TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

 

 ĐÊM MƯA TÌNH YÊU

Vào một đêm thứ bảy lạnh lẻo. Một cô gái đau đớn và bước đi với đôi giày cao gót của mình trong cơn mưa.
Cơn mưa càng lớn hơn và cô gái đã rơi nhiều nước mắt trong đêm hôm đó. Đôi mắt của cô nói lên tất cả mọi thứ đã được nắm giữ ở phía sau … Một chàng trai đã cảm thấy điều này trong khoảnh khắc, khi anh ta đã nhìn đủ khoảnh khắc ấy qua khung kính của cửa sổ.

Con đường vắng lặng và ẩm ướt, bầu trời xám đen và mưa không ngừng rơi, để luôn luôn nhớ rằng ai đó đã khóc trong đêm mưa …

Căn phòng nhỏ và đầy khói trên một cái bàn bên cạnh cửa sổ, chàng trai đang thưởng thức một tách cà phê nóng một mình, đôi mắt vẫn hướng theo bước chân của cô gái và mang nặng một nỗi buồn …

Có lẽ buổi tối hôm ấy đã viết lên câu chuyện bí ẩn tình yêu của họ …  
Một tình yêu kết thúc trong một đêm mưa, anh đã lo lắng, không chắc chắn về quyết định của mình là đúng.
Nhưng đôi mắt của cô lại một lần nữa cho anh câu trả lời cuối cùng. Khi cô đứng dậy ra về, anh muốn nói lời yêu thương, nhưng  anh đã không thực hiện được trong suốt thời gian họ nói chuyện với nhau.

Chiếc áo màu trắng của cô đã ướt và dính vào thân thể cô, khiến anh càng yêu cô say đắm. Tóc của cô như ngâm vào nước, đôi mắt cô vẫn bị mờ nhạt vì nước mắt. Những đường nét trang điểm trên gương mặt của cô đã được rửa sạch bởi những giọt nước mưa.

Trước khi anh có thể nghĩ rằng đây là cuộc gặp gỡ cuối cùng, một động lực của tình yêu đã khiến anh mở tung cánh cửa ra và anh đã bị lạc bước giữa cơn mưa … Anh chạy nhanh đến để đuổi kịp cô …
Bây giờ anh có thể khóc mà không ngần ngại… Nước mắt của anh và những giọt nước mưa như đã trở thành một.

Anh dừng lại và đứng đối diện với cô, họ nhìn thấy mặt nhau qua ánh đèn đường. Anh nhìn vào mắt cô và nói lời xin lỗi. Cô gái với đôi mắt mơ màng và đẩy anh sang một bên để tiếp tục bước đi trên con đường.
Nhưng anh đã nhanh tay nắm lấy tay cô lại, và anh rút trong túi áo ra một chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp mà anh đã chuẩn bị từ lâu. Ngay lúc đó anh quỳ xuống và nói lời cầu hôn với cô:
“Xin em đồng ý làm vợ anh nhé?”
Cô gái vẫn đứng im lặng. Nhưng anh ta ngước mặt nhìn lên bầu trời cao và nói:
“Xin bầu trời hãy cho cô ấy biết rằng tôi yêu cô ấy đến mức nào.”
Nói xong anh ta gục đầu vào tay của cô gái như thể hiện lời van xin. Cơn mưa bắt đầu tạnh, và mưa đã rửa sạch những giận hờn, những đau khổ của cô … Cô gục đầu vào vai anh và khóc nức nở… Ngay lúc này anh đã ý thức được rằng sẽ không dám làm cho cô phải khóc thêm một lần nữa. Anh ôm cô và thì thầm:
“Anh yêu em và sẽ mãi mãi yêu em. Hãy làm vợ anh em nhé?”
Cô gật đầu đồng ý, họ đã dành cho nhau nụ hôn nồng nàn và ấm áp, xóa tan đi cái lạnh của đêm mưa, có bầu trời cao làm chứng tình yêu của họ.
imgres-2.jpg

 

