TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

MƯA ĐÊM

Anh ấy và cô là bạn, cùng học chung một trường đại học. Anh ấy đến từ một vùng nông thôn hẻo lánh, và cô ấy đến từ một thành phố nhộn nhịp. Cha anh là một nông dân và cha cô là một người quản lý. Ngoài điều này ra, không ai không nói rằng họ là một cặp rất đẹp đôi. Với sự phản đối mạnh mẽ của gia đình cô, nhưng cuối cùng họ cũng đã kết hôn với nhau. 

Anh ta là một ứng cử viên cho nhiệm vụ định hướng. Còn cô đã từ bỏ sự giàu có của cha mình để đến với anh và cô dạy học tại một trường cao đẳng. Cuộc sống của họ rất tốt đẹp và yên bình. Trong thế giới vật chất ngày nay, tình yêu như vậy không kém gì “kinh điển” của Hollywood.

Một hôm, trời rất lạnh, cô bị cảm lạnh. Và chiều hôm đó nhà trường có buổi họp nên cô gọi cho anh ấy về nhà sớm để nấu ăn. 

Nhưng khi cô về nhà mệt mỏi và bụng đói, anh ấy không có ở nhà. Khi cô cố gắng nấu ăn xong thì anh ấy trở về nhà. Cô hỏi anh đi đâu? Anh nói rằng vì cô không thể về nhà nấu ăn nên anh ra ngoài ăn một mình.

Cô rất buồn và bước vào phòng ngủ mà nước mắt lưng tròng. Cô tiếc cho mình, đã đặt tình yêu cho một người không thích hợp. Theo thời gian, cuộc sống hôn nhân trở nên buồn tẻ và chán nản.

Anh và cô thuộc về những người yêu nhau thời đại học. Cô biết anh ân cần và biết anh là người tốt. Còn bây giờ, khi cô hỏi anh tại sao anh không quan tâm cô chút nào? Anh mỉm cười lúng túng và xin lỗi cô ấy. Nhưng cô không hài lòng.
Sau đó, cô nói muốn rời xa anh. Anh hỏi, tại sao? Cô nói, cô ghét cuộc sống trì trệ này. 

Anh nói: – Hãy để ông trời quyết định. Nếu đêm nay trời mưa, chúng ta ở lại với nhau. Và nếu đêm nay trời không mưa, chúng ta sẽ rời xa nhau.

Vào buổi tối, ngay khi cô ngủ thiếp đi, bất chợt cô nghe thấy tiếng mưa rơi vào cửa sổ. Cô ấy có ngạc nhiên không? Cô thật ngốc nghếch. Cô không biết rằng anh ta đã xem dự báo thời tiết, trước khi nói với cô điều này.
Cô đứng dậy và đi về phía cửa sổ. Nước mưa đang chảy trên kính. Cô nhìn lên bầu trời đêm, mưa rơi tầm tả, nhưng bầu trời đầy sao! Cô di chuyển trong trái tim và đến ôm anh nhẹ nhàng từ phía sau. 

Hôn nhân cần một niềm vui nho nhỏ, nó giống như một ốc đảo trên sa mạc, khiến đôi mắt mệt mỏi của chúng ta cảm thấy hy vọng và vẻ đẹp, và mang lại cho trái tim một cảm giác tươi mới một cách thích hợp.

74595288_1423682784460973_7958911086269300736_o.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

  NẾU ĐẤT NƯỚC HÒA BÌNH 

Nếu Đất Nước hòa bình.
Hãy để cho hòa bình trong Đất Nước của chúng ta.
Nếu hòa bình là ánh sáng.
Ánh sáng phải nở hoa trong cuộc sống của mọi người.

Nếu Đất Nước là niềm vui.
Niềm vui phải tỏa sáng trên khuôn mặt của người dân.
Hãy để họ mỉm cười và tự hào với thế giới rằng họ rất hạnh phúc.

