TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

KẺ VÔ TÂM

Một cô gái 18 tuổi ngồi dưới gốc cây trong mùa đông giá lạnh, và trong vòng tay của cô có một đứa con trai hai tháng tuổi.

Cô gái đang bị lạnh và đói, nhưng cô ấy cởi ra chiếc áo khoác và khăn quàng cổ của mình để đắp cho con trai được ấm. Cô ngồi cho con trai ăn tối, con trai biết ơn sự ấm áp và sữa ấm của mẹ.

Cô biết rằng nếu cô không có thực phẩm để ăn, thì cả sữa ấm của cô cũng không còn để nuôi con. Và hai mẹ con cô sẽ không còn tồn tại trong mùa đông này nữa.
Cô gái tự hào về con trai mình, nơi con trai nằm trong vòng tay của mẹ. Đối với cô, con trai đẹp hơn tất cả các ngôi sao. Trẻ thơ là vô tội và đầy hy vọng khi còn nhỏ. Con trai nhận được thức ăn từ sữa mẹ, nó vô tư, hạnh phúc và ngủ ngon trong vòng tay ấm áp của mẹ mình.

Người mẹ nhẹ nhàng đứng dậy và đi qua lại để giữ ấm cho đứa trẻ. Dạ dày của cô đang cồn cào trong cơn đói, cô ấy mong nhìn thấy một người nào đó để cho cô thức ăn. Nhưng không ai qua lại nơi đây. Cô gái dùng hết sức mạnh cuối cùng của cô, đi đến những ngôi nhà ở phía trước để xin thức ăn.
Cô biết rằng nó sẽ không được đánh giá cao, nhưng sự lựa chọn của cô ấy là gì? Nếu cô ấy chết, và chính cô là người đang nuôi dưỡng con trai?

Cánh cửa đầu tiên mà cô gõ vào và được mở ra từ một cậu thanh niên có lẽ cùng tuổi với cô. Khi cô ấy hỏi xem cô ấy có thể nhận được một số thực phẩm, cô ấy đã bị từ chối ngay lập tức.

Cô bước đi và gõ vào cánh cửa kế bên, cô đợi một lúc lâu nhưng không có ai ra mở cửa.
Cô lo lắng và trên tay vẫn luôn ẵm đứa con trai. Cô tự hỏi tại sao không ai có thể hiểu rằng mình đang cần thức ăn.

Và một lần nữa cô ấy bắt buộc phải đi đến cánh cửa kế tiếp. Cô gái tiếp tục đi bộ, mọi bước đi cô ấy làm đều mệt mỏi và cô ấy kiệt sức khi đến cánh cửa kế bên. Một người đàn ông ở tuổi hai mươi ra mở cửa. Cô gái nhìn thấy đằng sau anh ta là một cái tủ đựng những gói thực phẩm.

Cô gái nói với người đàn ông trẻ trước mặt cô.

“Xin lỗi, tôi đã làm phiền bạn. Tôi sẽ thực sự đánh giá cao nếu bạn cho tôi một ít thức ăn, để tôi và con trai tôi có thể sống sót vào buổi tối.”

“Không.” Anh ta trả lời tàn nhẫn.

Khi anh ấy nói, anh ấy không biết rằng anh ấy cũng nói “không“ với cuộc sống của mình.
Nếu anh ấy nói “vâng”, anh ấy sẽ được đáp lại tình yêu.
Anh ta cũng không biết rằng đó là cô gái mà anh đã cưỡng hiếp trong hẻm tối ở mười một tháng trước. Anh không biết cô có thai và đó là con trai của anh, cô ôm con trai trong vòng tay của cô.

Anh không biết rằng sau khi đóng cửa, cô gái ngồi bên ngoài cánh cửa trong cái rét và cơn đói. Cô ẵm con trai trong vòng tay của mình, và đã chết vì đói và lạnh.

Sáng hôm sau, anh ta nhìn thấy cô gái ôm con đã chết ngồi trên bậc cầu thang.

Khi anh ta nói “không”, anh ta không biết rằng anh đã giết cả gia đình anh.

 

images3.jpg

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

HEARTLESS

En 18 år gammel jente sitter under et tre på en kald vinter, og i hennes armer er en to måneder gammel sønn.

Jenta var kald og sulten, men hun tok av seg kappen og skjerf for å gjøre sønnen varm. Hun satt for sønnen sin til å spise middag, sønn takknemlig for sin varme og varm melk.

Hun visste at hvis hun ikke hadde mat å spise, var hennes varme melk ikke lenger tilgjengelig for å mate henne. Og hennes mor og sønn vil ikke lenger eksistere denne vinteren.
Jenta er stolt av sønnen hennes, hvor sønnen hennes er i armene hennes. For henne er sønnen vakrere enn alle stjernene. Barndommen er uskyldig og håpløs som barn. Gutter får mat fra morsmelk, det er ubekymret, lykkelig og sover godt i sin mors varme armer.

