TÁC GIẢ MINH HỒNG

CÂY TUYẾT TÙNG VÀ CÂY TRE

Trong một khu vườn có cây tre và cây tuyết tùng. Một hôm cây tuyết tùng nói với cây tre rằng:
“Bạn ốm yếu và mong manh như thế, làm thế nào bạn có thể sống trong niềm vui được? Hãy xem tôi đây, tôi cao lớn và mạnh mẽ nhất trong khu vườn này. Tôi chính là người hạnh phúc nhất.”
Cây tre buồn bã, im lặng…
Một đêm, cơn mưa bão ập đến trong khu vườn, gió  lớn làm lắc lư cây và các thực vật trong nhiều giờ. Sáng ngày hôm sau…Đã có một tản vinh quang của gỗ tuyết tùng nằm im lìm trên mặt đất vườn, cây tuyết tùng đã bị gãy. Cuộc đời mạnh mẽ, kiêu ngạo của cây tuyết tùng đã kết thúc.
Cây tre uốn cong, mỏng manh, dẻo dai với gió đã vẫn còn nguyên vẹn ở đó…
Kiêu ngạo là nguồn gốc của tất cả những yếu kém. Khiêm tốn là nền tảng của tất cả các nhân đức. Không có nhân đức, cuộc sống không có ý nghĩa.

imgres-2.jpgimgres-1.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

NÓI LÊN ĐIỀU MONG MUỐN
Hai vợ chồng ngồi ăn sáng mừng kỷ niệm 25 năm đám cưới của họ.

Người vợ lấy phần cứng của ổ bánh mì đưa cho chồng, và gĩư phần ruột mềm lại cho mình. Cô nghĩ thầm:
“Tôi luôn luôn muốn ăn phần mềm của bánh mì, nhưng bởi vì tôi rất yêu chồng tôi. Trong 25 năm qua tôi luôn nhường phần ruột mềm của bánh mì cho chồng… Ngày hôm nay, ít nhất một lần, tôi phải ăn phần mềm của bánh mì.”
Trước sự ngạc nhiên của cô, chồng của cô rất vui vẻ và nói:
“Cảm ơn vợ yêu của anh! Em biết không, trong 25 năm qua anh luôn luôn muốn ăn phần cứng của bánh mì, nhưng bởi vì anh yêu em nên đã nhường phần cứng  bánh lại cho em. Anh không bao giờ đòi hỏi cho bản thân mình.”
Trong các giao tiếp cơ bản hằng ngày, quan trọng là chúng ta phải nói lên những gì chúng ta mong muốn cho rõ ràng. Chúng ta không thể mong đợi những người xung quanh đoán và hiểu cho mình những gì đang xảy ra bên trong chúng ta. Để tránh tạo ra cơ sở nhầm lẫn, và nhất là kéo dài sự hy sinh vô ích trong nhiều năm.

( Ảnh trên mạng.)
images-6.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

MỘT TRÁI TIM BỊ GIẰNG XÉ GIỮA HAI NIỀM ĐAM MÊ

Một trái tim bị giằng xé giữa hai niềm đam mê.
Nhiều chàng trai và các cô gái thường nhầm lẫn giữa tình yêu và ham muốn.
Có thể bạn có cảm giác với hai người cùng một lúc. Ở giai đoạn này, tâm trí vẫn còn tràn ngập bởi sự nhầm lẫn, ảo tưởng và có một hiệu suất hình ảnh rõ ràng. Tuy nhiên, đây không phải là tình yêu đích thực. Bạn có thể thích nó, nhưng không phải yêu sâu sắc hai người cùng một lúc. Bạn thường có cảm giác bối rối, sự nhầm lẫn này là do tiếp xúc hàng ngày với nhau, thị hiếu và ý tưởng tương tự. Đôi khi cảm giác không phải là quá mạnh mẽ, nhưng bạn có được một ý nghĩa quan trọng đó vượt xa thực tế. Chọn một trong hai người?  Hoặc cả hai (với một người sẽ có trong bí mật?)  Điều đó sẽ phụ thuộc hoàn toàn ở bạn. Trước khi có bất cứ quyết định nào, nên phân tích tình hình và thử xem nếu bạn đang thực sự thưởng thức hai người, hoặc nếu bạn cảm thấy một người còn lại chỉ là sự ngưỡng mộ. Không  nên vội vàng, đó là điều cần thiết. Chỉ khi vượt qua giai đoạn nhầm lẫn, bạn có thể làm một số thiết lập. Luôn luôn phải thận trọng và tránh đi vào vết xước khác.
*Đừng nhầm lẫn rằng b
ạn đang cần, đó không phải là tình yêu. Vì tình yêu không phải để làm với nhiệm vụ để được có. Khi chúng ta thực sự yêu, chúng ta không cần đòi hỏi điểu kiện phải có, chúng ta chấp nhận và muốn chia sẽ. 
Nếu bạn không có một chút kinh nghiệm trong tình yêu, rõ ràng rằng bạn sẽ nhạy cảm hơn với những nhầm lẫn. Có thể kiểm tra cảm xúc ở nụ hôn.
Nó giống như với nghệ thuật nếm rượu vang. Đối với tôi, rượu vang đỏ là nước nho cay đắng, và ly rượu vang đỏ khác nhau với ly nước ép nho chua. Muốn phân biệt chúng và mô tả các mùi vị và hương liệu.  Bạn hãy quan sát những cảm xúc của bạn, những gì bạn cảm thấy trong cơ thể của mình. Để tránh được trái tim của bạn bị giằng xé giữa hai niềm đam mê.

