TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

 CORONAVIRUS, MỘT MÙA DỊCH CHO SẦU MUỘN


Hàng loạt người đã chết trên thế giới do Coronavisus. Khiến cuộc sống của thế giới trở nên sầu muộn …
Con người của chúng ta bỗng dưng yếu đuối và mong manh như thế nào, trước một loại virus mạnh mẽ xuất hiện để giết hại loài người.
Con người phải đối mặt với mối đe dọa như vậy, liệu loài người của chúng ta có bị diệt chủng không?
Câu trả lời rõ ràng là: Không. Nhưng trước mắt chúng ta thấy; con người rất mong manh và yếu đuối. Con người của chúng ta giống như đám hoa nở trên cánh đồng; khi một cơn gió mạnh thổi qua, nó rơi rụng, gục ngã và rồi biến mất.

Loại coronavirus ác độc này, nó không chừa một sắc tộc nào, màu da, ngôn ngữ nào trên thế giới. Cuộc đời là một bài hát buồn làm cho người ta khóc!
Đây có thể là một trong những điều nhắc nhở chúng ta về trong lúc khủng hoảng, trong những lúc đau khổ, trong những lúc thương tiếc, tất cả chúng ta đều yếu đuối và thiếu phản ứng như nhau. 

Trong mùa đại dịch này, chúng ta hãy cầu nguyện cho những anh hùng thầm lặng, những thiên thần áo trắng. Cầu nguyện cho họ luôn khỏe mạnh để họ bảo vệ số phận của chúng ta.

Chúng ta cầu nguyện cho những bệnh nhân bị nhiễm, mau chóng khỏi bệnh. Cầu nguyện cho đại dịch nhanh chóng qua đi, cho chúng ta được sống trở lại với những ngày thanh thản.

 

NAM  MÔ A DI ĐÀ PHẬT

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ

Lạ thật! Tình yêu là điều kỳ diệu. Tình yêu không có ranh giới, năm tháng, thời gian và địa điểm. Người ta không chọn tình yêu, tình yêu chọn người.

Tình yêu làm cho kẻ ngốc trở nên khôn ngoan, và hiền nhân trở thành ngu ngốc … Nó thúc đẩy đam mê, phá hủy lý trí. Trong tình yêu đảo ngược mọi thứ. Tình yêu là hương vị đích thực của cuộc sống.
Nếu bạn có thiên đường tình yêu có kinh nghiệm – bạn đã thực sự sống!

Nhưng thế giới của anh ấy, không thuộc về quan điểm này. Anh muốn kết thúc và rời đi. Những bước chân không đủ để trở về phía trước vĩnh viễn, và cũng không muốn quay lại phía sau. Ở bên cánh cửa, dường như anh chạy vội vã từ bên trong chính mình, và thích thú để gió thổi bay đi mọi thứ …

Anh là một học sinh trung học nghèo, nhưng anh là một người hùng của cô. Anh ấy đã cứu cô thoát khỏi một vụ sàm sỡ của một gã thanh niên ở thời trung học.
Và họ yêu nhau từ đó. 

Sau đó, cuộc hẹn hò của họ tăng dần, mặc dù gia đình cô không chấp nhận anh ấy. Bố mẹ của cô đã hứa gã cô cho một người con rể giàu có, không phải là một người nghèo khổ như anh. Cô không có quyền hẹn hò với bất cứ ai, ngoài chàng rể giàu có kia. 

Một quyết định ở lại nước ngoài để quên đi mọi thứ. Sau khi anh ấy được học bổng du học tại Mỹ và ở lại nơi đây lập nghiệp đã hơn 20 năm.


Những ngày gần đây. Trên một cây cầu cũ thường xuất hiện một người đàn ông. Người đàn ông đứng lặng yên trên cây cầu, không biết anh ấy đang chờ đợi ai? Anh ta đứng ở đây trước khi trời tối, cho đến khi hoàng hôn buông xuống trên cây cầu cũ này.

