TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN MINH HỒNG

CHUYỆN ĐỜI THẬT
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.
– Phật ở đâu?
– Phật ở trong lòng người.
– Phật trong lòng người, sao người còn làm nhiều tội ác? Phật trong lòng người, sao người lại giết hại lẫn nhau?
***********
Vào một buổi sáng đẹp trời. Bầu trời và không gian được tắm mát bởi một cơn mưa rào trong đêm qua. Lòng người cũng dịu xuống, nhẹ nhàng và mát mẻ hơn. Hằng đi chùa, lễ Phật.
Tại Chùa Khuông Việt Oslo, với một không khí trang nghiêm, khá cổ kính và được cho là rất linh thiêng. Đông đảo phật tử tụ tập về đây để niệm Phật, với nhiều gương mặt sáng và hiền hoà, tỏa sáng sự thành tâm.
Bất chợt, Hằng nhìn thấy một phụ nữ tên Mai (tên thường gọi là Phượng.) Mai có gương mặt buồn, với cặp mắt sâu, gương mặt không được sáng, nhưng chị có một giọng nói ngọt ngào nên lấy được lòng của mọi người.

Hằng nhớ lại 30 năm trước.
Mai là chị dâu của chồng Hằng, chị Mai là gái nhà quê, rất giỏi giang công việc nhà. Còn Hằng là người có học vấn nên phải đảm trách nhiều công việc của cơ quan bên ngoài xã hội. Mặc dù cô rất cố gắng phụ giúp công việc nhà sau giờ làm việc, nhưng người chị dâu vẫn cảm thấy ghét và ganh tỵ với cô em bạn dâu này … Một thời gian ngắn, vợ chồng Hằng xin phép bố mẹ chồng ra ngoài sống riêng. Chuyện tình cảm gia đình của họ vẫn không có gì rạn nứt.
Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đây …

Cho đến khi họ được định trên đất nước Na Uy, và họ sống cùng trong những căn hộ tại một chung cư ở Oslo.
Một Ngày không may rằng Hằng bị bệnh và nằm bệnh viện, đến ngày xuất viện, chồng của Hằng gởi đứa con trai đầu lòng dưới một tuổi của mình cho người dì ruột trông hộ, để đi đón Hằng về nhà.
Lúc đó Mai có mặt tại nhà người dì chồng này. Mai liền nảy sinh ra ý nghĩ độc ác rằng lợi dụng mọi người trong nhà đang ăn uống và nói chuyện vui vẻ. Mai ẳm cháu bé trai bỏ ra ngoài và đóng cánh cửa lại. Trên người của cháu bé mặc một chiếc áo mỏng manh màu trắng, cháu mang một miếng tả lót nhưng không mặc quần. Lúc đó trời bắt đầu vào đông, cháu bé bò xung quanh lối đi của tầng chung cư, cho đến khi cháu bé bò đến gần cầu thang. Cháu Quyên (khoảng 8 tuổi) và cháu A Lũ ( khoảng 5 tuổi) con của chị Mai Tàu (chị là người Tàu lai Việt sống ở Sài Gòn, chị cũng được định cư tại Oslo.)
Hai cháu đứng chơi ở gần cầu thang, hai cháu đã tận mắt thấy chị Mai (Phượng) bỏ em bé ra ngoài. Hai cháu vội vàng chạy đến, Quyên ẳm em bé lên, đi về phòng và nói với mẹ:
– Mẹ ơi! Con thấy bác Mai bỏ em Đại con của chú Lộc ra ngoài cửa, em bé bò tới bò lui rồi khóc nhiều lắm, mà không có ai mở cửa ra để giúp cho em bé cả.
Mẹ Mai Tàu bước đến ẳm cháu bé vỗ về và nói:
– Thương qúa, mẹ cháu đang nằm bệnh viện mà người nhà của cháu lại không thương cháu.
Cháu bé dường như biết tủi thân nên càng khóc lớn hơn và sau đó cháu ho rất nhiều.
Mẹ Mai ẳm cháu bé đi rửa mặt cho cháu và gọi lớn:
– Quyên ơi! Giúp mẹ, vào phòng A Lũ chọn bộ đồ ấm cho em bé mặc.
– Dạ, có ngay mẹ ơi! Nói xong Quyên chạy nhanh vào phòng em trai chọn ngay bộ đồ bằng vải nỉ để sẵn trên giường cho mẹ.
Mẹ Mai ẳm em bé đến, và 3 mẹ con chị quấn quýt bên em bé. Nhà không có bình sữa, nên mẹ Mai cho em bé uống nước cam vắt bằng muỗng, em bé đang đói nên uống một cách ngon lành. Quyên và A Lũ mang đồ chơi ra chơi chung với em bé, mẹ Mai tranh trủ nấu miếng cháo, lấy nước cháo và cho em bé uống. Cháu bé đã được ăn no, mặc ấm và dường như rất mệt mỏi nên ngủ một giấc ngon lành.
Vài giờ đồng hồ sau, có người dì ruột của Lộc đến bấm chuông hỏi mẹ Mai:
– Chị thấy cháu Đại bò quanh đây không?
Mẹ Mai bực bội và nói:
– Mấy người bỏ thằng bé ở ngoài cả buổi sáng nay, bây giờ mới đi tìm. Nếu hai đứa con của tôi mà không nhìn thấy cháu, có lẽ cháu không té chết thì cũng bị chết lạnh rồi.
– Vậy bây giờ nó ở đâu?
– Cháu đang ngủ trong nhà của tôi đây, khi nào Chú Lộc về tôi sẽ gọi chú sang ẳm cháu về. Đừng ai phá rối giấc ngủ của cháu.
Người dì của Lộc lẵng lặng bước đi … Còn người đàn bà tên Mai (Phượng) ác độc kia đã rút lui an toàn về căn hộ của mình, với sự tiếc nối rằng thằng bé kia tại sao được có người giúp đỡ?

