TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

PHÉP ẨN DỤ CỦA CUỘC SỐNG

Một người đàn ông đã bị mất vợ và hai đứa con ở vài tháng trước, trong một tai nạn xe hơi. Anh ta không thể vượt qua nỗi đau, không thể đối mặt với sự mất mát.

Anh ta ghét cuộc sống này và ý nghĩ tự sát đến với anh là liên tục. Nhưng anh gạt bỏ nó sang một bên vì anh ấy vẫn còn một đứa con gái út 8 tuổi. Làm thế nào cô bé có thể đối mặt với nó mà không có cha? Và nỗi đau này khiến anh ấy không thể thở được.

Anh lý luận với bản thân mình rằng con gái sẽ tốt hơn với một người cha đã chết, hơn là với một người cha hiện tại như anh. Mặc dù anh vẫn biết suy nghĩ này là vô lý. Nhưng anh rất ghét cuộc sống của mình và quyết định muốn chấm dứt nó.

Anh lên kế hoạch một đêm cuối cùng với con gái của mình. Cô bé thích đi xem phim với cha. Anh sẽ đưa con gái đến xem phim lần cuối, rồi đưa con về nhà. Và sau khi anh ngủ thiếp đi, anh sẽ nói lời vĩnh biệt với thế giới đầy khốn khổ này.

Hôm ấy, anh đưa con gái đến rạp chiếu phim. Một bộ phim cuối cùng cho cha và con gái…

Trước khi đi xem phim, anh ấy đi qua khu mua sắm như một người mộng du. Đột nhiên anh nghe thấy một thứ gì đó giống như âm nhạc. Khi hai cha con rẽ sang lối đi khác, đó là một nhóm người đang biểu diễn lễ hội ngay trước rạp chiếu phim.

Trước khi anh nhận biết những gì đang xảy ra, hai cha con đã bị kéo
vào một vòng tròn của những con thỏ nhảy múa.

Đầu tiên anh phản đối, nhưng cuối cùng anh nhìn thấy con gái mỉm cười, và trong đôi mắt của cô bé lóe lên một niềm vui khi nhìn vào những người xung quanh.

Bất chợt một ngọn lửa nhỏ lóe lên trong trái tim của anh ấy, anh bắt đầu khóc và cười cùng một lúc … Ánh sáng đang làm tan chảy bóng tối dày đặc và sương mù bao quanh anh.

Đêm hôm đó trở về, lúc con gái đang ngủ say, anh ngồi một mình ở bàn ăn. Một ngọn lửa lóe lên trong đầu anh, anh quyết định cho một cơ hội khác. Anh chuyển sang một cộng đồng mới và bắt đầu một cuộc sống mới …
Ngày họ di chuyển đến ngôi nhà mới, một làn sóng buồn bã xâm chiếm anh. Anh cảm thấy rằng tất cả mọi thứ là vô ích và anh đã sai?
Nhưng một điều ngạc nhiên là những người hàng xóm rất vui vẻ và nhiệt tình đến chào hỏi anh và con gái. Ngay sau đó họ đã mời anh và con gái đến nhà để ăn uống, ca hát, nhày múa và chuyện trò vui vẻ. Con gái và anh đã có thêm bạn bè mới, niềm vui mới và họ dần dần quên đi những dấu tích và kỷ niệm đau buổn. Một dấu hiệu cho thấy rằng cuộc sống của anh và con gái đã khác biệt.

Anh không thể yêu cầu một sự chào đón an tâm hơn cho cuộc sống mới của mình. Anh cảm ơn những lời chúc sức khỏe và chúc phúc cho anh và con gái. Anh cảm ơn những người lạ đã mang lại niềm vui và ánh sáng cho cuộc đời anh. Ánh sáng luôn chiếm ưu thế trong bóng tối, và ở đó, trong album đó một bức ảnh của đạo diễn hợp xướng và con gái anh đang nhảy múa. Bức ảnh chụp một cuộc đời đã được lưu.
Bạn biết đấy: Phép ẩn dụ tuyệt đẹp này của cuộc sống được tái sinh từ trong tuyệt vọng, đến một cuộc sống mới tràn đầy năng lượng.
download.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

