TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

YÊU THƯƠNG HAY VẬT CHẤT?

Một người đàn ông mới mua về nhà một chiếc xe Mercedes đời mới. Đó là niềm tự hào của ông. Sau đó ông rời khỏi chiếc xe để làm công việc khác, vừa lúc ấy cậu bé 4 tuổi, con trai của ông rất vui mừng khi thấy có một chiếc xe mới. Cậu bé đùa nghịch, cầm một cái búa gõ vào chiếc xe đời mới của cha mình. Kết quả của chiếc xe Mercedes đời mới là bị móp và xước sơn. Người cha chạy đến gần con trai và đánh cậu bé. Ông giận dữ và gõ búa vào tay cậu bé để trừng phạt con. Kết qủa là những ngón tay của cậu bé đã bị dập nát. Khi ấy người cha bình tĩnh lại, ngay lập tức ông đưa con trai mình đến bệnh viện. Mặc dù các bác sĩ đã cố gắng hết sức để cứu những ngón tay cho cậu bé, tuy nhiên những ngón tay của cậu bé đã bị tàn phá.
Cuối cùng, các bác sĩ đã quyết định thực hiện phẫu thuật cắt bỏ tất cả các ngón tay của cậu bé. Bàn tay của cậu bé đã được bao bọc trong băng và rất đau đớn. Khi ấy cậu bé rất có ý thức về lỗi lầm của mình. Cậu bé nói:
-Ba ơ! Con xin lỗi về chiếc xe của ba, nhưng các ngón tay của con sẽ phát triển trở lại phải không ba?
Người cha rất đau lòng và thất vọng. Một lần nữa ông đã không kiểm tra được hành động của mình. Sau đó ông trở về nhà và tự tử.
Hãy suy nghĩ trước khi chúng ta mất kiên nhẫn với người mình yêu thương. Chiếc xe có thể sửa chữa được. Các xương tay của cậu bé đã bị nghiền nát, và sự tổn thương trái tim không thể nào sửa chữa được. Chúng ta thường không phân biệt giữa những hành động, chúng ta thường quên rằng sự tha thứ lớn hơn trả thù.
Mọi người có thể cho phép mình sai lầm. Tuy nhiên, những hành động của chúng ta trong một cơn thịnh nộ sẽ ám ảnh chúng ta mãi mãi. Tạm dừng, hãy tạm dừng và suy nghĩ trước khi hành động. Hãy tha thứ để được để yêu thương nhau. Hãy nhớ rằng cuộc sống không phải là một trò chơi, để chúng ta có thể bấm nút PLAY và STOP. Cuộc sống rất ngắn ngủi, hãy sống trong yêu thương, vì thời gian không thể quay trở lại. Đừng để chúng ta làm ra một sai lầm có thể làm lu mờ cuộc sống của chúng ta trong một ngày nào đó…
Cốt lõi của cuộc sống là “trái tim.” Trái tim trang trí bằng lòng từ bi và tình yêu thương…Tình yêu thương là hơi thở thực sự của chúng ta trong cuộc sống.

Tác giả Trần Minh Hồng

THƠ TÌNH CỦA TÁC GỈA TRẦN MINH HỒNG

THƠ TÌNH
TÁC GỈA: TRẦN MINH HỒNG

HỌA SĨ TỎ TÌNH

Chiều thu năm ấy ở Quê Hương
Họa Sĩ trao em bức thư tình
Em cười bẽn lẽn quay lưng đọc
Thơ tình Họa Sĩ tỏ như sau:

“Tôi không yêu em nhưng nhớ em
Không yêu mà nhớ bởi vì quen
Nhiều đêm thức trọn nên thương nhớ
Vì thương vì nhớ nên yêu em”

Ngẩn ngơ hồn em cả buổi chiều.
Ánh mắt trao ai một nụ cười.
Lưu xá chiều thu vắng bóng Hồng.
Bên chàng Họa Sĩ ngắm mưa rơi…

(Thơ Minh Hồng, và bài thơ tỏ tình của Họa Sĩ Đặng MĐ.)

