TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

SỨC MẠNH TINH THẦN  

 

Một buổi chiều, người mẹ đưa con trai 5 tuổi của mình đến sân vận động để chơi bóng đá.
Khi người mẹ đang trò chuyện với một phụ huynh khác.
Bất chợt mẹ nhìn thấy đôi mắt của con trai trào dâng nước mắt.
Mẹ chạy đến chỗ con trai và hỏi có gì sai? Nhưng con trai không nói được, đôi môi run lên và đẫm nước mắt. Người mẹ quay sang một cô gái trẻ tuổi đang đứng bên cạnh và hỏi:
“Bạn biết chuyện gì đã xảy ra?”
Cô gái giải thích rằng hai kẻ bắt nạt đã chọc ghẹo cậu bé, và nói với tất cả những đứa trẻ khác rằng cậu bé tè trong quần và có mùi hôi. Cô gái đã bảo họ im nhưng họ không nghe. Và rồi tất cả những đứa trẻ nhỏ khác ngừng chơi với cậu bé. Những kẻ bắt nạt đó rất vui sướng.

Người mẹ cảm thấy tim mình đau nhói. Bà hỏi cô gái:
“Bây giờ những kẻ bắt nạt đó đâu rồi?”
Con trai đột nhiên lên tiếng:
“Họ chạy đi khi con bắt đầu khóc.” Cậu bé nói qua nước mắt.

Người mẹ cảm ơn cô gái tuổi teen và ẳm con trai lên.
Họ đi đến một bàn ăn ngoài trời và ngồi lên chiếc ghế ở đó. Lúc này, người mẹ tức giận đến nóng ran cả người. Nhưng vì bà muốn con trai được tốt, nên bà nói nhỏ nhẹ với con trai một số câu chuyện vui về những người bạn tốt của cậu bé. May thay người mẹ đã nghe thấy được những nụ cười khúc khích của con trai mình.

Sau đó bà kéo hai thanh sô-cô-la ra khỏi túi, đưa cho con trai một cái, và nói:
“Con trai của mẹ, dũng cảm lên nào.”
Con trai mỉm cười và ôm mẹ thật chặt. Người mẹ cảm thấy thư giãn một chút, bà vui mừng khi thấy con trai bước ra sân bóng.
Vài phút sau, con trai chạy đến bên mẹ và rơm rớm nước mắt.
Mẹ hỏi con trai điều gì đã xảy ra trên sân chơi?
Mặc dù cậu bé là một đứa trẻ cứng rắn, rất tốt và trưởng thành trong độ tuổi của cậu ấy.
Nhưng cậu bé vẫn không kiềm nỗi nước mắt:
“Mẹ ơi! Hai kẻ bắt nạt đó lại xuất hiện và nói dối. Mọi người không muốn chơi với con vì tin họ.”

Một lần nữa, trái tim người mẹ bắt đầu đau nhói. Mẹ có thể cảm thấy đau đớn với nỗi đau của con trai, chắc chắn đó cũng là nỗi đau của người mẹ trong cuộc sống.
Đã đến lúc mẹ nói với con trai rằng phải dạy hai tên bắt nạt đó một bài học, mà họ sẽ không bao giờ quên.
Này con trai:
“ Đừng khóc nữa, hãy mạnh mẽ lên. Khi những kẻ bắt nạt chỉ muốn làm cho con cảm thấy xấu hổ cả ngày hôm nay, đó là mục tiêu của họ. Nếu con tiếp tục khóc và cảm thấy xấu hổ với trò hề ngu xuẩn của họ, họ sẽ thắng. Con hãy buông bỏ những trò hề ngu ngốc của họ, hãy tập trung vào những cảm giác tốt đẹp và giúp những người khác cảm thấy tốt. Con sẽ thắng. Luôn luôn có một người chiến thắng trong những tình huống này. Và nó là lựa chọn của con? ”

Người mẹ đã cố gắng thuyết phục con trai. Cậu bé ngồi lặng lẽ và chăm chú lắng nghe, khi nước mắt của cậu bé dần dần khô cạn. Cậu bé ôm mẹ và nói lớn:
“Con cảm ơn mẹ, con cảm thấy tốt rồi mẹ ơi! Con thắng.”
Ngay lúc đó, cậu bé chạy thẳng ra sân bóng và giải thích với các bạn nhỏ rằng hai kẻ bắt nạt kia đã nói dối.  Sau những tiếng “ồ” xôn xao của các bạn nhỏ, là những tiếng cười thân thiện và các bạn nhỏ tiếp tục vui vẻ chơi đá bóng cùng nhau.
Hai kẻ bắt nạt, nói dối kia đã bị các bạn bỏ rơi. Khi biết được sự việc, phụ huynh của họ bắt họ phải xin lỗi cậu bé. Cậu bé đã gật đầu tha lỗi cho họ.