pode3.jpg

TÁC GỈA MINH HỒNG

HÃY TẬN HƯỞNG CUỘC SỐNG
Đã bao nhiêu lần bạn sợ một cái gì đó, nhưng nó không bao giờ xảy ra?
Đã bao nhiêu lần bạn gần như ở vào tuyệt vọng, sau đó tất cả mọi thứ như một phép lạ giúp bạn được an toàn?
Có bao nhiêu lần tình hình có vẻ như vô vọng, nhưng cuối cùng tất cả đã kết thúc với niềm hy vọng?
Bao nhiêu lần bạn nói rằng sẽ không xảy ra, nhưng nó lại xảy ra?
Bao nhiêu lần đám mây đen trên bầu trời cao, nhưng cơn mưa bão đã không bắt đầu?
Bao nhiêu lần chúng ta đã gặp nguy hiểm, và thậm chí còn sợ đến cái chết, nhưng ta vẫn còn được sống?
Đã bao nhiêu lần chúng ta khóc, nhưng sau đó ta lau khô nước mắt trên má của mình và cảm thấy hạnh phúc?
Cuộc sống là một chuỗi các sự kiện, những khoảnh khắc chuỗi từ các hoạt động bình thường và những khoảnh khắc bất ngờ. Ngày đi qua lặng lẽ và đêm đuổi không mệt mỏi. Tất cả chúng ta đang sống trong một thời gian năng động và bận rộn trong thế giới mà mỗi thay đổi theo từng giây phút. Chúng ta làm việc quá sức và dần dần mất đi khả năng của mình để tận hưởng cuộc sống, để thấy những điều tốt đẹp xung quanh mình, để tặng và nhận.
Đừng liên tục thất vọng, cau mày, đừng giận dữ và đừng không hài lòng với chính mình.
Cuộc sống là ngắn ngủi, hãy mỉm cười để tìm hạnh phúc với thế giới xung quanh mình. Cuộc sống giống như một tấm gương để nhìn mọi thứ xung quanh, tất cả phụ thuộc vào sự lựa chọn của chính mình và tất cả mọi thứ có thể nằm trong tầm tay của chúng ta.

s10.jpg



TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TƯƠNG THÂN TƯƠNG TRỢ
Một người đàn ông mù đang ngồi xin ăn trên một con đường nhỏ của một góc phố, đột nhiên ông nghe thấy lời cầu nguyện của một cậu bé bị tê liệt:
“Lạy trời, xin giúp cho con một bữa ăn.”
Ông rất cảm động và tiếp cận với cậu bé bị tê liệt, ông trao cho cậu bé gói thức ăn mà ông vừa nhận được của một người hảo tâm đi đường đã tặng cho ông. Sau đó ông nói với cậu bé:
-Bác có nỗi khổ của bác và cháu cũng đã đau khổ. Chúng ta hãy làm việc với nhau để cùng nhau được tốt hơn.
Cậu bé hỏi:
-Bằng cách nào? Cháu đã bị tê liệt, cháu không thể đi một bước cho bản thân cháu và bác không nhìn thấy bất cứ điều gì. Làm thế nào để bác nghĩ rằng chúng ta sẽ có thể được cùng nhau?
Ngừơi đàn ông mù trả lời:
-Cả hai người chúng ta hổ trợ với nhau sẽ dành được chiến thắng. Chúng ta sẽ vượt qua được khó khăn. Bác có hai chân và cháu có hai con mắt, bác sẽ cõng cháu và cháu sẽ hướng dẫn cho bác.
Cậu bé suy nghĩ vài giây và đáp:
-Cháu xin đội ơn bác.
Thật vậy, kể từ khi có hai người với nhau, họ đã cùng nhau đi ăn xin. Tối về nhà họ trò chuyện và giúp đỡ cho nhau. Trong mái nhà dột nát đó đã bắt đầu ấm áp với âm thanh của một đứa trẻ và một người già, trong tiếng cười và cả trong nước mắt. Họ sống trung thực và xem nhau như cha con.
Việc chấp nhận sự khác biệt, hỗ trợ và giúp đỡ lẫn nhau đã giúp cho họ giảm đi sự đau khổ trong cuộc sống. Và họ vẫn luôn cầu nguyện.

