TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TÌNH YÊU, PHONG PHÚ VÀ THÀNH CÔNG

Một phụ nữ đang tưới hoa trong khu vườn của bà. Có ba người đàn ông khuyết tật đứng ở phía trước khu vườn và hỏi bà xin thức ăn.
Người phụ nữ trả lời:
-Tôi nghĩ rằng các bạn đã bị đói, tôi vui lòng mời các bạn vào nhà và dùng cơm chiều với chúng tôi. Xin vui lòng đợi tôi hỏi ý kiến chồng của tôi.
Nói xong, người phụ nữ bước vô nhà và kể lại cho chồng của bà nghe.
-Trong trường hợp này, chúng ta chỉ có thể mời được một người mà thôi. Người chồng trả lời với vợ.
Sau đó, người phụ nữ cùng chồng và con gái bước ra ngoài.
Người phụ nữ nói:
-Xin lỗi, chúng tôi không thể mời được tất cả ba bạn vào nhà.
-Tại sao? Một trong những người đàn ông hỏi. Ông chỉ vào mình và nói tiếp:
-Tên của tôi là “Phong Phú.” Sau đó, ông chỉ vào hai người bạn của mình và giới thiệu:
-Đây là “Thành Công” và đây là “Tình Yêu.”
Người chồng nói với vợ:
-Chúng ta hãy mời sự Phong Phú để đi vào nhà.
Người vợ không đồng ỷ, bà nói:
-Tại sao chúng ta không mời Thành công?
Con gái của họ nghe cuộc trò chuyện và xin phép được có ý kiến:
-Điều này sẽ tốt hơn, nếu chúng ta để cho tình yêu đi vào nhà? Bằng cách này, gia đình của chúng ta sẽ tràn đầy tình yêu và hạnh phúc…
Người chồng nói với vợ:
-Hãy lắng nghe lời khuyên của con gái của chúng ta. Hãy đến và mời tình yêu, anh ấy là khách của chúng ta ngày hôm nay.
Người vợ đi đến và hỏi:
-Ai trong ba bạn là Tình Yêu? Xin vui lòng và trở thành khách của chúng tôi.
Tình yêu ngồi trên chiếc xe lăn và đi về phía ngôi nhà. Ngoài ra, hai người đàn ông kia cũng đứng lên và bước đi sau lưng Tình Yêu.
Người vợ ngạc nhiên, hỏi phong phú và thành công:
-Tôi chỉ mời Tình Yêu, tại sao hai bạn lại đi theo?
Họ trả lời:
-Bất cứ nơi nào có tình yêu, là nơi đó có sự phong phú và thành công.

images-3.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐIỀU MÀ ĐÀN ÔNG NÊN HIỂU VỀ PHỤ NỮ

Phụ nữ là những người chịu đựng nhiều đau khổ hơn đàn ông.
Nhưng họ mang lại hạnh phúc, tình yêu và niềm vui cho gia đình.
Họ mỉm cười khi họ muốn hét lên. 
Họ hát khi họ muốn khóc.
Họ khóc khi họ hạnh phúc và họ cười khi họ đang lo lắng.

Họ chiến đấu cho những gì họ tin tưởng.
trái tim của họ luôn bao dung.
Họ dễ xúc động và than khóc khi đau đớn hoặc tức giận.
Nhưng họ rất mạnh mẽ khi họ nghĩ rằng mình không còn đủ sức.

Họ thể hiện cho bạn thấy họ quan tâm bao nhiêu về bạn.
Trái tim của người phụ nữ là điều này, họ đã làm cho thế giới vẫn còn quay.
Họ mang lại niềm vui, hy vọng và tình yêu.
Họ cảm thấy lòng từ bi và có những ý tưởng đẹp.
Họ cung cấp hỗ trợ tinh thần cho gia đình và bạn bè.
Phụ nữ có những điều quan trọng để nói và có thể làm tất cả mọi thứ…

Tuy nhiên, nếu bạn phản bội họ, họ sẽ rất lạnh lùng và họ sẽ xem bạn là người đàn ông không còn giá trị.

hi5nhnh.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐÔI BẠN GIÀ

Một góa phụ sống một mình nuôi con gái cho đến khi trưởng thành, cô con gái đi du học tại Hoa Kỳ và có chồng ở đó. Vài năm con gái về thăm mẹ một lần.
Thời gian còn lại, người phụ nữ cảm thấy cô đơn và nhàm chán trong ngôi nhà của mình. Vì vậy để lấp đầy sự nhàm chán này, bà trồng nhiều loài hoa trong khu vườn và để chiêm ngưỡng chúng mỗi ngày.