MỘT GIỌT NƯỚC ĐÃ RỜI SÔNG

Một giọt nước đã rời sông. Đã có một thời gian, trong quá trình của một con sông, một giọt nước, thích dừng lại một lúc và tỏa sáng dưới ánh mặt trời.
Cuộc sống của ông hầu như không giải trí để đi trên một chuyến tàu tuyệt vời như vậy, liên tục bị toan tính bởi những phe phái …
Ông mơ về cuộc phiêu lưu, khám phá và cảm xúc. Nhưng chất phóng xạ Polonium -210 đến từ đâu? Có lẽ từ một cuộc phiêu lưu của chuyến thăm nước đàn anh vào ngày 11 đến ngày 15/05/2017. Những lần chữa bệnh ở Nhật và chất phóng xạ Polonium -210 được tìm thấy trong xương.

Đôi khi người ta đánh lừa con sông bằng những cái bẫy vô số của họ? Ông không thể biết điều đó. Tuy nhiên, bầu trời phía trên ông, bầu trời mà các mạch trắng lớn của những đám mây đang chuyển vùng mà không vội vàng.

Khi ông nhận ra rằng tất cả các thiên hà xinh đẹp này không chỉ che phủ dòng sông của ông, ông đã vượt qua các góc cạnh, không gian vô hạn của các chiến dịch. Ông yêu ánh sáng ấm áp của mặt trời, ông nhìn thấy mỗi ngày xuất hiện ở một bên và biến mất.

Một ngày, trò chơi cạnh tranh đã kết thúc, từ trên cùng của một cây cầu, những viên đá lớn được ném xuống dòng sông, từ trên bề mặt của sông với những vệt lớn.
Giọt nước đã lo lắng để thoát khỏi điều gì đó?  Và sẽ không được tốt để nhận một viên đá ném với tất cả sức sống của những cổ tay mạnh mẽ …
Đối với mỗi người trong số họ, một số đã rơi xuống sông và tiếp tục khóa học của họ, trong khi những người khác, hạ cánh trên bờ cỏ, và dường như kết thúc cuộc hành trình. 

Trước khi ông có thời gian để cảm thấy tiếc nuối, giọt nước đã bị đập vỡ ra thành những mãnh nước nhỏ và đã bốc hơi trong ánh sáng của ngày trọng đại.
Giọt nước ấy đã không trở lại dòng sông của nó.
Ô ng ấy đã bay cao lên bầu trời, ông hôn với những đám mây trắng tuyệt vời và rất thanh thản vĩnh hằng.

Một giọt nước nhỏ đã rời con sông yêu qúy nhất của mình.  Để kẻ sát nhân đứng ra đại diện làm điều nhân nghĩa. Và ai sẽ là người có thể đòi lại được sự công bằng cho ông?
images.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

LÁ ÚA KHÓC NGƯỜI ĐI

Giữa tiếng gió, giữa tiếng lá trên cây trần, tiếng thời gian và tiếng lòng của buổi chiều hoàng hôn mùa thu. Và cô ấy nhìn anh với ánh mắt cuối cùng trước giờ chia tay của họ.

Làn da mỏng manh và mái tóc của cô di chuyển bởi gió. Trong khi ấy trái tim anh đập rất nhanh, anh muốn nắm lấy tay cô, anh không muốn để cô ra đi.  Nhưng những phút trôi qua nhanh quá, anh ta không thể mở linh hồn trong mắt anh, vuốt ve trái tim cô bằng lời nói của anh. Trong khi mặt trời rời khỏi một tấm màn che tối, để nhường chỗ cho đêm đến.  Anh bước lại gần cô, nắm lấy tay cô, thì thầm bên tai cô những lời nói ngọt ngào và mong muốn cô ở lại, bởi vì cô ấy là một cô gái tuyệt vời mà trong thế giới này anh rất khó tìm thấy.

Những cái ôm trong sự vuốt ve nhẹ nhàng và tinh tế, ngay cả khi họ rất gần nhau, nhưng  cô đã lựa chọn riêng cho mình một con đường …
Nghẹn ngào ở cổ họng, những giọt nước mắt sắp tuôn trào, cảm giác sợ hãi, lạc mất trong gió, cách xa thế giới, một thế giới mà anh muốn gần gũi với cô, nhưng nó đang chao đảo như một chiếc lá trên cây rơi vào một ngày mùa thu!

