TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

OSCAR TRÊN SÂN CỎ

Chiều nghiêng nắng, Oslo khoác lên mình một tấm áo nắng vàng ươm như mật ong vừa rót. Gió nhẹ lướt qua những hàng cây. Những dải cờ phấp phới bay quanh sân vận động Ekeberg Oslo. Norway Cup 2025 – từ khắp nơi trên thế giới – đang đến hồi rộn ràng nhất.

Có Cậu bé gốc Việt Oscar , sinh ra và lớn lên giữa hai nền văn hoá. Đang bước đi trên thảm cỏ xanh mướt, tay nắm chặt tay một cầu thủ nổi tiếng. Không chút ngần ngại, không một dấu lặng trong ánh mắt, Oscar sải bước thật hiên ngang, như thể chính cháu là một phần tự nhiên của sân khấu ấy – của thế giới ấy.

Ánh nắng chiếu lên gương mặt cậu bé, làm đôi mắt cười càng thêm long lanh.

Đôi bàn tay nhỏ xíu nắm tay người hùng trong lòng mình – vững chãi, tin tưởng và đầy ngưỡng mộ.

Cả khán đài như dịu đi, hàng ngàn ánh mắt nhìn về hướng sân cỏ.

Các cháu nhỏ và các cầu thủ trong một khoảnh khắc yên bình và trong trẻo lạ lùng.

Trên sóng TV2, hình ảnh ấy được phát sóng khắp đất nước, với tiếng reo khẽ vang lên.

Norway Cup năm nay, không phải là về bóng lăn hay tỉ số. Mà là

niềm vui bằng một bước chân nhỏ của Oscar, cả gia đình được bước vào một kỷ niệm không bao giờ quên.

*****

OSCAR TRÊN SÂN CỎ

Chiều Oslo nắng vàng như rót mật.

Tivi bừng lên giây phút rạng ngời.

Oscar – cậu bé thân thương ấy.

Dắt tay cầu thủ bước nhẹ nhàng.

Tay trong tay, mắt cười rạng rỡ.

Bao ánh nhìn trìu mến dõi theo.

Trên sóng TV2 có hình ảnh cháu.

Cả nhà nội ngoại rộn niềm vui.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ

KỊCH BẢN SÂN KHẤU: CHUYỆN TÌNH NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ

THỂ LOẠI: Tâm lý tình cảm, kịch tính THỜI LƯỢNG: 50 phút.

NHÂN VẬT:

*Hằng: Người đàn bà cũ, sống một mình, sâu sắc, từng trải.

*DŨNG: Người đàn ông năm xưa, từng yêu Hằng, đã có gia đình.

*Ly: Con gái Linh, 20 tuổi, sinh viên y khoa, yêu thương mẹ, tò mò về quá khứ của mẹ.

MÀN 1: MƯA TRÊN VAI NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ

(Công viên chiều mưa. Một chiếc ghế đá, đèn vàng nhạt. Hằng ngồi một mình, khoác áo mưa mỏng, lặng lẽ nhìn ra xa. Nhạc nền nhẹ, tiếng mưa rơi…)

Hằng (độc thoại): Mưa vẫn rơi… Ngày xưa, em thường đứng bên anh để trú mưa, những cơn mưa bất chợt. Rồi ngày cuối mình chia tay nhau, cũng một cơn mưa nhòe mắt. Có điều… ngày ấy em còn trẻ. Còn bây giờ, chỉ có vai em còn nhớ mưa rơi.

(Ly bước đến, che dù. Đến bên mẹ.)

Ly: Mẹ! Sao mẹ ngồi đây? Lạnh lắm.

Hằng: Ừ, mẹ chỉ ngồi một chút thôi… Nghe tiếng mưa mà thấy lòng mình dịu hơn.

Ly: Mẹ lại nhớ chú ấy à? Người đàn ông mà mẹ hay viết trong sổ tay?

Hằng: Con tò mò quá đấy. (Mỉm cười.) Đó là… một người từng làm mẹ khóc rất nhiều.

Ly: Nhưng con thấy mẹ vẫn viết… Vậy là mẹ chưa bao giờ quên?

Hằng: Không phải không quên, mà là… không cần quên. Mẹ chỉ học cách sống tiếp.

(Ánh sáng mờ dần, tiếng mưa lớn hơn. Chuyển cảnh.)

MÀN 2: QUÁ KHỨ KHÔNG NGỦ YÊN

(Quán cà phê cũ, bàn gỗ, đèn vàng. Hằng ngồi chờ. Dũng bước vào, tay run nhẹ.)

DŨNG: Hằng… Em vẫn như xưa.

Hằng: Anh thì khác. Nhìn anh có vẻ… đã đi xa.

DŨNG: Anh không biết bắt đầu thế nào…

Hằng: Vậy thì đừng bắt đầu. Chúng ta chỉ là hai người cũ gặp nhau giữa một chiều cũ.