Một lúc sau, Hằng và Lộc về nhà từ bệnh viện. Cháu Quyên đã chờ sẵn bên ngoài, vừa nhìn thấy cô chú hàng xóm, Quyên chạy nhanh đến và nói:
– Cô chú ơi! Em Đại đang ngủ trong nhà của con, em Đại bị bác Mai ẳm bỏ ra ngoài cửa, em ấy khóc và bò ra gần cầu thang, con sợ em té nên con ẳm em về cho đưa cho mẹ, để mẹ chăm sóc cho em.
Như một cái máy, Hằng chưa kịp nói lời cảm ơn đến cháu Quyên, Hằng lao nhanh đến căn hộ của chị Mai Tàu. Nghe tiếng nói của mẹ, cháu Đại thức dậy và khóc lớn như vẫn còn tủi thân. Hằng ôm con mà nước mắt cứ tuôn trào, và nước mắt càng rơi khi mà mấy mẹ con của chị Mai Tàu kể lại câu chuyện cho cả hai vợ chồng của Hằng nghe. Ở đời sao có kẻ thâm độc như vậy? Hằng nuốt hận trong nước mắt mà không muốn làm ra chuyện.

Một thời gian sau, cháu Đại bị viêm phổi nặng. Một tháng cháu ở bệnh viện khoảng 3 tuần. Vợ chồng của Hằng đã khóc hết nước mắt. Các y bác sĩ đều quen mặt, đến nỗi bác sĩ phải cấp cho một cái máy hít và thuốc mang về nhà cho cháu hít, để bớt đi lại nhiều lần. Thời gian kéo dài 6 năm cháu mới khỏi bệnh. Cháu ốm như một con mèo, mà đúng vậy cháu là tuổi con mèo mà.

Đến một ngày, người đàn bà ác độc đó đã trải qua một cơn bệnh gan, phải điều trị trong vòng 5 năm. Cũng kể từ đó Mai (Phượng) thường xuất hiện tại chùa Khuông Việt.
Hằng không hiểu rằng chị ta đến chùa để xám hối tội lỗi hay vì sợ chết mà đến chùa để cầu nguyện?
Hằng thương con đã bị người đàn bà ác độc này ám hại, nhưng hiện tại mọi việc được tốt đẹp. Vì vậy Hằng đã từ bi hỉ xả cho người đàn bà tên Mai (Phượng) này. Hằng tin rằng mọi điều ác rồi sẽ phải trả giá, những người ăn ở thất đức sẽ phải chịu hậu qủa, như thuyết của đạo Phật đã dạy.

MINH HỒNG

Tran Minh Hồng sitt bilde.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

SÁCH MỚI CỦA MINH HỒNG ĐÃ XUẤT BẢN!
(Nhà Xuất Bản Thế Giới.)

Những cuốn sách “Tình & Tiền” được bán để làm từ thiện và sau đó sẽ được đặt vào thư viện.
Cuốn sách này gồm những câu chuyện tình yêu lãng mạn và những câu chuyện cuộc sống đời thường của lòng tốt, lòng can đảm, sự chia sẻ và lòng biết ơn.

Tình yêu là sự hào phóng của con tim, nó không biết sự xuất hiện vật lý hay tiền bạc. Trong tình yêu, người ta bất chấp những khoảng cách và có thể chịu đựng những khổ đau …
Sự khác nhau giữa tình yêu và tiền bạc, nếu chúng ta hiểu và chia sẻ nó, cuộc sống sẽ giảm đi sự đau khổ.

Bạn muốn biết thêm? Hãy lật những trang sách này và đọc.
Bạn mua sách là đóng góp trong việc làm từ thiện, và bạn đọc sách là góp phần bảo tồn văn hóa Việt Nam nơi xứ người.

