TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TIỀN BẠC CÓ THỂ LÀM THAY ĐỔI HÀNH VI CON NGƯỜI?

Một học trò hỏi thầy giáo:

-Thưa thầy! Tại sao có những người giàu thường tỏ ra lạnh lùng, không thân thiện?
Thầy giáo không trả lời câu hỏi, nhưng thầy bảo học trò:
– Con hãy tới cửa sổ và nhìn qua cửa sổ?
Học trò đi đến cửa sổ và nhìn ra ngoài.

Thầy giáo hỏi:
– Con đã thấy những gì?
-Thưa thầy! Con nhìn thấy những người dân, đường phố, công viên, bầu trời xanh, mặt trời.
Sau đó thầy giáo yêu cầu học trò đứng trước gương. Và cậu học trò đã làm theo lời thầy,

Thầy giáo hỏi:

– Bây giờ con thấy được gì?

Học trò trả lời:
-Dạ, con chỉ thấy con thôi ạ.

Thầy giáo mỉm cười và nói:
Vậy bây giờ con đã tự trả lời câu hỏi của mình:

“Thủy tinh của cửa sổ khác với gương bằng lớp bạc. Chỉ vì một ít bạc thôi, người ta đột nhiên chỉ thấy chính mình! “

images-4.jpg

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG ( NORWAY)

PENGER KAN VÆRE Å ENDRE MENNESKER?

En student spurte læreren:

– Lærer! Hvorfor er rike folk ofte kalde, uvennlige?
Læreren svarte ikke på spørsmålet, men han fortalte sine studenter:
– Gå til vinduet og se ut av vinduet?
Student går til vinduet og ser ut.

Læreren spurte:
– Hva så du?
– Lærer! Jeg ser folk, gater, parker, blå himmel, sol.
Deretter spør læreren elevene å stå foran speilet. Og studenten gjorde læreren,

Læreren spurte:

– Nå hva ser du?

Studenten svarte:
-Ja, jeg ser deg bare.

Læreren smilte og sa:
Så nå har jeg svart på mitt eget spørsmål:

“Vinduets glass er forskjellig fra sølv speilet. Bare for et lite sølv, ser folk plutselig bare seg! ”

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG ( NORWAY)

 

Bare tid

Bare tiden vil fortelle hva vi føler for hverandre!

Bare tiden vil fortelle hvorfor vi lever i forskjellige liv, og med en enkel gest av en titt, får vi oss til å utvikle noe sterk i oss.

Det er bare tid til å forklare og få folk til å forstå hva kjærligheten din er, da vi går gjennom så mange vanskelige problemer som vi har møtt og fortsatt vil møte.

Bare tiden vil forklare og få folk til å forstå grunnen til at vi sier så mye kjærlighet og kjærlighet til oss selv, fordi bak smerte og lidelse venter på evig lykke.

13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

LÀN SÓNG QUÊN LÃNG

Anh và cô đều lạc lối trong sự trống rỗng của buổi chiều mùa hè năm ấy. Đại Dương thuần khiết, dường như xoa dịu những trái tim bị thâm tím của họ.

Họ ngồi trên một băng ghế hướng ra biển. Chỉ có những dấu hiệu của thời gian trên khuôn mặt của cô ấy, đã đưa anh ta trở lại thực tại của khoảnh khắc hiện tại và tình yêu của họ.

Như thường lệ, anh đợi cô ấy nói chuyện. Ngay cả khi những lời nói đó đôi khi tàn nhẫn, thì sự im lặng của cô thậm chí anh ta không thể chịu nổi.

Đối mặt với Đại Dương, ánh mắt nhìn của cô cố định trên sóng nơi có người lướt trượt, cô vẫn bất động.

Anh gọi tên cô ấy nhẹ nhàng. Cô quay đầu về phía anh. Anh không nhìn thấy đôi mắt của cô. Cặp kính đen che giấu cái chớp mắt của cô, anh đoán như vậy.
Anh đứng lên và nói: 
“Đi, chúng ta sẽ đến quán cà Phê hoặc đi ăn kem?”