*Bạn biết đấy, bất kể tuổi tác hay tình trạng xã hội của chúng ta. Sẽ luôn có một số người xấu xa ở ngoài kia.
Họ luôn muốn hạ thấp bạn bằng những trò hề nói xấu để đánh gục bạn. Họ chiến thắng và thậm chí họ cười trên nỗi đau của bạn.
Bạn không muốn họ chiến thắng phải không? Vậy thì hãy dùng sức mạnh tinh thần để phản ứng lại với họ.
Chúng ta không để cho họ làm đau chúng ta. Hãy biến đổi nỗi đau đó thành sự tăng trưởng và sức mạnh cá nhân. Chúng ta không để họ chiến thắng, chúng ta chọn để thắng.
images-5.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHIỀU THÁNG TƯ

Một buổi chiều tháng tư, cô thật ngỡ ngàng khi nhìn thấy trên con đường phía trước. Một người mẹ và hai đứa con nhỏ làm việc cùng nhau. Hai đứa trẻ nhặt rác. Thỉnh thoảng họ dừng lại và ngồi xuống hoặc thậm chí ngồi xuống bên đường. Cô thở dài, trái tim cô đau nhói khi nhìn vào họ.

Có rất nhiều điều trong tâm trí cô. Cô vẫn là một trong hàng tỷ người may mắn được ngủ ngon trên giường nệm ấm áp và thoải mái.

Cô không thể kiềm nén nổi những giọt nước mắt khi cô thấy họ ăn cơm từ những gói bọc mà họ nhặt lại trong thùng rác.

Thực sự, cô đang nức nở. Cô giật mình khi nhớ lại cô thường vứt bỏ cơm dư mỗi ngày, mặc dù vẫn có thể ăn được. Trong khi đó 3 mẹ con của người phụ nữ nghèo kia đang ăn cơm nhặt được trong thùng rác.

Còn về hai đứa trẻ, chúng vẫn có thể ăn một cách dễ dàng, không ghê tởm.
Cô lấy lại hơi thở của mình và ném nó với hàng ngàn nỗi đau của trái tim cô. Cho đến cuối cùng cô có một ý định tốt xuất hiện.

Cô bước vào cửa hàng và mua một ít đồ ăn nhẹ. Sau đó, cô đi về phía người mẹ và hai đứa con. Cô mỉm cười và nói:
-Chào buổi chiều.
Người mẹ trả lời cô bằng một nụ cười.
Cô quay sang hai trẻ em và hỏi:

-Đây có phải là mẹ của bạn không?
-Vâng! Một trong hai trẻ em trả lời.

-Này, bạn bao nhiêu tuổi? Cô hỏi tiếp.

-Cháu 4 tuổi, đứa trẻ trả lời và đưa ra 5 ngón tay.
Lần này cô như đang nghẹt thở, thậm chí đứa trẻ không hiểu được số lượng.
-À, đây là những chiếc bánh cho bạn, kẹo sôcôla, bánh ngọt và những ổ bánh mì. Bạn thích không? Cô đưa cái túi nhựa đựng thức ăn cho họ. Cô nhìn thấy những nụ cười nở trên môi của 3 mẹ con họ.

-Dạ thích, đứa trẻ trả lời.
Cô rất ngạc nhiên khi đột nhiên bàn tay của người mẹ đập đập vào cánh tay của cô. Người phụ nữ lẩm bẩm:
-Cảm ơn bạn, cảm ơn bạn.

Cô xúc động và nói:
-Vâng, Tôi hạnh phúc khi thấy 3 mẹ con của bà vui vẻ.

Người mẹ nói.
-Một lần nữa xin cảm ơn bạn.

Cô mỉm cười và bước đi. Cô hạnh phúc khi nhìn thấy những nụ cười của họ, cô cũng học được lòng biết hơn mà họ đã thể hiện.

images.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HOA DẠI TÌNH YÊU

Trong thập niên cuối cùng của cuộc đời, ông nội thức dậy mỗi ngày vào lúc 6 giờ sáng và đi bộ tập thể dục.
Sau đó, ông nhặt một bông hoa tươi trong mỗi buổi sáng để đi viếng mộ bà nội. Khi ông đặt hoa trên bia mộ của bà, ông nhìn vào hình ảnh của bà trên bia mộ. Ông nghẹn ngào nói:
“Tôi xin lỗi, vì tôi đã không tặng cho bà một bông hoa tươi vào mỗi buổi sáng khi bà còn sống, tôi biết bà rất thích điều đó.”