Và cô ấy rời đi … khiến anh ta cảm thấy như những cây trần, trên một con đường của những chiếc lá úa mùa thu đang khóc.

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU

Làm thế nào hai người yêu nhau, gần gũi và tôn trọng nhau đến hết suốt cuộc đời? Tại sao người ta yêu nhau được lâu dài đến như thế? Điều mà nhiều người khó thực hiện được. Nếu được, đó là một điều thật tuyệt vời. 
Hai người xa lạ lại gặp nhau và để thu hút với nhau. Nhịp tim của họ đập nhanh hơn và nhanh hơn, sinh động hơn. Mỗi người họ mơ về người kia, và họ cùng nhau quyết định sống chung với nhau. Họ cảm thấy hấp dẫn trong điều bí ẩn này. Mà người ta gọi đó là tình yêu.
Trong tình yêu, cuộc đời của hai người như hai chi nhánh của một thân cây và cùng nhau phát triển. Nhưng con đường của cuộc sống dài và nhiều chông gai. Không phải mỗi ngày chúng ta đều nghe tiếng chim hót, để cùng nhau vui sướng đến hết cuộc đời. Cũng có nhiều ngày màu xám, đen tối, đơn điệu và bình thường. Trong những ngày này, nếu một trong hai người, không còn thể hiện sắc màu rực rỡ nữa. Người còn lại sẽ nghĩ gì? Có lẽ họ sẽ nghĩ rằng: “Thật không may, tôi đã chọn sai.”
Nhưng điều này là không đúng sự thật. Chúng ta không thực hiện một sai lầm. Chúng ta chỉ là con người, giống như tất cả những người khác. Mỗi cuộc sống phụ thuộc vào nhịp điệu của ngày và đêm, giống như các nguyên tắc của thủy triều cao và thấp. Mỗi năm sẽ có mùa xuân, mùa hạ, mùa thu và mùa đông. Đâu phải lúc nào chúng ta cũng có sự kiên nhẫn với chính mình.
Tuy nhiên đừng bao giờ rời khỏi ngôi nhà của tình yêu và lòng chung thủy. Nó có thể phá vỡ hạnh phúc như một cơn bão, nó sẽ kéo ra tất cả các gốc rễ và làm gãy chi nhánh của cây, cuộc sống của hai người sẽ bị tách rời nhau. Sau cơn bão nghiêm trọng đó, chúng ta sẽ thấy kích thước của sự thiệt hại đã gây ra. Nếu chúng ta nghĩ rằng: “Cơn bão rồi sẽ qua đi, không được mang đi những gì bởi hoảng loạn.” Đừng ném bất cứ thứ gì, hãy nắm giữ gốc rễ chặt chẽ. Chờ đợi và kiên nhẫn, kiên nhẫn vô hạn. Các cơn bão sẽ qua đi, tình yêu đích thực sẽ vẫn còn mãi ở đó.

13942592_992528077512639_1298812338_n-12.jpg

 

(Ảnh: Tác giả Trần Minh Hồng.)

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HẠNH PHÚC LÀ GÌ?

Mỗi người trong chúng ta đều có quan niệm riêng về hạnh phúc…
Đối với những người nghèo khổ, nếu bạn hỏi họ: “Hạnh phúc là gì?” Có lẽ họ sẽ trả lời rằng:
“Hạnh phúc là có được nhiều tiền.”
Nếu bạn hỏi một người Nga: Hạnh phúc là gì? Họ sẽ trả lời:
“Những chai rượu vodka.”
Nếu bạn hỏi một người Pháp câu hỏi này. Họ sẽ trả lời:
“Những chai rượu sâm banh đẹp.”  v.v …
Nếu bạn hỏi người dân trong sa mạc: Hạnh phúc là gì? Họ sẽ trả lời:
“Nguồn nước sạch và mát.”
Nếu bạn hỏi câu hỏi này đối với người Châu Phi. Họ sẽ đáp lại rằng:
“Hạnh phúc là sự phong phú của thực phẩm.”
Và các quốc gia nơi mà người dân đang chết hàng ngày từ cuộc chiến tranh… Họ sẽ khẳng định rằng:
“Hòa bình là hạnh phúc lớn nhất.”
Đối với những người bệnh nặng. Họ sẽ trả lời rằng:
“Không có gì hạnh phúc lớn hơn sức khỏe.”
Nếu bạn thử hỏi bà Hillary Clinton và ông Donald Trump: “Hạnh phúc là gì? Chắc chắn họ sẽ trả lời rằng:
“Hạnh phúc là khi được trở thành tổng thống Mỹ.”
Và nếu bạn hỏi tôi: “Hạnh phúc là gì?” Tôi xin trả lời rằng:
“Hạnh phúc của tôi là biển miền trung Việt Nam được làm sạch. Để ngư dân yên tâm tiếp tục đánh bắt cá, ổn định được đời sống của họ… Và khi tôi trở về thăm Quê Hương, được thưởng thức những món ngon hải sản trên Quê Hương của mình mà không phải hồi hộp và lo sợ…