DŨNG: Anh xin lỗi. Năm đó… anh đã chọn cách hèn nhát.

Hằng: Không, anh chỉ chọn con đường khác. Mỗi người đều có quyền lựa chọn.

DŨNG: Nhưng anh vẫn nghĩ về em. Nhất là mỗi lần trời mưa…

Hằng: (Đứng lên, nhìn thẳng) Vậy em là gì? Một cơn mưa ký ức, hay một vũng nước anh né qua?

DŨNG: Không! Em là điều đẹp nhất mà anh từng có. Nhưng anh đã không đủ can đảm…

Hằng: Em không trách anh. Em chỉ buồn… vì mình đã thương nhau thật lòng, mà vẫn lạc mất nhau.

(Sự im lặng kéo dài. Hằng ngồi lại, giọng dịu hơn.)

Hằng: Anh có hạnh phúc không?

DŨNG: Có. Một kiểu hạnh phúc tròn vai. Nhưng không đủ sâu…

Hằng: Em hiểu. Vì em cũng thế. Sống tốt, sống đủ, nhưng không đủ đầy.

(Ánh sáng chuyển tối. Nhạc nền nhẹ. Cả hai ngồi lặng lẽ nhìn mưa rơi…)

MÀN 3: CHUYỆN TÌNH CŨ TRONG NGÀY MỚI

(Căn phòng nhỏ. Ly ngồi đọc cuốn sổ tay cũ của mẹ. Hằng bước vào, tay cầm ly trà nóng.)

Ly: đọc lớn: “Nếu có kiếp sau, tôi vẫn chọn yêu người ấy. Nhưng lần này, tôi sẽ không chờ.”

Mẹ viết câu này cho ai vậy?

Hằng: Cho một người… đã từng là cả tuổi trẻ của mẹ.

Ly: Mẹ có hối hận không?

Hằng: Không. Vì yêu, chưa bao giờ là điều để hối tiếc. Chỉ là, mẹ từng mong… giá như mình đủ mạnh mẽ hơn.

Ly: Con thương mẹ lắm. Nhưng con cũng cảm ơn mẹ… vì nhờ tình yêu đó, con học được cách yêu chân thành.

(Hằng ôm con gái, có vài giọt lệ rơi xuống từ ánh mắt.)

Hằng: Cảm ơn con, vì đã đến trong đời mẹ.

(Đèn chuyển sang sân bay. Hằng kéo vali, đi chậm rãi. Dũng xuất hiện từ hướng ngược lại. Họ đi qua nhau nhưng không quay lại. Họ không nhìn thấy nhau.)

DŨNG (độc thoại): Nếu có thể làm lại, anh sẽ chọn em.

Hằng (độc thoại): Nếu được chọn lại, em vẫn muốn yêu anh – một lần thôi cũng đủ.

(Đèn tối dần. Mưa rơi nhẹ. Nhạc nền dâng lên.

LỜI KẾT: Giọng đọc nhẹ vang lên, hòa trong tiếng mưa và nhạc nền êm dịu):

“Chuyện tình xưa như đóa hoa khô giữa trang sách cũ. Vẫn giữ nguyên hương dù thời gian đã phủ bụi mờ.

Người đàn bà ấy từng yêu – bằng cả tuổi thanh xuân không hối tiếc. Và trong từng cơn mưa rơi… tim vẫn khe khẽ gọi một tên xưa. Không phải để mong chờ. Chỉ để biết rằng, có một tình yêu đã từng rất thật.”

………………………………………………………………………………………………………………………..

TRUYỆN NGẮN: CHUYỆN TÌNH NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ

Chiều mưa. Công viên ướt đẫm tiếng thời gian rơi. Trên chiếc ghế đá cũ kỹ, dưới ánh đèn vàng nhạt và tấm áo mưa mỏng, người đàn bà ngồi lặng yên, ánh mắt trôi về xa xăm – nơi những cơn mưa của ký ức chưa từng tạnh.

Mưa rơi nhẹ trên vai người đàn bà cũ.

Câu chuyện tình xưa mục nát trong tim.

Một thời yêu thương, một thời lặng im…

Chỉ còn tiếng mưa ru tình cũ ngủ yên.

Hằng khẽ rùng mình khi gió lùa qua kẽ áo.

Mưa vẫn rơi, như rơi vào miền ký ức, nơi cô từng đứng cạnh Dũng dưới mái hiên trường cũ – một thời ngỡ đã quên.

Cũng một chiều mưa như thế, anh buông tay cô – không một lời hứa hẹn.

“Có điều… ngày ấy em còn trẻ. Còn bây giờ, chỉ có vai em còn nhớ mưa rơi.” Cô thầm nghĩ.

Ly, con gái cô, xuất hiện bất ngờ cùng cây dù nhỏ.

– Mẹ! Sao mẹ ngồi đây? Lạnh lắm.

– Ừ, mẹ chỉ ngồi một chút thôi… Nghe tiếng mưa mà thấy lòng mình dịu lại.