Cô gái chậm rãi đứng lên và đi theo anh. Trọng lượng cơ thể của cô trở nên nhẹ nhàng, giống như làn gió biển chạy dọc bờ biển. Anh nắm tay cô như mọi khi.

Bước chân của họ đã hướng dẫn họ đến sân thượng của quán cà phê. Anh muốn thưởng thức giây phút yên bình này, trong khi anh cố gắng không nghĩ đến những gì đang xảy ra với họ.
Một luồng ánh sáng nhẹ thổi bay chiếc khăn lụa hoang dã mà cô đeo quanh cổ cô vẫn thon thả. Váy của cô thỉnh thoảng bám vào đôi chân gầy và đôi giày màu xanh. Đôi môi cô tách rời nhẹ nhàng như thể để nói những từ không xuất hiện nữa.

Họ ngồi bên cạnh nhau trên sân thượng của quán cà phê; cuộc sống lan rộng trước mắt họ như để chế giễu anh và cô. Bên bờ biển là những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa trên cát trắng. Những người lớn lo canh giữ con cái của họ theo từng vị trí.

Anh không dám thực sự nhìn cô ấy. Anh sợ đọc được trong mắt cô ấy những gì làm tổn thương anh. Khoảng cách xa dần đang nằm trong đôi mắt của cô?  Anh biết cô ấy sẽ vắng mặt ở nơi đây.

Khi người bồi bàn bước đến, cô muốn có một dĩa cơm thịt nướng. Anh cũng gọi món ăn giống như cô. Họ có những sở thích gần giống như nhau và đã mở rộng sự hiểu biết hoàn hảo của nhau. 
Nhưng sau buổi chiều hôm ấy, cuộc sống của họ bắt đầu chia đôi. Họ có ngã rẽ riêng của họ.
Cô gái đã ra đi, xa Quê Hương và không quên mang theo chiếc khăn lụa quàng cổ hoang dã mà anh ta đã tặng cho cô. Cô mãi mãi yêu thành phố biển nơi cô chào đời. Có những buổi hoàng hôn tuyệt đẹp và mỗi buổi sáng sớm tuyệt vời!

Và anh ta luôn nhớ về nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của cô gái ấy. Anh vẫn nhớ mùi hương quen thuộc và bước chân nhẹ nhàng của cô.
Mặc dù đó chỉ là một ảo tưởng trêu chọc, ảo tưởng của sự vỡ mộng … Và dấu vết trên cát ngay lập tức đã bị xóa bởi làn sóng quên lãng.

download.jpg

 

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG ( NORWAY)

DEN GLEMTE BØLGEN

Han og hun var tapt i tomhetens sommer ettermiddag. Havene er rene, tilsynelatende beroligende deres knuste hjerter.

De sitter på en benk som vender mot havet. Bare tegn på tid på ansiktet hennes, førte ham tilbake til virkeligheten i nåtiden og deres kjærlighet.

Som vanlig ventet han på at hun skulle snakke. Selv når disse ordene var noen ganger hensynsløse, var hennes stillhet til og med uutholdelig.

Ansiktet mot havet, hennes blikk satt på bølgene der glideren var, forblir hun ubevegelig.

Han ringte hennes navn lett. Hun snudde seg til ham. Han så ikke øynene sine. De svarte brillene skjulet blinket i øynene, gjettet han det.
Han reiste seg og sa:
“Skal vi gå til kaffebaren eller ha iskrem?”

Jenta sto opp og fulgte ham. Hennes kroppsvekt ble lys, som en havbris som løp langs kysten. Han holdt hånden sin som alltid.

