê Hương và không quên mang theo chiếc khăn lụa quàng cổ hoang dã mà anh ta đã tặng cho cô. Cô mãi mãi yêu thành phố biển nơi cô chào đời. Có những buổi hoàng hôn tuyệt đẹp và mỗi buổi sáng sớm tuyệt vời!
Và anh ta luôn nhớ về nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của cô gái ấy. Anh vẫn nhớ mùi hương quen thuộc và bước chân nhẹ nhàng của cô.
Mặc dù đó chỉ là một ảo tưởng trêu chọc, ảo tưởng của sự vỡ mộng … Và dấu vết trên cát ngay lập tức đã bị xóa bởi làn sóng quên lãng.
Trong một thung lũng hẻo lánh tắm mình trong ánh sáng mờ nhạt của bầu trời đêm, được tô điểm bởi những tia sáng thiên đường.
Có một người phụ nữ trẻ. Cô ấy nổi tiếng không chỉ vì vẻ đẹp mà còn vì lòng tốt tỏa sáng như mặt trời buổi sáng. Giữa ốc đảo yên tĩnh đó, trái tim một chàng trai đập rộn ràng với niềm hy vọng tìm được tình yêu đích thực.
Cô trải qua những ngày tháng của mình giữa hoa và suối. Sáng tác những bài hát được gió thổi qua những ngọn đồi và thung lũng.
Giọng nói của cô là lời thì thầm ngọt ngào xoa dịu tâm hồn. Và giai điệu của cô là những bí mật được giao phó cho thiên nhiên.
Bất chấp sự thanh thản của cô, một khao khát sâu sắc vẫn tồn tại trong cô. Mong muốn chia sẻ thế giới nội tâm của mình với một người đặc biệt.
Cách đó không xa, tại một ngôi làng giữa những ngọn đồi. Chàng trai là một thợ rèn trẻ với đôi bàn tay rắn chắc và đôi mắt ấm áp, đang miệt mài rèn các nguyên tố thép và bạc. Anh là một nghệ nhân có danh tiếng.
Một buổi sáng, khi sương còn đọng trên mặt đất, định mệnh đã gắn kết cuộc đời họ.
Anh, đang tìm kiếm nguồn cảm hứng cho một tác phẩm độc đáo, đã mạo hiểm băng qua thung lũng và tình cờ gặp được cô.
Khi nghe bài hát của cô, anh bất động:
“Bạn là ai, người mang giọng hát làm dịu cơn bão?” Anh hỏi với giọng run rẩy.
“Tôi là con gái của vùng đất này.” Cô đáp lại với nụ cười phản ánh sự thuần khiết của dòng suối trong suốt.
“Còn bạn, du khách, điều gì đã đưa bạn đến miền cô đơn của tôi?”
“À, tôi ở ngôi làng bên kia, tôi đang tìm kiếm vẻ đẹp cho tác phẩm của mình. Nhưng tôi đã tìm thấy thứ gì đó còn hơn thế nữa trước mắt tôi.”
Anh thú nhận, với vẻ kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt.
Từ đó, họ bắt đầu một mối liên kết gắn bó với nhau. Ngày này qua ngày khác, trong những cuộc gặp gỡ và trò chuyện tình cờ kéo dài cho đến khi những ngôi sao nói lời tạm biệt với bầu trời.
Họ khám phá ra những thế giới của nhau. Những lãnh thổ chưa biết, chỉ có thể được khám phá thông qua cái nhìn hiểu biết và trái tim rộng mở.
Một buổi chiều, khi hoàng hôn biến đường chân trời thành màu cam. Cô đưa anh đến địa điểm yêu thích của mình. Một khu đất trống bí mật nơi những con đom đóm nhảy múa trong màn trình diễn ánh sáng và phép thuật.
“Đây là nơi trú ẩn cá nhân của tôi, bây giờ nó cũng là của anh.” Cô nói với anh.
Anh cảm động trước cử chỉ đó và lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ tặng cô.
“Dành cho em, cô gái thân yêu.” Anh thì thầm.
Bên trong là một chiếc trâm bạc tinh xảo, có hình một bông hoa dại và một trái tim.
Ngày tháng nối tiếp nhau, như một dòng chảy không thể ngăn cản.
Tin tức về tình yêu của họ bắt đầu lan truyền và giống như trong bất kỳ câu chuyện hay nào, một thử thách bất ngờ đã sớm ập đến.