TÁC GIẢ MINH HỒNG

GIỮ TRÁI TIM NGƯỜI VỢ

Giữ trái tim người vợ là chìa khóa để bảo vệ hạnh phúc. Nhưng không phải bất cứ người đàn ông nào cũng có ý thức thông minh như vậy?
Người biết cách gần vợ với một lời nói tốt đẹp … một câu hỏi đơn giản … một cử chỉ đáng yêu! Như vậy họ sẽ dành chiến thắng trong trái tim của người vợ, và cuộc sống sẽ trở nên hạnh phúc hơn, gia đình sẽ đi vào một hữu ích…
Rất tiếc đã biết bao nhiêu người đàn ông đã đánh mất cơ hội để giữ trái tim người vợ của mình, và biết bao nhiêu người đàn ông đã lừa dối vợ của mình?
Người đàn ông biết an ủi và chăm sóc vợ của mình khi buồn khổ hay đau ốm, đó là những người đàn ông đáng được trân trọng.
Sự thân thiện giữa các mối quan hệ hôn nhân là vẻ đẹp của cuộc sống, tránh những nguyên nhân gây đau khổ cho nhau. Hãy cố gắng tạo ra và làm đẹp cuộc sống của mình như một lọ nước hoa thơm phức của tình yêu, êm ấm và hài hòa.
images-1.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

LỰA CHỌN

Chúng ta nên lựa chọn tình nghĩa đậm sâu thay vì tình yêu mong manh dễ vỡ. Chúng ta có thể lựa chọn sự trống vắng trong tim hơn là mất đi gia đình – cái cột vốn cho ta cảm giác vững vàng.
Chúng ta lựa chọn sự đau khổ của tình nhân thay vì sự oán trách của vợ/chồng hay phán xét xã hội vốn sẽ cho ta cảm giác tội lỗi. Chúng ta hãy lựa chọn giữ gìn danh tiếng thay vì bất chấp thị phi để không ảnh hưởng đến công danh sự nghiệp.
Chúng ta lựa chọn sự bình yên thường nhật thay vì làm những điều phá cách phiêu lưu, vì ta muốn điều dễ hơn là thứ khó.
Chúng ta lựa chọn giữ gìn cái cũ, cái nhàm chán quen thuộc hơn là đến với cái mới, cái ngọt ngào thăng hoa vì tâm lý ngại thay đổi và sợ mất đi những thứ mình đã nắm chắc trong tay. Nhất là khi chúng ta còn đang hồ nghi rằng cái mới thổn thức kia liệu thực sự có phải là một tình yêu sâu sắc, là một nửa đích thực, là cái tốt đẹp hơn cũ để chấp nhận đánh đổi?
Suy nghĩ cho cùng, trong chuyện tình cảm, chúng ta trước hết đang vì chính chúng ta mà thôi, chứ chẳng phải hy sinh vì ai khác hay vì những chuẩn mực tốt đẹp nào đó như chúng ta tưởng.
Một cách tự nhiên thông qua hệ giá trị và niềm tin tích lũy từ bao trải nghiệm sống, chúng ta đã lựa chọn cái mình cho là phù hợp nhất, thậm chí là tốt nhất, vì nó đem lại cho chúng ta cảm giác an tâm và an toàn. Nào phải duyên phận không cho chúng ta cơ hội.

 images.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ

Tôi rất vui mừng khi đã thấy các tiến bộ của phụ nữ trong thế hệ trẻ hiện tại. Ở các thế hệ trước tôi, trong xã hội mà người phụ nữ chỉ có danh tính là một người mẹ, không có quyền lãnh đạo trong các hoạt động xã hội.
Ngày nay những người phụ nữ chúng ta và thế hệ con gái và cháu gái của chúng ta đã chuyển sang một xã hội mà phụ nữ đã làm tăng đáng kể…

Những tiến bộ này không phải là may mắn từ bầu trời rơi xuống, mà là kết quả của những trận chiến khó khăn, trận chiến sử thi và huy động đặc biệt trong suốt thế kỷ 20, nhiều sử gia đã mô tả thế kỷ 20 là “thế kỷ của phụ nữ.” Và một chiến thắng lớn đã thay đổi quyền lợi và thái độ đối với phụ nữ. Vì vậy, ở thế kỷ 21 ngày hôm nay, những người phụ nữ ở thế hệ chúng ta, thế hệ con gái, cháu gái của chúng ta và các thế hệ phụ nữ tương lai sau này, có thể khẳng định rằng:
“Người phụ nữ là trong thiên đường trần thế. Mỗi bước đi của họ có thể đại diện cho sự phát triển khổng lồ của nhân loại.”
Công việc của phụ nữ là công việc của vũ trụ, và mọi thứ sẽ sụp đổ nếu không có phụ nữ.
Nhân ngày Quốc Tế Phụ Nữ, tôi xin chúc các bà, các mẹ, các cô dì, các chị em phụ nữ, các cháu gái, con gái, được tất cả mọi điều tốt đẹp nhất. Chúc mọi người thật nhiều niềm vui, hạnh phúc và mãi mãi xinh đẹp.
images-1.jpg

