TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

VỊ NGỌT CUỘC SỐNG
Một người đàn ông bị truy đuổi bởi một con sư tử. Để tự cứu mình, anh leo lên một cây cao và anh đã ngồi trên một nhánh cây. Anh nhìn xuống và thấy một con sư tử vẫn còn ở đó chờ đợi.
Sau đó, người đàn ông nhìn quanh và thấy có hai con chuột mon men đến chi nhánh cây mà anh đang ngồi. Một con là màu đen và một con là màu trắng. Các chi nhánh cây rất yếu, có thể sẽ rơi xuống mặt đất nhanh chóng. Người đàn ông với nỗi sợ hãi, anh nhìn xuống và thấy dưới nhánh cây anh đang ngồi có một con rắn màu xanh khổng lồ đang há miệng. Qúa hoảng sợ, người đàn ông nhìn lên để xem anh có thể nắm bắt được một cái gì đó. Ngay sau đó, anh thấy ở đó một chi nhánh cây với một tổ ong mà mật ong nhỏ giọt. Anh ta thử để mật ong rơi vào miệng và liếm một giọt.
Ôi! mật ong rất tuyệt vời. Vì vậy, anh muốn trải nghiệm và anh đang chìm mình vào trong vị ngọt của mật ong. Đồng thời anh quên cả con rắn, chuột và sư tử, anh đã quên đi nỗi sợ hãi.
Ngay sau đó, anh tỉnh dậy từ giấc mơ của mình.
Chúng ta hãy tưởng tượng về giấc mơ của người đàn ông này. Nếu con sư tử là cái chết, con chuột màu trắng là ngày và con chuột màu đen là đêm tối. Ngày trôi qua và đêm lại đến, thời gian trôi qua nhanh chóng. Chúng ta sẽ già đi, và cái chết sẽ đến…Nếu con rắn lớn màu xanh là ngôi mộ, chúng ta sẽ có một ngày rơi vào đó…
Thế giới này là vị mật ong xa xỉ kia, chúng ta muốn thử một giọt sang trọng, và nó rất ngọt ngào…
Chúng ta hãy quên đi nỗi sợ hãi… quên thời gian trôi qua… quên tuổi già… quên cái chết sẽ đến…
Hãy yêu chính mình, sống và được hạnh phúc, thậm chí thông qua những khó khăn và đau đớn. Thưởng thức tất cả hương vị ngọt ngào, tốt đẹp của cuộc sống.

hanhphuc64.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

ĐỪNG TUYỆT VỌNG
Đừng tuyệt vọng, bởi vì tuyệt vọng là lý do để tiếc nuối quá khứ, sợ tương lai và để mất ngày hôm nay.
Đừng tuyệt vọng, bởi vì tuyệt vọng là làm đau buồn trái tim, làm tâm hồn đen tối và phá hủy hy vọng.
Đừng tuyệt vọng, bởi vì tuyệt vọng là chúng ta thích kẻ thù, tức giận bạn bè và biến đổi những sự thật của chúng ta.
Đừng tuyệt vọng, bởi vì tuyệt vọng là thiệt hại không hồi sinh, không thay đổi số phận và không đóng góp cho cộng đồng.
Đừng tuyệt vọng, bởi vì tuyệt vọng làm cho chúng ta ít vận động, liên tục thất vọng và rơi vào thất bại không thể tránh khỏi.
Đừng thất vọng nếu chúng ta không thực hiện được tất cả mọi thứ mà ta mong muốn…
Trong cuộc sống, nếu chúng ta không biết một điều gì đó, chúng ta sẽ có cơ hội để học hỏi. Khi thiếu hụt, đó là thời gian cho phép chúng ta để cải thiện. Nếu chúng ta có những sai lầm, chúng ta sẽ học được những bài học có giá trị…Đừng bao giờ tuyệt vọng.

images-3.jpg


TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

ĐỒNG CẢM
Một người phụ nữ ngồi bên cạnh hai cha con trên một chiếc xe đò. Khi xe bắt đầu chạy một đoạn đường dài. Cô bé 4 tuổi đã ngã đầu trong lòng người phụ nữ và ngủ một cách ngon lành.
Người phụ nữ cảm thấy khó chịu. Cô ta nhìn người đàn ông bên cạnh đang ngồi yên lặng và chìm vào những suy tư…
Cô càng tức giận vì thấy người cha không có trách nhiệm với con của mình. Cô ta nói với một giọng bực bội:
-Hãy xem những gì con của bạn làm đây này.
Người đàn ông giật mình, ông nhìn cô bối rối và nói:
-Tôi xin lỗi! Chúng tôi vừa từ bệnh viện ra. Mẹ của con gái tôi vừa mới qua đời, có lẽ cháu ngỡ cô là mẹ của cháu nên cháu đã ngủ ngon một cách bình an như thế. Tôi thật sự xin lỗi cô.
Nói xong người đàn ông bế con của mình trở lại, ngay lập tức người phụ nữ giữ đứa bé lại trong vòng tay của mình. Cô nói khẽ:
-Hãy để yên cho cháu bé ngủ ngon.
Cô ngồi im lặng và nhìn đứa bé đang say sưa ngủ…Bất chợt, những giọt nước mắt rơi vội ra từ khóe mắt của cô.
*Đồng cảm với sự đau khổ của người khác, là một trạng thái của tâm đức.
imgres-1.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