Moren sto forsiktig opp og gikk frem og tilbake for å holde babyen varm. Hennes mage var sulten, hun ønsket å se noen gi henne mat. Men ingen kom hit. Jenta brukte all sin siste styrke, går til husene foran for å be om mat.
Hun visste at det ikke ville bli verdsatt, men hva var hennes valg? Hvis hun døde, og hun var den som reiste sin sønn?

Den første døren som hun banket på og ble åpnet av en ung mann sannsynligvis den samme alderen som henne. Når hun spør om hun kan få mat, blir hun avvist umiddelbart.

Hun gikk og banket på døren ved siden av henne og ventet lenge, men ingen åpnet døren.
Hun er bekymret og har fortsatt sønnen i armene sine. Hun lurte på hvorfor ingen kunne forstå at hun trengte mat.

Og igjen ble hun tvunget til å gå til neste dør. Jenta fortsetter å gå, hvert skritt hun tar er sliten og hun er utmattet til neste dør. En mann i tjueårene åpnet døren. Jenta bak ham var et skap for matpakker.

Jenta fortalte den unge mannen foran henne.

Beklager, jeg plaget deg. Jeg vil virkelig sette pris på det hvis du gir meg litt mat, slik at min sønn og jeg kan overleve om kvelden. ”

«Nei», svarte han hensynsløst.

Når han sier, vet han ikke at han også sier “nei” til sitt liv.
Hvis han sier ja, vil han svare på kjærligheten.
Han visste ikke engang at det var jenta han hadde voldtatt i bakken for elleve måneder siden. Han visste ikke at hun var gravid, og det var hans sønn, hun klemte sønnen i armene sine.

Han visste ikke at etter å ha lukket, satte jenta utenfor døren i kulde og sult. Hun tok sin sønn i armene, og døde av sult og kulde.

Neste morgen så han piken som holdt det døde barnet på trappen.

Når han sier nei, vet han ikke at han drepte sin familie.