 13871695_992544884177625_167900324_n.jpg
 Ảnh: Nhà văn Minh Hồng.

THƠ TÌNH CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

THƠ TÌNH
TÁC GIẢ: TRẦN MINH HỒNG
HỌA SĨ TƯƠNG TƯ

Người nói yêu em cả trăm lần.
Nhưng em không đáp một lời yêu.
Đâu phải tim em khô cứng lạnh.
Chỉ sợ Họa Sĩ qúa đa tình.

Để chàng Họa Sĩ tương tư khóc.
Đau nhói lòng em đã một thời.
Lỗi chẳng tại em chẳng tại người.
Tại vì số phận cách ngăn đôi.

Đừng trách em nữa cố nhân ơi.
Tuổi xuân phơi phới một niềm tươi.
Chắp cánh bay xa ngàn muôn dặm.
Bỏ lại Quê Hương với một người.

 

(Thơ Minh Hồng, 08/05/2016)

13871695_992544884177625_167900324_n.jpg

Ảnh: Nhà văn Minh Hồng.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

GÍA TRỊ MỘT NỤ CƯỜI
Khoảng bảy năm trước, khi Trung còn là một sinh viên đại học, anh đi làm thêm tại Viện Bảo Tàng Lịch Sử Tự Nhiên. Một hôm trong khi đang làm việc, Trung nhìn thấy một đôi vợ chồng già đi với một cô gái ngồi trên một chiếc xe lăn. Họ đi xem triển lãm trong viện bảo tàng, nơi Trung đang làm việc.
Khi Trung nhìn kỹ cô gái, anh nhận ra rằng cô không có chân và cô mặc một chiếc váy màu trắng. Trung quay đầu lại cười với cô gái và trao cho cô một cái nháy mắt. Cô gái trao lại cho Trung một nụ cười đẹp nhất mà anh chưa bao gìơ từng thấy. Tất cả các khuyết tật của cô đột nhiên biến mất, Trung không còn nhìn thấy khuyết tật của cô trong mắt mình nữa. Hiện tại tất cả những gì Trung thấy là một cô gái xinh đẹp. Chỉ với một nụ cười đã làm tan chảy trái tim Trung và gần như ngay lập tức đã cho anh một cảm giác hoàn toàn mới về ý nghĩa của cuộc sống.
Cô gái nắm lấy tay Trung, một sinh viên đại học nghèo. Cô đã hài lòng và đưa Trung đến với thế giới của họ, một thế giới của những nụ cười, tình yêu và sự đồng cảm. Họ đã làm đám cưới và sống rất hạnh phúc bên nhau.
Đó là chuyện của bảy năm trước. Hôm nay Trung là một doanh nhân thành công. Và bất cứ lúc nào bị áp lực, Trung lại nghĩ đến người vợ đáng yêu của mình để tìm được niềm vui. Anh rất hài lòng và yêu quý cuộc sống hiện tại của mình.
images-8.jpg