CÂY TUYẾT TÙNG VÀ CÂY TRE

Trong một khu vườn có cây tre và cây tuyết tùng. Một hôm cây tuyết tùng nói với cây tre rằng:
“Bạn ốm yếu và mong manh như thế, làm thế nào bạn có thể sống trong niềm vui được? Hãy xem tôi đây, tôi cao lớn và mạnh mẽ nhất trong khu vườn này. Tôi chính là người hạnh phúc nhất.”
Cây tre buồn bã, im lặng…
Một đêm, cơn mưa bão ập đến trong khu vườn, gió  lớn làm lắc lư cây và các thực vật trong nhiều giờ. Sáng ngày hôm sau…Đã có một tản vinh quang của gỗ tuyết tùng nằm im lìm trên mặt đất vườn, cây tuyết tùng đã bị gãy. Cuộc đời mạnh mẽ, kiêu ngạo của cây tuyết tùng đã kết thúc.
Cây tre uốn cong, mỏng manh, dẻo dai với gió đã vẫn còn nguyên vẹn ở đó…
Kiêu ngạo là nguồn gốc của tất cả những yếu kém. Khiêm tốn là nền tảng của tất cả các nhân đức. Không có nhân đức, cuộc sống không có ý nghĩa.

imgres-2.jpgimgres-1.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

NÓI LÊN ĐIỀU MONG MUỐN
Hai vợ chồng ngồi ăn sáng mừng kỷ niệm 25 năm đám cưới của họ.

Người vợ lấy phần cứng của ổ bánh mì đưa cho chồng, và gĩư phần ruột mềm lại cho mình. Cô nghĩ thầm:
“Tôi luôn luôn muốn ăn phần mềm của bánh mì, nhưng bởi vì tôi rất yêu chồng tôi. Trong 25 năm qua tôi luôn nhường phần ruột mềm của bánh mì cho chồng… Ngày hôm nay, ít nhất một lần, tôi phải ăn phần mềm của bánh mì.”
Trước sự ngạc nhiên của cô, chồng của cô rất vui vẻ và nói:
“Cảm ơn vợ yêu của anh! Em biết không, trong 25 năm qua anh luôn luôn muốn ăn phần cứng của bánh mì, nhưng bởi vì anh yêu em nên đã nhường phần cứng  bánh lại cho em. Anh không bao giờ đòi hỏi cho bản thân mình.”
Trong các giao tiếp cơ bản hằng ngày, quan trọng là chúng ta phải nói lên những gì chúng ta mong muốn cho rõ ràng. Chúng ta không thể mong đợi những người xung quanh đoán và hiểu cho mình những gì đang xảy ra bên trong chúng ta. Để tránh tạo ra cơ sở nhầm lẫn, và nhất là kéo dài sự hy sinh vô ích trong nhiều năm.