*Các bạn ở nước ngoài xin liên lạc với Minh Hồng tại FB, hoặc e-mail: hongtmtran@gmail.com
*Các bạn ở Việt Nam xin liên lạc với Nhà Xuất Bản Thế Giới.
Trụ sở chính tại Hà Nội. TeL:0084.4.38253841 -Fax: 0084.438269578

Xin cảm ơn các bạn.

Minh Hồng

IMG_3969.jpgIMG_3972.jpgIMG_3975.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN MINH HỒNG

SỰ SỐNG

Trong không khí ấm áp, ánh nắng mặt trời trải dài trên bãi cỏ của một khu vườn, những đám cỏ tự động mọc lên và nở ra nhiều bông hoa màu vàng rực rỡ khắp cả khu vườn. Chúng vẫn thanh thản dưới bầu trời bình yên …

Tất cả hoa lá đong đưa theo những cơn gió, và chứa nhiều ước mơ trong sự sống của mình …

Một buổi sáng, gió thổi quanh khu vườn trong cơn giận dữ và mạnh mẽ. Bụi phấn hoa cuốn theo gió và bay rải rác khắp mọi nơi, những cánh hoa tơi tả … Chỉ còn lại gốc rể ở đó, nó vẫn sinh sống và chịu đựng với sự dẫm đạp của nhiều người qua lại nơi đây …

Đối diện với khu vườn là một băng ghế dài. Một chàng trai trẻ đang ngồi nghỉ ngơi, với một tâm trạng đầy chán nản. Trái tim của anh ta tràn ngập nỗi buồn, bàn tay nắm chặt tạo thành nắm đấm. Anh ta nhìn hai chiếc lá xanh nhỏ bé đang lắc lư trong cơn gió, nơi mãnh đất khô cằn, bên cạnh nền xi măng trên lề đường. Anh ta cười chế giễu và nói:
“Bạn yếu ớt giống như tôi, và bạn sẽ không thể nào phát triển được.”

Ngày hôm sau, anh nhìn thấy những chiếc lá này đã tăng trưởng hơn, phát triển thêm thành bốn chiếc lá và thậm chí nở ra cánh hoa vàng xinh đẹp.
Từ lúc anh bắt đầu quan sát thực vật, anh đã biết chú ý đến bản thân của mình nhiều hơn. Sự chán nản, nỗi buồn và miễn cưỡng trong cuộc sống của anh ta đã bắt đầu dịu bớt. Anh ngẩn đầu lên và bắt đầu hít thở sâu, Anh nắm chặt tay trên băng ghế và khẽ nói:

“Loài thực vật cũng đã cố gắng vươn mình lên để được tồn tại. Tại sao tôi không thể? Tất nhiên, tôi phải bước đi vững chắc trong cuộc sống của tôi.”
Anh ta muốn cười và khóc cùng một lúc. Anh nở trên môi một nụ cười tinh tế, và cảm thấy sự tốt lành trong niềm vui.
Anh ta đã dũng cảm và kiên định, theo thời gian anh đã trở thành một chàng trai mạnh mẽ và thành đạt trong cuộc sống.
images-5.jpg

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN MINH HỒNG

TÌNH YÊU VÀ BÓNG TỐI

Ngọn đèn lan tỏa ánh sáng tuyệt vời trong phòng khách, để cô không vấp ngã trong bóng tối.
Nhưng thực sự nó không còn có ý nghĩa nữa, bởi vì đôi mắt của cô đã bị mù.
Cô tập làm quen dần với những âm thanh … nghe và nói … ở xung quanh mình.
Nhưng bóng tối ở đằng sau đôi mắt của cô, cô cảm thấy nỗi lo buồn, và hạnh phúc đã thoáng qua đi …

Bây giờ cô phải làm quen với cuộc sống mới trong trạng thái người khiếm thị của cô. Đó chính là cuộc sống đầy khắc nghiệt … Khi mà cô đã nhìn thấy màu sắc, cảm giác, cảm nhận ánh sáng trên khuôn mặt, sự ấm áp và thưởng thức trong ánh nắng vàng có một bầu trời trong xanh. Tất cả bây giờ chỉ còn là giấc mơ … Giấc mơ buồn …

Một buổi chiều, một trận chiến khốc liệt đã xảy ra. Sau khi cô đã nhìn thấy một tin nhắn hẹn hò của người phụ nữ khác gởi cho chồng. Chồng của cô đã xịt axít vào mắt của cô, trong cơn tức giận khi anh đang tranh cãi với cô … Và kết qủa là anh ta đã ngồi trong tù, nhưng đôi mắt của cô đã bị mù suốt cả cuộc đời.  