Một hôm, có một người đàn ông đam mê nhiếp ảnh và yêu hoa, ông đứng bên ngoài khu vườn hoa và chụp ảnh. Người phụ nữ bước ra và nói chuyện, họ đã quen biết với nhau từ dạo đó.
Vài tháng sau, người đàn ông chuyển đến ở cùng xóm với người phụ nữ này. Ông là một người đàn ông góa vợ đã từ lâu, hai người con của ông đã lập gia đình và dọn ra sống riêng.
Sự liên kết giữa ông và người phụ nữ là tình hàng xóm. Khi họ đi dạo trong khu vườn hoa, họ tìm thấy chính mình trong khu vườn hoa của họ. Họ gửi cho nhau những nụ cười, tràn ngập yêu thương… Mà họ không bao giờ nói ra.
Năm tháng trôi qua… Nụ cười và ánh mắt của họ tăng dần…
Bà mang đến cho ông một số trái cây và hoa. Ông trao bà những nụ hôn dịu dàng trên má.
Mỗi ngày như vậy, đôi mắt của họ lấp lánh khi nhìn thấy nhau. Họ mỉm cười và không bao giờ nói ra sự thật.

Nhưng một ngày mọi thứ đã thay đổi. Người đàn ông đến bên hàng rào của bà hàng xóm như mọi khi. Nhưng ông không thấy bà ra mở cổng, ông đứng đợi… Và đợi…
Nữa giờ trôi qua… Rồi vài giờ trôi qua… Vẫn không có dấu hiệu của người bạn yêu qúy của mình. Ông đã can đảm leo qua hàng rào, đi đến và gõ cửa, một lần, hai lần, ba lần… Nhưng không có bà ra mở cửa.
Sau đó, ông quyết định xô cửa vào và tìm kiếm người bạn già của mình. Ông nhìn thấy bà nằm trên giường, bà nhắm mắt. Trông bà vẫn đẹp, đẹp như mọi hôm.
Ông đến bên cạnh và nhẹ nhàng đặt tay lên má của bà và vuốt ve. Bà không thức dậy, ông lo lắng, ông cố đánh thức bà nhẹ nhàng. Nhưng không có gì xảy ra, ông hoảng sợ và gọi xe cấp cứu.

Một lúc sau, xe cứu thương đến. Nhìn các y bác sĩ im lặng, không vội vàng, ông hiểu chuyện gì đã xảy ra. Ông biết mình đã mất đi một tình yêu đích thực, ông sẽ không bao giờ tin rằng mình sẽ có cảm giác hạnh phúc được nữa, sẽ không bao giờ. Và mỗi ngày ông đặt trên mộ của bà một bó hoa hồng đỏ. Ông thì thầm:
” Anh yêu em.”

ken-bat-dau-chup-bo-anh-12-mua-vao-nam-1973-bo-anh-bat-dau-vao-mua-kho-khi-ma-dat-dai-thi-can-coi-va-rat-it-cay-co-co-the-phat-trien-duoc-13565981.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

MỘT KIẾP NGƯỜI
Mùa thu lá đổi màu.
Vàng úa và xác xơ.
Rơi rụng bay theo gió.
Như kiếp một con người.

Ở giữa một mê cung của những con đường màu xám, có hai người cao tuổi đã sống bên nhau. Nhà của họ không phải là một lâu đài, nhưng tình yêu luôn nằm ở đó và nắm giữ họ mãi mãi bên nhau.

Vào cuối buổi chiều, bà lão ngồi xuống, nhìn chăm chú và lật từng trang ảnh của một album đặt trên bàn. Những bức ảnh của một thời đã qua … trong một sự thoải mái ấm cúng, trong không gian yên tĩnh.

Ông lão chuẩn bị những chiếc bánh nướng cho bữa ăn tối mô phỏng trên bếp lửa thấp. Có vẻ như họ không sợ chết, họ chờ đợi và không nói ra điều đó.

Tuy nhiên, dấu hiệu tầm nhìn tinh thần của họ đã bị sa sút. Và trong thế giới này đang lóe lên trong khoảnh khắc hiện tại, trước khi thời gian bị đóng băng mãi mãi.