Chạng vạng luôn cảm thấy ngắn ngủi. Nhưng mặt trăng dường như chậm lại.
Cho đến khi nào hoàng hôn luôn sinh ra những sự kiện kịch tính? Cho đến khi nào cây cầu cũ này trở thành một sân khấu luôn chứa đầy kỷ niệm. 

Ôi! Cây cầu lạnh lẽo, trên dòng sông yên tĩnh. Một cặp thiên nga  trưởng thành đang di chuyển …

Một người phụ nữ đi qua cây cầu, cô bắt gặp anh ta đứng ở đây vài lần. Cô suy nghĩ:

“Tại sao anh ta đến nơi đây?”

Người đàn ông đứng ở trên cây cầu cũ này, trước khi trời tối. Anh ấy luôn đến đúng giờ. Mặc dù anh biết rằng không ai chờ đợi anh. Chỉ có hình bóng của những bức tượng, ánh sáng cổ điển, tất cả đều tạo ra bóng tối, là sự im lặng đẹp nhất đối với anh ta.

Cô bước đến, cô tò mò hỏi:
“Tại sao anh luôn đến đây?”

Anh trả lời: “Tôi thích đến đây để nhớ về ký ức, tôi mặc kệ cho hoàng hôn di chuyển.”

Cô im lặng một lúc.  Mùi của lá cây, mùi gỗ và không khí mát lạnh của gió từ dòng sông. Khiến cô có cảm giác dễ chịu.

“Anh có kỷ niệm gì ở đây?” Cô tiếp tục trò chuyện.

“Tất nhiên là một người phụ nữ, đức hạnh và xinh xắn.” Anh nói.

Cô nhắm mắt lại trong vài giây, cô thoáng buồn.

Anh ấy hỏi cô:  “Cô có ký ức ở đây không?”

“Câu hỏi của anh không nhất thiết phải trả lời.” Cô nói.

Anh mỉm cười chua chát:
“Tôi biết, mọi người đến đây đều phải có ký ức. Ký ức thực sự là vũ khí phi thường để giết thời gian nằm ngoài vòng tròn của quá khứ. Và cô có muốn chia sẻ kỷ niệm với tôi không?”

“Một lần nữa câu hỏi của anh có vẻ sáo rỗng.”

Trong một khoảnh khắc, người đàn ông im lặng. Nhưng người phụ nữ đột nhiên cười vui vẻ:
“Không cần phải quá cứng nhắc. Chúng ta chỉ cần một mảnh hoàng hôn để hiểu nhau về một ký ức.”

“Đừng quá kịch tính.”

Và họ cười lớn, với một giọng điệu khác. Ngay lập tức họ trông rất quen. Giống như một cặp tình nhân vừa mới tái hợp sau tất cả thời gian dài đã bị chia cách.

Và họ tiếp tục trao đổi với nhau, chia sẻ ý kiến, cho đến khi hoàng hôn đến.
“Chúng ta biết, để biết nhau, chúng ta không cần biết tên. Hay nhìn chằm chằm vào nhau.  Một lần nữa nhu cầu duy nhất của chúng ta là ngôn ngữ.” Anh ấy nói.

Trong một khoảnh khắc, bầu không khí dường như yên tĩnh.

“Có vẻ như cô vẫn thực sự chưa hiểu ?” người đàn ông nói. 

“Không. Làm sao tôi có thể hiểu được. Tôi không thể nhìn thấy hoàng hôn, hay sự ra đi của người tôi yêu trong quá khứ.” Cô nói.


Người đàn ông áp hai tay vào phía lang can của cây cầu. Anh cúi đầu về phía dòng sông, với tất cả những ký ức chảy ra từ đôi mắt anh. Anh gỡ chiếc kính mắt ra và quay về phía cô.