Có lẽ những lời nói của ông nội đã làm cho bạn cảm động?
Và qua nhiều năm, ông nội đã đặt trên mộ của bà nội những bông hoa tươi vào mỗi buổi sáng … Cảm xúc của ông dành cho bà như lúc bà còn sống … Ông ngồi và tâm sự với bà rằng:
“Tôi đang ở trên đỉnh của những năm 80, tôi không còn ước muốn điều gì nữa. Được đi theo bà là niềm hạnh phúc nhất của tôi. Tôi chỉ hối tiếc rằng một điều đơn giản mà tôi đã không làm cho bà vui lúc bà còn sống. Đó là điều có ý nghĩa, như nhặt hoa dại cho tình yêu của cuộc đời của tôi và bà.”

Bạn biết đấy, hơn bất cứ điều gì khác, chúng ta rất tiếc nuối những cơ hội nhỏ mà chúng ta đã không thực hiện, và sau đó chúng ta sẽ không ngừng hối tiếc.
13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

Nhà văn Trần Minh Hồng

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG ( NORWAY)

BLOMST FOR KJÆRLIGHET

I det siste tiåret av sitt liv våkner bestfar hver dag klokka 6 og går på tur.
Han plukket opp en frisk blomst hver morgen for å besøke sin kona grav. Og da han la blomster på graven, så han på bildet hennes på gravstenen. Han choked og sa:
“Jeg beklager, fordi jeg ikke ga deg en frisk blomst hver morgen da du levde, jeg vet at du liker det veldig mye.”
Kanskje ordene til bestefar berørte deg?
I mange år har han lagt blomster på graven hennes  hver morgen … Hans følelser for henne var som hun levde … Han satt og betrodde seg til henne:
“Jeg er på toppen av 80-tallet, jeg vil ikke ha noe mer. Å følge deg er min lykkeligste. Jeg beklager bare det en enkel ting som jeg ikke gjorde deg glad i mens du levde. Det er meningsfylt som å plukke ville blomster for kjærligheten til vårt liv. ”

Du vet, mer enn noe annet, vi beklager å forbinde små muligheter som vi ikke har gjort, og da vil vi ikke slutte å angre.

13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

EM GÁI MƯA

Khi bạn yêu một ai đó, chỉ cần bạn dũng cảm để nói cho người đó biết sự thật.
Điều khó nhất trong tình yêu là một lời thú nhận. Nhận thức được cảm giác này, sự can đảm để diễn tả nó, và sự sẵn sàng để nghe câu trả lời. Sự thừa nhận nó rất khó khăn, thậm chí khó khăn hơn môn vật lý hay toán học mà giáo viên của bạn đưa ra ở trường, bởi vì đó là vấn đề của trái tim?

Một cô gái chưa thể phá vỡ sự im lặng này. Bởi vì con gái không nên bắt đầu tỏ tình trong tình yêu. Đó là lòng tự trọng của cô. Cô nghĩ như vậy.

Cô một mình đi đến thư viện. Cô ấy chọn một vài quyển sách và ngồi đọc sách một lúc thì đột nhiên điện thoại có tin nhắn:
“Tôi muốn mời bạn đi xem phim lúc 7 giờ tối hôm nay, tôi sẽ đến đón bạn. Bạn đồng ý không?”

Với sự ngạc nhiên của cô, một người mà cô đã mong đợi hơn một năm. Nhanh chóng cô trả lời: “Ok” trước khi cô thay đổi ý định.
Tối hôm đó anh ta đến đón cô. Cô trông khá đẹp và chờ đợi ở phía trước nhà của mình.

Trong xe, họ im lặng không nói gì, như thể họ đã xấu hổ khi bắt đầu nói chuyện. Họ chưa bao giờ ở vào thời điểm này, thậm chí còn căng thẳng hơn khi tham gia vào một cuộc thi ca hát ở tỉnh. Không thể diễn tả bằng lời. Họ đã đến nơi và bước ra khỏi xe. Anh ta bắt đầu nói chuyện, phá vỡ sự im lặng.
Họ đi bộ đến rạp chiếu phim. Sau đó có ai gọi tên anh, anh ta quay lại và nhìn thấy một số các chàng trai và các cô gái đang đứng gần đó. Một cô gái trong số họ bước đến và ôm chặt anh ta. Cô gái với mái tóc dài trông rất dễ thương.
“Đây là bạn gái của tôi.” Anh ta giới thiệu với cô.