Nếu Đất Nước là hy vọng.
Hy vọng phải lớn lên trong lòng dân.
Hãy gieo hy vọng vào trái tim của mỗi người dân.

Nếu Đất Nước là tình yêu.
Tình yêu phải truyền cảm hứng cho mỗi hành động khi tuyên bố một quyết định.
Hãy để đường lối mang tình yêu cho tất cả những người dân nghèo đói rét.

Nếu Đất Nước là công lý.
Hãy để công lý quan tâm và bảo vệ người trung thành và người không may mắn.

Nếu Đất Nước là lòng trắc ẩn.
Thì lòng trắc ẩn
phải được tỏa sáng hương vị yêu thương.
Hãy hiểu và làm giảm bớt đau khổ của người khác.

Nếu Đất Nước là tự do.
Thì phải tôn trọng quyền tự do của mọi người.
Hãy làm thế nào để tôn trọng lẫn nhau.

Nếu Đất Nước là đoàn kết.
Hãy cùng nhau tuyên bố, ôm chặt vào lòng và đoàn kết để bảo vệ Đất Nước trong hòa bình.

 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HÃY NÓI KHÔNG VỚI THAM NHŨNG

Rõ ràng là tham nhũng đã không dừng lại, thậm chí còn tiến bộ trong bước nhảy vọt. Tham nhũng đã trở thành lối sống của một số quan chức. Đôi khi chúng ta cảm thấy rằng nó được chính thức dung thứ, nó đã được thể chế hóa, và rằng nó là một phần của hệ thống quản lý.
Tham nhũng đang hủy diệt đất nước. Nó phá hủy nền kinh tế, nó hủy hoại cuộc sống xã hội của chúng ta, nó tiêu hủy lương tâm của họ. Tham nhũng là một bi kịch, đó là một căn bệnh nghiêm trọng ảnh hưởng đến nhiều người, ảnh hưởng đến tất cả các lĩnh vực đời sống của xã hội và làm đảo lộn cuộc sống của người dân trong nước Việt Nam.

Một số người được xếp vào vị trí cao trong xã hội đã tham gia vào vụ bê bối này, điều này cho người cấp dưới một cái cớ dễ dàng để làm theo như vậy.
Khiến cho thế hệ trẻ được sinh ra và lớn lên trong tình trạng tham nhũng này, làm sai lệch lương tâm của họ từ khi còn nhỏ. Bằng cách làm cho họ tin rằng thành công không chỉ bằng việc nghiên cứu và làm việc lương thiện mà còn phải có thêm sự lừa dối .

Ngày nay, những người không tham gia vào tham nhũng và sống trung thực được coi là ngây thơ. Các giá trị đạo đức lừa dối được miêu tả là mạnh mẽ, dũng cảm và thông minh.
Sự tận tâm chuyên môn và sự siêng năng trong công việc được xem xét với sự khinh thường. Tham nhũng đã đạt đến mức tự sát trong xã hội chúng ta. Nó được chấp nhận ngày hôm nay như là một cách sống bình thường, rất nhiều người không cảm thấy tội lỗi khi thực hành nó.

Tham nhũng tạo ra một xã hội không công bằng và không còn đảm bảo quyền và cơ hội bình đẳng cho người dân. Nó tạo ra một bầu không khí nghi ngờ, không tin cậy giữa các cá nhân.
Tham nhũng làm duy trì về mặt đạo đức bất hợp pháp, là biển thủ tài sản của công, là các cấu trúc của tội lỗi. Cần phải đưa ra quyết định xét xử theo phát luật công minh.
Là một người trung thực, bạn phải anh hùng để nói “KHÔNG” với tham nhũng và đưa ra pháp luật.
Nói “KHÔNG” với tham nhũng bằng cách từ chối trả tiền cho những gì bị đòi hỏi bởi tham nhũng. Những người từ chối tham nhũng trong mọi hoàn cảnh như vậy là thực hiện một hành động của chuẩn mực đạo đức, là vinh dự lớn của một đất nước.