Một nhà sưu tập nghệ thuật, người đã nghe nói về tài năng của chàng trai.
Nhà sưu tập nghệ thuật giàu có kia đã đề nghị chàng trai trẻ chuyển đến một thành phố khác, về làm việc cùng ông. Ông hứa hẹn cho chàng trai một sự nghiệp vững chắc.
Với trái tim bị chia cắt giữa tình yêu dành cho cô gái và những lời hứa hẹn về một tương lai thịnh vượng.
Chàng trai phải đối mặt với ngã rẽ, sẽ thử thách sự phản kháng tình yêu của anh.
“Cô gái thân yêu của anh, cuộc đời cho anh một con đường vàng, nhưng con đường không có em giống như bầu trời không có sao.”
Anh tâm sự với cô trong một đêm thổ lộ và chia sẻ nỗi sợ hãi.
Cô gái nói với giọng dịu dàng:
“Anh, tình yêu của em. Hãy theo đuổi sự nghiệp trước.
Anh biết rằng em phải đi theo tiếng gọi của định mệnh. Tình yêu của anh sẽ đi cùng em, bất kể khoảng cách.”
Vẫn chưa biết tương lai sẽ ra sao, họ cam kết chung thủy và một tình yêu vượt qua thử thách của thời gian và không gian.
Anh rời đi vào lúc bình minh, với lời hứa về một cuộc đoàn tụ khắc sâu trong tâm hồn. Và niềm tin chắc rằng tình yêu đích thực không có rào cản.
Nhiều tháng trôi qua, những bức thư tình giữa hai người yêu nhau đã giữ cho nhau ngọn lửa ấm áp.
Niềm đam mê nghệ thuật của anh ngày càng nảy nở, nhưng nỗi trống trải khi không có cô bên cạnh lại là một mùa đông lạnh giá trong lòng anh.
Trong khi đó, cô mở rộng giọng hát của mình vượt ra ngoài thung lũng, là nguồn cảm hứng của các nhà thơ và những kẻ mộng mơ. Nhưng trong giai điệu của cô luôn ẩn chứa nỗi u sầu nói về tình yêu đầy hy vọng.
Một tình huống khác xảy ra. Con gái duy nhất của nhà sưu tập tỷ phú đã trót yêu chàng thợ rèn trẻ này.
Người cha muốn gã con gái cho anh và hứa sẽ cho anh thừa hưởng một khối gia tài khổng lồ.
Tuy nhiên, chàng trai trẻ này đã từ chối ngay lập tức. Anh luôn nhớ đến cô gái nơi có nhiều ngọn đồi, vùng sương mù và cô đơn ấy.
Vào một đêm đặc biệt đầy sao, khi mặt trăng lên đến đỉnh cao.
Cô bước đến khu vực bí mật của mình:
“Anh, anh ở đâu, người thợ rèn yêu quý của em?”
Cô thì thầm với gió, nhắm mắt lại để cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của người mình yêu.
Và chính lúc đó không khí trở nên lạnh hơn và một bóng người hiện ra trong bóng tối.
Đó là anh, với đôi mắt lấp lánh cảm xúc và trên tay anh là một tác phẩm tinh xảo nhất. Một mặt dây chuyền hình trái tim, đang đập với sự rực rỡ của các ngôi sao.
«Anh đã trở lại, cô gái của anh. Bởi vì danh tiếng hay vận may nào cũng không thể thay thế khi có em bên cạnh. Mặt dây chuyền này là biểu tượng cho sự cam kết vĩnh cửu của anh.”
Anh tuyên bố khi sự im lặng của màn đêm tràn ngập tình yêu không thể kìm nén.
Sau những cái ôm, những nụ hôn và những giọt nước mắt tìm lại được tình yêu. Họ đã chia sẻ những trải nghiệm, những niềm vui và nỗi buồn đã hình thành nên tâm hồn họ nhiều hơn.
Và trong sự hòa hợp của cuộc sống, họ đã tìm thấy sức mạnh để xây dựng một tương lai. Trong đó những ước mơ của cá nhân họ, sẽ đan xen với tình yêu có khả năng vượt qua mọi thử thách.
Lại một lần nữa tràn ngập những bài hát và kim loại chạm khắc, tiếng cười và sự hoà hợp.