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG
Đôi khi những câu chuyện tình yêu cảm động nhất, là những nơi vẫn còn ngay cả sau khi chết.
Một cặp vợ chồng mới cưới, sống trong một mái nhà gỗ. Họ đã có một cuộc sống rất hạnh phúc và yên tĩnh. Cho đến một ngày tai nạn xảy ra với họ. Khi người vợ nấu ăn, trong lúc bất cẩn. Ngọn lửa từ nhà bếp bốc lên và cháy vào cơ thể của cô. Người chồng giật mình bởi tiếng la hét của vợ. Ngay lập tức anh cố gắng giúp đỡ vợ, anh dập tắt ngọn lửa trên người cô. Ngọn lửa cũng đạt đến vòng tay của anh và thậm chí ngọn lửa đã táp vào mặt anh. Sau đó nhân viên cứu hỏa đến, họ đã dập tắt ngọn lửa. Tuy nhiên căn nhà cũng đã bị cháy hủy hoàn toàn. Xe cứu thương đưa cặp vợ chồng trẻ này vào bệnh viện. Họ đang ở trong tình trạng nghiêm trọng. Một thời gian ngắn, người chồng được hồi phục, vì anh ít bị ảnh hưởng bởi ngọn lửa. Anh rời khỏi giường bệnh và đi đến gặp người vợ của mình. Cô vẫn còn nằm trên giường bệnh, gương mặt của cô đã bị biến dạng. Khi cô nhìn thấy chồng mình đang ngồi bên cạnh, cô nói khẽ:
-Bây giờ gương mặt của em đã trở thành xấu xí. Anh có quyền rời xa em và hãy đi tìm một tình yêu mới.
Người chồng trả lời:
-Ngọn lửa đã lấy mất đôi mắt của anh và anh không thể nhìn thấy gì nữa cả … Nhưng em yên tâm, tình yêu, và vẻ đẹp của em đã được lưu giữ mãi mãi trong trái tim anh.
Khi nghe xong, cô vợ khóc oà và xót xa cho chồng của mình đã trở thành người mù lòa.
Ngôi nhà bị cháy hủy của họ, đã được dân làng nơi đây xây cất lại. Sau khi xuất viện, họ trở về mái nhà thân yêu của mình và sống tiếp tục, anh vẫn luôn yêu thương vợ như ngày nào. Cho đến mười năm sau khi người vợ qua đời. Vào ngày đám tang của vợ, khi tất cả mọi người nói lời chia tay với cô. Người chồng không cần kính râm và không cần cầm gậy trong tay. Anh đến gần quan tài hôn vợ, vuốt ve khuôn mặt thân yêu của vợ mình. Anh nói trong một giai điệu nồng nàn:
-Em là người phụ nữ đẹp, là người vợ tuyệt vời. Tôi yêu em rất nhiều và mãi mãi yêu em.
Mọi người nhìn về phía anh, một người bạn đi tới và hỏi:
-Chuyện gì đã xảy ra? Có phải là một phép lạ đã cho anh nhìn thấy được?
Người bạn vẫn chăm chăm nhìn vào đôi mắt của anh.
Anh trả lời:
-Tôi chưa bao giờ bị mù, chỉ là giả vờ. Khi ấy tôi thấy tất cả các vết cháy trên khuôn mặt của vợ, tôi biết đó là điều khó khăn cho cô ấy để tiếp tục sống với tôi theo cách này. Đó là những gì trong mười năm chúng tôi vẫn sống rất hạnh phúc ở tình yêu của chúng tôi.

images-7.jpg

TÁC GỈA MINH HỒNG

Con mắt là ngọn đèn của cơ thể…
Nếu trong mắt của chúng ta tốt.
Toàn bộ cơ thể của chúng ta sẽ đầy đủ ánh sáng.
Nhưng nếu trong mắt của chúng ta xấu.
Toàn bộ cơ thể của chúng ta sẽ bị tăm tối.
Nếu bên trong của chúng ta là bóng tối.
Làm thế nào chúng ta có thể lớn lên trong bóng tối?

(Trích đoạn cuối trong truyện ngắn Đánh Gía Trái Tim của Minh Hồng.)
nen-lung-linh-hai-tieng-gia-dinh-2.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

ĐÁNH GÍA TRÁI TIM
Một ông cụ 80 tuổi, ngồi nghỉ ngơi trên ghế đá công viên sau khi tập thể dục buổi sáng. Ông được tiếp cận bởi một người đàn ông ở tuổi trung niên đã đậu xe trong bóng râm của một hàng cây. Người đàn ông trung niên bước ra khỏi xe và nói:

– Chào buổi sáng, Thưa bác, bác có khỏe không?
Ông cụ trả lời:
– Cảm ơn cậu, tôi vẫn ổn.
– Bác sống ở đây phải không ạ? Người đàn ông trung niên hỏi.
Ông cụ đáp:
– Vâng, kể từ khi tôi được sinh ra.
– Thưa bác, cháu và gia đình cháu sẽ dọn nhà đến đây vào cuối tháng này. Cháu rất muốn biết người dân ở đây như thế nào, bác có thể cho cháu biết được không?
Ông cụ nói:
– Trước hết tôi muốn hỏi cậu một điều rằng người dân nơi thành phố mà cậu đang sống như thế nào?– Dạ, ở quê cháu, người dân rất tốt, người dân rất hiếu khách và bạn bè. Cháu yêu những người này, nhưng vì công ty cháu làm việc có mở một chi nhánh ở đây và cháu được bổ nhiệm về làm giám đốc.
Ông cụ hài lòng, tươi cười và nói:
– Cậu là một người may mắn. Thành phố này cũng giống như nơi cậu đang sống. Tôi chắc chắn rằng gia đình của cậu sẽ được sự đón chào từ nhiều người dân ở đây. Nơi đây có rất nhiều người tốt. Rất vui có được một người bạn mới như cậu.
Người đàn ông trung niên cảm ơn sự hiếu khách của ông cụ. Anh ta trở về xe của mình và lái xe đi.
Vài giờ sau đó, một người đàn ông khác đã đến nơi đây và hỏi ông cụ:
– Chào bác, Tôi đang nghĩ đến việc di chuyển đến đây và tôi  không biết người dân nơi đây như thế nào ?
Ông cụ hỏi:
– Người dân nơi cậu đang sống như thế nào?
Người đàn ông này trả lời:
– Họ không có sự hiểu biết, họ rất ít học. Tôi đã sống ở đó gần 10 năm và thậm chí tôi không cần làm bạn với một người nào ở đây. Anh ta nói có vẻ  tự hào, thành kiến, kiêu ngạo.
Với một giọng bình tĩnh, ông cụ nói:
– Tôi xin lỗi, Thật không may, cậu sẽ tìm thấy chính xác cùng một loại người trong thành phố của chúng tôi. Người dân ở đây không phải là bạn của bất cứ ai, tôi tự hào và sống chung với một khuôn mặt khép kín. Tôi khuyên cậu nên tìm một thành phố khác để sống, bởi vì người dân ở đây sẽ làm cho cậu thất vọng.
Một bà cụ đang ngồi trên ghế đá ở phía sau. Bà đã chứng kiến tất cả cuộc nói chuyện của ông cụ với hai người đàn ông. Bà thắc mắc, bước đến và hỏi ông cụ:
– Chào ông bạn, cho tôi xin lỗi, tôi đã nghe lỏm được cuộc trò chuyện của ông với hai người đàn ông. Tại sao ông có thể trả lời khác nhau cho hai câu hỏi tương tự?
Ông cụ cười và đáp:
– Chào người bạn tốt của tôi … Chúng ta luôn luôn nhìn thấy và phán xét thế giới bắt đầu từ tầm nhìn của chúng ta, từ chúng ta là ai. Một người có thành kiến, sẽ thấy tất cả người dân xung quanh thành kiến.
Bà cụ ngắt lời:
– Tôi không hiểu những gì ông bạn muốn nói.
Ông cụ nói tiếp:
– Người đàn ông đến đây đầu tiên, sẽ thấy những người tốt và bạn bè thành phố của chúng ta. Người đàn ông thứ hai phải cần đi xa nơi đây. Bởi vì cậu ấy chỉ thấy tự hào, thành kiến và kiêu ngạo. Thế giới phụ thuộc vào tầm nhìn của chúng ta, sự thể hiện bên ngoài sẽ luôn luôn phản ánh những gì chúng ta đã lưu trữ bên trong tâm hồn của mình. Con mắt là ngọn đèn của thân thể … Nếu trong mắt của chúng ta tốt, toàn bộ cơ thể của chúng ta sẽ được đầy đủ ánh sáng, nhưng nếu trong mắt của chúng ta xấu, toàn bộ cơ thể của chúng ta sẽ bị tối tăm. Vì vậy nếu bên trong chúng ta là bóng tối, làm thế nào chúng ta có thế lớn lên trong  bóng tối?
images-5.jpg