images3.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

HIỆN TƯỢNG BÍ ẨN

Hoa là một người mà có thể nhìn thấy các linh hồn của trẻ em đã chết.
Khi Hoa còn là một đứa trẻ 6 tuổi, Hoa rủ các bạn trong xóm vào công viên chơi. Cả đám trẻ chạy băng qua một cái cầu rồi chạy thẳng vào công viên.
Ở đó là một khoảng đất rộng có trồng những cây cảnh và nhiều loài hoa đẹp, cả đám trẻ đến chơi ở những nơi có xích đu và những con ngựa bằng gỗ. Lúc ấy Hoa ngồi trên chiếc xích đu, bản thân Hoa rất phấn khích. Những ngón tay gầy gò của Hoa nắm chặt hai bên dây xích của chiếc xích đu. Đó là lần đầu tiên Hoa ngồi trên chiếc xích đu một mình. Khi bánh xe quay tròn bỗng dưng Hoa nhìn thấy một gương mặt mờ ảo của một cô bé ở vào lứa tuổi của mình đang ngồi trên chiếc xích đu bên cạnh. Chỉ có Hoa mới nhìn thấy được, ngoài ra tất cả những đứa trẻ khác đều không ai có thể thấy cô bé ấy cả.
Cô bé ấy có mái tóc đen xù, đôi mắt có màu xám. Hoa nhìn kỷ thì thấy trên gương mặt của cô bé ấy tái nhạt, rồi các cô bé khác tự dưng lại xuất hiện ở nơi đây, họ ăn mặc giống như nhau. Tất cả đều mặc quần áo màu trắng, tóc đen xù, những đôi mắt có màu xám, gương mặt tái nhạt giống như nhau. Hoa nhìn và cảm giác như đang đứng ở một thế giới gian tà, ma quái. Rồi các cô bé lấy chân đá vào chiếc xích đu của Hoa để chiếc xích đu tung lên cao hơn. Hoa dùng sức mạnh của mình để làm chậm chiếc xích đu lại, nhưng Hoa không đủ sức mạnh và cuối cùng Hoa bị té xuống; cả người và chân tay Hoa dính đất cát. Hoa choáng váng và bắt đầu lo sợ. Khi Hoa quay lại nhìn thì các cô bé ấy đã biến mất. Hoa thở hổn hển và chạy đến nơi các bạn đang chơi cởi ngựa gỗ, Hoa kể cho các bạn nghe thì mọi người nói rằng: “Hoa đã nói dối.” Lúc ấy Hoa chưa hiểu biết gì nhiều, nhưng có một điều mà Hoa biết chắc chắn là những gì mình nhìn thấy là sự thật.
Về đến nhà khi Hoa nói với mẹ về sự thật mà mình đã phát hiện ra các cô bé ngồi trên xích đu, và họ đã chơi xích đu cùng với Hoa.
Ngay lập tức mẹ tát vào mặt Hoa một cái thật mạnh, làm cho cái đầu của Hoa lay chuyển về phía sau như một tiếng sấm sét vang rền trong tai của Hoa. Hoa khóc thét lên:
-Con không nói dối, con không nói dối.
Mẹ vẫn chưa hết cơn tức giận, mẹ mắng:
-Đừng ngớ ngẩn, không được nói dối, con không nên tưởng tượng ra điều ngu ngốc như thế.
Lúc ấy Hoa không hiểu biết như thế nào là tưởng tượng ngu ngốc? Và trí tưởng tượng là gì? Hoa thật sự không biết
Những ngày sau đó Hoa thường nằm mơ thấy cô bé trong công viên, cô bé ấy đói bụng, thèm thức ăn, Khi nhìn thấy Hoa đang ngồi ăn trong nhà bếp, cô bé ma đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vào và ngước mặt lên ngữi mùi thức ăn trong bếp và mỉm cười. Hoa nhìn thấy mà cảm thấy tội nghiệp cho cô bé ma, Hoa mở cánh cửa và hỏi:
-Bạn có muốn ăn thức ăn của tôi không?
Cô bé ma trả lời:
-Tôi ăn không được, bạn có thể cho tôi ngữi thức ăn của bạn được không?
Hoa liền cầm dĩa thức ăn của mình đưa lên mũi của cô bé ma, và cô bé ma đã ngữi thật lâu, rồi quay lưng bỏ đi, và Hoa giật mình thức dậy.
Mỗi lần nằm mơ về cô bé ma Hoa đều kể cho mẹ nghe, rồi cũng từ đó mẹ không cho Hoa đi chơi riêng cùng với đám trẻ trong xóm nữa, mà mẹ lại cùng đi chơi với Hoa và các bạn. Mẹ cũng không cho Hoa ra vườn sau nhà một mình nữa, những lần như thế Hoa đều khóc.
Hoa cũng không hiểu tại sao mẹ lại cấm Hoa như vậy, Hoa cũng đã nhìn thấy mẹ rất buồn và lo lắng điều gì đó, Hoa sợ mẹ buồn nên đã nghe theo lời mẹ.
Cho đến một đêm Hoa nằm mơ trở lại, Hoa thấy cô bé chơi xích đu lần trước, cô bé đứng bên ngoài phía cửa sổ ở nhà bếp để đợi ngữi mùi thức ăn. Cô bé ấy trông tồi tệ rất nhiều so với lúc trước, thân hình và gương mặt bẩn thỉu, ăn mặc rách rưới. Hoa cảm thấy tội nghiệp cho cô bé. Cô bé vẫy tay gọi Hoa đi theo cô bé, và Hoa đi theo cô bé ma vào công viên, rồi họ băng qua một đám bụi cây mọc um tùm, cây cối và cỏ dại mọc đầy cả lối đi. Đó là một nơi hẻo lánh và tối om, Hoa bị cỏ gai vướng vào quần áo, đụng chạm vào chân và đầu gối của Hoa. Hoa tưởng chừng như có ai đó túm lấy tóc của mình, Hoa đau qúa và gượng kéo đầu lại phía trước thì Hoa đã bị té xuống đất. Khi Hoa nhìn lại thì đó là một ngôi mộ, cô bé ma đang ngồi ở trước mặt Hoa và bảo rằng: “Đây là ngôi mộ của tôi.” Cô bé yêu cầu Hoa giúp một điều là hãy cho cô bé thức ăn. Hoa gật đầu và cũng bắt đầu thấy sợ, vì ở đây Hoa thấy xa lạ không giống như ở nhà của mình. Hoa bỏ chạy, rồi sau đó thì có ai kéo chân của Hoa lại, Hoa thét lên và bừng tĩnh dậy.
Mẹ đang nằm bên cạnh Hoa, Hoa ôm mẹ khóc và kể cho mẹ nghe…
Những ngày sau đó mẹ thường mang thức ăn vào nơi công viên để cúng cho cô bé ma. Sau đó Hoa không còn nằm mơ thấy cô bé ấy nữa, dần dần lớn lên mẹ cũng không còn cấm Hoa đi chơi một mình với các bạn nữa. Hiện tại Hoa vẫn có một cuộc sống bình thường như những người bạn bè khác của mình.