Deres fotspor førte dem til kaféets terrasse. Han ønsket å nyte dette fredelige øyeblikket, mens han prøvde å ikke tenke på hva som skjedde med dem.
Et lys skinnet det hvite silke skjerfet som hun hadde på halsen, var fortsatt slank. Hennes skjørt lå til tider for sine tynne bein og blå sko. Hennes lepper splittet forsiktig som om å si at ordene ikke ble vist lenger.

De satt ved siden av kaféet på terrassen; Livet sprer seg foran dem som om å spotte ham og henne. Stranden er der barna leker i hvit sand. De voksne ser over sine barn i alle posisjoner.

Han våget ikke å se på henne. Han var redd for å lese i øynene som gjorde ham vondt. Den fjerne avstanden er i øynene hennes? Han visste at hun ville være fraværende her.

Når servitøren kom, ville hun ha en tallerken med grillrisiko. Han bestilte også samme mat som henne. De har lignende interesser og utvidet hverandres oppfatninger.
Men etter den ettermiddagen begynte livet å splitte seg. De har sine egne svinger.
Jenta igjen, vekk fra Que Huong og ikke glem å ta med silke skjerf som han donerte til henne. Hun elsket alltid kystbyen hvor hun ble født. Det er vakre solnedganger og god tidlig morgen!

Og han husket alltid det lyse smilet i ansiktet hennes. Han husket fortsatt den velkjente duften og hennes blide tempo.
Selv om det bare var en illusjon av illusjon, illusjonen av desillusjon … Og sporene i sanden ble straks slettet av bølgen av glemsomhet.

13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

 

 

THƠ TÌNH
TÁC GIẢ: TRẦN MINH HỒNG

MÃNH VỠ THƠ NGÂY

Tiếng rì rào của con sóng biển.
Biển nhẹ nhàng sóng vỗ yêu thương.
Sóng là em và anh là biển.
Anh thì thầm: “biển gọi tên em.”
                      ****
Trinh nữ ngây thơ hồn tinh khiết.
Em dịu êm, cho anh huyền thoại.
Tim yêu, anh mãi mê khờ dại.
Đêm buồn héo hắt rủ lòng anh.
                        ****
Biển đợi chờ, sóng vỡ yêu thương.
Trên mãnh vỡ của tình thơ mộng.
Biển thở than những lời hoài vọng.
Biển biết đau và biển biết khóc.
                     ****
Sóng và biển chia hai lối rẽ.
Em xa rồi, biển vắng mênh mông.
Tim đau anh tự hào chịu đựng.
Mãnh vỡ thơ ngây tình trinh nữ.

IMG_7289.JPG

 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

TRỌNG TÀI THIẾU CÂN NHẮC KHI THỔI PHẠT ĐỀN U23 VIỆT NAM

 

Trọng tài là tùy tiện theo định nghĩa. Đây là bạo chúa ghê tởm, người thực hiện chế độ độc tài của mình mà không có sự phản đối có thể. Trọng tài là kẻ hành hung điên cuồng thực hiện quyền lực tuyệt đối của mình.

Còi trong miệng trọng tài, anh ta thổi gió số phận của cầu thủ, tài trợ hoặc hủy bỏ các mục tiêu của họ.
Thẻ trong tay trọng tài, nâng cao màu sắc của sự lên án:
Màu vàng trừng phạt cầu thủ và buộc họ phải ăn năn.
Màu đỏ, trọng tài ném cầu thủ vào lưu vong.

Các thẩm phán thật sự chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn vào mà không có quyền xét xử trong sân bóng.
Chỉ có trọng tài vào lĩnh vực chơi; và với tất cả các lý do anh ta vượt qua trước, ngay khi anh ta nhìn vào đám đông hét lên.