Cô phải đối phó với hoàn cảnh khó khăn hiện tại, khi cô trở về nhà từ bệnh viện trong thế giới tối tăm này. cô đã trở thành một pho tượng sống. Cô hận anh, và rất hận anh …
Tất cả mọi thứ vẫn còn in sâu trong tâm trí của cô … Một cuộc đảo lộn đã xảy ra … Anh ném mọi thứ sành sứ xuống sàn nhà … Trên tay cô đang cầm một chảo dầu nóng, cô chỉ muốn dọa anh qua lời nói rằng: “Sẽ hất dầu vào anh.” Vì vậy anh ta đã chạy ra vườn, cầm chai axít vào và xịt vào mắt của cô. Tiếng la hét của cô khiến những người hàng xóm chạy đến. Cảnh sát và xe cứu thương nhanh chóng có mặt và chở cô đến bệnh viện. Một kết thúc đau buồn của trận chiến trong bếp.

Người chồng đã bị bắt. Khi cha mẹ của anh thăm anh trong tù và họ đã kể cho anh biết rằng vợ của anh đã bị mù cả đôi mắt. Anh như chết lặng … Anh hối hận đã làm ra những thiệt hại đau lòng cho cô ấy … Anh cố gắng vượt qua nỗi đau này.
Có lẽ anh sẽ sớm học được những hành vi tốt, cô sẽ chờ đợi anh chăng? Nhưng không, cô sẽ sống mà không cần có anh ấy, ngay cả trong bóng tối, điều mà anh đã mang đến cho cô.

Cô làm quen dần với thế giới bóng tối, thật là một sự ngưỡng mộ. Cô đã được một người khuyết tật khác giúp đỡ. Đó là một người đàn ông khiếm thính. Anh không nghe được, nhưng thấy và hiểu được qua những ngôn ngữ ký hiệu.  Còn cô là một người trong thế giới của bóng tối, nhưng điều đó không có nghĩa là thảm hại!

Cô căm ghét người chồng cũ của cô, cô mong muốn bằng một cách nào đó anh ta sẽ bị trừng phạt. Cô tưởng tượng cuộc đời anh ấy sẽ kết thúc trên một chiếc xe lăn ….
Nhưng thời gian trôi qua, đột nhiên cô nhận ra rằng cô đã lãng phí thời gian quý báu của mình với một cái gì đó, thậm chí còn không đáng để suy nghĩ. Cô đã ly hôn với anh, anh ta không còn gì cả, ngay cả gia đình của mình và bạn bè đã không còn ai muốn hoan nghênh anh. Không vợ, không gia đình, không bạn bè, không có ai mong đợi anh. Bên cạnh anh chỉ có những người cảnh sát quản chế. Từ một chức vụ giám đốc của một công ty lớn, bây giờ anh đã mất tất cả …  Anh ta rất cô đơn, đó là sự trừng phạt nặng nề đối với anh.

Cô bước ra khỏi phòng tắm, tự sấy khô tóc và tô điểm với một nụ cười trên môi. Cô đã cố gắng để lấy lại niềm hạnh phúc trong cuộc sống của mình. Cô bước trong bóng tối vào phòng ngủ và tìm lên giường, cảm thấy cái gối của mình, và bên cạnh cô có một người đàn ông đang nằm. Tình yêu mới của cô, người đàn ông khiếm thính đã yêu thương, chăm sóc và lo lắng cho cô rất nhiều …

Bóng tối đột nhiên đưa cô những tia hy vọng, và ánh sáng nơi nó nỗ lực đáng giá trong nhiều năm. Tình yêu này với người đàn ông này, cô đã gặp tại viện của người khuyết tật. Bây giờ cô đang sống trong niềm vui …
Cô quay sang hôn lên trán người chồng khiếm thính của mình. Cô trở lại với một nụ cười lớn hơn trên khuôn mặt của cô, và cô đã chìm mình trong cánh tay của mùa thu ru ngủ.
images-1.jpg

 

 

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN MINH HỒNG

CHIẾC BONG BÓNG BAY

Chiều thứ bảy, tại một trung tâm mua sắm, tôi ngồi thưởng thức cà phê với mấy người bạn. Xung quanh tiếng nói, tiếng cười vui vẻ của chúng tôi. Có những cặp vợ chồng tay trong tay, có những phụ huynh dắt con mình với những cây kem trên tay … Nhộn nhịp nhưng thanh bình, sống động và vui vẻ …

Bất chợt, tôi nhìn thấy một cô bé thoát khỏi bàn tay của mẹ mình, nhanh chóng chạy đến bên cạnh một cậu bé đang cầm một chiếc bong bóng bay tuyệt đẹp. Cô bé đứng nhìn say sưa vào chiếc bong bóng bay và sau đó cô bé bước đi. Nhưng cậu bé lại tức giận, kéo một ít tóc của cô bé lại.
Ngay lập tức, cha của cậu bé xông vào để làm công lý trước những cặp mắt sững sờ của tất cả mọi người … Người cha bắt con mình phải xin lỗi cô bé, nhưng cậu bé không muốn và oà khóc lớn. Mẹ của cô bé vội vã lặp đi lặp lại:
“ Xin đừng bận tâm, xin đừng bận tâm.”
Cậu bé vẫn oà khóc lớn, người cha xử lý bằng một chút bạo lực, ông kéo mạnh tay con trai của mình vào nhà vệ sinh, để tránh tiếng ồn cho mọi người …