images.jpg

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

MYSTISK FENOMEN

Blomst er en person som kan se sjelen til det døde barnet.
Da Hoa var en 6 år gammel, inviterte Hoa venner i nabolaget til parken. Barna løp over en bro og løp rett inn i parken.
Det er et stort utvalg av prydplanter og mange vakre blomster, med barna som kommer til steder med svinger og trehester. På den tiden, Hoa sitter på svingen, er Hoa selv veldig spent. De tynne fingrene i USA grep de to sidene av svingkjeden. Det var første gang Hoa var på en gyngestol alene. Når hjulet spinner plutselig, ser blomstene et svakt ansikt på en jente i sin alder som sitter på en sving ved siden av henne. Bare USA kan se, i tillegg til alle de andre barna kan ingen se henne.
Hun har svart hår, øynene er grå. Blomster ser på ansiktet av jenta er blek, så de andre jentene ser ut til å dukke opp her, de kle på det samme. Alle kledd i hvitt, svart hår, grå øyne, blek ansikt det samme. Blomster ser ut som å stå i en ondskaps verden, spøkelse. Deretter sparket jentene på svingen i USA for å flytte kjeden opp høyere. Hoa bruker sin kraft til å bremse svingen, men blomsten er ikke sterk nok og faller til slutt Hoa; Begge mennesker og lemmer Hoa sand jord. Blomster stunned og begynte å frykte. Da Hoa snudde seg, var jentene borte. Han panted og løp til stedet der du spilte en hest, Hoa sa til deg, folk sa: “Blomster løy.” På den tiden kjente Hoa ikke mye, men en ting som Hoa Jeg vet sikkert at det jeg ser er sant.
Kommer hjem da Hoa fortalte moren om at hun hadde oppdaget jentene på svingen, og de spilte swing med blomstene.
Umiddelbart slo USA en sterk, noe som gjør at lederen av USA rister tilbake som en torden ekko i ørene til USA. Gråtende gråt:
– Ikke lyv, jeg lyver ikke.
Mor fortsatt ikke sint, mor skjulte:
– Ikke vær dum, ikke lyver, du burde ikke forestille deg en så dum ting.
På den tiden visste Hoa ikke hvor dumt det var. Og hva er fantasien? Blomster vet egentlig ikke
Dagen etter det drømte Hoa ofte om en liten jente i parken, hun var sulten og trang etter mat. Da hun så Hoa å spise på kjøkkenet, sto jenta utenfor vinduet og så opp. smiler på kjøkkenet og smiler. Blomster for å se det, beklager spøkelsespiken, blomster åpner døren og spurte:
-Vil du spise maten min?
Jomfruen svarte:
-Jeg kan ikke spise, kan du gi meg maten din?
Hun tok maten med mat på toppen av spøkelsespiken, og spøkelsespiken brukte lang, lang tid, så vendte seg bort, og Rose våknet plutselig opp.
Hver gang drømmer om moren, sa Hoa til moren, da lot hun ikke Hoa gå for seg selv med andre barn i nabolaget, men mor til å gå ut med Hoa og venner. Mamma gav heller ikke blomster til hagen på baksiden av huset alene, tiden som United gråt.
Hoa forstod heller ikke hvorfor hun forby Hoa så, Hoa så henne også veldig trist og bekymret noe, Hoa redd for at hun var trist, så han adlød sin mor.
Inntil en natt kom drømmeren tilbake, Hoa så henne spille svingen forrige gang, hun sto utenfor vinduet på kjøkkenet for å vente på lukten av mat. Hun ser mye verre ut enn før, hennes kropp og det skitne ansiktet, kledd på seg. Hoa følte synd på henne. Hun vinket til Hoa for å følge henne, og Hoa fulgte spøkelsespiken inn i parken, og de krysset over en buske med trær, ugress og ugress vokser helt. Det var et bortgjemt og mørkt sted, hvor Hoa ble tatt i klærne og rørte på knærne og knærne. Blomster syntes å ha tatt sitt hår, blomster skadet så mye og tvunget til å trekke hodet tilbake før blomstene falt til bakken. Da Hoa så tilbake, var det en grav, jomfruen satt foran blomsten og sa: “Dette er min grav.” Hun spurte Hoa for å hjelpe henne med å gi henne mat. Blomster nikker og begynner å være redd, fordi her i USA ikke er rart å se på sitt hjem. Hoa løp bort, og så drakk noen av føttene.

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

LỜI TÂM SỰ CỦA SÓNG

Làn Sóng nói với Đại Dương:
“Tôi cảm thấy buồn! Một con Sóng khác lớn hơn đã có kế hoạch 31 ngày để chiếm hữu vùng Sóng của tôi, và sẽ gây ra nhiều thiệt hại đến cho con cháu của tôi. Con Sóng ấy rất lớn, mạnh mẽ, mà tôi thì nhỏ bé, quá nhỏ bé. “

Đại Dương trả lời:
“Đừng buồn. Sự đau khổ của bạn chỉ tồn tại bởi vì bạn đang gắn bó với điều hiển nhiên, bạn không hiểu bản chất thực của bạn. ”

Làn Sóng:
“Tôi không phải là một con Sóng ư ? “

“Làn Sóng chỉ là một biểu hiện tạm thời về bản chất của bạn. Trong sự thật bạn là Nước. ”
Đại Dương nói:
“Nước? ” Làn Sóng ngạc nhiên.
Đại Dương:
“Vâng. Nếu bạn hiểu rõ rằng bản chất của bạn là Nước, bạn sẽ không quan trọng hơn đến hình dạng Sóng của bạn và nỗi buồn của bạn sẽ biến mất. Tại sao bạn chỉ nhìn thấy những gì người hàng xóm của mình là có những quyền đặc biệt, mà không nhìn thấy những gì bạn có ở bản thân mình?”