Người phụ nữ sững sờ khi nhận ra anh ấy chính là người yêu cũ của mình. Cô không biết rằng anh ấy đã trở về nước và âm thầm tìm kiếm cô. Anh đã nhìn thấy cô mấy lần đi ngang qua cây cầu kỷ niệm này.

Chừng nào hoàng hôn còn tiếp tục di chuyển, cây cầu cũ này sẽ luôn là mối liên kết giữa ký ức và ký ức. Và hôm nay, hoàng hôn đã thực sự rơi vào hai cặp mắt đó.

Cô bậc khóc, anh bước đến vài bước nhưng khựng lại:
“Em có hạnh phúc không?”
Cô gật đầu và nói trong nước mắt: “Nhưng em vẫn luôn nhớ anh.”

Người đàn ông có vẻ bối rối. Anh ngước nhìn lên bầu trời và cố nén cảm xúc.
Cô nín khóc và hỏi anh: “Anh lập gia đình rồi phải không?”

 “Anh có gia đình rồi.” Anh cười nhẹ và trả lời.

Họ chia sẻ sự ấm áp dưới buổi tối thân thiện. Có một con chim vỗ cánh, rồi bay đi. Ánh đèn trên cây cầu cũ này cũng tạo ra ánh sáng, tăng thêm sự ấm áp cho hai người yêu nhau gặp lại.

Có phải hoàng hôn sắp kết thúc? Có lẽ em phải đi về. Người phụ nữ nói.

Người đàn ông trả lời: “Tất nhiên.” Nhưng anh ta vẫn bối rối: “Tại sao hoàng hôn kết thúc nhanh như vậy?”

Họ đứng nhìn nhau thêm giây lát. Người phụ nữ bước đi, bỏ mặc người yêu cũ đứng lặng yên nơi cây cẩu cũ đầy kỷ niệm. Trước khi hoàng hôn bắt đầu kết thúc.

 

download.jpg


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)



TỰ DO TRÍ TỤÊ 

Mẹ là một đảng viên cộng sản Trung Quốc và con trai là một sinh viên đại học tại Hoa Kỳ.

Có lẽ đây sẽ là một khoảnh khắc giảng dạy con trai suy nghĩ với chính mình, khi con trai lướt qua các phương tiện truyền thông xã hội Trung Quốc. Con trai không hề ảo tưởng rằng sự bất mãn phổ biến của thế giới đối với chế độ Trung Quốc là sự thức tỉnh của nhiều người dân Trung Quốc.
Đây là mục tiêu để người dân Trung Quốc có thể đạt được một số tiến bộ, và giúp mẹ nhận ra rằng chính phủ mà mẹ tôn thờ đã quá nhiều sự trách móc …

Đại dịch coronavirus cho thấy rõ ràng sự gian dối, tàn bạo và tàn nhẫn của chính quyền vô thần Trung Quốc như thế nào. Họ đã nói dối về căn bệnh này, che đậy nó, đàn áp và giam cầm những người nói ra sự thật. Cụ thể là họ đã đàn áp bác sĩ Lý Văn Lượng, người đầu tiên đã cảnh báo về virus Vũ Hán và bác sĩ đã chết vì nhiễm virus này.
Đây là một chế độ độc ác, kẻ thù vô hình của thế giới là virus corona xuất phát từ một chế độ dối trá Trung Quốc.

Khi con trai  liệt kê các bằng chứng về sự lừa dối và quản lý sai lầm của chính quyền Trung Quốc khi dịch corona bắt đầu bùng phát. Nhưng người mẹ đã bác bỏ tất cả những gì con trai chứng minh và bà đã giải thích tất cả để thuyết phục con trai. Người mẹ đã tức giận chồng bà đã gởi con trai du học sang Hoa Kỳ.
Bà nói rằng con trai bà đã bị truyền thông phương Tây đánh lừa, sự bất tuân chính trị của con trai không hơn gì một cuộc nổi loạn của một đứa trẻ chống lại mẹ.