Tuy nhiên, có một tia sáng chiếu trong bức tranh tối tăm này là những người có thiện chí ở nước ta, đã nói “KHÔNG” với tham nhũng và họ tiếp tục nói như vậy.
Đó là các thẩm phán trung thành, các luật sư có trình độ và phẩm chất, các nhân viên tận tâm, kế toán trung thực, các giáo viên say đắm công việc của họ với tư cách là nhà giáo dục gương mẫu. Và các nhân viên y tế hết lòng vì bệnh nhân của họ … Họ không tìm kiếm sự làm giàu hèn hạ và ích kỷ, mà họ theo đuổi trong sự chân thật và trung thực, hạnh phúc và sự tiến bộ của đồng bào và đất nước của họ. Cảm ơn về sự hiện diện của họ trong đất nước của chúng ta.

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2020

Chúng ta không thể nắm bắt được thời gian, nhưng chúng ta có thể thực hiện được ước mơ của mình theo thời gian …
Một năm cũ trôi qua và năm mới sắp đến. Nhìn lại một số sự kiện xảy ra trong năm qua của chúng ta. Một vài thăng trầm, một chút may mắn, những niềm vui và nỗi buồn …
Câu hỏi là, chúng ta thoải mái như thế nào vào buổi bình minh của năm mới? Chắc chắn, bạn luôn quyết tâm thực hiện ước mơ của mình để được mỉm cười nhiều hơn trong năm mới?  Mỉm cười bạn sẽ thấy gương mặt của bạn đẹp rạng rỡ như thế nà
o.
Minh Hồng chúc đến gia đình các bạn một Năm Mới gia quyến bình an, sức khỏe dồi dào, nhiều niềm vui, may mắn và hạnh phúc. Thành công tốt đẹp, phát tài, phát lộc. An Khang và Thịnh Vượng.

Happy New Year 2020.

images.jpg

IMG_1402.JPG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

Tinh thần của Giáng sinh là sự ấm áp của một ngôi nhà. Tiếng cười của người lớn, trẻ em và niềm vui luôn được chia sẻ…
Chúc các bạn một mùa Giáng Sinh tuyệt vời cùng gia đình, được bao quanh bởi những người bạn yêu thương. Giáng sinh ấm áp, hạnh phúc và tràn đầy niềm vui. 

 

(Ảnh: Tác giả Trần Minh Hồng)
IMG_1254.JPG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

GIÁNG SINH

Giáng Sinh là thời gian của tình yêu và hòa bình, nơi chúng ta phải quên đi hận thù để tha thứ.
Lễ Giáng Sinh, mọi người ăn mừng và sống theo cách riêng của họ. Một số người lấp đầy ngôi nhà của họ bằng ánh sáng và ngoài đường phố lung linh vô số ánh đèn rực rỡ trông thật đẹp, với màu sắc thông báo niềm vui và hạnh phúc. Trong khi đó những người khác thậm chí không có một ngọn điện trong nhà.
Nhiều người chuẩn bị một bữa ăn tối tuyệt vời vào đêm Giáng Sinh, đó là một bữa tiệc đặc biệt. Trong khi nhiều người khác không có thức ăn vào đêm Giáng Sinh …
Giáng Sinh, nhiều đứa trẻ được sung sướng, vui cười, mở quà và thưởng thức đồ chơi của chúng, nhưng cũng có nhiều đứa trẻ khác đã khóc, vì chúng không có qùa, hoặc đói rét …
Mỗi năm, vào mùa Giáng Sinh, có qúa nhiều người tấp nập đi mua sắm những thứ cần phải mua. Niềm vui, tiếng cười, sự lãng phí của những người có tiền. Trong khi người nghèo thì buồn bã vì họ không được đáp ứng ước mơ của họ … Điều này đã xảy ra trong mùa Giáng Sinh, và đó là dấu hiệu của sự mâu thuẫn.