download-1.jpg

TÁC GỈA MINH HỒNG

TỰ ĐẠI 

Có lẽ ai cũng biết cách để sống với một người mà bản ngã là tất cả. Cảm giác độc hại của việc phải đối phó với một người tự đại qúa mức, đôi khi làm cho người ta rất khó chịu.
Một người không thực hiện một tự phê bình, khi ta nói chuyện với họ, giống như ta nói chuyện với một bức tường. Đây là người không xuất hiện trong khu vực nhất định như một tính năng thành công. Chúng ta đã biết rằng: “Tự đại là có thể xóa đi những lợi ích khác của ánh sáng.”
Khoe khoang, huyền ảo, là người vẽ ra lá cờ tự đại, mà họ quên đi những gì người khác cảm thấy. Ví dụ: Một người học phổ thông cấp 2 tại Việt Nam. Khi định cư ở nước ngoài, được dạy kèm tiếng Việt trong vòng một năm cho các trẻ em mới bắt đầu học tiếng Việt. Người ấy tuyên bố với mọi người rằng: “Tôi Là Giáo Sư Dạy Tiếng Việt Cho Học Sinh Phổ Thông Trung Học.” Trong khi đó tại Việt Nam có rất nhiều nhà giáo dạy trong các trường Đại Học. Nhưng họ chỉ là Giáo Viên Giảng Dạy ở Trường Đại Học. Không ai dám tự hào tuyên bố mình là “Giáo Sư” nếu chưa có bằng cấp chứng nhận.
Người tự đại thường mong đợi để được công nhận mình là cao cấp và vui mừng trong tưởng tượng của thành công, sức mạnh, rực rỡ. Họ cảm thấy rằng họ là người duy nhất và rằng sẽ không có người thứ hai. Người ôm tự đại, luôn mong đợi mọi người chú ý liên tục và ngưỡng mộ đến mình. Họ cũng thường ganh tỵ với sự thành công của người khác. Bản chất của người tự đại là không có đức tính khiêm tốn.
*Người tự đại, thường là người không có cái gì khác để hiển thị.
Khi tôi còn là sinh viên ở Việt Nam, có lần tôi đi bộ với một nhà tuyên huấn. Ông hỏi tôi:
-Ngoài tiếng hót của các loài chim, cháu có  nghe thấy bất cứ điều gì khác không?
Tôi vểnh tai lên một vài giây, sau đó tôi nói:
-Dạ thưa, cháu có nghe tiếng ồn ào của một cơn gíó.
-Đó là một cơn gío rỗng. Ông khẳng định.
Tôi hỏi ông.
-Dạ thưa, Làm thế nào để biết nó là một cơn gió rỗng?
Ông nói:
-Rất dễ dàng để biết khi có một cơn gió rỗng, vì tiếng ồn của nó lớn hơn âm thanh của một chiếc xe đang chạy và nó không mang theo được những gì cho nó.
Cho đến khi tôi trưởng thành hơn và thậm chí ngay cả ngày hôm nay, khi tôi nhìn thấy một người nói quá nhiều, làm gián đoạn cuộc trò chuyện của người khác, tự đại và khoe khoang để chứng minh được mình là người có một không hai.
Tôi dường như nghe thấy tiếng nói của ông, một nhà tuyên huấn chân chính và đạo đức. Ông đã từng dạy tôi rằng:
“Nếu cháu là một con thỏ, hãy là một con thỏ khiêm tốn.
Và nếu cháu là một con rùa, phải là một con rùa kiên nhẫn.”