Bạn biết không? Tôi có thể tưởng tượng được rằng: Người cha đã cho con mình một bài học vững chắc. “Phản ứng bạo lực bằng bạo lực.” Và như vậy, ông đã kiệt sức với nhiệm vụ khó khăn này, nhưng ít ra ông đã cung cấp cho xã hội một quyền bình đẳng của con người …
Đứa trẻ kia biết rằng những người đã sinh ra mình, cha mẹ là người yêu nó hơn bất cứ ai khác, có quyền yêu cầu cơ thể, tâm hồn và tinh thần của nó. Xoá bỏ những gì vi phạm của nó đối với người khác … Dạy cho nó biết những phẩm giá của lòng tự trọng và những gì nó phải nhận nếu nó không biết tôn trọng người khác …

Có lẽ sau này đứa trẻ sẽ lần lượt phát triển thành một người trưởng thành tốt, và trong giấc mơ tôi nghe thấy đứa trẻ ấy thì thầm với cha mẹ của mình rằng:
“Cha mẹ đã che chở cho con dưới một nền tảng giáo dục.”
imgres-3.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN MINH HỒNG

CÔ BÉ MỒ CÔI

Một cô bé mồ côi, không hề biết tình yêu gia đình là gì. Một ngày nọ, cô bé cảm thấy rất cô đơn và buồn bã. Cô bé đi lang thang trên một đồng cỏ yên tĩnh vào một buổi chiều mùa xuân. Đột nhiên cô bé dừng lại, giơ lên đôi tay gầy gò và run run của mình, cô bé nhìn lên bầu trời và than khóc:
“Xin ông trời hãy giúp cho con tìm thấy được người yêu thương con. Ai là người tìm thấy con, hãy cho biết rằng con yêu thương người đó suốt cả cuộc đời của con. Và con nguyện sẽ làm con, làm cháu hiếu thảo nhất.”
Cô bé lặp đi lặp lại nhiều lần:
“Ai là người tìm thấy con, hãy để cho họ biết rằng con yêu họ.
Ai là người tìm thấy con, hãy cho họ biết rằng con cần họ.
Con sẽ mãi mãi biết ơn họ, vì vậy bất cứ ai được tìm thấy con, hãy để cho họ hiểu rằng con yêu thương họ! “

Bất chợt đôi mắt của cô bé nhìn thấy một cặp vợ chồng đang dần dần tiến đến trước mặt của mình. Họ dừng lại và hỏi thăm cô bé, khi biết được cô bé là một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Họ thương xót cho cô bé, và nhận cô bé về làm con nuôi.

Là những người giàu có, nhưng cuộc sống của họ không thực sự vui vẻ, trong nhà của họ thiếu vắng tiếng cười của trẻ thơ, vì họ là cặp vợ chồng hiếm muộn.

Trong khoảnh khắc, cả hai người lớn và một đứa trẻ thơ, họ đã biết rằng cuối cùng mình đã tìm thấy nhau. Họ dành cho nhau những nụ cười rạng rỡ, họ đã tìm thấy một mái ấm gia đình hạnh phúc …

Thời gian trôi qua, cô bé tận hưởng một cuộc sống tốt đẹp bên cha mẹ nuôi của mình. Cô bé được nhiều đồ chơi, nhiều quần áo đẹp và được đến trường học như bao nhiêu học sinh khác.
Đó là điều bình thường đối với trẻ em có đầy đủ cha mẹ, nhưng lại là niềm mơ ước lớn lao nhất đối với các trẻ mồ côi.
novelle-2015-uge10-top__b468m.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN MINH HỒNG

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH

Khi còn học ở trường đại học, anh đã viết thư tình gởi cho người yêu, một cô gái xinh đẹp và dịu dàng. Trong tất cả những lá thư tình mà anh đã gởi cho cô bao giờ anh cũng có một lời hứa rằng: “ Xin hãy đợi anh, anh sẽ cưới em.”
Mỗi khi cô đọc những bức thư tình của anh gởi, cô đều nghẹn ngào và xúc động. Cô cho đây là những bức thư tình rất tuyệt, với một lời hứa trung thực nhất.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cả hai có công việc ổn định. Một cuộc hôn nhân của họ đã diễn ra trong ngọt ngào. Nó đánh dấu một cột mốc mới, một trang mới của cuộc đời với những niềm vui, hạnh phúc, khi họ được sánh đôi với người mình yêu thương.