 

Con trai cảm thấy hoài nghi về người mẹ của mình. Cho đến vào giữa tháng hai, người mẹ đã bị nhiểm virus corana và bà đã qua đời chỉ vài tuần sau đó. Khi người chồng đến nhận tro cốt của vợ thì ông ấy đã biết được có hàng chục ngàn bình đựng tro cốt người chết do virus Vũ Hán gây ra. Lúc bấy giờ ông đã kể cho con trai biết, bằng một giọng nói nhẹ nhàng rằng: Bạn là một đứa con trai ngoan với ý thức mạnh mẽ về công lý, mẹ của bạn là một Đảng viên, bà ấy không thể tách rời thông điệp tường thuật của Đảng về sự quyết tâm, tiến bộ và chiến thắng sắp xảy ra. Nhưng tường thuật chính thức không phải là toàn bộ sự thật. Và đây là lý do cha đã hiểu tại sao con trai mong muốn ở lại Hoa Kỳ sau khi tốt nghiệp đại học.

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ

Một cậu bé sống với người mẹ rất nghèo. Nghèo đến mức họ không có đủ thực phẩm để ăn. Người mẹ lúc nào cũng nhường thức ăn cho con trai. Một hôm trong nhà chỉ còn một ít gạo, mẹ nấu cơm xong dọn cho con trai ăn. Cậu bé thắc mắc hỏi mẹ:
-Mẹ ơ! Tại sao mẹ không ăn cơm?
Người mẹ trả lời:
-Mẹ không đói. Đây là lời nói dối của mẹ.
Người mẹ đi làm thuê, mỗi ngày mua hai con cá về cho con trai ăn. mẹ chỉ ăn phần xương của con cá. Cậu con trai nhìn thấy điều này, thấy thương mẹ, liền gắp phần thịt của con cá bỏ vào chén của mẹ.
Mẹ nhường lại cho con trai và nói:
-Con trai của mẹ, mẹ đã bảo rằng mẹ không thích ăn cá. Đây là lời nói dối của mẹ.
Thời gian trôi qua, khi đứa con trai lớn lên đi học và tốt nghiệp đại học. Người con trai có việc làm tốt, nhưng ở xa quê. Con trai về quê đón mẹ đến sống chung với mình để được chăm sóc tốt cho mẹ. Cậu ta mong muốn mẹ có cuộc sống thoải mái.
Mẹ không muốn làm phiền con trai, mẹ nói:
-Con trai, mẹ không quen với cuộc sống thoải mái. Đây là lời nói dối của mẹ.
Thời gian sau người mẹ gìa yếu và bị bệnh ung thư. Con trai thường xuyên về thăm mẹ và tìm người giúp việc để chăm sóc cho mẹ.
Một hôm con trai về nhà thăm mẹ, người mẹ nằm trên giường bệnh, cố gắng mỉm cười với con trai. Con trai thấy tim mình đau nhói khi nhìn thấy mẹ ốm yếu và mệt mỏi. Cậu ta bắt đầu khóc.
Mẹ cố gắng mỉm cười và nói:
-Con trai, đừng khóc, mẹ không cảm thấy đau. Đây là lời nói dối cuối cùng của mẹ.
Sau khi nói xong điều này, đôi mắt của người mẹ nhắm lại và không bao giở mở ra. Người con trai tiếp tục khóc và cầu nguyện cho mẹ của mình.
Chúng ta luôn luôn biết ơn cha mẹ. Cha mẹ là những người luôn hy sinh để cho chúng ta có được tất cả mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống. Chúng ta không bao giờ quên đi ân sũng này trước khi mất mác cha mẹ của mình.