Bà ngồi hát bên cây đàn piano, với những ngón tay không muốn cử động, một số biện pháp mà bà không đàn thêm được nữa. Vì vậy, bà dừng lại khoảnh khắc hạnh phúc này.

Họ ngồi xuống, mỗi người ngồi trên chiếc ghế của họ, dành thời gian của họ, cho nhau những ân sủng, nhấn mạnh những nỗ lực và giúp đỡ lẫn nhau.

Ông nghĩ đến thời điểm lúc bà còn trẻ đẹp …  Bà nghĩ về thời điểm ông còn mạnh mẽ … Ông đặt một khúc củi vào lò sưởi, trong khi đó bà pha hai ly trà. Bà nắm tay ông và mỉm cười với ông, ông đáp lại bằng ánh mắt âu yếm.
Mặc dù tuổi tác của họ đã cao, nhưng hai người vẫn yêu nhau, họ yêu thương nhau một cách dịu dàng kể từ khi bắt đầu, và mãi mãi về sau.

Vào một buổi chiều mưa mùa thu, ông ngủ thiếp đi một cách bình yên trên ghế và khẽ mỉm cười. Giống như mỗi ngày, bà nằm trên chiếc ghế bên cạnh, bà nhìn ông và nắm lấy tay ông, bà trì hoãn một vài phút nữa.

Và họ mãi mãi bên nhau trong giấc ngủ bình yên, với nhịp điệu của tiếng mưa rơi mùa thu tháng 8. Bất chợt, một cơn gió lướt qua nhành cây bên ngoài cửa sổ, gió buông lời ru êm dịu và cuốn theo hai chiếc lá vàng bay xa.

images1.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

EM GÁI MƯA

Khi bạn yêu một ai đó, chỉ cần bạn dũng cảm để nói cho người đó biết sự thật.
Điều khó nhất trong tình yêu là một lời thú nhận. Nhận thức được cảm giác này, sự can đảm để diễn tả nó, và sự sẵn sàng để nghe câu trả lời. Sự thừa nhận nó rất khó khăn, thậm chí khó khăn hơn môn vật lý hay toán học mà giáo viên của bạn đưa ra ở trường, bởi vì đó là vấn đề của trái tim?

Một cô gái chưa thể phá vỡ sự im lặng này. Bởi vì con gái không nên bắt đầu tỏ tình trong tình yêu. Đó là lòng tự trọng của cô. Cô nghĩ như vậy.

Cô một mình đi đến thư viện. Cô ấy chọn một vài quyển sách và ngồi đọc sách một lúc thì đột nhiên điện thoại có tin nhắn:
“Tôi muốn mời bạn đi xem phim lúc 7 giờ tối hôm nay, tôi sẽ đến đón bạn. Bạn đồng ý không?”

Với sự ngạc nhiên của cô, một người mà cô đã mong đợi hơn một năm. Nhanh chóng cô trả lời: “Ok” trước khi cô thay đổi ý định.
Tối hôm đó anh ta đến đón cô. Cô trông khá đẹp và chờ đợi ở phía trước nhà của mình.

Trong xe, họ im lặng không nói gì, như thể họ đã xấu hổ khi bắt đầu nói chuyện. Họ chưa bao giờ ở vào thời điểm này, thậm chí còn căng thẳng hơn khi tham gia vào một cuộc thi ca hát ở tỉnh. Không thể diễn tả bằng lời. Họ đã đến nơi và bước ra khỏi xe. Anh ta bắt đầu nói chuyện, phá vỡ sự im lặng.
Họ đi bộ đến rạp chiếu phim. Sau đó có ai gọi tên anh, anh ta quay lại và nhìn thấy một số các chàng trai và các cô gái đang đứng gần đó. Một cô gái trong số họ bước đến và ôm chặt anh ta. Cô gái với mái tóc dài trông rất dễ thương.
“Đây là bạn gái của tôi.” Anh ta giới thiệu với cô.

Giống như một tia sấm sét bất ngờ. Khi cô nhìn thấy anh ta và cô gái kia đang ôm chặt nhau.
Trên gương mặt vô tội của cô, cô nhìn vào họ với đôi mắt thật buồn như sắp khóc…
Không phải vì chấp nhận thực tế rằng anh ta đã có bạn gái, nhưng đó là một nỗi đau còn hơn thế nữa. Bởi vì cô ấy cảm thấy bị nhạo báng.