Nhưng trong thực tế, tình yêu dường như có một chút gì đó mong manh …
Đến một ngày anh phải đi làm việc ở một nước khác trong vòng 3 năm.
Ở năm thứ nhất, anh đã gặp một người phụ nữ khác. Chồng của cô ta đã bị chấn thương nặng trong một vụ tai nạn xe hơi. Vì vậy khuôn mặt của cô lúc nào cũng buồn bã và cô cảm thấy cô đơn, khiến anh thương xót và say mê cô… Anh thường xuyên an ủi và giúp đỡ cô ta và theo thời gian họ đã yêu nhau …

Thời gian 3 năm trôi qua, anh trở về nhà với vợ, anh cảm thấy xấu hổ khi anh đã phản bội người vợ hiền của mình. Nhưng thật sự anh không cảm thấy thoải mái khi trở về sống chung cùng vợ. Anh vẫn nhớ đến người phụ nữ đó và anh sống trong đau khổ như vậy trong tâm trí của anh ở một thời gian dài. Anh gọi điện thoại và viết thư cho cô, nhưng không được cô trả lời.


Một hôm, anh nhận được một lá thư của người phụ nữ này, trong thư cô ta đã viết:
” Thưa anh!
Chồng của em đã khỏe trở lại, em cảm thấy cuộc sống tràn đầy hy vọng trong vài năm qua. Em có nhớ anh, nhưng bây giờ cuối cùng em biết, quyết định của mình là đúng.
Anh thuộc về vợ của anh, em thuộc về chồng của em. Em yêu anh, nhưng chúng ta không thể đến được với nhau.

Cảm ơn anh đã cho em một tình yêu đẹp, và bây giờ anh không nợ em, em cũng không nợ anh, mong anh được hạnh phúc.”

Đọc xong lá thư, đột nhiên anh cảm thấy nhẹ nhõm, cuối cùng anh nhận ra rằng những năm qua mình đã quá nhiều suy nghĩ và lo lắng cho cô, vì anh cảm thấy tội nghiệp cô. Bây giờ, cô đang hạnh phúc, và anh đã giải phóng được trái tim bồn chồn của mình.

Sau đó anh bình tâm và có cuộc sống ngọt ngào, hạnh phúc bên người vợ hiền của mình như ngày mới cưới.
images.jpg


TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

 CÓ PHẢI CÒN YÊU?

Cơn mưa kéo dài. Cô đứng trên một vỉa hè, nước mưa chảy dài trên chiếc áo khoác của cô. Cô không muốn về nhà, cô ghét anh ta vô cùng và cô cũng ghét bản thân mình. Tại sao tôi luôn như thế này? Tại sao tôi tức giận về mọi thứ? Cô suy nghĩ.Cô ngồi xuống nơi vỉa hè, mặc dù vỉa hè đang ẩm ướt và có lẽ cô sẽ bị cảm lạnh. Nhưng cô vẫn muốn ngồi ở đây bây giờ.

Cô nhắm mắt lại và ngã đầu ra phía sau, nước mưa rơi trên khuôn mặt của cô. Cô suy nghĩ: “Tôi đã qúa mỏi mệt và chỉ đêm nay thôi, tôi có đủ can đảm để giải thích với anh ta bằng một giọng bình tĩnh rằng tôi ghét anh, tôi muốn chia tay với anh.”

Nhưng bây giờ cô đang ngồi bên lề đường, trong cơn mưa lạnh giá, cô đang nghĩ đến một người đàn ông đã làm ảnh hưởng cuộc sống của cô rất nhiều. Bất chợt cô bật khóc, và ngay lập tức cô giận cho bản thân mình. Tại sao cô không thực hiện được, đây là lần cuối cùng mà cô muốn làm. Cô đã tuyệt vọng và rất tuyệt vọng.

Đột nhiên cô nghe thấy có ai đó mở cửa và đóng sầm cánh cửa lại. Cô nhận ra anh đi từ xa, mặc dù trời tối và mưa. Bước đi của anh trong một dáng điệu đặc biệt đã cuốn hút cô. Làm thế nào mà bước chân của anh trong mưa vẫn bình tĩnh, ôn hòa như thế? Anh đi đến và ngồi xuống đối diện với cô, anh nhìn cô một lúc. Sau đó anh mỉm cười rất vô tư, anh không thể thấy rằng cô đang ghét anh. Cô đã khó khăn lắm để chiến đấu với bản thân mình để chuẩn bị nói lời chia tay với anh, nhưng tại sao anh không nhìn thấy. Có lẽ anh nghĩ rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp.

Cô hít một hơi thật sâu và nhắm mắt lại: “Hãy can đảm để nói lời chia tay.” Cô suy nghĩ.

Bất chợt anh cười và nâng cằm của cô lên và hôn cô. Anh đã chuyền hơi ấm để xoa tan cái lạnh trong cô, cô cảm thấy ấm áp và an toàn. Tại sao thế?