13254390_612924875536772_5485834592749418344_n.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ANH ẤY KHÔNG LÃNG MẠN

Chồng cô không quá lãng mạn. Anh ấy không nói yêu cô mỗi ngày, anh ấy cũng không mua những bó hoa tặng cô. Tại sao anh ta không làm điều đó? Bởi vì anh ta là một người thực dụng. Anh ấy không thích những cử chỉ quá lãng mạn. Thay vì làm những điều lãng mạn với cô ấy, anh ta lại đi sửa chữa một thiết bị hỏng, hoặc dọn dẹp những dụng cụ trong garage …

Tại sao anh chàng của cô ấy không mang cho cô một bó hoa tuyệt đẹp trong ngày 8 tháng 3? Cô đã quen với điều đó trong gần 5 năm kết hôn và cô đã hiểu một điều rằng, giữa cô và anh ấy có một  “ngôn ngữ tình yêu” khác nhau. Cô đã nhận thấy những biểu hiện tình yêu của anh ấy dành cho cô với những điều như: anh ấy giúp cô rửa bát, dọn dẹp nhà cửa, giặt, ủi quần áo. Mặc dù công việc văn phòng của anh rất bận rộn. Cô đã nhận thấy những gì anh muốn làm cho cô.

Mỗi người chúng ta – dù là phụ nữ hay đàn ông – đều có những biểu hiện tình yêu khác nhau.
Một số người trong chúng ta yêu thích và muốn được chinh phục hàng ngày bởi đối tác của mình, những người khác thích quà tặng, những người khác không thích nói chuyện và thích hành động. Một số người thích lãng mạn, và có những người khác lại thích thực dụng… 

Vì vậy, khi bạn có một người chồng thực dụng như anh ấy, hãy nói lời tạm biệt với ý tưởng về những bó hoa và những lời nói lãng mạn từ tình yêu.
Những người như vậy thể hiện tình yêu của họ thông qua việc làm. Anh chàng của bạn đang cố gắng phụ giúp bạn công việc ở nhà hoặc anh ấy đang chăm sóc những đứa con. Đó là biểu hiện của tình yêu dành cho bạn.


Đừng ép họ cư xử theo ý của bạn, như vậy họ không phải là chính họ. Hãy để họ thể hiện tình yêu với bạn bằng ngôn ngữ tình yêu của họ. “Đôi khi những hành động vĩ đại nhất của tình yêu đến trong khung cảnh bình dị.”

images.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

VUA HARALD – NGƯỜI CHA THỰC SỰ CỦA ĐẤT NƯỚC NA UY!

 

Na Uy bị ảnh hưởng nặng nề bởi cuộc khủng hoảng dịch corona. Nhiều người bị cách ly, trường học đóng cửa, đường phố vắng tanh, nhân viên phải có văn phòng tại nhà và một số công việc tư nhân khác phải bị hủy bỏ. 

Có những trạng thái đặc biệt. Chúng ta hầu như không nhận ra xã hội của chúng ta trong thời điểm này. Nỗi lo lắng đang nặng trĩu trong lòng mọi người…

Rằng quốc gia Na Uy đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng thực sự, chiến tranh đại dịch corona. Lúc này chúng ta cần một nhân vật có thể đoàn kết tất cả chúng ta lại. Một nhân vật không chính trị. Một người cha thật sự của đất nước Na Uy, đó là vua Harald. Vua đã dạy cho chúng ta sống tử tế với nhau hơn. 

Tôi thực sự xúc động khi nghe vua Harald phát biểu trước người dân liên quan đến tình hình dịch corona. Nhà vua nói trong bài phát biểu của mình rằng: “Chúng ta hãy đứng cùng nhau trong tình huống phi thực tế, kỳ lạ và đáng sợ này.”
Bài phát biểu được ghi lại tại Kongsseteren ở Holmenkollen, nơi nhà vua đang ở trong khu vực cách ly corona sau chuyến thăm của nhà nước tới Jordan.

Nhà vua nhấn mạnh rằng: “Na Uy được biết đến như một xã hội tin cậy và hiện nay cần có sự tự tin đặc biệt để mọi người có trách nhiệm ngăn chặn sự lây lan của bệnh và chính quyền đưa ra quyết định đúng đắn. “Những suy nghĩ và lời cầu nguyện của tôi là với tất cả các bạn bây giờ.” 