Cô chạy nhanh như thể đang trốn chạy khỏi họ. Những giọt nước mắt rơi vội vã đã không thể chịu nổi, cô ấy thể hiện cảm giác của mình ngay bây giờ. Cô tự do khóc, cô khóc thật nhiều…
Cô hét lớn: “Tại sao tôi thích bạn? Tôi đã sai khi thích bạn.”
Cơn mưa bất chợt bắt đầu rơi xuống, hòa lẫn với những giọt nước mắt và đọng lại trên đôi môi run run của cô. Những giọt nước mưa cũng bắt đầu buồn như nước mắt của cô.

Cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục của buổi tối thứ bảy, một cú sốc lớn nhất trong cuộc đời cô.
Anh ta đã đuổi kịp và đứng phía sau lưng cô, họ đứng giữa cơn mưa. Lúc này anh chợt hiểu được rằng cô đã yêu anh, nhưng cô không nói ra.
“ Tại sao bạn không nói cho tôi biết?” Câu hỏi ngớ ngẩn thốt ra khỏi miệng anh ta.
Cô quay lại và trả lời trong nước mắt:

“Tôi đã sai, tôi sai khi thích bạn!”

“Tôi xin lỗi, tôi sai. Nhưng tôi chỉ muốn mời bạn đến đây là để xem phim, tôi không biết rằng bạn gái của tôi cũng có mặt nơi đây. Tôi hy vọng bạn hiểu.”
Nói xong anh ta trở lại trong vòng tay bạn gái của mình.

Cô ngồi bên lề đường trong cơn mưa, cô ấy vẫn còn khóc. Cô trông rất mong manh, một cô gái dại khờ. Cô không nhận ra rằng bên cạnh cô ấy còn có các chàng trai đã theo đuổi cô từ lâu …

Ngày hôm sau, mặc dù đôi mắt của cô vẫn còn sưng, nhưng nụ cười đã tô điểm trên khuôn mặt cô.
Sau một đêm dài, khóc hết nước mắt và rất mệt mỏi mà cô đã trải qua. Cô chợt nhận ra rằng: “Không có lý do gì để tôi quên đi cảm giác của tôi với một nụ cười.”

Thời gian trôi qua, họ vẫn làm bạn với nhau và cười với nhau. Nỗi đau đã dần dần biến mất theo thời gian, nhưng tình yêu của cô dành cho anh vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào.

“Tôi vẫn yêu bạn trong giấc mơ của tôi, nhưng tôi không muốn chạm vào bạn.” Cô thầm nói với chính mình.
Cô yêu anh chân thành, nhưng cô không mong muốn anh trở lại với cô. Cô vẫn muốn chúc phúc cho anh ấy với những điều ngọt ngào nhất.

29793115_981040975391825_6354522253093333682_n.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

LỰA CHỌN

Chúng ta nên lựa chọn tình nghĩa đậm sâu thay vì tình yêu mong manh dễ vỡ. Chúng ta có thể lựa chọn sự trống vắng trong tim hơn là mất đi gia đình – cái cột vốn cho ta cảm giác vững vàng.
Chúng ta lựa chọn sự đau khổ của tình nhân thay vì sự oán trách của vợ/chồng hay phán xét xã hội vốn sẽ cho ta cảm giác tội lỗi. Chúng ta hãy lựa chọn giữ gìn danh tiếng thay vì bất chấp thị phi để không ảnh hưởng đến công danh sự nghiệp. 
Chúng ta lựa chọn sự bình yên thường nhật thay vì làm những điều phá cách phiêu lưu, vì ta muốn điều dễ hơn là thứ khó.
Chúng ta lựa chọn giữ gìn cái cũ, cái nhàm chán quen thuộc hơn là đến với cái mới, cái ngọt ngào thăng hoa vì tâm lý ngại thay đổi và sợ mất đi những thứ mình đã nắm chắc trong tay. Nhất là khi chúng ta còn đang hồ nghi rằng cái mới thổn thức kia liệu thực sự có phải là một tình yêu sâu sắc, là một nửa đích thực, là cái tốt đẹp hơn cũ để chấp nhận đánh đổi?
Suy nghĩ cho cùng, trong chuyện tình cảm, chúng ta trước hết đang vì chính chúng ta mà thôi, chứ chẳng phải hy sinh vì ai khác hay vì những chuẩn mực tốt đẹp nào đó như chúng ta tưởng.
Một cách tự nhiên thông qua hệ giá trị và niềm tin tích lũy từ bao trải nghiệm sống, chúng ta đã lựa chọn cái mình cho là phù hợp nhất, thậm chí là tốt nhất, vì nó đem lại cho chúng ta cảm giác an tâm và an toàn. Nào phải duyên phận không cho chúng ta cơ hội.