Như bạn đã biết! Giáng Sinh là ngày Chúa được sinh ra. Là ngày của yêu thương và tha thứ.
Nếu đối với chúng ta mỗi ngày là Giáng Sinh, và mỗi ngày Chúa được sinh ra. Tại sao chúng ta phải đợi đến tháng 12 để đến ôm cha mẹ, anh chị em, họ hàng hoặc những người bạn của chúng ta? Và chúc cho họ được bình an và tình yêu của Chúa ngự trong trái tim họ. Chúng ta luôn sẵn sàng tha thứ cho những người đã xúc phạm chúng ta. Không chờ đợi cả năm để ôm hôn và tha thứ cho người khác.

Bất cứ khi nào chúng ta có thể làm một công việc từ thiện và chia sẻ những gì chúng ta có với người mà chúng ta thực sự biết rằng họ cần nó.
Đôi khi chúng ta đã chia sẻ với trẻ em và trên khuôn mặt nhỏ bé buồn bã đó nở một nụ cười và ánh mắt đầy hy vọng. Chúa sẽ biết điều chúng ta làm và quan tâm.

Giáng Sinh đến, chúng ta ăn mừng sự ra đời của Chúa. Ngài đã giúp chúng ta sống trong tình yêu, bình an và hòa bình. Sự hiện diện của Chúa sẽ phơi bày ý định của nhiều trái tim: “Vinh quang Thiên Chúa trong hòa bình cao nhất và trên trái đất cho những người có thiện chí.”
(Ảnh: Tác giả Trần Minh Hồng)

27544636_948143415348248_1407897725095312024_n.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HÃY BÌNH TĨNH

Hãy bình tĩnh … giữa cơn bão; nói với bản thân rằng ngay cả khi nó tàn phá tất cả mọi thứ xung quanh bạn, nó không thể đánh bật những gì là một phần của bạn …
Hãy bình tĩnh … giữa cơn bão; bởi vì bạn là ngọn hải đăng mà nhân loại hiểu rằng chỉ có hòa bình trong trái tim sẽ giữ tình yêu ở lại …

Anh bình tĩnh, nhưng cô ấy thì không … Anh nhận thấy cô ngay khi anh bước lên cầu. Cô đang dựa vào lan can. Mặt cô quay sang bên phải. Đôi mắt cô nhìn xa xăm …
Anh chầm chậm tiến về phía cô, anh rất sợ cô bị rơi xống nước, vì cô đang dựa vào lan can và nhìn đi chỗ khác. Anh bước đến và chào cô, nhưng cô không nhìn anh, cô cứ nhìn mặt trời lặn. Và hoàng hôn tuyệt đẹp vào một ngày cuối tuần của tháng mười hai.

– Làm thế nào anh biết tôi ở đây? Cô hỏi anh ta. Giọng cô vỡ òa như sắp khóc.

– Anh đã đến nhà em, nhưng em không có ở nhà và anh biết rằng em đang ở đây.

– Lúc nào anh cũng thông minh. Cô nói và quay mặt sang nơi khác.

– Có phải tất cả là vì anh? Anh ta hỏi cô.

– Anh đã biết tại sao còn hỏi! Cô trả lời nhanh chóng.

Cô bực tức:
– Tại sao anh tìm tôi?

– Bởi vì anh lo lắng cho em. Anh trả lời.

Cô bật ra với một tiếng cười co thắt:
– Anh có thật lo lắng cho tôi không? Một tiếng cười nữa, và cô ngã người qua thành lan can.

Chàng trai không biết cách cư xử, trong trạng thái này. Vì tâm trạng của cô gái thay đổi khủng khiếp. Nếu trong lời nói của anh ta bất cẩn, có thể dẫn đến bất hạnh cho cô, điều mà anh ta không muốn.

– Tại sao quý ông này lại lo lắng cho tôi? Cô nói và cúi mặt về phía anh ta.
Tim chàng trai đập nhanh hơn, cô ấy thậm chí càng xinh đẹp trong lúc hờn dỗi.
– Bởi vì em không cư xử bình thường. Anh ấy trả lời.