Xung quanh họ, thiên nhiên dường như đang ca ngợi sự kết hợp của hai sinh vật có số phận được đánh dấu bởi các vì sao.
Trong thế giới văn chương rộng lớn, có những người không chỉ là cây bút tài hoa mà còn là ngọn đèn soi đường cho những tâm hồn trẻ đang tìm kiếm tiếng nói của mình. Nguyễn Ngọc Châu, dịch giả giàu kinh nghiệm từ Hải Phòng, là một trong những người như thế.
Ông không chỉ am hiểu sâu sắc về ngôn từ và văn hóa, ông còn sở hữu một tấm lòng bao dung. Sẵn sàng dang rộng cánh tay giúp đỡ những cây bút non nớt trên hành trình khó nhọc tìm kiếm bản sắc riêng. Nhà văn Nguyễn Ngọc Châu không chỉ đưa ra những lời góp ý tinh tế mà còn kiên nhẫn dìu dắt, truyền cảm hứng để mọi người không bỏ cuộc.
Ông không xem sự giúp đỡ là công việc, mà là niềm vui được chia sẻ. Ông luôn tin rằng mỗi câu chuyện, dù nhỏ bé, đều có giá trị và xứng đáng được lắng nghe. Lòng tốt của ông như một dòng suối mát lành giữa cuộc đời nhiều bon chen, giúp những tâm hồn trẻ tìm thấy sự vững vàng và niềm tin vào chính mình.
Những cuốn sách được in ấn, những giấc mơ được thực hiện, đều mang dấu ấn của lòng tốt và sự tận tâm ấy. Nguyễn Ngọc Châu là minh chứng sống cho thấy rằng trong cuộc sống, ngoài tài năng, thì lòng nhân hậu và sự sẻ chia mới là điều làm nên giá trị bền lâu.
Những ai từng nhận được từ ông một lời chỉ dẫn, một lần biên tập, một bản dịch – đều không thể không nhớ. Bởi đó là sự chỉn chu đến tận cùng. Là chữ nghĩa đi từ tim đến chữ, rồi từ chữ trở về tim.
Dịch không chỉ là chuyển ngữ — đó là chuyển tâm, chuyển hồn của tác giả này đến bạn đọc khác, của nền văn hóa này sang một thế giới khác. Và ông làm điều đó với một lòng thành kính không phô trương, như thể đang nâng niu từng hạt cát bé nhỏ trong đại dương ngôn từ.
Chúng ta đang sống trong thời đại vội vã, nơi người ta dễ bỏ qua một dấu chấm, một lỗi chính tả, một bản dịch ẩu… Nhưng ông thì không. Ông tin vào sự cẩn trọng. Tin rằng chữ viết là hình bóng của người. Và nếu làm văn chương, thì phải yêu chữ như yêu người – một cách đầy trách nhiệm, đầy tôn trọng.
Lòng tốt của ông không cần đền đáp. Nhưng lòng tốt gieo đúng chỗ, sẽ được nảy mầm.
Nguyễn Ngọc Châu – người mang lòng tốt đi qua văn chương như một ngọn đèn soi sáng cho thế hệ sau.
Dịch giả Nguyễn Ngọc Châu là một nhà văn và dịch giả người Việt Nam, sinh năm 1948 tại Nam Định. Hiện ông sinh sống và làm việc tại Hải Phòng. Ông là hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng và là biên tập viên phụ trách mục truyện ngắn trên website Văn Thơ Việt.
Trong sự nghiệp của mình, Nguyễn Ngọc Châu đã dịch nhiều tác phẩm văn học từ các ngôn ngữ khác sang tiếng Việt. Đồng thời cũng sáng tác các tác phẩm văn xuôi và thơ. Ông đã tham gia và đạt giải thưởng trong các cuộc thi văn học, như cuộc thi “60 năm Giáo dục Hải Phòng” năm 2005, với hai bài thơ đạt giải A và hai truyện ngắn đạt giải B và C.
Ngoài công việc dịch thuật và sáng tác, Nguyễn Ngọc Châu còn có các tác phẩm thơ được đăng trên một số báo, tạp chí và các website văn học. Ông cũng là tác giả của nhiều cuốn sách, bao gồm cả các tác phẩm dịch và sáng tác của riêng mình.
Với sự nghiệp đa dạng và đóng góp cho nền văn học Việt Nam, Nguyễn Ngọc Châu đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả và cộng đồng văn học.