– Mẹ lại nhớ chú ấy à? Người đàn ông mẹ hay viết trong sổ tay?

Hằng mỉm cười, không phủ nhận.

– Đó là… một người từng làm mẹ khóc rất nhiều.

– Nhưng mẹ vẫn viết về chú ấy. Vậy là chưa bao giờ quên?

– Không phải không quên… mà là không cần quên. Mẹ chỉ học cách sống tiếp.

*****

Vài ngày sau, Hằng nhận được tin nhắn. Một cái tên tưởng như đã ngủ quên trong trí nhớ: Dũng. Người đàn ông của những ngày mưa xa xưa, giờ hẹn gặp cô tại quán cà phê.

Ánh đèn vàng vẫn đổ bóng lặng lẽ. Chỉ có đôi bàn tay của Dũng, run nhẹ khi nâng ly cà phê.

– Hằng… Em vẫn như xưa.

– Anh thì khác. Nhìn anh có vẻ… đã đi xa.

Giữa họ là một khoảng lặng không thể gọi tên. Không oán trách. Không giận hờn. Chỉ là một thời tuổi trẻ đã trôi qua mà không ngoảnh lại.

– Anh xin lỗi. Năm đó, anh đã chọn cách hèn nhát.

– Không, anh chỉ chọn con đường khác. Mỗi người đều có quyền lựa chọn.

Có những người chỉ đi ngang đời ta một lần.
Nhưng lại khiến ta nhớ suốt cả đời còn lại.
Có những tình yêu không nở thành hoa.
Chỉ là hạt mưa, lặng rơi trong ký ức.

– Anh có hạnh phúc không? – Hằng hỏi.

– Có. Một kiểu hạnh phúc tròn vai. Nhưng không đủ sâu…

– Em hiểu. Vì em cũng thế.

Họ không còn là những người trẻ sẵn sàng yêu bất chấp. Giờ đây, họ đã học cách sống trong sự không trọn vẹn. Hằng rời đi, không một lời hẹn gặp lại.

Một hôm, Ly tìm thấy cuốn sổ tay cũ của mẹ. Cô lật từng trang, đọc những dòng chữ nghiêng nghiêng:

“Nếu có kiếp sau, tôi vẫn chọn yêu người ấy.

Nhưng lần này, tôi sẽ không chờ.”

– Mẹ viết câu này cho ai vậy? Ly hỏi khi Hằng bước vào, tay cầm ly trà nóng.

– Cho một người… đã từng là cả tuổi trẻ của mẹ.

Ly ngả đầu vào vai mẹ:

– Mẹ có hối hận không?

– Không. Vì yêu chưa bao giờ là điều để hối tiếc.

Thanh xuân là một chuyến tàu không vé khứ hồi.

Ai đó đã xuống trước ga…

Nhưng mẹ vẫn mang theo bóng hình người ấy.

Trong từng cơn mưa đi qua.

– Con thương mẹ qúa. Nhưng con cũng cảm ơn mẹ… vì nhờ tình yêu đó, con học được cách yêu chân thành. Ly nói.

(Hằng ôm con gái, có vài giọt lệ rơi xuống từ ánh mắt.)

Hằng nói:

– Cảm ơn con, vì đã đến trong đời mẹ.

Sáng sớm. Sân bay mờ sương. Hằng kéo vali, bước chậm rãi về phía cổng. Dũng cũng vừa bước đi theo hướng ngược lại. Họ không nhìn thấy nhau.

Nhưng trái tim cả hai đều khe khẽ vang lên điều chưa từng nói:

– Nếu có thể làm lại, anh sẽ chọn em.

– Nếu được chọn lại, em vẫn muốn yêu anh, một lần thôi cũng đủ.

Bạn biết đấy!

Chuyện tình xưa như đóa hoa khô giữa trang sách cũ.

Vẫn giữ nguyên hương dù thời gian đã phủ bụi mờ.

Người đàn bà ấy từng yêu – bằng cả tuổi thanh xuân không hối tiếc.

Và trong từng cơn mưa rơi… tim vẫn khe khẽ gọi một tên xưa.

Không phải để mong chờ – chỉ để biết rằng. Có một tình yêu đã từng rất thật.

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway

 MÙA THU RỤNG LÁ

Em buông tay như cách thu rụng lá.
Không trách trời, chẳng oán gió vô tâm.
Tình yêu ấy – từng xanh như vòm lá.
Giờ rụng rồi… là hết nửa âm thầm.

Em không khóc – cũng chẳng cần lý lẽ.
Vì đã yêu nên hiểu cả được – thua.
Một người giữ, một người buông rất khẽ.
Mà thành ra… kẻ cũ giữa sương mưa.

Ngày anh đến, tim em như thắp lửa.
Ngày anh đi, em học cách âm thầm.
Mỗi nhịp thở, nhói lên điều chưa nói.
Mỗi nụ cười – là một vết trong tâm.