Giống như một tia sấm sét bất ngờ. Khi cô nhìn thấy anh ta và cô gái kia đang ôm chặt nhau.
Trên gương mặt vô tội của cô, cô nhìn vào họ với đôi mắt thật buồn như sắp khóc…
Không phải vì chấp nhận thực tế rằng anh ta đã có bạn gái, nhưng đó là một nỗi đau còn hơn thế nữa. Bởi vì cô ấy cảm thấy bị nhạo báng.

Cô chạy nhanh như thể đang trốn chạy khỏi họ. Những giọt nước mắt rơi vội vã đã không thể chịu nổi, cô ấy thể hiện cảm giác của mình ngay bây giờ. Cô tự do khóc, cô khóc thật nhiều…
Cô hét lớn: “Tại sao tôi thích bạn? Tôi đã sai khi thích bạn.”
Cơn mưa bất chợt bắt đầu rơi xuống, hòa lẫn với những giọt nước mắt và đọng lại trên đôi môi run run của cô. Những giọt nước mưa cũng bắt đầu buồn như nước mắt của cô.

Cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục của buổi tối thứ bảy, một cú sốc lớn nhất trong cuộc đời cô.
Anh ta đã đuổi kịp và đứng phía sau lưng cô, họ đứng giữa cơn mưa. Lúc này anh chợt hiểu được rằng cô đã yêu anh, nhưng cô không nói ra.
“ Tại sao bạn không nói cho tôi biết?” Câu hỏi ngớ ngẩn thốt ra khỏi miệng anh ta.
Cô quay lại và trả lời trong nước mắt:

“Tôi đã sai, tôi sai khi thích bạn!”

“Tôi xin lỗi, tôi sai. Nhưng tôi chỉ muốn mời bạn đến đây là để xem phim, tôi không biết rằng bạn gái của tôi cũng có mặt nơi đây. Tôi hy vọng bạn hiểu.”
Nói xong anh ta trở lại trong vòng tay bạn gái của mình.

Cô ngồi bên lề đường trong cơn mưa, cô ấy vẫn còn khóc. Cô trông rất mong manh, một cô gái dại khờ. Cô không nhận ra rằng bên cạnh cô ấy còn có các chàng trai đã theo đuổi cô từ lâu …

Ngày hôm sau, mặc dù đôi mắt của cô vẫn còn sưng, nhưng nụ cười đã tô điểm trên khuôn mặt cô.
Sau một đêm dài, khóc hết nước mắt và rất mệt mỏi mà cô đã trải qua. Cô chợt nhận ra rằng: “Không có lý do gì để tôi quên đi cảm giác của tôi với một nụ cười.”

Thời gian trôi qua, họ vẫn làm bạn với nhau và cười với nhau. Nỗi đau đã dần dần biến mất theo thời gian, nhưng tình yêu của cô dành cho anh vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào.

“Tôi vẫn yêu bạn trong giấc mơ của tôi, nhưng tôi không muốn chạm vào bạn.” Cô thầm nói với chính mình.
Cô yêu anh chân thành, nhưng cô không mong muốn anh trở lại với cô. Cô vẫn muốn chúc phúc cho anh ấy với những điều ngọt ngào nhất.
OP8gs.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ÁO KHOÁC TÌNH YÊU

Khi bạn mua một chiếc áo khoác, bạn thích nó, bởi vì nó đẹp và bạn muốn mặc nó ngay khi có thời tiết lạnh?
Bạn rất vui và sẽ không muốn chia tay với nó? Khi đi ra ngoài với bạn bè. Bạn cảm thấy tự hào về nó, mặc dù có cơn gió lạnh nhưng nó đã giữ cho bạn được ấm áp. Khi bạn mặc nó, bạn trông đẹp và hoàn mỹ hơn.

Sau đó, năm tháng trôi qua. Áo khoác vẫn ở đó, thường xuyên hơn trong tủ quần áo của bạn. Bạn ít mặc vào nó, thời gian nó đã cũ và nhăn nheo?
Bạn không mặc nó tối nay … tối hôm sau cũng vậy… và tối hôm khác cũng vậy…
Nó vẫn còn ở đó, vẫn một mình cô đơn…
Một ngày, bạn suy nghĩ:
“Tôi nên mua một chiếc áo khoác khác.”