Đại Dương nói tiếp:
“Bạn thân mến! Nhiều người trong số các bạn nhận ra rằng điều thú vị không còn thú vị nữa. Người mà bạn tìm thấy hấp dẫn giờ đây trở nên nhàm chán, rườm rà và nguy hiểm … Những gì bạn thích không còn hấp dẫn nữa. Tôi dự đoán những điều như vậy.

Nhưng đó là một điều để đọc về sự thay đổi và một điều khác để trải nghiệm nó.

Thật vậy, nhiều người trong số các bạn vẫn có thể thấy mình trong những nỗi sợ hãi, vì họ là những nạn nhân trong những năm qua…Và họ đang ước mơ hướng về một Thời Đại mới. Bạn có thể tạo ra những huyền thoại của Thời Đại mới?

Bạn biết rằng bạn cần phải thức dậy, bạn sẽ kiểm tra chính mình, để giáo dục bản thân, để thông báo cho mình và lắng nghe sự khôn ngoan nội tâm của bạn.
Bạn có ý chí  tự do của mình. Không bao giờ  thảo luận về một trực giác.

Bạn hãy tạo ra một huyền thoại tuyệt vời cho con cháu của bạn. Họ sẽ nói lên sự can đảm của những người trước họ. Họ sẽ trang trí nó với sự thông thái và can đảm hơn bạn cảm thấy.”

Làn Sóng gật đầu và nói:
“Vâng! khi chuông báo động tôi sẽ sẵn sàng làm tròn nhiệm vụ của tôi là Nước.”
download-2.jpg

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

BØLGE SNAKKER

“Jeg føler meg trist! En annen større bølge har en 31-dagers plan å okkupere mine bølger, og vil forårsake stor skade på mine etterkommere. Bølgen er veldig stor, sterk, men jeg var liten, for liten. ”

Ocean svarte:
“Ikke vær trist. Din lidelse eksisterer bare fordi du er knyttet til det åpenbare, du forstår ikke din sanne natur. ”

Wave:
“Jeg er ikke en bølge? ”

“Wave er bare en midlertidig manifestasjon av naturen din. I sannhet er du Vann. “Ocean sa:

“Vann? “The Wave var forbauset.

Oceania:
“Ja. Hvis du forstår at naturen din er vann, vil du ikke være viktigere for bølgeformen din og din sorg vil forsvinne. Hvorfor ser du bare hva din nabo har spesielle rettigheter uten å se hva du har på deg selv? ”

 

Ocean fortsatte:
“Kjære venner! Mange av dere innser at det interessante er ikke lenger spennende. Personen du finner attraktiv nå blir kjedelig, tungvint og farlig … Det du liker er ikke lenger attraktivt. Jeg forventer slike ting.

Men det er en ting å lese om endring og en annen til å oppleve det.

Faktisk kan mange av dere fortsatt finne deg i frykt, da de har vært ofre for fortiden … Og de drømmer om en New Age. Kan du lage myter i New Age?

Du vet at du må våkne, du vil teste deg selv, for å utdanne deg selv, for å informere deg selv og lytte til din indre visdom.
Du har din fri vilje. Aldri diskutere en intuisjon.

Lag en flott legende for barnebarnene dine. De vil fortelle folkets mot foran dem. De vil dekorere den med visdom og mot enn du føler. ”

Bølgen nikket og sa:
“Ja! Når alarmen ringer, vil jeg være klar til å oppfylle min plikt som Vann. ”

download-2.jpg

TÁC GỈA TRẦN MINH HỒNG

HẠNH PHÚC LÀ TRẠNG THÁI CỦA TÂM

Một người đàn ông đi trên sa mạc và anh đang khát nước. Anh ta lang thang trên sa mạc tìm kiếm nước, đột nhiên anh ta nhìn thấy một ốc đảo trước mặt anh ta. Một hạnh phúc to lớn áp đảo anh.
Nhưng khi mở to mắt ra, anh ta không còn thấy ốc đảo ở đó nữa. Đó chỉ là hình ảnh được “tổng hợp” trong tâm trí của anh.
Sự cần thiết trong cơn khát đã cho phép anh để “nhìn thấy” những gì anh muốn xem. Nỗi thất vọng và sự sợ hãi đang tràn ngập trong anh …

Anh ấy có hai lựa chọn, anh ta sẽ chờ đợi cái chết trong cơn khát hoặc sẽ tiếp tục đi bộ trong nắng nóng cho đến khi anh ta tìm thấy một ốc đảo thực sự?

Nhưng anh tiếp tục đi, mệt mỏi dâng lên trong cơn nóng đang thiêu đốt anh, đột nhiên anh nhìn thấy một ốc đảo thực sự. Nụ cười sáng lên trên khuôn mặt của anh và anh hét lên thật lớn. Tiếng cười của anh nghe có vẻ run rẩy khắp vùng hoang dã rộng lớn. Anh ấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Và trải nghiệm này sau khi nó thay đổi cuộc sống và hành vi của anh.

Chúng ta hãy nở một nụ cười cho sự lạc quan để thử cho hạnh phúc của mình. Chúng ta tưởng tượng anh ta vượt qua sự thử thách trực tiếp đe dọa cuộc sống của anh ấy và anh ấy đánh giá rất khác sau khi được trải nghiệm này.