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

SỰ PHẢN XẠ
Hai người phụ nữ cùng bước vào một hang đá. Họ muốn la lớn để nghe vang vọng lại tiếng nói của mình.
Người phụ nữ kiêu ngạo hét lên rằng: “ Tôi ghét bạn.”
Ngay lập tức, họ đã nghe được âm thanh đáng sợ:
“ Tôi ghét bạn, tôi ghét bạn, tôi ghét bạn.”
Sau đó người phụ nữ khiêm tốn hét lên với sức mạnh của mình rằng: “ Tôi yêu bạn.”
Đột nhiên họ nghe được âm thanh ngọt ngào vang vọng khắp mọi nơi:
“Tôi yêu bạn, tôi yêu bạn. tôi yêu bạn.”
Khi ta chúng nhìn vào một cái hồ, chúng ta sẽ thấy tấm gương nước phản chiếu hình ảnh của mình. Bạn biết đó, tại sao người phụ nữ kiêu ngạo lại thốt lên ngôn ngữ: “Tôi ghét bạn.” Là bởi vì kẻ kiêu ngạo thường không có sự hiểu biết và lòng thương yêu. Họ không bao giờ biết lắng nghe và học hỏi bất cứ ai, cho đến khi họ thua kém người khác thì đem lòng ganh ghét.
Ngược lại, người khiêm tốn là người thể hiện nét lịch sự, hiểu biết, luôn luôn lắng nghe. Họ không bao giờ tìm cách tôn vinh cho bản thân mình, mà họ luôn tìm cách tôn vinh những người khác, và vui vẻ trong sự thành công của bạn bè và mọi người xung quanh mình. Đó là lý do tại sao người phụ nữ khiêm tốn lại nói lên rằng: “Tôi yêu bạn.”

nhung-cau-noi-hay-ban-nhat-dinh-phai-doc-qua-khi-con-tre.jpg

TÁC GỈA MINH HỒNG

HÃY QUẢN LÝ TRI TRỨC
Một người phụ nữ đang trong phòng tắm, khi cô nghe tiếng chuông cửa reo. Cô nghĩ rằng chồng mình đi làm về, cô quấn vội chiếc khăn vào người và bước ra mở cửa.
Khi cô mở cửa ra, anh Tư người hàng xóm đang đứng ở trước cửa.  Anh ta nhìn cô và nói:
-Tôi sẽ đưa cho cô 1.000 đô la  nếu cô  thả chiếc khăn đó ra.
Sau khi suy nghĩ vài giây, người phụ nữ buông chiếc khăn của cô ra và đứng trần truồng. Người đàn ông này đưa cho cô 1.000 đô la như đã hứa và anh ta ra về.
Cô bối rối, nhưng vui mừng, vì tự dưng có một số tiền trong tay. Cô quấn chiếc khăn vào người  và bước trở vào bên trong. Ngay lúc đó chồng của cô vừa về nhà.  Người chồng hỏi vợ:
-Hôm nay anh Tư có đến trả nợ cho anh 1.000 đô la không?
-Anh ta vay nợ của anh lúc nào? Cô vợ hỏi.
Người chồng đáp:
-Tuần trước, nhưng anh quên nói với em. Anh ấy hứa hôm nay sẽ mang tiền đến trả. Khi nghe xong, cô vợ rất ngỡ ngàng và ấm ức. Cô tức giận người đàn ông hàng xóm này và tự trách: “Mình thật sự là người dại dột.”
images-6.jpg

 