Anh rất bình tĩnh ôm cô và thì thầm bên tai cô. Tất cả mọi giận dỗi trong đầu của cô dần dần biến mất. Anh có hiệu lực như vậy sao? Cô thầm nghĩ.

Cô lắng nghe hơi thở của mình và của anh và tâm hồn cô đang ở trong trạng thái đồng bộ hóa. Bằng cách nào đó cô đã nhìn thấy lập luận của mình là vô lý.

Anh dìu cô đứng lên, họ bước đi chung với nhau trong cơn mưa. Có lẽ mọi thứ sẽ tốt đẹp trở lại, cô nhắm mắt, lắng nghe hơi thở của mình. Và cô biết ơn người đàn ông đã đưa cô về nhà một lần nữa.
imgres-2.jpg


TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

EM THOÁNG QUA ĐỜI ANH

Buổi sáng thứ bảy mùa đông, ngôi nhà phủ đầy tuyết. Ngoài vườn hoa lá, cây cỏ, không còn nhìn thấy nữa. Tất cả chỉ là một màu trắng xóa của tuyết. Anh đóng cánh cửa và đi bộ đến quán cà phê gần nhà:
“Cho tôi một ly cà phê đen có đường.” Anh nói với người nhân viên.
Người nhân viên nhìn anh và mỉm cười thân thiện. Bất chợt đôi mắt của anh nhìn chăm chăm vào một cô gái đang đứng bên cạnh. Cô ta rất xinh đẹp; mái tóc đen mượt mà, đôi mắt long lanh, gương mặt sáng với làn da trắng mịn, đôi môi của cô như một nụ hoa hồng chớm nở.
Cô đẹp như một bức tranh. anh chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy trước đây. Trái tim anh đập mạnh khi cô gái bước đến gần anh. Ngay sau đó anh nhìn thấy một cảnh tượng rất đẹp. Đó là ánh mắt của cô gái đang hướng về anh để tìm kiếm đôi mắt của anh, và cô mỉm cười với anh. Nhưng đó chỉ là một nụ cười mà cô đã biết anh đang chăm chăm nhìn mình, và cô cảm thấy thú vị. Còn anh cảm thấy choáng váng, cho đến khi cô gái ấy biến mất. Với một dấu chấm hỏi (?) trong đầu, anh tự hỏi:
“Cô gái ấy là ai? Và từ đâu đến?” Anh đứng lặng trong vài giây với tách cà phê trong tay. Ngay sau đó anh quyết định:
“Mình phải đi uống cà phê sáng ở đây mỗi ngày, cũng vào giờ này. Và anh đã làm như thế trong một thời gian dài. Nhưng than ôi! Có lẽ cô là một khách du lịch, chỉ ghé vào đây một lần duy nhất.

Niềm hy vọng của anh không còn nữa, trái tim của anh đang vở vụn. Anh lại nghĩ ra cách khác để tìm kiếm cô, anh tìm trên facebook, nhưng không ai có gương mặt giống như cô. Anh đã cố gắng tìm kiếm cô mỗi ngày, nhưng tất cả đều không thể. Anh chạy đuổi theo một tình yêu vô vọng…Người con gái đó đã bước qúa xa về phía trước, nhưng anh vẫn cứ tìm kiếm cô, và anh chỉ thấy toàn bóng tối…Anh thận trọng để cánh tay lên ngực nơi trái tim, và hát khẽ một bài hát đầy khao khát về tình yêu…Anh vẫn hát cho đến khi màn đêm buông xuống, trời se lạnh. Nhưng anh vẫn không thấy điều gì tốt đẹp.
2041527-2.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

KẺ CHẠY TRỐN

Cô như giọt sương mai bị ánh mặt trời chiếu rọi, bốc hơi không để lại một chút dấu vết, để lại nỗi tiếc thương vô bờ cho cành lá … Xa cô rồi, anh mới thấy tình yêu anh dành cho cô nhiều như thế nào …
*****************
Một người thanh niên đã qúa say mê cô gái hàng xóm rất xinh đẹp và quyến rũ. Trái tim của anh đã quá đam mê, khiến anh không thể kiên nhẫn được. Anh tiếp tục cố gắng để chiếm được trái tim của cô, theo những cách khác nhau. Cho đến một thời gian, cô gái đã mang thai, nhưng anh không muốn cưới cô như anh đã hứa với cô. Bởi vì cha mẹ cô gái qúa nghèo, và anh dám chắc rằng cha mẹ của mình sẽ không đồng ý làm sui gia với những người nghèo khổ như thế. Vì vậy anh bán nhà và đi nơi khác sống, sau đó anh không bao giờ biết thêm tin tức gì về cô …