Chúng ta thử “mở ra” một cửa sổ suy nghĩ để thấy các vấn đề của chúng ta nhỏ hơn, để cảm thấy mạnh mẽ hơn. Hãy lấy một niềm hy vọng và từ đó “kích hoạt” sức mạnh tinh thần to lớn mà chúng ta đều có. Hãy nhận thấy rằng chúng ta mạnh mẽ hơn trong môi trường của chúng ta đang sống.
Nhưng đó không phải là chúng ta tạo ra sức mạnh tinh thần mà chúng ta cảm thấy. Đây là những suy nghĩ của chúng ta tạo ra và làm thay đổi tâm trạng cảm xúc của chúng ta.

Nhưng lý do tại sao những ảnh hưởng của lịch sử, âm nhạc, cảm xúc lại kéo dài trong chúng ta ở một thời gian nhất định?
Bác sĩ tâm lý học Victoria Trần Huỳnh (con gái của Minh Hồng). Đã nói rằng:
“Con người có một tâm trí tuyệt vời, giống như một bức tranh, trông rất giống vũ trụ và những thiên hà mà chúng ta thấy trong hình ảnh. Ngay cả khi các tế bào thần kinh trong tâm trí của chúng ta, liên kết với nhau trong một hình dạng giống như hàng loạt cây với các chi nhánh của nó. Có tín hiệu điện liên tiếp, toàn bộ điện hóa “bão” chúng ta sẽ nói.
Cách chúng ta ăn mặc, cách chúng ta đứng, cách chúng ta cảm thấy. Tự tạo ra hình ảnh, suy nghĩ, cảm xúc, và thậm chí thay đổi trong chúng ta. Tâm trí của chúng ta rút ra hình ảnh.”
Nhưng để được hạnh phúc, chúng ta phải đánh giá. Liệu những định nghĩa mà chúng ta có trong tâm trí của chúng ta về hạnh phúc là gì? Là bề ngoài hoặc thiết yếu thông qua sự hài lòng tinh thần mà chúng mang lại cho chúng ta?
Chúng ta hãy bắt đầu mỉm cười và bắt đầu suy nghĩ năng động mà không phải là được hướng dẫn bởi vận may.
Nếu không, ngay cả khi môi trường xung quanh chúng ta đã thay đổi, thì tâm trí của chúng ta có thể không công bằng và tự “trách móc” mình phải có trách nhiệm. Tôi dự đoán điều đó.
Khi những nhu cầu vô thức được hình thành, sẽ bị bao phủ bởi những sai lầm. Hiếm khi sự lựa chọn của chúng ta hoàn toàn tỉnh táo.
Để chúng ta không tự trách chính mình một cách không công bằng. Hãy khởi đầu hành động tốt với môi trường bằng những suy nghĩ tích cực … Đó là điều cơ bản của hạnh phúc, là sự kỳ diệu tâm hồn của con người.

Một ví dụ:
Chúng ta có thể phản ứng bình tĩnh trước sự giận dữ của người khác, cố gắng hiểu được nguyên nhân hành vi của họ. Có lẽ nhiều người sẽ suy nghĩ ban đầu về lý do tại sao chúng ta không “chiến đấu” với sự tức giận này?
Nhưng sau đó họ sẽ nghĩ rằng người tức giận kia đã không được mang theo cách tốt nhất. Nếu chúng ta tức giận, chúng ta chỉ đơn giản là rời khỏi nhau để buộc tội nhau về trách nhiệm của sự bất đồng. Vì vậy, bằng cách thay đổi đầu tiên chúng ta thay đổi những người xung quanh chúng ta và họ sẽ lần lượt thay đổi những người khác .

Đừng tìm kiếm hạnh phúc, nó luôn ở trong bạn. Do đó, niềm tin của bạn, nếu bạn quan tâm đến lợi ích chung, hãy áp dụng chúng hàng ngày, ngay cả khi người khác không hiểu được bạn, bạn không cần mong đợi được công nhận.
Các đèn hiệu không nhìn xuống biển để tìm những chiếc thuyền để bảo vệ chúng. Nó chỉ đứng yên ở đó, ổn định tán xạ ánh sáng của nó. Vì mỗi con người, từ bất cứ vị trí nào, có thể trở thành một ngọn hải đăng.

26231406_929953247167265_6698483668010148878_n.jpg

(Hình Bác Sĩ tâm lý Victoria Trần Huỳnh, con gái của nhà văn Minh Hồng.)

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

LYKKE ER HJERTETS STATUS

En mann går i ørkenen og han er tørst. Han vandrer i ørkenen og ser etter vann, plutselig ser han en oase foran seg. En stor lykke overveldet ham.
Men da han åpnet øynene hans, så han ikke lenger oasen der. Det er bare bildet som er “syntetisert” i hans sinn.
Behovet for tørst tillot ham å “se” hva han ønsket å se. Frustrasjon og frykt er overveldende i meg …

Har han to alternativer, vil han vente på døden i tørst eller vil han fortsette å gå i varmen til han finner en ekte oase?