Cô quay lại:
– Phải không? Vừa nói xong, cô chạy qua và đứng trên đường ray xe lửa.
Chàng trai chạy theo và hét lớn:
– Làm ơn, dừng lại …
Cô không nghe, cô đi đi lại lại, và cô có thể ngã. Có những giọt nước mắt trong mắt cô.
– Cuộc sống thật tồi tệ … Chàng trai muốn nói điều gì đó, nhưng cô gái đã ngắt lời anh ta:
– Đừng nói với tôi điều gì nữa.
Cô dừng lại và quay lưng về phía anh ấy. Cô đứng yên trên đường ray để chờ đón cái chết.
Trái tim chàng trai rất hồi hộp, anh ta không thể chịu nỗi trong tình trạng của cô ấy. Anh liền chạy nhanh về phía cô gái và kéo cô ra khỏi đường ray.
Anh ôm cô thật chặt, tim anh đập mạnh. Anh sẽ sống ra sao đây nếu không có cô ấy?
Chỉ trong khoảnh khắc, chiếc xe lửa đã chạy vụt qua. Anh giữ cô thật chặt trong vòng tay của mình.
Ngay lúc đó cô bật khóc … cô khóc thật nhiều trên vai anh …
-Em xin lỗi. Cô nói trong nước mắt.

Anh ôm cô chặt hơn. Anh chợt nhận ra một điều rất quan trọng rằng anh yêu cô nhiều hơn anh nghĩ.
Anh yêu cô từ lúc đầu gặp gỡ, anh yêu từ nụ cười đầu tiên của cô.
Anh ta là một kẻ ngốc mà anh ta nhận ra nó rất muộn. Anh không mất cô là điều may mắn.
– Anh yêu em. Cho anh xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em. Anh thì thầm bên tai cô.

Anh ôm cô bây giờ, họ hôn nhau và cùng nhau ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp ngày cuối tuần của tháng mười hai.
4633dcdb.png

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ÁO DÀI VIỆT NAM MỘT DÒNG BẤT TẬN CỦA CẢM XÚC
Áo dài là trang phục truyền thống của Việt Nam. Đối với người dân Việt Nam, áo dài luôn đồng nghĩa với ân sủng và vẻ đẹp.
Trong suốt nhiều thử thách và khổ nạn của lịch sử Việt Nam. Áo dài vẫn là biểu tượng. Hình ảnh chiếc áo dài vẫn luôn gợi trong trái tim của người Việt.
Áo dài còn là biểu tượng quốc phục cho nam giới và nữ giới của đất nước Việt Nam. Chiếc áo dài có thể thay đổi theo từng thế kỷ. Nhưng nó vẫn luôn theo sát cuộc sống của người dân Việt qua từng các lứa tuổi, và các tầng lớp trong xã hội. Vì áo dài là một trang phục được lựa chọn trong mọi lễ hội trang trọng. Áo dài còn là trang phục dành cho nữ sinh đi học.

Phần trên ôm sát thân, nhưng hai vạt áo buông xuống thật mềm mại trên đôi ống quần rộng. Hai tà áo xẻ chỉ trên vòng eo, khiến cho cử chỉ người mặc được thoải mái, tạo dáng thướt tha, tôn vẻ nữ tính. Toàn thân được bao bọc bởi lụa mềm, thanh lịch, kín đáo và duyên dáng. Chiếc áo dài làm lộ ra sống eo, vì vậy khi nhìn thấy người phụ nữ mặc chiếc áo dài là cả sự quyến rũ và gợi cảm.

Vào Thời Chúa Nguyễn Phúc Khoát, người đã có công sáng chế và định hình chiếc áo dài truyền thống Việt Nam ở năm 1744.

Nền văn học và âm nhạc Việt Nam. Các nhà văn, nhà thơ, các nhạc sĩ luôn ca ngợi vẻ đẹp của chiếc áo dài, được ân sủng và tôn lên vẻ đẹp của người phụ nữ khi mặc chiếc áo dài truyền thống Việt Nam.