 

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

THƯ CHA VIẾT CHO CON

Con yêu, một ngày con sẽ thấy rằng cha trở nên rất gìa, hãy cố gắng kiên nhẫn với cha và cố gắng hiểu cha … nếu cha làm bẩn khi ăn … nếu cha gặp khó khăn khi mặc … hoặc khi cha đau ốm! Hãy nhớ rằng những năm tháng đã qua, cha đã dành thời gian để dạy cho con lắp ráp tất cả các loại hình đồ chơi khi con còn nhỏ …
Nếu cha lặp đi lặp lại hàng chục lần ở một điều tương tự, đừng ngắt lời cha! Hãy lắng nghe cha! Khi con còn nhỏ, con đã muốn cha đọc cho con nghe mỗi đêm những câu chuyện cho đến khi con rơi vào giấc ngủ.
Nếu cha không tắm rửa thường xuyên, đừng quở trách cha và đừng nói với cha đó là điều xấu hổ. Hãy nhớ rằng khi con còn nhỏ, cha đã suy nghĩ ra bao nhiêu lý do đề thuyết phục cho con đi tắm.

Nếu cha từ chối không ăn, đừng ép buộc cha!  cha biết rất rõ khi cha đang đói và khi cha không đói. Khi đôi chân của cha đã yếu, sẽ không cho phép cha di chuyển về phía trước bản thân mình … Hãy giúp cha giống như cách cha đã nắm tay của con để tập cho con những bước đi đầu tiên.
Và khi một ngày nào cha mất, con không nên cảm thấy buồn. Con hãy cố gắng hiểu rằng ở một độ tuổi nhất định, chúng ta không thực sự sống!
Con hãy sống tốt cho bản thân mình, và hãy thực hiện đúng nhân phẩm của một con người như cha đã từng dạy con. 
Cách duy nhất cha muốn để lại cho con lời cảm ơn, những nụ cười và nhiều tình yêu thương cho con, thương con rất nhiều … cha của con.
images-1.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

KHI TÌNH YÊU CHÊNH LỆCH TUỔI TÁC

Thường thì người đàn ông lớn tuổi thích tìm đến các cô gái trẻ nhiều hơn là người phụ nữ lớn tuổi tìm đến với trai trẻ. Người phụ nữ họ không mấy có cảm giác để làm tình với trai trẻ đáng con cháu của mình, và họ rất ngại có mối quan hệ như vậy.

Trong trường hợp, một cô gái trẻ chấp nhận yêu hoặc làm vợ một người đàn ông lớn tuổi đáng cha, chú hoặc đáng tuổi ông nội, ông ngoại của mình, là mục đích trục lợi chỉ muốn có tiền. Trong quá trình như vậy không nên nghĩ rằng họ là một cặp vợ chồng thật sự, mà đây chỉ là một hợp đồng thương mại.
Các cô gái trẻ muốn có tiền, họ chấp nhận yêu và sống với người đàn ông lớn tuổi một thời gian để chờ đợi đến khi ông ta già và chết, hoặc là họ sẽ nói lời chia tay, khi họ đã đạt được mục đích. Đây là cuộc phiêu lưu của những cô gái trẻ ham tiền, và họ sẽ bị đối mặt với rào cản về cảm xúc.
Người trẻ tuổi khi yêu hầu như lúc nào cũng nhiệt tình, bồng bột, thiếu bình tĩnh, thiếu kiên nhẫn. Trong khi đó người lớn tuổi lại bình tĩnh và kiên nhẫn hơn rất nhiều…

Thường thì các cặp vợ chồng họ chia sẻ nhau, không chỉ là vật chất, không gian vật lý, niềm vui hay bệnh tật. Mà chủ yếu là cảm xúc, những vui buồn, làm rung động trái tim hoặc những nỗi lo âu. Làm thế nào một người đàn ông 72 tuổi có thể chia sẻ với đối tác của mình ở tuổi 27.
Ví dụ như: Hoàng Kiều và Ngọc Trinh, khi mà một người thì đang hướng tới hy vọng về tương lai, và một người thì gần như đã trải qua hết cả cuộc đời của mình trong cuộc sống?

Ngoài ra người đàn ông lớn tuổi thường thì họ sợ người vợ trẻ của mình tiếp xúc với những người đàn ông cùng trang lứa với cô ấy. Người chồng già sợ rằng người vợ trẻ của mình không chung thủy. Đó là vấn đề nhạy cảm và có khả năng xung đột xảy ra với họ, và dẫn đến ly hôn.