Cô gái đã hối hận khi đã đặt tình yêu cho một kẻ lừa dối … Nếu cho cô trở lại qúa khứ, cô sẽ không bao giờ rung động trước một trái tim lừa dối như anh. Bởi vì lời hứa của anh là một lời hứa nguy hiểm. Tình yêu ấy hoàn toàn không có giá trị, cô ngỡ rằng mình sẽ được hạnh phúc, nhưng không, cô đã rất buồn và rất tuyệt vọng …

Hãy nhìn xem, khi anh ta ra đi và để lại trong cô một ngọn lửa tình yêu đang bốc cháy và một thai nhi đang phát triển. Anh đã bỏ chạy, để anh không phải chịu gánh nặng những gì mà mình đã gây ra.
Hành động vô đạo đức của anh đã làm những giọt nước mắt của cô rơi … Và vẫn còn lưu lại mãi mãi về sau …


Người đàn ông này đã làm mất danh dự của cô, cô cảm thấy như thế nào là gánh nặng của cuộc sống, cô sống trong trạng thái của người trong cái chết. Bởi vì cô không có thể trở thành một người vợ, thậm chí cô không còn có khả năng để sống bình thường như bao nhiêu cô gái khác trong xã hội. Ngoại trừ cô phải cúi đầu xuống, nhắm mắt lại và bịt tai lại để không còn nghe và không còn thấy… Thân thể của cô đang run rẩy vì tổn thương khi cô phải đối diện với những lời đàm tếu, mỉa mai của thiên hạ …

Cha mẹ của cô đã phải đau khổ biết dường nào, mẹ của cô than khóc mỗi ngày. Cô đã không chịu nỗi với kết qủa của sự kiện đó, nên cô buộc phải rời khỏi mái nhà thân yêu nhất của mình, nơi mà cô đã từng sống với nhiều kỷ niệm đẹp bên cạnh cha mẹ của mình … Cô ra đi và sống một nơi hẻo lánh, cô không biết anh ta ở nơi đâu?  Cô sống với những chuổi ngày đen tối …

Cho đến một hôm, cô biết tin rằng cha mẹ của mình đã qua đời, cha mẹ của cô chết vì nhớ thương cô, vì tuyệt vọng sau khi đã tìm kiếm cô ở khắp mọi nơi.
Cuộc đời cay đắng mà chàng trai con nhà giàu đã tạo ra cho gia đình cô. Cô đã trải qua một chặng đường dài của đau khổ … Cô hận anh, cô suy nghĩ rằng: “ Anh ta là một kẻ lừa dối, một tên trộm, một kẻ giết người và đã chạy trốn.”

Cô đã khinh miệt anh, cô không còn tình yêu dành cho người đàn ông lừa dối đó nữa. nhưng vì đứa con gái của cô mà cô phải cố gắng để sống.
Cho đến một hôm cô dắt đứa con gái 4 tuổi của mình đi thăm mộ cha mẹ của cô. Và cô đã gặp anh ở đó, “ kẻ chạy trốn” đang hiện diện trước mặt cô. Đúng ra cô phải nói với anh thật nhiều điều … Để trút hết những nỗi đau mà cô đã chịu đựng bấy lâu nay … Nhưng không, cô im lặng và vội vàng ẳm đứa con gái lên và bước nhanh ra xe. Anh chạy theo và năng nỉ, xin được nhìn con và xin được cưới cô làm vợ. Nhưng cô không còn tin anh nữa, anh đã đánh mất lòng tin của cô và anh đã đánh mất lòng tự trọng của chính mình. Làm thế nào anh có thể duy trì được hạnh phúc gia đình sau này? Cô sẽ không bao giờ tin được điều đó. Anh xin cô cho anh được nhìn con, được cùng cô chăm sóc và có trách nhiệm nuôi con. Nhưng cháu bé đã khóc thét lên vì sợ hãi người đàn ông lạ mặt này. Cô đã nhanh chân bước lên xe cùng đứa con gái, cô lái xe đi và chiếc xe dần dần biến mất trong tầm nhìn của anh.

Anh đứng yên như một pho tượng, nỗi đau tê tái đang tung hoành trong cơ thể của anh. Lỗi lầm của anh đã không được cô tha thứ. Cô đâu biết rằng anh đã tìm kiếm cô mỗi ngày, anh khao khát tìm lại hình bóng thân quen thuở nào. Cô như giọt sương mai bị ánh mặt trời chiếu rọi, bốc hơi không để lại một chút dấu vết, để lại nỗi tiếc thương vô bờ cho cành lá … Xa cô rồi, anh mới thấy tình yêu anh dành cho cô nhiều như thế nào? Đó là lý do mà anh chưa kết hôn với người phụ nữ khác. Nỗi buồn tràn ngập vì sự sai lầm, mức độ buồn bã và đau khổ mà anh đã gây ra. Anh đã giết chết linh hồn của cô, cho đến khi anh cần cô thì anh đã mất cô thật sự. 


 

 

images.jpg