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

CÂY XƯƠNG RỒNG VÀ HOA HỒNG
Một người đàn ông đã có nhiều cuộc cải vã với vợ. Anh ta quyết định tìm kiếm một người tình mới để được yêu thương trọn vẹn hơn.
Một hôm anh đến và tâm sự với ông cụ ở nhà bên cạnh. ông cụ hỏi:
– Tại sao cháu buồn? Những gì đã xảy ra với cháu?
Người đàn ông này đã tâm sự cho ông cụ biết về chuyện của mình và vợ. Anh ta nói tiếp:
– Cháu mong muốn tìm người phụ nữ khác để xem nếu cháu có thể tìm thấy hạnh phúc thật sự. Có thể là một người phụ nữ tốt hơn để có thể cung cấp cho cháu những gì mà vợ cháu không thể cung cấp cho cháu trong nhiều năm qua.
Với vẻ mặt thanh thản, ông cụ đứng lên và nói:
– Hãy theo bác đi ra khu vườn và chúng ta sẽ nói chuyện.
Người đàn ông này đứng lên và đi theo ông cụ ra sau khu vườn. Ông cụ cắt một bông hồng và một cây xương rồng. Sau đó ông cụ hỏi:
– Nếu cháu phải chọn một trong hai loài hoa này, cháu sẽ chọn loài hoa nào?
Người đàn ông trả lời:
– Tất nhiên, cháu sẽ chọn hoa hồng.
– Tại sao? Ông cụ hỏi.
Người đàn ông trả lời:
– Thưa cụ, bởi vì hoa hồng đẹp, thơm và dễ chịu hơn, xương rồng này đầy chông gai và nhạt nhẽo.
Ông cụ bỉnh tĩnh nói:
– Cháu đang hoàn toàn đúng! Hoa hồng thực sự là một loài hoa đẹp hơn và hương thơm hơn so với một cây xương rồng. Nhưng tôi muốn cháu học một cái gì đó quan trọng, thường thì người đàn ông hành động rất ít sự khôn ngoan. Họ thích những gì có vẻ đẹp bên ngoài hoặc những gì có vẻ thu hút sự chú ý nhiều hơn. Hoa hồng này thực sự là đẹp hơn cây xương rồng. Tuy nhiên, nó sẽ chết sớm và mất tất cả vẻ đẹp của nó. Nếu thời tiết không thuận lợi, hoa chết thậm chí nhanh hơn, khô và xấu xí.
Ông cụ tiếp tục:
– Từ những cây xương rồng, nó được tạo ra là để chống lại tất cả thời tiết xấu. Dù nóng hay lạnh, mưa hay nắng, nó luôn luôn là màu xanh lá cây và có gai của nó. Cây xương rồng này là một trong những bông hoa đẹp nhất trong thiên nhiên. Vợ của cháu là không hoàn hảo, và cháu cũng không hoàn hảo. Cô ấy biết khuyết điểm của mình. Cô ấy đã chăm sóc cháu và con của cháu. Cô ấy luôn luôn sẵn sàng để giúp cháu một cách tốt nhất có thể. Cô ấy đã trao phó cuộc đời mình cho cháu, cô ấy cũng đã từng là tình nhân hiển thị đẹp như một bông hồng. Cô ấy muốn có hạnh phúc với cháu, nụ cười của cháu, cơ thể của cháu. Những điều khó khăn này, nó sẽ thay đổi cháu thành một người đàn ông có thể cung cấp những điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống gia đình.
Ông cụ nói với giọng cứng rắn:
– Bây giờ cháu hãy cho tôi biết sự lựa chọn của cháu. Bông hồng hoặc với cây xương rồng?
Vài giọt nước mắt trong đôi mắt của mình, người đàn ông này không nói nên lời. Anh bắt tay ông cụ, trao cho ông cụ một cái ôm ấm áp và đi về nhà. Trên đường trở về nhà, anh ta đã ghé qua một cửa hàng hoa, mua một bó hoa hồng tặng cho người vợ của mình và đã viết trên tấm thiệp với dòng chữ:
“Ngay cả vẻ đẹp và hương thơm của tất cả các hoa hồng trong thế giới cũng không thể so sánh với vợ. Anh yêu vợ xinh đẹp của anh.”





hình ảnh-4.jpghình ảnh-5.jpg