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TÌNH YÊU VÀ BÓNG TỐI

Ngọn đèn lan tỏa ánh sáng tuyệt vời trong phòng khách, để cô không vấp ngã trong bóng tối.
Nhưng thực sự nó không còn có ý nghĩa nữa, bởi vì đôi mắt của cô đã bị mù.
Cô tập làm quen dần với những âm thanh … nghe và nói … ở xung quanh mình.
Nhưng bóng tối ở đằng sau đôi mắt của cô, cô cảm thấy nỗi lo buồn, và hạnh phúc đã thoáng qua đi …

Bây giờ cô phải làm quen với cuộc sống mới trong trạng thái người khiếm thị của cô. Đó chính là cuộc sống đầy khắc nghiệt … Khi mà cô đã nhìn thấy màu sắc, cảm giác, cảm nhận ánh sáng trên khuôn mặt, sự ấm áp và thưởng thức trong ánh nắng vàng có một bầu trời trong xanh. Tất cả bây giờ chỉ còn là giấc mơ … Giấc mơ buồn …

Một buổi chiều, một trận chiến khốc liệt đã xảy ra. Sau khi cô đã nhìn thấy một tin nhắn hẹn hò của người phụ nữ khác gởi cho chồng. Chồng của cô đã xịt axít vào mắt của cô, trong cơn tức giận khi anh đang tranh cãi với cô … Và kết qủa là anh ta đã ngồi trong tù, nhưng đôi mắt của cô đã bị mù suốt cả cuộc đời.

Cô phải đối phó với hoàn cảnh khó khăn hiện tại, khi cô trở về nhà từ bệnh viện trong thế giới tối tăm này. cô đã trở thành một pho tượng sống. Cô hận anh, và rất hận anh …
Tất cả mọi thứ vẫn còn in sâu trong tâm trí của cô … Một cuộc đảo lộn đã xảy ra … Anh ném mọi thứ sành sứ xuống sàn nhà … Trên tay cô đang cầm một chảo dầu nóng, cô chỉ muốn dọa anh qua lời nói rằng: “Sẽ hất dầu vào anh.” Vì vậy anh ta đã chạy ra vườn, cầm chai axít vào và xịt vào mắt của cô. Tiếng la hét của cô khiến những người hàng xóm chạy đến. Cảnh sát và xe cứu thương nhanh chóng có mặt và chở cô đến bệnh viện. Một kết thúc đau buồn của trận chiến trong bếp.

Người chồng đã bị bắt. Khi cha mẹ của anh thăm anh trong tù và họ đã kể cho anh biết rằng vợ của anh đã bị mù cả đôi mắt. Anh như chết lặng … Anh hối hận đã làm ra những thiệt hại đau lòng cho cô ấy … Anh cố gắng vượt qua nỗi đau này.
Có lẽ anh sẽ sớm học được những hành vi tốt, cô sẽ chờ đợi anh chăng? Nhưng không, cô sẽ sống mà không cần có anh ấy, ngay cả trong bóng tối, điều mà anh đã mang đến cho cô.

Cô làm quen dần với thế giới bóng tối, thật là một sự ngưỡng mộ. Cô đã được một người khuyết tật khác giúp đỡ. Đó là một người đàn ông khiếm thính. Anh không nghe được, nhưng thấy và hiểu được qua những ngôn ngữ ký hiệu.  Còn cô là một người trong thế giới của bóng tối, nhưng điều đó không có nghĩa là thảm hại!