Cảm ơn vua Harald và hoàng hậu Sonja. Chúc vua và hoàng hậu được nhiểu sức khỏe và mọi điều tốt đẹp nhất. 

……………………………….

 

KONG HARALD – LANDETS VIRKELIGE FADER!

Norge ble hardt rammet av coronakrisen. Mange mennesker ble satt i karantene, skolene ble stengt, gatene var tomme, ansatte måtte ha kontorer hjemme og noen andre private jobber måtte avlyses.

Det er spesielle stater. Vi anerkjenner knapt samfunnet vårt på dette tidspunktet. Angsten er økende i alle …

At den norske nasjonen står overfor en reell krise, corona-pandemikrigen. Nå trenger vi en karakter som kan forene oss alle. En ikke-politisk karakter. En ekte far til Norge, det er kong Harald. Kongen har lært oss å være snillere mot hverandre.

Det var rørende å høre kong Harald henvende seg til folket angående coronaepidemien. Kongen sa i sin tale at la oss stå sammen i denne urealistiske, bisarre og skremmende situasjonen. Talen ble spilt inn på Kongsseteren i Holmenkollen, hvor kongen befant seg i korona-karanteneområdet etter et statsbesøk i Jordan.

Kongen la vekt på at: ”Norge er kjent som et pålitelig samfunn, og nå trenger det spesiell tillit, slik at alle har et ansvar for å forhindre spredning av sykdommen og regjeringen tar den rette avgjørelsen. . “Mine tanker og bønner er med dere alle nå.”

Takk til kong Harald og dronning Sonja. Måtte kongen og dronningen være ved god helse og det beste.

7a3e4a6c-6752-4738-9d33-a23de7779b08.jpg

 

 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

PHỤ NỮ SAU THẬP NIÊN 1970 – 1980 THANH LỊCH NHƯ MÀU XANH

Phần đông phụ nữ sinh vào những năm từ 1970 đến 1980 được sinh ra trong thời đại xen kẽ giữa lãng mạn và thực tế. Sau khi trải qua cải cách và cởi mở, và thay đổi về quan niệm sống, họ vừa lãng mạn vừa thực tế.

Họ có thể đắm mình dưới ánh nắng ấm áp vào buổi chiều mùa đông, nhâm nhi tách trà nhẹ và nếm một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp. Họ cũng có thể cầm một ly rượu vang đỏ vào giữa đêm mà không ngủ, và gửi một bản tình ca, một tình yêu cho niềm vui và nỗi buồn …

Phụ nữ sau thập niên 1970 – 1980 là những thiên thần tài năng. Họ thông minh và họ đọc được những thăng trầm của cuộc sống và thâm nhập vào niềm vui, nỗi buồn của cuộc sống.
Cuộc sống là một hành trình đầy ý nghĩa. Đến và đi, vượt qua vội vàng. Họ có thể bắt được những gì? Họ có thể giữ được những gì? Trái tim con người không có gì hơn bản thân, nghĩa là ngoài bản ngã, họ có thể vượt qua những ham muốn vật chất. Do đó, họ có thể tìm thấy một sự thanh thản trong bụi đỏ và niềm vui trong sự hối hả và nhộn nhịp …Họ nuông chiều bản thân, yêu bản thân và làm những gì họ thích. Họ sẽ không bỏ bê quý tộc của linh hồn …

Phụ nữ sau thập niên 1970 – 1980 duyên dáng, xinh đẹp, trang nghiêm và thanh lịch, với nhiều phong cách và cách cư xử khác nhau. Bên trong, họ có một nền tảng dày, dịu dàng, cảm xúc phong phú và thăng hoa.
Phụ nữ sau thập niên 1970 -1980 không có sự ngây thơ và thương hại. Họ cũng không có niềm tự hào của thiên nga trắng. Cô ấy giống như một thiên thần giáng trần trên trái đất, giống như một loài hoa phong lan tao nhã trong thế giới nhộn nhịp …

15823309_167030027108543_4367474359726198498_n.jpg
Vợ của bác sĩ Paul Bùi tại Hoa Kỳ. (Em gái của tác giả Minh Hồng.)