Khi đi bên cạnh một người yêu quá chênh lệch về tuổi tác, là phải đối diện với ánh mắt soi mói và sự đàm tiếu của người khác. Làm thế nào họ có thể hạnh phúc được?
Sự khác biệt trong tình yêu sẽ là rắc rối, khiến cho người trong cuộc cảm thấy không thoải mái.

(Hình trên mạng)

 images-1.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

GIẤC MƠ

Mặt trời mùa xuân tỏa sáng trên bầu trời, nơi mẹ và tôi đang đi trên bãi biển Nha Trang.
Bãi biển dài như dải đăng ten viền lấy nước màu xanh tươi sáng. Đôi chân trần của tôi lội vào nước trên bờ biển, những cơn sóng nhẹ nhàng vỗ vào nó, trước khi rút vào đại dương.
Chúng đến và đi, đến và đi. Tôi cứ đứng dưới nước đùa giỡn với sóng biển. Tôi hít thở thật sâu, và cảm thấy buổi sáng sao mà sảng khoái, thật thú vị.
Những cơn gió nhẹ lùa vào từ biển, làm tóc bay vào mắt, khiến tôi phải nhắm mắt lại. Mẹ ở ngay bên cạnh và nắm giữ tay tôi, còn tôi luôn cảm thấy an toàn và ấm áp bên cạnh mẹ.
Mẹ xinh đẹp và dịu dàng, mẹ của tôi bao giờ cũng thế, luôn lo lắng và bảo vệ cho tôi và sẽ không bao giờ quên lãng công việc của mẹ.
Mẹ sợ tôi lạnh nên cởi chiếc áo len mẹ đang mặc choàng vào người đứa con gái yêu qúy.

Mẹ ôm đầu tôi dựa vào vai mẹ. Tôi cảm thấy hơi thở nóng của mẹ, trong khi mẹ thì thầm vào tai tôi:
– Mẹ rất thương và nhớ các con lắm, con biết không?
Ngay lúc đó, tôi thấy nước mắt, những giọt lệ chảy dài xuống khuôn mặt của mẹ…
Tôi run lên và bật khóc:
– Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con, xin đừng bao giờ bỏ các con.
Nhưng mẹ cứ đứng lên và bước đi. Lúc này tôi nhớ ra là mẹ đã mất lâu rồi và sẽ không bao giờ quay trở lại.
Cảm thấy lạnh khủng khiếp, tôi mở mắt ra và biết mình đã vừa nằm mơ. Nước mắt trào rơi trên đôi má của tôi, nỗi nhớ mẹ dâng trào khiến con tim thắt lại. Đó là ngày mùng 4 tết Đinh Dậu nơi xứ lạnh.

Tran Minh Hồng sitt bilde.

TÁC GIẢ MINH HỒNG

NHÂN PHẨM

Một người phụ nữ bước lên xe buýt, không còn ghế trống nên đành phải đứng trên xe buýt.
Sau đó, người phụ nữ này nhìn thấy một thanh niên đang ngồi trên một chiếc ghế.

Người phụ nữ nói:
– Thanh niên khỏe mạnh nhưng không muốn nhường chỗ cho phụ nữ.

Có vài người nói theo người phụ nữ:
– Đúng vậy! Thanh niên ngày nay là như thế.

Cậu thanh niên lễ phép:
– Thưa cô! Cô có thể đứng thêm một chút nữa, cháu sắp đến nơi rồi ạ.

Người phụ nữ lườm nguýt cậu thanh niên bằng ánh mắt rất sắc và lẩm bẩm:
– Thật không biết xấu hổ.

Ngay lúc đó, cậu thanh niên trả lời:
– Cháu đứng lên, nhưng cô sẽ phải xấu hổ vì những lời lẽ của cô đấy.

Nói xong, cậu thanh niên cúi xuống ghế lấy hai cây nạng gỗ và đứng lên. Tất cả mọi người nhìn thấy người đàn ông trẻ này đã không có chân.