13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

KHI NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐANG YÊU

Khi một người đàn ông đang yêu, thế giới trở nên tươi đẹp với anh ta. Nó trở thành tất cả các sáng tạo trong một cái nhìn tốt đẹp.
Khi một người đàn ông đang yêu trở nên nhạy cảm. Anh ta mong đợi người yêu phải đi cùng trên hành trình của cuộc đời mình, anh ta luôn tưởng tượng và mong gần gũi với người mình yêu ở bất cứ nơi đâu.
Khi một người đàn ông đang yêu, anh ta không thể biết nếu người phụ nữ đó có khuyết điểm, tất cả những gì anh ta nhìn thấy là một phụ nữ xinh xắn, tuyệt vời và tốt đẹp…
Khi một người đàn ông đang yêu, anh ta cố gắng làm việc và tạo ra thành tích, sẵn sàng tìm ra sự sáng tạo của mình. Trái tim cởi mở với mọi người hơn, anh ta trở nên hạnh phúc khi ngồi uống một tách cà phê với người mình yêu. Hoặc thậm chí trong một vài bước nhảy với cô ấy, và những khoảnh khắc đẹp nhất được nhận thức bởi con mắt của người yêu của mình.
Chúng ta thấy, không có gì ngạc nhiên khi những người đàn ông đang yêu, dẫn đầu các trận chiến và cuộc chiến tranh. Sẵn sàng bước vào cuộc quyết đấu nguy hiểm nhất với những đối thủ, đó là thói quen kỳ lạ nhất trong số những người đàn ông trên thế giới để có được người phụ nữ mà họ yêu.

d8a7d984d8b1d8acd984_d8b9d986d8afd985d8a7_d98ad8add8a8.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TÌNH YÊU, PHONG PHÚ VÀ THÀNH CÔNG

Một phụ nữ đang tưới hoa trong khu vườn của bà. Có ba người đàn ông khuyết tật đứng ở phía trước khu vườn và hỏi bà xin thức ăn.
Người phụ nữ trả lời:
-Tôi nghĩ rằng các bạn đã bị đói, tôi vui lòng mời các bạn vào nhà và dùng cơm chiều với chúng tôi. Xin vui lòng đợi tôi hỏi ý kiến chồng của tôi.
Nói xong, người phụ nữ bước vô nhà và kể lại cho chồng của bà nghe.
-Trong trường hợp này, chúng ta chỉ có thể mời được một người mà thôi. Người chồng trả lời với vợ.
Sau đó, người phụ nữ cùng chồng và con gái bước ra ngoài.
Người phụ nữ nói:
-Xin lỗi, chúng tôi không thể mời được tất cả ba bạn vào nhà.
-Tại sao? Một trong những người đàn ông hỏi. Ông chỉ vào mình và nói tiếp:
-Tên của tôi là “Phong Phú.” Sau đó, ông chỉ vào hai người bạn của mình và giới thiệu:
-Đây là “Thành Công” và đây là “Tình Yêu.”
Người chồng nói với vợ:
-Chúng ta hãy mời sự Phong Phú để đi vào nhà.
Người vợ không đồng ỷ, bà nói:
-Tại sao chúng ta không mời Thành công?
Con gái của họ nghe cuộc trò chuyện và xin phép được có ý kiến:
-Điều này sẽ tốt hơn, nếu chúng ta để cho tình yêu đi vào nhà? Bằng cách này, gia đình của chúng ta sẽ tràn đầy tình yêu và hạnh phúc…
Người chồng nói với vợ:
-Hãy lắng nghe lời khuyên của con gái của chúng ta. Hãy đến và mời tình yêu, anh ấy là khách của chúng ta ngày hôm nay.
Người vợ đi đến và hỏi:
-Ai trong ba bạn là Tình Yêu? Xin vui lòng và trở thành khách của chúng tôi.
Tình yêu ngồi trên chiếc xe lăn và đi về phía ngôi nhà. Ngoài ra, hai người đàn ông kia cũng đứng lên và bước đi sau lưng Tình Yêu.
Người vợ ngạc nhiên, hỏi phong phú và thành công:
-Tôi chỉ mời Tình Yêu, tại sao hai bạn lại đi theo?
Họ trả lời:
-Bất cứ nơi nào có tình yêu, là nơi đó có sự phong phú và thành công.