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

ĐÊM VẮNG 

Cơn gió lạnh thổi vào từ khe cửa mở, một người đàn ông cảm thấy lạnh. Nhưng lúc này anh ta không thể quan tâm lắm. Sự tức giận trong lòng đẩy anh ta ra khỏi cửa, và tiếng ồn đóng cửa nặng nề làm trút một chút bất mãn trong lòng anh.

Anh ấy đã cãi nhau với vợ. Những bông tuyết rung rinh vào buổi tối, giống như trạng thái tâm trí của anh ấy lúc này.

Trên thực tế, vấn đề không lớn, nhưng vợ anh luôn khăng khăng, và sau đó mở rộng động lực của anh. Khiến anh muốn bước ra khỏi nhà đề đi vào thế giới của bông tuyết mùa đông…

Anh quyết định tìm một quán rượu để uống và giải tỏa sự buồn chán, những con đường vắng vẻ phủ đầy tuyết, ít người đi bộ.
Anh bước đi vô định trên con đường vắng, và anh ấy nhìn thấy một người đàn ông đang chở một phụ nữ trên một chiếc xe đạp.

Dưới ánh đèn đường màu vàng, người đạp xe dường như đã gặp khó khăn và đạp xe rất chậm chạp. Những bông tuyết dày đặc hơn, màn đêm trang nghiêm và độ sáng của đèn đường yếu dần trong đêm tuyết. Người đi xe đạp gắng sức đạp xe về hướng của anh, anh không thấy rõ gương mặt của người đi xe đạp.

Con đường trơn trợt, làm người đàn ông hơi nghiêng người về phía trước. Người phụ nữ ngồi phía sau đang ôm chặt qua hông của người đàn ông.
Khi chiếc xe đạp từ từ đi ngang qua anh, anh nhìn thấy người đàn ông chỉ có một cánh tay. Đột nhiên anh cảm thấy trái tim mình nhói đau. Anh bất giác theo dõi họ …

Độ dốc cao hơn, và tốc độ của chiếc xe chậm lại đáng kể. Vòng eo của người đàn ông cong hơn. Người phụ nữ cố gắng ngả người lên, hai tay  ôm chặt lấy người đàn ông. Tuyết rơi phủ đầy trên lưng của người phụ nữ.

Xuống dốc là một con đường bằng phẳng. Người đàn ông và người phụ nữ đã trở thành một cảnh quan tuyệt vời trong mắt anh ấy.
Cuối cùng chiếc xe đạp dừng lại trước một ngôi nhà gỗ. Người đàn ông nhấc người phụ nữ xuống và lấy một cái nạng đưa nó vào nách của cô ấy. Người phụ nữ này chỉ có một chân! Cô bước rất khó khăn và gần như ngã xuống. Người đàn ông đưa tay phải ra và xốc mạnh cô ấy vào nách bên phài của mìnn. Hai tay của người phụ nữ nhanh chóng bắt lấy người đàn ông. Người đàn ông đã mất một cánh tay và người phụ nữ chỉ còn lại một chân. Và có lẽ họ là một cặp vợ chồng? 

Anh theo dõi họ và cảm thấy như sắp nghẹt thở! Anh thấy một người đàn ông đang ôm một người phụ nữ dưới nách. Và họ từ từ bước vô ngôi nhà gỗ cũ kỷ.

Anh nhìn lên bầu trời, lúc này tuyết đã ngừng rơi, nhưng vẫn còn một vài bông tuyết rơi trên mặt anh.
Trong không gian vắng lặng của đêm tối, anh tăng tốc và bước về nhà. Anh muốn nhanh chóng trở về nhà để kể cho vợ nghe tất cả những gì mà anh đã nhìn thấy trong đêm vắng.