*Làm thế nào một người phụ nữ này có thể đổ lỗi hay thậm chí làm nhục nhân phẩm của người khác. Nếu không có toà án nào phán xét, nhưng hãy để cho toà án lương tâm của bạn phán xét chính bạn. Đừng bao giờ đánh giá sai lầm về người khác.

imgres-2.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG


ĐỪNG TƯỞNG Ở NHÀ NỘI TRỢ SƯỚNG HƠN ĐI LÀM KIẾM TIỀN

Một người đàn ông chán ngấy với những tình huống mà anh phải đi làm mỗi ngày trong khi vợ ở nhà suốt ngày. Anh ta suy nghĩ:
“Điều này thực sự là không công bằng, tôi làm việc vất vả như vậy! Tôi muốn một lần cô ấy cảm thấy những gì là mệt nhọc khi đi ra ngoài làm việc…”
Vào ban đêm, trước khi đi ngủ anh ta đã yêu cầu người vợ vui lòng thay thế công việc cho nhau vào ngày mai.
Buổi sáng sớm người vợ đi ra ngoài làm việc, và  khi người chồng thức dậy, anh bắt đầu làm công việc của người vợ. Anh chuẩn bị bữa ăn sáng, đánh thức con cái, chuẩn bị bánh mì cho các con mang đến trường, khi các con ăn sáng xong, anh phải chở họ đến trường.

Khi trở về nhà, anh nhặt quần áo bẩn từ các phòng và mang đi giặt. Sau đó anh đi đến siêu thị để mua thực phẩm cho bữa ăn tối.  Khi trở về nhà, sắp xếp các thực phẩm trong tủ lạnh và anh chạy vào phòng giặt để làm sấy khô quần áo.
Tiếp theo là anh đi đến phòng ngủ và sắp xếp gọn gàng ở giường, hút bụi và lau sàn nhà bếp. Làm sạch nhà vệ sinh và phòng tắm, ủi và sắp xếp quần áo vào tủ riêng của mỗi người.
Sau đó anh nhanh chóng lái xe đến trường học và nhà trẻ để đón các con, tại thời điểm đó và anh lái xe về nhà.

Trên đường về nhà, đã có những tranh cãi giữa họ, anh la mắng các con, và các trẻ em đã khóc.
Khi về đến nhà, anh ngồi với các trẻ để gíup họ làm bài tập. Kế tiếp anh bắt đầu nấu cơm tối, rửa rau và nướng thịt.
Sau bữa cơm tối, anh lau bàn, rửa chén, tắm rửa cho các trẻ và đặt chúng vào giường sau khi đọc những câu chuyện cho chúng nghe.
Vào buổi tối, anh ấy đã thấm mệt, anh khó có thể kéo dài thời gian để đi tắm, anh lên giường và ngủ ngay. Và như thế đã kết thúc một ngày của anh ấy.

Sáng hôm sau, anh ta tỉnh dậy và thấy trong cơ thể vẫn còn mệt mỏi. Anh ta suy nghĩ:
“Tôi rất tiếc những gì tôi đã suy nghĩ về vợ của tôi trước đây, nhưng bây giờ tôi đã nhìn thấy những gì cô ấy đã trải qua mỗi ngày. Công việc của cô ấy qủa thật là rất khó khăn, chưa kể thời gian cô ấy trong thời kỳ mang thai….Tôi thật sự đã có ý nghĩ sai lầm.”
images-1.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

NGƯỜI SAY CHÈO THUYỀN

Một buổi tối, hai người đàn ông rủ nhau đi nhậu. Họ quyết định chèo thuyền sang quán nhậu bên kia bờ sông. Họ ngồi uống rượu ở đây rất muộn vào ban đêm và với những chai rỗng. Đến khi chủ quán đóng cửa, họ phải ra về.
Hai người đàn ông rời khỏi quán rượu. Trên tay cầm chiếc đèn pin và cái đầu cứ lắc lư…
Nhưng họ vẫn đi được đến chỗ chiếc thuyền của họ đang neo tại bờ sông.
Trong khoảng vài giờ, họ ngồi trên chiếc thuyền và chèo, vầng trán ướt đẫm mồ hôi…
Đôi bàn tay của họ cũng đã mệt mỏi. Cuối cùng một người nói:
– Dường như chúng ta đã có tay chèo yếu ớt. Hãy cố gắng thêm sức nếu có thể?
Người bạn còn lại đã đồng ý:
– Trong giờ phút này, chúng ta phải cố gắng để về đến nhà.

Sau đó, họ nỗ lực gấp đôi, họ đã lên mái chèo và chèo rất mạnh bạo, cho đến khi bình minh vừa ló dạng. Họ ngạc nhiên khi thấy rằng họ vẫn còn tiếp tục ở lại trong cùng một vị trí.
Bởi vì họ đã quên mở móc sợi dây neo thuyền tối hôm qua…

is69-1365103573-17538.jpeg