Và sau đó bạn quyết định thoát chiếc áo khoác cũ. Một chút phân vân trong khi bạn dừng lại ở phía trước thùng rác. Nhưng cuối cùng bạn đã ném nó vào thùng rác. Và trong giây phút đó, mọi chuyện đã kết thúc.

Trở về nhà, đứng bên cửa sổ. Bạn nhìn vào chiếc áo khoác mới, nó thật sự đẹp. Lôi cuốn và quyến rũ, với những đường may thẳng, một chiếc áo khoác mới tuyệt đẹp, bạn rất vui và hài lòng. Chiếc áo khoác cũ đã biến mất khỏi trí nhớ của bạn.

Với chiếc áo khoác mới này, mà bạn đã dành những suy nghĩ giống như chiếc áo cũ trước kia.

Bạn biết đấy, người bạn đời của bạn vẫn là chiếc áo khoác của bạn và đã giữ ấm áp cho bạn trong nhiều năm qua. Nhưng bạn không thể nào thay đổi tình yêu như thay áo mới?
Là một người sống có trách nhiệm với bản thân, tất nhiên bạn sẽ có trách nhiệm với gia đình của mình.

0885a5e820bf8d5c91e455428d59516a_L.jpg

NOVELLER AV FORFATTER TRẦN MINH HỒNG ( NORWAY)

KJÆRLIGHET JAKKE

Du vet, når du kjøper en jakke, liker du det, fordi det er vakkert og du vil bruke det når det er kaldt?
Er du glad og ikke vil bryte med den? Når du går ut med venner. Du føler deg stolt av det, til tross for den kalde vinden, men det holdt deg varm. Når du bruker den, ser du vakker og feilfri ut.
tiden går, Jakker der, oftere i skapet ditt. Har du mindre på det, tiden var gammel og rynket?
Du bruker ikke den i natt … neste natt også … og den andre natten …
Det er fortsatt der, fortsatt ensom alene.
En dag tror du:
“Jeg burde kjøpe en annen jakke.”
Og så bestemmer du deg for å avslutte din gamle jakke. Litt forvirret mens du stopper foran søppelet. Men til slutt kastet du det i søpla. Og i det øyeblikket var det over.
Gå hjem, stå ved vinduet. Du ser på den nye jakken, det er veldig vakkert. Sjarmerende og sjarmerende, med rette sømmer, et nydelig nytt strøk, du er veldig glad og fornøyd. Din gamle jakken har forsvunnet fra minnet ditt.
Med denne nye jakken brukte du samme tanke som den gamle jakken.
Du vet, din kona/ mann er fortsatt jakken din og har holdt deg varm i mange år. Men du kan ikke forandre din kjærlighet som å bytte klær?
Å være en ansvarlig person med deg selv, selvfølgelig vil du være ansvarlig overfor familien din.
13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

FORFATTER TRẦN MINH HỒNG

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

NGƯỜI MẸ GÓA PHỤ

Một bà mẹ góa phụ đã bất chấp những khổ cực để kiếm tiền nuôi các con của mình. Bà luôn lo cho các con được đầy đủ mọi thứ. Bà quên đi bản thân của mình và không than phiền những nhọc nhằn mà bà đã trải qua. Khi các con của bà khôn lớn, họ có cuộc sống riêng của họ. Nhưng khi họ gặp khó khăn là họ lại nhớ đến mẹ. Họ gọi điện thoại và về nhà tìm mẹ để được mẹ giúp đỡ.

Một ngày, người mẹ bị bệnh và nhập viện. Bà không muốn cho các con của mình biết, vì bà không muốn làm phiền họ. Vào thời điểm đó họ đã ổn định cuộc sống mà họ không cần đến sự giúp đỡ của mẹ.

Khi người mẹ qua đời, bác sĩ buộc phải gọi con cái của bà. Khi họ đến, họ trách cứ bác sĩ vì đã không thông báo cho họ. Các y bác sĩ nói rằng người mẹ không muốn cho các con của bà biết, bà không muốn làm phiền con cái. Bà mong muốn con cái luôn được khỏe mạnh và hạnh phúc mà không muốn làm phiền đến thời gian của họ.

Những người con của bà lúc đó mới nhận ra tình yêu bao la của mẹ mình. Bà vừa làm mẹ vừa làm cha, bà đã hy sinh cuộc sống thư giản của mình để nuôi các con khôn lớn. Những người con lúc bấy giờ đã sống với sự hối hận về việc đã bỏ mẹ một mình vào những ngày cuối cùng của cuộc đời mẹ.

97f064fc3158a26835c25d921206c6d2_M.jpg