Em vẫn sống, vẫn cười như thuở trước.
Chỉ khác là – chẳng đợi nữa người quen.
Không đếm nữa những lần mưa trở gió.
Không mong gì – ngoài những sáng bình yên.

Em buông tay như thu buông sắc lá.
Không vội vàng, chỉ khẽ khàng, nhẹ thôi.
Chuyện đôi ta – cất vào miền đã cũ.
Dẫu từng thương… cũng đành hóa mây trôi.

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway

EM ĐI QUA

Em đi qua những ngày thơ ngây đó.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Nắng trên vai hong khô màu mắt nhớ.
Mà tim còn giữ chút gì thiết tha.

Em đi qua một mùa xanh vội vã.
Lời yêu đầu anh chưa kịp nói ra.
Cơn gió nhẹ cũng làm tim xao xác.
Nhặt cánh hoa rơi, lòng bỗng se sầu.

Em đi qua những chiều mưa rất nhẹ.
Nhớ một thời phố nhỏ đã có anh.
Chỉ để lại dư âm miền thương cũ.
Giấc mơ nào còn đọng phía trời xanh.

Em đi qua một thời yêu rất thật.
Rồi giật mình… thương ký ức hôm qua.
Có ai biết trên đường đời phía trước.
Có ai còn nhắc những tháng năm xa.
…………………………………………………………..
EM ĐI QUA
Em đi qua những chiều mưa rất nhẹ.
Bước chân mềm trên phố nhỏ không anh.
Lá chạm đất buồn run theo gió khẽ.
Mưa giăng đầy như lạc giữa mong manh.

Em đi qua những hàng cây ướt lạnh.
Nghe lòng mình thổn thức một màu xưa.
Phố vẫn thế, chỉ lòng em trống vắng.
Tiếng mưa rơi hay tiếng gọi ngày mưa.

Em đi qua mùa thu buồn rất nhẹ.
Áo chưa phai màu kỷ niệm năm nào.
Có một thoáng mưa vô tình đọng lại.
Ướt mi ai trong một giấc chiêm bao.

Em đi qua những ngày thương rất khẽ.
Giữ trong tim từng giọt nhớ không lời.
Dẫu chẳng nói, mưa buồn đâu có biết.
Rằng có người còn tiếc một thời xa…
……………………………………………………
EM ĐI QUA
Em đi qua những ngày thương rất khẽ.
Giữ trong tim từng giọt nhớ không lời.
Nắng cũng nhẹ như lòng em khe khẽ.
Ủ một màu thương nhớ phía xa xôi.

Em đi qua những hoàng hôn rất chậm.
Gió lặng thầm ru bóng nắng bên hiên.
Từng chiếc lá cũng ngập ngừng rơi xuống.
Sợ lòng mình vỡ giữa những ưu phiền.

Em đi qua tháng năm dài lặng lẽ.
Những con đường vẫn níu bước chân quen.
Có lẽ anh cũng vẫn còn nhớ mãi.
Mảnh tình đầu chưa kịp gọi thành tên.

Em đi qua tháng năm dài lặng lẽ.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Gió có gọi cũng chỉ là rất khẽ.
Bởi lòng em đâu nỡ thả xót xa.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn cuộc đời – dịu dàng như gió.

Vẫn âm thầm bên cạnh những ngày qua.

Có đôi khi ta quên lời đáp tạ.

đời vẫn thương, vẫn lặng lẽ ôm ta.

Cảm ơn từng sáng sớm đầy nắng nhẹ.

Cánh chim bay – lời thức tỉnh yên lành.

Dẫu giông gió làm hồn ta khẽ khép.

Vẫn có bình yên dưới mái trời xanh.

Cảm ơn những nỗi buồn không tên tuổi.

Cho ta hay hạnh phúc thật mong manh.

Nhờ những đêm dài lòng nghe tiếng gọi.

Mới biết yêu – từ những điều rất xanh.

Cảm ơn cuộc đời – không lời trách móc.

Dẫu ta từng khờ dại, đã buông xuôi.

Đời vẫn rộng, như vòng tay không chật.

Mở ra hoài… cho ta bước lại vui.

*****

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn đời, không hoa hồng trải lối.

Nhưng có cỏ xanh và bầu trời cao.

Ta cứ sống, cứ vui như thế đó.

Dẫu đơn sơ… vẫn thấy đủ ngọt ngào.

Cảm ơn đời, cho ta ly cà phê.

Sáng tỉnh táo giữa bộn bề lo toan.

Cảm ơn đời, mỗi ngày ta được sống.

Được thở sâu, được chạm đến yêu thương.

Cảm ơn đời, những điều không hoàn hảo.

Cho ta đau, để hiểu nghĩa ngọt ngào.

Cho ta khóc, để mai này biết quý.

Một nụ cười bình dị giữa lao xao.

Cảm ơn đời, khi ta còn được nhớ.