Cô căm ghét người chồng cũ của cô, cô mong muốn bằng một cách nào đó anh ta sẽ bị trừng phạt. Cô tưởng tượng cuộc đời anh ấy sẽ kết thúc trên một chiếc xe lăn ….
Nhưng thời gian trôi qua, đột nhiên cô nhận ra rằng cô đã lãng phí thời gian quý báu của mình với một cái gì đó, thậm chí còn không đáng để suy nghĩ. Cô đã ly hôn với anh, anh ta không còn gì cả, ngay cả gia đình của mình và bạn bè đã không còn ai muốn hoan nghênh anh. Không vợ, không gia đình, không bạn bè, không có ai mong đợi anh. Bên cạnh anh chỉ có những người cảnh sát quản chế. Từ một chức vụ giám đốc của một công ty lớn, bây giờ anh đã mất tất cả …  Anh ta rất cô đơn, đó là sự trừng phạt nặng nề đối với anh.

Cô bước ra khỏi phòng tắm, tự sấy khô tóc và tô điểm với một nụ cười trên môi. Cô đã cố gắng để lấy lại niềm hạnh phúc trong cuộc sống của mình. Cô bước trong bóng tối vào phòng ngủ và tìm lên giường, cảm thấy cái gối của mình, và bên cạnh cô có một người đàn ông đang nằm. Tình yêu mới của cô, người đàn ông khiếm thính đã yêu thương, chăm sóc và lo lắng cho cô rất nhiều …

Bóng tối đột nhiên đưa cô những tia hy vọng, và ánh sáng nơi nó nỗ lực đáng giá trong nhiều năm. Tình yêu này với người đàn ông này, cô đã gặp tại viện của người khuyết tật. Bây giờ cô đang sống trong niềm vui …
Cô quay sang hôn lên trán người chồng khiếm thính của mình. Cô trở lại với một nụ cười lớn hơn trên khuôn mặt của cô, và cô đã chìm mình trong cánh tay của mùa thu ru ngủ.

images-1.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

MỐI TÌNH GIÁO VIÊN

Đó là mùa thu nơi miền cao nguyên lạnh lẽo, thầy còn đang trên bục giảng. Thầy nhìn ra ngoài cửa sổ, và bắt gặp cô đang ngồi trên chiếc ghế đá trước sân trường, lớp học của cô đang trong giờ ra chơi.

Thầy nhìn cô ấy.

Người phụ nữ này thật đẹp, lạnh lùng và im lặng, ngồi yên như một bức tượng. Những giọt sương trên lá, óng ánh như ngọc trai rơi vào mái tóc của cô, làm gương mặt cô càng toả sáng. Cô đẹp tự nhiên, sang trọng và qúy phái.

Đây là người phụ nữ mà thầy đã từng nghĩ rằng tình cảm đủ lớn, để được ở bên nhau đến suốt cuộc đời.
Qua bảy năm dạy học chung một trường. Nơi cao nguyên lạnh lẽo, như thể thầy chỉ có một mình. Nhưng thầy không cảm thấy cô đơn, vì người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế đá kia đã rất gần với thầy …
Và ở nơi khác, nơi miền thùy dương cát trắng, thành phố biển Nha Trang. Có một người phụ nữ xinh đẹp, hiền dịu, cũng đang chờ đợi thầy …
Cô làm việc ở viện Pasteur Nha Trang, cô là người vợ hứa hôn của thầy.
Mối tình tay ba, thật sự thầy không muốn nó xảy ra, và thầy càng không ngờ rằng mình có thể yêu một phụ nữ khác ngoài người vợ hứa hôn của mình. Đó là mối tình đầu của thầy.
Thầy là một người có nhân cách, thầy không bao giờ muốn làm tổn thương và gây đau khổ cho người khác. Nhưng rồi chính bản thân của thầy cũng đã đau khổ và thầy cũng đã khóc … Lần đầu tiên thầy khóc vì yêu.
Những ngày cuối tuần, cô giáo mang quần áo của thầy về giặt hộ.
Như thế cũng đủ biết cô yêu thầy như thế nào? Cô muốn giặt đồ cho thầy suốt cả cuộc đời của mình. Nhưng cô không thể, và cô cũng đã khóc …
Trong mắt mọi người, cô là một phụ nữ đẹp trang nhã. Mỗi ngày cô bước lên bục giảng là mỗi chiếc áo dài xinh đẹp với những màu sắc khác nhau … Lịch sự và quyến rũ. Những thầy giáo khác đang theo đuổi cô, nhưng sự quan tâm của cô dành cho họ là rất nhỏ.
Ôi! Tình yêu là gì? Mà ngay cả chính con người tri thức như thầy cô cũng không thể lý giải được?