1330688435237564836_574_0.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

VIỆT NAM DI SẢN TUYỆT VỜI

Bạn biết đấy! Cuối cùng đất nước này là của bạn.
Đừng lãng phí thời gian trong sự yếu đuối và tội lỗi.
Tổ tiên của chúng ta đã để lại cho chúng ta một di sản tuyệt vời.
Một đất nước Việt Nam Hùng Vĩ.
Hãy bảo vệ di sản tuyệt vời này cho đời con, đời cháu.
Hãy cống hiến hết sức mình vì dân, vì nước.
Phước lành sẽ mang đến cho gia đình bạn.
Phải chịu trách nhiệm những gì thuộc sỡ hữu của mình.
Đừng để những nhân vật phản diện có được bàn tay của bạn.
Khi ấy họ sẽ là bộ máy chủ chốt.
Họ dễ dàng hướng dẫn ta.
Họ được ăn uống no, hưởng được tất cả.
Con cháu mình lúc ấy rồi sẽ ra sao?
Đất nước mình tuyệt vời qúa phải không?
Hãy đoàn kết, hãy sống cho nhau.
Qúa khứ sai lầm cùng nhau sữa đổi.
Đừng chết vì tranh dành quyền lợi riêng.
Mà hãy chết vì đất nước thiêng liêng.
Một đất nước Anh Hùng Dân Tộc Việt Nam.
151149hoitrai17.jpg

BÀI THƠ CẢM ĐỘNG NHỚ MẸ CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

NHỚ MẸ

Mùa Vu Lan con ngồi đây nhớ mẹ
Xứ người không viếng được mộ mẹ yêu
Nén nhang trầm con kính dâng lên mẹ
Cho nỗi lòng vơi nhẹ nỗi niềm đau
Mẹ là mặt trời là ngôi sao sáng
Là ánh đuốc soi đường chúng con đi
Mẹ không chết mẹ không bao giờ chết
mẹ sống trong tim con mãi muôn đời …

(Minh Hồng viết trong nước mắt, trong ngày rằm tháng bảy âm lịch năm 2016.)
imgres-1.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU

Làm thế nào hai người yêu nhau, gần gũi và tôn trọng nhau đến hết suốt cuộc đời? Tại sao người ta yêu nhau được lâu dài đến như thế? Điều mà nhiều người khó thực hiện được. Nếu được, đó là một điều thật tuyệt vời.
Hai người xa lạ lại gặp nhau và để thu hút với nhau. Nhịp tim của họ đập nhanh hơn và nhanh hơn, sinh động hơn. Mỗi người họ mơ về người kia, và họ cùng nhau quyết định sống chung với nhau. Họ cảm thấy hấp dẫn trong điều bí ẩn này. Mà người ta gọi đó là tình yêu.
Trong tình yêu, cuộc đời của hai người như hai chi nhánh của một thân cây và cùng nhau phát triển. Nhưng con đường của cuộc sống dài và nhiều chông gai. Không phải mỗi ngày chúng ta đều nghe tiếng chim hót, để cùng nhau vui sướng đến hết cuộc đời. Cũng có nhiều ngày màu xám, đen tối, đơn điệu và bình thường. Trong những ngày này, nếu một trong hai người, không còn thể hiện sắc màu rực rỡ nữa. Người còn lại sẽ nghĩ gì? Có lẽ họ sẽ nghĩ rằng: “Thật không may, tôi đã chọn sai.”
Nhưng điều này là không đúng sự thật. Chúng ta không thực hiện một sai lầm. Chúng ta chỉ là con người, giống như tất cả những người khác. Mỗi cuộc sống phụ thuộc vào nhịp điệu của ngày và đêm, giống như các nguyên tắc của thủy triều cao và thấp. Mỗi năm sẽ có mùa xuân, mùa hạ, mùa thu và mùa đông. Đâu phải lúc nào chúng ta cũng có sự kiên nhẫn với chính mình.
Tuy nhiên đừng bao giờ rời khỏi ngôi nhà của tình yêu và lòng chung thủy. Nó có thể phá vỡ hạnh phúc như một cơn bão, nó sẽ kéo ra tất cả các gốc rễ và làm gãy chi nhánh của cây, cuộc sống của hai người sẽ bị tách rời nhau. Sau cơn bảo nghiêm trọng đó, chúng ta sẽ thấy kích thước của sự thiệt hại đã gây ra. Nếu chúng ta nghĩ rằng: “Cơn bảo rồi sẽ qua đi, không được mang đi những gì bởi hoảng loạn.” Đừng ném bất cứ thứ gì, hãy nắm giữ gốc rễ chặt chẽ. Chờ đợi và kiên nhẫn, kiên nhẫn vô hạn. Các cơn bão sẽ qua đi, tình yêu đích thực sẽ vẫn còn mãi ở đó.
13942592_992528077512639_1298812338_n-1.jpg

(Ảnh: Tác giả Minh Hồng.)