Được quên đi, rồi học lại bao lần.

Được đi tiếp, dẫu lòng còn trăn trở.

Và biết rằng: còn sống – là hồng ân.

*****

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn cuộc đời – những sớm bình yên.

Nơi ta thức dậy, lòng không muộn phiền.

Nơi ánh nắng len qua từng kẽ lá.

Ta mỉm cười, dẫu chẳng có gì thêm.

Cảm ơn cuộc đời – những điều chưa trọn.

Những ước mơ đôi lúc hóa lặng thinh.

Nhưng vì chính những lần dang dở đó.

Dạy ta biết quý phút giây yên bình.

Cảm ơn cuộc đời – những người từng đến.

Dẫu thoáng qua hay ở lại thật lâu.

Có người để nhớ, có người để quên.

Có người để yêu… suốt đời không dấu.

Cảm ơn cuộc đời – những lần vấp ngã.

Cho đôi chân thêm mạnh mẽ đứng lên.

Cho trái tim, qua từng mỗi vết xước.

Biết yêu người, và học cách vững bền.

*****

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn đời, mỗi sớm mai thức dậy.

Ta còn nghe tiếng gió hát bên tai.

Còn thấy nắng hôn nhẹ từng tán lá.

Tim còn rung động trước bản tình ca.

Cảm ơn đời, dẫu không luôn ngọt mật.

Có đắng cay, ta mới biết thương nhiều.

Những giọt lệ hóa thành mầm hạnh phúc.

Sau giông bão, trời lại sáng trong veo.

Cảm ơn người – những lần ta vấp ngã.

Bàn tay ai lặng lẽ đỡ ta lên.

Nhờ những bước chân không rời trên lối.

Ta mới hay: tình người đẹp hơn thêm.

Cảm ơn người biết che chở yêu thương.

Biết quặn đau rồi lại học mỉm cười.

Biết giữ lấy phút bình yên thầm lặng.

Dẫu trời mưa hay nắng nhẹ trên cao.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DƯỚI ÁNH TRĂNG LẶNG

“Có những tình yêu không chỉ được nói bằng lời, mà còn được viết bằng những câu thơ, in dấu trong từng nhịp thở của con tim…”

Minh trở lại Sài Gòn sau 5 năm du học ở Pháp. Trên chuyến bay về, trong tay anh là quyển sổ tay cũ màu nâu, đầy những bài thơ chưa từng gửi. Anh quay về không chỉ để làm việc, mà còn để tìm lại người con gái đã từng yêu, rồi lặng lẽ rời xa nhau vì những ngốc nghếch của tuổi trẻ.

Chiều mưa, quán cà phê cuối phố vắng người.

Những giọt nước nhỏ lăn dài trên mặt kính, phản chiếu đôi mắt sâu thẳm của Lan. Người con gái từng mang đến cho Mình những tháng ngày dịu dàng và cũng là nỗi đau kéo dài nhiều năm.

Họ ngồi đối diện. Một chiếc bàn nhỏ ngăn giữa hai người, nhưng khoảng cách thật sự không nằm ở đó.

Minh ngước nhìn, giọng anh khẽ run như chính tiết trời ngoài kia:

— Em vẫn yêu anh chứ?

Lan không trả lời ngay. Cô siết chặt tay quanh chiếc ly còn bốc khói, mắt hướng ra ngoài ô cửa mờ sương:

— Yêu… hay chỉ là thói quen khó rời?

Câu nói ấy như mũi kim nhỏ, không sắc nhọn, nhưng đủ khiến quá khứ nhói lên.

Minh không cúi đầu, cũng không cười, anh nói:

— Anh quay về… là để viết lại câu chuyện của chúng ta.

Một khoảng lặng trôi qua. Rồi Lan chậm rãi, như thì thầm vào một miền ký ức xa:

“Em là gió thoảng qua miền ký ức.
Là cơn mưa nhẹ trong chiều vắng lặng.
Tình ta như vết thương chưa lành.
Như bài thơ cũ, chờ người viết lại.”

Chiều hôm sau, họ gặp lại nơi công viên xưa, con đường lát đá rải rác lá vàng. Hai người bước chậm, như thể sợ chạm vào quá khứ.

Lan nói, giọng khẽ nhưng rõ:

— Giữa chúng ta… là những điều chưa nói.

Minh ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô.

— Đôi khi im lặng lại là cách yêu thương.

— Nhưng em cần một câu trả lời, dù có đau.

Minh mím môi. Những từ ngữ chật chội trong lồng ngực bỗng vỡ òa thành thơ:

“Anh đã từng sợ, sợ mất em thật.
Sợ không đủ mạnh để bảo vệ tình ta.
Nhưng trong mỗi giấc mơ còn vương vấn.
Là hình bóng em, mãi không thể quên.”

Lan không nói gì thêm. Chỉ quay mặt đi, giấu giọt nước trong mắt bằng cái nghiêng đầu rất khẽ.