Bức tượng người phụ nữ với đôi mắt dửng dưng nhìn thầy. Cô mỉm cười, nụ cười của cô là hơi chế giễu, hơi buồn và lờ mờ ngọt ngào. Đó là một nụ cười biết nói:
“Tôi không phải là người bạn mong đợi, tôi không là ai cả. Trong vòng vài tuần nữa,  bạn sẽ quên tôi. Tôi biết. ”
Ánh mắt của cô đã nói với thầy như vậy, cô đã đau khổ, đau khổ trong tình yêu … Đó là lý do tại sao các quầng thâm trên mắt của cô xuất hiện.
Vài tuần nữa thầy sẽ nghỉ dạy học ở đây, chuyển công tác về Nha Trang, và sẽ cưới vợ. Cô yêu thầy, nhưng cô đã khuyên thầy về quê cưới vợ. Cô chấp nhận mình là người cô đơn. Đó là lý do mà thầy đã khóc.
Vài năm sau đó, câu chuyện tình yêu của thầy cô cũng đã lắng xuống. Các sinh viên không còn bàn tán xôn xao nữa.
Cô giáo vẫn lên lớp đều đặn, nhưng cô chưa thể yêu ai. Có vài thầy giáo theo đuổi cô cũng đã cưới vợ.
Cô vẫn đẹp và sang trọng, nhưng nhìn thấy cô buồn và già hơn.
Nơi thành phố biển Nha Trang, trên con đường Trần Qúy Cáp. Trong một ngôi nhà ấm áp, có một người chồng và một người vợ, quấn quýt bên đứa con trai đầu lòng của mình. Họ sống rất hạnh phúc.
Trong suốt mấy mươi năm qua … Thầy giáo và cô giáo không còn gặp nhau nữa. Nhưng kỷ niệm vẫn kéo dài với họ đến suốt cuộc đời. Trái tim của họ sẽ không bao giờ quên nhau.

Bạn biết đấy, câu chuyện của họ đã cho chúng ta thấy:
Khi bầu trời đêm của thế giới vẫn còn tối và lung linh các vì sao.
Khi những ngọn đuốc bập bùng ngọn lửa chiếu sáng các tuyến đường dẫn lối người bị lạc trong rừng.
Khi Trái Đất còn trẻ và vẫn chưa biết điều gì xảy ra ở ngày mai.
Chúng ta hãy luôn là chính mình, một sự lựa chọn mạnh mẽ và độc đáo, một cảm giác không làm tổn thương người khác. Mặc dù chúng ta đột ngột bỏ rơi trái chín thơm ngọt ngào.

images-4.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

NGƯỜI MẸ TỐT SẼ DẠY CON TỐT

Một người vợ tuyệt vời, giá trị vượt trội hơn vàng ngọc, và kim cương.
Đáng tiếc có những phụ nữ đã chú trọng đến vẻ đẹp hình thể hơn vẻ đẹp tinh thần, vì vậy người phụ nữ đạo đức có thể nói là khó tìm.
Duyên dáng, có thể là giả dối, và vẻ đẹp là phù du, nhưng một người phụ nữ nào biết tôn trọng, và cảm thông cho người khác là đáng được khen ngợi …

Để trở thành một người phụ nữ đạo đức là cần thiết, cung cấp hàng ngày với một trái tim đầy thánh thiện. Sự hiện diện của những người phụ nữ ấy được đàn ông chú ý hơn là vẻ đẹp hình thể.

Đối với người đàn ông thông minh, thường thì họ tìm kiếm một người phụ nữ đức hạnh mà họ tin tưởng. Vì phụ nữ luôn là người giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc thực hiện các chức năng của gia đình và xây dựng gia đình hạnh phúc. Nhất là trong việc dạy dỗ con cái sau này.
Ngay khi con cất tiếng khóc chào đời, người mẹ là người đầu tiên dạy con biết lắng nghe, biết biểu lộ cảm xúc khi giao tiếp với mẹ.
Khi con lớn hơn, mẹ cũng là người dạy cho con các hành vi đạo đức, cách ứng xử theo các chuẩn mực của xã hội. Người mẹ luôn gần gũi con, hiểu rõ con để dạy bảo, uốn nắn những sai lầm của con… là tấm gương sáng cho con cái noi theo.