Men han fortsatte, sliten av å brenne i varmen som brente ham, plutselig så han en ekte oase. Smilet blinket på ansiktet og han skrek høyt. Hans latter syntes å skjelve i ørkenen. Han er lykkeligere enn noensinne. Og denne erfaringen etter at den endret sitt liv og sin oppførsel.

La oss gi et smil for optimisme for å prøve for din lykke. Vi forestiller oss at han skal passere testen, som truer sitt liv, og han verdsatt seg veldig annerledes etter denne erfaringen.

Vi prøver å “åpne opp” et tankevindu for å se våre problemer mindre, for å føle seg sterkere. Ta et håp og så “aktiver” den store mentale styrken som vi alle har. Vær oppmerksom på at vi er sterkere i det miljøet vi lever i.
Men det er ikke at vi skaper den mentale kraften vi føler. Dette er våre tanker som skaper og forandrer vår følelsesmessige tilstand.

Men hvorfor påvirker historien, musikken, følelsene i oss på et bestemt tidspunkt?
Psykolog Victoria Tran Huynh (datter av Minh Hong). Det ble sagt:
“Mann har et godt sinn, som et bilde, som ser veldig mye ut som universet og galakser vi ser på bilder. Selv om nevronene i våre sinn, koblet sammen i en treaktig form med sine grener. Det er et kontinuerlig elektrisk signal, den hele elektrokjemiske “storm” vi vil si.
Måten vi kle på, hvordan vi står, hvordan vi føler. Lag bilder, tanker, følelser, og til og med forandre oss. Våre sinn trekker bilder. ”
Men for å være glad må vi vurdere. Hvilke definisjoner har vi i tankene om lykke? Er overfladisk eller viktig gjennom den mentale tilfredsheten som de bringer oss?
La oss begynne å smile og begynne å tenke aktivt som ikke styres av formue.
Ellers, selv om omgivelsene våre har endret seg, kan våre tanker ikke være rettferdige og selvtillit skyldes å være ansvarlig. Jeg forventer det.
Når ubevisste behov blir dannet, vil de bli dekket av feil. Sjelden er vårt valg av bevissthet.
La oss ikke klandre oss urettferdig. La oss begynne å gjøre godt med miljøet ved positive tanker … Det er grunnleggende om lykke, er den menneskelige psykiske magien.

Et eksempel:
Vi kan reagere roligt på andres vrede, og prøver å forstå årsaken til deres oppførsel. Kanskje flere mennesker først vil tenke på hvorfor vi ikke “kjemper” med denne sinne?
Men da ville de tro at vrede ikke ble brakt på den beste måten. Hvis vi er sint, forlater vi bare hverandre for å klandre hverandre for ansvaret for uenigheten. Så, ved å forandre den første, forandrer vi menneskene rundt oss og de vil i sin tur forandre de andre.

Ikke søk lykke, det er alltid i deg. Derfor tror du, hvis du bryr deg om det felles gode, bruke dem daglig, selv om andre ikke forstår deg, forventer du ikke å bli anerkjent.
Beacons ser ikke inn i havet for å finne båtene for å beskytte dem. Den sto bare der og stabiliserte sin lysspredning. Siden hvert menneske, fra enhver posisjon, kan bli et fyrtårn.
26231406_929953247167265_6698483668010148878_n.jpg

(psykolog)  Victoria Tran Huynh

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

HÃY NÓI KHÔNG VỚI THAM NHŨNG

Rõ ràng là tham nhũng đã không dừng lại, thậm chí còn tiến bộ trong bước nhảy vọt. Tham nhũng đã trở thành lối sống của một số quan chức. Đôi khi chúng ta cảm thấy rằng nó được chính thức dung thứ, nó đã được thể chế hóa, và rằng nó là một phần của hệ thống quản lý.

Tham nhũng đang hủy diệt đất nước. Nó phá hủy nền kinh tế, nó hủy hoại cuộc sống xã hội của chúng ta, nó tiêu hủy lương tâm của họ. Tham nhũng là một bi kịch, đó là một căn bệnh nghiêm trọng ảnh hưởng đến nhiều người, ảnh hưởng đến tất cả các lĩnh vực đời sống của xã hội và làm đảo lộn cuộc sống của người dân.

Một số người được xếp vào vị trí cao trong xã hội đã tham gia vào vụ bê bối này, điều này cho người cấp dưới một cái cớ dễ dàng để làm theo như vậy.
Khiến cho thế hệ trẻ được sinh ra và lớn lên trong tình trạng tham nhũng này, làm sai lệch lương tâm của họ từ khi còn nhỏ. Bằng cách làm cho họ tin rằng thành công không chỉ bằng việc nghiên cứu và làm việc lương thiện mà còn phải có thêm sự lừa dối .