( Ảnh trên mạng.)
images-6.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

MỘT TRÁI TIM BỊ GIẰNG XÉ GIỮA HAI NIỀM ĐAM MÊ

Một trái tim bị giằng xé giữa hai niềm đam mê.
Nhiều chàng trai và các cô gái thường nhầm lẫn giữa tình yêu và ham muốn.
Có thể bạn có cảm giác với hai người cùng một lúc. Ở giai đoạn này, tâm trí vẫn còn tràn ngập bởi sự nhầm lẫn, ảo tưởng và có một hiệu suất hình ảnh rõ ràng. Tuy nhiên, đây không phải là tình yêu đích thực. Bạn có thể thích nó, nhưng không phải yêu sâu sắc hai người cùng một lúc. Bạn thường có cảm giác bối rối, sự nhầm lẫn này là do tiếp xúc hàng ngày với nhau, thị hiếu và ý tưởng tương tự. Đôi khi cảm giác không phải là quá mạnh mẽ, nhưng bạn có được một ý nghĩa quan trọng đó vượt xa thực tế. Chọn một trong hai người?  Hoặc cả hai (với một người sẽ có trong bí mật?)  Điều đó sẽ phụ thuộc hoàn toàn ở bạn. Trước khi có bất cứ quyết định nào, nên phân tích tình hình và thử xem nếu bạn đang thực sự thưởng thức hai người, hoặc nếu bạn cảm thấy một người còn lại chỉ là sự ngưỡng mộ. Không  nên vội vàng, đó là điều cần thiết. Chỉ khi vượt qua giai đoạn nhầm lẫn, bạn có thể làm một số thiết lập. Luôn luôn phải thận trọng và tránh đi vào vết xước khác.
*Đừng nhầm lẫn rằng b
ạn đang cần, đó không phải là tình yêu. Vì tình yêu không phải để làm với nhiệm vụ để được có. Khi chúng ta thực sự yêu, chúng ta không cần đòi hỏi điểu kiện phải có, chúng ta chấp nhận và muốn chia sẽ. 
Nếu bạn không có một chút kinh nghiệm trong tình yêu, rõ ràng rằng bạn sẽ nhạy cảm hơn với những nhầm lẫn. Có thể kiểm tra cảm xúc ở nụ hôn.
Nó giống như với nghệ thuật nếm rượu vang. Đối với tôi, rượu vang đỏ là nước nho cay đắng, và ly rượu vang đỏ khác nhau với ly nước ép nho chua. Muốn phân biệt chúng và mô tả các mùi vị và hương liệu.  Bạn hãy quan sát những cảm xúc của bạn, những gì bạn cảm thấy trong cơ thể của mình. Để tránh được trái tim của bạn bị giằng xé giữa hai niềm đam mê.

pode3.jpg

TÁC GỈA MINH HỒNG

HÃY TẬN HƯỞNG CUỘC SỐNG
Đã bao nhiêu lần bạn sợ một cái gì đó, nhưng nó không bao giờ xảy ra?
Đã bao nhiêu lần bạn gần như ở vào tuyệt vọng, sau đó tất cả mọi thứ như một phép lạ giúp bạn được an toàn?
Có bao nhiêu lần tình hình có vẻ như vô vọng, nhưng cuối cùng tất cả đã kết thúc với niềm hy vọng?
Bao nhiêu lần bạn nói rằng sẽ không xảy ra, nhưng nó lại xảy ra?
Bao nhiêu lần đám mây đen trên bầu trời cao, nhưng cơn mưa bão đã không bắt đầu?
Bao nhiêu lần chúng ta đã gặp nguy hiểm, và thậm chí còn sợ đến cái chết, nhưng ta vẫn còn được sống?
Đã bao nhiêu lần chúng ta khóc, nhưng sau đó ta lau khô nước mắt trên má của mình và cảm thấy hạnh phúc?
Cuộc sống là một chuỗi các sự kiện, những khoảnh khắc chuỗi từ các hoạt động bình thường và những khoảnh khắc bất ngờ. Ngày đi qua lặng lẽ và đêm đuổi không mệt mỏi. Tất cả chúng ta đang sống trong một thời gian năng động và bận rộn trong thế giới mà mỗi thay đổi theo từng giây phút. Chúng ta làm việc quá sức và dần dần mất đi khả năng của mình để tận hưởng cuộc sống, để thấy những điều tốt đẹp xung quanh mình, để tặng và nhận.
Đừng liên tục thất vọng, cau mày, đừng giận dữ và đừng không hài lòng với chính mình.
Cuộc sống là ngắn ngủi, hãy mỉm cười để tìm hạnh phúc với thế giới xung quanh mình. Cuộc sống giống như một tấm gương để nhìn mọi thứ xung quanh, tất cả phụ thuộc vào sự lựa chọn của chính mình và tất cả mọi thứ có thể nằm trong tầm tay của chúng ta.