(Ảnh tác giả Trần Minh Hồng )

IMG_E2459.JPG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

  HOAN HÔ BỐ

– Bố đã đến đón con. Cậu bé reo vui và chạy ra cổng trường, nơi người bố đang đợi con sau giờ học.

Bố dang rộng vòng tay:

– Nào, đến đây với bố. Con trai yêu của bố, con là niềm hy vọng của bố.
– Vâng, con cảm ơn bố, hôm nay con nhận được điểm 10.
– Thật tuyệt vời, con trai ngoan. Hãy luôn cố gắng học giỏi như thế, con có hứa với bố không?

– Vâng ạ. Nhưng bố cũng hứa mua cho con xe đạp mới bố nhé.
– Được rồi, bố hứa.

– Hãy kể cho bố nghe, hôm nay con học thế nào? 

– Thưa bố, hôm nay chúng con đã viết bài tập làm văn bố ạ.
– Chủ đề là gì?

– Thưa bố, chủ đề là: “Bạn muốn trở thành ai khi lớn lên”?

– Con đã viết về điều gì?”

– Con đã viết rằng khi nào lớn lên, con sẽ trở thành một bác sĩ như bố của con. Sau đó con đã viết rằng con sẽ có nhiều bệnh nhân và con sẽ chữa trị cho họ như bố. Con không lấy tiền của người nghèo, con sẽ chữa lành cho họ miễn phí. Con sẽ cung cấp thuốc miễn phí cho những người có nhu cầu. Bởi vì bố của con đã làm điều đó. 

Người bố cảm giác như khó thở, anh ấy không muốn nghe những gì con trai nói. Nhưng con trai vẫn vô tư và tự hào về bố của mình:

– Con sẽ giống như bố khi con lớn lên.

Vị bác sĩ cảm thấy đau đầu, trái tim anh se thắt lại. Anh cố gắng hít thở thật sâu, để cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Nhưng đôi mắt của anh lúng túng trong hình dạng đứa con trai vui tươi và lập đi lập lại:
“Con sẽ giống như bố khi con lớn lên.”

Và anh đang tự hỏi: “Tôi đã làm gì vậy?” Anh nhớ lại ngày hôm qua, có một bệnh nhân đang cần cấp cứu, nhưng anh đã từ chối vì bệnh nhân không có tiền đóng viện phí trước.
Bệnh nhân của anh đang đau khổ. Thật xấu hổ khi nhớ tất cả cuộc trò chuyện này của ngày hôm qua. Những hạt mồ hôi chảy ra từ trán anh. Anh cảm thấy lương tâm mình đang cắn rứt.

Sau khi đón con trai về nhà, vị bác sĩ đi vào phòng của mình và gọi điện thoại đến bệnh viện nơi anh đang làm việc. Anh nói chuyện với y tá trưởng:
– Hãy gọi cho bệnh nhân ngày hôm qua bị từ chối cấp cứu, gọi cho bà ấy đến trở lại bệnh viện ngay bây giờ. Chuẩn bị phòng mổ và tôi sẽ đến.

Khi anh đến bệnh viện, tất cả đã sẵn sàng; bệnh nhân đã có mặt, phòng mổ cũng đã chuẩn bị xong.
Cuộc phẫu thuật thành công tốt đẹp. Khi bệnh nhân tỉnh dậy, vị bác sĩ đi vào phòng kiểm tra sức khỏe cho bà ấy. Người bệnh nhân lớn tuổi này nói lời biết ơn sâu sắc đến bác sĩ. 