Màn đêm buông xuống. Căn phòng của Lan chỉ có ánh đèn bàn vàng nhạt và tiếng mưa ngoài hiên.

Cô ngồi trước trang giấy trắng, cây bút không ngừng run nơi tay.

Minh đứng bên cửa sổ, nhìn trời khuya loang ánh đèn đường.

— Anh có biết… những giấc mơ còn lại là gì không? Lan hỏi.

Anh không quay lại, chỉ đáp:

— Là những điều ta không dám nói.

— Không… Là những nỗi nhớ không bao giờ phai.

Cô viết, và anh đọc. Giọng họ hòa làm một, như tiếng vọng của hai linh hồn từng lạc nhau:

“Giấc mơ là dòng sông không ngừng trôi.
Mang theo những niềm đau và hy vọng.
Dẫu giông bão có bao lần ập đến.
Tình yêu vẫn sáng như ánh trăng rằm.”

Ngoài Ban Công. Trăng tròn vành vạnh, như một lời hứa từ bầu trời. Họ đứng cạnh nhau, không cần nói lời, chỉ ánh mắt nói thay.

Minh chạm nhẹ tay Lan.

— Chúng ta có thể bắt đầu lại, nếu em muốn.

Lan ngước nhìn anh, ánh sáng của trăng in trong đáy mắt:

— Bắt đầu là biết tha thứ… và tin yêu.

Minh mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy tim mình dịu lại.

Lan đọc câu thơ cuối – nhẹ như hơi thở:

“Tình yêu là một bài thơ chưa viết hết.
Một hành trình dài đầy những dấu chân.
Dẫu qua bao mùa lá rụng, mưa nắng.
Ta vẫn bước đi, cùng nhau đến cuối đời.”

Và dưới ánh trăng lặng, họ tìm thấy nhau – không phải trong những điều hoàn hảo, mà trong sự tha thứ và lòng chân thành.

Không có lời kết rõ ràng, vì tình yêu ấy vẫn còn đang viết tiếp, từng ngày cho đến trang cuối: Đó không chỉ là kỷ niệm, mà là bản nhạc cho một đời yêu nhau.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TUỔI TRẺ TÀI NĂNG – PAULINE BÙI (Người Mỹ gốc Việt.)

Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất, rực rỡ nhất, nơi những ước mơ được chắp cánh và nghị lực được thử thách qua từng bước đi.

Trong bức tranh đa sắc của tuổi trẻ tài năng, hình ảnh của Pauline Bùi – cô gái Mỹ gốc Việt với cây vợt tennis trong tay – hiện lên như một ngôi sao sáng không thể nào lẫn vào đâu được.

Pauline không chỉ là một vận động viên quần vợt xuất sắc, mà còn là biểu tượng cho sự kiên trì, đam mê và ý chí không ngừng vươn lên. Từ những ngày đầu luyện tập trên sân cỏ, cô bé đã dành hết trái tim và sức lực để chinh phục từng cú đánh, từng pha giao bóng, từng trận đấu cam go. Mỗi lần bước lên sân, Pauline mang theo mình không chỉ kỹ năng mà còn cả niềm tin vào chính bản thân, sẵn sàng đón nhận mọi thử thách.

Là một cô gái trẻ gốc Việt, trong thế giới quần vợt cạnh tranh gay gắt của nước Mỹ.

Pauline đã vượt qua biết bao khó khăn để khẳng định vị trí của mình. Thành tích:

Xếp hạng tài năng “4‑Star”, nằm trong danh sách tuyển dụng quần vợt học đường Mỹ trong lộ trình vào đại học năm 2027. Tức là Pauline sẽ tốt nghiệp trung học (high school) vào năm 2027 .

Và có thể bắt đầu chơi quần vợt cho trường đại học từ mùa thu năm đó.

Theo xếp hạng của nguồn: tennisrecruiting.net.

4-Star là loại Giỏi — đây là nhóm của Pauline.

Nhận định về Pauline (4-Star)

Được xếp vào Top 10% toàn quốc trong hơn 2.000 vận động viên nữ cùng lứa tuổi.

Sự xếp hạng không chỉ là con số, mà là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ và khát vọng cháy bỏng trong tâm hồn.

Pauline có tiềm năng nhận học bổng thể thao từ nhiều trường đại học uy tín, nhất là khối NCAA Division I hoặc Division II.

Cô bé không chỉ là niềm tự hào của gia đình, của cộng đồng người Việt. Mà còn là tấm gương sáng cho những ai dám theo đuổi ước mơ dù ở bất kỳ đâu.

Ở Pauline, bạn thấy sự kết tinh giữa tinh thần dân tộc và văn hóa Mỹ – Một sự hòa quyện giữa kỷ luật nghiêm khắc và sáng tạo bứt phá.

Pauline không chỉ thi đấu để thắng mà còn để trưởng thành, để học hỏi và để lan tỏa năng lượng tích cực đến những người xung quanh.