images-3.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐIỀU MÀ ĐÀN ÔNG NÊN HIỂU VỀ PHỤ NỮ

Phụ nữ là những người chịu đựng nhiều đau khổ hơn đàn ông.
Nhưng họ mang lại hạnh phúc, tình yêu và niềm vui cho gia đình.
Họ mỉm cười khi họ muốn hét lên. 
Họ hát khi họ muốn khóc.
Họ khóc khi họ hạnh phúc và họ cười khi họ đang lo lắng.

Họ chiến đấu cho những gì họ tin tưởng.
trái tim của họ luôn bao dung.
Họ dễ xúc động và than khóc khi đau đớn hoặc tức giận.
Nhưng họ rất mạnh mẽ khi họ nghĩ rằng mình không còn đủ sức.

Họ thể hiện cho bạn thấy họ quan tâm bao nhiêu về bạn.
Trái tim của người phụ nữ là điều này, họ đã làm cho thế giới vẫn còn quay.
Họ mang lại niềm vui, hy vọng và tình yêu.
Họ cảm thấy lòng từ bi và có những ý tưởng đẹp.
Họ cung cấp hỗ trợ tinh thần cho gia đình và bạn bè.
Phụ nữ có những điều quan trọng để nói và có thể làm tất cả mọi thứ…

Tuy nhiên, nếu bạn phản bội họ, họ sẽ rất lạnh lùng và họ sẽ xem bạn là người đàn ông không còn giá trị.

hi5nhnh.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐÔI BẠN GIÀ

Một góa phụ sống một mình nuôi con gái cho đến khi trưởng thành, cô con gái đi du học tại Hoa Kỳ và có chồng ở đó. Vài năm con gái về thăm mẹ một lần.
Thời gian còn lại, người phụ nữ cảm thấy cô đơn và nhàm chán trong ngôi nhà của mình. Vì vậy để lấp đầy sự nhàm chán này, bà trồng nhiều loài hoa trong khu vườn và để chiêm ngưỡng chúng mỗi ngày.

Một hôm, có một người đàn ông đam mê nhiếp ảnh và yêu hoa, ông đứng bên ngoài khu vườn hoa và chụp ảnh. Người phụ nữ bước ra và nói chuyện, họ đã quen biết với nhau từ dạo đó.
Vài tháng sau, người đàn ông chuyển đến ở cùng xóm với người phụ nữ này. Ông là một người đàn ông góa vợ đã từ lâu, hai người con của ông đã lập gia đình và dọn ra sống riêng.
Sự liên kết giữa ông và người phụ nữ là tình hàng xóm. Khi họ đi dạo trong khu vườn hoa, họ tìm thấy chính mình trong khu vườn hoa của họ. Họ gửi cho nhau những nụ cười, tràn ngập yêu thương… Mà họ không bao giờ nói ra.
Năm tháng trôi qua… Nụ cười và ánh mắt của họ tăng dần…
Bà mang đến cho ông một số trái cây và hoa. Ông trao bà những nụ hôn dịu dàng trên má.
Mỗi ngày như vậy, đôi mắt của họ lấp lánh khi nhìn thấy nhau. Họ mỉm cười và không bao giờ nói ra sự thật.