Anh bước ra khỏi phòng với nụ cười tươi trên môi. Anh hạnh phúc khi nhớ lại khoảnh khắc đứa con trai đáng yêu ôm bố và nói:
“ Con tự hào về bố, con sẽ giống như bố khi con lớn lên.”

download.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CẢM ƠN CÁC VỊ ÂN NHÂN –  CÁC THỦY THỦ ĐOÀN CỦA TÀU DANITA

Cách đây 30 năm, khi cuộc hành trình vượt biên đi tìm tự do của chúng tôi bắt đầu. Trên một chiếc thuyền  mang theo 58 người, bao gồm trẻ em và người lớn. Chúng tôi đã dám liều mình vì hai chữ “Tự Do.”

Hầu hết chúng tôi đã bước vào cuộc sống tự do, và tốt đẹp của ngày hôm nay. Nó không còn là giấc mơ mà là sự thật.
Và ngày hôm nay, ngày 26, tháng 08, năm 2017. Chúng tôi vô cùng hân hạnh, khi được hiện diện cùng các vị ân nhân, cũng như các anh chị em thuyền nhân đã về đây họp mặt trong ngày ý nghĩa này.

Nghĩ đến ngày gặp lại các ân nhân, tôi rất vui mừng và xúc động, nước mắt cứ tuôn trào làm mặn cả bờ môi. Khiến tôi nhớ lại vị mặn của nước biển năm nào …

Tôi còn nhớ, những ngày lênh đênh trên biển cả.
Biển thì mênh mông … mà chiếc thuyền của chúng tôi lại nhỏ bé quá.

Một ngày … hai ngày…  trôi qua.
Đến ngày thứ ba thì chúng tôi nhìn thấy có một chiếc tàu Liên Xô. Kinh hoàng quá … người cậu ruột của tôi là Thuyền Trưởng, đã hoảng hốt rồ ga bỏ chạy nhanh nhất có thể. Khoảng vài giờ đồng hồ sau đó, chúng tôi lại gặp một chiếc tàu của Nhật Bản, nhưng họ bỏ đi luôn, không hề quay mũi tàu lại.
Tuyệt vọng và tuyệt vọng. Sự sống của chúng tôi lúc bấy giờ chỉ là mong manh … Những ánh mắt lo âu không ngừng nhìn nhau, và cầu mong sao có được tàu vớt. Và chúng tôi đã ý thức được rằng; hãy kéo dài mạng sống bằng cách tiết kiệm thức ăn, nước uống.

58 người của chúng tôi, mà phần đông là trẻ em. Tất cả chúng tôi đều phải ăn ít lại, uống ít lại. Rửa mặt, súc miệng bằng nước biển. Có một lần khát nước quá tôi múc nước biển lên và uống thử một ngụm. Tôi nhăn mặt, mặn, mặn lắm không chịu nỗi … Nước mắt của tôi rơi, hòa lẫn vào ly nước biển. Tôi đã uống nước biển, và uống cả nước mắt của mình, lúc này cảm giác vị mặn giảm đi…

Các trẻ em và phụ nữ đã bắt đầu thấm mệt, nằm la liệt rải rác trên thuyền. Riêng những người đàn ông là phải cố gắng đứng vững đôi chân của mình, để còn phải lo lắng cho trẻ em và phụ nữ.

Giữa biển khơi chỉ có trời và nước.
Tiếng khóc trẻ thơ như xé nát cả ruột gan.
Hai hàng nước mắt tôi tuôn rơi vội vã.
Nhắm mắt, tôi chấp tay cầu nguyện Phật trời và cả chúa trên cao.
Đêm xuống, đôi mắt lệ tôi vùi trong giấc ngủ.
Ngày hôm sau khi bình minh đến, thiên thần cũng đã xuất hiện.

Từ xa xa … một chiếc tàu hiện ra, như một dấu chấm nhỏ trong một không gian mờ ảo mênh mông.
Và dần dần tiến lại gần chúng tôi, chiếc tàu hiện ra đồ sộ, vững mạnh. Đó là chiếc tàu DANITA.

Những người đàn ông trên thuyền nhỏ của chúng tôi, đã vội vàng lấy áo màu trắng buộc vào cây để làm cờ, giơ cao cờ trắng lên. Người còn laị thì bế các em bé đứng lên để cho các vị ân nhân nhìn thấy, và biết được rằng chúng tôi là những người tị nạn.