Tuổi trẻ tài năng của Pauline là lời nhắc nhở rằng, chỉ cần có đam mê và lòng kiên định, mọi giới hạn đều có thể bị phá vỡ.

Với cây vợt trên tay và trái tim đầy nhiệt huyết. Pauline Bùi đang viết tiếp câu chuyện của riêng mình – một câu chuyện về sức mạnh của tuổi trẻ. về sự kiên cường và về giấc mơ lớn lao của những người trẻ đầy hoài bão. Và trong từng bước chân chạy trên sân tennis ấy, người ta nhìn thấy một ngôi sao sáng không bao giờ tắt.

*****

Tuổi Trẻ Như Ngọn Gió

Tuổi trẻ như ngọn gió
Thổi qua đồng cỏ xanh
Mang theo bao khát vọng
Chẳng ngại những mong manh.

Tuổi trẻ là sấm sét
Nổ vang giữa vòm trời
Cháy lên trong từng bước
Chạm đến tận chân trời.

Có những ngày vấp ngã
Nước mắt rơi âm thầm
Vẫn ngẩng đầu phía trước
Giữ tim mình âm thầm.

Ai đã từng mơ lớn
Sẽ hiểu được đôi khi
Mỗi giây ta kiên định
Là một lần bay cao.

Pauline Bùi – như sao sớm
Thắp sáng cả bình minh
Tuổi trẻ không ngần ngại
Sống cháy bỏng đam mê.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CUỐI THÁNG SÁU, NIỀM VUI GÕ CỬA
Cuối tháng sáu đến, những ngày dài dần rút ngắn, ánh nắng dịu dàng hơn, gió cũng nhẹ nhàng khẽ lay động từng tán lá xanh.

Mùa hạ vẫn còn đó, nhưng như có chút dịu dàng hơn, để lòng người thêm phần thanh thản, để những bận rộn và vội vàng tạm lắng xuống.

Cuối tháng sáu là lúc chúng ta lắng nghe tiếng cười trẻ thơ vang vọng bên hiên nhà.
Tiếng râm ran của những câu chuyện ấm áp giữa những người thân yêu.

Là lúc chúng ta thấy được những điều giản đơn nhất cũng có thể trở thành niềm vui lớn lao:
Một tách trà nghi ngút khói, một ánh mắt trìu mến, một bàn tay nắm thật chặt trong giây phút bình yên.

Mong rằng cuối tháng sáu này, mọi nhà đều có thể tìm thấy cho mình những phút giây hạnh phúc giản dị, để niềm vui như ánh sáng ngọt ngào lan tỏa trong từng ngóc ngách của cuộc sống, để yêu thương luôn được nuôi dưỡng và chở che.
Hãy để lòng mình nhẹ nhàng, để trái tim rộng mở. Và để mỗi ngày qua đi là niềm vui , là một chương mới đầy ắp tiếng cười và sự bình yên.

Chúc bạn nhiều niềm vui, luôn an lành, hạnh phúc
và bền bỉ qua tháng năm.😊

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Tác Giả: Trần Minh Hồng, người viết kịch bản miễn phí cho bạn nào muốn làm kịch bản sân khấu.

……………………………………………………

KỊCH BẢN SÂN KHẤU: MẸ KHÔNG CHỌN EM

DÀN NHÂN VẬT:

DƯƠNG: người đàn ông trí thức, từng nhu nhược trước tình cảm và gia đình.

AN: cô giáo tỉnh lẻ, sâu sắc, can đảm nhưng cô đơn.

MẸ DƯƠNG: người mẹ góa bụa, quyền lực và đầy áp lực.

DUY AN: con trai của An và Dương, từ nhỏ thiếu vắng cha.

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: dẫn dắt mạch kịch, đôi khi lồng vào nội tâm nhân vật.

MÀN I: RA MẮT (Bối cảnh: phòng khách nhà Dương. Mẹ Dương ngồi trang nghiêm. Dương và An xuất hiện.)

DƯƠNG: Mẹ, đây là An – người con yêu.

MẸ DƯƠNG (lạnh nhạt): Cô dạy ở đâu?

AN: Dạ, con dạy văn cấp hai ở Bình Thuận.

MẸ DƯƠNG: Quê xa. Lương thấp. Gia cảnh chẳng ra gì. Cô có gì khiến tôi tin cô lo được cho con tôi?

DƯƠNG: Mẹ! Tình yêu không cần điều kiện.

MẸ DƯƠNG: Chính vì mẹ đã yêu không điều kiện mà mẹ không để con lặp lại sai lầm ấy.

(Cảnh tắt. Ánh sáng chuyển sang An đang khóc sau khi nhận cuộc gọi từ mẹ Dương.)

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Tình yêu không phải lúc nào cũng thua cuộc trước định kiến. Nhưng người ta vẫn thường chọn điều dễ hơn – từ bỏ.