Trong một gia đình, hầu như người phụ nữ là người thầy đầu tiên của con mình. Tuy nhiên người đàn ông vẫn luôn là trụ cột trong gia đình, và cha mẹ vẫn luôn là người có trách nhiệm giáo dục con cái của mình.
Thời gian gần đây, nạn bạo lực học đường liên tục xảy ra trong xã hội Việt Nam. Mà chủ yếu là người ta thường đổ lỗi cho giáo viên, điều đó không thể phủ nhận. Nhưng công bằng mà nói cha mẹ là người có trách nhiệm dạy dỗ con cái của mình trước tiên, thầy cô dạy học trò sau.

Việc dạy dỗ của cha mẹ luôn là quan trọng nhất đối với trẻ. Khi chúng ta nhìn thấy cách ứng xử của mỗi đứa trẻ, chúng ta có thể đánh giá được cha mẹ của chúng như thế nào?

Thường thì cây tốt chẳng sanh được trái xấu, cũng không phải một cái cây xấu có thể đơm hoa kết trái tốt. Vì vậy, nhìn những trái của nó bạn sẽ biết cây tốt hay xấu.

download.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TÌNH YÊU LỪA DỐI

Khi yêu, có lẽ người ta cho nhau tất cả mọi thứ…?
Đây là câu chuyện về một cô gái và một chàng trai không có tương lai. Họ yêu nhau say đắm … mặc dù họ đang lừa dối nhau …

Thoạt nhìn, họ yêu nhau và dành cho nhau mọi thứ…Họ yêu nhau đam mê, tràn ngập niềm vui.

Sau vài tháng, anh ta gọi điện thoại vào ban đêm để nói với cô ấy rằng anh đã lừa dối cô. Thay vì bỏ đi, cô trở nên gắn bó. Nhiều tháng tiếp theo, tình yêu cũng vậy. Họ vẫn còn yêu nhau.

Làm thế nào chúng ta có thể quên đi tất cả tình yêu mà chúng ta đã cảm nhận? Làm thế nào để phủ nhận rằng một ngày chúng ta yêu nhau?

Cô không thể chấp nhận kết thúc này, hơn nữa cô không muốn anh ta thuộc về tay người khác. Vì thế cô ấy đã làm mọi thứ để lấy lại anh và cô ấy đã thành công.

Cô đã lấp đầy cuộc sống của mình bằng những bữa tiệc và tiếng cười, tình yêu là trung tâm thế giới của cô.
Bây giờ anh ta yêu cô ấy nhiều hơn nữa. Vì lý do, anh nghĩ rằng cô ấy có tấm lòng bao dung đã bỏ qua chuyện sai lầm của anh.

Anh ấy bắt đầu làm giống như cô. Họ thường gặp nhau với những buổi tiệc say xỉn đến chết người và phá hủy lẫn nhau.

Làm thế nào để ra đi mà không có nước mắt? Họ yêu nhau với hận thù.

Một ngày, cô nói với anh mọi thứ đã kết thúc. Anh vất vả vài tháng trước để cố gắng làm lại từ đầu cùng cô. Anh đã lầm, cô không dễ dàng tha thứ cho anh.  Cô muốn trả thù anh. Cô tát vào mặt anh, nhưng đôi mắt cô tràn đầy nước mắt và nỗi đau …Cuộc sống đã đóng dấu cho số phận của họ.
Cô nói với anh:
“Chúng ta sẽ không có ngày mai, không bao giờ nữa. Tình yêu đã chết. Những lần vui vẻ, chỉ là sự cố lãng quên, là những hận thù tràn ngập. Tôi ghê tởm anh.”
Những năm tháng đã trôi qua. Anh ấy đi từ cô gái này đến cô gái khác. Nhưng anh ta không bao giờ quên được cô.

HIện tại cô ấy đã yêu một chàng trai khác. Và mỗi khi cô nhìn thấy anh, cô cảm thấy ghê tởm. Anh muốn nói chuyện với cô, muốn hỏi thăm cô về cuộc sống của cô ấy. Nhưng cô né tránh anh.

Người ta yêu nhau say đắm và vẫn có thể chia tay nhau, mà không có bất kỳ lý do thực sự.
Giải pháp cho câu hỏi đã được tìm thấy:
“Khi nào chúng ta biết rằng mọi thứ đã qua? ” Câu trả lời rất đơn giản, chúng ta biết ngày mà chúng ta không thể quay trở lại.

images-1.jpg