Ngày nay, những người không tham gia vào tham nhũng và sống trung thực được coi là ngây thơ. Các giá trị đạo đức lừa dối được miêu tả là mạnh mẽ, dũng cảm và thông minh.
Sự tận tâm chuyên môn và sự siêng năng trong công việc được xem xét với sự khinh thường. Tham nhũng đã đạt đến mức tự sát trong xã hội chúng ta. Nó được chấp nhận ngày hôm nay như là một cách sống bình thường, rất nhiều người không cảm thấy tội lỗi khi thực hành nó.

Tham nhũng tạo ra một xã hội không công bằng và không còn đảm bảo quyền và cơ hội bình đẳng cho người dân. Nó tạo ra một bầu không khí nghi ngờ, không tin cậy giữa các cá nhân.

Tham nhũng làm duy trì về mặt đạo đức bất hợp pháp, là biển thủ tài sản của công, là các cấu trúc của tội lỗi. Cần phải đưa ra quyết định xét xử theo phát luật công minh.
Là một người trung thực, bạn phải anh hùng để nói “KHÔNG” với tham nhũng và đưa ra pháp luật.
Nói “KHÔNG” với tham nhũng bằng cách từ chối trả tiền cho những gì bị đòi hỏi bởi tham nhũng. Những người từ chối tham nhũng trong mọi hoàn cảnh như vậy là thực hiện một hành động của chuẩn mực đạo đức, là vinh dự lớn của một đất nước.

Tuy nhiên, có một tia sáng chiếu trong bức tranh tối tăm này là những người có thiện chí ở nước ta, đã nói “KHÔNG” với tham nhũng và họ tiếp tục nói như vậy.
Đó là các thẩm phán trung thành, các luật sư có trình độ và phẩm chất, các nhân viên tận tâm, kế toán trung thực, các giáo viên say đắm công việc của họ với tư cách là nhà giáo dục gương mẫu. Và các nhân viên y tế hết lòng vì bệnh nhân của họ … Họ không tìm kiếm sự làm giàu hèn hạ và ích kỷ, mà họ theo đuổi trong sự chân thật và trung thực, hạnh phúc và sự tiến bộ của đồng bào và đất nước của họ. Cảm ơn về sự hiện diện của họ trong đất nước của chúng ta.
download.jpg

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

SI NEI TIL KORRUPSJON

Tydeligvis har korrupsjon ikke stoppet, selv fremgang i sprang og grenser. Korrupsjon har blitt livsstilen til noen tjenestemenn. Noen ganger føler vi at det er offisielt tolerert, det har blitt institusjonalisert, og at det er en del av styringssystemet.

Korrupsjon ødelegger landet. Det ødelegger økonomien, ødelegger vårt sosiale liv, det ødelegger samvittigheten. Korrupsjon er en tragedie, som er en alvorlig sykdom som rammer mange mennesker og påvirker alle samfunnsområder. Det er enda funnet i parlamentet og opprørt livene til mennesker.

Noen av de høytstående menneskene i vårt samfunn er involvert i denne skandalen, noe som gir underordnede en enkel unnskyldning for å gjøre det.
Det har gjort den unge generasjonen født og oppvokst i denne korrupte tilstand, og forvrengt samvittigheten fra en tidlig alder. Ved å få dem til å tro at suksess ikke bare er ved å studere og jobbe ærlig, men også ved bedrag.

I dag anses folk som ikke er i korrupsjon og lever ærlig, som naive. Deceptive moralske verdier beskrives som sterke, modige og intelligente.
Profesjonell hengivenhet og flid i arbeid vurderes med forakt. Korrupsjon har nådd nivået av selvmord i vårt samfunn. Det er akseptert i dag som en vanlig livsstil, så mange mennesker føler seg ikke skyldige når de praktiserer det.

Korrupsjon skaper et urettferdig samfunn og garanterer ikke lenger like rettigheter og muligheter for folket. Det skaper en mistenkelig, upålitelig atmosfære blant enkeltpersoner.

Korrupsjon opprettholder uetisk moral, er forvirring av offentlig eiendom, er syndens struktur. Det er nødvendig å ta en rettferdig hørselsbeslutning.
Å være en ærlig person, du må være heroisk å si “nei” til korrupsjon og lov.
Si “Nei” til korrupsjon ved å nekte å betale for det som kreves av korrupsjon. De som nekter korrupsjon i alle slike tilfeller er å utføre en handling av moralske standarder, som er en stor ære for et land.

Imidlertid er en lysstråle i dette mørke bildet den gode viljen i vårt land, og sier “Nei” til korrupsjon, og de fortsetter å si det.
Disse er lojale dommere, kvalifiserte og kvalifiserte advokater, dedikerte ansatte, ærlige regnskapsførere, lærere som er lidenskapelige om sitt arbeid som eksemplariske lærere. Og helsepersonell er dedikert til sine pasienter … De søker ikke den berikelse og egoisme de forfølger i ærlighet og ærlighet, lykken og fremdriften til folket og landet. deres vann. Takk for deres tilstedeværelse i vårt land.

13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

FORFATTER TRẦN MINH HỒNG