MÀN II: MƯỜI NĂM SAU (Bối cảnh: trường học tỉnh lẻ. An đang giảng dạy. Dương xuất hiện.)

DƯƠNG: Em sống thế này sao? Một mình… và đứa bé?

AN: Đây là con em. Tên nó là Duy An.

DƯƠNG (ngỡ ngàng): Là… con anh?

AN (gật đầu): Nhưng nó không cần cha, nếu người cha đó chỉ biết đứng bên lề.

(Cảnh chuyển. Duy An tuổi thiếu niên, chất vấn mẹ về cha.)

DUY AN: Con là ai? Sao con không có cha như bạn bè?

AN (trầm giọng): Con là ánh sáng duy nhất mẹ giữ lại. Vì mẹ không chọn hận thù.

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Một đứa trẻ lớn lên giữa câu hỏi không lời đáp, đôi khi trở thành người đàn ông lặng lẽ nhất.

MÀN III: GẶP LẠI (Bối cảnh: phòng tham vấn ở Đà Lạt. Dương – nay già yếu – ngồi trước mặt Duy An trưởng thành.)

DƯƠNG: Ba… xin lỗi. Ba đã bỏ rơi con.

DUY AN: Con từng oán. Nhưng rồi con hiểu – tha thứ không phải vì ba xứng đáng. Mà vì con không muốn giống ba.

(Dương khóc. Duy An quay đi. Màn tối.)

NGƯỜI KỂ CHUYỆN (giọng vọng): Tha thứ là hình thức cao nhất của sự tự do. Để không ai bị trói buộc – kể cả chính mình.

MÀN KẾT: LẶNG LẼ (Bối cảnh: nhà thờ. Duy An đặt cuốn nhật ký của cha lên bàn thờ mẹ. Giọng kể lồng lên.)

DUY AN (đọc): “Nếu có kiếp sau, ba sẽ chọn An. Và giữ con ở lại.”

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Có những sai lầm không thể sửa. Nhưng có những trái tim vẫn đủ bao dung để chữa lành. Và tình yêu, khi không còn oán hận, sẽ thôi làm đau.

(Màn hạ. Ánh sáng dịu dần. Âm thanh vang vọng thơ của Duy An từ xa.)

“Con tha thứ – không phải vì cha xứng đáng.
Mà vì con không muốn giống cha – sống cả đời trong nuối tiếc…”

(Kết thúc.)

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐÊM LẶNG TRONG TIM
Tuyến xe cuối cùng trong đêm chạy chầm chậm, mang theo một vài người trở về muộn.
Giữa làn sương nhạt, có một người đàn ông trung niên ngồi ở trạm chờ quen thuộc. Mỗi đêm, đúng giờ ấy, ông đều đến – không phải để đón ai, mà chỉ để ngồi đó, im lặng.

Người ta gọi ông là người “vẽ tranh bằng trí nhớ.” Bởi ông không còn vẽ nữa, nhưng ai đến hỏi, ông vẫn có thể kể tỉ mỉ về một gương mặt, một ánh mắt, một mái tóc thoảng qua từ mấy chục năm trước – như thể mọi thứ chưa từng phai.

Năm ấy, có một cô gái cùng học mỹ thuật, chung một tổ vẽ ngoài trời.
Cô ít nói, nhưng luôn chọn đứng sau anh để dễ quan sát cách anh vẽ.
Có lần, cô để lại trong vở anh một tờ giấy gấp làm tư. Trong đó là một bài thơ cô viết tặng anh:

Tim em nói không bằng lời nói.
Mà bằng run rẩy dưới tay anh.
Thương từ ánh mắt sâu như suối.
Yêu từ cái khẽ chạm mong manh.

Tim em nói bằng ngàn nhịp đập.
Giữa mùa yêu chưa kịp thành tên.
Lặng thinh mà cứ như réo gọi.
Ngỡ anh nghe được giữa con tim.

đọc xong, anh gập lại, không nói gì – không từ chối, cũng không đáp lại.

Rồi chiến tranh nổ ra, lớp học tan rã. Họ mỗi người một hướng. Anh tình nguyện vào tuyến lửa, mang theo cuốn sổ phác thảo và tờ giấy thơ ấy.

Còn cô đã mất trong một đợt sơ tán. Người báo tin là bạn cùng lớp, kèm theo câu nói:
— Cô ấy hay ngồi một mình trên sân thượng, nhìn về phía Tây. Nơi có người từng đi mà không kịp chào…

Anh giữ bài thơ ấy suốt đời. Không một ai biết, ngoài anh và ánh đèn đường lay lắt mỗi khuya.

Anh chưa từng kể với ai rằng mình yêu cô ấy. Chỉ thỉnh thoảng, khi có người hỏi về thời tuổi trẻ, anh mỉm cười:
— Có một người… đã từng lặng im rất lâu. Nhưng lòng tôi thì không.

Tác Giả: Trần Minh Hồng