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

CHÚC MỪNG NGÀY PHỤ NỮ 8/3/2020

Hôm nay ngày 8 tháng 3. Tuyết đang tan và những con chim đang hót, nó làm cho những người phụ nữ của chúng ta cảm thấy phấn khích. Vì vậy chúng ta có được dự đoán màu hồng về một cái gì đó tốt đẹp sẽ đến. Thật là một thời gian tuyệt vời để kỷ niệm Ngày Phụ Nữ – 8 tháng 3. 

Phụ nữ, thực sự là những người mẹ, là những người phụ nữ đầu tiên lấp đầy các con bằng những nụ hôn trong ngày thơ ấu. Và người đầu tiên trang trí tâm hồn các con bằng sự dịu dàng, yêu thương và bao dung.

Các chị em phụ nữ đẹp đẽ và duyên dáng trong thế giới này.  Là những người lấp đầy cuộc sống của người đàn ông với hạnh phúc, thanh lịch, vui vẻ, dịu dàng, gợi cảm, quyến rũ … 

Ngày Quốc tế Phụ nữ là để bày tỏ sự tôn trọng và lòng biết ơn đối với những người mẹ và tất cả những người phụ nữ, vì sự đóng góp của họ cho tất cả các tầng lớp của cuộc sống trong xã hội.

Tôi rất vinh dự được gửi lời chúc mừng chân thành nhất đến tất cả các bạn, các bà mẹ, các cô, các dì, các chị em, các cháu gái và con gái.
Chúc bạn được thật nhiều tình yêu! Có thể những người thân yêu của bạn bao quanh bạn với những bông hoa, những món qùa và những lời ngọt ngào nhất…  để bạn có thể rơi vào tâm trạng mùa xuân.
Chúc bạn hạnh phúc! Hy vọng nụ cười ngày hôm nay sẽ thắp sáng khuôn mặt của bạn, để bạn có thể chia sẻ nụ cười của bạn với phần còn lại cho người thân yêu của mình.

images.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

NỖI LO SỢ

Ngay bây giờ, có rất nhiều tin tức về virus corona. Nó lây lan rất nhanh trên toàn thế giới và gây ra nhiều cái chết mỗi ngày…  

Bắt đầu thực sự căng thẳng bằng cách nghĩ về nó. Tôi rất sợ rằng nó sẽ đến Na Uy, quê hương thứ hai của tôi. Và hôm nay đã có một người
Na Uy bị nhiễm COVID-19 ở Tromsø, miền bắc Na Uy. 

Tôi sợ và hỏi con trai:

“Nếu virus carona lây lan nhiều đến Na Uy, khi con làm ở bệnh viện, con có bị tiếp xúc không?”

Con trai trả lời:
“Dạ, con là người phải làm việc test caronavirus.”

Mẹ nghe con nói mà rợn da gà. Con trai cười và nói:
“Dạ, khi test virus carona thì đeo mặt nạ vô.”

Mẹ nói: “Đó là điều mà mẹ rất sợ.”

Nhưng con trai vẫn lạc quan và nói: “Mẹ ơi, con không sợ.”


Mẹ biết, tuổi trẻ rất can đảm. Lòng dũng cảm đến từ một tập hợp các kỹ năng có thể được dạy và khuyến khích: cơ quan, năng lực, khả năng thích ứng và sáng kiến. Cho phép tuổi trẻ đưa ra quyết định phù hợp tốt trước khi có kinh nghiệm. Đặt ra mục tiêu để đạt được mục đích. Tuy nhiên mẹ luôn cầu nguyện cho virus carona đừng đến nhiều ở Na Uy và cầu nguyện cho virus carona được dập tắt ở Việt Nam và cả thế giới càng sớm nhất có thể.
Nam Mô A Di Đà Phật.

 

(Hình con trai của tác giả Minh Hồng)

 

IMG_E2075.JPG