Công việc của trọng tài là làm cho mình bị ghét. Anh ta ít được sự hoan nghênh.
Tuy nhiên, không ai chạy nhiều hơn anh ta. Anh ta là người duy nhất bị buộc phải chạy suốt thời gian.
Tất cả thời gian anh ta nhảy vọt, giống như một con ngựa, thở hổn hển trong số hai mươi hai cầu thủ, ngoài hai thủ môn. Và sự hy sinh của trọng tài rất nhiều, từ đầu đến cuối mỗi trận đấu, ướt đẫm mồ hôi.
Trọng tài có nghĩa vụ phải theo đuổi bóng trắng xuất hiện và đi giữa đôi chân của người khác.
Nhưng ân huệ đó ​​chưa bao giờ được chấp nhận. Ngược lại anh ta chịu đựng những lời phỉ báng, oán hận, và nguyền rủa hơn là được khen thưởng.
Người ta càng ghét trọng tài bao nhiêu thì họ lại càng cần trọng tài bấy nhiêu. Bởi vì anh sở hữu chiếc áo màu sắc, màu sắc của trọng tài. Và quan trọng nhất, nếu không có trọng tài sẽ không có trận đấu bóng.
Nhưng trời cao có mắt, cuối cùng U23 Việt Nam cũng đã chiến thắng. Đó là niềm tự hào của tất cả người Việt. Và xin chúc đội tuyển U23 Việt Nam chiến thắng ở trận đấu tiếp theo.

11_186276.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

 

Mùa hè năm ấy khi anh và bạn bè ngồi trên bãi biển Nha Trang.  Đột nhiên, anh nhìn thấy một cô gái rất xinh đẹp xuất hiện, cô đang ngồi một mình nơi đây. Sau vài phút, anh thấy cô gái đứng dậy và đi mua kem.
Như một phép lạ, anh cũng bắt đầu thèm kem và anh cũng đi mua một cây kem cho mình.
Cô gái ngồi trên chiếc ghế bên ngoài quán kem và đang ăn kem, anh liếc nhìn thấy chiếc ghế trống bên cạnh. Ngay lập tức anh đi đến và ngồi bên cạnh cô.

Anh bắt đầu câu chuyện với cô gái:
– Xin lỗi tôi chưa nhìn thấy bạn trước đây?
Cô gái mỉm cười và đáp:
– Tôi chỉ là khách du lịch.
Anh mon men cây kem trên tay của mình, thật không may anh không thể nào đưa cây kem lên miệng được. Và kết thúc cây kem đã tan chảy gần hết.
Dù sao họ cũng bắt đầu cuộc trò chuyện tốt đẹp …

Sau đó, họ quay trở lại bãi biển. Bạn bè của anh há hốc miệng, họ không thể hiểu làm thế nào mà anh có thể thành công một cách nhanh chóng làm quen với một cô gái rất dễ thương như vậy?
Kết thúc một ngày tuyệt vời là anh đã được làm quen với một cô gái Việt Kiều xinh đẹp.
Những ngày sau đó … Họ vẫn có những cuộc gặp gỡ với nhau …

Ngày cuối cùng khi cô quay trở lại Hoa Kỳ, đã có những giọt nước mắt rơi khi họ từ giã nhau. Họ nghĩ rằng họ sẽ không được nhìn thấy nhau thêm một lần nữa.
Những tháng năm trôi qua, họ có liên lạc với nhau …
Một hôm, anh nhận được điện thoại của cô; rằng cô và mẹ của cô sẽ trở lại Việt Nam ở cuối tháng.
Sau cuộc điện thoại ấy, họ như có một sợi dây ràng buộc lại với nhau. Phần còn lại là một câu chuyện thành công của một mối quan hệ … Tràn đầy hạnh phúc.

3 năm sau, cô đã bảo lãnh anh sang Mỹ. Họ sống hạnh phúc bên nhau và họ đã có một cô công chúa xinh xắn đầu lòng. 
*Bạn thấy đấy, tình yêu là một món qùa vô giá … Qua tình yêu mà họ đã chinh phục được tất cả … Đã cho chúng ta thấy như là một mô hình, mô hình của tình yêu tinh khiết.

FDD3FE91-ACFB-4CB5-9BEC-CAA6E563B213(3).jpg