Sau đó một vị trên tàu DANITA đã hỏi chúng tôi rằng, chúng tôi có muốn các vị ấy cung cấp dầu và lương thực để tiếp tục chạy vào đảo hay không?

Lúc bấy giờ một người đại diện của chúng tôi trả lời rằng:

“Thưa không, chúng tôi chỉ muốn được lên tàu của các vị. Vì có một số trẻ em đã kiệt sức.”

Với tấm lòng nhân hậu bao la, các vị đã đồng ý cứu vớt chúng tôi, đã cho chúng tôi một con đường sống …
Chúng tôi được lần lượt chuyển lên tàu DANITA. Mọi người rất vui mừng, vì biết rằng mình đã được thoát chết.

Khi lên trên tàu DANITA, nhìn lại chiếc thuyền nhỏ bé của chúng tôi. Chúng tôi thương quá, nó giống như vòng tay của một người mẹ ôm ấp các con vào lòng, che chở và bao bọc cho các con giữa cơn giông bão …

Rồi theo luật hàng hải, các Thủy Thủ đánh chìm chiếc thuyền nhỏ bé của chúng tôi xuống lòng đại dương bằng một ngọn đuốc.

Nhìn chiếc thuyền từ từ đắm sâu, mà cổ họng tôi cứ nghẹn lại, hai hàng mi ướt đẫm.
Vì nó đã mang theo những kỷ niệm vui buồn của chúng tôi đã tạo dựng ra nó.

Trên tàu DANITA, chúng tôi dường như đang bước từng bậc thang, lên thiên đàng …
Các Thủy Thủ đoàn đã ân cần chăm sóc cho chúng tôi được đầy đủ. Những lon nước ngọt có ga tuyệt vời, những bữa cơm ngon, thơm phức lạ lẫm đầy thú vị, và được nằm trên những chiếc giường nệm êm ấm …

Như một giấc mơ màu nhiệm, ai ai cũng nở trên môi nụ cười như mùa xuân đang đến …
Còn các trẻ em thì nói nói cười cười rất náo nhiệt, hạnh phúc nhất khi trên tay có những lon nước ngọt  và những viên kẹo sô cô la ngọt ngào. Chúng thích quấn quýt bên cạnh các Thủy Thủ đoàn thân thiện, để khám phá ra những ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.

Sau đó các Thủy thủ đã đưa chúng tôi vào Singapore, nơi có trại tị nạn của Liên Hiệp Quốc.
Khi chia tay với các Thuỷ Thủ đoàn, chúng tôi ai nấy đều ngậm ngùi, xúc động, và mong có ngày được hội ngộ.

Tại Singapore những thuyền nhân của chúng tôi, có người được đi định cư thẳng đến nước thứ ba, cũng có người phải chuyển qua đảo Philippines
trong một thời gian ngắn, và được đi định cư sau đó.

Sau 30 năm nhìn lại, tất cả chúng tôi đều có một cuộc sống tốt đẹp. Con cái của chúng tôi đã thành đạt. Và tất cả chúng tôi ngày hôm nay, đã thực sự là những người công dân làm tốt với bổn phận của mình. Để không phụ tấm lòng bao la, công ơn cứu giúp của các vị ân nhân của tàu DANITA, cũng như sự giúp đỡ của đất nước mà chúng tôi đang sống.

Đó là Quê Hương thứ hai hiện tại của chúng tôi. Chúng tôi yêu đất nước NaUy, một đất nước Tự Do, thanh bình và giàu đẹp.
Chúng tôi cũng yêu và biết ơn các vị ân nhân, Thủy Thủ đoàn của tàu DANITA thật nhiều.
Một lần nữa xin Cảm ơn các vị ân nhân thật nhiều và thật nhiều.

 

21125329_483768055333502_8456688077402806434_o.jpg

21765386_875489545946969_1778919613511008337_o.jpg