Nhưng một ngày mọi thứ đã thay đổi. Người đàn ông đến bên hàng rào của bà hàng xóm như mọi khi. Nhưng ông không thấy bà ra mở cổng, ông đứng đợi… Và đợi…
Nữa giờ trôi qua… Rồi vài giờ trôi qua… Vẫn không có dấu hiệu của người bạn yêu qúy của mình. Ông đã can đảm leo qua hàng rào, đi đến và gõ cửa, một lần, hai lần, ba lần… Nhưng không có bà ra mở cửa.
Sau đó, ông quyết định xô cửa vào và tìm kiếm người bạn già của mình. Ông nhìn thấy bà nằm trên giường, bà nhắm mắt. Trông bà vẫn đẹp, đẹp như mọi hôm.
Ông đến bên cạnh và nhẹ nhàng đặt tay lên má của bà và vuốt ve. Bà không thức dậy, ông lo lắng, ông cố đánh thức bà nhẹ nhàng. Nhưng không có gì xảy ra, ông hoảng sợ và gọi xe cấp cứu.

Một lúc sau, xe cứu thương đến. Nhìn các y bác sĩ im lặng, không vội vàng, ông hiểu chuyện gì đã xảy ra. Ông biết mình đã mất đi một tình yêu đích thực, ông sẽ không bao giờ tin rằng mình sẽ có cảm giác hạnh phúc được nữa, sẽ không bao giờ. Và mỗi ngày ông đặt trên mộ của bà một bó hoa hồng đỏ. Ông thì thầm:
” Anh yêu em.”

ken-bat-dau-chup-bo-anh-12-mua-vao-nam-1973-bo-anh-bat-dau-vao-mua-kho-khi-ma-dat-dai-thi-can-coi-va-rat-it-cay-co-co-the-phat-trien-duoc-13565981.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

MỘT KIẾP NGƯỜI
Mùa thu lá đổi màu.
Vàng úa và xác xơ.
Rơi rụng bay theo gió.
Như kiếp một con người.

Ở giữa một mê cung của những con đường màu xám, có hai người cao tuổi đã sống bên nhau. Nhà của họ không phải là một lâu đài, nhưng tình yêu luôn nằm ở đó và nắm giữ họ mãi mãi bên nhau.

Vào cuối buổi chiều, bà lão ngồi xuống, nhìn chăm chú và lật từng trang ảnh của một album đặt trên bàn. Những bức ảnh của một thời đã qua … trong một sự thoải mái ấm cúng, trong không gian yên tĩnh.

Ông lão chuẩn bị những chiếc bánh nướng cho bữa ăn tối mô phỏng trên bếp lửa thấp. Có vẻ như họ không sợ chết, họ chờ đợi và không nói ra điều đó.

Tuy nhiên, dấu hiệu tầm nhìn tinh thần của họ đã bị sa sút. Và trong thế giới này đang lóe lên trong khoảnh khắc hiện tại, trước khi thời gian bị đóng băng mãi mãi.

Bà ngồi hát bên cây đàn piano, với những ngón tay không muốn cử động, một số biện pháp mà bà không đàn thêm được nữa. Vì vậy, bà dừng lại khoảnh khắc hạnh phúc này.

Họ ngồi xuống, mỗi người ngồi trên chiếc ghế của họ, dành thời gian của họ, cho nhau những ân sủng, nhấn mạnh những nỗ lực và giúp đỡ lẫn nhau.

Ông nghĩ đến thời điểm lúc bà còn trẻ đẹp …  Bà nghĩ về thời điểm ông còn mạnh mẽ … Ông đặt một khúc củi vào lò sưởi, trong khi đó bà pha hai ly trà. Bà nắm tay ông và mỉm cười với ông, ông đáp lại bằng ánh mắt âu yếm.
Mặc dù tuổi tác của họ đã cao, nhưng hai người vẫn yêu nhau, họ yêu thương nhau một cách dịu dàng kể từ khi bắt đầu, và mãi mãi về sau.

Vào một buổi chiều mưa mùa thu, ông ngủ thiếp đi một cách bình yên trên ghế và khẽ mỉm cười. Giống như mỗi ngày, bà nằm trên chiếc ghế bên cạnh, bà nhìn ông và nắm lấy tay ông, bà trì hoãn một vài phút nữa.

Và họ mãi mãi bên nhau trong giấc ngủ bình yên, với nhịp điệu của tiếng mưa rơi mùa thu tháng 8. Bất chợt, một cơn gió lướt qua nhành cây bên ngoài cửa sổ, gió buông lời ru êm dịu và cuốn theo hai chiếc lá vàng bay xa.

images1.jpg