s10.jpg



TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TƯƠNG THÂN TƯƠNG TRỢ
Một người đàn ông mù đang ngồi xin ăn trên một con đường nhỏ của một góc phố, đột nhiên ông nghe thấy lời cầu nguyện của một cậu bé bị tê liệt:
“Lạy trời, xin giúp cho con một bữa ăn.”
Ông rất cảm động và tiếp cận với cậu bé bị tê liệt, ông trao cho cậu bé gói thức ăn mà ông vừa nhận được của một người hảo tâm đi đường đã tặng cho ông. Sau đó ông nói với cậu bé:
-Bác có nỗi khổ của bác và cháu cũng đã đau khổ. Chúng ta hãy làm việc với nhau để cùng nhau được tốt hơn.
Cậu bé hỏi:
-Bằng cách nào? Cháu đã bị tê liệt, cháu không thể đi một bước cho bản thân cháu và bác không nhìn thấy bất cứ điều gì. Làm thế nào để bác nghĩ rằng chúng ta sẽ có thể được cùng nhau?
Ngừơi đàn ông mù trả lời:
-Cả hai người chúng ta hổ trợ với nhau sẽ dành được chiến thắng. Chúng ta sẽ vượt qua được khó khăn. Bác có hai chân và cháu có hai con mắt, bác sẽ cõng cháu và cháu sẽ hướng dẫn cho bác.
Cậu bé suy nghĩ vài giây và đáp:
-Cháu xin đội ơn bác.
Thật vậy, kể từ khi có hai người với nhau, họ đã cùng nhau đi ăn xin. Tối về nhà họ trò chuyện và giúp đỡ cho nhau. Trong mái nhà dột nát đó đã bắt đầu ấm áp với âm thanh của một đứa trẻ và một người già, trong tiếng cười và cả trong nước mắt. Họ sống trung thực và xem nhau như cha con.
Việc chấp nhận sự khác biệt, hỗ trợ và giúp đỡ lẫn nhau đã giúp cho họ giảm đi sự đau khổ trong cuộc sống. Và họ vẫn luôn cầu nguyện.

download-1.jpg

TÁC GỈA MINH HỒNG

TỰ ĐẠI 

Có lẽ ai cũng biết cách để sống với một người mà bản ngã là tất cả. Cảm giác độc hại của việc phải đối phó với một người tự đại qúa mức, đôi khi làm cho người ta rất khó chịu.
Một người không thực hiện một tự phê bình, khi ta nói chuyện với họ, giống như ta nói chuyện với một bức tường. Đây là người không xuất hiện trong khu vực nhất định như một tính năng thành công. Chúng ta đã biết rằng: “Tự đại là có thể xóa đi những lợi ích khác của ánh sáng.”
Khoe khoang, huyền ảo, là người vẽ ra lá cờ tự đại, mà họ quên đi những gì người khác cảm thấy. Ví dụ: Một người học phổ thông cấp 2 tại Việt Nam. Khi định cư ở nước ngoài, được dạy kèm tiếng Việt trong vòng một năm cho các trẻ em mới bắt đầu học tiếng Việt. Người ấy tuyên bố với mọi người rằng: “Tôi Là Giáo Sư Dạy Tiếng Việt Cho Học Sinh Phổ Thông Trung Học.” Trong khi đó tại Việt Nam có rất nhiều nhà giáo dạy trong các trường Đại Học. Nhưng họ chỉ là Giáo Viên Giảng Dạy ở Trường Đại Học. Không ai dám tự hào tuyên bố mình là “Giáo Sư” nếu chưa có bằng cấp chứng nhận.
Người tự đại thường mong đợi để được công nhận mình là cao cấp và vui mừng trong tưởng tượng của thành công, sức mạnh, rực rỡ. Họ cảm thấy rằng họ là người duy nhất và rằng sẽ không có người thứ hai. Người ôm tự đại, luôn mong đợi mọi người chú ý liên tục và ngưỡng mộ đến mình. Họ cũng thường ganh tỵ với sự thành công của người khác. Bản chất của người tự đại là không có đức tính khiêm tốn.
*Người tự đại, thường là người không có cái gì khác để hiển thị.
Khi tôi còn là sinh viên ở Việt Nam, có lần tôi đi bộ với một nhà tuyên huấn. Ông hỏi tôi:
-Ngoài tiếng hót của các loài chim, cháu có  nghe thấy bất cứ điều gì khác không?
Tôi vểnh tai lên một vài giây, sau đó tôi nói:
-Dạ thưa, cháu có nghe tiếng ồn ào của một cơn gíó.
-Đó là một cơn gío rỗng. Ông khẳng định.
Tôi hỏi ông.
-Dạ thưa, Làm thế nào để biết nó là một cơn gió rỗng?
Ông nói:
-Rất dễ dàng để biết khi có một cơn gió rỗng, vì tiếng ồn của nó lớn hơn âm thanh của một chiếc xe đang chạy và nó không mang theo được những gì cho nó.
Cho đến khi tôi trưởng thành hơn và thậm chí ngay cả ngày hôm nay, khi tôi nhìn thấy một người nói quá nhiều, làm gián đoạn cuộc trò chuyện của người khác, tự đại và khoe khoang để chứng minh được mình là người có một không hai.
Tôi dường như nghe thấy tiếng nói của ông, một nhà tuyên huấn chân chính và đạo đức. Ông đã từng dạy tôi rằng:
“Nếu cháu là một con thỏ, hãy là một con thỏ khiêm tốn.
Và nếu cháu là một con rùa, phải là một con rùa kiên nhẫn.”


1330688435237564836_574_0.jpg